Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 467: Lạc Hồng Thôn: Tiếng Cười Vọng Lại

Trong khoảnh khắc đó, khi hoàng hôn dần buông, bao trùm thung lũng bằng một vẻ đẹp dịu dàng và u tịch, cả nhóm Tạ Trần đều cảm nhận được một điều gì đó sâu sắc. Lăng Nguyệt Tiên Tử, với đôi mắt còn vương vấn sự kinh ngạc, đã thực sự bước những bước đầu tiên trên con đường trở về với nhân gian, với chính bản thân mình. Nàng không còn là một tiên tử cao ngạo, mà là một người phụ nữ đang học cách cảm nhận, học cách sống. Tạ Trần nhìn nàng, trong lòng tràn đầy hy vọng. Con đường 'Nhân Đạo' mà hắn đang tìm kiếm, con đường nơi con người không cần thành tiên mà vẫn có thể sống trọn vẹn, đã bắt đầu nảy mầm trong lòng những kẻ đồng hành. Và cái thung lũng mờ sương này, với những mái nhà tranh, những tiếng cười và mùi khói bếp ấm áp, chính là điểm khởi đầu cho một hành trình khám phá sâu sắc hơn về ý nghĩa của sự tồn tại, về cái giá của quyền năng, và về bản chất thực sự của con người.

***

Tạ Trần khẽ nghiêng đầu, đưa tay ra hiệu cho cả nhóm dừng bước. Họ vừa vượt qua một dốc núi cheo leo, nơi những cây cổ thụ vươn mình, tán lá rậm rạp như những chiếc ô khổng lồ che khuất tầm nhìn. Lớp sương chiều giăng mắc quanh sườn núi đã tan bớt phần nào, nhường chỗ cho một không gian khoáng đạt, rộng mở. Trước mắt họ, một thung lũng nhỏ hiện ra trong ánh hoàng hôn còn sót lại. Nơi đây, không khí có phần tĩnh lặng hơn hẳn những cánh rừng nguyên sinh mà họ vừa đi qua, chỉ còn tiếng gió rì rào khe khẽ lướt qua tán lá mục đã ngả vàng, cùng tiếng suối chảy róc rách vọng lại từ một nơi rất xa, như một bản hòa tấu trầm mặc của tự nhiên. Mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều, mùi cây cỏ dại đan xen với chút hương hoa dại thoang thoảng không tên, tất cả quyện vào nhau tạo nên một bầu không khí nguyên sơ, thanh khiết, mang vẻ hoang dại nhưng lại ẩn chứa một sự bình yên đến lạ lùng.

Lăng Nguyệt Tiên Tử nheo mắt nhìn về phía thung lũng. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng, vốn quen nhìn thấu vạn vật bằng thần thức và linh lực, giờ đây chỉ còn là đôi mắt trần tục, phải cố gắng điều chỉnh để thích nghi với bóng tối đang dần bao phủ. Những chấm sáng le lói, như những đốm lửa ma trơi, bắt đầu xuất hiện rải rác giữa màn đêm đang buông xuống, hé lộ những mái nhà tranh đơn sơ, tựa như những nấm mồ cổ kính chìm trong lòng đất. Nàng hít một hơi thật sâu, cảm nhận từng luồng khí lạnh ẩm tràn vào buồng phổi, nhưng không hề thấy khó chịu. Thay vào đó, một cảm giác gì đó rất khác biệt dâng lên trong lòng, một sự tò mò không tên.

"Thật khác biệt..." Lăng Nguyệt khẽ thì thầm, giọng nói trong trẻo mà trầm lắng, mang theo chút suy tư. Nàng đưa tay lên, cảm nhận làn gió lạnh mơn man qua từng kẽ ngón tay, một cảm giác chân thật mà trước đây nàng chưa từng để ý. "Không có linh khí dồi dào, không có những trận pháp hộ sơn hùng vĩ, nhưng lại có một sự sống mãnh liệt đến lạ thường." Nàng vẫn còn nhớ rõ những tiên sơn phúc địa mà nàng từng sống, nơi linh khí nồng đậm đến mức có thể ng��ng tụ thành sương mù, nơi mỗi hơi thở đều là một lần tu luyện. Nhưng nơi đó, lại thiếu đi sự chân thật, sự ấm áp mà nàng đang cảm nhận được từ thung lũng này, dù chỉ là qua ánh nhìn và cảm nhận mơ hồ. Sự tương phản ấy khiến nàng không khỏi bàng hoàng.

