Nhân gian bất tu tiên - Chương 469: Lạc Hồng Thôn: Âm Vang Phong Tục Cổ Xưa
Đêm dần tàn, màn sương mỏng như lụa trắng giăng mắc khắp Thôn Lạc Hồng, ôm ấp những mái nhà tranh, những hàng cây cổ thụ. Tiếng côn trùng đêm đã nhường chỗ cho bản giao hưởng của buổi bình minh. Khi những tia nắng đầu tiên của ngày mới xuyên qua kẽ lá, nhuộm vàng ngọn tre xanh, cả ngôi làng nhỏ như bừng tỉnh khỏi giấc ngủ an lành. Tiếng gà gáy vang vọng từ phía sau vườn, tiếng chim hót líu lo trên cành, hòa cùng tiếng nước suối chảy róc rách không ngừng nghỉ, tạo nên một khúc ca giản dị mà tràn đầy sức sống. Mùi đất ẩm sau đêm sương, mùi cỏ cây tươi mới, cùng với chút hương khói bếp thoảng nhẹ từ những mái nhà bắt đầu nổi lửa, len lỏi vào từng ngóc ngách, đánh thức các giác quan.
Tạ Trần, sau một đêm yên giấc hiếm hoi, rời khỏi căn phòng nhỏ được Tôn Đại Thúc sắp x���p. Hắn bước ra sân, hít thở một hơi thật sâu bầu không khí trong lành, mát mẻ, cảm nhận sự thanh tịnh thấm vào từng tế bào. Thân hình gầy gò của hắn, vốn luôn mang một vẻ yếu ớt trong thế giới tu tiên hùng vĩ, giờ đây lại như hòa mình vào vẻ đẹp thôn dã, không chút lạc lõng. Đôi mắt sâu thẳm của hắn lướt qua những cảnh vật quen thuộc của một làng quê, nhưng lại mang một ánh nhìn mới mẻ, như thể đang thu nhận từng chi tiết nhỏ nhất vào tâm trí. Hắn nhìn thấy Lăng Nguyệt Tiên Tử, với bộ bạch y quen thuộc nhưng giờ đây đã bớt đi vẻ lạnh lùng băng giá, đang đứng bên cạnh giếng nước, ngắm nhìn những đóa hoa dại nở ven đường. Mái tóc đen nhánh của nàng, thường ngày được búi cao trang trọng, nay lại buông xõa một phần, mềm mại rủ xuống bờ vai, khiến dung nhan tuyệt mỹ của nàng càng thêm phần thanh thoát, gần gũi hơn. Nàng không còn vẻ mệt mỏi ẩn sâu trong đôi mắt phượng sắc bén, mà thay vào đó là sự tò mò, một chút ngạc nhiên tĩnh lặng.
Chẳng bao lâu sau, Tôn Đại Thúc, với gương mặt khắc khổ nhưng hiền lành, bàn tay chai sạn và chiếc nón rơm quen thuộc, bước tới. Ông nở nụ cười chất phác, mời nhóm Tạ Trần tham gia vào một buổi lễ nhỏ của làng. "Các vị khách quý, hôm nay là ngày lành, làng tôi có chút 'Lễ Cầu Mùa' đầu vụ. Không có gì to tát, chỉ là chút lòng thành kính với trời đất, cầu mong một năm mưa thuận gió hòa, mùa màng bội thu. Nếu không ngại, mời các vị cùng tham gia cho thêm phần long trọng." Giọng ông lão trầm ấm, mang đậm hơi thở của đất.
Tạ Trần mỉm cười đáp lời, ánh mắt đầy sự quan tâm. "Được vậy thì thật vinh hạnh cho chúng tôi. Được chứng kiến phong tục của quý hương, đó cũng là một tri thức quý giá." Hắn quay sang Lăng Nguyệt, Dương Quân, Mộ Dung Tuyết và Tiểu Cửu, khẽ gật đầu ra hiệu. Mộ Dung Tuyết, với vẻ dịu dàng, thanh lịch trong bộ y phục xanh ngọc, cũng nhẹ nhàng mỉm cười tán thành. Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu thì đã nhanh nhảu chạy trước, đôi tai cáo trắng muốt vểnh lên, chiếc đuôi lông mềm mại phe phẩy theo từng bước chân, dường như nàng luôn là người đầu tiên khám phá mọi điều mới lạ.
