Nhân gian bất tu tiên - Chương 468: Lạc Hồng Thôn: Những Tri Thức Nhân Sinh Đầu Tiên
Sương đêm dần tan, nhường chỗ cho những tia nắng đầu tiên của bình minh, hắt lên sườn đồi nơi nhóm Tạ Trần ẩn mình. Thôn Lạc Hồng, vừa đêm qua còn chìm trong màn sương mờ ảo và ánh lửa bập bùng, giờ đây hiện ra rõ nét hơn, như một bức tranh thủy mặc vừa được họa sĩ chấm phá những nét màu đầu tiên. Tiếng gà gáy vang vọng từ xa, xé tan sự tĩnh lặng của buổi sớm, theo sau là tiếng chim hót líu lo từ những tán cây cổ thụ bao quanh làng, như một bản hòa tấu chào đón ngày mới. Mùi đất ẩm, mùi cỏ cây sương mai, và thoang thoảng mùi khói bếp từ những mái nhà tranh bắt đầu bốc lên, hòa quyện vào không khí trong lành, mát mẻ, tạo nên một cảm giác yên bình đến lạ lùng.
Tạ Trần hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng không khí tinh khiết tràn vào buồng phổi. Hắn không có linh lực để hấp thụ linh khí, nhưng hắn cảm nhận được một loại năng lượng khác, nhẹ nhàng hơn, ấm áp hơn, đang bao trùm lấy nơi này. "Đây là nơi 'nhân khí' thuần túy nhất mà ta từng cảm nhận," hắn khẽ nói, giọng trầm mặc, ánh mắt sâu thẳm quét qua từng chi tiết nhỏ của ngôi làng đang dần bừng tỉnh. Mỗi mái nhà gỗ đơn sơ, mỗi con đường đất nhỏ ngoằn ngoèo dẫn vào sâu bên trong, mỗi thửa ruộng bậc thang xanh mướt trải dài tít tắp, dường như đều ẩn chứa một câu chuyện, một vẻ đẹp chân thực không hề bị pha tạp bởi sự phồn hoa hay tranh giành. Hắn đã từng đi qua vô số thành thị tráng lệ, từng đứng trên đỉnh cao của tiên môn uy nghiêm, nhưng chưa nơi nào khiến hắn có cảm giác bình yên đến vậy.
Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng cạnh Tạ Trần, đôi mắt phượng vốn lạnh lùng giờ đây ánh lên vẻ ngạc nhiên khó che giấu. Nàng khẽ đưa tay chạm vào những bông hoa dại li ti ven đường, cảm nhận sự mềm mại, tinh khiết của những cánh hoa còn đẫm sương đêm. "Thật khác xa với tiên môn... và cả những thành thị phồn hoa," nàng thì thầm, giọng nói trong trẻo nhưng chứa đựng một sự bỡ ngỡ sâu sắc. Trong ký ức của nàng, thế giới luôn là những tòa tháp ngọc ngà, những pháp trận uyên thâm, những cuộc chiến tranh giành tài nguyên và địa vị. Cuộc sống của phàm nhân, nếu có, cũng chỉ là những mảnh ghép mờ nhạt, vô vị, xa lạ đến mức nàng chưa từng bận tâm. Nhưng giờ đây, trước mắt nàng là một thế giới hoàn toàn khác, một thế giới giản dị đến tận cùng, nhưng lại có sức hút mãnh liệt đến kỳ lạ. Nàng cảm thấy như mình đang được sống lại, được cảm nhận lại những giác quan mà bấy lâu nay đã bị linh lực và đạo pháp làm cho chai sạn. Từng cơn gió thoảng qua, từng mùi hương mộc mạc, từng âm thanh nhỏ bé đều trở nên rõ ràng và sống động hơn bao giờ hết.
