Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 476: Cái Giá Của Đại Đạo: Lời Cảnh Báo Từ Kẻ Bị Lãng Quên

Màn đêm dần buông xuống trên khu rừng thiêng, ánh trăng bạc xuyên qua kẽ lá, rắc những mảnh sáng li ti xuống mặt đất. Tạ Trần vẫn ngồi đó, bên cạnh Cổ Thụ Trấn Yêu sừng sững, cảm nhận từng hơi thở của đất trời, của những sinh linh nhỏ bé xung quanh. Những lời của Lâm Trưởng, về “Đạo Cân Bằng”, về lẽ sống hòa hợp, không tranh giành, vẫn vang vọng trong tâm trí hắn. Hắn thầm nghĩ, phải chăng đây chính là một phần của “Nhân Đạo” mà hắn đang tìm kiếm, một “Nhân Đạo” không chỉ gói gọn trong con người mà phải mở rộng ra, bao trùm cả vạn vật, mọi hình thái sự sống, mọi “đạo” tồn tại trong Thập Phương Nhân Gian.

Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân vẫn chìm trong suy tư, không gian tĩnh lặng của rừng già càng làm nổi bật lên những con sóng dữ dội trong tâm hồn họ. Lăng Nguyệt vuốt ve Nguyệt Quang Trâm, cảm nhận hơi ấm quen thuộc tỏa ra từ nó. Hơi ấm ấy, từng là biểu tượng của nhân tính, giờ đây lại như một ngọn lửa thiêu đốt, một lời chất vấn không ngừng. Nàng nhìn những đốm sáng lập lòe của “rừng tinh” giữa màn đêm u tịch, và một câu hỏi đau đáu dâng lên trong lòng: Liệu tổ huấn của tiên môn mình, con đường tu luyện mà nàng đã dùng cả đời để theo đuổi, có phải đã hoàn toàn sai lầm? Liệu sự cường đại mà nàng khao khát có phải là một chấp niệm đã che mờ mắt nàng, khiến nàng “mất người” mà không hề hay biết? Một cảm giác trống rỗng, một sự cô đơn sâu sắc bỗng bao trùm lấy nàng. Mục tiêu “thành tiên” cao cả bỗng trở nên xa vời và vô nghĩa, khi so sánh với sự bình yên tự tại của những sinh linh nhỏ bé, không hề tu luyện, không hề tranh giành. Nàng khẽ thì thầm, giọng nói trầm thấp, gần như là một lời độc thoại, nhưng lại đầy sức nặng, xuyên thấu không gian: “Tổ huấn của chúng ta… có phải đã quá sai lầm?”

Dương Quân thở dài, nặng nề đứng dậy, bước đi vài vòng trong màn đêm tĩnh mịch, cố gắng sắp xếp lại những mảnh vỡ đang hỗn loạn trong tư tưởng. Hắn vốn là người tin tưởng tuyệt đối vào chính đạo, vào lý tưởng tu tiên để cứu vãn chúng sinh khỏi vòng trầm luân. Nhưng những gì hắn chứng kiến ở Lâm Tộc, sự bình dị mà sâu sắc của họ, cùng với những lời nói đầy triết lý của Tạ Trần, đã phá vỡ hoàn toàn thế giới quan vững chắc mà hắn đã xây dựng bấy lâu. “Ta không biết nữa, Tiên Tử,” hắn đáp lại, giọng nói đầy mệt mỏi, chứa đựng sự bàng hoàng và nghi hoặc. “Thế giới này rộng lớn hơn ta tưởng rất nhiều. Chúng ta luôn nghĩ rằng chỉ có một con đường, một ‘đạo’ duy nhất để tồn tại và phát triển, để đạt đến sự viên mãn. Nhưng Lâm Tộc đã cho ta thấy một con đường khác, một ‘đạo’ khác, không cần tranh giành linh khí, không cần cường đại sức mạnh, mà vẫn có thể vẹn toàn, vẫn có thể tìm thấy sự bình yên và ý nghĩa sâu sắc.” Hắn quay đầu nhìn về phía Tạ Trần, ánh mắt phức tạp, vừa có sự ngưỡng mộ, vừa có sự hoang mang. “Có lẽ, chúng ta đã quá chú trọng vào sức mạnh, vào sự thăng tiến cảnh giới, mà quên đi bản chất của sự sống, quên đi sự cân bằng vốn có của vạn vật.” Mộ Dung Tuyết, với vẻ mặt thực tế và đôi mắt đầy đồng cảm, ngồi cạnh Tiểu Cửu đang nhẹ nhàng chơi đùa với vài con đom đóm nhỏ, những đốm sáng lập lòe như những vì sao nhỏ xíu trên mặt đất. Nàng nhìn Lăng Nguyệt và Dương Quân, thấu hiểu sâu sắc sự giằng xé trong lòng họ. Nàng biết, sự thay đổi trong nhận thức là một quá trình đau đớn, tựa như lột bỏ lớp da cũ để lộ ra lớp da non yếu ớt, đặc biệt khi nó liên quan đến những niềm tin đã ăn sâu vào cốt tủy, đã trở thành lẽ sống của cả một đời người. Nhưng nàng cũng tin rằng, những gì Tạ Trần đang làm, những chân lý mà hắn đang khám phá và mở ra, chính là con đường đúng đắn nhất để tìm lại giá trị đích thực của sự sống.