Tạ Trần mỉm cười nhẹ, ánh mắt sâu thẳm thấu hiểu mọi suy tư đang giằng xé trong lòng nàng. Hắn không nói nhiều, chỉ nhẹ nhàng đáp: "Sức sống không nhất thiết phải đến từ linh khí, Lăng Nguyệt. Đôi khi, nó đến từ chính bản thân cuộc sống, từ ý chí tồn tại của vạn vật, của con người." Hắn dừng lại một chút, để những lời nói của mình thấm sâu vào tâm trí nàng, như dòng nước mát lành tưới tắm cho một mảnh đất khô cằn. "Linh khí có thể bồi đắp thân thể, kéo dài sinh mệnh. Nhưng sức sống, lại là thứ nuôi dưỡng tâm hồn, là ngọn lửa cháy mãi trong trái tim, bất kể phàm hay tiên." Hắn đưa mắt nhìn về phía những ánh đèn vàng vọt đang lấp ló, trong lòng dấy lên một cảm giác bình yên đến lạ. Nơi này, đúng như những gì hắn đã linh cảm. Một bản nguyên của nhân gian, nơi những giá trị đích thực của cuộc sống vẫn còn được giữ gìn.

Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu, với bản tính tinh nghịch và hiếu động, đã nhanh nhẹn chạy lên phía trước vài bước, đôi tai cáo trắng muốt vểnh lên, chiếc mũi nhỏ xinh hít hà không khí như muốn thu trọn mọi mùi hương. Đôi mắt trong veo của nàng dán chặt vào những đốm sáng xa xa. "Kìa, có khói bếp bay lên!" Nàng reo lên, giọng nói trong trẻo như tiếng chuông bạc, chỉ vào những cột khói mờ ảo đang lượn lờ giữa những mái nhà tranh. "Chắc chắn có đồ ăn ngon! Hồ ly ta đói bụng rồi!" Đối với Tiểu Cửu, những triết lý cao siêu hay sự chuyển biến nội tâm của Lăng Nguyệt dường như đều không quan trọng bằng một bữa ăn no nê và những trò vui bất tận. Nàng vẫn là một tiểu yêu ngây thơ, hồn nhiên, chưa bị vướng bận bởi những gánh nặng của nhân sinh hay tu tiên. Sự hồn nhiên của nàng như một điểm sáng, xua tan đi phần nào sự trầm mặc đang bao trùm cả nhóm.

Dương Quân đứng cạnh Tạ Trần, ánh mắt đăm chiêu dõi theo hướng mà Tiểu Cửu chỉ. Anh là một thư sinh kiêm người luy��n võ, từng sống trong môi trường tiên môn, nơi sức mạnh và địa vị là tất cả. Sự bình dị của thung lũng này khiến anh vừa tò mò, vừa bối rối. "Nơi này..." Anh khẽ nói, giọng nói trầm ấm. "Nơi này... có lẽ chính là điều Tạ huynh vẫn luôn tìm kiếm." Anh hiểu rằng Tạ Trần không bao giờ truy cầu sức mạnh hay địa vị, mà chỉ một lòng muốn tìm về những giá trị cốt lõi của nhân sinh. Tuy nhiên, sự mong manh của cuộc sống phàm trần trong một thế giới đầy rẫy hiểm nguy vẫn là một câu hỏi lớn trong lòng anh. Liệu sự bình yên này có thể tồn tại được bao lâu, khi Thiên Đạo đang suy yếu, và Ma Chủ Cửu U đang rình rập?

Mộ Dung Tuyết, với vẻ mặt dịu dàng và ánh mắt thấu cảm, khẽ đưa tay vỗ nhẹ lên vai Lăng Nguyệt. Nàng hiểu rõ những giằng xé trong lòng vị tiên tử này hơn ai hết. Bản thân nàng cũng từng là một y sư, chứng kiến biết bao sinh ly tử biệt, biết bao sự yếu ớt của phàm nhân. Nhưng cũng chính từ sự yếu ớt đó, nàng thấy được sức mạnh của tình người, của ý chí sống. "Tiên tử, đừng lo lắng," nàng nói, giọng nói nhẹ nhàng như làn gió. "Đôi khi, những điều giản dị nhất lại chứa đựng chân lý sâu sắc nhất." Nàng tin rằng, con đường mà Tạ Trần đang đi, tuy khó khăn, nhưng chắc chắn sẽ mang lại ý nghĩa lớn lao.

