Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 472: Khoảnh Khắc Bình Phàm: An Nhiên Tầm Đạo

Ánh lửa đêm qua đã tắt, chỉ còn tàn tro âm ỉ vương vấn chút hơi ấm cuối cùng. Sương đêm đã tan, nhường chỗ cho những tia nắng ban mai đầu tiên, rải vàng trên những mái nhà gỗ đơn sơ của Mộc Diệp Thôn. Tiếng chim hót líu lo từ rừng Thanh Phong vọng lại, hòa cùng tiếng suối chảy róc rách, tạo nên một bản hòa ca bình dị, xua đi những u hoài còn đọng lại từ giấc mộng đêm qua. Tạ Trần khẽ mở mắt, cảm nhận sự yên bình dịu dàng đang bao trùm vạn vật. Hắn đứng dậy, khoác lên mình bộ áo vải bố cũ kỹ, bước ra khỏi căn nhà nhỏ.

Không khí buổi sáng trong lành mơn man da thịt, mang theo mùi đất rừng ẩm ướt và hương thảo dược thoang thoảng. Dọc theo con đường đất nhỏ dẫn vào làng, dân làng đã thức dậy từ sớm, bắt đầu một ngày mới với sự hăng say và niềm vui hiện rõ trên từng nét mặt. Không còn vẻ căng thẳng, ngờ vực như những ngày trước, mà thay vào đó là sự hợp tác, sẻ chia. Những người đàn ông khỏe mạnh vác cuốc, vác xẻng ra đồng, chuẩn bị cho mùa vụ mới. Phụ nữ cùng nhau ngồi trước hiên nhà, vừa đan lát, vừa trò chuyện rôm rả, tiếng cười trong trẻo vang vọng cả một góc thôn. Trẻ nhỏ hồn nhiên chạy nhảy, đuổi bắt quanh những đống củi khô, đôi khi dừng lại nhìn Tạ Trần với ánh mắt tò mò nhưng không chút sợ hãi.

Ông Lão Tiều Phu, với tấm lưng còng và mái tóc bạc phơ, đang ngồi bên hiên nhà mình, cặm cụi mài rìu. Ông ngẩng đầu lên, thấy Tạ Trần, nụ cười hiền hậu lập tức nở rộ trên khuôn mặt khắc khổ. “Chào tiên sinh, sáng sớm đã dậy rồi sao? Đêm qua chắc tiên sinh ngủ không quen giường chiếu thô sơ của lão phu.” Giọng ông chậm rãi, từ tốn, chứa đựng sự chất phác của người dân vùng sơn cước.

Tạ Trần khẽ lắc đầu, đáp lại bằng một nụ cười nhẹ. “Không đâu lão trượng, đây là giấc ngủ ngon nhất mà vãn bối có được trong suốt thời gian qua. Sự bình yên này, quả là khó tìm ở chốn phồn hoa đô thị, hay những nơi tiên gia linh khí tràn ngập.” Ánh mắt hắn lướt qua những người dân đang làm việc, rồi dừng lại ở những luống rau xanh mướt được tưới tắm cẩn thận. Hắn cảm nhận được sức sống mãnh liệt đang lan tỏa, một sức sống không cần đến linh khí, không cần đến phép thuật, mà chỉ đơn thuần là sự cần mẫn của con người.

Dương Quân và Lăng Nguyệt Tiên Tử cũng bước ra khỏi căn nhà cạnh đó. Dương Quân, với khí chất nho nhã nhưng ánh mắt tràn đầy nhiệt huyết, nhìn khung cảnh trước mắt mà không khỏi cảm thán. “Không ngờ, một giải pháp không dùng thần thông lại có thể mang lại sự bình yên đến nhường này. Quả thực, phàm nhân chúng ta thường chỉ nghĩ đến việc dùng pháp lực để giải quyết mọi chuyện, mà quên mất rằng nhân tâm mới là thứ khó lường nhất, cũng là thứ có thể hóa giải mọi mâu thuẫn.” Hắn nói, giọng còn mang theo chút bối rối, nhưng đã có sự thấu hiểu sâu sắc hơn. Hắn nhớ lại những tranh chấp tông môn, những cuộc chiến vì tài nguyên, nơi mà sức mạnh luôn là tiếng nói cuối cùng. Nhưng ��� đây, Tạ Trần đã chứng minh một điều hoàn toàn khác.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, vẫn khoác lên mình bộ bạch y thuần khiết, nhưng nét lạnh lùng trên gương mặt nàng dường như đã dịu đi vài phần. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng quan sát từng cử chỉ của dân làng, từng nét cười trên môi họ. Nàng nhìn Tạ Trần, rồi lại nhìn Dương Quân, giọng nàng trong trẻo nhưng chứa đựng một sự suy tư sâu sắc. “Sự thay đổi này… xuất phát từ đâu? Từ trí tuệ của Tạ Trần công tử, hay từ chính bản chất của nhân gian này?” Nàng tự hỏi, không phải để Tạ Trần trả lời, mà là để tự mình tìm kiếm câu trả lời. Chiếc Nguyệt Quang Trâm trên búi tóc nàng vẫn tỏa ra ánh sáng thanh lãnh, nhưng giờ đây, có vẻ như nó đang phản chiếu những suy nghĩ mềm mại hơn trong tâm hồn nàng. Nàng từng tin rằng sức mạnh có thể áp đặt trật tự, nhưng trật tự đó có thực sự là bình yên? Hay chỉ là sự im lặng của sợ hãi?