Khi họ cùng Tôn Đại Thúc đi bộ đến khoảng đất trống giữa làng, nơi buổi lễ sẽ diễn ra, cảnh tượng trước mắt khiến Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân không khỏi ngạc nhiên. Người dân trong Thôn Lạc Hồng đã tề tựu đông đủ, tất cả đều mặc những bộ quần áo vải bố giản dị, sạch sẽ. Khuôn mặt ai nấy đều toát lên vẻ thành kính, nghiêm cẩn. Trên một chiếc bàn gỗ cũ kỹ đặt giữa sân, có vài đĩa trái cây rừng, một bát gạo nếp, vài nén hương trầm đơn sơ. Không có dấu hiệu của bất kỳ pháp trận nào, không có một tia linh khí dao động, cũng chẳng có những vật phẩm thiên tài địa bảo mà các tông môn tu tiên thường dùng để tế lễ. Tất cả chỉ là sự thuần phác, mộc mạc đến lạ lùng.
Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ cau mày, đôi mắt phượng sắc bén lướt qua đám đông, rồi dừng lại trên bàn lễ vật. Nàng vốn quen thuộc với những buổi tế lễ long trọng của tiên môn, nơi linh khí cuồn cuộn, pháp trận rực rỡ, hào quang chói lọi, và những vật phẩm quý giá được dâng lên các vị thần linh, cầu xin sự phù hộ cho con đường trường sinh, cho sức mạnh vô biên. Nhưng ở đây, nàng chỉ thấy những con người bình thường, với lòng tin giản đơn đến mức khó tin. Nàng quay sang Dương Quân, khẽ thì thầm, giọng nói trong trẻo nhưng đầy sự bối rối: "Không có linh khí, không có pháp trận, mà họ vẫn tin tưởng như vậy sao? Liệu những thứ này có thể mang lại mùa màng bội thu?"
Dương Quân, với vẻ anh tuấn của người luyện võ và khí chất nho nhã của một thư sinh, cũng đang chăm chú quan sát. Anh từng là một đệ tử kiệt xuất của một tông môn danh tiếng, đã trải qua vô số nghi lễ, tận mắt chứng kiến sức mạnh của linh khí và pháp thuật. Anh hiểu rằng, trong thế giới tu tiên, mọi sự cầu nguyện đều phải có sự cộng hưởng của linh lực, phải có những cơ chế tương ứng để tạo ra hiệu quả. Nhưng ở đây, anh chỉ thấy những trái tim chân thành, những đôi tay chai sạn và những ánh mắt đầy hy vọng. Anh trầm ngâm một lát rồi đáp lại Lăng Nguyệt, giọng nói rõ ràng nhưng có chút mơ hồ: "Có lẽ... niềm tin của họ không phải là để thúc đẩy linh khí, mà là để dưỡng tâm hồn. Tiên Tử, nàng có cảm thấy không? Một thứ sức mạnh khác, tuy không hữu hình, nhưng lại khiến người ta cảm thấy an yên."
Tạ Trần lắng nghe cuộc đối thoại của hai người, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười ẩn ý. Hắn không nói gì, chỉ tiếp tục quan sát. Ông Lão Tiều Phu, người đã được giới thiệu là một trong những trưởng lão của làng, với dáng người gầy gò, lưng còng nhưng ánh mắt tinh anh, râu tóc bạc phơ, bước ra. Ông không hô hào, không đọc những bài văn tế phức tạp. Thay vào đó, ông chỉ chậm rãi quỳ xuống, cúi đầu trước bàn lễ vật, rồi ngẩng mặt lên trời. Đôi tay gầy guộc của ông chắp lại, khẽ lẩm bẩm những lời cầu nguyện đơn giản, những lời thầm thì về mưa thuận gió hòa, về sức khỏe cho dân làng, về một vụ mùa ấm no. Những lời ấy không mang theo chút thần thông nào, không có chút uy áp của người tu hành, nhưng lại chứa đựng một sức nặng kỳ lạ, một sự chân thành rung động lòng người.
Tôn Đại Thúc đứng cạnh Tạ Trần, khẽ giải thích, giọng điệu tự hào pha chút trang trọng: "Đây là cái đạo của người làng tôi, thưa thư sinh. Không cầu tiên, không cầu phật, không dựa dẫm vào bùa chú hay phép thuật cao siêu nào. Chúng tôi chỉ cầu trời đất ban mưa thuận gió hòa, để chúng tôi có sức mà làm ăn, có đất để gieo trồng. Chúng tôi tin vào sức lao động của chính mình, tin vào sự đoàn kết của dân làng, và tin vào lòng tốt của đất trời. Những thứ đó, với chúng tôi, còn quý giá hơn cả linh đan diệu dược."