Tạ Trần vẫn ngồi đó, ánh mắt nhìn xa xăm vào màn đêm đầy sao, nơi Cổ Thụ Trấn Yêu sừng sững như một người gác cổng vĩnh cửu của những bí mật cổ xưa. Hắn biết, sự đa dạng của các “đạo” trong Thập Phương Nhân Gian sẽ là chìa khóa để hắn xây dựng “Nhân Đạo” hoàn chỉnh và một liên minh đa chủng tộc chống lại Thiên Đạo cũ. Lâm Tộc, với triết lý “Đạo Cân Bằng” và sự am hiểu sâu sắc về tự nhiên, có thể nắm giữ những bí mật hoặc phương pháp “vá trời” khác biệt, không cần đến sức mạnh cưỡng ép. Và sự thức tỉnh nhân tính của Lăng Nguyệt Tiên Tử ngày càng rõ rệt, báo hiệu nàng sẽ có những quyết định mang tính bước ngoặt, có thể là đoạn tuyệt hoàn toàn với quá khứ tu tiên của mình. Con đường phía trước vẫn còn dài, và những nguy hiểm từ Ma Chủ Cửu U cùng Thiên Đạo suy tàn vẫn đang rình rập khắp nơi. Nhưng ít nhất, tại nơi Cổ Thụ Trấn Yêu này, giữa hơi thở của rừng già, Tạ Trần và các đồng hành đã tìm thấy một nguồn tri thức mới, một niềm tin mới vào sự cân bằng, vào một tương lai nơi con người có thể sống trọn vẹn mà không cần thành tiên. Hắn đã tìm thấy một khúc ca mới của đất, một đạo lý mới của yêu tộc, một mảnh ghép quan trọng cho bức tranh lớn về “Nhân Đạo” của mình.

Bình minh hé rạng, rải những tia nắng vàng óng qua kẽ lá, nhuộm vàng cả cánh rừng Thanh Phong. Nhóm Tạ Trần tạm biệt Lâm Trưởng và Lâm Tộc, mang theo những suy tư trĩu nặng và một thế giới quan đang dần được mở rộng. Rời khỏi không gian tĩnh tại của Cổ Thụ Trấn Yêu, họ tiếp tục hành trình, đi sâu vào Rừng Thanh Phong. Con đường mòn dưới chân họ gập ghềnh, uốn lượn qua những thân cây cổ thụ rêu phong, nơi ánh sáng mặt trời chỉ lọt qua thành từng vệt, vẽ nên những bức tranh động trên nền đất ẩm. Tiếng chim hót líu lo chào ngày mới, hòa cùng tiếng lá cây xào xạc trong gió sớm, tạo nên một bản giao hưởng tự nhiên trong trẻo. Mùi đất ẩm sau đêm sương, mùi lá cây mục rữa xen lẫn hương hoa dại thanh khiết quyện vào nhau, đánh thức từng giác quan. Bầu không khí trong lành, mát mẻ, mang theo một chút âm u huyền bí đặc trưng của những cánh rừng sâu thẳm.

Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân bước đi chậm rãi, đôi mắt vẫn còn đượm vẻ trầm ngâm, những lời của Lâm Trưởng và viễn cảnh về một “Đạo Cân Bằng” khác biệt vẫn ám ảnh tâm trí họ như những bóng ma. Nàng Tiên Tử, vốn luôn cao ngạo và lạnh lùng như băng tuyết, giờ đây lại mang vẻ ưu tư hiếm thấy. Bước chân của nàng không còn thanh thoát như thường lệ, mà nhuốm màu nặng nề của sự hoài nghi. Nàng nhớ lại những lời tổ sư đã khắc ghi trên vách đá tiên môn, những lời hứa hẹn về sự trường sinh bất tử, về sức mạnh vô biên. Nhưng rồi lại đối chiếu với hình ảnh những người Lâm Tộc sống bình dị, không tranh giành, không tu luyện mà vẫn bình yên, hạnh phúc. “Cái ‘Đạo Cân Bằng’ của Lâm Tộc… nó hoàn toàn khác với những gì ta từng biết,” Lăng Nguyệt khẽ nói, giọng nàng trầm thấp, tựa như tiếng gió thoảng qua lá. “Liệu con đường chúng ta đang đi… con đường mà tiên môn đã chỉ dẫn, có thực sự là con đường cứu rỗi chúng sinh, hay chỉ là một sự mê lầm dẫn đến một kết cục bi thảm hơn?” Nàng ngước nhìn lên những tán lá cây xanh mướt, ánh mắt sắc bén thường ngày giờ đây lại chứa đựng sự bối rối sâu sắc.

Dương Quân, bên cạnh nàng, cũng không kém phần rối bời. Vẻ tuấn tú thư sinh của hắn bị che lấp bởi những nếp nhăn lo âu trên vầng trán. Hắn đã từng nghĩ rằng tu luyện là con đường duy nhất để đạt đến sự vĩ đại, để bảo vệ lẽ phải, để cứu vớt nhân gian. Nhưng giờ đây, khái niệm “cứu vớt” đó bỗng trở nên mơ hồ. “Ta cảm thấy… một sự mâu thuẫn lớn,” Dương Quân đáp, giọng nói của hắn cũng đầy vẻ băn khoăn. “Chúng ta tu luyện để mạnh hơn, để có thể bảo vệ chúng sinh, để chống lại những thế lực tà ác. Nhưng Lâm Tộc lại tìm thấy sự bình yên, sự vẹn toàn trong việc từ bỏ sức mạnh, từ bỏ sự tranh giành linh khí. Liệu sự cường đại mà chúng ta theo đuổi có thực sự là mục đích cuối cùng, hay nó chỉ là một phương tiện, và chúng ta đã quên đi mục đích ban đầu khi quá đắm chìm vào phương tiện đó?” Hắn lắc đầu nhẹ, như muốn xua đi những suy nghĩ đang cuộn xoáy trong tâm trí.

Tạ Trần vẫn bước đi trầm tĩnh, ánh mắt hắn lướt qua từng biểu cảm trên gương mặt Lăng Nguyệt và Dương Quân. Hắn hiểu rõ sự giằng xé trong lòng họ, bởi đó cũng là những câu hỏi mà hắn đã từng tự vấn. “Mỗi con đường đều có cái giá của nó,” Tạ Trần nhẹ nhàng lên tiếng, giọng nói trầm ấm mà đầy thấu hiểu, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của rừng sâu. “Vấn đề là, chúng ta có sẵn lòng chấp nhận cái giá đó không, và liệu cái giá đó có xứng đáng với mục đích mà chúng ta theo đuổi hay không.” Hắn không nói nhiều, chỉ một câu nói ngắn gọn nhưng lại như một mũi kim châm vào sâu thẳm tâm hồn, buộc người nghe phải tự suy ngẫm, tự tìm kiếm câu trả lời cho chính mình.

