Nhân gian bất tu tiên - Chương 465: Chạm Vào Nhân Gian: Giác Quan Thức Tỉnh
Sau khi Khô Mộc Đạo Nhân khuất dạng vào sâu thẳm của Rừng Thanh Phong, để lại một khoảng lặng đầy suy tư và những lời động viên vang vọng mãi trong lòng, nhóm Tạ Trần không vội vã tiếp tục cuộc hành trình. Họ đứng đó, giữa những tán lá xanh rì còn đọng sương đêm, cảm nhận sự thay đổi vi tế trong tâm khảm mỗi người. Không khí buổi sớm trong rừng vẫn còn vương vấn chút lành lạnh của hơi sương, nhưng ánh nắng ban mai đã bắt đầu len lỏi qua kẽ lá, nhuộm vàng những giọt sương đêm còn vương trên cỏ cây, tạo nên một cảnh tượng vừa tĩnh mịch vừa tràn đầy sức sống. Tiếng chim hót líu lo từ khắp các cành cây, tiếng côn trùng rả rích đâu đó trong lòng đất ẩm, và tiếng lá cây xào xạc khẽ khàng khi một làn gió nhẹ thoảng qua, tất c��� hòa quyện thành một bản giao hưởng tự nhiên, đánh thức giác quan sau những giờ phút chiêm nghiệm sâu sắc.
Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn đứng yên, đôi mắt phượng đẹp đẽ nhưng giờ đây không còn vẻ lạnh lùng băng giá mà thay vào đó là một sự phức tạp, đan xen giữa quyết tâm và một chút bỡ ngỡ. Nàng đã từng là một vị tiên tử cao cao tại thượng, linh lực tuôn chảy như suối nguồn, mỗi bước đi đều nhẹ bẫng như mây, mỗi ánh mắt đều mang theo uy áp của bậc bề trên. Giờ đây, những lời của Khô Mộc Đạo Nhân và ánh mắt đầy tin tưởng của Tạ Trần đã gieo vào lòng nàng một hạt giống mới, một khao khát được "sống" thật sự, được cảm nhận nhân gian bằng chính bản thân nàng, không qua lớp màn che của linh lực và tu vi. Nàng hít một hơi thật sâu, cố gắng cảm nhận mùi đất ẩm, mùi lá cây mục nát và mùi hoa dại thoang thoảng trong không khí, những mùi hương mà trước đây nàng chưa bao giờ thực sự để tâm.
"Tạ Trần," nàng cất tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng không còn mang vẻ lạnh lùng cố hữu. "Ta... ta muốn thử. Muốn dùng chính đôi mắt này, đôi tai này, bàn tay này để cảm nhận nhân gian. Không phải bằng linh lực, mà là bằng chính ta."
Lời nói của nàng vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng của buổi sớm, khiến Dương Quân và Mộ Dung Tuyết ngạc nhiên quay sang nhìn nàng. Dương Quân, với vẻ mặt tuấn tú và đầy nhiệt huyết, không giấu nổi sự lo lắng trong ánh mắt. "Tiên tử, người... người chắc chứ? Phong ấn linh lực không phải là chuyện đùa. Nguy hiểm rình rập khắp nơi trong rừng sâu này. Hơn nữa, người đã quen với sự trợ giúp của linh lực, việc đột ngột từ bỏ nó sẽ khiến người vô cùng khó khăn, thậm chí là suy yếu trầm trọng." Anh biết, đối với một tu sĩ cao cấp như Lăng Nguyệt Tiên Tử, linh lực không chỉ là sức mạnh, mà còn là một phần của sự tồn tại, là tấm khiên che chở nàng khỏi mọi yếu tố khắc nghiệt của thế giới. Từ bỏ nó, chẳng khác nào tự nguyện trở thành một phàm nhân yếu đuối giữa chốn hiểm nguy.
Mộ Dung Tuyết, dịu dàng và thông minh, cũng tiếp lời với vẻ ái ngại: "Đúng vậy, Lăng Nguyệt tỷ tỷ. Linh lực không chỉ bảo vệ th��n thể khỏi thương tổn, mà còn giúp người xua tan mệt mỏi, cảm nhận môi trường một cách dễ dàng hơn. Nếu không có nó, dù chỉ là một quãng đường ngắn, người cũng sẽ cảm thấy kiệt sức. Lại còn những độc trùng, chướng khí trong rừng..."
