Nhân gian bất tu tiên - Chương 459: Nhân Quả Vô Hình: Tiên Tử Thấu Hiểu
Đêm dần buông xuống Thị Trấn An Bình, mang theo màn sương giăng mắc và sự tĩnh lặng sau một ngày dài rộn ràng. Ánh đèn lồng lay động nhẹ trong gió, hắt những vệt sáng vàng vọt lên con đường đất đã khô ráo, lên những gương mặt đã bình yên trở lại. Sự hòa giải của Ông Lão Bán Vải và Bà Chủ Quán Bánh đã gieo một hạt giống an lành vào lòng người, khiến không khí trở nên ấm áp, dễ chịu lạ thường. Tạ Trần đứng đó, ngọn lửa nhân tính trong hắn dường như cũng bừng sáng hơn trong mắt những người đồng hành. Hắn khẽ gật đầu, ánh mắt xa xăm, như đã nhìn thấy một tương lai mà ít ai có thể hình dung. Một kỷ nguyên mới, nơi sức mạnh không đến từ pháp thuật hay linh khí, mà đến từ chính trái tim con người, dường như đang dần hé mở.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn e ấp xuyên qua kẽ lá, đoàn người của Tạ Trần đã rời khỏi Thị Trấn An Bình, tiến sâu vào Rừng Thanh Phong. Sớm mai trong rừng mang một vẻ đẹp thanh khiết đến nao lòng. Tiếng chim hót líu lo chào ngày mới, hòa cùng tiếng lá cây xào xạc trong làn gió nhẹ và tiếng suối chảy róc rách vọng lại từ xa. Mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm qua vẫn còn vương vấn, quyện với hương lá cây xanh biếc và mùi hoa dại thoang thoảng, tạo nên một bầu không khí trong lành, mát mẻ. Những tia nắng yếu ớt len lỏi qua tán cây cổ thụ, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên thảm thực vật xanh mướt.
Dương Quân bước đi bên cạnh Tạ Trần, thỉnh thoảng lại liếc nhìn hắn, ánh mắt vẫn còn vương vấn sự kinh ngạc từ những gì đã chứng kiến. "Tạ huynh... hành động của huynh ở Thị Trấn An Bình quả thực khó lường. Một tu sĩ như chúng ta, khi thấy mâu thuẫn, thường sẽ nghĩ ngay đến việc dùng uy lực, hoặc dùng quy tắc của tông môn để lập lại trật tự." Hắn khẽ thở dài. "Nhưng huynh lại... chỉ bằng lời nói, bằng sự thấu hiểu, đã khiến họ tự nguyện hòa giải. Kết quả này... quả thực sâu sắc hơn, phải không, Tiên Tử?" Hắn quay sang hỏi Lăng Nguyệt, người đang bước đi phía sau, ánh mắt vẫn lạnh lùng nhưng sâu thẳm một nỗi suy tư.
Lăng Nguyệt Tiên Tử không lập tức đáp lời, nàng chỉ khẽ gật đầu, mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng khẽ lay động theo từng bước chân. Nàng vẫn mặc bộ bạch y thanh khiết, nhưng vẻ lạnh lẽo ngày nào dường như đã vơi đi đôi chút, nhường chỗ cho một sự trầm mặc khó tả. "Đúng vậy, Dương Quân. Sự hòa giải do uy lực mang lại thường chỉ là sự phục tùng tạm thời. Dẫu có phân xử đúng sai, lòng người vẫn còn canh cánh. Nhưng cách Tạ công tử làm, lại khiến họ tự nguyện buông bỏ *chấp niệm*, tự nguyện hàn gắn. Điều này..." Nàng dừng lại, đôi mắt phượng sắc bén lần đầu tiên nhìn Tạ Trần không còn vẻ ngờ vực hay dò xét, mà là một sự chiêm nghiệm sâu sắc. "...hoàn toàn khác biệt với những gì ta từng học, từng biết về cách điều hành và duy trì trật tự trong giới tu tiên."
