Nhân gian bất tu tiên - Chương 460: Bụi Trần Cuộc Sống: Vùng Đất Khắc Nghiệt
Hoàng hôn buông mình trên Mộc Diệp Thôn, mang theo chút gió heo may se lạnh nhưng cũng cuốn đi bao nhiêu ưu phiền, để lại một không khí ấm áp, tĩnh lặng lạ thường. Tiếng cười nói râm ran từ những căn nhà tranh vách đất, mùi khói bếp quyện cùng hương cơm mới phảng phất trong không gian, như một lời thì thầm của sự bình yên đã trở lại. Trong ánh sáng cuối cùng của ngày, nhóm Tạ Trần lặng lẽ rời đi, mang theo những suy tư và bài học mới. Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn giữ ánh mắt nhìn Tạ Trần, tia sáng thấu hiểu trong đó giờ đây đã sâu sắc hơn, như một hạt mầm vừa được gieo xuống mảnh đất tâm hồn nàng, chờ ngày đâm chồi nảy lộc.
Họ tiếp tục cuộc hành trình về phía tây bắc, nơi những dãy núi đá trập trùng bắt đầu hiện ra, báo hiệu một vùng đất khô cằn và khắc nghiệt hơn. Dần dần, những cánh đồng lúa xanh mướt, những con sông hiền hòa của Mộc Diệp Thôn lùi lại phía sau, nhường chỗ cho những triền đồi cằn cỗi, những bụi cây gai góc và những con đường mòn phủ đầy bụi đất. Khí hậu nơi đây cũng trở nên khác biệt rõ rệt. Gió thổi mạnh hơn, mang theo hơi lạnh từ những đỉnh núi đá xa xăm, thỉnh thoảng lại vần vũ cuốn theo những đám bụi đỏ quạch, khiến tầm nhìn trở nên mờ mịt.
Sau vài ngày đi đường, nhóm Tạ Trần đặt chân đến một Dịch Trạm Biên Giới nằm chênh vênh trên một cao nguyên rộng lớn. Kiến trúc của dịch trạm khá thô sơ, được xây bằng đá xám và gỗ mục, nhưng lại kiên cố, vững chãi để chống chọi với những cơn gió gào thét không ngừng nghỉ. Nơi đây là điểm dừng chân quan trọng cho những thương nhân, lữ khách và cả những đội lính tuần tra, những người dám dấn thân vào vùng biên ải đầy hiểm nguy.
Bầu không khí tại dịch trạm luôn căng thẳng và bận rộn. Tiếng vó ngựa lạch cạch, tiếng xe hàng kẽo kẹt hòa lẫn với tiếng người nói chuyện ồn ào, tiếng lính gác quát tháo, tạo nên một bản giao hưởng hỗn độn của cuộc sống nơi biên cương. Mùi ngựa, mùi bụi đất khô khốc, mùi khói bếp cay nồng và thoang thoảng mùi rượu từ quán trọ bốc lên, quyện vào nhau, tạo thành một thứ hương vị đặc trưng, khó quên. Thời tiết khắc nghiệt càng làm tăng thêm vẻ thô ráp, gai góc cho nơi này. Gió không ngừng rít lên từng hồi, luồn lách qua các khe cửa, các bức tường đá, mang theo cái lạnh cắt da cắt thịt. Bầu trời buổi sáng sớm thường âm u, xám xịt, như một bức tranh thủy mặc buồn bã, báo hiệu một ngày dài đầy thử thách.
Dương Quân hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự khô khan và cái lạnh buốt xương của không khí. Anh khẽ rùng mình, đôi mắt sáng nay đã không còn vẻ nhiệt huyết hồn nhiên như thường lệ, mà thay vào đó là chút bàng hoàng, suy tư. Chiếc đạo bào màu lam nhạt của anh khẽ phấp phới trong gió lớn, như một cánh chim cô độc giữa không gian rộng lớn.
