Nhân gian bất tu tiên - Chương 463: Khô Mộc Đạo Nhân: Lời Khuyên Từ Cõi Chân Không
Ánh chiều tà dần buông trên Mộc Diệp Thôn, nhuộm vàng những mái nhà tranh, những luống rau xanh mướt và cả khuôn mặt lấm lem bùn đất của Dương Quân. Bông hoa dại màu tím nhỏ xíu, đơn sơ mà tươi tắn, vẫn nằm gọn trong lòng bàn tay anh. Nụ cười trên môi, ánh mắt anh nhìn về phía chân trời, nơi vầng dương cuối cùng đang lặn dần, mang theo một sự thanh thản, một niềm vui giản dị mà trước đây anh chưa từng nghĩ mình có thể cảm nhận được. Anh không còn là Dương Quân của ngày hôm qua, người chỉ biết đến linh khí và pháp thuật, người khao khát sức mạnh và sự trường sinh. Giờ đây, anh đã bắt đầu tìm thấy con người thật của mình, trong từng giọt mồ hôi, trong từng hạt đất, trong từng nụ cười hồn nhiên của trẻ thơ. Đó là một sự khởi đầu mới, một bước chân vững chãi trên con đường 'Nhân Đạo' mà Tạ Trần đang khai mở, một con đường dẫn đến sự trọn vẹn và hạnh phúc chân thật, không cần đến tiên duyên, không cần đến quyền năng.
Sáng hôm sau, khi sương đêm còn đọng trên lá, đoàn người Tạ Trần đã rời Mộc Diệp Thôn, tiếp tục cuộc hành trình xuyên qua Rừng Thanh Phong, một dải rừng cổ thụ trải dài như tấm thảm xanh mướt vô tận. Ánh nắng ban mai xuyên qua tán lá dày, đổ những vệt sáng lấp lánh xuống thảm thực vật ẩm ướt. Tiếng chim hót líu lo, tiếng lá cây xào xạc theo mỗi cơn gió nhẹ, tiếng suối chảy róc rách đâu đó trong kẽ đá, hòa cùng âm thanh côn trùng rỉ rả, tạo nên một bản hòa ca nguyên sơ, êm đềm đến lạ. Không khí trong rừng trong lành đến mức hít thở sâu cũng cảm thấy tâm hồn được gột rửa, mang theo mùi đất ẩm, mùi lá mục và hương hoa dại thoang thoảng.
Dương Quân bước đi bên cạnh Mộ Dung Tuyết, trên tay vẫn cầm bông hoa dại mà Tiểu Hoạt Bát đã tặng. Anh không còn vẻ vội vã, không còn khí chất tu sĩ cao ngạo như trước. Bước chân anh chậm rãi, thỉnh thoảng lại dừng lại ngắm nhìn một nhành cây, một cánh hoa, hoặc đơn giản là lắng nghe tiếng gió. Khuôn mặt anh vẫn còn vương vấn chút bùn đất từ những ngày lao động ở Mộc Diệp Thôn, nhưng điều đó không hề khiến anh bận tâm, trái lại, nó như một dấu ấn của trải nghiệm, một niềm tự hào thầm kín.
“Ta chưa từng nghĩ,” Dương Quân khẽ thở dài, giọng anh trầm ấm hơn hẳn so với sự dứt khoát, mạnh mẽ thuở ban đầu, “việc đốn củi hay gánh nước lại có thể mang lại niềm vui đến vậy. Cứ ngỡ tu luyện là tất cả, là lẽ sống, là chân lý duy nhất của cuộc đời này.” Anh nhìn bông hoa trong tay, rồi lại ngẩng lên nhìn tán lá xanh rì trên đầu, như muốn tìm kiếm một lời giải đáp cho những nghi hoặc đã từng ngự trị trong tâm khảm.
Mộ Dung Tuyết mỉm cười dịu dàng. Nàng hiểu cảm giác ấy hơn ai hết. Nàng đã từng chứng kiến quá nhiều sinh mạng bị sự truy cầu sức mạnh nuốt chửng, quá nhiều tu sĩ đánh đổi nhân tính để đổi lấy một chút hư danh. “Đúng vậy,” nàng đáp, giọng nói nhẹ nhàng như gió thoảng, “chúng ta thường bị ràng buộc bởi những định kiến, những con đường đã được vạch sẵn. Ai cũng nói tu tiên là để siêu thoát, để trường sinh, để đạt được cảnh giới tối cao. Nhưng mấy ai dừng lại để hỏi, siêu thoát khỏi điều gì? Trường sinh để làm gì? Và cái giá phải trả cho cái gọi là ‘tối cao’ ấy là gì?”