Tạ Trần gật đầu, ánh mắt hắn sáng lên vẻ thấu hiểu. Hắn không nói gì thêm, chỉ mỉm cười lắng nghe, cảm nhận từng lời nói của Tôn Đại Thúc thấm vào lòng. Những lời này, đối với hắn, chính là "tri thức nhân sinh" quý giá nhất, là những mảnh ghép quan trọng cho "Nhân Đạo" mà hắn đang tìm kiếm. Hắn nhận ra, sự bền vững của một cộng đồng, không nhất thiết phải đến từ sức mạnh siêu nhiên, mà có thể đến từ những giá trị cơ bản nhất của con người: sự chân thành, niềm tin, và lao động. Cái "mất người" trong thế giới tu tiên, chính là sự đánh mất những giá trị giản dị nhưng cốt lõi này.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, đứng bên cạnh, lắng nghe những lời của Tôn Đại Thúc. Nàng nhìn những người dân đang thành kính cúi đầu, nhìn ánh mắt kiên định của ông Lão Tiều Phu. Trong lòng nàng, một cơn sóng nhẹ nhàng xao động. Nàng đã từng nghĩ, những phàm nhân này yếu đuối, dễ bị số phận thao túng, không có quyền năng để tự định đoạt cuộc đời mình. Nhưng giờ đây, nàng thấy một thứ sức mạnh khác, không phải là sức mạnh của pháp thuật, mà là sức mạnh của ý chí, của cộng đồng. Nó không hùng vĩ như sức mạnh của tiên nhân, nhưng lại bền bỉ như rễ cây bám sâu vào lòng đất. Chiếc Nguyệt Quang Trâm trên tóc nàng, vốn là biểu tượng của thân phận cao quý và sức mạnh tu vi, giờ đây dường như đang rung động nhẹ, như thể cũng đang cảm nhận được sự ấm áp và chân thành của Lạc Hồng Thôn. Nàng chợt nghĩ, cái "vô vị" mà nàng từng gán cho cuộc sống phàm trần, thực chất lại là một sự trọn vẹn mà nàng chưa từng biết đến, một sự trọn vẹn được xây dựng từ những điều giản dị nhất. Niềm tin vào tu luyện và con đường trường sinh, từng là kim chỉ nam cho cả cuộc đời nàng, đang dần bị lung lay bởi sự bình yên và hạnh phúc chân thật mà nàng chứng kiến.
Dương Quân thì trầm tư hơn. Anh nhớ lại những bài học khắc nghiệt trong tông môn, nơi mọi người đều tranh giành từng chút linh khí, từng công pháp, từng cơ duyên để mạnh hơn, để tồn tại. Anh đã từng tin rằng, chỉ có sức mạnh tuyệt đối mới có thể bảo vệ được những gì mình yêu quý, mới có thể cứu vãn thế giới đang suy tàn. Nhưng những lời của Tôn Đại Thúc, những hình ảnh giản dị của Lễ Cầu Mùa, lại khiến anh tự hỏi: Phải chăng, anh đã đi tìm cái đạo quá xa, mà quên mất cái đạo ở ngay bên mình? Cái đạo của sự sống, của tình người, của lao động chân chính? Lý tưởng cứu thế qua tu vi của anh đang bị thách thức, anh bắt đầu nhận ra rằng có những giá trị vượt xa sức mạnh phép thuật, và "Nhân Đạo" có thể là con đường thực sự để giữ gìn thế giới. Anh nhìn Tạ Trần, người thư sinh gầy gò với đôi mắt luôn ánh lên vẻ suy tư, và một tia sáng mới chợt lóe lên trong tâm trí anh. Tạ Trần không sùng bái sức mạnh, không tin vào số mệnh an bài, và trên hết, anh trọng chữ "sống" – một cuộc sống trọn vẹn, chân thực. Có lẽ, đây chính là "đạo" mà anh cần phải học hỏi.
