Nhân gian bất tu tiên - Chương 461: Tinh Thần Bất Khuất: Khai Sáng Nhân Đạo
Đoàn người Tạ Trần tiếp tục cuộc hành trình xuyên qua vùng hoang địa cằn cỗi, nơi cây cối thấp còi và đá lởm chởm vươn mình như những ngón tay gầy guộc của một gã khổng lồ đang hấp hối. Mùi đất khô khan, mùi hoang dã của cỏ dại và đôi khi, một làn hơi yêu khí nhẹ thoang thoảng từ xa, mang theo sự nhắc nhở về một thế giới đang dần bị bào mòn. Bầu không khí nơi đây vẫn còn vương vấn sự hoang tàn, u ám và tiềm ẩn hiểm nguy, dẫu không còn cái cảm giác bức bối, ngột ngạt như buổi chiều tà ngày trước. Gió nhẹ hơn, chỉ khẽ luồn qua kẽ đá, mang theo những hạt bụi mịn màng, phủ lên mọi vật một lớp áo bạc màu. Tiếng côn trùng kêu rè rè, đơn điệu và dai dẳng, càng khiến không gian thêm phần tĩnh mịch.
Sáng sớm, mặt trời vừa nhô lên khỏi đường chân trời, thả những tia nắng vàng nhạt ��ầu tiên xuống vạn vật, nhuộm một màu cam đất lên những vách đá sừng sững. Bước chân của họ chậm rãi, đều đặn, không vội vã. Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn giữ vẻ thanh tao, nhưng ánh mắt nàng không còn cái vẻ lạnh lùng khó gần như thuở ban đầu. Nàng đưa mắt nhìn về phía xa, nơi nhóm phàm nhân của Lão Đại Hùng đã khuất dạng từ đêm qua, trong lòng vẫn còn suy tư về những lời Tạ Trần đã nói.
"Dù biết pháp thuật có thể giải quyết nhanh chóng mọi vấn đề, nhưng quả thực, nhìn họ tự lực vượt qua lại mang đến một cảm giác khác lạ, một sự rung động khó tả," Lăng Nguyệt Tiên Tử chậm rãi lên tiếng, giọng nàng trầm tư, pha lẫn một chút bối rối. "Sức mạnh của tiên gia, của tu vi, rốt cuộc là để làm gì? Là để ban phát sự che chở, hay để tự mình vươn tới một cảnh giới mà không còn bận tâm đến thế gian?" Nàng khẽ chạm vào Nguyệt Quang Trâm cài trên tóc, cảm nhận sự lạnh lẽo của linh khí toát ra từ nó. Từ khi theo Tạ Trần hành tẩu nhân gian, nàng nhận ra rằng, cái "đạo" mà nàng từng theo đuổi, dường như chỉ là một nhánh nhỏ, một phần phiến diện của một bức tranh rộng lớn hơn rất nhiều. Sức mạnh tu vi, một khi không còn mục đích nhân sinh, chẳng khác nào một cây đại thụ không rễ, chỉ chờ ngày khô héo.
Tạ Trần đi bên cạnh, ánh mắt hắn vẫn điềm tĩnh, sâu sắc, dường như đã nhìn thấu mọi suy nghĩ trong lòng Lăng Nguyệt. Hắn khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ như gió thoảng, không mang chút châm biếm, chỉ có sự thấu hiểu. "Sự ban phát, dù là linh đan diệu dược hay thần thông quảng đại, suy cho cùng cũng chỉ tạo nên sự phụ thuộc. Một khi sự ban phát ngừng lại, sự yếu đuối sẽ lại trỗi dậy. Đó không phải là con đường bền vững. Sức mạnh của tiên gia chỉ là một dạng công cụ, một thứ phương tiện. Nhưng ý chí con người, niềm tin bất khuất, sự đoàn kết và khả năng tự lực... mới là ngọn nguồn của mọi sự, là khởi điểm của một 'đạo' chân chính." Hắn dừng bước, hướng ánh mắt về phía những vách đá xám xịt nhấp nhô như những con sóng hóa đá. "Sự hướng dẫn và khơi gợi nội lực tiềm ẩn trong mỗi con người, giúp họ tự tìm thấy con đường c���a mình, tự kiến tạo tương lai của mình... đó mới là 'Nhân Đạo'. Nó không hứa hẹn sự trường sinh, không ban phát phép màu, nhưng nó gieo mầm hy vọng, vun đắp ý chí, và quan trọng hơn cả, nó giữ trọn vẹn giá trị của một 'người'."