Lăng Nguyệt Tiên Tử bước sau họ một chút, bạch y nàng khẽ bay trong gió, như một đóa sen tuyết giữa rừng xanh. Ánh mắt nàng dõi theo Dương Quân, trong lòng dâng lên những con sóng ngầm. Nàng đã từng là người đứng trên đỉnh cao của tiên đạo, từng tin tưởng tuyệt đối vào con đường mà nàng và tông môn đã chọn. Nhưng kể từ khi gặp Tạ Trần, và chứng kiến những gì đã xảy ra, niềm tin ấy đã lung lay dữ dội. Giờ đây, khi nghe lời Dương Quân, nàng cảm thấy một sự đồng cảm sâu sắc. “Con đường mà chúng ta từng cho là chân lý,” nàng khẽ nói, giọng vẫn lạnh lùng, nhưng ẩn chứa một nỗi u hoài, “có lẽ đã bỏ qua quá nhiều điều. Những điều giản dị nhất, những giá trị nguyên thủy nhất của sự sống.” Nàng nhớ lại cảm giác khi nhìn thấy phàm nhân đoàn kết vượt qua dòng lũ, nhớ lại ánh mắt kiên cường của Bà Cụ Liên, và cả nụ cười mãn nguyện của Dương Quân khi anh gặt hái thành quả lao động. Những hình ảnh đó cứ liên tục gõ cửa tâm trí nàng, chất vấn nàng về ý nghĩa thực sự của tu luyện.
Tạ Trần, với thân hình gầy gò thư sinh, bước đi giữa họ, đôi mắt sâu thẳm vẫn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư. Hắn không nói nhiều, chỉ lắng nghe, nhưng mỗi câu nói của hắn đều như một lời điểm xuyết, một lời dẫn dắt. “Mỗi một hành trình đều là sự khám phá,” hắn cất tiếng, giọng trầm ấm mà chắc chắn, “điều quan trọng không phải đích đến, mà là những gì chúng ta tìm thấy trong chính mình, những gì chúng ta học được trên con đường ấy. Phàm là sinh linh, ai cũng có một con đường để đi, một đạo để theo. Nhưng đạo ấy là gì, và nó dẫn ta đến đâu, thì lại tùy thuộc vào mỗi người lựa chọn.” Hắn khẽ ngước nhìn lên bầu trời xanh biếc ẩn hiện qua kẽ lá, như thể đang nhìn thấu vạn vật.
Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu, với đôi tai cáo trắng muốt phe phẩy, nhảy nhót bên cạnh Tạ Trần, thỉnh thoảng l���i đưa tay chỉ trỏ một bông hoa dại, một đàn bướm. Nàng hồn nhiên, vô tư, nhưng đôi khi lại có những nhận xét sâu sắc đến bất ngờ. “Chủ nhân nói đúng! Tiểu Cửu thấy, nếu cứ mãi bay lên trời cao, mà quên mất dưới đất có nhiều thứ đẹp đẽ, thì cũng đâu có vui.” Nàng cười khúc khích, rồi lại hỏi Dương Quân, “Dương Quân ca ca, huynh có định quay lại Mộc Diệp Thôn để trồng thêm rau không?”
Dương Quân bật cười, cái cười sảng khoái và chân thật. “Có lẽ là có,” anh đáp, “ta nghĩ, ta còn nhiều điều muốn học hỏi từ những người dân ở đó. Nhiều điều mà sách vở tu luyện, hay các pháp quyết cao siêu cũng không thể dạy được.”