Tạ Trần vẫn bước đi trầm lặng, ánh mắt hắn lướt qua những tán cây cổ thụ, như đang nhìn thấu vạn vật. Hắn không hề ngạc nhiên trước lời nói của Lăng Nguyệt, cũng không có vẻ đắc ý. "Trật tự được lập bằng uy lực, bằng pháp tắc cứng nhắc, dẫu có hiệu quả tức thời, nhưng lại khó lòng bền vững. Nó chỉ là sự áp đặt từ bên ngoài. Còn sự thấu hiểu và tự nguyện, lại xuất phát từ bên trong mỗi con người. Đó là thứ sức mạnh vô hình, nhưng lại có khả năng kiến tạo và duy trì một trật tự chân chính, một sự an bình thật sự." Hắn khẽ nói, giọng trầm ấm, vang vọng giữa không gian tĩnh mịch của rừng. "Giới tu tiên các vị, vì quá chú trọng vào việc tu luyện linh lực, truy cầu trường sinh, mà dần quên mất đi nguồn cội của mọi mâu thuẫn, mọi *nhân quả*... đều nằm ở lòng người."
Mộ Dung Tuyết mỉm cười nhẹ, ánh mắt nàng tràn đầy sự thấu hiểu. "Đúng vậy. Đạo lý này, có lẽ các tiên môn đã lãng quên từ lâu rồi."
Tiểu Cửu, với đôi tai cáo trắng muốt khẽ vẫy, tò mò nhìn Tạ Trần. "Nhưng... nếu không có pháp thuật, không có sức mạnh, thì làm sao có thể giải quyết được những chuyện lớn lao hơn chứ? Chẳng lẽ Tạ Trần ca cứ mãi đi hòa giải mấy chuyện nhỏ nhặt này sao?" Giọng nàng trong trẻo, mang theo một chút bối rối.
Tạ Trần khẽ liếc nhìn Tiểu Cửu, ánh mắt hắn thoáng hiện lên một tia ấm áp. "Tiểu Cửu, ngươi có nghĩ rằng, những chuyện 'lớn lao' mà ngươi nói, liệu có phải cũng bắt nguồn từ những 'chuyện nhỏ nhặt' trong lòng người? Một mối thù sâu đậm, một cuộc chiến tranh tàn khốc, một sự bất công kéo dài... tất cả đều là sự tích tụ của vô số những *chấp niệm*, những hiểu lầm, những tổn thương nhỏ bé. Nếu ta có thể hóa giải những hạt mầm ấy từ ban đầu, liệu có còn cần đến sức mạnh hay pháp thuật để dẹp đi những quả núi đã thành hình?" Hắn nói, rồi lại quay đầu, ánh mắt hướng về phía trước, nơi con đường mòn nhỏ dần uốn lượn sâu hơn vào cánh rừng.
Lăng Nguyệt Tiên Tử lắng nghe, trong lòng nàng như có một lớp sương mờ đang dần tan biến. Nàng vốn sinh ra trong tiên môn, được giáo dục rằng sức mạnh là tối thượng, pháp thuật là phương tiện để trấn áp cái ác, duy trì trật tự. Đối với nàng, mọi mâu thuẫn đều có thể giải quyết bằng một đạo lý cứng nhắc, một phép thuật mạnh mẽ, hoặc ít nhất là một lời phán quyết từ người có địa vị cao hơn. Nhưng Tạ Trần lại chỉ ra một con đường khác, một con đường mà nàng chưa từng nghĩ tới: con đường của sự thấu hiểu, của lòng người. Cái cảm giác "mất người" mà nàng vẫn luôn lo sợ, có lẽ không chỉ là sự mất đi cảm xúc, mà còn là sự mất đi khả năng nhìn thấu những sợi tơ *nhân quả* vô hình, khả năng kết nối chân thành với *nhân gian*. Nàng chợt nhận ra, thế giới tu tiên mà nàng đang sống, dù bề ngoài có vẻ hùng mạnh, nhưng bên trong lại đang dần trở nên xơ cứng, thiếu đi sự mềm mại, linh hoạt của *nhân tính*.
