Nhân gian bất tu tiên - Chương 466: Thung Lũng Mờ Sương: Dấu Ấn Nhân Đạo
Hoàng hôn dần tàn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, nhưng trong lòng mỗi người trong nhóm lại bừng lên một tia sáng của hy vọng. Con đường 'Nhân Đạo' mà Tạ Trần đang tìm kiếm, con đường nơi con người không cần thành tiên mà vẫn có thể sống trọn vẹn, đã bắt đầu nảy mầm trong lòng những kẻ đồng hành. Và Lăng Nguyệt Tiên Tử, một bậc tiên tử cao quý, giờ đây đã bước những bước đi đầu tiên trên con đường trở về với nhân gian, với chính bản thân mình. Thiên Đạo cũ đang trên bờ sụp đổ, các đại tông môn cố thủ trong tuyệt vọng, Ma Chủ Cửu U chuẩn bị cho một cuộc chiến hỗn loạn vĩnh viễn, nhưng Tạ Trần tin rằng, với những trái tim đã 'thức tỉnh' này, một 'Thiên Đạo' mới, được dựng xây từ những giá trị nhân sinh, sẽ có thể hồi sinh.
***
Bình minh hé rạng, xua tan màn sương đêm còn vương vấn trên những đỉnh núi uốn lượn. Ánh nắng ban mai như những sợi tơ vàng óng, xuyên qua kẽ lá, rải rác trên con đường mòn gồ ghề mà đoàn người Tạ Trần đang bước đi. Khí trời se lạnh của buổi sớm, nhưng không khí lại trong lành đến lạ, mang theo hương thơm của đất ẩm, của cỏ cây dại và những đóa hoa rừng vừa hé nụ. Tiếng chim hót líu lo từ những vòm cây cổ thụ, tiếng suối chảy róc rách đâu đó dưới chân núi, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng dịu êm, ru lòng người vào cõi bình yên.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, trong bộ bạch y đơn giản, bước đi chậm rãi hơn hẳn những ngày còn ngự trên mây. Đôi chân thanh thoát từng lướt trên kiếm quang giờ đây phải gắng sức vượt qua từng viên đá lởm chởm, từng rễ cây chằng chịt. Khuôn mặt nàng tuy vẫn giữ được nét thanh tú, nhưng đã ánh lên vẻ mệt mỏi và chút bối rối. Nàng đã quen với việc linh lực tự động nâng đỡ, giúp nàng nhẹ tựa mây bay, nhưng giờ đây, mỗi bước chân đều là một sự nỗ lực, một sự đối kháng với trọng lực của vạn vật. Đôi khi, nàng lại vấp phải một cành cây khô hay một mô đất nhô lên, suýt nữa thì ngã nhào. Mỗi lần như vậy, một luồng khí lạnh lại chạy dọc sống lưng, không phải vì sợ hãi, mà là vì sự bất lực chưa từng có.
"Thì ra, mỗi bước đi đều cần sự chú tâm đến vậy..." Lăng Nguyệt khẽ thở dốc, giọng nói trong trẻo thường ngày giờ đây mang chút khàn đặc vì thiếu nước và gắng sức. Nàng đưa tay vịn vào một thân cây sần sùi, đôi mắt phượng khẽ nhíu lại. "Không còn linh lực để nâng đỡ, ta mới thấy mặt đất thật sự tồn tại... Nó nặng nề, nhưng cũng thật vững chãi." Nàng chưa từng nghĩ sẽ có ngày mình phải cảm nhận sự 'tồn tại' của mặt đất một cách chân thực đến thế. Ký ức về những lần lướt đi vô tư lự trên không trung, nhìn xuống vạn vật bé nhỏ, giờ đây trở nên thật xa vời, tựa như một giấc mộng phù du. Sự trống rỗng mà con đường tu tiên mang lại, giờ đây được lấp đầy bằng những cảm giác rất đỗi con người: sự mệt mỏi của cơ bắp, sự đau nhức của lòng bàn chân, và cả niềm kiên định khi tự mình vượt qua khó khăn. Chiếc Nguyệt Quang Trâm trên tóc nàng khẽ rung rinh theo từng cử động, như một lời nhắc nhở về một quá khứ huy hoàng nhưng cũng đầy chấp niệm. Nàng tự hỏi, liệu có phải chính cái trọng lượng của mặt đất này, cái cảm giác vật chất này, mới là thứ mà tu sĩ đã "đánh mất" khi vươn tới cái gọi là "siêu phàm" chăng?