Cả đoàn người tiếp tục bước đi, tiếng nói chuyện râm ran hòa vào tiếng gió, tiếng suối. Rừng Thanh Phong như một người chứng kiến, lặng lẽ dõi theo những bước chân đang tìm kiếm một con đường mới, một lẽ sống mới giữa thời loạn. Trong sâu thẳm tâm hồn mỗi người, những hạt mầm của sự chuyển biến đã được gieo, và chúng đang dần nảy nở, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Mỗi khoảnh khắc đi qua, mỗi câu chuyện được sẻ chia, đều là một mảnh ghép quan trọng trên bức tranh 'Nhân Đạo' mà Tạ Trần đang từng bước vẽ nên.
Khi mặt trời bắt đầu ngả về tây, ánh sáng vàng cam hắt xuống những ngọn cây, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu đột nhiên khựng lại, đôi tai cáo vểnh lên, chiếc đuôi mềm mại khẽ dựng đứng. “Chủ nhân,” nàng khẽ kêu, giọng nói có chút tò mò xen lẫn ngạc nhiên, “ở đây có mùi gì đó rất... thanh khiết, nhưng lại rất cũ kỹ. Như một tiên nhân đã ngủ quên vậy. Linh khí nơi đây không nồng đậm, nhưng lại mang một vẻ tự tại, thoát tục đến lạ thường.”
Tạ Trần dừng bước, đôi mắt hắn khẽ nheo lại, nhìn về phía mà Tiểu Cửu đang chỉ. Hắn cảm nhận được một luồng khí tức đặc biệt, không phải là linh khí cuồn cuộn như những nơi có linh mạch thượng phẩm, mà là một loại khí tức bình yên, hòa hợp với thiên nhiên đến mức gần như vô hình. Nó không phô trương, không cường đại, nhưng lại có sức hút kỳ lạ. “Chắc hẳn là có duyên với người hữu duyên,” T��� Trần khẽ nói, rồi hắn quay sang ra hiệu cho cả nhóm. “Đi theo Tiểu Cửu.”
Hồ Ly Nữ dẫn đường, đôi chân thoăn thoắt nhảy nhót giữa những thân cây cổ thụ. Dần dần, một con đường mòn nhỏ ẩn hiện trong rừng sâu, dẫn họ đến một vách đá cheo leo. Bên dưới vách đá, một khe nứt hẹp mở ra, ẩn mình sau một tấm rèm cây leo xanh um. Không khí ở đây trở nên mát lạnh hơn hẳn, mang theo mùi đá ẩm và hơi nước trong lành.
Cả nhóm bước vào khe nứt, và một cảnh tượng kỳ vĩ hiện ra trước mắt họ. Đó là một hang động tự nhiên, rộng lớn và sâu hun hút, với những tinh thể bích ngọc đủ kích cỡ mọc lởm chởm trên vách đá. Những tinh thạch này không chỉ có màu xanh biếc rực rỡ mà còn phát ra ánh sáng nhạt huyền ảo, chiếu rọi khắp hang động bằng một thứ ánh sáng xanh lam dịu mát. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ trên trần hang xuống một hồ nước nhỏ trong vắt dưới đáy, tạo nên âm thanh thánh thót, trong trẻo như tiếng chuông gió. Hồ nước này không phải nước thông thường, mà là một linh tuyền nhỏ, trong vắt như gương, tỏa ra một làn linh khí thanh khiết, không nồng đậm nhưng lại vô cùng tinh túy. Gió nhẹ luồn qua khe nứt, mang theo hơi lạnh mơn man da thịt, tạo nên một bầu không khí yên tĩnh, mát mẻ và đầy vẻ huyền bí.
Ở trung tâm hang động, trên một phiến đá bằng phẳng, một bóng người gầy gò đang ngồi trong tư thế tĩnh tọa. Đó là một lão giả, tóc bạc trắng như tuyết, râu dài chấm ngực, gương mặt khắc khổ nhưng ánh mắt lại thanh tịnh, sâu thẳm như hồ thu. Ông khoác trên mình một chiếc đạo bào cũ kỹ, bạc màu, không có chút linh khí nào phô trương, nhưng lại toát ra vẻ tự tại, hòa hợp với tự nhiên đến mức khó tin. Ông ngồi đó, bất động, như đã hòa vào đá, vào không khí, vào chính thời gian. Thậm chí, một vài dây leo nhỏ đã bắt đầu mọc quấn quanh chân ông, như thể ông đã ngồi đây qua bao mùa thay lá. Đây chính là Khô Mộc Đạo Nhân, người tu sĩ ẩn dật mà linh cảm của Tiểu Cửu đã mách bảo.
