Nhân gian bất tu tiên - Chương 464: Bình Minh Thức Tỉnh: Lời Thề Nhân Đạo
Bên trong động phủ đơn sơ, bếp lửa đã gần tàn, chỉ còn lại những đốm than hồng lập lòe hắt lên ánh sáng yếu ớt, đủ để soi rõ vẻ mặt suy tư của từng người. Không khí đặc quánh sự tĩnh lặng, chỉ có tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ khe đá và tiếng gió nhẹ rít qua vách hang, mang theo hơi ẩm lạnh lẽo của đất đá. Mùi đất mục, mùi rêu phong và thoang thoảng hương trà thảo mộc Khô Mộc Đạo Nhân vừa pha đêm qua còn vương vấn, tạo nên một không gian vừa thanh tịnh vừa u tịch.
Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn ngồi đó, bạch y nàng đã nhăn đôi chút sau một đêm không ngủ, đôi mắt phượng đẹp nhưng u buồn nhìn chằm chằm vào chiếc Nguyệt Quang Trâm đang nằm gọn trong lòng bàn tay. Chiếc trâm ngọc vốn là vật phẩm hộ thân, là biểu tượng cho con đường tu tiên cao quý mà nàng đã theo đuổi bao năm. Giờ đây, hơi ấm mờ nhạt từ nó truyền qua da thịt, không còn gợi lên cảm giác an toàn hay kiêu hãnh, mà là một sự giằng xé nội tâm sâu sắc. "Lẽ nào... bao năm ta truy cầu, đỉnh cao tu tiên, trường sinh bất tử... tất cả chỉ là một sự trống rỗng, một ảo ảnh đã khiến ta đánh mất chính mình?" Giọng nàng khàn đặc, thốt ra như một lời thì thầm đầy đau đớn, tựa như đang tự vấn chính bản thân hơn là hỏi những người xung quanh. Nàng nhẹ nhàng vuốt ve Nguyệt Quang Trâm, cảm nhận từng đường nét khắc họa tinh xảo, mỗi đường nét đó đều như một dấu ấn của quá khứ lạnh lẽo, vô cảm mà nàng đã trải qua. Những lời của Khô Mộc Đạo Nhân đêm qua, về sự trống rỗng của việc truy cầu sức mạnh mà đánh mất đi cảm xúc, ký ức, và cả nhân tính, đã như những viên đá ném vào mặt hồ phẳng lặng của niềm tin, làm dấy lên những cơn sóng dữ dội trong tâm hồn nàng. Nàng nhớ lại những lần mình đã ra tay vô tình, những lần nàng đã gạt bỏ cảm xúc cá nhân để phục vụ cho cái gọi là "đại đạo", để rồi giờ đây, khi đối diện với cái giá phải trả, nàng thấy mình thật nhỏ bé và lạc lõng.
Dương Quân ngồi đối diện, ánh mắt anh nhìn sâu vào ngọn lửa đang lụi dần, phản chiếu những tia sáng cam đỏ như những đốm băn khoăn trong lòng. Anh nắm chặt bàn tay, rồi từ từ mở ra, như thể đang cố gắng buông bỏ một gánh nặng vô hình, một chấp niệm đã theo anh suốt thời gian dài. "Ta từng nghĩ, cứu vãn Thiên Đạo là sứ mệnh cao cả nhất. Ta tin rằng chỉ có sức mạnh của tu tiên, sự trường sinh mới có thể bảo vệ nhân gian này khỏi sự suy tàn. Nhưng nếu cái giá phải trả là sự 'mất người', nếu để đạt được cái gọi là vĩnh hằng mà phải chối bỏ đi những giá trị của sinh mệnh, của tình thân, của những khoảnh khắc sống động mà ta từng thấy ở Mộc Diệp Thôn, thì giá trị của sinh mệnh, của tình thân, há lại thấp hơn trường sinh sao?" Anh băn khoăn, giọng nói trầm xuống, đầy vẻ suy tư. Đối với Dương Quân, người từng mang trong mình hoài bão cứu thế và lý tưởng chính nghĩa, câu chuyện của Khô Mộc Đạo Nhân là một cú sốc lớn. Anh nhận ra rằng, con đường mà anh đã theo đuổi, con đường mà hầu hết tu sĩ đều xem là chân lý, lại ẩn chứa một cái bẫy sâu sắc hơn bất kỳ ma chướng nào. Cái bẫy ấy không làm hủy hoại thể xác, mà làm xói mòn linh hồn, biến con người thành những cỗ máy tu luyện vô tri, vô cảm.