Dương Quân đứng cạnh Lăng Nguyệt Tiên Tử, vẻ mặt anh cũng đầy suy tư. Anh đã từng trải qua những năm tháng tu luyện khổ hạnh, tin rằng sức mạnh tu vi là tất cả, là chìa khóa để bảo vệ những điều mình trân quý. Anh đã từng nghĩ, chỉ cần đủ mạnh, anh có thể bảo vệ *nhân gian* này khỏi mọi tai ương, mọi sự xâm lấn của ma quỷ hay sự tàn phá của thiên nhiên. Nhưng Tạ Trần đã cho anh thấy một góc nhìn hoàn toàn khác. "Ta đã từng lầm tưởng, Tạ huynh," Dương Quân khẽ thở dài, giọng nói trầm lắng hơn thường lệ, không còn vẻ nhiệt huyết bộc trực. "Sức mạnh tu vi... nó như một con dao sắc bén. Có thể dùng để bảo vệ, nhưng cũng có thể vô tình làm tổn thương, hoặc tệ hơn, khiến người cầm dao trở nên mù quáng, quên mất mục đích ban đầu. Tri thức và sự thấu hiểu lòng người... nó không phải là sức mạnh để chống lại, mà là sức mạnh để kiến tạo, để chỉ dẫn. Nó là dòng nước mát lành nuôi dưỡng những hạt mầm, thay vì trực tiếp ban tặng quả ngọt." Anh khẽ siết chặt tay, trong lòng dấy lên một sự ngưỡng mộ sâu sắc, không chỉ đối với trí tuệ của Tạ Trần, mà còn đối với sự kiên định của hắn trên con đường cô độc này.
Mộ Dung Tuyết, người vốn dịu dàng, thanh lịch, giờ đây cũng mang theo một vẻ trầm tư khó tả. Nàng là một y sư, luôn tìm cách chữa bệnh cứu người. Nàng hiểu rõ nỗi đau của thể xác, sự tuyệt vọng của những người bệnh. Nhưng giờ đây, nàng nhận ra rằng, không chỉ có bệnh thể xác, mà còn có bệnh tâm hồn, bệnh của sự tuyệt vọng, sự mất mát niềm tin. Và đôi khi, liều thuốc tốt nhất không phải là linh dược quý hiếm, mà là một lời động viên, một sự chỉ dẫn đúng lúc, một tia hy vọng được thắp lên từ chính bên trong con người. Nàng nhìn Tạ Trần, rồi lại nhìn về phía xa xăm, nơi những tia nắng ban mai đang dần rực rỡ hơn. "Có lẽ, cái mà chúng ta gọi là 'bệnh' của Thiên Đạo, cũng chính là căn bệnh 'mất người' của những kẻ tu tiên. Khi chúng ta chỉ chăm chăm vào bản thân, vào sự trường sinh, vào quyền năng vô hạn, chúng ta sẽ dần quên đi cội rễ, quên đi ý nghĩa của sự tồn tại."
Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu, sau một hồi trầm tư hiếm hoi, đôi tai cáo trắng muốt của nàng khẽ vẫy vẫy theo làn gió. Nàng vẫn còn nhớ rõ lời Tạ Trần nói đêm qua, và sự kinh ngạc khi chứng kiến nhóm phàm nhân dần lấy lại tinh thần. "Tạ công tử... người nói đúng. Hồ ly ta đâu có ngu! Chỉ là hơi... lanh lợi chút thôi!" Nàng khẽ cười, rồi lại nhìn Tạ Trần với ánh mắt ngây thơ, nhưng đầy vẻ ngưỡng mộ chân thành. "Linh khí càng ngày càng mỏng, *Thiên Đạo* càng suy yếu... các vị tiên gia cứ mãi tranh giành cơ duyên thành tiên. Nhưng nếu ai cũng như Tạ công tử, không màng thành tiên, liệu có phải... *Thiên Đạo* sẽ không tan rã nữa không?" Câu hỏi ngây thơ của nàng, lại chạm đến một vấn đề cốt lõi mà không ít tu sĩ đã từng tự vấn.
Tạ Trần chỉ khẽ mỉm cười, không nói thêm lời nào. Hắn biết, *Thiên Đạo* đang suy tàn, Ma Chủ Cửu U đang rục rịch, các đại tông môn tu tiên đang tan rã hoặc cố thủ trong tuyệt vọng. Hắn nhìn về phía trước, nơi con đường mòn càng lúc càng hẹp lại, dẫn vào một khe núi u ám. Hắn cảm nhận được sự hiện diện của nhóm phàm nhân, họ vẫn đang đi về phía trước, mang theo chút hy vọng mong manh. Hắn cũng tin rằng, mỗi lần gieo một hạt mầm hy vọng, mỗi lần khơi gợi một tia sáng *nhân tính*, hắn đang góp phần xây dựng nên một nền móng vững chắc cho một kỷ nguyên mới. Bởi lẽ, *nhân quả* không phải là thứ bị thay đổi bởi linh lực, mà là thứ được định hình bởi chính trái tim con người.
Khi mặt trời đã lên cao, trưa nắng gắt, đoàn người Tạ Trần đã tiến sâu vào một khu vực địa hình hiểm trở hơn. Đó là Hẻm Núi U Ảnh, một khe núi cạn, tưởng chừng an toàn, nhưng lại mang một vẻ u ám, lạnh lẽo đến lạ thường. Mùi đá ẩm, mùi đất mục và rêu phong nồng nặc trong không khí, phảng phất một sự mục rữa, suy tàn của vạn vật. Bầu không khí nơi đây nặng nề, khiến người ta có cảm giác như đang bước vào một thế giới khác, tách biệt hoàn toàn với ánh sáng ban ngày. Tiếng gió rít qua các khe đá, tạo nên những âm thanh kỳ dị, như tiếng than khóc của ma quỷ. Đôi khi, từ xa vọng lại tiếng động lạ, gầm gừ của một loài yêu thú nào đó ẩn mình trong bóng tối, càng tăng thêm vẻ rợn người cho nơi đây.
Họ dừng chân trên một mỏm đá cao, khuất tầm nhìn, nhưng vẫn có thể quan sát được một phần của Hẻm Núi U Ảnh bên dưới. Từ vị trí này, Tạ Trần và các đồng hành chứng kiến nhóm phàm nhân của Lão Đại Hùng đang chật vật vượt qua khe núi. Họ đã tìm thấy một con đường có vẻ dễ đi hơn, một lối đi qua lòng khe núi cạn, được bao bọc bởi hai vách đá cao ngất. Lão Đại Hùng đi đầu, cẩn trọng dò đường, Bà Cụ Liên và Tiểu Hoa được những người khỏe mạnh hơn bảo vệ ở giữa, những người còn lại theo sau, ai nấy đều mệt mỏi nhưng ánh mắt vẫn ánh lên niềm hy vọng.
Nhưng rồi, một sự thay đổi đột ngột đã xảy ra. Bầu trời vốn đang trong xanh bỗng chốc tối sầm lại. Những đám mây đen khổng lồ kéo đến nhanh chóng, vần vũ trên đỉnh đầu, nuốt chửng ánh sáng mặt trời. Gió m���nh bắt đầu gào thét, mang theo những hạt mưa li ti đầu tiên. Từ xa, phía thượng nguồn của khe núi, một âm thanh trầm đục, dữ dội bắt đầu vọng lại, mỗi lúc một lớn hơn, như tiếng sấm rền từ lòng đất. Đó là tiếng nước đổ, tiếng của một trận mưa lớn đang trút xuống thượng nguồn, và dòng lũ quét đang cuồn cuộn đổ về.
