Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 462: Hòa Nhập Trần Thế: Vị Ngọt Của Lao Động

Màn đêm buông xuống, nuốt chửng ánh hoàng hôn cuối cùng, nhưng trong lòng mỗi người trong đoàn lữ khách của Tạ Trần, một thứ ánh sáng khác vừa được thắp lên, ấm áp hơn vạn ngọn đèn lồng, rực rỡ hơn vạn vì sao trên trời. Lời nói của Tạ Trần, cùng với cảnh tượng kiên cường của những phàm nhân, đã gieo những hạt mầm thấu hiểu sâu sắc vào tâm hồn họ. Sự chuyển hóa nhận thức của Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân, tuy mới chỉ là khởi đầu, nhưng đã báo hiệu một chặng đường dài phía trước, nơi định kiến và chấp niệm của tiên gia sẽ dần bị bào mòn bởi dòng chảy của nhân gian. Một kỷ nguyên mới đang hình thành, không phải trên nền tảng của quyền năng tiên gia, mà trên nền tảng của chính trái tim con người, của 'Nhân Đạo' mà Tạ Trần đang từng bước khai sáng. Và đó, có lẽ mới chính là con đường chân chính để cứu vãn nhân gian.

***

Sáng sớm hôm sau, khi sương đêm còn đọng trên những tán lá, đoàn người Tạ Trần đã đặt chân đến Mộc Diệp Thôn. Ngôi làng nhỏ này nép mình sâu trong lòng rừng, dường như bị lãng quên bởi thế sự phồn hoa bên ngoài, cũng như những sóng gió của Thiên Đạo đang suy yếu. Ánh nắng ban mai xuyên qua kẽ lá cổ thụ, rải xuống những ngôi nhà gỗ đơn sơ, mái lợp rạ vàng óng, tạo nên một bức tranh thanh bình đến lạ lùng. Không khí nơi đây trong lành, mang theo mùi của gỗ mới, mùi đất ẩm sau sương đêm, thoang thoảng mùi khói bếp đang bắt đầu lan tỏa từ những ngôi nhà. Tiếng chim hót líu lo trên cành, tiếng suối chảy róc rách đâu đó không xa, cùng với tiếng cười đùa trong trẻo của vài đứa trẻ con đang chơi đùa trước sân, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng dịu dàng, xoa dịu những tâm hồn đã mệt mỏi vì hành trình dài và những suy tư triết lý nặng nề.

Tạ Trần bước đi giữa những con đường đất nhỏ, đôi mắt sâu thẳm của hắn khẽ lướt qua từng chi tiết của ngôi làng, như muốn khắc ghi mọi thứ vào tâm khảm. Hắn mỉm cười nhẹ, một nụ cười hiếm hoi, không mang chút ưu tư hay lạnh lùng nào. Hắn khẽ khàng cất giọng, trầm tĩnh mà sâu lắng, như thể đang nói với chính mình, lại như đang dẫn lối cho những người đồng hành: “Nơi đây... chính là nhân gian mà chúng ta tìm kiếm.” Giọng hắn không cao, nhưng đủ để những người đi phía sau nghe rõ, và cảm nhận được sự mãn nguyện trong từng lời.

Dương Quân, người luôn mang trong mình khí chất nho nhã của một thư sinh nhưng vẫn ẩn chứa vẻ anh tuấn của người luyện võ, giờ đây lại có chút bỡ ngỡ. Anh nhìn quanh, ánh mắt tràn đầy sự tò mò, xen lẫn một chút khó hiểu. Những ngôi nhà đơn sơ, những con người mặc áo vải bố cũ kỹ, những công việc thường nhật chẳng có chút liên quan đến linh khí hay pháp bảo. Anh đã quen với cảnh tu sĩ vận dụng pháp thuật, phi hành trên không, hay động một chút là thi triển thần thông. Ở đây, mọi thứ đều chân thật và trần trụi đến mức anh cảm thấy mình như một kẻ ngoại lai. “Không có linh khí, không có pháp trận... Họ sống thế nào?” Anh lẩm bẩm, câu hỏi không hẳn là để Tạ Trần trả lời, mà là để tự vấn chính mình. Tâm trí anh vẫn còn vương vấn những hình ảnh về th�� giới tu tiên mà anh đã từng thuộc về, nơi sức mạnh là thước đo duy nhất của sự tồn tại.

Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu, với đôi tai cáo trắng muốt khẽ rung rinh, chiếc đuôi lông mềm mại đung đưa theo từng bước chân, tiến lại gần Dương Quân, đôi mắt trong veo ẩn chứa vẻ tinh quái. Nàng khẽ bật cười, giọng nói trong trẻo mà có phần dí dỏm: “Sống bằng cơm rau, cá thịt chứ sao nữa! Ngươi quên rồi sao, Dương Quân? Hay tiên nhân các ngươi không ăn uống, chỉ hít sương uống gió?” Nàng cố tình trêu chọc, nhưng trong lời nói lại có sự chân thật, như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng về những điều cơ bản nhất của sự sống. Nàng ôm lấy cánh tay Tạ Trần, cảm nhận hơi ấm từ hắn, một hơi ấm khác hẳn với vẻ lạnh lẽo của linh khí hay sự hung tợn của yêu khí. Đó là hơi ấm của sự sống, của niềm tin, của 'nhân tính' thuần khiết.

Mộ Dung Tuyết, với vẻ ngoài dịu dàng và thanh lịch trong bộ y phục xanh ngọc, khẽ gật đầu đồng tình với lời của Tiểu Cửu. Nàng đưa ánh mắt nhìn về phía những đứa trẻ đang chơi đùa, lòng dâng lên một cảm giác bình yên đến lạ. Nàng đã quen với việc chữa bệnh, với những linh dược quý hiếm và những phương pháp y thuật cao siêu. Nhưng ở đây, nàng cảm thấy rằng, đôi khi, sự bình yên và vui vẻ của cuộc sống thường nhật lại là liều thuốc tốt nhất cho tâm hồn. Nàng cảm thấy một sự đồng điệu sâu sắc với triết lý của Tạ Trần, rằng cuộc sống không cần phải cao siêu hay vĩ đại, mà chỉ cần chân thật và trọn vẹn.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, vẫn giữ vẻ thanh cao trong bộ bạch y, đôi mắt phượng sắc bén của nàng vẫn ánh lên vẻ suy tư. Nàng quan sát mọi thứ với sự chú ý đặc biệt, không bỏ qua bất kỳ chi tiết nhỏ nào. Nàng đã từng sống trong những tiên môn lộng lẫy, tu luyện những công pháp thượng thừa, nhìn nhận thế gian qua lăng kính của kẻ có sức mạnh. Giờ đây, khi bước vào một ngôi làng phàm nhân nhỏ bé, nàng cảm thấy như một bức màn vô hình đang dần được vén lên trong tâm trí mình. Nàng không còn tìm kiếm linh khí, không còn cảm nhận pháp trận. Thay vào đó, nàng lắng nghe tiếng nói của cuộc sống, tiếng nói của những con người bình thường. Chiếc Nguyệt Quang Trâm trên tóc nàng, thứ từng là biểu tượng của quyền năng tiên gia, giờ đây dường như chỉ là một vật trang sức, không còn mang ý nghĩa về sức mạnh hay địa vị. Nàng bắt đầu thấu hiểu lời Tạ Trần nói, rằng 'đạo' không chỉ nằm trong kinh điển, không chỉ nằm trong những lời răn của tổ sư, mà còn nằm trong từng hơi thở của phàm nhân. Sự thay đổi trong tâm trí nàng tuy thầm lặng, nhưng lại vô cùng mạnh mẽ, như một dòng suối ngầm đang dần khai phá con đường của riêng nó.

Tạ Trần không nói gì thêm, chỉ khẽ mỉm cười, để những người đồng hành tự mình cảm nhận, tự mình tìm kiếm câu trả lời. Hắn biết rằng, hành trình 'tầm đạo' này không phải là một bài giảng khô khan, mà là một trải nghiệm sống động, một quá trình tự mình chiêm nghiệm và thấu hiểu. Hắn tin vào khả năng "Nhân Quả Chi Nhãn" của mình, không chỉ là khả năng nhìn thấy mối liên hệ sâu xa giữa hành động và hệ quả, mà còn là khả năng nhìn thấu nhân tâm, dẫn dắt mọi người tìm thấy con đường của riêng họ. Hắn dẫn đoàn đi sâu h��n vào làng, tiến về phía một căn nhà gỗ nhỏ, nơi hương khói bếp đang tỏa ra nồng nàn nhất, như một lời mời gọi ấm áp từ nhân gian.