Tạ Trần vẫn giữ vẻ bình thản thường lệ, đôi mắt sâu thẳm của hắn ánh lên vẻ thấu hiểu, quan sát tỉ mỉ từng biểu cảm, từng sự dao động trong tâm hồn Lăng Nguyệt và Dương Quân. Hắn khẽ nhấp một ngụm trà nguội, giọng điềm tĩnh vang lên trong tĩnh mịch: "Mỗi người đều có con đường của riêng mình, và mỗi con đường đều có cái giá phải trả. Quan trọng là, con đường đó dẫn ta đến đâu, và ta còn lại gì trên con đường ấy? Cái 'người' mà các ngươi nói, chính là bản ngã, là nhân tính. Một khi mất đi, cho dù trường sinh, cho dù có sức mạnh thông thiên, cũng chỉ là một cái xác không hồn, một tồn tại vô vị mà thôi. Sức mạnh có thể làm nên điều vĩ đại, nhưng cũng có thể nuốt chửng linh hồn. Trường sinh có thể kéo dài sự sống, nhưng cũng có thể biến sự sống thành gánh nặng của sự trống rỗng." Hắn khẽ gật đ��u, lặng lẽ quan sát sự chuyển biến trong nội tâm của họ, biết rằng những lời của Khô Mộc Đạo Nhân đã thực sự chạm đến trái tim họ, bắt đầu quá trình 'thức tỉnh' mà hắn mong muốn.
Khô Mộc Đạo Nhân, với dáng người gầy gò nhưng ánh mắt tinh anh, nhấp một ngụm trà thảo mộc còn ấm, ánh mắt ông xa xăm nhìn về phía cửa hang, nơi ánh sáng ban mai đang le lói. "Đạo không phải là thứ để truy cầu bằng mọi giá, không phải là mục tiêu cần phải chinh phục bằng sức mạnh hay bằng sự từ bỏ bản thân, mà là thứ để cảm nhận. Nó nằm trong mỗi hơi thở, mỗi bước chân của nhân gian, trong từng khoảnh khắc sống trọn vẹn. Nó nằm trong nụ cười của một đứa trẻ, trong giọt sương mai đọng trên lá, trong vị ngọt của một quả dại. Con đường ta từng đi, con đường của hầu hết các tu sĩ, tựa như một vòng tròn luẩn quẩn, càng chạy càng xa điểm xuất phát, càng cố gắng nắm giữ lại càng đánh mất. Chúng ta truy cầu trường sinh, nhưng lại quên mất ý nghĩa của sự 'sống'. Chúng ta truy cầu sức mạnh, nhưng lại đánh mất đi trái tim biết yêu thương." Lời ông nói nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa sức nặng của hàng nghìn năm trải nghiệm, của một cuộc đời đã từng lạc lối và rồi tìm thấy lối về. Ông nhìn Tạ Trần với vẻ tán thưởng, hiểu rằng vị thư sinh này, dù không tu luyện, nhưng lại thấu triệt được những chân lý sâu sắc nhất mà ngay cả những tu sĩ đỉnh cao cũng khó lòng nhận ra.
***
Rời khỏi động phủ, nhóm Tạ Trần cùng Khô Mộc Đạo Nhân bước vào Rừng Thanh Phong. Ánh nắng ban mai đã lên cao, xuyên qua tán lá cổ thụ, tạo nên những vệt sáng lấp lánh, nhảy múa trên mặt đất ẩm ướt. Không khí trong rừng vô cùng trong lành, mang theo mùi đất ẩm, mùi lá cây mục và hương hoa dại thanh khiết. Tiếng chim hót líu lo, tiếng lá cây xào xạc theo làn gió nhẹ, tiếng suối chảy róc rách đâu đó trong rừng sâu, tất cả tạo nên một bản hòa ca của sự sống, hoàn toàn khác biệt với sự tĩnh mịch u tối của động phủ. Con đường mòn nhỏ lượn lờ giữa những thân cây to lớn, dẫn họ đi sâu hơn vào lòng rừng.