"Không xong rồi! Lũ quét! Chúng ta phải ra tay!" Dương Quân thốt lên, giọng nói đầy vẻ lo lắng, anh lập tức chuẩn bị kết ấn, linh khí bắt đầu tuôn chảy quanh người. Với bản tính chính trực và nhiệt huyết, anh không thể đứng nhìn những sinh mạng yếu ớt này gặp nạn.
Lăng Nguyệt Tiên Tử cũng biến sắc. Nàng đã chứng kiến sự khắc nghiệt của thiên nhiên, nhưng một trận lũ quét bất ngờ như thế này, ngay trong một khe núi cạn, quả thực là một tai ương khó lường. Nàng không chút chần chừ, cũng chuẩn bị kết ấn, Nguyệt Quang Trâm trên tóc nàng khẽ rung lên, tỏa ra ánh sáng bạc yếu ớt. "Không thể để họ gặp nạn! Với tu vi của chúng ta, có thể dễ dàng ngăn chặn dòng nước, hoặc đưa họ đến nơi an toàn!"
Tạ Trần vẫn đứng đó, ánh mắt hắn kiên định, sâu thẳm, không một chút dao động. Hắn chậm rãi giơ tay ngăn cản cả Dương Quân và Lăng Nguyệt Tiên Tử. "Đợi đã. Hãy xem họ làm gì." Giọng nói của hắn trầm ổn, không cho phép tranh cãi, nhưng lại ẩn chứa một sự tin tưởng tuyệt đối, một niềm tin không thể lay chuyển vào bản chất của con người.
Dòng lũ quét hung hãn đã đổ về đến cửa Hẻm Núi U Ảnh. Nước cuồn cuộn đổ xuống, mang theo bùn đất, đá sỏi và những thân cây khô, tạo thành một bức tường trắng xóa, gầm gào như một con mãnh thú khát máu. Tiếng nước lũ gào thét, át cả tiếng gió rít, tiếng côn trùng kêu, và cả tiếng động lạ của yêu thú. Mưa bắt đầu xối xả, roi quất vào vách đá, vào thân người, lạnh buốt và đau rát. Không khí ẩm ướt, lạnh lẽo bao trùm lấy tất cả, mang theo mùi bùn đất nồng nặc và cái lạnh thấu xương của dòng nước dữ.
Nhóm phàm nhân bên dưới đã hoàn toàn hoảng loạn. Tiếng la hét, tiếng kêu thất thanh của phụ nữ và trẻ nhỏ vang lên giữa tiếng gầm của dòng lũ. Tiểu Hoa, đứa trẻ phàm nhân, sợ hãi nép vào lòng Bà Cụ Liên, đôi mắt to tròn ngấn lệ. Nhưng ngay lúc đó, Lão Đại Hùng đã thể hiện bản lĩnh của một thủ lĩnh kiên cường. Khuôn mặt khắc khổ của ông ta giờ đây càng thêm phần căng thẳng, nhưng ánh mắt vẫn ánh lên vẻ quyết đoán.
"Bám chắc vào! Không được buông tay! Chúng ta là một nhà!" Lão Đại Hùng gầm lên, giọng nói của ông ta vang vọng giữa tiếng nước lũ, mang theo một sức mạnh lay động lòng người. Ông ta nhanh chóng chỉ dẫn, ra hiệu cho những người đàn ông khỏe mạnh hơn. Bằng sự ăn ý đến kinh ngạc, họ nhanh chóng lấy ra những sợi dây thừng mang theo, vốn dùng để buộc đồ đạc, và bắt đầu hành động.