Đoàn người tiếp tục hành trình xuyên qua Rừng Thanh Phong, không khí tĩnh lặng chỉ bị phá vỡ bởi tiếng bước chân nhẹ nhàng và những lời đối thoại trầm tư. Dù không ai nói ra, nhưng mỗi người đều cảm nhận được rằng, chuyến đi này không chỉ là một cuộc hành trình vật lý, mà còn là một cuộc kiếm tìm, một cu��c khai phá những giá trị tưởng chừng đã bị lãng quên. Ánh nắng dần lên cao, trải vàng khắp lối đi, nhưng trong lòng Lăng Nguyệt, vẫn còn đó những khúc mắc, những câu hỏi chưa lời giải đáp về con đường 'Nhân Đạo' mà Tạ Trần đang theo đuổi. Nàng muốn thấy thêm, muốn hiểu thêm, liệu một phàm nhân không có chút linh lực nào, có thể thực sự thay đổi được điều gì trong thế giới đang trên bờ suy kiệt này.
Khi mặt trời đã lên đến đỉnh đầu, rọi những tia nắng chói chang xuống nhân gian, nhóm Tạ Trần cuối cùng cũng rời khỏi Rừng Thanh Phong, đặt chân đến một thôn làng nhỏ nép mình bên sườn núi – Mộc Diệp Thôn. Ngay từ cái nhìn đầu tiên, Mộc Diệp Thôn đã toát lên một vẻ đẹp yên bình, tĩnh lặng đến lạ. Những ngôi nhà gỗ nhỏ, đơn giản, được xây dựng hài hòa với thiên nhiên, mái lợp rơm vàng óng, tường bằng gỗ mộc mạc. Con đường đất nhỏ dẫn vào làng uốn lượn quanh co, hai bên là những hàng cây xanh tươi tốt. Tiếng chim hót vẫn líu lo đâu đó, hòa cùng tiếng suối chảy róc rách từ một con suối nhỏ vắt ngang qua làng, và thoang thoảng mùi khói bếp, mùi thảo dược lẫn mùi đất rừng đặc trưng. Không khí ở đây trong lành đến mức khiến người ta cảm thấy tâm hồn mình cũng được gột rửa.
Tuy nhiên, sự yên bình đó nhanh chóng bị phá vỡ bởi một âm thanh chói tai. Khi nhóm Tạ Trần tiến sâu hơn vào làng, họ chứng kiến cảnh hai gia đình nông dân đang cãi vã gay gắt bên bờ suối. Một người đàn ông trung niên, thân hình vạm vỡ, mặc bộ đồ vải thô đã sờn cũ, khuôn mặt đỏ gay vì tức giận, tay chỉ trỏ vào một người đàn ông khác cũng khắc khổ không kém. Đó là Lão Nông Lý và Lão Nông Trần, hai gia đình có vẻ đã có hiềm khích từ lâu.
"Mảnh đất này vốn là của nhà ta! Tổ tiên ta đã khai hoang từ đời nào rồi! Các ngươi đừng hòng tranh giành!" Lão Nông Lý gầm lên, giọng điệu đanh thép, đôi mắt hằn lên những tia máu. Hắn giậm chân thình thịch xuống đất, như muốn khẳng định chủ quyền của mình.
Lão Nông Trần cũng không kém cạnh, hắn xô về phía trước, ánh mắt đầy phẫn nộ. "Ranh giới đã dịch chuyển! Mấy năm nay lũ lớn, con suối này đã đ��i dòng! Ai cũng thấy! Ngươi không thể chiếm đoạt phần đất mà Thiên Địa đã ban cho nhà ta!" Hắn nói, chỉ vào một hòn đá lớn nằm giữa con suối, như đó là bằng chứng thép cho lời nói của mình.