***

Buổi trưa hôm đó, Dương Quân, sau một hồi ngập ngừng, đã quyết định theo Ông Lão Tiều Phu vào rừng Thanh Phong đốn củi. Rừng Thanh Phong không quá rộng lớn, nhưng cây cối xanh tốt, rậm rạp, mang đậm vẻ hoang sơ của một nơi ít bị con người quấy nhiễu. Ánh nắng ấm áp xuyên qua tán lá dày, tạo thành những đốm sáng lung linh trên nền đất ẩm. Gió nhẹ luồn qua từng ngọn cây, mang theo mùi hương của đất, của lá khô mục, và cả một chút mùi nhựa cây tươi mới. Tiếng chim hót vẫn ríu rít, thi thoảng xen lẫn tiếng côn trùng kêu vo ve, tạo nên một bản hòa tấu tự nhiên, thanh bình.

Ông Lão Tiều Phu, dáng người gầy gò, lưng hơi còng, nhưng ánh mắt tinh anh và nụ cười hiền hậu, trên tay cầm cây rìu gỗ cũ kỹ, đã có vẻ sờn màu vì thời gian. Râu tóc ông bạc phơ, quần áo tiều phu đơn giản nhưng sạch sẽ, toát lên vẻ chân chất của một người cả đời gắn bó với núi rừng. Ông nhìn Dương Quân, đôi mắt ánh lên vẻ bao dung: “Đừng dùng sức mạnh tu sĩ, Quân nhi. Cây cối cũng có linh hồn, phải dùng tâm mà cảm nhận, dùng nhát rìu mà nương theo thớ gỗ.” Lời ông lão chậm rãi, từ tốn, không mang chút áp lực nào, nhưng lại chứa đựng một đạo lý sâu xa mà Dương Quân chưa từng được nghe trong bất kỳ môn phái tu tiên nào.

Dương Quân cầm chiếc rìu, cảm thấy nó nặng trịch trong tay. Anh đã quen với việc vung kiếm, khinh công, thi triển pháp quyết. Những động tác mạnh mẽ thường dùng để luyện kiếm, giờ đây lại trở nên vụng về một cách đáng kinh ngạc khi anh cố gắng chặt một thân cây. Anh hít một hơi thật sâu, rồi dồn sức, vung rìu. “Rầm!” Một tiếng động lớn vang lên, nhưng chiếc rìu chỉ để lại một vết lõm nông trên thân cây. Mồ hôi bắt đầu lấm tấm trên trán anh. Anh lặp lại động tác, rồi lại lặp lại, nhưng hiệu quả vẫn không mấy khả quan. “Khó quá!” Anh thở dốc, mồ hôi chảy đầm đìa, ướt đẫm vạt áo. “Chặt củi... khó hơn tu luyện rất nhiều.” Anh lẩm bẩm, trong lòng dâng lên một sự bực bội nhẹ. Anh từng là một thiên tài tu luyện, một trong những đệ tử xuất sắc nhất của tông môn. Vậy mà giờ đây, một việc tưởng chừng đơn giản như chặt củi lại khiến anh chật vật đến thế.

Ông Lão Tiều Phu chỉ mỉm cười hiền từ, không hề tỏ ra chế giễu hay thúc giục. Ông đặt tay lên vai Dương Quân, nhẹ nhàng chỉ dẫn: “Không phải khó, Quân nhi, mà là ngươi chưa thuận theo tự nhiên. Cây cối cũng có xương cốt, có mạch lạc. Ngươi phải lắng nghe tiếng cây, tìm đúng thớ gỗ, rồi dùng lực vừa phải, không quá mạnh cũng không quá yếu. Giống như nước chảy đá mòn, phải kiên trì và thấu hiểu.” Ông vừa nói, vừa làm mẫu. Chiếc rìu trong tay ông lão dường như nhẹ bẫng, mỗi nhát bổ xuống đều chính xác và dứt khoát, tạo thành những vết cắt sâu và gọn ghẽ. Tiếng rìu của ông vang lên đều đặn, không quá ồn ào, mà như một phần của âm thanh núi rừng.