"Vùng đất này... linh khí thật mỏng manh, lại thêm gió cát khắc nghiệt," Dương Quân trầm giọng nói, ánh mắt lướt qua những gương mặt phờ phạc, khắc khổ của những người lữ hành. "Phàm nhân làm sao sinh tồn được nơi như thế này?"
Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng bên cạnh, mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng của nàng được búi cao đơn giản, nhưng vẫn có vài sợi tơ vương vấn, bay phấp phới trong gió. Nàng mặc bạch y thuần khiết, nhưng giờ đây, trên áo đã vương chút bụi đường, không còn vẻ thanh tao thoát tục như thuở ban đầu. Đôi mắt phượng của nàng khẽ nheo lại, nhìn về phía xa xăm, nơi những dãy núi đá sừng sững như những bức tường thành cổ đại. Gương mặt nàng vẫn giữ vẻ lạnh lùng như băng tuyết, nhưng sâu thẳm trong ánh mắt đã không còn sự cao ngạo, xa cách. Thay vào đó là một vẻ chiêm nghiệm sâu sắc, một sự mệt mỏi ẩn sâu mà chỉ những người từng trải mới có thể nhận ra.
"Đây chính là hệ quả của sự suy tàn," nàng đáp, giọng nói trong trẻo nhưng chứa đựng sự trầm tư. "Thiên Đạo không còn che chở, linh khí suy yếu. Nhân gian... buộc phải tự chống chọi."
Tạ Trần chỉ khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ như gió thoảng, không một chút mỉa mai hay tự mãn, mà chỉ là sự thấu hiểu. Hắn mặc chiếc áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, hòa vào màu đất và đá nơi đây. Khuôn mặt thanh tú của hắn vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ tỉnh táo, như có thể nhìn thấu vạn vật. Hắn không hề bị ảnh hưởng bởi gió lạnh hay bụi bặm, cứ như thể bản thân hắn là một phần của cảnh vật khắc nghiệt này.
"Nhân gian chưa bao giờ ngừng chống chọi," Tạ Trần nói, giọng trầm ấm, nhưng lại vang vọng trong gió, như một lời khẳng định đầy sức nặng. "Chỉ là cách thức mà thôi. Mỗi thời đại, mỗi hoàn cảnh, con người sẽ tìm ra một cách để tồn tại, để vượt qua. Sức mạnh của phàm nhân, đôi khi, lại nằm ở chính sự kiên cường và khả năng thích nghi đó."
Hắn lướt mắt qua những lữ khách đang hối hả, những người lính gác cảnh giác, những thương nhân đang mặc cả. Hắn thấy trong đó sự mệt mỏi, sự lo toan, nhưng cũng thấy cả một sức sống mãnh liệt, một ý chí sinh tồn không dễ gì bị dập tắt. Đó là những hạt mầm của sự kiên cường, đã được gieo trồng và thử thách qua bao thế hệ, giờ đây lại càng bộc lộ rõ ràng hơn khi Thiên Đạo không còn là một chỗ dựa vững chắc.
Mộ Dung Tuyết, với vẻ dịu dàng thanh lịch thường thấy, nép mình bên Tạ Trần, chiếc y phục màu xanh ngọc của nàng bị gió thổi tung nhẹ. Nàng không nói nhiều, chỉ im lặng quan sát, ánh mắt thông minh pha lẫn chút ưu tư. Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu thì có vẻ không thích nghi lắm với không khí khắc nghiệt này. Đôi tai cáo trắng muốt của nàng cụp xuống một chút, chiếc đuôi lông mềm mại khẽ rụt lại, nàng cứ thi thoảng lại dụi mặt vào tay áo Tạ Trần như một đứa trẻ tìm kiếm sự an ủi.
"Nơi này thật đáng sợ," Tiểu Cửu lầm bầm, giọng nói có chút mè nheo. "Không có linh khí, lại toàn gió với cát. Yêu thú ta cũng không muốn ở đây!"