Tạ Trần, với thân hình thư sinh gầy gò, vẫn bước đi điềm tĩnh phía trước, không nhanh không chậm, như thể hắn đã quen với những con đường gập ghềnh này từ lâu. Hắn quay đầu lại, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ thấu hiểu, một nụ cười nhẹ ẩn hiện nơi khóe môi. "Vạn vật đều có trọng lượng của nó, tiên tử. Quan trọng là cách người cảm nhận. Có người coi nó là gánh nặng, có người coi nó là sự gắn kết. Người đã từng bay quá cao, nên giờ đây mới thấy sự 'nặng nề' của mặt đất là điều lạ lẫm. Nhưng chính trong sự nặng nề đó, người mới tìm thấy sự chân thực, sự hiện hữu." Lời nói của hắn không chỉ là lời an ủi, mà còn là một gợi ý sâu xa về triết lý 'nhân quả' của hắn. Mỗi hành động, mỗi cảm nhận đều có một cái giá, một cái 'trọng lượng' riêng. Vi���c từ bỏ linh lực, chấp nhận sự yếu đuối của phàm nhân, chính là đang 'trả giá' cho sự 'siêu phàm' giả tạo trước đây, để rồi nhận lại sự 'chân thực' của nhân gian.
Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu, với đôi tai cáo trắng muốt và chiếc đuôi lông mềm mại, thì khác hẳn. Nàng thoắt ẩn thoắt hiện giữa những bụi cây, thỉnh thoảng lại nhảy vọt lên một tảng đá cao, sau đó lại tụt xuống, cười khúc khích. Đôi mắt tinh nghịch của nàng dán chặt vào Lăng Nguyệt, như thể đang xem một trò vui mới lạ. "Tiên tử ngã rồi! Tiểu Cửu có thể cõng người đó, nhưng người phải cho ta một củ khoai nướng!" Nàng vừa nói vừa chạy vòng quanh Lăng Nguyệt, cái đuôi ve vẩy không ngừng. Đối với Tiểu Cửu, việc Lăng Nguyệt trở thành 'phàm nhân' chỉ đơn thuần là một sự thay đổi thú vị, mang lại nhiều cơ hội để trêu chọc và đòi hỏi đồ ăn. Sự hồn nhiên của nàng như một làn gió mát lành, xua đi phần nào không khí căng thẳng và suy tư.
Dương Quân, tuấn tú và đầy nhiệt huyết, giờ đây đã bớt đi phần nào sự bốc đồng. Anh bước đi vững chãi bên cạnh Lăng Nguyệt, ánh mắt luôn dõi theo nàng. Anh cũng cảm thấy sự mệt mỏi khi phải dùng đôi chân phàm tục để vượt qua địa hình hiểm trở, nhưng trong anh không có sự khó chịu, mà là một sự khám phá mới mẻ. "Con đường này khó khăn hơn ta tưởng, Tiên tử. Nhưng cũng mở ra nhiều điều mới mẻ." Anh nói, giọng trầm tĩnh hơn, chứa đựng sự suy ngẫm. Anh từng nghĩ rằng con đường tu tiên là con đường duy nhất để đạt đến sự hoàn mỹ, nhưng những gì anh chứng kiến từ Tạ Trần và sự chuyển hóa của Lăng Nguyệt đã khiến anh phải nhìn lại. Sự 'khó khăn' của việc làm người, của việc cảm nhận từng chút một của cuộc sống, lại mang đến một ý nghĩa sâu sắc mà tu vi không thể nào chạm tới. Anh nhận ra rằng, cái 'khó' này không phải là khó khăn trong việc luyện công, mà là khó khăn trong việc 'sống', một cái khó mà anh chưa từng trải nghiệm.