Mộ Dung Tuyết, với vẻ dịu dàng thường thấy, khẽ bước đến bên Tạ Trần. Nàng không nói gì, chỉ trao cho hắn một ánh nhìn thấu hiểu, như thể nàng đã sớm nhìn thấy con đường này từ lâu. Nàng biết, những gì Tạ Trần đang làm không phải là một phép màu, mà là sự trở về với những giá trị cốt lõi nhất của nhân sinh. Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu thì không quá trầm tư. Nàng tinh nghịch chạy đến bên một vũng nước nhỏ, nhìn những chú cá con bơi lội, đôi tai cáo trắng muốt khẽ vểnh lên, đôi mắt tròn xoe ánh lên vẻ hiếu kỳ. "Sáng nay thôn mình có gì lạ không, Tạ Trần ca ca?" Nàng hỏi, giọng trong trẻo như tiếng chuông gió.

Tạ Trần mỉm cười, xoa đầu Tiểu Cửu. "Không có gì lạ cả, Tiểu Cửu. Chỉ là nhân gian này, vốn dĩ đã có những điều tốt đẹp như vậy." Hắn không cần phải giải thích dài dòng. Những người đồng hành của hắn, mỗi người đều đang tự mình trải nghiệm và thấu hiểu. Sự chuyển biến trong họ không phải là kết quả của một bài giảng đạo, mà là từ chính những chứng kiến chân thực nhất. Hắn biết, con đường 'Nhân Đạo' không phải là một khái niệm trừu tượng, mà là tổng hòa của những khoảnh khắc bình dị, những mối liên kết sâu sắc giữa con người với con người, con người với thiên nhiên. Đó là một con đường mà tu sĩ đã lãng quên, trong cuộc chạy đua vô tận tìm kiếm sức mạnh và sự bất tử.

Ông Lão Tiều Phu nghe được cuộc trò chuyện của họ, khẽ cười. "Tiên sinh nói chí phải. Đời này cứ an yên sống qua ngày là phước rồi. Mấy hôm nay, hai thôn Lạc Hồng và Mộc Diệp chúng tôi như một nhà. Sáng thì cùng nhau ra rừng hái thảo dược, chiều thì cùng nhau gieo cấy. Đêm đến lại quây quần bên bếp lửa, kể chuyện cho nhau nghe. Hơi ấm tình người, nó còn hơn vạn vật linh đan diệu dược." Ông lão ngẩng đầu nhìn về phía rừng Thanh Phong, nơi từng là điểm tranh chấp, giờ đã trở thành nơi gắn kết hai cộng đồng. "Cái công của tiên sinh, lớn lắm." Lời nói giản dị của ông lão, lại mang một sức nặng không gì sánh bằng.

Dương Quân gật đầu, ánh mắt hướng về Tạ Trần với sự kính phục rõ rệt. "Thì ra, cái gọi là 'phá cục' mà Tạ Trần huynh vẫn nhắc đến, không phải là dùng sức mạnh để lật đổ, mà là dùng nhân tâm để hóa giải." Hắn đã từng nghĩ đến việc tu luyện đến cảnh gi��i cao nhất, trở thành một cường giả để bảo vệ chúng sinh. Nhưng giờ đây, hắn nhận ra, có những thứ còn quan trọng hơn cả sức mạnh. Sức mạnh có thể trấn áp, nhưng không thể chữa lành. Sức mạnh có thể hủy diệt, nhưng không thể kiến tạo.

Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ nhắm mắt, hít một hơi thật sâu không khí trong lành. Nàng đã sống hàng trăm năm, từng thấy vô số cảnh giới tu luyện, vô số pháp thuật thần thông. Nàng từng đứng trên đỉnh cao của tu đạo, nhìn xuống nhân gian như một vùng đất đầy rủi ro và ô trọc. Nhưng giờ đây, nàng lại cảm thấy chính vùng đất "ô trọc" này mới là nơi chứa đựng những chân lý giản dị và thuần khiết nhất. Những giá trị mà nàng đã bỏ quên, đã đánh mất trên con đường truy cầu sự "bất tử". Nàng đã từng coi nhẹ sự sống của phàm nhân, vì họ yếu ớt, hữu hạn. Nhưng chính sự hữu hạn ấy lại khiến họ trân trọng từng khoảnh khắc, từng mối liên kết, điều mà những tu sĩ trường sinh như nàng đã dần "mất người" mà không hay biết.

Tạ Trần chỉ lặng lẽ quan sát, đôi mắt sâu thẳm của hắn ghi lại từng nét biểu cảm, từng sự thay đổi nhỏ nhất trong những người xung quanh. Hắn biết, đây là những "điểm neo nhân quả" mà hắn đang gieo trồng. Những hạt giống của 'Nhân Đạo' đã bắt đầu nảy mầm trong tâm hồn của những tu sĩ từng cao ngạo. Hắn cảm thấy một sự bình yên sâu sắc, không phải là sự thờ ơ, mà là sự chấp nhận và thấu hiểu. Hạnh phúc, đối với hắn, không nằm ở việc chinh phục vạn vật, mà là ở việc hòa mình vào vạn vật, cảm nhận hơi thở của chúng, và cùng chúng kiến tạo nên những điều tốt đẹp.

***

Buổi chiều, nắng dịu dàng trải vàng trên những tán lá xanh mướt của Rừng Thanh Phong. Gió mát lành thổi qua, mang theo hương thơm của cỏ cây hoa lá. Tạ Trần cùng Hồ Ly Nữ và Ông Lão Tiều Phu bước sâu vào trong rừng, nơi những vạt thảo dược quý hiếm mọc xen kẽ dưới chân những cây cổ thụ cao vút. Đây là khu vực từng là tâm điểm tranh chấp của hai thôn, nhưng giờ đây, nó đã trở thành biểu tượng của sự hợp tác.

Tạ Trần, với đôi mắt tinh tường và sự hiểu biết sâu sắc về thiên nhiên, tỉ mỉ chỉ dẫn Ông Lão Tiều Phu và Hồ Ly Nữ cách nhận biết từng loại thảo dược, loại nào nên hái, loại nào nên để lại để chúng có thể sinh sôi nảy nở. Hắn nhẹ nhàng chạm vào một chiếc lá, cảm nhận sự mềm mại, mát lạnh của nó. “Loại Hoàng Cầm này, phải hái khi lá còn non, nhưng lại không được hái quá nhiều ở một chỗ. Phải để cho cây có thể phục hồi, tái sinh. Vạn vật đều có một vòng đời, một quy luật sinh trưởng riêng. Chúng ta chỉ nên lấy vừa đủ, không nên tận diệt.” Hắn nói, giọng trầm ấm, chứa đựng sự tôn trọng sâu sắc đối với tự nhiên.

Ông Lão Tiều Phu gật gù, ánh mắt chăm chú lắng nghe. “Tiên sinh nói chí phải. Ngày xưa, chúng tôi chỉ biết tranh giành, ai hái được nhiều thì hái. Giờ mới biết, nếu cứ thế này, chẳng mấy chốc mà rừng Thanh Phong này sẽ chẳng còn gì.” Ông vừa nói, vừa cẩn thận hái từng cọng thảo dược theo lời Tạ Trần chỉ dẫn, động tác chậm rãi nhưng đầy thành kính.

Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu thì hiếu kỳ hơn cả. Nàng bắt chước Tạ Trần, cũng nhẹ nhàng chạm vào m���t chiếc lá, rồi ngẩng đầu nhìn hắn với đôi mắt tròn xoe. “Cây cỏ cũng có hơi thở sao, Tạ Trần ca ca? Chúng ta không thấy được, nhưng chúng có cảm nhận được không?” Nàng hỏi, giọng trong trẻo như tiếng suối. Đôi tai cáo trắng muốt của nàng khẽ vểnh lên, như đang cố gắng lắng nghe hơi thở của vạn vật.