Tạ Trần khẽ xoa đầu Tiểu Cửu, một hành động nhỏ nhưng lại mang đến sự ấm áp lạ thường trong không khí lạnh lẽo. Hắn biết, con đường phía trước sẽ còn nhiều khó khăn, và đây chỉ mới là khởi đầu của những gì họ sẽ phải đối mặt. Những vùng đất khắc nghiệt, những con người đang chật vật sinh tồn, tất cả đều là một phần của bức tranh *nhân gian* rộng lớn, nơi *Thiên Đạo* đang dần suy kiệt, và *nhân quả* đang được định hình lại bởi những lựa chọn của mỗi con người.
***
Nhóm Tạ Trần rời Dịch Trạm Biên Giới khi mặt trời đã lên cao, nhưng ánh nắng vẫn yếu ớt, bị che khuất bởi những đám mây xám xịt và làn bụi mịt mù. Con đường dẫn họ sâu hơn vào vùng đất hoang sơ, nơi những Phế Tích Cổ Thành của một nền văn minh đã lụi tàn hiện ra giữa sự cằn cỗi của thiên nhiên. Những bức tường đá đổ nát, những cột trụ bị sụp đổ, những con đường một thời tấp nập giờ đây chỉ còn là những vệt mờ bị cây cối gai góc và rêu phong bao phủ. Gió vẫn không ngừng rít qua các khe đá, tạo nên những âm thanh ghê rợn như tiếng than khóc của quá khứ. Tiếng lá cây khô xào xạc dưới chân, tiếng côn trùng rỉ rả đâu đó trong những kẽ đá mục nát càng làm tăng thêm vẻ u ám, hoang tàn cho nơi đây. Mùi đất ẩm, mùi rêu phong và mùi đá cũ nồng lên trong không khí, mang theo cảm giác cô độc và bí ẩn.
Giữa những đổ nát của Phế Tích Cổ Thành, dưới bóng một vách đá lớn đã bị xói mòn bởi thời gian, nhóm Tạ Trần phát hiện một nhóm khoảng mười mấy phàm nhân đang ngồi co ro. Họ trông thảm hại vô cùng, mặt mày phờ phạc, hốc hác, quần áo rách rưới, bám đầy bụi đất. Một đứa trẻ gầy gò, khoảng chừng năm sáu tuổi, đang ho khù khụ, tiếng ho khan nghe thật xót xa. Một bà cụ lưng còng, tóc bạc phơ, run rẩy vì lạnh và đói, đôi mắt trũng sâu nhìn xa xăm với vẻ tuyệt vọng. Đó là một nhóm người đang chật vật tìm kiếm sự sống, một bức tranh sống động về sự khắc nghiệt của *nhân gian* khi *Thiên Đạo* không còn ban phát linh khí dồi dào.
Tiểu Cửu là người đầu tiên lên tiếng, đôi tai cáo của nàng vểnh lên, đôi mắt tròn xoe ánh lên vẻ kinh ngạc và xót xa. "Ôi trời, họ trông thảm hại quá! Chắc là bị yêu thú đuổi giết sao? Trông họ còn thê thảm hơn cả những kẻ nghèo khổ nhất ở thị trấn ta từng qua."
Dương Quân nheo mắt quan sát. Anh là người có tu vi, cảm nhận được sự hiện diện của yêu khí nếu có. "Không có dấu vết yêu khí... có vẻ là do đói khát và mệt mỏi. Không ai trong số họ có chút linh lực nào, chỉ là những phàm nhân thuần túy." Giọng anh trầm xuống, pha chút chua xót. Anh đã từng nghĩ, những tu sĩ như họ có thể che chở cho phàm nhân, nhưng thực tế tàn khốc này cho thấy, sức mạnh của họ cũng có giới hạn, và đôi khi, những mối đe dọa không đến từ yêu ma mà từ chính cuộc sống.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, với bản tính lương thiện ẩn sâu dưới vẻ ngoài lạnh lùng, không kìm được lòng trắc ẩn. Nàng đã từng là một tiên tử cao cao tại thượng, ít khi tiếp xúc với những cảnh tượng bi thương như thế này. Nhưng sau những ngày tháng đồng hành cùng Tạ Trần, chứng kiến cuộc sống phàm trần và những mâu thuẫn được hóa giải bằng *nhân tính*, trái tim nàng đã mềm mại hơn rất nhiều. Nàng muốn hành động ngay lập tức, muốn dùng sức mạnh của mình để giúp đỡ.