Khô Mộc Đạo Nhân, dù tuổi cao, dáng người gầy gò xương xẩu như cành cây khô, nhưng bước chân ông lại vô cùng thanh thoát, nhẹ nhàng, hòa mình vào từng nhịp thở của khu rừng. Thỉnh thoảng, ông dừng lại, chỉ cho họ thấy một cái cây cổ thụ với rễ bám sâu vào lòng đất, hay một dòng suối trong vắt đang chảy róc rách qua những tảng đá rêu phong. "Cái cây này," ông chỉ vào một cây cổ thụ với thân cây to lớn, cành lá sum suê, vươn thẳng lên trời xanh, "nó không cầu trường sinh, không cầu sức mạnh. Nó chỉ lặng lẽ hấp thụ tinh hoa đất trời, đơm hoa kết trái theo mùa, rồi khi đến kỳ, lá rụng về cội, hạt giống gieo xuống đất, để rồi lại trở về với đất mẹ. Sự sống của nó, dù ngắn ngủi theo tiêu chuẩn của tu sĩ chúng ta, nhưng lại trọn vẹn hơn nhiều tu sĩ ta từng biết. Nó biết cách sống, biết cách cho đi, và biết cách trở về. Đó cũng là một loại 'đạo', một loại đạo của tự nhiên, của sự tuần hoàn vĩnh cửu mà không cần phải cố gắng phá vỡ quy luật sinh tử." Ông mỉm cười hiền hậu, ánh mắt lấp lánh vẻ an nhiên.
Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu, với đôi tai cáo trắng muốt vểnh lên, chiếc đuôi lông mềm m��i phe phẩy theo từng bước chân, lon ton chạy trước, đuổi bắt những con bướm đủ màu sắc đang bay lượn giữa những vệt nắng. Nàng quay đầu lại, đôi mắt to tròn, ngây thơ nhưng cũng đầy vẻ tò mò, phá tan không khí trầm lắng: "Vậy có phải không tu tiên thì sẽ vui hơn không, đạo nhân? Tiểu Cửu thấy người phàm nhiều khi vui vẻ hơn tiên nhân nhiều lắm. Họ có thể cười, có thể khóc, có thể ăn những món ngon, có thể ngủ một giấc thật sâu mà không lo nghĩ đến việc đột phá cảnh giới hay bị tâm ma quấy phá." Lời nói hồn nhiên của nàng như một làn gió mát thổi qua, khiến mọi người khẽ mỉm cười.
Mộ Dung Tuyết, với y phục màu xanh ngọc của y sư, mái tóc đen dài được búi cao đơn giản, khẽ mỉm cười. Nàng nhìn theo bóng dáng Tiểu Cửu đang nô đùa, rồi ánh mắt lại dừng lại trên Khô Mộc Đạo Nhân. "Có lẽ, cái vui của họ không phải là sự trường sinh hay sức mạnh, mà là sự trân trọng những điều nhỏ bé, những khoảnh khắc giản dị của cuộc sống. Như lời đạo nhân nói, sống trọn vẹn là đủ. Một chén trà nóng vào sáng sớm, một bữa c��m quây quần bên gia đình, một giấc ngủ bình yên dưới mái nhà tranh. Những điều ấy, đối với nhiều tu sĩ, dường như đã trở thành xa xỉ, bị thay thế bằng những mục tiêu vĩ đại nhưng lại vô cùng lạnh lẽo." Nàng nói, giọng dịu dàng nhưng chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc, càng thêm kiên định với lựa chọn đi theo Tạ Trần, một con đường mà nàng tin rằng sẽ chữa lành không chỉ cho thế giới mà còn cho chính tâm hồn con người.