Mộ Dung Tuyết, dịu dàng và thanh lịch trong bộ y phục xanh ngọc, bước đi chậm rãi phía sau, ánh mắt quan tâm không rời Lăng Nguyệt. Nàng đưa một bầu nước nhỏ cho Lăng Nguyệt khi thấy nàng thở dốc. "Sự kiên trì c���a tiên tử đáng để học hỏi." Nàng nói, giọng nói ôn hòa nhưng đầy sự khích lệ. Là một y sư, nàng thấu hiểu hơn ai hết về giới hạn của thể xác con người. Nàng biết Lăng Nguyệt đang trải qua một quá trình chuyển đổi đầy đau đớn, nhưng cũng đầy ý nghĩa. Đối với Mộ Dung Tuyết, việc chấp nhận giới hạn, chấp nhận sự yếu đuối, lại chính là một loại sức mạnh, một loại 'đạo' mà nhiều tu sĩ đã quên mất. "Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo. Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính?" Câu nói của nàng luôn văng vẳng trong tâm trí, giờ đây lại càng được củng cố khi chứng kiến Lăng Nguyệt tự mình vượt qua những thử thách nhỏ nhất của kiếp phàm.
Lăng Nguyệt nhận lấy bầu nước, khẽ gật đầu cảm ơn. Nàng uống một ngụm, cảm nhận vị nước mát lạnh thấm vào cổ họng khô khốc. Cảm giác sảng khoái lan tỏa khắp cơ thể, một cảm giác mà nàng chưa từng thực sự để tâm khi còn là một tu sĩ có thể dễ dàng thanh lọc cơ thể bằng linh lực. Giờ đây, mỗi ngụm nước, mỗi hơi thở, mỗi bước chân đều trở nên có ý nghĩa, mang một giá trị nguyên thủy mà nàng đã vô tình bỏ qua suốt hàng trăm năm tu luyện. Hoàng hôn hôm qua đã dạy nàng về vẻ đẹp của thị giác, buổi sáng hôm nay lại dạy nàng về sự tồn tại của xúc giác, của khát vọng và sự kiên trì. Nàng khẽ siết chặt tay, trong lòng dâng lên một sự quyết tâm mới. Con đường trở về với nhân gian, dù gập ghềnh, nhưng lại dẫn nàng đến những khám phá kỳ diệu về chính bản thân mình.
***
Sau nhiều giờ miệt mài hành trình, con đường mòn dần trở nên rậm rạp hơn. Những thân cây cổ thụ cao vút, cành lá sum suê đan xen vào nhau, tạo thành một vòm trời xanh thẫm, khiến ánh nắng mặt trời chỉ có thể lọt qua từng khe hở nhỏ, rải những đốm sáng lung linh trên thảm lá khô. Không khí trong rừng trở nên ẩm ướt hơn, mang theo mùi của đất mục, của rêu phong và của những loài nấm lạ mọc dưới gốc cây. Tiếng chim hót không còn líu lo mà thay vào đó là tiếng côn trùng rả rích, tiếng gió xào xạc trên những tán lá cao, tạo nên một bản nhạc tĩnh mịch nhưng đầy sức sống của rừng già.