"Để ta dùng chút linh lực sưởi ấm cho họ, rồi ban chút linh dược..." nàng nói, giọng nói vẫn trong trẻo nhưng giờ đây đã pha chút bối rối, dao động. Nàng khẽ đưa tay lên, một luồng linh khí trong suốt khẽ lay động trên đầu ngón tay nàng. Đó là bản năng của một tu sĩ, dùng sức mạnh để giải quyết vấn đề.
Nhưng Tạ Trần lại khẽ lắc đầu, ánh mắt hắn dịu dàng nhưng kiên định, nh�� một dòng nước ngầm ngăn chặn cơn lũ dữ dội. Hắn không nói nhiều, chỉ đưa tay ra, nhẹ nhàng đặt lên cổ tay Lăng Nguyệt Tiên Tử, ngăn nàng thi triển linh lực.
"Đừng vội," Tạ Trần trầm giọng, ánh mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào đôi mắt phượng của nàng. "Chúng ta cần biết căn nguyên vấn đề của họ. Sức mạnh pháp thuật đôi khi chỉ là giải pháp tạm thời. Linh dược có thể chữa bệnh, nhưng không thể chữa lành sự tuyệt vọng, càng không thể chỉ ra con đường sống cho họ ở vùng đất này. Nếu chúng ta chỉ ban phát, họ sẽ lại rơi vào cảnh khốn cùng khi linh dược cạn kiệt, linh lực tan biến. Điều họ cần, không phải là cá, mà là cách câu cá."
Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ giật mình, luồng linh khí trên tay nàng tan biến. Nàng nhìn Tạ Trần, rồi lại nhìn nhóm phàm nhân đang co ro trong gió lạnh. Nàng hiểu ý hắn. Hắn không muốn họ trở nên phụ thuộc, không muốn giải quyết vấn đề bề mặt mà bỏ qua cội rễ. Hắn muốn họ tự đứng vững, muốn gieo vào họ niềm tin và tri thức, thứ còn quý giá hơn bất kỳ loại linh dược nào. Trong lòng nàng, một lần nữa, sự tranh đấu giữa quan niệm tu tiên truyền thống và con đường *Nhân Đạo* của Tạ Trần lại diễn ra. Nhưng lần này, nàng đã không còn kiên quyết như trước. Ánh mắt nàng ánh lên sự suy tư, chấp nhận.
Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu vẫn còn hơi hoài nghi, nàng nhíu mày đáng yêu, đôi tai khẽ giật giật. "Nhưng họ trông đói lắm! Chẳng lẽ cứ để họ chịu đói sao?"
Mộ Dung Tuyết khẽ thở dài, nàng bước đến gần Tạ Trần, ánh mắt nhìn nhóm phàm nhân với sự đồng cảm sâu sắc. "Tạ công tử nói đúng. Cứu họ một lần không bằng chỉ cho họ cách tự cứu lấy mình. Nhưng, họ đã tuyệt vọng đến thế này, liệu có còn sức mà tự cứu?"
Tạ Trần không đáp lời, hắn chỉ khẽ mỉm cười. Nụ cười ấy không chứa đựng sự lạc quan hời hợt, mà là một sự tin tưởng sâu sắc vào khả năng tiềm ẩn của *nhân tính*, vào ý chí sinh tồn của con người. Hắn biết, trong mỗi người, dù là phàm nhân yếu ớt nhất, cũng tồn tại một ngọn lửa nhỏ của hy vọng và kiên cường, chỉ cần có người khơi gợi nó lên mà thôi. Hắn chậm rãi bước tới, không hề do dự, tiến về phía nhóm phàm nhân đang ngồi co ro dưới vách đá đổ nát. Bước chân hắn nhẹ nhàng, nhưng lại mang theo một sức nặng vô hình, một khí chất điềm tĩnh như một vị thầy giáo đang bước đến bên những học trò đang lạc lối.