Tạ Trần, đứng từ xa, lặng lẽ quan sát. Hắn không can thiệp, chỉ để Dương Quân tự mình trải nghiệm. Hắn biết rằng, đây là một bài học quý giá mà không một cuốn kinh điển tu tiên nào có thể dạy được. Hắn khẽ nói, giọng trầm tĩnh đủ để những người bên cạnh nghe thấy: “Mỗi loại lao động đều có đạo lý riêng của nó. Quan trọng là người học có thể nhìn thấy hay không.” Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng cạnh Tạ Trần, đôi mắt nàng dõi theo Dương Quân, trong lòng nàng cũng dấy lên những suy nghĩ tương tự. Nàng từng nghĩ, chỉ có tu luyện mới là con đường chân chính để đạt đến Đại Đạo. Giờ đây, nàng bắt đầu nhận ra, Đại Đạo có thể ẩn chứa trong cả những điều nhỏ bé và bình dị nhất. Mộ Dung Tuyết và Hồ Ly Nữ cũng chăm chú theo dõi, cảm nhận được sự chuyển biến đang diễn ra trong lòng Dương Quân.

Dương Quân, sau nhiều lần thất bại, cuối cùng cũng lắng nghe lời ông lão. Anh nhắm mắt lại, hít thở sâu, cố gắng gạt bỏ những suy nghĩ về pháp lực, về tu vi, về những kỹ năng chiến đấu mà anh đã học. Anh tập trung vào cảm giác, vào tiếng rìu va vào gỗ, vào từng thớ cây sần sùi. Anh thử lại, lần này không dùng sức mạnh bừa bãi, mà dùng sự khéo léo và kiên nhẫn. “Keng!” Tiếng rìu vang lên giòn giã hơn. Một mảnh gỗ b��t ra. Lần nữa, lần nữa. Dần dần, anh tìm được một nhịp điệu, một cảm giác hòa hợp với chiếc rìu và với thân cây. Mồ hôi vẫn chảy, nhưng không còn là mồ hôi của sự bực bội, mà là mồ hôi của sự nỗ lực và tập trung.

Mặc dù vẫn còn vụng về, nhưng mỗi nhát rìu của Dương Quân đã trở nên có hồn hơn, có mục đích hơn. Anh cảm thấy một cảm giác thỏa mãn lạ lùng, thứ cảm giác mà anh chưa từng trải qua dù đã từng đột phá cảnh giới hay đánh bại đối thủ mạnh. Đó không phải là cảm giác chiến thắng vĩ đại, mà là niềm vui nhỏ bé khi tự mình làm được một điều gì đó, khi chinh phục được một thử thách bằng chính sức lao động của mình. Bàn tay anh đã bắt đầu chai sạn, nhưng trong lòng anh, một hạt giống mới vừa được gieo trồng, hạt giống của sự thấu hiểu và trân trọng giá trị của lao động chân chính. Ông Lão Tiều Phu nhìn anh, nụ cười trên môi ông càng thêm hiền hậu, như nhìn thấy một mầm non đang vươn mình đón nắng.

***

Chiều tà, khi mặt trời đã ngả bóng, nhuộm vàng cả không gian Mộc Diệp Thôn, Dương Quân lại tìm đến khu vườn rau của Lão Nông. Ánh nắng dịu nhẹ, không còn gay gắt như giữa trưa, tạo cảm giác mát mẻ, dễ chịu. Khu vườn rau xanh mướt, những luống cải, luống đậu thẳng tắp, được chăm sóc tỉ mỉ, toát lên vẻ bình yên và trù phú. Mùi đất ẩm và mùi rau tươi thoang thoảng trong không khí, quyện với mùi khói bếp ấm áp từ những ngôi nhà gần đó, tạo nên một khung cảnh đậm chất nhân gian. Tiếng cười đùa của trẻ con đã vãn, thay vào đó là tiếng người lớn trò chuyện nhỏ nhẹ, tiếng lợn gà kêu eng éc đâu đó, và tiếng cối xay lúa đều đều.