Hồ Ly Nữ, Tiểu Cửu, với bản tính tò mò và hồn nhiên, không bị những triết lý nặng nề đó ảnh hưởng quá nhiều. Đôi tai cáo trắng muốt của nàng vểnh lên, đôi mắt tinh nghịch đảo quanh, quan sát mọi thứ xung quanh. “Tạ Trần ca ca, trong rừng này có nhiều điều kỳ lạ thật đấy!” nàng líu lo, giọng nói trong trẻo như tiếng suối. “Có những cái cây biết nói chuyện, những bông hoa biết cười, và cả những cục đá cũng có linh hồn nữa! Có phải chúng ta đang đi tìm những điều kỳ lạ như vậy không?” Nàng kéo nhẹ vạt áo Tạ Trần, đôi mắt to tròn long lanh nhìn hắn đầy vẻ mong chờ. Tạ Trần mỉm cười nhẹ, khẽ xoa đầu Tiểu Cửu, không nói gì, chỉ tiếp tục bước đi, nhưng trong lòng hắn, những lời nói ngây thơ của Tiểu Cửu lại như một lời khẳng định cho sự đa dạng và huyền diệu của thế giới này, của những “đạo” khác biệt mà hắn đang cố gắng dung hòa vào “Nhân Đạo” của mình.

Lâm Trưởng, với dáng người gầy gò và mái tóc bạc điểm sương, đi dẫn đường phía trước. Ông mặc một bộ y phục làm từ vỏ cây và lá khô, màu sắc hòa vào màu sắc của rừng, khiến ông trông như một phần của tự nhiên. Ánh mắt ông vẫn giữ vẻ bình tĩnh, khôn ngoan, nhưng khóe môi lại phảng phất một nỗi buồn man mác khi chứng kiến sự tha hóa của thế gian, của những kẻ tu luyện chạy theo danh vọng và sức mạnh. Ông không nói nhiều, chỉ thỉnh thoảng liếc nhìn Tạ Trần, như một sự ngầm hiểu, một sự tin tưởng vào con đường mà Tạ Trần đang chọn. Nhóm người cứ thế đi bộ chậm rãi, mỗi bước chân đều mang theo những tâm sự, những hoài nghi, và những hy vọng mới mẻ, len lỏi qua từng thân cây, từng bụi rậm, tiến sâu hơn vào trái tim của Rừng Thanh Phong. Cả đoàn người, mỗi người một tâm trạng, một nỗi niềm riêng, nhưng tất cả đều đang đi trên một con đường chung, con đường tìm kiếm chân lý giữa một thế giới đang dần mục ruỗng.

Sau một hồi đi bộ dài, khi ánh nắng mặt trời đã lên đến đỉnh đầu, rải vàng khắp các tán lá, Lâm Trưởng dừng lại bên một con suối nhỏ, nơi linh khí thanh khiết cuồn cuộn bốc lên, tạo thành một lớp sương mờ ảo. Đó là Suối Nguồn Linh Tuyến, một nơi ít người biết đến, ẩn mình sâu trong Rừng Thanh Phong. Xung quanh suối, những tảng đá rêu phong nằm rải rác, được điểm xuyết bởi vô vàn loài linh thảo quý hiếm và hoa dại khoe sắc, tỏa hương thơm ngát. Tiếng nước chảy róc rách không ngừng, hòa cùng tiếng chim hót véo von và tiếng gió thổi nhẹ qua những cành cây, tạo nên một bản nhạc thiên nhiên êm dịu, xoa dịu tâm hồn. Mùi nước trong lành, mát lạnh, cùng hương thơm của linh thảo và đất ẩm, tràn ngập không khí, mang đến một cảm giác thư thái lạ thường. Linh khí nơi đây đặc biệt thanh khiết, gần như có thể cảm nhận được bằng mắt thường, như những dải lụa mỏng bay lượn trong không gian.