***
Tạ Trần dừng lại cách nhóm phàm nhân vài bước chân, ánh mắt hắn lướt qua từng gương mặt hốc hác, từng tấm áo rách rưới. Hắn không vội vàng lên tiếng, mà chỉ đứng đó, lắng nghe tiếng gió rít gào, tiếng ho khan yếu ớt của đứa trẻ, và cả sự tĩnh lặng nặng nề bao trùm. Sự xuất hiện của hắn và các đồng hành, những người trông có vẻ thanh sạch và khỏe mạnh hơn hẳn, lập tức thu hút sự chú ý của nhóm phàm nhân. Ánh mắt họ, ban đầu là sự cảnh giác, sau đó là tò mò, và cuối cùng là một tia hy vọng mong manh, như những đốm lửa nhỏ le lói trong màn đêm.
Lão Đại Hùng, người đàn ông vạm vỡ nhưng giờ đây gầy gò vì thiếu ăn, với khuôn mặt khắc khổ và ánh mắt đầy mệt mỏi nhưng vẫn giữ được chút quyết tâm, chậm rãi đứng dậy. Hắn ta cầm một cây g��y thô sơ, như một thứ vũ khí tự vệ cuối cùng. Quần áo của hắn rách rưới, nhưng dáng vẻ vẫn toát lên khí chất của một thủ lĩnh.
"Các vị... các vị là người tốt?" Lão Đại Hùng lên tiếng, giọng khàn đặc vì khát và mệt mỏi. Hắn ta nhìn Tạ Trần với ánh mắt dò xét. "Chúng tôi đã đi mấy ngày trời, lương khô cạn, nước cũng sắp hết. Phía trước toàn là núi đá, không biết đường nào ra khỏi đây."
Bà Cụ Liên, người phụ nữ già nua với thân hình gầy guộc và lưng còng, đôi mắt trũng sâu nhưng vẫn ánh lên sự từng trải, khẽ thở dài, thốt ra một câu nói đầy tuyệt vọng. "Trời phạt chúng tôi rồi... không còn lối thoát nào cả. Chúng tôi chỉ muốn tìm một nơi bình yên để sống, nhưng xem ra, ngay cả điều đó cũng là xa xỉ."
Tiểu Hoa, đứa trẻ gầy gò với đôi mắt to tròn ngây thơ nhưng đầy vẻ sợ sệt, nép mình vào lòng bà cụ, thỉnh thoảng lại ho khù khụ. Em không hiểu hết những lời người lớn nói, nhưng cảm nhận được sự lo lắng và bất an đang bao trùm.
Tạ Trần không hề tỏ ra cao ngạo hay thương hại. Hắn chỉ khẽ mỉm cười, nụ cười ấy như một tia nắng yếu ớt xuyên qua lớp mây mù, mang đến chút ấm áp. Hắn ngồi xuống trên một tảng đá đổ nát gần đó, không chút dè dặt, và ra hiệu cho nhóm phàm nhân cũng ngồi xuống.
"Không phải trời phạt," Tạ Trần nói, giọng trầm ấm và điềm tĩnh, như một dòng suối mát lành giữa sa mạc khô cằn. "Chỉ là các vị chưa nhìn thấy con đường. Thiên Đạo có thể đang suy yếu, nhưng *nhân gian* vẫn còn đó, và con người vẫn luôn có cách để sinh tồn. Ta có thể chỉ cho các vị một lối đi khác, và cách tìm kiếm nguồn sống ở đây."
Ánh mắt của Lão Đại Hùng và Bà Cụ Liên lập tức ánh lên một tia hy vọng mãnh liệt. Họ nhìn Tạ Trần với vẻ bán tín bán nghi, nhưng sự tuyệt vọng đã khiến họ sẵn sàng nắm lấy bất kỳ cơ hội nào.