Nhóm Tạ Trần bư���c chân vào rìa một khu rừng cổ thụ rậm rạp. Nơi đây, những thân cây to lớn đến mức phải cần vài người ôm mới xuể, rễ cây trồi lên mặt đất như những con trăn khổng lồ. Ánh sáng trở nên yếu ớt hơn, nhưng không khí lại mát mẻ và dịu nhẹ, như có một nguồn năng lượng vô hình đang bao bọc lấy nơi này. Bỗng nhiên, Tạ Trần dừng lại. Hắn nhắm mắt, hít thở sâu, đôi lông mày khẽ chau lại như đang lắng nghe một điều gì đó vô hình, vô thanh. Làn da trắng nhợt của hắn dường như trở nên nhạy cảm hơn, cảm nhận từng luồng khí, từng rung động nhỏ nhất trong không gian. Hắn không dùng linh khí, không dùng thần thức, mà chỉ đơn thuần là dùng 'giác quan' của một phàm nhân, kết hợp với khả năng 'nhân quả' phi thường của mình để cảm nhận. Hắn đã đi qua vô số vùng đất, gặp gỡ vô vàn tu sĩ và phàm nhân, nhưng nơi này lại mang đến một cảm giác khác biệt, một sự hài hòa không đến từ linh khí cường thịnh, mà đến từ một thứ gì đó thuần túy hơn, sâu lắng hơn.
"Nơi này... có một sự hài hòa rất đặc biệt." Tạ Trần khẽ nói, đôi mắt vẫn còn khép hờ, giọng nói trầm bổng như tiếng gió rì rào. "Không phải linh khí, mà là một thứ gì đó thuần túy hơn, sâu lắng hơn. Một sự cân bằng tự nhiên, một nhịp đập của sự sống mà không cần đến sự can thiệp của Đạo." Trong tâm trí hắn, những mối liên kết nhân quả của nơi đây hiện lên rõ ràng, phức tạp nhưng lại vô cùng hài hòa. H���n cảm nhận được sự cộng sinh giữa con người và thiên nhiên, giữa những sinh linh nhỏ bé và cây cối cổ thụ. Nó không phải là sự cố gắng níu giữ Thiên Đạo, mà là sự tự thân tạo nên một "Thiên Đạo" nhỏ, một vòng tuần hoàn của sự sống, nơi mọi thứ đều có ý nghĩa và giá trị riêng. Đây chính là dấu ấn của 'nhân đạo' mà hắn đã mải miết tìm kiếm.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, đứng bên cạnh Tạ Trần, cũng cố gắng nhắm mắt lại, hít thở sâu, dùng những giác quan phàm trần mới được đánh thức của mình để cảm nhận. Nàng cố gắng lắng nghe tiếng gió, tiếng lá, tiếng côn trùng, và cả nhịp đập của trái tim mình. Ban đầu, mọi thứ chỉ là một mớ hỗn độn của âm thanh và cảm giác. Nhưng dần dần, nàng bắt đầu phân biệt được, bắt đầu cảm nhận được một luồng năng lượng êm đềm, không mạnh mẽ như linh khí, nhưng lại vững chãi và tràn đầy sức sống. "Ta... ta cảm thấy một sự yên bình." Nàng khẽ thì thầm, đôi mắt hé mở, vẻ kinh ngạc hiện rõ. "Một sự sống động không quá mãnh liệt, nhưng vững chãi, như mạch nước ngầm chảy sâu dưới lòng đất. Nó khác xa với sự hùng vĩ nhưng trống rỗng của những nơi linh khí nồng đậm." Sự bình yên này không phải là sự tĩnh lặng của băng tuyết, mà là sự tĩnh lặng của một hồ nước sâu, nơi vạn vật vẫn âm thầm sinh sôi nảy nở. Nàng chợt nhận ra, những nơi linh khí càng nồng đậm, thì càng dễ dẫn đến sự tranh giành, sự 'mất người'. Còn nơi đây, sự bình yên lại đến từ chính sự 'thuần khiết' của cuộc sống.