Dưới một gốc cây cổ thụ không quá lớn, tán lá sum suê nhưng không quá đồ sộ như Cổ Thụ Trấn Yêu, một lão nhân gầy gò đang ngồi tĩnh tọa. Lưng ông còng hẳn, mái tóc bạc trắng buông xõa trên đôi vai gầy guộc, nhưng ánh mắt ông lại sâu thẳm, chứa đựng sự từng trải và một nỗi buồn man mác không thể che giấu. Y phục của ông cũ nát, không rõ màu sắc ban đầu, mang vẻ phong trần của người phiêu bạt khắp bốn bể. Trên tay ông, một cây gậy gỗ mục, xù xì, tựa như một phần kéo dài của thân thể ông, đã cùng ông trải qua biết bao thăng trầm. Bên cạnh ông, một tiểu yêu thú hình dáng như sóc, bộ lông màu xám tro, đang ngủ gật ngon lành, cuộn tròn như một cục bông nhỏ. Toàn thân lão nhân toát lên một vẻ thanh thản lạ thường, dường như đã siêu thoát khỏi mọi ràng buộc trần thế. Đó chính là Lão Hoang Tăng, một cái tên mà Lâm Trưởng đã nhắc đến.

“Vị này là Lão Hoang Tăng,” Lâm Trưởng khẽ giới thiệu, giọng ông trầm thấp, mang theo một sự kính trọng sâu sắc. “Ông ấy… là một người từng rất mạnh, một tu sĩ đại năng vang danh một thời, trước khi chọn con đường này, con đường hòa mình vào tự nhiên, sống ẩn dật cùng yêu tộc chúng ta.”

Tạ Trần chậm rãi tiến lên phía trước, từng bước chân nhẹ nhàng, không gây ra một tiếng động nào. Hắn chắp tay, cúi đầu một cách cung kính, thể hiện sự tôn trọng đối với người tiền bối ẩn mình này. “Vãn bối Tạ Trần, mạo muội quấy rầy tiền bối thanh tu,” hắn nói, giọng điềm tĩnh, không chút kiêu ngạo.

Lão Hoang Tăng từ từ mở mắt. Đôi mắt ông không còn vẻ sắc bén của một tu sĩ cường đại, mà thay vào đó là sự hiền hòa, tĩnh lặng, nhưng lại như hai vực sâu thăm thẳm có thể nhìn thấu mọi sự. Ông chậm rãi đưa tay lên, phẩy nhẹ, ra hiệu cho Tạ Trần và những người đi cùng. “Khách quý từ xa đến,” giọng ông trầm ấm, vang vọng như tiếng chuông cổ nhưng lại đầy vẻ an nhiên. “Lâu lắm rồi mới có người phàm đặt chân đến Suối Nguồn Linh Tuyến này. Lại còn có cả những vị tiên tử, đạo hữu với khí chất phi phàm. Mời ngồi.”

Tạ Trần và nhóm người tuân theo lời mời, chậm rãi ngồi xuống trên những tảng đá khô ráo xung quanh. Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân vẫn giữ vẻ cảnh giác, ánh mắt họ không ngừng dò xét lão nhân gầy gò trước mặt. Trong sâu thẳm tâm trí họ, một câu hỏi lớn đang hiện hữu: Một tu sĩ từng rất mạnh, từng vang danh, tại sao lại từ bỏ tất cả để sống ẩn dật nơi rừng sâu, với y phục cũ nát và một vẻ ngoài phong trần đến vậy? Họ cảm nhận được một nguồn sức mạnh ẩn giấu sâu bên trong Lão Hoang Tăng, một nguồn sức mạnh đã được giấu kín, không còn phô trương, nhưng vẫn tồn tại. Sự tò mò trong lòng họ giờ đây còn lớn hơn cả sự bối rối về những triết lý đã học từ Lâm Tộc. Mộ Dung Tuyết ngồi xuống bên cạnh Tạ Trần, ánh mắt nàng dừng lại trên gương mặt Lão Hoang Tăng, cảm nhận được một nỗi buồn sâu thẳm ẩn chứa dưới vẻ thanh thản ấy. Tiểu Cửu thì đã nhanh chóng mon men đến bên cạnh tiểu yêu thú hình sóc, đôi tai cáo vểnh lên nghe ngóng, đôi mắt tròn xoe đầy vẻ hiếu kỳ.