Tạ Trần bắt đầu quan sát kỹ lưỡng hơn. Hắn nhìn địa hình xung quanh, những ngọn núi đá gồ ghề, những khe nứt sâu hoắm. Hắn nhìn những loại cây cối cằn cỗi đang mọc xen kẽ giữa các tảng đá, những vũng nước đọng nhỏ bé sau trận mưa rào ít ỏi nào đó. Hắn không chỉ nhìn bằng mắt thường, mà còn bằng 'Nhân Quả Chi Nhãn' của mình, khả năng suy luận cực hạn, nhìn thấy mối liên hệ sâu xa giữa mọi sự vật. Hắn không chỉ thấy những cái cây, mà thấy sự sống tiềm ẩn trong chúng. Hắn không chỉ thấy những vũng nước, mà thấy con đường của dòng chảy ngầm.
"Các vị đã đi về hướng nào?" Tạ Trần hỏi, ánh mắt vẫn lướt qua cảnh vật. Lão Đại Hùng chỉ về hướng họ vừa đến, nơi con đường mòn dần biến mất vào trong rừng cây gai góc.
"Đó là hướng sai," Tạ Trần nhẹ nhàng nói. "Vùng đất này khô cằn, nhưng không phải không có nguồn sống. Phía đông bắc, ẩn mình sau dãy núi đá này, có một khe suối nhỏ. Dù không lớn, nhưng đủ để cung cấp nước uống. Và ven suối, sẽ có những loại cây ăn được. Phía tây bắc, nơi các vị định đi, chỉ toàn là hoang mạc đá, càng đi càng khô cằn."
Hắn dùng một cành cây khô gãy, bắt đầu vẽ bản đồ đơn giản trên nền đất. Những nét vẽ nhanh chóng và chính xác, chỉ ra những ngọn núi, những khe đá, những con đường mòn khó thấy mà ngay cả những người địa phương cũng khó lòng phát hiện.
"Đây là con đường mòn," Tạ Trần chỉ vào một vệt nhỏ trên bản đồ đất. "Nó ẩn mình giữa hai vách đá này, khá hẹp và khó đi, nhưng sẽ dẫn các vị đến khe suối. Dọc theo con suối, các vị sẽ tìm thấy loại cây này," hắn vẽ một hình dáng cây có lá tròn, "gọi là 'Địa Linh Thảo'. Rễ của nó có thể ăn được, chứa nhiều nước và chất dinh dưỡng. Còn loại cây này," hắn vẽ một cây khác có lá dài và thân mọng nước, "là 'Sa Mạc Cốt'. Lấy phần lõi bên trong, có thể giải khát. Quan trọng là, phải biết cách phân biệt với cây độc. Lá của cây độc thường có màu sắc sặc sỡ hơn, hoặc có gai nhọn bất thường. Cần cẩn trọng khi tìm kiếm."
Hắn nói chậm rãi, rõ ràng, không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào. Hắn không chỉ chỉ đường, mà còn truyền đạt tri thức sinh tồn, những bài học mà phàm nhân phải trả giá bằng máu và nước mắt mới có thể học được. Hắn giải thích về dấu hiệu của những mạch nước ngầm, cách tìm kiếm hang động để tránh gió bão, cách dùng đá lửa để nhóm bếp sưởi ấm. Hắn thậm chí còn chỉ ra cách dựng lều tạm bằng những cành cây khô và vải rách để chống chọi với cái lạnh đêm.
"Quan trọng nhất," Tạ Trần nhìn thẳng vào mắt Lão Đại Hùng, "là sự đoàn kết. Mỗi người một việc, cùng nhau chia sẻ gánh nặng. Người khỏe mạnh sẽ gánh vác, người yếu ớt sẽ được che chở. Và phải giữ vững niềm tin. Không có gì là không thể vượt qua nếu lòng người không từ bỏ. Sự tuyệt vọng chính là kẻ thù lớn nhất."