Dương Quân nhìn Khô Mộc Đạo Nhân, trong lòng dâng lên một sự kính phục vô hạn. Anh đã từng gặp qua vô số cường giả, tiên nhân, nhưng chưa một ai mang lại cho anh cảm giác bình yên và tự tại như lão giả trước mặt. Anh cảm thấy, lão nhân này không hề phô diễn sức mạnh, nhưng lại có một thứ khí chất còn vượt xa bất kỳ vị Tiên Tôn nào mà anh từng biết.
Lăng Nguyệt Tiên Tử cũng đứng lặng người. Nàng, người luôn giữ vẻ lạnh lùng như băng tuyết, giờ đây ánh mắt lại lộ rõ vẻ kinh ngạc. Nàng có thể cảm nhận được rằng, Khô Mộc Đạo Nhân này không hề có tu vi cao thâm, thậm chí linh khí trong cơ thể ông còn yếu ớt hơn cả một phàm nhân bình thường. Nhưng linh giác của nàng lại mách bảo rằng, ông là một tồn tại vô cùng đặc biệt, một người đã đạt đến một cảnh giới mà nàng chưa từng nghĩ tới, một cảnh giới không cần dựa vào sức mạnh hay pháp thuật. Sự thanh khiết và tự tại mà ông tỏa ra không đến từ linh khí, mà đến từ chính tâm hồn ông.
Tạ Trần bước tới gần, nhưng không hề phá vỡ sự yên tĩnh. Hắn chỉ đứng đó, lặng lẽ quan sát. Hắn cảm nhận được một mối liên hệ vô hình với Khô Mộc Đạo Nhân, một sự đồng điệu trong tư tưởng, trong triết lý về cuộc đời. Hắn biết, đây chính là người mà hắn cần gặp, người sẽ bổ sung thêm một mảnh ghép quan trọng cho 'Nhân Đạo' của hắn.
Hồ Ly Nữ khẽ nép mình vào bên cạnh Tạ Trần, đôi mắt trong veo tò mò nhìn Khô Mộc Đạo Nhân. Nàng không hiểu hết được sự thâm sâu trong cảnh giới của lão giả, nhưng nàng cảm nhận được sự bình yên, sự an lành tỏa ra từ ông, khiến nàng cảm thấy an toàn một cách lạ thường.
Mộ Dung Tuyết thì cảm thấy một sự thương cảm. Nàng nhìn thấy vẻ khắc khổ trên khuôn mặt Khô Mộc Đạo Nhân, những nếp nhăn hằn sâu theo năm tháng, và nàng biết rằng, để đạt được sự thanh tịnh này, ông hẳn đã phải trải qua những đau khổ, những đấu tranh nội tâm khủng khiếp.
Khô Mộc Đạo Nhân vẫn bất động. Hang động chìm trong sự tĩnh lặng tuyệt đối, chỉ có tiếng nước nhỏ giọt và hơi thở nhẹ nhàng của những người có mặt. Ánh sáng xanh nhạt từ bích ngọc bao trùm tất cả, tạo nên một bức tranh siêu thực, thoát tục.
Không biết bao lâu sau, Khô Mộc Đạo Nhân khẽ mở mắt. Đôi mắt ông không còn vẻ đục ngầu của người già, mà trong veo, sâu thẳm như bầu trời đêm đầy sao. Ông không hề tỏ ra bất ngờ trước sự hiện diện của nhóm Tạ Trần, như thể ông đã biết trước họ sẽ đến. Một nụ cười hiền hậu, thanh thản nở trên môi ông, những nếp nhăn trên khóe mắt giãn ra, khiến gương mặt khắc khổ bỗng trở nên ấm áp lạ thường.
“Những vị khách quý đã đến thăm,” giọng ông trầm ấm, nhẹ nhàng như tiếng gió thoảng qua lá, nhưng lại vang vọng rõ ràng khắp hang động. “Chắc hẳn là có duyên, mới có thể tìm đến được nơi hoang vắng này. Mời các vị ngồi xuống.”