Khô Mộc Đạo Nhân nhìn Tạ Trần, rồi ánh mắt ông lại lướt qua Lăng Nguyệt và Dương Quân, dừng lại ở Mộ Dung Tuyết và Tiểu Cửu. "Người phàm có cái khổ của người phàm, tu sĩ có cái khổ của tu sĩ. Không ai là không có gánh nặng. Nhưng cái đạo mà thư sinh Tạ Trần đang tìm, chính là dung hòa những giá trị ấy, tìm ra một con đường cho tất cả chúng sinh, không phân biệt tiên phàm, không phân biệt mạnh yếu. Đó là con đường mà mỗi người đều có thể tìm thấy ý nghĩa của sự 'sống', tìm thấy sự trọn vẹn của 'người', mà không cần phải hy sinh bản chất của mình. Một con đường mà yêu tộc có thể sống hài hòa với nhân tộc, mà tu sĩ có thể tìm thấy sự bình yên bên cạnh phàm nhân, mà Thiên Đạo không còn là một cái bẫy mà là một người bạn đồng hành." Ông nói, giọng điệu chất chứa niềm hy vọng và sự tin tưởng. Lăng Nguyệt Tiên Tử ngước nhìn tán cây, ánh mắt nàng dần trở nên trong trẻo hơn, những đám mây u ám trong lòng dần tan biến. Dương Quân mỉm cười nhẹ nhõm khi lắng nghe những lời của Khô Mộc, cảm nhận được sự bình yên mà anh chưa từng có trong tu luyện, một sự bình yên đến từ việc chấp nhận và thấu hiểu.
***
Sau nhiều giờ đồng hành, khi mặt trời đã lên đến đỉnh đầu, ánh nắng vàng rực rọi chiếu xuyên qua tán lá, tạo nên những đốm sáng lung linh trên con đường đất. Nhóm Tạ Trần và Khô Mộc Đạo Nhân đến một ngã ba đường lớn. Nơi đây, một con đường mòn nhỏ hơn, rậm rạp hơn dẫn sâu hơn vào rừng, nơi Khô Mộc Đạo Nhân sẽ tiếp tục cuộc sống ẩn dật của mình. Con đường còn lại thì rộng hơn, quang đãng hơn, mở ra một vùng đất mới, nơi có thể có những cộng đồng phàm nhân hoặc những cảnh quan khác đang chờ đợi họ khám phá. Tiếng suối chảy róc rách hòa cùng tiếng chim hót vang vọng, cùng với mùi hương của cây cỏ và đất ẩm, tạo nên một không gian chia ly đầy lưu luyến nhưng cũng tràn đầy hy vọng.
Đến lúc chia tay, Khô Mộc Đạo Nhân dừng lại, quay người đối mặt với nhóm. Dáng người gầy gò của ông đổ bóng xuống mặt đất, nhưng ánh mắt ông lại chứa đựng sự từ ái và một chút tiếc nuối. "Con đường của các vị, ta không thể đi cùng thêm nữa. Nhiệm vụ của ta đã hoàn thành, ta đã chia sẻ những gì ta đã giác ngộ. Nhưng hãy nhớ, nhân tâm vạn biến, đạo cũng vạn biến. Đừng bao giờ để mình lạc lối trong sự truy cầu hư ảo, mà hãy tìm thấy cái đạo chân chính trong sự cảm nhận, trong từng khoảnh khắc sống động của cuộc đời. Nhân Đạo mà ngươi, Tạ Trần, đang tìm, là một con đường khó khăn, đầy chông gai, nhưng lại là con đường duy nhất để thế giới này tìm lại sự cân bằng, tìm lại bản chất của nó, trước khi Thiên Đạo cũ hoàn toàn suy kiệt và sụp đổ. Hãy kiên định, đừng bao giờ đánh mất niềm tin vào những giá trị nhân sinh, vào trái tim biết yêu thương và cảm nhận." Lời ông nói như một lời cảnh báo, nhưng cũng là một lời động viên sâu sắc.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, với vẻ mặt thành kính, cúi đầu thật sâu. Nàng không còn vẻ lạnh lùng kiêu ngạo của một tiên tử, mà thay vào đó là sự khiêm nhường và một quyết tâm sắt đá. "Đa tạ đạo nhân đã khai sáng. Lăng Nguyệt đã hiểu. Ta sẽ đi cùng Tạ Trần, để tìm kiếm cái đạo mà ngươi nói, một đạo có nhân tính, có tình người, một đạo mà ta đã vô tình đánh mất trong quá trình tu luyện. Ta sẽ không truy cầu trường sinh bằng mọi giá nữa, mà sẽ tìm kiếm sự trọn vẹn trong từng khoảnh khắc sống." Nàng nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy tin tưởng, biết rằng con đường này, dù khác biệt hoàn toàn với những gì nàng từng theo đuổi, nhưng lại là con đường chân chính nhất.