Mộ Dung Tuyết, với vẻ mặt dịu dàng, thông minh, khẽ thở dài một tiếng, nhưng không phải là thở dài vì mệt mỏi hay buồn bã, mà là một tiếng thở dài của sự nhẹ nhõm, của sự đồng cảm. Nàng từng là một y sư, chứng kiến vô số sinh ly tử biệt, vô số đau khổ mà con người phải gánh chịu. Nàng hiểu rằng, sức mạnh của tiên nhân có thể chữa lành vết thương thể xác, nhưng không thể chữa lành vết thương tâm hồn nếu con người đã đánh mất đi nhân tính. Ở Lạc Hồng Thôn này, nàng thấy một sự kiên cường khác, một sự kiên cường đến từ niềm tin và sự gắn kết. Nàng cảm nhận được sự bình yên len lỏi vào tâm hồn mình, xoa dịu nỗi buồn khó tả mà nàng vẫn luôn mang theo. Nàng mỉm cười ấm áp, nhìn những đứa trẻ trong làng đang chạy nhảy nô đùa, không chút lo toan. Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo. Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính? Câu nói của nàng vẫn vang vọng đâu đó trong tâm trí, và giờ đây, nàng cảm thấy câu nói ấy càng thêm ý nghĩa.
Tiểu Cửu thì không bận tâm đến những suy tư triết lý của các đồng hành. Nàng chỉ đơn giản là tận hưởng bầu không khí lễ hội, dù nó không hề ồn ào hay phô trương. Nàng chạy quanh đám đông, đôi tai cáo vểnh lên nghe ngóng những lời ca hát mộc mạc của người dân, đôi mắt trong veo lấp lánh sự tò mò. Nàng hái những bông hoa dại ven đường, ngửi mùi hương thơm ngát, rồi lại chạy đến bên Tạ Trần, khẽ cọ cái đầu nhỏ vào tay hắn, như muốn chia sẻ niềm vui của mình. Đối với nàng, thế giới này là một sân chơi rộng lớn, đầy ắp những điều kỳ diệu cần được khám phá, và mỗi trải nghiệm đều là một cuộc phiêu lưu thú vị. Hồ ly ta đâu có ngu! Chỉ là hơi... lanh lợi chút thôi! Nàng tự nhủ, rồi lại nháy mắt tinh nghịch với Tạ Trần, như muốn nói rằng nàng đang hiểu rất rõ mọi chuyện đang diễn ra.
Tạ Trần nhìn cảnh tượng thanh bình trước mắt, nhìn những khuôn mặt rạng rỡ của người dân, và một cảm giác ấm áp lan tỏa trong lòng hắn. Hắn biết, sự gắn kết và niềm tin giản dị của Thôn Lạc Hồng này sẽ trở thành một hình mẫu, một nguồn cảm hứng và có thể là một điểm tựa tinh thần quan trọng cho "Nhân Đạo" của hắn trong cuộc chiến chống lại sự suy tàn của Thiên Đạo cũ và Ma Chủ Cửu U. Đây không chỉ là một ngôi làng, mà là một biểu tượng, một minh chứng sống động cho khả năng tự cường của nhân loại. Hắn tin rằng, những tri thức nhân sinh này sẽ là nền móng vững chắc để xây dựng một thế giới mới, nơi con người có thể tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương của đất, của lúa non, của sự sống đang bừng nở.
***
Sau buổi "Lễ Cầu Mùa" giản dị mà đầy ý nghĩa, nhóm Tạ Trần chủ động phụ giúp người dân làng một vài công việc nhẹ nhàng. Dương Quân dùng sức mạnh cơ bắp của mình, dù không sử dụng linh lực, vẫn giúp Tôn Đại Thúc vác những bó củi khô từ rừng về. Mộ Dung Tuyết tỉ mỉ hướng dẫn vài người phụ nữ trong làng cách pha chế một số loại thảo dược đơn giản để trị các bệnh thông thường, những kiến thức y lý cơ bản mà nàng đã học được. Tiểu Cửu thì vui vẻ chạy đuổi theo lũ trẻ, chơi trò trốn tìm trong rừng cây nhỏ ven làng, tiếng cười trong trẻo của nàng vang vọng khắp nơi.
Tạ Trần, sau khi phụ giúp Tôn Đại Thúc sửa lại mái hiên bị mục một góc, tìm đến bên bờ suối. Nơi đây, Ông Lão Tiều Phu đang ngồi trên một gốc cây đổ, đôi tay gầy gò nhưng khéo léo đẽo gọt một khúc gỗ mục thành hình một con vật nhỏ. Tiếng suối chảy róc rách, tiếng chim hót líu lo trên cành, tiếng gió xào xạc qua tán lá, tất cả tạo nên một bản hòa tấu êm đềm, thanh bình đến lạ. Mùi đất ẩm, mùi cỏ cây, hoa dại thoang thoảng trong không khí, xoa dịu mọi giác quan. Bầu không khí yên bình, tĩnh lặng bao trùm lấy không gian, khiến người ta cảm thấy tâm hồn mình cũng trở nên trong trẻo hơn.