Lão Nông, với làn da đen sạm vì nắng gió, tay chân chai sạn, nhưng đôi mắt hiền từ và nụ cười chất phác, đang cặm cụi vun luống. Ông đội chiếc nón lá đã cũ, lưng hơi còng xuống theo năm tháng gắn bó với đất đai. Dương Quân tiến đến, chiếc rìu đã được cất đi, thay vào đó là đôi bàn tay sạch sẽ nhưng vẫn còn vương vấn mùi gỗ. Anh muốn được tiếp tục trải nghiệm, tiếp tục học hỏi. Anh đề nghị giúp đỡ, và Lão Nông vui vẻ chấp thuận.

Bàn tay từng nắm ki���m, từng thi triển pháp thuật uy chấn tứ phương, giờ đây lại cẩn thận chạm vào từng hạt đất, từng gốc rau non. Dương Quân cúi người, tỉ mỉ vun đất, nhổ cỏ. Anh cảm nhận được sự mềm mại của đất dưới đầu ngón tay, sự sống mãnh liệt của từng cây rau đang vươn mình. Anh không còn cảm thấy khó chịu hay vụng về như khi chặt củi. Thay vào đó, anh cảm thấy một sự kết nối kỳ lạ với mảnh đất này, với những sinh linh bé nhỏ đang lớn lên từng ngày. Anh nhìn ngắm những mầm cây, những lá rau xanh tươi, và trong lòng dâng lên một cảm giác hài lòng, một niềm vui giản dị nhưng chân thật. Anh đã từng theo đuổi sức mạnh tối thượng, đã từng khao khát phi thăng thành tiên, nhưng chưa bao giờ anh cảm thấy bình yên và trọn vẹn đến thế.

Lão Nông nhìn Dương Quân, ánh mắt ông chứa đựng sự thấu hiểu và cảm thông. Ông Lão Nông khẽ cười hiền, giọng nói chậm rãi, mang theo sự từng trải của một đời người gắn bó với đất: “Mỗi hạt giống gieo xuống, là một niềm hy vọng. Nhìn chúng lớn lên, lòng ta cũng thấy an yên.” Ông nói, tay vẫn thoăn thoắt vun đất, dường như mỗi động tác đều chứa đựng một sự kính trọng đối với thiên nhiên.

Dương Quân ngẩng đầu, ánh mắt anh nhìn Lão Nông, rồi lại nhìn về phía vườn rau xanh mướt, khẽ mỉm cười, nụ cười chân thật chưa từng có: “Thì ra... niềm vui không nhất thiết phải đến từ sức mạnh hay pháp thuật.” Lời anh nói ra, không chỉ là một sự thừa nhận, mà còn là một sự giác ngộ sâu sắc trong tâm hồn. Anh đã từng tin rằng, chỉ có tu luyện, chỉ có sức mạnh mới mang lại hạnh phúc và ý nghĩa cho cuộc sống. Giờ đây, anh nhận ra rằng, niềm vui có thể nằm trong việc vun trồng một luống rau, trong việc cảm nhận sự sống nảy nở từ đất mẹ, trong sự bình yên của cuộc sống thường nhật.

Đúng lúc đó, Tiểu Hoạt Bát, một đứa trẻ trong làng, nhỏ bé, lanh lợi, đôi mắt sáng ngời, chạy đến. Tay nó cầm một bông hoa dại màu tím nhỏ xíu, nở rộ giữa những bụi cỏ. Nó nhìn Dương Quân, đôi mắt tò mò nhưng không hề e ngại, trên môi nở nụ cười tươi roi rói. “Ca ca làm việc giỏi quá! Thưởng cho ca ca này!” Nó nói, giọng trong trẻo, rồi chìa bông hoa dại về phía Dương Quân.

Dương Quân hơi sững sờ, rồi anh khẽ cúi người, đón nhận bông hoa dại từ tay đứa trẻ. Nụ cười trên môi anh càng thêm ấm áp. Anh vuốt nhẹ mái tóc rối bù của Tiểu Hoạt Bát, cảm nhận được sự hồn nhiên và vô tư của nó. Hành động nhỏ bé ấy, bông hoa dại đơn sơ ấy, lại mang đến cho anh một niềm vui lớn lao hơn bất kỳ tiên thảo linh dược nào.