Dương Quân và Mộ Dung Tuyết cũng im lặng quan sát. Dương Quân, với vẻ ngoài anh tuấn, lúc này lại trầm tư đến lạ. Ánh mắt anh dừng lại trên những cánh đồng lúa đang nhuộm màu xanh non mơn mởn, nơi những giọt sương mai còn đọng trên lá, lấp lánh dưới ánh nắng sớm. Anh đã từng mơ ước về một thế giới công bằng, nơi chính nghĩa được tôn vinh, nhưng anh cũng biết sự tàn khốc của thế giới tu tiên. Anh tự hỏi, liệu sự bình yên này có phải là một ảo ảnh mong manh, hay là một hiện thực đáng để theo đuổi? Mộ Dung Tuyết, với vẻ dịu dàng thanh lịch, lại có phần thấu cảm hơn. Nàng nhớ lại những ngày tháng còn là một y sư phàm tục, chữa bệnh cứu người, gần gũi với cuộc sống đời thường. Nàng nhìn thấy trong Thôn Lạc Hồng này một sự thuần khiết, một giá trị mà nàng đã từng khao khát bảo vệ. Nhưng rồi, nàng cũng bị cuốn vào vòng xoáy của tu tiên, của những cuộc chiến vô nghĩa. Giờ đây, khi nhìn lại, nàng cảm thấy một nỗi tiếc nuối khó tả, như thể mình đã bỏ lỡ điều gì đó vô cùng quan trọng.
Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu thì không duy trì được vẻ trầm tư lâu. Đôi tai cáo trắng muốt của nàng khẽ vểnh lên, chiếc mũi nhỏ xinh hít hà không ngừng. "Mùi bánh nướng thơm quá!" nàng thốt lên, đôi mắt trong veo lấp lánh vẻ tinh nghịch thường ngày, đã hoàn toàn quên mất sự tĩnh lặng ban nãy. Nàng không quan tâm đến "nhân khí" hay "tiên môn", điều nàng quan tâm là những mùi hương hấp dẫn đang lan tỏa từ ngôi làng. Đối với nàng, Thôn Lạc Hồng là một thế giới mới đầy những điều thú vị để khám phá, đặc biệt là những món ăn ngon. Nàng đã sống hàng trăm năm, chứng kiến biết bao điều kỳ lạ, nhưng mùi bánh nướng buổi sớm của phàm nhân vẫn có một sức mê hoặc đặc biệt. Nàng đã sẵn sàng để lao xuống làng, tìm kiếm nguồn gốc của mùi hương quyến rũ ấy.
Cả nhóm chậm rãi bước xuống dốc, từng bước chân nhẹ nhàng như sợ làm vỡ tan không khí yên bình của buổi sớm. Làn sương mỏng đã tan hết, để lộ rõ từng mái nhà tranh lợp bằng rơm rạ, tường đất mộc mạc. Con đường đất nhỏ dẫn vào làng đã có vài bóng người qua lại, mang theo những dụng cụ lao động đơn giản. Tiếng cuốc chạm đất lạch cạch, tiếng trò chuyện nhỏ nhẹ của những người dân dậy sớm, tất cả đều tạo nên một bức tranh sinh hoạt đời thường mà nhóm Tạ Trần chưa từng chứng kiến một cách gần gũi đến vậy. Tạ Trần vẫn giữ vẻ trầm ngâm, nhưng khóe môi hắn khẽ cong lên một nụ cười nhạt, như thể hắn đã tìm thấy điều mình khao khát bấy lâu. Hắn biết, đây không chỉ là một ngôi làng, đây là một trang sách sống động, một nguồn "tri thức nhân sinh" vô giá mà hắn cần phải đọc, phải cảm nhận.
***
Khi nhóm Tạ Trần đến gần trung tâm thôn, một ông lão đang vác chiếc cuốc trên vai, chuẩn bị ra đồng, đã dừng lại. Ông có dáng người khắc khổ, làn da rám nắng và bàn tay chai sạn, nhưng ánh mắt lại vô cùng hiền từ và nụ cười nở trên môi. Đó là Tôn Đại Thúc. Ông lão nhìn nhóm người lạ với vẻ tò mò nhưng không hề có chút đề phòng hay sợ hãi nào. Thay vào đó, ông nở một nụ cười chân chất, để lộ hàm răng đã rụng gần hết.