Tạ Trần chậm rãi bước tới, ngồi xuống một tảng đá đối diện ông lão. Khuôn mặt thanh tú, đôi mắt sâu thẳm của hắn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư khi hắn chăm chú nhìn đôi tay khéo léo của ông lão. Hắn không vội vàng mở lời, chỉ lặng lẽ cảm nhận sự bình yên hiếm có này. Ông Lão Tiều Phu ngẩng đầu lên, ánh mắt tinh anh thoáng chút ngạc nhiên khi thấy Tạ Trần, rồi ông mỉm cười hiền hậu. "Thư sinh lại đến đây sao? Chắc là cảnh vật nơi đây khiến ngươi cảm thấy thoải mái hơn chốn đô thị ồn ào?" Giọng ông lão chậm rãi, từ tốn, mang theo chút phong trần của người từng trải.
Tạ Trần gật đầu, "Đúng vậy, lão nhân gia. Nơi đây tựa như một bức tranh thủy mặc, mỗi góc đều ẩn chứa những đạo lý sâu xa mà người phàm chúng con khó lòng nhìn thấu." Hắn khẽ thở dài, trong lòng dấy lên những suy nghĩ về sự đối lập giữa cuộc sống nơi đây và thế giới tu tiên đầy rẫy tranh đấu.
Ông Lão Tiều Phu khẽ cười, tiếp tục đẽo gọt. "Đạo lý gì đâu, thư sinh. Chỉ là cái lẽ thường tình của đất trời. Đời người như cái cây vậy, phải bám đất, phải chịu nắng mưa mới ra hoa kết trái. Sức mình làm ra, ăn mới ngon, ngủ mới yên. Đó là cái đạo chân chính nhất, thưa thư sinh. Cha ông tôi thường nói, đừng tham lam những thứ không phải của mình, đừng mơ tưởng những thứ ngoài tầm với. Cứ chăm chỉ làm ăn, sống lương thiện, trời đất sẽ không phụ lòng người."
Những lời nói giản dị của ông lão, không hề có chút khoa trương hay triết lý cao siêu, nhưng lại chứa đựng một sự thâm thúy khiến Tạ Trần phải suy ngẫm. Hắn nhớ lại những tu sĩ đã "mất người", những kẻ đã quên đi giá trị của lao động, của sự chân thành, chỉ vì khao khát sức mạnh và sự bất tử. Họ đã đánh đổi quá nhiều để rồi cuối cùng đánh mất chính mình. "Đúng vậy, lão nhân gia," Tạ Trần nhẹ nhàng đáp, "cái đạo đó còn bền vững hơn cả kim đan, nguyên anh. Bởi lẽ, kim đan có thể vỡ, nguyên anh có thể tan, nhưng cái đạo làm người, cái đạo của sự sống thì vĩnh viễn không thay đổi."
Khi Tạ Trần đang trò chuyện với ông lão, Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân đi ngang qua bờ suối. Họ vừa giúp dân làng thu hoạch một ít rau củ từ vườn. Ánh mắt Lăng Nguyệt, vốn đã bớt đi vẻ lạnh lùng, giờ đây lại mang theo một chút suy tư, tò mò. Nàng và Dương Quân dừng lại từ xa, không tiến đến gần mà chỉ lặng lẽ lắng nghe cuộc trò chuyện của Tạ Trần và Ông Lão Tiều Phu. Những lời nói giản dị của ông lão như những làn nước mát gột rửa tâm hồn họ, xoa dịu những chấp niệm cũ kỹ về sức mạnh, về tu vi, về con đường trường sinh bất tử.
Dương Quân trầm ngâm, ánh mắt anh nhìn xa xăm về phía những cánh đồng xanh mướt. "Tự lực cánh sinh... một thứ sức mạnh khác. Chúng ta đã quen với việc dựa vào linh khí, vào pháp thuật, để rồi quên mất rằng chính sức lao động, sự đoàn kết của con người cũng có thể tạo ra những điều kỳ diệu." Anh nhớ lại những cuộc chiến trong giới tu tiên, nơi m���i người tranh giành từng chút tài nguyên, từng phiến linh mạch, để rồi đẩy bản thân vào những vòng xoáy của tham vọng và hận thù. Anh đã từng tin rằng chính nghĩa phải được bảo vệ bằng sức mạnh tuyệt đối, nhưng giờ đây, anh lại thấy một "chính nghĩa" khác, một "chính nghĩa" được xây dựng từ sự bình yên và hạnh phúc của những con người bình thường. Cái lý tưởng cứu thế qua tu vi của anh đang dần bị lung lay, anh bắt đầu nhận ra rằng có những giá trị vượt xa sức mạnh phép thuật, và "Nhân Đạo" có thể là con đường thực sự để giữ gìn thế giới.