Hai người đàn ông xô đẩy nhau, những lời qua tiếng lại ngày càng gay gắt. Xung quanh họ là vài người dân làng đang đứng xem, vẻ mặt lo lắng, nhưng không ai dám can thiệp mạnh mẽ. Giữa họ là Trưởng Lão Làng, một cụ già râu tóc bạc phơ, lưng còng, đang cố gắng hòa giải bằng những lời lẽ yếu ớt. "Thôi thôi, hai vị! Bình tĩnh lại! Chuyện nhỏ mà thành lớn thì không hay! Hai nhà Lý Trần chúng ta vốn là láng giềng thân thiết bao đời, giờ vì chút đất đai mà thành thù địch thì còn ra thể thống gì nữa!" Ông lão vừa nói, vừa cố gắng ngăn cản hai người đàn ông đang giằng co. Tuy nhiên, lời nói của ông chẳng khác nào tiếng gió thoảng qua tai họ.
Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng đó, đôi mày thanh tú của nàng khẽ cau lại. Nàng vốn quen với việc giải quyết mâu thuẫn bằng sự minh bạch và uy nghiêm của tiên môn. Trong mắt nàng, việc tranh chấp đất đai này quá đỗi đơn giản, chỉ cần dùng một chút tiên thuật để dò xét địa mạch, xác định ranh giới cũ là mọi việc sẽ rõ ràng. Nàng đã có ý định tiến lên, thậm chí đã khẽ nhấc tay, một luồng linh khí vô hình chực chờ thoát ra, định dùng thần thức để 'kiểm tra' ranh giới, hóa giải mâu thuẫn một cách dứt khoát.
Nhưng đúng lúc đó, một bàn tay thon dài, gầy gò nhưng ấm áp, khẽ đặt lên cánh tay nàng, ngăn nàng lại. Tạ Trần lắc đầu nhẹ, ánh mắt hắn sâu thẳm, nhìn nàng như thể đã đọc thấu suy nghĩ của nàng. "Tiên Tử, pháp thuật có thể xác định ranh giới đất đai, nhưng không thể xác định được ranh giới trong lòng người. Nguồn cội của việc tranh chấp này, e rằng không nằm ở ranh giới vật chất, mà nằm ở những *chấp niệm* sâu kín, những hiểu lầm đã tích tụ từ lâu." Giọng hắn trầm ấm, vang nhẹ bên tai nàng, khiến nàng khẽ giật mình. Nàng khẽ rút tay lại, ánh mắt nàng vẫn nhìn hắn đầy vẻ khó hiểu, nhưng cũng không kìm được sự tò mò.
Tạ Trần không dùng uy lực hay pháp thuật, hắn bước tới, tiến vào giữa đám đông đang ồn ào. Hắn không nói lớn, cũng không tỏ vẻ phán xét. Hắn chỉ đứng đó, dáng vẻ thư sinh gầy gò, nhưng lại toát ra một sự trầm tĩnh lạ thường, khiến những tiếng cãi vã tự nhiên nhỏ dần. Hắn nhìn hai lão nông, ánh mắt không hề có sự xem thường hay xa cách, mà là một sự lắng nghe chân thành.
"Lão Lý, lão Trần," Tạ Trần khẽ cất tiếng, giọng điệu ôn hòa, như một người bạn cũ. "Con cháu hai nhà các ngài, vẫn thường cùng nhau bắt cá ở con suối này, phải không? Ta nhớ khi xưa đi ngang qua đây, thường thấy lũ trẻ nô đùa vui vẻ bên bờ suối, tiếng cười trong trẻo vang khắp thôn làng." Hắn không hỏi về đất đai, không hỏi về ranh giới, mà khơi gợi một ký ức xa xưa, một hình ảnh đẹp đẽ về sự gắn kết.
Hai lão nông ngẩn người. Họ không ngờ Tạ Trần lại nhắc đến chuyện này. Khuôn mặt căng thẳng của họ thoáng chốc giãn ra đôi chút. "Đúng vậy... trước kia thì có," Lão Nông Lý khẽ đáp, giọng bớt đi vẻ gay gắt.
"Lão Trần, lão Lý, ta còn nhớ, có lần lũ quét qua, cây cầu gỗ bị cuốn trôi, chính là nhà lão Lý đã giúp nhà lão Trần dựng lại cầu, phải không? Và khi nhà lão Lý bị bệnh, lão Trần đã mang thuốc thang, giúp đỡ qua cơn bạo bệnh?" Tạ Trần tiếp tục, ánh mắt hắn như xuyên thấu thời gian, gợi lại những ân tình cũ. Hắn không hề dò xét, không hề áp đặt, chỉ đơn thuần nhắc lại những sự thật mà có lẽ chính hai lão nông cũng đã quên đi trong cơn nóng giận.