Tiểu Cửu, chú hồ ly tinh nghịch, lại chỉ nghiêng đầu, đôi mắt to tròn lấp lánh sự tò mò. Nàng chưa từng trải qua cảm giác mất đi tu vi, nhưng lại rất muốn xem vị tiên tử lạnh lùng này sẽ xoay sở ra sao khi trở thành "phàm nhân" đích thực.
Tạ Trần vẫn giữ vẻ bình thản, đôi mắt sâu thẳm của hắn nhìn Lăng Nguyệt Tiên Tử, như thể đã nhìn thấu được mọi suy nghĩ và quyết tâm trong lòng nàng. Hắn khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ ẩn hiện trên môi. "Chỉ khi thực sự chạm vào, mới thấu hiểu. Đây là bước đầu tiên của người, Lăng Nguyệt Tiên Tử. Một bước ngoặt, có lẽ, sẽ định hình lại toàn bộ nhận thức của người về cái gọi là 'đạo'." Hắn không nói nhiều, nhưng mỗi lời nói đều chứa đựng một sức nặng triết lý sâu xa, khiến người nghe phải suy ngẫm. Hắn hiểu rằng, sự thay đổi này không chỉ là một quyết định nhất thời, mà là một sự giác ngộ sâu sắc, là khởi đầu cho một con đường mới của Lăng Nguyệt, phù hợp với 'Nhân Đạo' mà hắn đang tìm kiếm.
Lăng Nguyệt hít sâu một hơi nữa, như để lấy hết dũng khí. Nàng chậm rãi ngồi xuống trên bãi cỏ ẩm ướt, đôi tay thanh mảnh đặt lên đầu gối, nhắm mắt lại. Nàng vận dụng tâm pháp mà Tạ Trần đã từng nhắc đến, không phải là một pháp thuật phong ấn cao siêu, mà là một loại tâm pháp tự kiềm chế, tự nguyện từ bỏ sự kết nối với linh khí trời đất, tự nguyện giam hãm nguồn linh lực cuồn cuộn trong đan điền. Đối với một tu sĩ đã quen với việc linh lực luân chuyển tự do trong kinh mạch, việc này chẳng khác nào tự chặt đứt một phần của chính mình.
Một luồng khí tức vô hình lan tỏa nhẹ nhàng quanh nàng, không mạnh mẽ như khi nàng thi triển pháp thuật, mà chỉ là một sự dao động tinh tế, đánh dấu sự thay đổi bên trong. Khuôn mặt nàng thoáng chút nhăn nhó, như thể đang chịu đựng một cơn đau âm ỉ, nhưng nàng vẫn kiên cường giữ vững tâm trí. Khi nàng mở mắt ra, đôi mắt vẫn trong trẻo nhưng đã mất đi vẻ sắc bén, lạnh lùng của một tiên tử. Một cảm giác mệt mỏi lạ lẫm ập đến, khiến nàng cảm thấy toàn thân nặng trĩu. Linh lực đã bị phong ấn, cơ thể nàng trở nên yếu ớt như một phàm nhân.
Nàng thử đứng dậy. Đôi chân vốn quen với việc được linh lực nâng đỡ, giờ đây bỗng trở nên nặng nề, loạng choạng. Nàng phải vịn vào một thân cây gần đó để giữ thăng bằng. Vỏ cây xù xì, thô ráp chạm vào lòng bàn tay nàng, mang đến một cảm giác gai góc và chân thực mà nàng chưa từng trải qua. Nàng cảm nhận rõ rệt sự đau nhức của các cơ bắp, sự nặng nề của từng thớ thịt. Ánh nắng ban mai, trước đây chỉ là một nguồn sáng ấm áp, giờ đây dường như trở nên chói chang hơn, gay gắt hơn. Gió thổi qua tóc nàng, không còn là làn gió mát rượi mà là một luồng khí lạnh lẽo, khiến da thịt nàng nổi da gà.