Ông khẽ vẫy tay, một vài phiến đá phẳng lì tựa như những chiếc đệm tự nhiên nhô lên từ mặt đất, mời gọi. Tạ Trần cùng các đồng hành nhẹ nhàng ngồi xuống, giữ im lặng, chờ đợi. Khô Mộc Đạo Nhân nhìn từng người một, ánh mắt ông dừng lại lâu hơn một chút ở Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân, rồi cuối cùng quay về phía Tạ Trần. Hắn cảm thấy như toàn bộ nội tâm mình đã bị ông nhìn thấu, nhưng không hề có cảm giác bị xâm phạm, mà chỉ là một sự thấu hiểu, một sự đồng cảm sâu sắc.
“Cái gọi là ‘Trường Sinh Bất Tử’ mà thế nhân khao khát,” Khô Mộc Đạo Nhân bắt đầu câu chuyện của mình, giọng ông trầm ấm nhưng đầy sức nặng, như đang kể về một câu chuyện đã trải qua ngàn vạn năm, “thực chất là một cái bẫy, một lời nguyền tàn độc nhất. Ta, Khô Mộc, đã từng là một kẻ mù quáng, một kẻ truy cầu sức mạnh và trường sinh đến mức quên mất bản thân mình.”
Ông khẽ nhắm mắt lại, như đang hồi tưởng về những tháng năm đã qua. “Thuở nhỏ, ta cũng như bao người, khao khát được thành tiên, được thoát khỏi vòng luân hồi sinh tử. Ta cần cù tu luyện, bất chấp mọi gian khổ, mọi cám dỗ. Ta thăng cấp nhanh chóng, vượt qua mọi chướng ngại, đạt đến cảnh giới mà nhiều người mơ ước. Ta đã từng nghĩ, mình là kẻ được Thiên Đạo ưu ái, là người may mắn nhất trần gian.”
Ông dừng lại một chút, hớp một ngụm nước linh tuyền trong hồ, rồi tiếp tục. “Nhưng rồi, khi tu vi càng cao, ta lại càng cảm thấy trống rỗng. Cơ thể ta cường tráng hơn, linh khí ta hùng hậu hơn, nhưng tâm hồn ta lại dần khô héo. Ta bắt đầu quên đi những kỷ niệm thuở ấu thơ, quên đi những gương mặt thân yêu, quên đi những cảm xúc hỉ nộ ái ố của một phàm nhân. Ta trở nên lạnh lùng, vô cảm, chỉ còn biết đến tu luyện, đến việc bảo vệ cái gọi là ‘đạo tâm’ của mình.”
Lăng Nguyệt Tiên Tử bất giác nắm chặt Nguyệt Quang Trâm đang đeo bên hông. Một luồng lạnh lẽo chạy dọc sống lưng nàng. Nàng đã từng cảm thấy điều đó, cái cảm giác ‘mất người’ mà Tạ Trần đã nhắc đến. Cảm giác mình như một khối băng lạnh lẽo, vô cảm, chỉ biết đến trách nhiệm và nghĩa vụ của một Tiên Tử. Nàng đã từng tự hỏi, liệu con đường nàng đang đi có thực sự là hạnh phúc? Liệu nàng có đang dần đánh mất chính mình, đánh mất những gì làm nên một con người? Giờ đây, nghe lời Khô Mộc Đạo Nhân, những nỗi sợ hãi đó lại trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Nàng nhìn thấy chính mình trong câu chuyện của ông, một tương lai mà nàng đã từng vô thức tiến tới.
Dương Quân ngồi im lặng, sắc mặt biến đổi liên tục. Những lời của Khô Mộc Đạo Nhân như một lời khẳng định cho những nghi ngờ bấy lâu trong lòng anh, những điều mà anh đã bắt đầu cảm nhận được trong những ngày tháng ở Mộc Diệp Thôn. Anh từng tin rằng, sức mạnh là tất cả, nhưng rồi anh nhận ra, cái giá phải trả cho sức mạnh đôi khi là quá đắt. “Thì ra,” anh khẽ thì thầm, giọng nói trầm hẳn xuống, “những gì ta từng nghi ngờ, là sự thật.”