Những lời nói của Tạ Trần như một dòng suối mát lành, nhẹ nhàng xoa dịu ngọn lửa giận dữ đang bùng cháy trong lòng hai lão nông. Họ bắt đầu nhìn nhau, ánh mắt không còn sự thù địch, mà thay vào đó là một chút ngạc nhiên, một chút bối rối, và cả một chút xấu hổ. Những ký ức về những ngày tháng khó khăn nhưng đầy ắp tình làng nghĩa xóm bỗng chốc ùa về, lấn át đi những mâu thuẫn nhỏ nhặt trước mắt.
Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng sau Tạ Trần, chăm chú quan sát mọi cử chỉ, lời nói của hắn. Nàng nhận ra, Tạ Trần không hề cố gắng phân xử ai đúng ai sai. Hắn cũng không hề dùng lời lẽ thuyết phục cao siêu. Hắn chỉ đơn thuần khơi gợi, nhắc nhở về những sợi dây liên kết vô hình đã tồn tại giữa những con người này. Hắn không chữa trị vết thương bằng thuốc, mà bằng cách giúp họ nhớ lại rằng họ đã từng là những người bạn, những người láng giềng tốt của nhau. Cái gọi là 'nhân quả' trong lời hắn nói, không phải là một định luật siêu nhiên nào đó, mà là sự phản chiếu của những hành động và mối quan hệ giữa con người với con người. Nàng chợt hiểu rằng, sức mạnh của Tạ Trần không phải là biến đổi thế giới bằng pháp thuật, mà là thay đổi trái tim con người bằng sự thấu hiểu. Nguyệt Quang Trâm trên tóc nàng khẽ rung lên trong gió, phản chiếu ánh nắng dịu nhẹ, như thể cũng đang trầm tư.
Mộ Dung Tuyết nhìn Tạ Trần, ánh mắt nàng tràn đầy sự viên mãn. Nàng biết, Tạ Trần đang gieo những hạt mầm thiện lương vào lòng người, những hạt mầm mà một ngày nào đó sẽ đơm hoa kết trái, tạo nên một "nhân gian" tốt đẹp hơn. Dương Quân gật đầu lia lịa, trong lòng dâng trào một sự ngưỡng mộ sâu sắc. "Thật đúng là *Nhân Đạo*!" hắn thầm nghĩ.
Khi mặt trời bắt đầu ngả về tây, nhuộm đỏ cả một góc trời, ánh hoàng hôn rực rỡ chiếu rọi lên những mái nhà gỗ mộc mạc của Mộc Diệp Thôn. Tạ Trần vẫn đứng đó, giữa Lão Nông Lý và Lão Nông Trần, những người giờ đây đã bớt đi vẻ căng thẳng. Hắn không vội vàng đưa ra phán quyết, mà để cho những ký ức, những cảm xúc chân thật có đủ thời gian để thấm sâu vào lòng họ.
"Lão Lý, lão Tr���n," Tạ Trần lại cất tiếng, giọng hắn vẫn điềm tĩnh, nhưng ẩn chứa một sự chân thành khó cưỡng. "Đất đai và nguồn nước là tài nguyên quý giá, nhưng tình làng nghĩa xóm, tình người lại càng quý giá hơn. Con suối này, thay vì là nguyên nhân chia cắt, tại sao không thể là sợi dây gắn kết hai nhà? Mảnh đất mà hai vị đang tranh chấp, thay vì là biên giới của sự thù hận, tại sao không thể là khu vườn chung của sự thịnh vượng?"