Dương Quân, đứng cạnh Mộ Dung Tuyết, cũng hít thở sâu. Anh vốn có khứu giác nhạy bén hơn Lăng Nguyệt, lập tức nhận ra một mùi hương quen thuộc. "Có vẻ như có người sinh sống ở đó, ta ngửi thấy mùi khói bếp thoang thoảng." Anh chỉ về phía trước, nơi những hàng cây cổ thụ dày đặc dường như đang che giấu một bí mật nào đó. Mùi khói bếp không quá nồng, chỉ là một làn hương thoảng qua theo làn gió, nhưng lại đủ để gợi lên hình ảnh về một mái nhà, một bữa cơm ấm cúng, một cuộc sống giản dị mà anh chưa từng thực sự trải nghiệm. Anh đã từng sống trong các thành phố lớn, nơi khói bếp bị lấn át bởi mùi hương liệu và linh dược, nơi tiếng người nói chuyện bị thay thế bởi những tiếng niệm chú hay tiếng kiếm va chạm. Nơi đây, mọi thứ đều chân thật và gần gũi đến lạ.
Tạ Trần khẽ gật đầu, đôi mắt đã mở ra, hướng về phía xa xăm, nơi một lớp sương mờ mỏng manh bắt đầu giăng mắc ở đáy thung lũng. Hắn đưa tay chỉ về phía đó, cử chỉ nhẹ nhàng nhưng dứt khoát. "Đó là Thung Lũng Mờ Sương. Một nơi mà Thiên Đạo dường như đã bỏ quên, hoặc có lẽ, chính những con người nơi đây đã tự mình tạo nên một quy luật sống riêng biệt, không phụ thuộc vào Thiên Đạo đang suy kiệt." Hắn biết rằng, Ma Chủ Cửu U đang chuẩn bị cho một đòn tấn công cuối cùng, muốn biến thế giới thành hỗn loạn vĩnh viễn, Thiên Đạo sắp hoàn toàn sụp đổ, các đại tông môn tu tiên đang tan rã hoặc cố thủ trong tuyệt vọng. Nhưng hắn tin rằng, ở những nơi như thế này, nơi con người sống một đời bình thường, không truy cầu sức mạnh siêu phàm, không bị cái gọi là 'Thiên Đạo' ràng buộc, mới là nguồn hy vọng thực sự cho một kỷ nguyên mới.
Ti���u Cửu, ngay khi nghe thấy "khói bếp", đôi tai cáo của nàng lập tức vểnh lên, đôi mắt sáng rực. "Khói bếp! Chắc chắn có đồ ăn ngon!" Nàng reo lên, không đợi ai cho phép, đã lon ton chạy trước, lách mình qua những tán cây rậm rạp, chiếc đuôi trắng muốt thoắt ẩn thoắt hiện. Nàng là một yêu hồ, nhưng lại mang trong mình sự hồn nhiên của một đứa trẻ, sự ham thích những điều đơn giản và chân thật của nhân gian. Đối với nàng, một cộng đồng có khói bếp, có đồ ăn, có những điều mới lạ để khám phá, chính là một thiên đường.
Mộ Dung Tuyết nhìn theo bóng Tiểu Cửu, khẽ lắc đầu mỉm cười. Nàng thấu hiểu tâm tính của Tiểu Cửu, một yêu tộc sống gần gũi với thiên nhiên, không bị ràng buộc bởi những định kiến của tiên môn hay những chấp niệm về tu vi. Có lẽ, chính những yêu tộc như Tiểu Cửu, những sinh linh không quá chú trọng đến việc "thành tiên" mà chỉ đơn thuần "sống", lại đang nắm giữ một phần của cái "Nhân Đạo" mà Tạ Trần đang tìm kiếm.
Cả nhóm tiếp tục bước đi, nhưng giờ đây, trong lòng họ không chỉ có s�� mệt mỏi của đường dài, mà còn có cả sự tò mò, sự háo hức về những gì đang chờ đợi họ ở phía trước, trong cái Thung Lũng Mờ Sương bí ẩn kia.
***
Đoạn đường men theo rìa khu rừng cổ thụ dần dốc lên, dẫn họ đến một mỏm đá cao nhô ra, như một ban công tự nhiên nhìn xuống toàn cảnh thung lũng. Khi nhóm Tạ Trần đặt chân lên mỏm đá, ánh mắt họ không khỏi mở to vì kinh ngạc.