Lão Hoang Tăng nhìn mọi người một lượt, đặc biệt dừng lại ở Tạ Trần và Lăng Nguyệt, Dương Quân. Ông khẽ mỉm cười, nụ cười hiền hậu nhưng lại mang theo một chút chua chát, một chút thấu hiểu về những gì họ đang trải qua. “Ta biết các ngươi đang băn khoăn,” ông nói, giọng ông vẫn trầm ấm, như tiếng suối chảy. “Tại sao một kẻ tu sĩ, đã từng kề cận với Kim Đan, rồi đạt đến Nguyên Anh, lại từ bỏ tất cả để làm một lão tăng hoang phế nơi rừng sâu này, sống cùng cỏ cây và yêu thú, thay vì tranh giành linh khí, tranh giành cơ duyên để ‘vá trời’?” Ông ngước mắt nhìn về phía Cổ Thụ Trấn Yêu đang sừng sững phía xa, như thể nơi đó mới là nơi thích hợp để kể câu chuyện của mình. “Nếu không chê, chúng ta hãy cùng đến dưới tán Cổ Thụ Trấn Yêu. Nơi đó, linh khí dồi dào hơn, và câu chuyện của ta, có lẽ, sẽ thích hợp hơn khi được kể dưới sự chứng giám của một sinh mệnh cổ xưa như vậy.”

Không ai thắc mắc, tất cả đều hiểu ý tứ của lão nhân. Lâm Trưởng lại dẫn đường, đưa nhóm người quay trở lại khu vực Cổ Thụ Trấn Yêu. Ánh nắng chiều tà đã bắt đầu xuyên qua tán lá rộng lớn của cây cổ thụ, tạo thành những vệt sáng vàng óng trên mặt đất ẩm ướt. Cổ Thụ Trấn Yêu, với thân hình vĩ đại, rễ cây ăn sâu vào lòng đất như những con rồng khổng lồ đang uốn lượn, tán lá che phủ cả một vùng rộng lớn, tỏa ra một bầu không khí trang nghiêm, cổ kính và linh thiêng. Tiếng gió xào xạc qua tán lá nghe như những lời thì thầm của ngàn năm lịch sử, tiếng chim hót vẫn ríu rít, và mùi gỗ cổ thụ hòa lẫn với mùi đất ẩm, mùi linh khí thanh khiết, tạo nên một cảm giác bình yên nhưng cũng đầy uy nghi. Dưới gốc cây, một vài miếu thờ nhỏ đã được Lâm Tộc dựng lên, càng tôn thêm vẻ linh thiêng của nơi này.

Lão Hoang Tăng ngồi xuống dưới một gốc rễ lớn của Cổ Thụ Trấn Yêu, dáng vẻ gầy gò của ông như hòa vào sự thô mộc của tự nhiên. Ông chậm rãi vuốt ve cây gậy gỗ mục trên tay, ánh mắt xa xăm, như đang nhìn về một quá khứ đã rất đỗi xa xôi. Giọng ông trầm tĩnh, vang vọng như tiếng chuông chùa cổ kính, nhưng mỗi lời nói lại chứa đựng một sức nặng ngàn cân, một sự từng trải mà không ai có thể tưởng tượng được.

“Ngày xưa, ta cũng như các ngươi,” Lão Hoang Tăng bắt đầu câu chuyện của mình, ánh mắt ông dừng lại trên Lăng Nguyệt và Dương Quân, những người tu sĩ trẻ tuổi đang đứng trước ngưỡng cửa của sự hoài nghi. “Ta cũng khao khát trường sinh bất tử, khao khát sức mạnh vô biên để có thể vượt qua mọi giới hạn của phàm trần. Ta tin rằng, đó là con đường duy nhất để đạt đến sự giải thoát, để thực sự sống một đời ý nghĩa. Ta đã dốc hết tâm huyết, trải qua bao kiếp nạn, từ một kẻ phàm nhân yếu ớt, tu luyện đến cảnh giới Kim Đan, rồi lại phá vỡ cảnh giới đó, đạt đến Nguyên Anh kỳ.” Ông khẽ thở dài, một tiếng thở dài mang theo bao nỗi niềm.