Hoàng hôn đã hoàn toàn biến mất sau rặng núi, nhường chỗ cho màn đêm đen kịt. Nhưng từ phía thung lũng, ánh sáng từ những ngôi nhà tranh dường như càng trở nên rõ ràng hơn, ấm áp hơn, như những đốm lửa nhỏ đang nhen nhóm giữa bóng tối vô tận. Tạ Trần đưa mắt nhìn từng người trong nhóm. Lăng Nguyệt đang dần mở lòng đón nhận những điều mới mẻ. Dương Quân vẫn còn chút hoài nghi, nhưng đã bắt đầu suy ngẫm. Mộ Dung Tuyết thì luôn thấu hiểu và ủng hộ. Còn Tiểu Cửu, nàng là biểu tượng của sự hồn nhiên, của khao khát sống mãnh liệt. Hắn biết, Thôn Lạc Hồng này sẽ không chỉ là nơi họ dừng chân, mà còn là một trường học lớn, nơi họ sẽ cùng nhau khám phá, cùng nhau trưởng thành, và cùng nhau tìm thấy những 'tri thức nhân sinh' vô giá. Hắn tin rằng, sự bình yên của nơi đây, dù mong manh, sẽ là một điểm tựa, một minh chứng cho thấy giá trị của 'Nhân Đạo' có thể tồn tại, và thậm chí còn có thể chống lại cả những hỗn loạn mà Ma Chủ Cửu U sẽ gây ra trong tương lai.

***

Đêm đã buông xuống hoàn toàn. Ánh trăng bạc vằng vặc bắt đầu nhô lên khỏi đỉnh núi, rải thứ ánh sáng dịu nhẹ lên khắp không gian, khiến khung cảnh thung lũng trở nên huyền ảo hơn. Từ vị trí ẩn mình trên rìa thung lũng, nơi những tảng đá lớn và cây cối rậm rạp che khuất, cả nhóm có thể nhìn rõ hơn Thôn Lạc Hồng. Không còn là những chấm sáng le lói mơ hồ, mà giờ đây, những mái nhà tranh đơn sơ đã hiện rõ mồn một dưới ánh trăng, nằm rải rác một cách ngẫu nhiên nhưng hài hòa bên dòng suối nhỏ lấp lánh như dải lụa bạc. Ánh lửa bập bùng từ các bếp lửa trong mỗi căn nhà, từ những ngọn đèn dầu lay lắt, toát ra một hơi ấm vô hình, xua tan đi cái lạnh của sương đêm và cái cảm giác cô quạnh của núi rừng.

Tiếng cười nói của trẻ con nô đùa vẫn còn vang vọng, dù đã muộn. Tiếng chúng chạy nhảy, đuổi bắt nhau quanh sân nhà, xen lẫn tiếng chó sủa giòn giã, rồi lại xen lẫn tiếng người lớn trầm ấm trò chuyện, kể chuyện bên bếp lửa. Tiếng suối chảy róc rách gần hơn, như một bản nhạc nền êm ái, vỗ về cho cả ngôi làng đi vào giấc ngủ. Đôi khi, còn có tiếng gà gáy thưa thớt từ đâu đó vọng lại, báo hiệu một ngày mới sắp đến, dù đêm còn chưa tàn. Mùi khói bếp nồng ấm, mùi đất ẩm ướt, mùi cỏ cây xanh tươi hòa quyện cùng mùi hoa dại ven đường, mùi gỗ mục và thỉnh thoảng là mùi hương thức ăn thoang thoảng từ những bữa cơm tối muộn, tất cả tạo nên một thứ mùi hương đặc trưng của làng quê, giản dị mà thân thương, khiến lòng người bỗng chốc trở nên bình yên lạ thường.