Hai lão nông nhìn nhau, ánh mắt dao động. Tạ Trần không đợi họ trả lời, hắn tiếp tục. "Ta có một ý này. Hai nhà chúng ta, tại sao không cùng nhau, góp sức, xây một cây cầu nhỏ bắc qua con suối này? Cây cầu ấy không chỉ là lối đi, mà còn là biểu tượng của sự hòa giải, của sự kết nối. Còn mảnh đất đang tranh chấp, chúng ta hãy cùng nhau biến nó thành một khu vườn chung, trồng rau, trồng hoa, để con cháu hai nhà có nơi vui chơi, có nơi cùng nhau vun trồng hạnh phúc. Nguồn nước từ suối, chúng ta sẽ chia sẻ công bằng, dưới sự giám sát của Trưởng Lão Làng. Như vậy, cả hai nhà đều có lợi, con cháu sau này cũng sẽ không còn phải chịu đựng những mâu thuẫn của đời trước." Hắn nói, ánh mắt nhìn thẳng vào hai lão nông, chứa đựng sự tin tưởng và khích lệ.
Lời nói của Tạ Trần như một tia sáng xuyên qua màn sương mù trong tâm trí hai lão nông. Họ ngẩng đầu, nhìn nhau. Những hình ảnh về con cháu cùng nhau vui đùa, về một khu vườn chung xanh tốt, về một cây cầu nối liền hai bờ suối bỗng hiện lên trong tâm trí họ. Hơn hết, họ cảm nhận được sự chân thành, sự quan tâm thực sự từ Tạ Trần, một điều mà những lời phán xét cứng nhắc không bao giờ có thể mang lại.
"Nhân quả không chỉ là hành động và hậu quả," Tạ Trần nói tiếp, giọng hắn vang vọng trong không gian tĩnh lặng của buổi hoàng hôn. "Nó còn là sự gieo trồng lòng tin, sự vun đắp hòa thuận. Nếu gieo thù hận, sẽ gặt đau khổ. Gieo yêu thương, sẽ gặt bình an. Một cây cầu nhỏ, một khu vườn chung, có thể mang lại phước lành cho cả hai gia đình, và cho cả Mộc Diệp Thôn này. Chẳng phải đó là một *nhân quả* tốt đẹp hơn sao?"
Lão Nông Lý hít một hơi thật sâu, rồi từ từ gật đầu. "Lời tiên sinh... khiến lão phu bừng tỉnh. Suốt bao năm qua, ta cứ mãi *chấp niệm* vào mảnh đất nhỏ này, mà quên mất đi những giá trị lớn lao hơn." Hắn nhìn Lão Nông Trần, ánh mắt đã dịu đi rất nhiều.
Lão Nông Trần cũng thở dài một tiếng, vẻ mặt hối lỗi. "Chúng ta... đã sai rồi. Lão Lý, vậy thì... chúng ta hãy làm theo lời tiên sinh nói!"
Trong sự ngỡ ngàng của những người dân xung quanh, hai lão nông chậm rãi tiến lại gần nhau. Không cần bất kỳ ai thúc giục, họ tự nguyện đưa tay ra, nắm chặt lấy tay đối phương. Cái nắm tay ấy không chỉ là sự hòa giải, mà còn là sự hàn gắn của bao nhiêu năm tháng hiểu lầm, của bao nhiêu *chấp niệm* đã được buông bỏ. Gương mặt họ hiện rõ vẻ nhẹ nhõm, như trút được gánh nặng ngàn cân, và một nụ cười hiền hậu, chân thành nở trên môi cả hai.
Người dân Mộc Diệp Thôn chứng kiến cảnh tượng ấy, bỗng vỡ òa trong tiếng vỗ tay tán thưởng. Tiếng vỗ tay vang dội khắp thôn làng, hòa cùng tiếng xì xào bàn tán vui vẻ. Không khí căng thẳng đã tan biến hoàn toàn, thay vào đó là một s��� ấm áp lan tỏa, một niềm vui chung của cả cộng đồng khi một mâu thuẫn được hóa giải một cách êm đẹp. Tiếng củi cháy trong bếp lại vang lên, mùi khói bếp hòa quyện với hương thơm thức ăn bắt đầu bay khắp thôn, báo hiệu một buổi tối an lành đang đến.
Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng đó, nàng không hề rời mắt khỏi Tạ Trần. Nguyệt Quang Trâm trên tóc nàng khẽ rung rinh trong làn gió hoàng hôn, phản chiếu ánh sáng đỏ rực của mặt trời đang lặn. Trong lòng nàng, một dòng chảy cảm xúc mạnh mẽ đang cuộn trào. Nàng đã chứng kiến Tạ Trần hai lần hóa giải mâu thuẫn, cả hai lần đều không dùng đến linh lực, không dùng đến pháp thuật, nhưng kết quả lại sâu sắc và bền vững hơn bất kỳ thần thông nào nàng từng biết.
"Sức mạnh này..." nàng thầm thì trong nội tâm, đôi mắt phượng ánh lên vẻ chiêm nghiệm sâu sắc. "...không hề có linh lực, nhưng lại lay động sâu sắc hơn bất kỳ thần thông nào. Hắn không ép buộc, không trấn áp, mà chỉ khơi gợi lòng trắc ẩn, khơi gợi *nhân tính* trong mỗi con người. Đây có phải là 'nhân quả' mà hắn v���n thường nhắc đến? Không phải là sự trừng phạt hay ban thưởng từ Thiên Đạo, mà là sự phản chiếu của chính những gì con người gieo trồng và thu hoạch?"
Nàng chợt hiểu rằng, sự "mất người" mà nàng vẫn luôn lo sợ, không chỉ là sự mất đi cảm xúc hay ký ức, mà còn là sự mất đi khả năng thấu hiểu những sợi tơ *nhân quả* vô hình này, mất đi khả năng kết nối chân thành với *nhân gian*. Thế giới tu tiên, với những quy tắc cứng nhắc, những cuộc tranh giành quyền lực, đã khiến họ dần xa rời bản chất thực sự của sự sống, xa rời cái gọi là 'người'. Cái mà Tạ Trần đang làm, không phải là 'vá trời' theo cách của tiên môn, mà là 'vá lòng người', từng chút một, từng mâu thuẫn nhỏ bé.
Dương Quân và Mộ Dung Tuyết tiến đến bên Tạ Trần, gương mặt họ rạng rỡ niềm vui và sự ngưỡng mộ. Tiểu Cửu thì đã nhanh nhảu chạy lại chỗ hai lão nông, đôi tai cáo vẫy vẫy, tò mò hỏi han về việc xây cầu, trồng vườn. Tạ Trần chỉ khẽ mỉm cười, ánh mắt hắn lướt qua những gương mặt bình yên của dân làng, rồi dừng lại trên Lăng Nguyệt Tiên Tử. Trong ánh mắt hắn, không có sự tự mãn, chỉ có một sự điềm tĩnh, sâu sắc, như một dòng sông ngầm chảy mãi không ngừng. Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài, những mâu thuẫn lớn hơn, phức tạp hơn vẫn đang chờ đợi. Ma Chủ Cửu U đang chuẩn bị cho một đòn tấn công cuối cùng, muốn biến thế giới thành hỗn loạn vĩnh viễn. Thiên Đạo đang trên bờ sụp đổ. Các đại tông môn tu tiên đang tan rã hoặc cố thủ trong tuyệt vọng.
Nhưng hắn cũng tin rằng, nếu những hạt mầm của sự thấu hiểu và *nhân tính* này được gieo trồng đủ nhiều, chúng sẽ đâm chồi, nảy lộc, tạo nên một sức mạnh vô hình, đủ sức chống lại mọi hỗn loạn, đủ sức định hình một kỷ nguyên mới. Bởi vì, *nhân quả* không phải là thứ có thể bị thay đổi bởi linh lực, mà là thứ được định hình bởi chính trái tim con người. Và đó, có lẽ mới chính là con đường chân chính để cứu vãn *nhân gian*. Lăng Nguyệt Tiên Tử nhìn Tạ Trần, trong ánh mắt nàng không còn sự lạnh lùng của tiên gia, mà là một tia sáng của sự thấu hiểu, của một niềm tin mới mẻ vừa được gieo mầm.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.