"Khách phương xa đến thăm Lạc Hồng Thôn sao? Đường xa chắc mệt nhọc lắm, mời vào nhà nghỉ chân, uống chén trà," Tôn Đại Thúc nói, giọng nói ấm áp, mang đậm chất mộc mạc của người nông dân. Ông không hỏi họ từ đâu đến, mục đích là gì, chỉ đơn thuần là mời khách lạ vào nhà, một sự hiếu khách đã ăn sâu vào cốt tủy của người dân nơi đây.
Tạ Trần hơi cúi người, cung kính đáp lời: "Cảm ơn lão trượng. Chúng tôi chỉ là lữ khách qua đường, thấy cảnh thôn làng hữu tình nên muốn dừng chân chiêm ngưỡng. Không ngờ lại được lão trượng nhiệt tình mời mọc như vậy." Hắn không muốn che giấu thân phận, nhưng cũng không muốn gây ra sự chú ý không cần thiết. Đối với hắn, đến đây để quan sát, để học hỏi, chứ không phải để phô trương.
Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ cau mày, thì thầm vào tai Tạ Trần, giọng nàng vẫn còn đôi chút ngờ vực: "Họ... không sợ chúng ta sao? Không hỏi thân phận, không đề phòng... thật kỳ lạ." Trong thế giới tu tiên, bất cứ ai xuất hiện bất ngờ đều có thể là kẻ địch, hoặc ít nhất là ẩn chứa mục đích riêng. Sự chân thành và không chút cảnh giác của Tôn Đại Thúc khiến nàng cảm thấy bối rối. Nàng đã quen với sự cảnh giác, sự đề phòng, sự tính toán. Sự giản dị này khiến nàng cảm thấy lạc lõng.
Tôn Đại Thúc nghe thấy lời thì thầm của Lăng Nguyệt, ông lại cười, nụ cười càng thêm rộng mở. "Người ở đây sống giản dị, không câu nệ khách lạ. Chỉ cần không có ý xấu, đều là khách quý. Huống hồ, mấy vị khí chất bất phàm, chắc chắn không phải kẻ trộm cướp tầm thường." Ông nói, ánh mắt tinh anh quét qua từng người trong nhóm, như thể ông có thể nhìn thấu tâm can của họ. Lời nói của ông không có vẻ nịnh nọt, mà là một sự tin tưởng thuần túy, không chút toan tính. "Với lại, Lạc Hồng Thôn chúng ta nằm sâu trong núi, ít khi có khách lạ đến. Có khách đến chơi là chuyện vui, sao lại phải sợ hãi?"
Ông vẫy tay ra hiệu, dẫn đường cho nhóm Tạ Trần đến căn nhà tranh của mình. Ngôi nhà nhỏ bé, đơn sơ, chỉ có vài món đồ dùng bằng gỗ đã cũ kỹ, nhưng lại sạch sẽ và gọn gàng đến lạ. Mùi khói bếp thoảng nhẹ, hòa với mùi gỗ mục và mùi hương dịu nhẹ của một loại thảo mộc nào đó, tạo nên một không khí ấm cúng đặc trưng của thôn quê. Một bà lão đang ngồi bên bếp lửa, thấy có khách liền vội vàng đứng dậy, nở nụ cười hiền hậu không kém Tôn Đại Thúc, rót trà nóng mời khách.
Tạ Trần và các đồng hành ngồi xuống chiếc ghế gỗ đã nhẵn bóng, nhận lấy chén trà nóng hổi từ tay bà lão. Hương trà thoang thoảng, mang theo vị đắng nhẹ và hậu ngọt đặc trưng của loại trà rừng. Tạ Trần chậm rãi nhấp một ngụm, cảm nhận sự ấm áp lan tỏa từ lòng bàn tay đến tận tâm can. Hắn bắt đầu trò chuyện với Tôn Đại Thúc, hỏi về cuộc sống ở Lạc Hồng Thôn, về công việc hàng ngày, về những điều khiến họ vui vẻ.