Lăng Nguyệt cau mày, biểu cảm khó chịu hiện rõ trên khuôn mặt tuyệt mỹ. "Thật... thật khó chịu," nàng khẽ thốt lên, giọng nói có chút run rẩy vì sự bỡ ngỡ. "Mọi thứ dường như đều trở nên quá tải. Ta cảm thấy toàn thân nặng trĩu, đầu óc quay cuồng, và mọi giác quan đều trở nên hỗn loạn." Nàng cảm nhận được mùi đất ẩm nồng nặc hơn, tiếng chim hót trở nên ồn ào hơn, và những viên sỏi nhỏ dưới chân nàng trở nên gai góc đến bất ngờ. Đây là một thế giới hoàn toàn khác, một thế giới mà nàng chưa bao giờ thực sự "sống" trong đó. Sự kiêu hãnh của một tu sĩ cao cấp đang bị thử thách, khi nàng đối mặt với sự yếu đuối và hạn chế của cơ thể phàm nhân. Nàng phải đấu tranh với định kiến về giá trị của cuộc sống phàm tục, chấp nhận những cảm xúc và giác quan mà trước đây nàng đã bỏ qua. Đây chính là bước đầu tiên trong quá trình "chạm vào nhân gian", một hành trình mà Tạ Trần biết, sẽ không hề dễ dàng, nhưng lại là điều cần thiết để nàng thực sự tìm lại chính mình.
***
Khi mặt trời đã ngả về tây, nhuộm một màu vàng cam ấm áp lên những tán lá xanh rì của Rừng Thanh Phong, nhóm Tạ Trần đang nghỉ chân bên một con suối nhỏ. Tiếng nước chảy róc rách, tiếng chim hót vang vọng trong không gian tĩnh mịch, cùng với tiếng lá cây xào xạc theo làn gió nhẹ, tạo nên một bản nhạc tự nhiên êm dịu. Mùi đất ẩm nồng nặc hòa quyện với mùi lá cây mục và hương hoa dại thoang thoảng, len lỏi vào từng hơi thở. Bầu không khí trong lành, mát mẻ, xua đi phần nào cái nóng bức của ban ngày.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, giờ đây không còn linh lực che chở, đang vật lộn với từng bước đi. Sắc mặt nàng trắng bệch, trán lấm tấm mồ hôi, đôi môi khô khốc. Nàng cảm thấy kiệt sức, toàn thân đau nhức, đặc biệt là đôi chân vốn quen được linh lực nâng đỡ. Cơn đói bụng cồn cào, một cảm giác hoàn toàn xa lạ đối với một tu sĩ đã có thể tịch cốc trong nhiều ngày. Mùi đất và lá cây, trước đây chỉ là những hương vị tự nhiên, giờ đây lại trở nên nồng nặc, đôi khi khiến nàng cảm thấy khó chịu.
"Thật khó chịu... Mọi thứ thật hỗn loạn. Ta không thể tập trung như khi có linh lực," Lăng Nguyệt khẽ than, giọng nói yếu ớt. Nàng cố gắng hít thở sâu theo lời Tạ Trần đã chỉ dẫn, nhưng dường như không khí cũng trở n��n nặng nề hơn. Mỗi âm thanh, mỗi mùi hương, mỗi cảm giác va chạm đều ập đến cùng lúc, không có màng lọc của tu vi, khiến tâm trí nàng rối bời.
Tạ Trần ngồi bên cạnh nàng, ánh mắt bình thản nhưng đầy thấu hiểu. Hắn đưa cho nàng một cành cây khô, không nói lời nào. Lăng Nguyệt bối rối nhận lấy, nhìn hắn đầy khó hiểu. "Đừng cố gắng kiểm soát, hãy để nó chảy. Hãy lắng nghe tiếng suối, cảm nhận gió thổi qua tóc người. Mọi thứ đều có câu chuyện riêng của nó," Tạ Trần nhẹ nhàng lên tiếng, giọng nói trầm ấm như tiếng gió thoảng qua kẽ lá. "Người hãy thử chạm vào vỏ cây này, cảm nhận sự thô ráp của nó. Hít sâu mùi đất ẩm, lắng nghe tiếng chim hót líu lo trên cành, tiếng côn trùng rả rích dưới gốc cây."