Buổi chiều muộn, ánh nắng vàng óng của mặt trời nghiêng mình chiếu rọi, phủ lên thung lũng một lớp màu mật ong ấm áp. Từ trên cao nhìn xuống, một ngôi làng nhỏ hiện ra giữa không gian bao la của núi rừng. Những mái nhà tranh vách đất, lợp bằng rơm rạ hoặc lá cây khô, nép mình dưới tán những cây cổ thụ cao lớn, vững chãi như đã đứng đó từ ngàn năm. Khói bếp màu lam nhạt lượn lờ bay lên từ các mái nhà, hòa quyện vào lớp sương mờ bắt đầu giăng mắc ở đáy thung lũng, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, tựa như một bức tranh thủy mặc được vẽ bằng ánh sáng và màu sắc của tự nhiên.
Không khí nơi đây không còn là sự tĩnh mịch của rừng già mà là một bản giao hưởng dịu êm của cuộc sống. Tiếng cười nói giòn tan của trẻ con đang nô đùa bên bờ suối, tiếng gà gáy rộn ràng từ những mái nhà, tiếng suối chảy róc rách không ngừng nghỉ, và cả tiếng người lớn trò chuyện, gọi nhau í ới từ xa. Tất cả hòa quyện vào nhau, tạo thành một âm thanh sống động, chân thực đến lạ lùng. Hương thơm của khói bếp, của đất mới cày, của những loài hoa dại nở muộn, và cả mùi hương ngọt ngào của những loại trái cây chín mọng, lan tỏa trong không gian, làm dịu đi sự mệt mỏi sau chuyến đi dài.
Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng bất động trên mỏm đá, đôi mắt phượng đẹp đẽ mở to, nhìn ngắm cảnh tượng dưới chân núi. Gương mặt nàng, vốn luôn lạnh lùng như băng tuyết, giờ đây ánh lên vẻ kinh ngạc, rồi từ từ chuyển sang một sự bình yên sâu sắc mà nàng chưa từng cảm nhận được. Nàng đã từng ngự trị trên đỉnh cao của tiên môn, nhìn xuống thế gian bằng ánh mắt xa cách của kẻ siêu phàm. Nàng đã từng thấy vô số cảnh quan hùng vĩ, những thành trì tráng lệ, những tiên sơn bồng lai, nhưng tất cả đều được nhìn qua lăng kính của tu vi, của quyền năng. Giờ đây, đứng trên mỏm đá này, không linh lực, không thần thức, nàng chỉ đơn thuần là một phàm nhân đang cảm nhận vẻ đẹp của nhân gian bằng chính đôi mắt, đôi tai và trái tim mình. Nàng cảm thấy một luồng hơi ấm áp lan tỏa trong lồng ngực, một sự giải tỏa khỏi những gánh nặng vô hình mà nàng đã mang vác bấy lâu.
"Đây... là cuộc sống bình thường sao?" Lăng Nguyệt khẽ thì thầm, giọng nói mang theo chút nghẹn ngào, ánh mắt xa xăm như lạc vào một cõi mộng. "Sao lại... đẹp đến vậy?" Nàng đã từng nghĩ cuộc sống phàm nhân là sự tầm thường, là chuỗi ngày lặp lại của cơm áo gạo tiền, không có ý nghĩa gì đáng để truy cầu. Nhưng giờ đây, trước mắt nàng là một bức tranh sống động, nơi mỗi chi tiết nhỏ đều toát lên vẻ đẹp của sự giản dị, của sự gắn kết và của một thứ hạnh phúc rất đỗi chân thực. Sự bình yên mà nàng đang cảm nhận đối lập hoàn toàn với sự trống rỗng, sự cô độc mà con đường tu tiên đã mang lại cho nàng. Nàng chạm vào chiếc Nguyệt Quang Trâm trên tóc, như thể hỏi nó rằng, liệu nó có cảm nhận được sự ấm áp này không, hay nó vẫn chỉ là một vật phẩm lạnh lẽo của quá khứ.