Những người đàn ông vạm vỡ, với thân hình gầy guộc nhưng đầy sức mạnh của những người lao động chân tay, bám chặt vào những mỏm đá nhô ra, những gốc cây cổ thụ kiên cố còn sót lại trên vách núi. Họ tạo thành một "chuỗi người" vững chắc, bám víu vào nhau, từng người một, chống chọi với sức mạnh khủng khiếp của dòng lũ. Những người khỏe mạnh nhất đứng chắn ở phía đón dòng nước, dùng chính thân mình làm lá chắn, che chở cho những người yếu hơn và trẻ nhỏ được bảo vệ ở giữa. Bà Cụ Liên, dù lưng còng gầy guộc, nhưng ánh mắt bà vẫn tinh anh và đầy nghị lực. Bà ôm chặt Tiểu Hoa, và liên tục động viên những người xung quanh.
"Cố lên! Sống là phải có hy vọng! Chúng ta đã vượt qua bao nhiêu khổ ải rồi, trận lũ này có đáng là gì!" Giọng nói khàn đục của Bà Cụ Liên không hề yếu ớt, mà mang theo một sức m���nh kỳ lạ, gieo vào lòng những người xung quanh niềm tin bất diệt. Những người phụ nữ khác, dù sợ hãi, cũng noi gương bà, nắm chặt tay nhau, không ai buông ai. Họ cùng nhau chống chọi với sức mạnh khủng khiếp của dòng lũ, từng thớ thịt, từng hơi thở đều hòa vào nhau, tạo thành một khối thép không thể lay chuyển.
Mộ Dung Tuyết nhìn cảnh tượng đó, trong lòng nàng dâng lên một cảm xúc mãnh liệt. Nàng đã từng chứng kiến sức mạnh của tu tiên, nhưng chưa bao giờ chứng kiến một sức mạnh nào phi thường đến vậy từ những phàm nhân yếu ớt. "Đây... đây mới là sức mạnh thực sự ư?" Nàng thì thầm, giọng nói run rẩy. "Không phải là phép thuật, không phải là linh khí... mà là ý chí, là sự đoàn kết của những con người."
Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu, đôi mắt mở to kinh ngạc. Nàng là yêu quái, đã sống qua hàng trăm năm, chứng kiến không biết bao nhiêu sự tranh giành, đấu đá của con người. Nàng đã từng nghĩ con người ích kỷ, tham lam. Nhưng cảnh tượng trước mắt đã hoàn toàn lật đổ nhận thức của nàng. "Họ... họ không sợ hãi sao? Dòng lũ lớn như vậy, có thể cuốn trôi tất cả..." Nàng thì thầm, giọng nói đầy vẻ thán phục. Đôi tai cáo của nàng cụp nhẹ xuống, không còn vẻ lanh lợi thường thấy, mà thay vào đó là sự nghiêm túc hiếm hoi.
Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân cũng đứng bất động, phép thuật trong tay họ dần tan biến. Ánh mắt họ không còn vẻ lo lắng muốn can thiệp, mà thay vào đó là sự kinh ngạc, rồi chuyển dần sang thán phục. Họ đã từng nghĩ rằng, phàm nhân yếu ớt, cần được bảo vệ, cần được ban ơn. Nhưng những gì họ chứng kiến đã chứng minh điều ngược lại. Sức mạnh của phàm nhân, khi đối mặt với hiểm nguy tột cùng, lại bùng nổ một cách phi thường, vượt xa mọi định nghĩa về sức mạnh mà họ từng biết.
Tạ Trần vẫn đứng đó, ánh mắt hắn không chớp, tập trung hoàn toàn vào cảnh tượng bên dưới. Hắn không nói một lời, nhưng trong lòng hắn, một ngọn lửa ấm áp đang bùng cháy. Hắn đã tin vào điều này, đã đi tìm kiếm điều này. Và giờ đây, nó đang hiện hữu ngay trước mắt hắn, sống động và chân thực hơn bất kỳ kinh điển tu tiên nào. Hắn khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ nhàng, đầy sự thấu hiểu và khẳng định, nở trên môi.