Tạ Trần mỉm cười, xoa đầu nàng. “Vạn vật hữu linh, Tiểu Cửu. Cây cỏ cũng vậy. Chúng không nói được bằng lời, nhưng chúng giao tiếp bằng sự sinh trưởng, bằng hương thơm, bằng màu sắc. Nếu chúng ta lắng nghe đủ kỹ, chúng ta sẽ cảm nhận được. Hạnh phúc không phải là chinh phục vạn vật, mà là hòa mình vào vạn vật, cảm nhận hơi thở của chúng, và sống hài hòa cùng chúng.” Hắn trầm ngâm, ánh mắt lướt qua những thân cây cổ thụ, nơi ánh nắng chiều xuyên qua tán lá, tạo thành những vệt sáng lung linh trên nền đất. Mùi gỗ, mùi đất ẩm ướt sau một đêm sương, mùi hoa dại thoang thoảng quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của thiên nhiên.

Hắn giúp Ông Lão Tiều Phu buộc bó thảo dược đã hái được, cẩn thận t��ng chút một. Động tác của hắn không hề có vẻ ngượng nghịu của một thư sinh, mà lại rất thuần thục, dứt khoát. Trong khoảnh khắc đó, Tạ Trần cảm thấy một niềm vui giản dị, chân thực, một sự bình yên mà hắn chưa từng tìm thấy trong những thư phòng đầy sách vở, hay những cuộc tranh luận triết lý cao siêu. Niềm vui này đến từ việc lao động chân tay, từ việc kiến tạo, từ việc sống hòa hợp với thiên nhiên.

Ông Lão Tiều Phu nhìn Tạ Trần, trong lòng không khỏi cảm thán. “Tiên sinh nói đúng, đời này cứ an yên sống qua ngày là phước rồi. Chúng tôi, những phàm nhân nhỏ bé này, không cầu mong trường sinh bất tử, không cầu mong pháp lực vô biên. Chỉ mong mùa màng bội thu, gia đình ấm no, thôn làng bình yên. Đó đã là thiên đường rồi.” Lời nói của ông lão chân chất, nhưng lại chạm đến tận cùng những suy nghĩ sâu thẳm trong lòng Tạ Trần. Hắn ngước nhìn những tia nắng cuối cùng đang len lỏi qua tán lá, mỉm cười nhẹ. Một nụ cười không vướng bận, không ưu phiền, một nụ cười của sự thấu hiểu và chấp nhận.

Hắn biết, con ��ường 'Nhân Đạo' mà hắn đang theo đuổi, không phải là một con đường vĩ đại để thay đổi thế giới bằng sức mạnh. Mà là một con đường nhỏ bé, giản dị, bắt đầu từ việc thay đổi nhận thức của từng cá nhân, từ việc hóa giải từng mâu thuẫn nhỏ, từ việc trân trọng từng khoảnh khắc bình phàm. Mỗi một hạt giống 'Nhân Đạo' được gieo trồng, mỗi một mối liên kết được hàn gắn, đều là một "điểm neo" vững chắc hơn cho nhân gian, chống lại sự suy kiệt của Thiên Đạo và âm mưu tàn phá của Ma Chủ Cửu U. Sự bình yên hiện tại, dù mong manh, nhưng lại là nguồn sức mạnh vô tận để hắn tiếp tục con đường "phá cục" của mình.

***

Đêm khuya, ánh trăng vằng vặc treo lơ lửng trên bầu trời, đổ bạc xuống khắp Mộc Diệp Thôn, khiến những mái nhà gỗ đơn sơ trở nên huyền ảo. Không khí se lạnh của núi rừng len lỏi qua khe cửa, mang theo tiếng côn trùng đêm rả rích. Sau bữa tối đạm bạc nhưng ấm cúng cùng dân làng, Tạ Trần ngồi bên cửa sổ căn nhà nhỏ, thưởng thức ánh trăng. Hắn không thắp đèn, chỉ để ánh trăng làm bạn, trầm tư suy ngẫm.