Lăng Nguyệt Tiên Tử đưa tay lên ngực, cảm nhận nhịp đập của trái tim mình. Nàng nhắm mắt lại, hít thở thật sâu, cố gắng thu hết mọi âm thanh, mọi mùi hương vào trong tâm trí. "Mùi khói bếp... ấm áp quá." Nàng khẽ thì thầm, giọng nói giờ đây không còn sự lạnh lùng của một tiên tử, mà thay vào đó là một sự mềm mại, một chút bỡ ngỡ và cả sự thích thú. "Và những tiếng cười kia... không hề có sự giả dối, không chút mưu toan hay tranh đoạt." Nàng đã từng chứng kiến biết bao cuộc tranh giành quyền lực, biết bao nụ cười gượng gạo, biết bao lời nói dối trá trong giới tu tiên. Nhưng những tiếng cười nơi đây, dù chỉ là của những đứa trẻ, lại chân thật đến lạ, như những viên ngọc quý giữa dòng đời xu nịnh. Chiếc Nguyệt Quang Trâm trên tóc nàng, một pháp bảo từng là biểu tượng của quyền năng và địa vị, giờ đây dường như cũng khẽ lấp lánh dưới ánh trăng, như thể nó cũng đang cảm nhận được sự ấm áp và chân thật này, hay chỉ đơn thuần là phản chiếu ánh sáng của một thế giới mới lạ. Nàng vẫn còn cảm thấy một sự mệt mỏi nhẹ nhàng từ cuộc hành trình, nhưng sự mệt mỏi ấy không còn là gánh nặng, mà là một phần của trải nghiệm, là bằng chứng cho thấy nàng đang sống, đang cảm nhận.

Tạ Trần gật đầu nhẹ, ánh mắt sâu thẳm lướt qua từng gương mặt trong nhóm, rồi dừng lại trên Lăng Nguyệt. Hắn hiểu rằng nàng đang trải qua một sự chuyển biến sâu sắc. "Sự bình yên của nhân gian, tiên tử. Không cần linh khí, không cần pháp thuật. Chỉ cần sự chân thành và tình người." Hắn nói, giọng điềm tĩnh, chứa đựng sự thấu hiểu. "Những điều mà các tiên nhân thường bỏ qua, xem nhẹ, lại chính là những giá trị cốt lõi nhất để xây dựng một cuộc sống trọn vẹn." Hắn biết, Ma Chủ Cửu U có thể hủy diệt mọi thứ bằng sức mạnh tăm tối, Thiên Đạo có thể suy yếu đến mức sụp đổ, nhưng những giá trị nhân sinh này, những tiếng cười, những mùi khói bếp, những sự gắn kết này, lại là thứ khó lòng bị xóa bỏ nhất. Chúng là nền tảng, là điểm neo, là nguồn sống đích thực.

Mộ Dung Tuyết khẽ mỉm cười, đôi mắt thông minh lấp lánh dưới ánh trăng. "Đúng là nơi Tạ Trần đã linh cảm. Một nơi không bị vẩn đục bởi tranh đoạt tu tiên, không bị ô nhiễm bởi tham vọng quyền lực." Nàng nói, giọng dịu dàng nhưng đầy kiên định. "Thế giới này vẫn còn tồn tại những nơi như vậy, dù hiếm hoi." Nàng nhìn Lăng Nguyệt, ánh mắt chứa đựng sự thấu hiểu và động viên. Nàng biết, đối với một người đã quen với sự cao ngạo của tiên giới, việc chấp nhận sự bình dị này không hề dễ dàng. Nhưng nàng tin, Lăng Nguyệt sẽ tìm thấy con đường của riêng mình.

Dương Quân, với vẻ mặt trầm tư, ánh mắt vẫn còn một chút băn khoăn. Anh đã từng là một đệ tử xuất sắc của một tông môn lớn, được dạy dỗ về sức mạnh, về sự bất tử. "Nhưng họ sống sao được giữa thế giới đầy nguy hiểm này?" Anh hỏi, giọng nói thấp xuống, mang theo sự lo lắng chân thành. "Không tu luyện, không sức mạnh, làm sao họ có thể chống lại yêu ma quỷ quái, làm sao họ có thể tồn tại trong một thế giới mà các tu sĩ cũng đang tranh giành đến sứt đầu mẻ trán?" Câu hỏi của anh không phải là sự hoài nghi về giá trị của cuộc sống phàm nhân, mà là sự lo lắng cho sự mong manh của nó. Anh đã chứng kiến quá nhiều thảm cảnh, quá nhiều sự tàn khốc. Làm sao sự bình yên này có thể trường tồn?

Tạ Trần nhìn Dương Quân, ánh mắt chứa đựng sự ôn hòa. "Nguy hiểm thì luôn tồn tại, Dương huynh. Dù là tu sĩ hay phàm nhân, ai cũng phải đối mặt với nó." Hắn nói, trầm giọng. "Nhưng sức mạnh không chỉ đến từ linh lực. Sức mạnh còn đến từ sự đoàn kết, từ tình yêu thương, từ ý chí bảo vệ những điều mình trân quý. Những phàm nhân này, họ có những sức mạnh khác, mạnh mẽ không kém gì pháp thuật của chúng ta, đôi khi còn bền bỉ hơn." Hắn không nói cụ thể, nhưng ý tứ đã rõ ràng. Hắn tin vào "nhân quả", tin vào sức mạnh của "nhân tính".

Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu, khác hẳn với vẻ tinh nghịch thường ngày, lúc này lại lặng lẽ ngắm nhìn ngôi làng. Đôi tai cáo vểnh lên nghe ngóng, đôi mắt trong veo phản chiếu ánh trăng, không còn chút vẻ ham ăn hay hiếu động. Nàng ngắm nhìn những mái nhà tranh, những cột khói bếp, những bóng người lấp ló, và những tiếng cười vang vọng. Đối với một yêu hồ đã sống qua nhiều năm tháng, chứng kiến bao nhiêu sự biến thiên của thế sự, sự bình yên và chân thật của Thôn Lạc Hồng này cũng mang lại cho nàng một cảm giác khác lạ, một sự tò mò vượt ra ngoài những món ăn ngon hay trò chơi vui vẻ. Có lẽ, trong sâu thẳm tâm hồn nàng, cũng bắt đầu nảy sinh những cảm nhận mới mẻ về cuộc sống của loài người.

Xung đột nội tâm của Lăng Nguyệt Tiên Tử tiếp tục giằng xé. Một mặt, bản năng của một tu sĩ đã ăn sâu vào cốt tủy, nhắc nhở nàng về sự phù du của cuộc sống phàm trần, về sức mạnh và quyền năng mà nàng đã từ bỏ. Mặt khác, những cảm giác mới mẻ, ấm áp mà nàng đang trải nghiệm, những tiếng cười chân thật và mùi khói bếp thân thương, lại đang kéo nàng về phía 'Nhân Đạo' mà Tạ Trần đang theo đuổi. Nàng cảm thấy bỡ ngỡ, nhưng không hề sợ hãi. Trái tim nàng đang mở ra, đón nhận những điều mà trước đây nàng cho là tầm thường. Nàng biết, đây là một khởi đầu mới, một hành trình khám phá chính bản thân mình.

Tạ Trần vẫn đứng đó, như một pho tượng tạc giữa màn đêm. Hắn không nói thêm lời nào, chỉ lặng lẽ quan sát. Trong lòng hắn, một sự yên bình lan tỏa. Hắn biết, Thôn Lạc Hồng này sẽ là một nguồn 'tri thức nhân sinh' phong phú cho hắn và các đồng hành. Tại đây, họ sẽ học được ý nghĩa của cuộc sống bình thường, của những giá trị mà tu sĩ đã lãng quên. Sự thích nghi và cảm nhận sâu sắc của Lăng Nguyệt Tiên Tử với cuộc sống phàm trần báo hiệu nàng sẽ ngày càng tin tưởng và trở thành một trụ cột tinh thần cho 'Nhân Đạo' của hắn. Hắn cũng biết, sự bình yên của Thôn Lạc Hồng, dù hiện tại còn mong manh, sẽ là điểm tựa, đồng thời cũng là sự đối lập gay gắt với những hỗn loạn và nguy hiểm mà Ma Chủ Cửu U sẽ gây ra trong tương lai. Nó sẽ là minh chứng sống động nhất cho tầm quan trọng của việc bảo vệ 'Nhân Đạo', bảo vệ những gì chân thật và đẹp đẽ nhất của con người.

Đêm đã về khuya, và cả nhóm Tạ Trần vẫn ẩn mình trên rìa thung lũng, lặng lẽ quan sát Thôn Lạc Hồng đang chìm dần vào giấc ngủ. Những ngọn lửa bập bùng trong các mái nhà tranh như những đốm lửa nhỏ của hy vọng, của sự sống. Sương đêm càng lúc càng dày, bao phủ cả thung lũng trong một màn trắng mờ ảo, nhưng không làm lu mờ đi sự ấm áp và bình yên tỏa ra từ ngôi làng. Ngày mai, họ sẽ tiến vào, và một chương mới của cuộc hành trình "Tầm Đạo Nhân Gian" sẽ bắt đầu, nơi những giá trị nhân sinh sẽ được thử thách và khẳng định giữa một thế giới đang trên bờ vực của sự suy tàn.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free