Lăng Nguyệt nhìn cành cây trong tay, rồi nhìn sang vỏ cây xù xì trước mặt. Nàng chậm rãi đặt bàn tay thanh mảnh của mình lên thân cây cổ thụ. Cảm giác gai góc, thô ráp truyền đến lòng bàn tay nàng, một cảm giác chân thật đến bất ngờ. Nàng nhắm mắt lại, cố gắng làm theo lời Tạ Trần. Tiếng suối chảy róc rách tr��� nên rõ ràng hơn, như một bản nhạc xoa dịu tâm hồn. Gió thổi qua tóc nàng, khẽ mơn man làn da, mang theo hơi ẩm mát lạnh của núi rừng. Nàng hít một hơi thật sâu, cố gắng phân biệt từng mùi hương: mùi lá thông, mùi rêu phong, mùi hoa dại. Mọi thứ dần dần tách bạch, không còn hỗn loạn như trước.
Mộ Dung Tuyết, với vẻ mặt lo lắng, tiến lại gần. "Tiên tử, người có cần nghỉ ngơi không? Sắc mặt người không được tốt. Ta có thể pha một chút trà dược để người tĩnh tâm." Nàng vừa nói, vừa đưa tay ra đỡ lấy cánh tay run rẩy của Lăng Nguyệt. Nàng hiểu rằng, sự thay đổi này không chỉ là thử thách về thể chất, mà còn là một cuộc chiến nội tâm cam go đối với một người đã quen với đỉnh cao tu vi.
Dương Quân đứng cách đó không xa, ánh mắt anh hùng nhưng cũng đầy sự quan tâm, theo dõi từng cử động của Lăng Nguyệt Tiên Tử. Anh biết, quyết định của nàng là một sự hy sinh lớn, một bằng chứng cho thấy nàng đang thực sự tìm kiếm một con đường khác, một con đường có nhân tính như lời Khô Mộc Đạo Nhân đã nói.
Tiểu Cửu, chú hồ ly tinh nghịch, lại không hề có vẻ lo lắng. Nàng chạy vòng quanh Lăng Nguyệt, đôi tai cáo trắng muốt vểnh lên, đôi mắt lấp lánh sự tò mò. Nàng khẽ cười khúc khích, giọng nói trong trẻo như tiếng chuông gió: "Tiên tử trông buồn cười thật đấy! Như một con hồ ly mới rời hang vậy! Trước đây người đi nhẹ như gió, giờ thì loạng choạng như sắp ngã. Hay là để Tiểu Cửu cõng người nha?"
Lăng Nguyệt khẽ liếc nhìn Tiểu Cửu, trong ánh mắt không còn vẻ lạnh lùng như trước, mà chỉ có chút mệt mỏi và một thoáng ngạc nhiên. Nàng lắc đầu khẽ, vẫn cố gắng tập trung vào những cảm giác mà Tạ Trần đã chỉ dẫn. Nàng đưa tay vốc một ngụm nước suối mát lạnh, chậm rãi đưa lên môi. Vị nước ngọt thanh, mát lạnh tràn vào khoang miệng, một cảm giác sảng khoái đến lạ lùng. Nó khác hẳn với vị linh thủy tinh khiết mà nàng thường dùng để luyện hóa, mang theo một sự chân thật, một hơi thở của đất trời mà linh thủy không thể có được.