Tạ Trần mỉm cười nhẹ, ánh mắt thấu hiểu. Hắn quay sang nhìn Lăng Nguyệt, biết rằng nàng đang trải qua một trong những khoảnh khắc quan trọng nhất của cuộc đời mình. "Vẻ đẹp của nhân gian, tiên tử. Không cần linh khí, không cần pháp tắc, chỉ cần sự chân thật và bình dị. Đó là tiếng cười của đứa trẻ, là mùi khói bếp của bữa cơm chiều, là sự gắn kết giữa con người với con người, giữa con người với thiên nhiên. Những điều mà tu sĩ chúng ta đã vô tình bỏ quên khi mải mê truy cầu những thứ phù phiếm mang tên 'bất tử' hay 'quyền năng'." Lời nói của hắn như một dòng suối mát lành, thấm vào tâm hồn Lăng Nguyệt, khẳng định những cảm nhận đang dâng trào trong nàng. Hắn biết, sự bình yên và 'nhân khí' thuần túy mà hắn cảm nhận được từ thung lũng này chính là nguồn 'tri thức nhân sinh' quan trọng mà hắn đang tìm kiếm.
Dương Quân, đứng cạnh Tạ Trần, cũng không khỏi cảm thán. "Thật khác xa với những gì ta từng thấy ở các thành phố lớn hay tiên môn. Nơi đó ồn ào, tranh giành, đầy rẫy những mưu toan. Còn nơi đây... lại mang đến một cảm giác thanh bình đến lạ." Anh đã từng sống trong sự hào nhoáng của các tông môn, nơi sức mạnh là thước đo duy nhất, nơi tình người bị lu mờ bởi tham vọng. Giờ đây, anh cảm thấy một sự mâu thuẫn lớn lao trong lòng mình. Liệu con đường tu tiên mà anh đã từng tôn thờ, có thực sự là chân lý? Hay chân lý lại nằm ở chính những điều bình dị này? Sự hoài nghi về con đường cũ của anh ngày càng được củng cố.
Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu, đã chạy đến rìa mỏm đá, đôi tai vểnh lên, chiếc mũi nhỏ xinh hít hà không khí, đôi mắt tinh nghịch dán chặt vào ngôi làng bên dưới. "Nơi này có nhiều thứ để chơi lắm đây! Chắc chắn có cả khoai nướng nữa!" Nàng reo lên, hào hứng vẫy vẫy chiếc đuôi, không hề quan tâm đến những suy tư triết lý sâu xa của những người lớn. Đối với nàng, sự sống động của ngôi làng, tiếng cười của trẻ con, mùi thức ăn thơm lừng, tất cả đều là những lời mời gọi không thể chối từ. Sự tò mò của nàng về thung lũng có thể dẫn đến những tình huống bất ngờ hoặc khám phá thú vị trong chương sau.
Trong khoảnh khắc đó, khi hoàng hôn dần buông, bao trùm thung lũng bằng một vẻ đẹp dịu dàng và u tịch, cả nhóm Tạ Trần đều cảm nhận được một điều gì đó sâu sắc. Lăng Nguyệt Tiên Tử, với đôi mắt còn vương vấn sự kinh ngạc, đã thực sự bước những bước đầu tiên trên con đường trở về với nhân gian, với chính bản thân mình. Nàng không còn là một tiên tử cao ngạo, mà là một người phụ nữ đang học cách cảm nhận, học cách sống. Tạ Trần nhìn nàng, trong lòng tràn đầy hy vọng. Con đường 'Nhân Đạo' mà hắn đang tìm kiếm, con đường nơi con người không cần thành tiên mà vẫn có thể sống trọn vẹn, đã bắt đầu nảy mầm trong lòng những kẻ đồng hành. Và cái thung lũng mờ sương này, với những mái nhà tranh, những tiếng cười và mùi khói bếp ấm áp, chính là điểm khởi đầu cho một hành trình khám phá sâu sắc hơn về ý nghĩa của sự tồn tại, về cái giá của quyền năng, và về bản ch���t thực sự của con người.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.