Tạ Trần, cùng với Lăng Nguyệt Tiên Tử, Mộ Dung Tuyết và Hồ Ly Nữ, đứng từ xa, lặng lẽ quan sát. Tạ Trần khẽ gật đầu, ánh mắt hắn ánh lên vẻ mãn nguyện. Hắn đã thấy sự chuyển biến trong lòng Dương Quân, một sự chuyển biến sâu sắc hơn vạn lần việc thăng cấp tu vi. Hắn biết rằng, hạt giống 'Nhân Đạo' đã thực sự bén rễ trong tâm hồn Dương Quân.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, với vẻ lạnh lùng thường trực, giờ đây khóe môi nàng khẽ cong lên một nụ cười hiếm hoi, mỏng manh như sương sớm, nhưng lại ấm áp lạ thường. Nàng đã chứng kiến sự kiên cường của phàm nhân, và giờ đây, nàng lại chứng kiến niềm vui giản dị của họ, và cả sự thay đổi trong một tu sĩ kiêu ngạo. Nàng nhận ra rằng, sự cứu rỗi thế gian không nằm ở việc vá lại Thiên Đạo đã suy yếu bằng pháp lực, mà nằm ở việc gieo trồng và nuôi dưỡng những giá trị đích thực của nhân gian.

Mộ Dung Tuyết, khuôn mặt nàng vẫn dịu dàng, nhưng ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết. Nàng cảm thấy một sự đồng điệu sâu sắc với Dương Quân lúc này. Niềm tin của nàng vào câu nói "Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo. Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính?" càng được củng cố. Nàng tin rằng, những gì Dương Quân đang trải nghiệm chính là con đường đúng đắn.

Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu khẽ tựa đầu vào vai Tạ Trần, đôi mắt trong veo nhìn về phía Dương Quân đang nở nụ cười dưới ánh chiều tà. “Tạ công tử... Dương Quân ca ca đã tìm thấy niềm vui của mình rồi.” Nàng thì thầm, giọng nói chứa đựng sự thấu hiểu.

Tạ Trần chỉ khẽ mỉm cười. Hắn nhìn về phía chân trời, nơi ánh nắng cuối cùng đang dần tắt. Hắn biết, sự hòa nhập và học hỏi của Dương Quân chỉ là khởi ��ầu. Sẽ còn nhiều người khác, nhiều đồng hành khác, cũng sẽ trải qua quá trình 'nhân hóa' tương tự, củng cố liên minh tinh thần cho hắn. Việc hắn kiên nhẫn để Dương Quân tự trải nghiệm, không can thiệp bằng phép thuật, tiếp tục củng cố phương pháp 'tầm đạo' của hắn, vốn sẽ là chìa khóa đối phó với những thách thức lớn hơn từ Ma Chủ Cửu U. Niềm vui giản dị mà Dương Quân tìm thấy trong cuộc sống phàm nhân chính là một phần quan trọng của 'Thiên Đạo mới' mà Tạ Trần đang hình dung, một Thiên Đạo không còn cần sức mạnh tu luyện để đạt được hạnh phúc.

Trong ánh chiều tà, Mộc Diệp Thôn bình yên đến lạ. Dương Quân đứng giữa vườn rau, bông hoa dại nhỏ trong tay, lòng anh tràn ngập một cảm giác ấm áp, một sự thanh thản mà tu vi nghìn năm cũng không thể mang lại. Anh không còn là Dương Quân của ngày hôm qua, người chỉ biết đến linh khí và pháp thuật. Anh đã bắt đầu tìm thấy con người thật của mình, trong từng giọt mồ hôi, trong từng hạt đất, trong từng nụ cười hồn nhiên của trẻ thơ. Đó là một sự khởi đầu mới, một bước chân vững chãi trên con đường 'Nhân Đạo' mà Tạ Trần đang khai mở, một con đường dẫn đến sự trọn vẹn và hạnh phúc chân thật, không cần đến tiên duyên, không cần đến quyền năng.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free