Nàng tiếp tục nhặt một bông hoa dại nhỏ mọc ven suối, ngửi mùi hương thoang thoảng của nó. Hương thơm dịu nhẹ, không nồng nặc nhưng lại len lỏi vào tâm trí, đánh thức một phần cảm xúc đã ngủ quên từ lâu. Nàng cũng để ý đến chiếc Nguyệt Quang Trâm cài trên mái tóc đen nhánh của mình. Chiếc trâm, vốn là một pháp khí thượng phẩm, giờ đây không còn được linh lực nâng đỡ, nàng cảm thấy nó nặng hơn một chút, một vật phẩm vô tri nhưng lại là một biểu tượng của quá khứ, của con đường tu tiên mà nàng đang tạm thời rời bỏ. Cảm giác này, dù còn nhiều bỡ ngỡ và khó chịu, nhưng cũng mang đến một sự chân thật, một cảm nhận trực tiếp về thế giới mà nàng đã đánh mất trong quá trình truy cầu sức mạnh. Tạ Trần nhìn nàng, biết rằng hạt giống 'Nhân Đạo' đã bắt đầu nảy mầm trong lòng nàng, một sự chuyển hóa nội tại đang diễn ra, từ sự kháng cự ban đầu sang sự chấp nhận, và rồi, có lẽ là sự tìm kiếm một ý nghĩa mới.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời phía tây, phản chiếu lên những đám mây ngũ sắc rực rỡ, tựa như một bức tranh thủy mặc khổng lồ được vẽ nên bởi bàn tay vô hình của tạo hóa. Gió thổi nhẹ, mang theo mùi cỏ cây, mùi đất ẩm và thoang thoảng mùi khói bếp từ xa, gợi lên hình ảnh của một thôn xóm phàm nhân đang chuẩn bị bữa tối. Tiếng chim về tổ ríu rít, tiếng côn trùng bắt đầu cất lên bản hòa ca buổi tối, tất cả tạo nên một khung cảnh yên bình và thơ mộng, đối lập hoàn toàn với sự xô bồ, hối hả của thế giới tu tiên.
Nhóm Tạ Trần dừng chân tại một bãi đất trống gần Rừng Thanh Phong, nơi có thể nhìn rõ toàn cảnh hoàng hôn. Lăng Nguyệt Tiên Tử, sau một ngày vật lộn với những giác quan phàm trần mới lạ, dù vẫn còn chút mệt mỏi, nhưng ánh mắt nàng đã thay đổi một cách rõ rệt. Vẻ cau mày khó chịu ban sáng đã biến mất, thay vào đó là một sự tò mò, một chút ngây thơ, và một vẻ bình yên hiếm thấy. Nàng ngồi bên bờ suối, dùng tay vốc nước rửa mặt. Cảm giác mát lạnh của nước suối chạm vào làn da, làm nàng tỉnh táo hơn.
Nàng ngước nhìn bầu trời đang chuyển màu, từ sắc cam rực rỡ sang tím than huyền ảo. Nàng lắng nghe tiếng chim về tổ, tiếng gió thổi qua ngọn cây, tiếng suối chảy róc rách. Những âm thanh, hình ảnh mà trước đây nàng coi là hiển nhiên, giờ đây lại mang một ý nghĩa hoàn toàn khác. Chúng không còn là những tiếng ồn vô nghĩa, mà là bản giao hưởng của sự sống, của nhân gian, của một thế giới chân thực mà nàng đang dần khám phá lại.
"Hoàng hôn... đẹp đến vậy sao? Ta chưa từng thực sự nhìn thấy nó như thế này," Lăng Nguyệt khẽ thốt lên, giọng nói đầy cảm thán, như thể nàng vừa phát hiện ra một bí mật vĩ đại. Nàng đã từng nhìn thấy vô số cảnh tượng kỳ vĩ từ trên cao, những đám mây bồng bềnh, những đỉnh núi tuyết phủ, những dòng sông cuộn chảy, nhưng tất cả đều được nhìn qua lăng kính của tu vi, của sự lạnh lùng và xa cách. Giờ đây, đứng trên mặt đất, cảm nhận sự ấm áp của nắng chiều trên da thịt, nàng mới thực sự "thấy".
Tạ Trần đứng cạnh nàng, ánh mắt sâu thẳm ánh lên vẻ thấu hiểu. Hắn khẽ mỉm cười. "Vẻ đẹp không nằm ở sức mạnh, mà ở sự thấu cảm, Lăng Nguyệt Tiên Tử. Mọi thứ xung quanh đều có linh hồn, có câu chuyện riêng của nó, chỉ là ng��ời có sẵn lòng lắng nghe hay không mà thôi. Sức mạnh có thể cho người quyền năng, nhưng không thể cho người cảm nhận. Chỉ có khi người từ bỏ những chấp niệm về sức mạnh, người mới thực sự mở lòng để đón nhận vẻ đẹp vô thường của nhân gian." Lời nói của hắn không chỉ là lời chỉ dẫn, mà còn là một triết lý sâu sắc về ý nghĩa của sự tồn tại, về cái giá của quyền năng và bản chất của con người. Hắn biết, sự thay đổi trong nhận thức của Lăng Nguyệt không chỉ là một bước đi cá nhân, mà còn là một dấu hiệu tích cực cho 'Nhân Đạo' mà hắn đang theo đuổi.