Lăng Nguyệt Tiên Tử không nói gì, nàng chỉ lặng lẽ ngắm nhìn Ông Lão Tiều Phu, nhìn những nếp nhăn trên khuôn mặt ông, nhìn đôi tay chai sạn đang khéo léo tạo hình. Trong những nếp nhăn ấy, nàng thấy dấu vết của thời gian, của sương gió, nhưng nàng cũng thấy sự kiên cường, sự mãn nguyện. Nàng chợt nhận ra, sự sống không chỉ là sự bất tử của linh hồn, mà còn là sự trọn vẹn của từng khoảnh khắc, từng trải nghiệm. Nàng đã từng cố gắng chôn vùi những cảm xúc phàm tục, những ký ức về gia đình, về tuổi thơ, để toàn tâm toàn ý cho con đường tu luyện. Nhưng ở Lạc Hồng Thôn này, nàng lại cảm nhận được sự ấm áp của tình người, của cuộc sống, và những cảm xúc ấy đang dần trỗi dậy, xoa dịu trái tim băng giá của nàng. Những lời nói của ông lão, tuy giản dị, nhưng lại chạm đến sâu thẳm tâm hồn nàng, khiến nàng phải tự hỏi về ý nghĩa thực sự của con đường mà nàng đã chọn. Niềm tin vào tu luyện và con đường trường sinh, từng là trụ cột của nàng, đang dần bị lung lay bởi sự bình yên và hạnh phúc chân thật của phàm nhân.
Tạ Trần nhìn phản ứng của hai người, trong lòng khẽ thở phào. Hắn biết, những hạt giống "Nhân Đạo" đã bắt đầu nảy mầm trong tâm trí họ. Hắn tin rằng, qua những trải nghiệm này, Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân sẽ ngày càng vững vàng trên con đường "Nhân Đạo" và trở thành những đồng minh không thể thiếu của hắn, không chỉ về sức mạnh mà còn về tinh thần và triết lý. Hắn quay lại nhìn Ông Lão Tiều Phu, trong ánh mắt chứa đựng sự kính trọng sâu sắc. Ông lão không phải l�� một tu sĩ mạnh mẽ, không có thần thông quảng đại, nhưng những lời nói và cuộc sống của ông lại mang một sức mạnh cảm hóa lớn lao hơn bất cứ pháp thuật nào.
"Lão nhân gia," Tạ Trần khẽ nói, "đời người quả thực như cái cây. Nhưng không phải cái cây nào cũng may mắn được bám đất lành, được hưởng nắng mưa thuận hòa. Có những cái cây phải lớn lên giữa bão táp, giữa sa mạc khô cằn. Cái đạo của chúng ta, có lẽ là tìm cách làm sao để những cái cây ấy cũng có thể ra hoa kết trái, để đời người dù khó khăn đến mấy cũng có thể tìm thấy sự an yên." Hắn không chỉ nói về những người dân Lạc Hồng Thôn, mà còn nói về toàn bộ nhân gian đang đứng trước bờ vực suy tàn. Hắn biết, sự bình yên này sẽ không kéo dài mãi mãi, và những giá trị nhân gian đang được hắn khám phá sẽ sớm đối mặt với thử thách lớn từ thế giới bên ngoài.
Ông Lão Tiều Phu dừng tay, ngẩng đầu nhìn Tạ Trần. Ánh mắt tinh anh của ông như xuyên thấu tâm can hắn, rồi ông khẽ mỉm cười. "Thư sinh có một tấm lòng rộng lớn. Ta tin rằng, dù là cây gi��a sa mạc, chỉ cần có một chút nước, một chút ánh sáng, và một tấm lòng kiên cường, nó vẫn sẽ vươn lên. Cái quan trọng là phải biết trân trọng những gì mình có, và đừng bao giờ quên đi cái gốc rễ của mình." Lời nói của ông lão như một lời tiên tri, cũng như một lời khuyên răn sâu sắc dành cho Tạ Trần và con đường mà hắn đang bước đi.