Tôn Đại Thúc kể về những ngày tháng trồng lúa, chăn nuôi, về những mùa màng bội thu, về những đứa trẻ lớn lên trong tiếng cười. Ông không than vãn về sự vất vả, cũng không khao khát những thứ xa hoa. Đối với ông, cuộc sống ở Lạc Hồng Thôn, dù giản dị, nhưng lại là đủ đầy. "Chúng tôi không có linh thạch, không có pháp khí, nhưng chúng tôi có đất đai để trồng trọt, có nước suối để uống, có tình làng nghĩa xóm để nương tựa," ông nói, ánh mắt đầy vẻ mãn nguyện. "Mỗi buổi sáng thức dậy, thấy mặt trời mọc, thấy cây lúa xanh tươi, nghe tiếng con trẻ nô đùa, vậy là đủ hạnh phúc rồi."
Dương Quân lắng nghe từng lời, trong lòng dấy lên những suy nghĩ phức tạp. Anh đã từng coi thường cuộc sống phàm trần, coi đó là sự yếu đuối, sự giới hạn. Nhưng những gì Tôn Đại Thúc nói lại khiến anh nhìn nhận lại. Cái hạnh phúc giản dị n��y, liệu có phải là điều mà các tu sĩ đã đánh mất trong cuộc đua tranh giành quyền lực và sự bất tử? Mộ Dung Tuyết thì cảm thấy một sự đồng cảm sâu sắc. Nàng nhớ lại lời thề khi còn là một y sư: cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo. Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính? Lạc Hồng Thôn này, chính là hiện thân của nhân tính mà nàng đang tìm kiếm.
Trong góc nhà, ông lão tiều phu, với mái tóc bạc phơ và râu dài, đang ngồi đẽo một khúc gỗ, tạo hình một con chim nhỏ. Ông không nói lời nào, chỉ thỉnh thoảng liếc nhìn nhóm Tạ Trần, ánh mắt tinh anh ẩn chứa sự thâm sâu của người từng trải. Nụ cười mỉm trên môi ông, như thể ông đã nhìn thấy quá nhiều, hiểu quá nhiều, và giờ đây chỉ muốn tận hưởng sự bình yên của cuộc sống. Tiếng đẽo gỗ lạch cạch vang lên đều đặn, hòa vào không khí ấm cúng của ngôi nhà, tạo nên một bức tranh yên bình mà hiếm thấy trong thế giới bên ngoài.
Tiểu Cửu, sau khi đã hít hà đủ mùi bánh nướng, không chịu ngồi yên. Nàng chạy ra sau bếp, tò mò nhìn bà lão làm bánh, rồi lại len lỏi ra sân, đuổi theo một chú gà con. Sự tinh nghịch của nàng, thay vì làm phiền, lại mang đến một luồng sinh khí tươi vui cho ngôi nhà nhỏ, khiến Tôn Đại Thúc và bà lão bật cười hiền hậu. Có lẽ, đối với họ, sự xuất hiện của những vị khách lạ này, dù có vẻ khác biệt, nhưng lại là một niềm vui nhỏ, một sự phá vỡ thú vị trong cuộc sống thường nhật của họ.
Tạ Trần ngồi đó, lắng nghe, quan sát. Hắn không chỉ nghe bằng tai, mà còn cảm nhận bằng cả trái tim. Hắn nhận ra, cái "tri thức nhân sinh" mà hắn tìm kiếm không phải là những đạo lý cao siêu được ghi trong kinh sách, mà là những điều giản dị, chân thực nhất trong cuộc sống hàng ngày của những con người này. Đó là sự hiếu khách không toan tính, sự mãn nguyện với những gì mình có, và niềm vui tìm thấy trong những điều nhỏ bé nhất. Đây chính là sức mạnh của phàm nhân, một sức mạnh khác biệt, nhưng không kém phần kiên cường, bền bỉ.