Dương Quân, đứng cạnh Mộ Dung Tuyết, cũng không kìm được sự xúc động. Anh nhìn Lăng Nguyệt Tiên Tử, trong lòng dâng lên một sự tôn kính mới mẻ. "Ta nghĩ, Tiên tử đang đi đúng hướng. Con đường này... có lẽ mới là chân lý." Anh nói, giọng nói trầm tĩnh hơn, không còn vẻ nhiệt huyết bốc đồng như trước. Những trải nghiệm cùng Tạ Trần đã làm anh trưởng thành hơn, thấu hiểu hơn.
Mộ Dung Tuyết khẽ gật đầu, đồng cảm. "Đúng vậy. Cái đạo gì mà phải ��ánh đổi nhân tính, đánh đổi những cảm xúc chân thực của con người? Con đường mà Lăng Nguyệt tỷ tỷ đang đi, dù khó khăn, nhưng lại là con đường dẫn đến sự trọn vẹn."
Lăng Nguyệt nghe những lời đó, trong lòng dâng lên một cảm giác nhẹ nhõm đến lạ lùng. Nàng thở dài, một tiếng thở dài không còn mang vẻ mệt mỏi hay khó chịu, mà là một sự giải tỏa, một sự chấp nhận. "Có lẽ... ta đã bỏ lỡ quá nhiều." Nàng khẽ chạm vào chiếc Nguyệt Quang Trâm cài trên tóc, như thể vật phẩm vô tri này cũng đang cùng nàng trải nghiệm sự chuyển hóa. Chiếc trâm, biểu tượng của quá khứ, giờ đây không còn là gánh nặng, mà là một phần ký ức được giữ lại, nhắc nhở nàng về con đường đã qua và con đường đang tới.
Tạ Trần nhìn cảnh tượng đó, một nụ cười mãn nguyện hiện rõ trên khuôn mặt thư sinh. Hắn biết rằng, việc Lăng Nguyệt Tiên Tử chủ động từ bỏ linh lực không chỉ cho thấy sự kiên định của nàng trong việc theo đuổi 'Nhân Đạo', mà còn báo hiệu nàng sẽ trở thành một đồng minh vững chắc, không chỉ về sức mạnh mà còn về tinh thần. Sự 'thức tỉnh' của giác quan phàm trần sẽ giúp nàng phát hiện ra những bí mật hoặc vẻ đẹp tiềm ẩn của thế giới mà tu sĩ thường bỏ qua, có thể liên quan đến các sự kiện sắp tới. Hắn cũng biết, sự thích thú của Hồ Ly Nữ (Tiểu Cửu) khi Lăng Nguyệt trở thành 'phàm nhân' có thể gợi ý về những tình huống hài hước hoặc những thử thách bất ngờ mà Lăng Nguyệt sẽ phải đối mặt với sự 'giúp đỡ' của Tiểu Cửu.
Hoàng hôn dần tàn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, nhưng trong lòng mỗi người trong nhóm lại bừng lên một tia sáng của hy vọng. Con đường 'Nhân Đạo' mà Tạ Trần đang tìm kiếm, con đường nơi con người không cần thành tiên mà vẫn có thể sống trọn vẹn, đã bắt đầu nảy mầm trong lòng những kẻ đồng hành. Và Lăng Nguyệt Tiên Tử, một bậc tiên tử cao quý, giờ đây đã bước những bước đi đầu tiên trên con đường trở về với nhân gian, với chính bản thân mình. Thiên Đạo cũ đang trên bờ sụp đổ, các đại tông môn cố thủ trong tuyệt vọng, Ma Chủ Cửu U chuẩn bị cho một cuộc chiến hỗn loạn vĩnh viễn, nhưng Tạ Trần tin rằng, với những trái tim đã 'thức tỉnh' này, một 'Thiên Đạo' mới, được dựng xây từ những giá trị nhân sinh, sẽ có thể hồi sinh.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.