Khô Mộc Đạo Nhân tiếp tục, ánh mắt ông nhìn thẳng vào Lăng Nguyệt Tiên Tử, như thể ông đã đọc được suy nghĩ của nàng. “Khi ngươi đạt được nó, cái gọi là ‘trường sinh’ ấy, ngươi sẽ nhận ra, ngươi đã đổi lấy một cuộc sống vĩnh cửu không cảm xúc, không ký ức, không còn là chính ngươi. Ngươi sẽ tồn tại như một cái bóng, một khối đá biết đi, mãi mãi cô độc trong sự vĩnh hằng trống rỗng.”
“Để ‘trường sinh’, mà lại đánh mất ‘sự sống’ ư?” Tạ Trần cất lời, giọng hắn trầm tĩnh, nhưng câu hỏi lại như một tiếng chuông cảnh tỉnh vang vọng khắp hang động. Hắn không khỏi nghĩ đến Thiên Đạo đang suy yếu, đến Ma Chủ Cửu U đang muốn biến thế giới thành hỗn loạn. Liệu cái gọi là ‘Thiên Đạo’ mà các tông môn đang cố gắng vá víu, có phải cũng là một cái bẫy tương tự? Một cái bẫy đòi hỏi sự hy sinh toàn diện của nhân tính để duy trì một trật tự đã mục ruỗng?
Khô Mộc Đạo Nhân gật đầu, ánh mắt ông thoáng hiện lên một nỗi bi ai sâu sắc. “Chính xác. Sự sống không chỉ là hơi thở, không chỉ là nhịp đập của trái tim. Sự sống là những cảm xúc, là những ký ức, là những mối liên kết với đồng loại, với thế giới xung quanh. Khi ngươi đánh mất những điều đó, dù ngươi có sống vạn năm, ngươi cũng chỉ là một cái xác không hồn. Ta đã từng như vậy. Ta đã từng đạt đến cảnh giới Thượng Tiên, gần như chạm tới ngưỡng cửa trường sinh, nhưng ta lại cảm thấy mình đã chết từ rất lâu rồi.”
Mộ Dung Tuyết lắng nghe, nàng cảm thấy một sự đồng cảm sâu sắc. Nàng đã từng chứng kiến những bệnh nhân, những người tưởng chừng đã mất đi tất cả, nhưng chỉ cần một tia hy vọng, một cử chỉ ��m áp, họ lại bùng cháy ngọn lửa sống mãnh liệt. “Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo,” nàng khẽ nói, như một lời tự nhủ. “Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính?”
Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu ngồi sát vào Tạ Trần, đôi tai cáo khẽ cụp xuống. Nàng không hiểu hết những khái niệm cao siêu, nhưng nàng cảm nhận được nỗi buồn trong giọng nói của Khô Mộc Đạo Nhân. “Vậy là... ông đã từ bỏ con đường tu tiên sao?” nàng hỏi, giọng ngây thơ.
Khô Mộc Đạo Nhân mỉm cười, một nụ cười thanh thản. “Đúng vậy, Tiểu cô nương. Ta đã từ bỏ tất cả. Ta phá hủy căn cơ tu vi của mình, từ bỏ mọi pháp thuật, mọi công pháp. Ta trở về làm một phàm nhân, một lão già gầy gò, sống ẩn dật trong hang động này, hòa mình vào thiên nhiên. Ta đã mất rất nhiều thời gian để tìm lại chính mình, để hồi sinh những cảm xúc đã chết, để kết nối lại với thế giới này. Giờ đây, ta không còn sức mạnh, không còn tu vi, nhưng ta lại cảm thấy mình sống trọn vẹn hơn bao giờ hết. Ta lại có thể cảm nhận được cơn gió mơn man trên da thịt, tiếng chim hót mỗi sớm mai, mùi hương của hoa dại sau mưa. Ta lại có thể khóc, có thể cười, có thể thương, có thể nhớ. Ta lại là Khô Mộc, một con người chân thật.”
Lời của Khô Mộc Đạo Nhân vang vọng trong hang động, chạm đến sâu thẳm tâm hồn mỗi người. Lăng Nguyệt Tiên Tử cảm thấy một sự giằng xé mạnh mẽ. Con đường mà nàng đã đi, cái giá mà nàng đã trả, liệu có đáng không? Nàng nhìn xuống Nguyệt Quang Trâm, vật phẩm hộ thân mà nàng luôn mang theo, giờ đây nó như nhắc nhở nàng về một quá khứ lạnh lẽo, vô cảm. Nàng bắt đầu hoài nghi sâu sắc về con đường cũ, về sự cứu rỗi mà Thiên Đạo đã hứa hẹn.