***
Buổi trưa, nhóm Tạ Trần được Tôn Đại Thúc và bà lão mời dùng bữa cơm đạm bạc. Những món ăn tuy đơn giản nhưng được chế biến từ những nguyên liệu tươi ngon của núi rừng, mang đậm hương vị tự nhiên và tình cảm của người nấu. Sau bữa cơm ấm cúng, khi nắng chiều đã dịu xuống, cả nhóm quyết định tản bộ quanh làng, để cảm nhận sâu hơn về nhịp sống nơi đây.
Tạ Trần và Lăng Nguyệt Tiên Tử cùng nhau đi dọc bờ suối nhỏ chảy qua làng. Tiếng suối chảy róc rách, trong veo, như một khúc nhạc êm dịu của thiên nhiên. Hai bên bờ suối là những hàng cây cổ thụ xanh um, tán lá xào xạc trong gió, và những thảm hoa dại đủ màu sắc đua nhau khoe sắc. Mùi hương của đất ẩm, của cỏ cây và hoa dại hòa quyện vào nhau, mang đến một cảm giác thư thái, dễ chịu. Những người nông dân vẫn đang cần mẫn làm việc trên những cánh đồng lúa, bóng dáng họ đổ dài trên nền nắng chiều, tạo nên một cảnh tượng lao động bình dị mà đẹp đẽ.
"Họ không có linh khí, không có pháp thuật, nhưng cuộc sống của họ lại đầy đủ và chân thực đến lạ thường," Tạ Trần nói, ánh mắt dõi theo một người nông dân đang cặm cụi vun gốc lúa. Giọng hắn trầm, chứa đựng sự suy tư sâu sắc. Hắn thấy trong từng hành động của họ một sự kết nối mật thiết với đất trời, với vạn vật, một điều mà các tu sĩ đã đánh mất khi theo đuổi những quyền năng siêu nhiên.
Lăng Nguyệt Tiên Tử im lặng một lúc lâu, ánh mắt nàng nhìn xa xăm, theo dòng nước suối trôi. Nàng khẽ thở dài, một tiếng thở dài nhẹ nhõm, như trút bỏ gánh nặng. "Trước đây ta nghĩ phàm nhân yếu đuối, cuộc sống vô vị. Giờ đây, ta thấy được một loại sức mạnh khác... sức mạnh của sự bình yên và gắn kết." Lời nói của nàng không còn mang vẻ lạnh lùng hay ngờ vực, mà thay vào đó là một sự chân thành hiếm thấy. Nàng khẽ chạm vào chiếc Nguyệt Quang Trâm trên tóc, cảm nhận sự ấm áp lan tỏa. Chiếc trâm, từng là biểu tượng của thân phận cao quý và sức mạnh tu vi, giờ đây dường như đang hòa quyện với sự ấm áp mà nàng đang cảm nhận từ cuộc sống ở Lạc Hồng Thôn. Nó không còn là vật phẩm vô tri, mà như một chứng nhân cho sự thay đổi trong tâm hồn nàng. Nàng nhận ra, cái "vô vị" mà nàng từng gán cho cuộc sống phàm trần, thực chất lại là m���t sự trọn vẹn mà nàng chưa từng biết đến.
Trong khi đó, Dương Quân và Mộ Dung Tuyết đi sâu hơn vào phía cánh rừng nhỏ ven làng, nơi những đứa trẻ đang nô đùa. Tiếng cười trong trẻo của chúng vang vọng khắp khu rừng, không chút lo toan hay sợ hãi. Chúng đuổi bắt bướm, hái hoa dại, và xây những "tòa thành" nhỏ bằng đá cuội. "Không có áp lực tu luyện, không có tranh giành quyền lực. Chỉ có tiếng cười và sự vô tư," Dương Quân nói, ánh mắt anh hiện lên vẻ ngưỡng mộ. Anh đã từng trải qua một tuổi thơ đầy rẫy những bài học khắc nghiệt, những cuộc cạnh tranh không ngừng trong tông môn. Cái sự vô tư của những đứa trẻ này khiến anh cảm thấy một nỗi niềm khó tả, như thể anh đã bỏ lỡ một điều gì đó trong quá khứ.