***
Khi ánh chiều tà buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời, cả nhóm Tạ Trần trở về nhà Tôn Đại Thúc. Tiếng dế kêu rả rích từ những bụi cây ven đường, tiếng lửa bập bùng từ bếp lò trong mỗi căn nhà, cùng với tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ của người dân, tạo nên một không khí ấm cúng đến lạ thường. Mùi khói bếp, mùi thức ăn dân dã, mùi gỗ mục, tất cả hòa quyện vào nhau, đánh thức những ký ức xa xăm về một cuộc sống bình dị mà Tạ Trần đã từng khao khát.
Bữa cơm tối giản dị, nhưng đầy ắp tình người. Trên chiếc bàn gỗ cũ kỹ, Tôn Đại Thúc và vợ đã chuẩn bị những món ăn thôn dã: rau luộc, cá suối nướng, và một nồi canh rau dại thơm lừng. Không có cao lương mỹ vị, không có rượu quý trà ngon, nhưng tất cả đều được chế biến bằng cả tấm lòng, và hương vị của chúng, trong mắt các vị khách đến từ thế giới tu tiên, lại ngon hơn bất kỳ món sơn hào hải vị nào.
Cả nhóm Tạ Trần, Tôn Đại Thúc cùng gia đình quây quần bên bữa cơm. Sau một ngày trải nghiệm cuộc sống của làng, không khí giữa họ đã trở nên thân mật hơn rất nhiều. Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu không ngừng tấm tắc khen ngon món cá suối nướng, đôi tai cáo trắng muốt cứ vểnh lên mỗi khi nàng được thưởng thức một món ăn mới. Nàng vui vẻ và tinh nghịch, tận hưởng từng khoảnh khắc của cuộc sống nơi đây, như một đứa trẻ lần đầu được khám phá thế giới.
Mộ Dung Tuyết, với vẻ dịu dàng, thanh lịch, mỉm cười ấm áp nhìn cảnh tượng trước mắt. Nàng cảm thấy một sự an ủi lạ thường len lỏi vào tâm hồn mình. Những bữa cơm gia đình như thế này, những tiếng cười nói ấm áp, đã lâu lắm rồi nàng không được trải nghiệm. Nàng thấy sự bình yên, sự trọn vẹn trong cuộc sống của người dân Lạc Hồng Thôn, và nàng nhận ra rằng, hạnh phúc không phải là thứ gì đó xa vời, mà đôi khi, nó chỉ đơn giản là được ngồi quây quần bên những người mình yêu thương, thưởng thức một bữa cơm giản dị. Nàng nhìn Tạ Trần, người thư sinh gầy gò đang lặng lẽ thưởng thức bữa ăn, và trong ánh mắt hắn, nàng thấy một sự hài lòng sâu sắc, một vẻ bình yên mà nàng chưa từng thấy ở bất kỳ tu sĩ nào.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, với vẻ mặt đã bớt đi sự lạnh lùng băng giá, lặng lẽ ngắm nhìn ánh lửa bập bùng từ bếp lò. Ánh lửa nhảy múa, hắt lên khuôn mặt nàng những vệt sáng ấm áp. Trong lòng nàng, dấy lên những cảm xúc mới mẻ, những cảm xúc ấm áp mà nàng tưởng chừng đã đánh mất. "Ở đây... không có tranh đấu, không có tu luyện, không có những cuộc truy cầu vô tận," Lăng Nguyệt khẽ nói, giọng nàng thấp đến mức gần như là thì thầm, như thể nàng đang tự nói với chính mình. "Nhưng lại có một sự an yên đến lạ. Một sự an yên mà ta chưa từng cảm nhận được, dù ta đã từng đứng trên đỉnh cao của tu vi." Nàng nhớ lại những ngày tháng tu luyện khổ hạnh, những cuộc đấu tranh sinh tử, những áp lực vô hình từ tông môn, từ Thiên Đạo. Tất cả những thứ đó đã khiến nàng trở nên mạnh mẽ, nhưng cũng khiến nàng đánh mất đi phần "người" trong chính mình.
Tạ Trần ngẩng đầu, nhìn Lăng Nguyệt, đôi mắt sâu thẳm của hắn ánh lên vẻ thấu hiểu. Hắn đặt bát cơm xuống, chậm rãi đáp: "Đó là thứ 'linh khí' của nhân gian, Lăng Nguyệt. Không hữu hình, không thể dùng để luyện hóa pháp bảo, không thể dùng để đột phá cảnh giới, nhưng lại dưỡng tâm hồn. Nó là sự chân thành của tình người, là niềm vui của cuộc sống bình dị, là sự mãn nguyện với những gì mình có. Thứ 'linh khí' này, đôi khi, còn quan trọng hơn cả linh khí trời đất." Hắn không nói thẳng, nhưng lời nói của hắn như một lời giải thích sâu sắc cho những gì Lăng Nguyệt đang cảm nhận. Hắn biết, sự thích nghi và cảm nhận sâu sắc của Lăng Nguyệt Tiên Tử đối với cuộc sống phàm trần báo hiệu nàng sẽ ngày càng tin tưởng vào con đường của hắn, không chỉ là một đồng minh mạnh mẽ về sức mạnh, mà còn là một trụ cột tinh thần quan trọng cho "Nhân Đạo".