Lão Đại Hùng và Bà Cụ Liên lắng nghe từng lời của Tạ Trần, ánh mắt họ từ nghi ngờ dần chuyển sang tin tưởng. Những gì Tạ Trần nói, không phải là những lời khuyên suông, mà là những tri thức thực tế, được đúc kết từ sự quan sát tinh tường và khả năng thấu hiểu *nhân quả* sâu sắc. Hắn không hứa hẹn một phép màu, mà chỉ vạch ra một con đường, một cơ hội, và quan trọng hơn, hắn đã khơi gợi lại ngọn lửa hy vọng trong lòng họ.
"Chúng tôi... chúng tôi sẽ làm theo lời tiên sinh," Lão Đại Hùng nói, giọng hắn run run. "Cảm ơn tiên sinh. Chúng tôi sẽ cố gắng."
Tạ Trần đứng dậy, ánh mắt hắn lướt qua toàn bộ nhóm phàm nhân. Hắn khuyến khích họ dựa vào nhau để vượt qua, để biến những khó khăn thành động lực. Hắn đã không ban phát linh dược, không dùng pháp thuật. Hắn chỉ dùng trí tuệ, sự thấu hiểu, và niềm tin vào *nhân tính* của con người để chỉ cho họ con đường sống.
***
Nhóm phàm nhân, với niềm hy vọng mới được thắp lên và sự chỉ dẫn rõ ràng từ Tạ Trần, đã bắt đầu thu dọn đồ đạc ít ỏi của mình. Ánh mắt họ không còn vẻ tuyệt vọng, thay vào đó là sự kiên định và một tia sáng của niềm tin. Lão Đại Hùng ra lệnh cho những người khỏe mạnh nhất đi trước dò đường, những người già và trẻ nhỏ được những người khác dìu dắt cẩn thận. Trước khi đi, Lão Đại Hùng quay lại, cúi đầu thật sâu trước Tạ Trần, ánh mắt hắn tràn đầy sự biết ơn. Bà Cụ Liên và Tiểu Hoa cũng vẫy tay chào tạm biệt, dù đôi mắt Tiểu Hoa vẫn còn chút sợ sệt, nhưng trên môi em đã hé nở một nụ cười yếu ớt.
Từng bước chân chậm rãi, nhóm phàm nhân khuất d���n vào con đường mòn ẩn khuất giữa những vách đá, mang theo một tia hy vọng mong manh về một tương lai tươi sáng hơn. Tạ Trần và các đồng hành đứng đó, lặng lẽ nhìn họ khuất dạng. Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng phế tích, vẽ nên một bức tranh vừa bi tráng vừa đầy hy vọng. Gió nhẹ hơn, không còn gào thét dữ dội mà chỉ khẽ xào xạc trên những lá cây khô, tạo nên một âm thanh trầm lắng. Tiếng chim hót xa xa, như một giai điệu dịu dàng của sự sống đang hồi sinh.
Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn đứng bất động, ánh mắt nàng dõi theo hướng nhóm phàm nhân vừa đi. Nguyệt Quang Trâm trên tóc nàng khẽ rung rinh trong làn gió nhẹ, phản chiếu ánh sáng đỏ rực của mặt trời đang lặn. Trong lòng nàng, một dòng cảm xúc phức tạp đang cuộn trào. Nàng đã từng nghĩ, với tu vi của mình, nàng có thể ban phát linh dược, thi triển thần thông để cứu vớt chúng sinh. Nhưng Tạ Trần đã cho nàng thấy một cách khác, một con đường tuy không có phép thuật diệu kỳ, nhưng lại lay động sâu sắc hơn, bền vững hơn bất kỳ thần thông nào.