“Nhưng càng lên cao, ta càng thấy mình… trống rỗng. Không phải là sự trống rỗng của giác ngộ, mà là sự trống rỗng của việc đánh mất chính mình. Ta bắt đầu nhận ra, những đồng đạo của ta, những người đã cùng ta tu luyện, từng có những ước mơ, những khát vọng, những nhân tính rất đỗi con người, dần dần thay đổi. Họ trở nên lạnh lùng hơn, vô cảm hơn, chỉ còn biết đến tu luyện, đến cảnh giới, đến sức mạnh. Họ quên đi những kỷ niệm xưa cũ, quên đi những người thân yêu, quên đi những cảm xúc bình dị của nhân gian. Họ ‘mất người’…”

Ông dừng lại một chút, như để những từ ngữ đó thấm sâu vào tâm trí người nghe. “Ta đã chứng kiến rất nhiều người ‘mất người’. Có người quên đi nụ cười đầu tiên của con mình, có người quên đi lời thề ước với người bạn đời, có người quên đi nỗi đau mất mát, quên đi cả niềm vui chiến thắng. Họ trở thành những cỗ máy tu luyện vô tri, chỉ biết đuổi theo hư ảo.” Lão Hoang Tăng nhìn thẳng vào Lăng Nguyệt và Dương Quân, ánh mắt ông như muốn xuyên thấu vào sâu thẳm tâm hồn họ. “Các ngươi có biết, cái giá của trường sinh, của sức mạnh tột cùng, không phải là sinh mệnh, mà là nhân tính? Là quên đi nụ cười đầu tiên, nước mắt đầu tiên, là quên đi người mình yêu thương nhất, là quên đi chính mình. Đó không phải là sự giải thoát, mà là sự hủy diệt! Đó là đ��nh luật của Thiên Đạo cũ, định luật khắc nghiệt mà chúng ta đã mù quáng theo đuổi!”

Lăng Nguyệt Tiên Tử bàng hoàng, sắc mặt nàng tái nhợt như tờ giấy. Nguyệt Quang Trâm trong tay nàng bỗng trở nên lạnh lẽo. Những lời của Lão Hoang Tăng như những nhát dao sắc bén, cứa vào sâu thẳm niềm tin mà nàng đã giữ gìn bấy lâu. Nàng thốt lên, giọng nói run rẩy, đầy sự tuyệt vọng: “Không thể nào… Đó là… sự hủy diệt! Không phải thành tiên! Tiên là siêu thoát, là vĩnh hằng, chứ không phải là sự trống rỗng, vô cảm!” Nàng lùi lại một bước, như thể những lời nói của lão nhân là một thực thể vô hình đang muốn nuốt chửng nàng.

Dương Quân cũng không khá hơn. Hai tay hắn nắm chặt, móng tay gần như cắm vào da thịt. Hắn đã từng nghĩ rằng, tu luyện là con đường chính nghĩa, là để bảo vệ. Nhưng nếu cái giá phải trả là đánh mất chính mình, thì sự bảo vệ đó còn ý nghĩa gì nữa? “Nếu vậy,” hắn thì thầm, giọng nói như bị bóp nghẹt, “thì chúng ta… chúng ta đang theo đuổi cái gì? Một sự cường đại vô nghĩa, một sự trường sinh trống rỗng, chỉ để trở thành những kẻ vô cảm, không còn biết đến tình người, tình đời sao?” Ánh mắt hắn hướng về Tạ Trần, như muốn tìm kiếm một lời giải đáp, một sự an ủi.