Cơn lũ kéo dài không lâu, bởi đây là một trận lũ quét cục bộ do mưa lớn ở thượng nguồn. Dòng nước dữ tợn cuồn cuộn qua Hẻm Núi U Ảnh rồi nhanh chóng rút đi, để lại một lòng khe núi đầy bùn đất, đá sỏi và những thân cây mục rữa. Mưa cũng ngớt dần, rồi hoàn toàn tạnh hẳn. Không khí sau cơn mưa trở nên trong lành hơn bao giờ hết, mang theo mùi đất ẩm, mùi cây cỏ dại nồng nặc, như một sự tái sinh sau cơn giông bão.
Khi nguy hiểm qua đi, nhóm phàm nhân của Lão Đại Hùng, dù kiệt sức và ướt sũng, nhưng không có ai bị thương nặng. Họ đã cùng nhau vượt qua hiểm nguy, không một ai bỏ lại phía sau. Họ dìu dắt nhau ra khỏi lòng khe núi, tìm một nơi trú ẩn tạm thời bên một vách đá lớn, nơi có thể tránh được gió và dựng tạm một nơi khô ráo để nghỉ ngơi. Ánh mắt họ tuy mệt mỏi, nhưng tràn đầy sự sống và niềm hy vọng. Họ không than vãn, không oán trách, chỉ đơn giản là tựa vào nhau, chia sẻ chút lương thực ít ỏi còn sót lại, và lặng lẽ nhìn về phía hoàng hôn đang dần buông xuống.
Tạ Trần và các đồng hành vẫn quan sát họ từ xa, không lộ diện. Họ ngồi lại trên mỏm đá cao, nơi không khí yên bình trở lại, thanh tĩnh đến lạ thường. Tiếng côn trùng kêu sau mưa rả rích, tiếng nước nhỏ giọt từ lá cây, và tiếng gió nhẹ xào xạc qua những vòm cây, tạo nên một bản giao hưởng dịu dàng của sự sống. Hoàng hôn đỏ rực nhuộm màu cả một vùng trời, vẽ nên một bức tranh tráng lệ, như một lời chúc phúc cho những sinh linh vừa vượt qua thử thách.
"Sức mạnh thực sự không phải là phá núi dời sông, không phải là trường sinh bất lão, mà là giữ vững niềm tin, đoàn kết vượt qua mọi hiểm nguy, mọi tai ương," Tạ Trần chậm rãi cất lời, giọng nói của hắn trầm ấm, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. "Đó là sức mạnh của 'Nhân Đạo', thứ mà tiên pháp cũng không thể sánh bằng, thứ mà linh khí mỏng manh cũng không thể bào mòn. Họ không có linh lực, không có thần thông, nhưng họ có ý chí kiên cường, có sự gắn kết không thể phá vỡ. Đó chính là nền móng vững chắc nh���t để đối mặt với sự suy tàn của *Thiên Đạo*."
Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ chạm vào Nguyệt Quang Trâm trên tóc, rồi nàng nhẹ nhàng tháo nó ra, đặt nó trong lòng bàn tay. Ánh sáng bạc yếu ớt từ chiếc trâm dường như nhạt nhòa đi trước ánh hoàng hôn rực rỡ và ánh sáng của sự thấu hiểu đang bừng lên trong tâm hồn nàng. "Ta... ta đã quá chấp niệm vào pháp lực và quy tắc, vào những kinh điển mà tông môn đã dạy. Ta đã tin rằng, chỉ có tu vi cao thâm mới có thể cứu vớt thế gian. Nhưng nhìn họ, nhìn những phàm nhân yếu ớt kia, ta nhận ra rằng, 'đạo' không chỉ nằm trong kinh điển, không chỉ nằm trong những lời răn của tổ sư, mà còn nằm trong từng hơi thở của phàm nhân, trong từng giọt mồ hôi, trong từng ánh mắt kiên cường của họ." Nàng nhìn Tạ Trần, trong ánh mắt nàng không còn sự lạnh lùng của tiên gia, mà là một tia sáng của sự thấu hiểu sâu sắc, của một niềm tin mới mẻ vừa được gieo mầm, đang dần đâm rễ sâu sắc trong tâm hồn nàng.