Dương Quân gật đầu lia lịa, ánh mắt anh sáng bừng lên vẻ kiên định. Những trải nghiệm ở Mộc Diệp Thôn, và giờ là câu chuyện của Khô Mộc Đạo Nhân, đã củng cố niềm tin của anh vào con đường 'Nhân Đạo'. Anh hiểu rằng, hạnh phúc không nằm ở sức mạnh hay trường sinh, mà nằm ở chính những giá trị giản dị, chân thực của cuộc sống. Anh tin rằng, Tạ Trần đang đi đúng hướng.
Tạ Trần lắng nghe, đôi mắt hắn ánh lên vẻ mãn nguyện. Hắn biết, Khô Mộc Đạo Nhân là một minh chứng sống cho triết lý của hắn. Ông là một trong số ít những người đã 'giác ngộ', đã tự mình phá vỡ cái bẫy của tu luyện, tìm lại được nhân tính. Sự tồn tại của Khô Mộc Đạo Nhân cho thấy, có nhiều tu sĩ ẩn dật khác cũng đã từ bỏ con đường cũ, và 'Nhân Đạo' của Tạ Trần có thể tìm thấy nhiều đồng minh hơn từ những người đã nhận ra sự trống rỗng của việc truy cầu sức mạnh mà đánh mất chính mình. Cái bẫy 'trường sinh' mà Khô Mộc Đạo Nhân nhắc đến, cũng chính là cái bẫy lớn nhất mà Thiên Đạo cũ đã giăng ra, đòi hỏi sự hy sinh nhân tính để duy trì sự tồn tại của nó. Hắn biết, sứ mệnh của mình không chỉ là khai mở một con đường mới, mà còn là tìm kiếm và giúp đỡ những 'người' đã 'mất', giúp họ tìm lại bản thân, hoặc tìm thấy những triết lý sống khác biệt để xây dựng một 'Thiên Đạo' mới, một Thiên Đạo không còn là cạm bẫy, mà là nơi nuôi dưỡng sự sống trọn vẹn.
Khô Mộc Đạo Nhân nhìn Tạ Trần, ánh mắt ông đầy vẻ tán thư���ng. “Đạo hữu,” ông khẽ nói, “ngươi là một người đặc biệt. Ngươi không tu luyện, nhưng lại nhìn thấu được bản chất của vạn vật, nhìn thấu được cái giá của quyền năng. Con đường ngươi đang đi, tuy gian nan, nhưng lại là con đường chân chính nhất, con đường mà nhân gian này đang cần đến.”
Tạ Trần chỉ khẽ gật đầu, hắn không nói gì, nhưng trong lòng hắn, một sự quyết tâm càng thêm vững vàng. Hắn biết, những lời của Khô Mộc Đạo Nhân không chỉ là một câu chuyện, mà là một lời cảnh tỉnh, một lời động viên. Ma Chủ Cửu U đang chuẩn bị cho một đòn tấn công cuối cùng, muốn biến thế giới thành hỗn loạn vĩnh viễn. Thiên Đạo sắp hoàn toàn sụp đổ. Các đại tông môn tu tiên đang tan rã hoặc cố thủ trong tuyệt vọng. Nhưng hắn, Tạ Trần, sẽ không đi theo con đường cũ. Hắn sẽ xây dựng một Thiên Đạo mới, một Thiên Đạo được dựng xây từ những giá trị nhân sinh, từ những trái tim sống động, từ những con người không đánh mất mình.
Trong ánh sáng xanh nhạt của bích ngọc, Khô Mộc Đạo Nhân gầy gò nhưng thanh tịnh, tựa như một cây cổ thụ đã trút bỏ hết lá khô héo để đón chào một mùa xuân mới. Câu chuyện của ông, dù bi tráng, nhưng lại mang đến một tia hy vọng, một lời khẳng định cho con đường 'Nhân Đạo' mà Tạ Trần đang khai mở. Con đường ấy, không cần tiên duyên, không cần sức mạnh siêu phàm, mà chỉ cần một trái tim biết sống, một tâm hồn trọn vẹn.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.