"Người không dùng pháp thuật, không ban phát linh dược, nhưng lại vực dậy được tinh thần và chỉ ra lối thoát cho họ," Lăng Nguyệt Tiên Tử chậm rãi nói, giọng nàng trầm tư, không còn vẻ lạnh lùng như trước. "Điều này... e rằng còn khó hơn cả việc thi triển đại thần thông. Pháp thuật có thể tạo ra kỳ tích trong chốc lát, nhưng tri thức và niềm tin... mới là thứ tạo nên sự sống trường tồn."
Dương Quân đứng cạnh Lăng Nguyệt Tiên Tử, vẻ mặt anh cũng đầy suy tư. "Ta đã từng nghĩ, sức mạnh tu vi là tất cả. Rằng chỉ cần đủ mạnh, ta có thể bảo vệ *nhân gian* này khỏi mọi tai ương. Nhưng Tạ huynh cho ta thấy, trí tuệ và sự thấu hiểu lòng người còn có thể mạnh mẽ hơn. Nó không chỉ là sức mạnh để chống lại, mà còn là sức mạnh để kiến tạo, để chỉ dẫn." Anh khẽ siết chặt tay, trong lòng dấy lên một sự ngưỡng mộ sâu sắc đối với Tạ Trần.
Tạ Trần quay lại nhìn các đồng hành, ánh mắt hắn vẫn điềm tĩnh, sâu sắc. Hắn không phủ nhận sức mạnh của tu vi, nhưng hắn cũng không tuyệt đối hóa nó. "Sức mạnh có thể cứu vớt một lần, nhưng trí tuệ và niềm tin sẽ giúp họ đi xa hơn. Đó là 'Nhân Đạo'. Không phải là ban phát sự cứu rỗi từ trên cao, mà là khơi gợi sức mạnh tiềm ẩn trong chính mỗi con người."
Mộ Dung Tuyết nhìn về phía chân trời, nơi ánh hoàng hôn dần tắt. "Nhìn họ đi, ta lại thấy một con đường mới... cho chính mình." Nàng vốn là một y sư, luôn tìm cách chữa bệnh cứu người. Nhưng giờ đây, nàng hiểu rằng, không chỉ có bệnh thể xác, mà còn có bệnh tâm hồn, bệnh của sự tuyệt vọng. Và đôi khi, liều thuốc tốt nhất không phải là linh dược quý hiếm, mà là một lời động viên, một sự chỉ dẫn đúng lúc.
Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu, sau một hồi trầm tư hiếm hoi, bỗng nhiên rụt rè nắm lấy tay Tạ Trần. "Tạ công tử... người thật sự rất đặc biệt. Ta từng nghĩ người là kẻ ngốc khi từ bỏ thành tiên, nhưng giờ đây... ta không còn thấy như vậy nữa." Đôi tai cáo của nàng khẽ vẫy vẫy, ánh mắt ngây thơ của nàng ánh lên vẻ ngưỡng mộ chân thành.
Tạ Trần chỉ khẽ mỉm cười, không nói thêm lời nào. Hắn nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi m��n đêm đang dần buông xuống. Hắn biết, *Thiên Đạo* đang suy tàn, Ma Chủ Cửu U đang rục rịch, các đại tông môn tu tiên đang tan rã hoặc cố thủ trong tuyệt vọng. Những thách thức phía trước sẽ còn lớn hơn, phức tạp hơn rất nhiều. Nhưng hắn cũng tin rằng, mỗi lần gieo một hạt mầm hy vọng, mỗi lần khơi gợi một tia sáng *nhân tính*, hắn đang góp phần xây dựng nên một nền móng vững chắc cho một kỷ nguyên mới. Bởi lẽ, *nhân quả* không phải là thứ bị thay đổi bởi linh lực, mà là thứ được định hình bởi chính trái tim con người. Và đó, có lẽ mới chính là con đường chân chính để cứu vãn *nhân gian*. Lăng Nguyệt Tiên Tử nhìn Tạ Trần, trong ánh mắt nàng không còn sự lạnh lùng của tiên gia, mà là một tia sáng của sự thấu hiểu, của một niềm tin mới mẻ vừa được gieo mầm, đang dần đâm rễ sâu sắc trong tâm hồn nàng.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.