Dương Quân ngồi trầm ngâm, ánh mắt anh nhìn về phía nhóm phàm nhân đang nghỉ ngơi, rồi lại nhìn Tạ Trần. "Ta hiểu rồi, Tạ huynh. Sức mạnh của họ không đến từ linh khí, mà từ chính nội tâm kiên cường, từ tình thương và sự gắn kết giữa người với người. Đó là một thứ sức mạnh vô hình, nhưng lại bền bỉ hơn bất kỳ pháp bảo nào, vững chãi hơn bất kỳ pháp trận nào." Anh khẽ nắm chặt tay, trong lòng một sự quyết tâm mới đang trỗi dậy, không còn là quyết tâm tu luyện để trở nên mạnh mẽ hơn, mà là quyết tâm để thấu hiểu và bảo vệ 'Nhân Đạo'.
Mộ Dung Tuyết khẽ gật đầu, khuôn mặt nàng dịu dàng nhưng ánh mắt kiên định. "Thế gian này, điều đáng quý nhất không phải là linh khí hay tiên duyên, mà là tấm lòng người. Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo. Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính?" Nàng thì thầm, tựa như đang tự nói với chính mình, và cũng tựa như đang khẳng định niềm tin của mình.
Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu, sau khi chứng kiến cảnh tượng hùng tráng của những phàm nhân và lắng nghe những lời thâm thúy của Tạ Trần, đã không còn vẻ ngây thơ thường thấy. Nàng khẽ tựa vào cánh tay Tạ Trần, đôi m���t trong veo nhìn về phía chân trời. "Tạ công tử... người thật sự rất đặc biệt. Ta từng nghĩ người là kẻ ngốc khi từ bỏ con đường thành tiên, nhưng giờ đây... ta không còn thấy như vậy nữa." Nàng cảm nhận được sự ấm áp từ cánh tay Tạ Trần, một sự ấm áp khác hẳn với vẻ lạnh lẽo của linh khí hay sự hung tợn của yêu khí. Đó là hơi ấm của sự sống, của niềm tin, của 'nhân tính' thuần khiết.
Tạ Trần chỉ khẽ mỉm cười. Hắn nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi màn đêm đang dần buông xuống, nuốt chửng ánh hoàng hôn cuối cùng. Hắn biết, những thách thức phía trước sẽ còn lớn hơn, phức tạp hơn rất nhiều. Ma Chủ Cửu U đang chuẩn bị cho một đòn tấn công cuối cùng, muốn biến thế giới thành hỗn loạn vĩnh viễn. *Thiên Đạo* sắp hoàn toàn sụp đổ. Các đại tông môn tu tiên đang tan rã hoặc cố thủ trong tuyệt vọng. Nhưng hắn cũng tin rằng, sức mạnh của sự đoàn kết và tinh thần bất khuất của phàm nhân, thứ mà hắn vừa chứng kiến, sẽ là một trụ cột quan trọng trong việc xây dựng 'Nhân Đạo' mới và chống lại sự hỗn loạn kia. Sự chuyển hóa nhận thức của Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân cho thấy họ đang ngày càng trở thành những đồng minh vững chắc không chỉ về thể xác mà còn về tinh thần, sẵn sàng cùng Tạ Trần đối mặt với những thách thức lớn hơn. Việc Tạ Trần kiên quyết không can thiệp trực tiếp bằng phép thuật, mà để phàm nhân tự lực, báo hiệu một cách tiếp cận mới trong việc giải quyết các vấn đề lớn của thế giới, khác biệt hoàn toàn với các tông môn tu tiên.
Một kỷ nguyên mới đang hình thành, không phải trên nền tảng của quyền năng tiên gia, mà trên nền tảng của chính trái tim con người, của 'Nhân Đạo' mà Tạ Trần đang từng bước khai sáng. Và đó, có lẽ mới chính là con đường chân chính để cứu vãn *nhân gian*.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.