Dương Quân, với vẻ mặt kiên định, nắm chặt tay. Những trải nghiệm ở Mộc Diệp Thôn và câu chuyện của Khô Mộc Đạo Nhân đã hun đúc trong anh một ý chí mạnh mẽ. "Ta cũng vậy. Con đường này, con đường 'Nhân Đạo', ta sẽ không hối tiếc. Ta sẽ dùng đôi tay này để làm những việc có ích cho nhân gian, để bảo vệ những giá trị giản dị mà ta đã học được, chứ không chỉ truy cầu sức mạnh hư ảo và danh vọng vô nghĩa. Ta sẽ dùng sức lực của mình để xây dựng, để giúp đỡ, chứ không phải để chinh phục hay thống trị." Anh nói, giọng dứt khoát, ánh mắt tràn đầy nhiệt huyết.
Tạ Trần khẽ chắp tay, cúi đầu đáp lễ Khô Mộc Đạo Nhân. "Đa tạ tiền bối đã chỉ dẫn. Lời của người, Tạ Trần sẽ khắc cốt ghi tâm." Trong lòng Tạ Trần, một sự mãn nguyện dâng trào. Hắn biết, những hạt giống 'Nhân Đạo' mà hắn đã kiên trì gieo vào lòng các đồng hành đã nảy mầm mạnh mẽ. Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân đã thực sự 'thức tỉnh', đã nhìn thấu được bản chất của con đường tu tiên cũ và quyết tâm đi theo một con đường mới. Sự giác ngộ của họ báo hiệu cho việc Tạ Trần sẽ tập hợp được nhiều đồng minh quan trọng, những người đã từ bỏ con đường tu tiên cũ, cho cuộc chiến cuối cùng mà Ma Chủ Cửu U đang chuẩn bị, một cuộc chiến có thể biến thế giới thành hỗn lo��n vĩnh viễn. Thiên Đạo sắp hoàn toàn sụp đổ, các đại tông môn tu tiên đang tan rã hoặc cố thủ trong tuyệt vọng, nhưng Tạ Trần tin rằng, với những trái tim đã 'thức tỉnh' này, một 'Thiên Đạo' mới, được dựng xây từ những giá trị nhân sinh, sẽ có thể hồi sinh.
Khô Mộc Đạo Nhân khẽ cúi đầu đáp lễ, sau đó quay người, hòa vào tán cây của con đường mòn. Ông không quay đầu lại, cứ thế bước đi, bóng dáng gầy gò của ông dần dần khuất hẳn vào sâu thẳm của Rừng Thanh Phong, để lại một cảm giác thanh tịnh và an nhiên. Nhóm Tạ Trần đứng đó một lúc lâu, nhìn theo bóng ông cho đến khi ông hoàn toàn biến mất. Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân trao đổi ánh mắt, trong đó không còn sự hoài nghi hay đau khổ, mà là một sự kiên định mới mẻ, một niềm tin vào con đường phía trước. Tạ Trần nhìn về phía con đường mới, con đường rộng mở phía trước, ánh mắt hắn tràn đầy hy vọng. Hắn chậm rãi cất bước, các đồng hành theo sau, mỗi người mang trong mình một quyết tâm mới, một niềm tin vào 'Nhân Đạo', vào một tương lai nơi con người không cần thành tiên mà vẫn có thể sống trọn vẹn.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.