Tiếng bước chân khẽ khàng vang lên, rồi một bóng dáng thanh thoát dừng lại bên khung cửa. Lăng Nguyệt Tiên Tử. Nàng không còn vẻ lạnh lùng như thường lệ, mà thay vào đó là một sự tò mò chân thành, một chút gì đó mong manh ẩn hiện trong đôi mắt phượng. Nàng đứng đó một lúc lâu, không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn Tạ Trần, nhìn ánh trăng, và nhìn vào khoảng không vô định.

Cuối cùng, nàng khẽ lên tiếng, giọng nàng trong trẻo nhưng mang theo một sự chất vấn sâu sắc. “Tạ Trần, ngươi đã tìm thấy gì ở nơi phàm trần này, điều mà tiên đạo không thể ban cho? Ngươi đã từ bỏ con đường thành tiên, từ bỏ sức mạnh và sự trường sinh, chỉ để sống một cuộc đời phàm nhân hữu hạn. Điều gì đã khiến ngươi lựa chọn như vậy?” Nàng nhìn thẳng vào mắt Tạ Trần, như muốn nhìn thấu tâm can hắn.

Tạ Trần quay lại, ánh mắt bình tĩnh nhìn thẳng vào Lăng Nguyệt Tiên Tử. Gương mặt hắn thanh tú, đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả ngàn năm triết lý. Hắn khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ như gió thoảng, nhưng lại mang một sự kiên định không gì lay chuyển. “Sự trọn vẹn, Lăng Nguyệt. Hạnh phúc không phải là sức mạnh vô biên, hay trường sinh bất lão. Nó là tiếng cười của một đứa trẻ khi được mẹ ôm vào lòng, là sự ấm áp của ngọn lửa bếp trong đêm đông lạnh giá, là sự hợp tác của những con người bình thường để vượt qua khó khăn. Là những khoảnh khắc bình phàm nhưng chân thật, không bị vấy bẩn bởi tham vọng hay quyền lực.”

Hắn ngừng lại một chút, ánh mắt lướt qua khung cửa sổ, nhìn về phía những ngôi nhà đang chìm trong giấc ngủ yên bình. “Ngươi đã từng nói về ‘mất người’, về ‘chấp niệm’. Tiên đạo, trong cuộc đua truy cầu sức mạnh và sự bất tử, đã khiến chúng ta ‘mất người’ dần. Mất đi khả năng cảm nhận những điều nhỏ bé nhưng ý nghĩa, mất đi sự đồng cảm, mất đi tình yêu thương. Chúng ta trở nên vô cảm, lạnh lùng, chỉ còn lại sự cô độc trên đỉnh cao quyền lực. Nhưng ở nơi này, ở nhân gian này, ta tìm thấy lại những điều đó. Ta tìm thấy lại nhân tính của mình, và ta thấy rằng, đó mới là thứ quý giá nh���t.”

Lăng Nguyệt Tiên Tử lắng nghe từng lời Tạ Trần nói, gương mặt nàng không còn vẻ lạnh lùng, mà thay vào đó là sự trầm tư sâu sắc. Nàng siết chặt chiếc Nguyệt Quang Trâm trong tay, và kỳ lạ thay, chiếc trâm bằng ngọc lạnh lẽo ấy lại khẽ ấm lên, một hơi ấm lan tỏa từ lòng bàn tay nàng, như phản chiếu sự dao động mãnh liệt trong tâm hồn nàng. “Nhân Đạo… khác biệt quá nhiều với những gì ta từng biết. Tu tiên đạo pháp, luyện hóa thiên địa, trường sinh bất tử… đó là những giáo điều đã ăn sâu vào tâm trí ta hàng trăm năm.” Nàng khẽ thở dài, một hơi thở mang theo sự mệt mỏi của một hành trình dài. “Ngươi nói hạnh phúc không phải là sức mạnh, vậy Ma Chủ Cửu U thì sao? Thiên Đạo suy tàn thì sao? Khi thế gian này rơi vào hỗn loạn, những khoảnh khắc bình phàm đó liệu có còn tồn tại? Nhân tính có thể chống lại được sức mạnh hủy diệt sao?”