Dương Quân ngồi đối diện Tạ Trần, ánh mắt anh nhìn sự an yên trên gương mặt Tạ Trần, rồi lại nhìn những người dân Lạc Hồng Thôn đang cười nói vui vẻ. Anh nhớ lại những lời của Ông Lão Tiều Phu về cái "đạo chân chính", và một câu hỏi lớn chợt nảy ra trong tâm trí anh. "Phải chăng," Dương Quân trầm ngâm nói, giọng anh có chút bối rối nhưng cũng đầy sự khám phá, "phải chăng, chúng ta đã đi tìm cái đạo quá xa, mà quên mất cái đạo ở ngay bên mình? Cái đạo của sự sống, của tình người, của sự bình yên giản dị này?" Anh đã từng lý tưởng hóa việc tu luyện để cứu thế, nhưng giờ đây, anh bắt đầu nghi ngờ về con đường mình đã chọn. Niềm tin vào tu luyện và con đường trường sinh đang dần bị lung lay bởi sự bình yên và hạnh phúc chân thật của phàm nhân.
Tạ Trần nhìn Dương Quân, đôi mắt hắn khẽ chớp, như thể đã nhìn thấu những suy tư trong lòng anh. "Đạo vốn không xa, không gần, Dương Quân. Nó ở ngay trong mỗi con người, trong từng hành động, từng suy nghĩ của chúng ta. Vấn đề là, chúng ta có chịu dừng lại để cảm nhận nó hay không, hay cứ mải miết đuổi theo những thứ phù phiếm bên ngoài." Hắn quay sang nhìn mọi người, ánh mắt chứa đựng một sự kiên định. "Sự bình yên và 'nhân khí' thuần túy của Lạc Hồng Thôn này sẽ là một nền tảng vững chắc cho triết lý 'Nhân Đạo' mà ta đang xây dựng. Nó là minh chứng cho việc con người có thể sống hạnh phúc và trọn vẹn mà không cần đến linh lực hay pháp thuật."
Tôn Đại Thúc, sau khi nghe những lời của Tạ Trần, khẽ gật đầu, nở một nụ cười hiền hậu. "Thư sinh nói chí lý. Cuộc đời này, có bao nhiêu người mải miết đi tìm những thứ cao xa, để rồi quên mất cái hạnh phúc giản dị ngay trước mắt mình. Người làng tôi, dù không có sức mạnh, không có phép thuật, nhưng chúng tôi có đất để trồng, có nhà để ở, có gia đình để yêu thương, có những người hàng xóm để sẻ chia. Vậy là đủ rồi."
Trong màn đêm yên tĩnh của Lạc Hồng Thôn, dưới ánh trăng sáng vằng vặc, những lời nói ấy như một lời khẳng định cho giá trị của cuộc sống phàm trần, cho sự kiên cường của nhân tính. Tạ Trần biết, những "tri thức nhân sinh" thu thập được ở đây sẽ là những bài học đầu tiên, những viên gạch vững chắc để xây dựng nên một "Thiên Đạo" mới, không còn mục nát, nơi con người có thể tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Hắn biết, sự giản dị và hạnh phúc của người dân Lạc Hồng Thôn này sẽ là một mục tiêu mà hắn và các đồng minh phải chiến đấu để bảo vệ khỏi sự phá hoại của Ma Chủ Cửu U và sự suy tàn của Thiên Đạo cũ. Nơi đây, chính là điểm neo cuối cùng của nhân tính, một hy vọng mong manh nhưng kiên cường giữa thế giới đang trên bờ vực của sự hỗn loạn. Bình yên này sẽ không kéo dài mãi mãi, và những giá trị nhân gian đang được Tạ Trần khám phá sẽ sớm đối mặt với thử thách lớn từ thế giới bên ngoài. Nhưng ít nhất, vào lúc này, trong căn nhà ấm cúng của Tôn Đại Thúc, mọi người đều tìm thấy một sự an yên, một sự khởi đầu mới cho hành trình của chính mình.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.