Mộ Dung Tuyết gật đầu, ánh mắt nàng đượm buồn. "Nhưng sự bình yên này liệu có thể tồn tại mãi mãi trong thế giới hỗn loạn này không?" Nàng không chỉ hỏi Dương Quân, mà còn hỏi chính mình. Nàng biết rõ sự tàn khốc của thế giới bên ngoài, sự suy tàn của Thiên Đạo, và những hiểm nguy đang rình rập. Lạc Hồng Thôn này, dù đẹp đẽ đến mấy, cũng chỉ là một đốm lửa nhỏ giữa màn đêm u tối. Câu hỏi của nàng không phải là sự hoài nghi về giá trị của sự bình yên, mà là nỗi lo lắng sâu sắc cho sự mong manh của nó.
Tiểu Cửu thì không bận tâm đến những suy tư triết lý của các đồng hành. Nàng chạy nhảy khắp nơi, đôi tai cáo vểnh lên nghe ngóng, đôi mắt trong veo lấp lánh sự tò mò. Nàng hái những bông hoa dại, đuổi theo những chú bướm, và đôi khi lại chui vào bụi cây để khám phá những điều mới lạ. Đối với nàng, thế giới này là một sân chơi rộng lớn, đầy ắp những điều kỳ diệu cần được khám phá.
Tạ Trần và Lăng Nguyệt dừng chân bên một cây cổ thụ ven suối, rễ cây trồi lên mặt đất như những con rắn khổng lồ. Tạ Trần nhặt một hòn đá cuội nhẵn nhụi, ném xuống dòng nước, tạo ra những gợn sóng lan tỏa khắp mặt suối, rồi dần dần biến mất. Lăng Nguyệt nhìn theo, ánh mắt nàng dần mềm mại hơn, như thể những gợn sóng ấy đang gột rửa đi những chấp niệm cũ kỹ trong lòng nàng. Họ cùng nhau suy ngẫm về những gì v���a chứng kiến, về "tri thức nhân sinh" đầu tiên mà Lạc Hồng Thôn đã ban tặng. Những bài học về sự giản dị, về tình người, về sự mãn nguyện với hiện tại, những điều mà các tu sĩ đã lãng quên trong hành trình truy cầu sức mạnh và sự bất tử.
Sự bình yên và "nhân khí" thuần túy của Lạc Hồng Thôn này sẽ là một nền tảng vững chắc cho triết lý "Nhân Đạo" mà Tạ Trần đang xây dựng. Nó là minh chứng cho việc con người có thể sống hạnh phúc và trọn vẹn mà không cần đến linh lực hay pháp thuật. Sự thích nghi và cảm nhận sâu sắc của Lăng Nguyệt Tiên Tử đối với cuộc sống phàm trần báo hiệu nàng sẽ ngày càng tin tưởng vào con đường của Tạ Trần, không chỉ là một đồng minh mạnh mẽ về sức mạnh, mà còn là một trụ cột tinh thần quan trọng. Những "tri thức nhân sinh" thu thập được ở đây sẽ là những bài học đầu tiên, những viên gạch vững chắc để xây dựng nên một "Thiên Đạo" mới, không còn mục nát, nơi con người có thể tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên.
Tạ Trần biết, sự giản dị và hạnh phúc của người dân Lạc Hồng Thôn sẽ là một mục tiêu mà hắn và các đồng minh phải chiến đấu để bảo vệ khỏi sự phá hoại của Ma Chủ Cửu U và sự suy tàn của Thiên Đạo cũ. Nơi đây, chính là điểm neo cuối cùng của nhân tính, một hy vọng mong manh nhưng kiên cường giữa thế giới đang trên bờ vực của sự hỗn loạn. Hắn quay sang Lăng Nguyệt, ánh mắt hắn chứa đựng một sự kiên định. "Chúng ta sẽ ở lại đây một thời gian, Lăng Nguyệt. Chúng ta cần học hỏi từ họ, cần hiểu rõ hơn về cuộc sống này." Lăng Nguyệt gật đầu, không chút do dự. Nàng biết, hành trình của nàng, của tất cả bọn họ, chỉ mới thực sự bắt đầu.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.