Tạ Trần nhìn nàng, ánh mắt kiên định. “Sức mạnh có thể hủy diệt, nhưng không thể kiến tạo. Sức mạnh có thể trấn áp, nhưng không thể chữa lành. Ma Chủ Cửu U muốn biến thế giới thành hỗn loạn vĩnh viễn, vì hắn tin rằng chỉ có hỗn loạn mới là bản chất của vạn vật. Thiên Đạo suy tàn vì nó đã quá lâu chỉ duy trì trật tự bằng sự áp đặt, mà quên đi sự hài hòa nội tại của nhân gian. Nhưng nhân tính, Lăng Nguyệt, chính là thứ có thể kiến tạo, có thể chữa lành, có thể hàn gắn. Nó không phải là một sức mạnh hữu hình, nhưng lại là nền tảng của mọi sức mạnh.”

Hắn chỉ tay ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng vẫn soi rọi. “Ngươi thấy đó, hai thôn Lạc Hồng và Mộc Diệp, từng tranh chấp vì lợi ích nhỏ nhoi. Nếu ta dùng pháp lực để phân định, có thể họ sẽ tuân theo trong sợ hãi, nhưng lòng người sẽ không phục. Nhưng khi ta dùng nhân tâm để hóa giải, để họ tự thấy được lợi ích của sự hợp tác, của sự sẻ chia, thì họ không chỉ giải quyết được mâu thuẫn, mà còn tạo ra một mối liên kết bền chặt hơn. Đó chính là sức mạnh của nhân tính.”

Lăng Nguyệt Tiên Tử im lặng, nàng nhắm mắt lại, cảm nhận hơi ấm từ Nguyệt Quang Trâm đang lan tỏa khắp bàn tay. Trong tâm trí nàng, những giáo điều tu tiên cũ kỹ đang lung lay dữ dội, nhường chỗ cho những hạt mầm tư tưởng mới mà Tạ Trần đang gieo trồng. Nàng đã từng tự hỏi, liệu có tồn tại một con đường cứu thế khác, một con đường không cần đến sự hy sinh nhân tính? Giờ đây, nàng dường như đã tìm thấy câu trả lời, ít nhất là một phần. Con đường này, tuy gian nan, nhưng lại mang đến sự trọn vẹn mà nàng hằng khao khát.

Trong góc phòng, Dương Quân, Mộ Dung Tuyết và thậm chí cả Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu (nằm cuộn tròn ngủ gật nhưng đôi tai cáo vẫn khẽ động đậy) cũng cảm nhận được sự thay đổi trong không khí. Dương Quân, với vẻ mặt trầm tư, đã không còn bối rối như trước. Hắn đã tìm thấy một hướng đi mới cho lý tưởng cứu thế của mình, không còn chỉ dựa vào sức mạnh pháp thuật. Mộ Dung Tuyết thì khẽ mỉm cười, ánh mắt nàng ánh lên sự hài lòng. Nàng biết, con đường mà Tạ Trần đang đi, tuy cô độc, nhưng sẽ không bao giờ là vô ích.

Tạ Trần nhìn Lăng Nguyệt Tiên Tử, thấy sự kiên định dần xuất hiện trong đôi mắt nàng. Hắn biết, nàng đã bắt đầu hiểu. Những "điểm neo" nhân quả mà hắn đang gieo rắc, không chỉ là những cộng đồng phàm nhân được hóa giải, mà còn là những tâm hồn tu sĩ đang dần tìm lại "nhân tính" của mình. Sự bình yên và hợp tác ở Thôn Lạc Hồng và Mộc Diệp Thôn sẽ trở thành một hình mẫu, một "điểm neo" của Nhân Đạo mà hắn sẽ cố gắng bảo vệ và nhân rộng. Và Lăng Nguyệt Tiên Tử, cùng với Dương Quân, sẽ trở thành những trụ cột quan trọng cho 'Nhân Đạo' trong giới tu sĩ, dù có thể phải đối mặt với sự phản đối từ các tông môn cũ. Nguyệt Quang Trâm ấm lên trong tay nàng, không chỉ là sự thay đổi nội tâm, mà còn là lời hứa hẹn cho những quyết định lớn lao hơn trong tương lai.

Bóng ma của Ma Chủ Cửu U và Thiên Đạo suy tàn vẫn lơ lửng, như một lời nhắc nhở rằng sự bình yên hiện tại chỉ là tạm thời, và những thử thách lớn hơn đang chờ đợi. Nhưng Tạ Trần không nao núng. Hắn đã tìm thấy nguồn sức mạnh từ chính những điều bình phàm nhất, từ chính hơi ấm của nhân gian. Và đó sẽ là ngọn lửa dẫn lối cho hắn trên con đường "phá cục", kiến tạo một kỷ nguyên mới, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free