Tạ Trần lắng nghe từng lời của Lão Hoang Tăng, đôi mắt hắn sâu thẳm, ánh lên sự thấu hiểu và một nỗi ưu tư mới. Hắn không hề ngạc nhiên, bởi hắn đã từng suy đoán về điều này, về cái giá của sự “thành tiên” theo Thiên Đạo cũ. “Cái giá của Đại Đạo… hóa ra là sự vô cảm,” Tạ Trần trầm ngâm nói, giọng nói của hắn như tiếng vọng từ sâu thẳm tâm hồn. Hắn hiểu rằng, sự ‘mất người’ không phải là một hiện tượng ngẫu nhiên, mà là một định luật nghiệt ngã của Thiên Đạo cũ, một cái bẫy tinh vi mà nó đã giăng ra để duy trì sự tồn tại của chính mình, bóc lột nhân tính của chúng sinh để làm nguồn sống. Đây chính là yếu tố cốt lõi trong việc hắn tìm kiếm một ‘đạo’ mới, một ‘Nhân Đạo’ thực sự, và là lý do để Thiên Đạo cũ phải sụp đổ.

Mộ Dung Tuyết nhìn Lăng Nguyệt và Dương Quân, ánh mắt nàng tràn đầy xót xa. Nàng vỗ nhẹ lên vai Tiểu Cửu, bàn tay nàng khẽ run lên. Nàng hiểu rõ nỗi đau mà Lão Hoang Tăng đã phải trải qua, và cả sự bàng hoàng của Lăng Nguyệt, Dương Quân. Tiểu Cửu, với bản năng nhạy cảm của yêu tộc, cũng cảm nhận được không khí bi thương đang bao trùm. Đôi tai cáo của nàng cụp xuống, đôi mắt tròn xoe nhìn Lão Hoang Tăng với vẻ sợ hãi mơ hồ.

Lão Hoang Tăng lại tiếp tục, giọng ông vẫn trầm nhưng lại mang theo một chút hy vọng le lói. “Ta đã nhận ra điều đó. Ta đã bắt đầu quên đi màu sắc của một đóa hoa, quên đi tiếng cười giòn tan của một đứa trẻ, quên đi sự ấm áp của ánh nắng ban mai. Ta hoảng sợ. Ta đã quyết định từ bỏ tất cả. Từ bỏ cảnh giới, từ bỏ linh lực, từ bỏ danh vọng. Ta tìm về đây, sống cùng cỏ cây, cùng yêu tộc, những sinh linh mà ta từng coi là thấp kém. Và ở đây, ta dần tìm lại được chính mình. Ta tìm lại được cảm xúc, tìm lại được ký ức, tìm lại được nhân tính đã mất. Ta đã ‘phá cục’ của riêng mình.”

Ông nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy vẻ tán thưởng. “Ngươi, thư sinh trẻ tuổi, có ánh mắt nhìn thấu nhân quả. Ngươi đang tìm kiếm một ‘Nhân Đạo’ mới, một con đường không cần phải ‘mất người’ để ‘thành tiên’. Con đường đó… rất khó khăn. Nhưng nó là con đường duy nhất để thực sự ‘vá trời’, để tái định nghĩa giá trị của sự tồn tại. Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân, các ngươi đang ở ngã ba đường. Các ngươi sẽ sớm phải đưa ra những lựa chọn quyết định về con đường của mình, có thể là từ bỏ hoàn toàn tiên đạo cũ, hoặc tìm kiếm một con đường tu luyện khác biệt, giữ vẹn nhân tính. Đừng sợ hãi sự thay đổi, đừng sợ hãi việc đoạn tuyệt với quá khứ. Bởi vì, sự tồn tại của ta, và của rất nhiều kẻ khác giống như ta, những kẻ đã giác ngộ và từ bỏ con đường cũ, sẽ là minh chứng cho việc con đường đó là khả thi. Chúng ta… có thể là những đồng minh mà ‘Nhân Đạo’ của ngươi cần đến.”

Tạ Trần gật đầu. Hắn biết, những lời này không chỉ là một câu chuyện, mà còn là một lời cảnh báo, một lời kêu gọi. Cái giá của Đại Đạo, của sự vô cảm, của sự 'mất người' đã được phơi bày rõ ràng. Và từ đây, hắn phải tìm một con đường mới, một con đường mà không ai phải đánh đổi nhân tính để tồn tại. Con đường ấy, sẽ là con đường của Nhân Đạo.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free