Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 458: Trí Tuệ Nhân Gian: Hóa Giải Bất Hợp

Mùi khói bếp ấm áp, pha lẫn mùi thức ăn giản dị, lan tỏa khắp không gian. Mọi người không phân biệt chủ nhà hay hàng xóm, cùng nhau quây quần bên bếp lửa, chia sẻ bữa ăn đạm bạc. Những bát cơm trắng dẻo, vài món rau xào đơn giản, nhưng trên môi ai cũng nở nụ cười. Không ai than vãn về thiệt hại, không ai oán trách số phận. Họ chỉ đơn giản là sống, là cùng nhau vượt qua khó khăn, và tìm thấy niềm vui trong chính những điều nhỏ bé ấy.

Tạ Trần đứng lặng lẽ quan sát, ánh mắt hắn tràn đầy sự thấu triệt và một niềm hài lòng sâu sắc. Hắn khẽ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi nhưng chân thành, quay sang nhìn các đồng hành.

Dương Quân thở dài, nhưng đó là một tiếng thở nhẹ nhõm, không còn sự nặng nề hay bối rối như ban sáng. Ánh mắt hắn lướt qua khung cảnh bình dị trước mắt, từ những người đang sửa nhà đến những đứa trẻ đang nô đùa. "Thật không ngờ... giữa những khó khăn như vậy, họ vẫn có thể tìm thấy niềm vui và sự bình yên. Họ không có linh khí, không có pháp thuật, nhưng lại có một thứ sức mạnh khác..." Hắn chợt dừng lại, như đang tìm kiếm từ ngữ thích hợp. "Một thứ sức mạnh của sự gắn kết, của niềm tin..."

Lăng Nguyệt Tiên Tử, vẻ lạnh lùng trên gương mặt nàng đã tan biến từ lúc nào. Đôi mắt phượng của nàng giờ đây mềm mại hơn, chứa đựng sự thấu cảm sâu sắc. Nàng nhìn Tạ Trần, ánh mắt như muốn hỏi điều gì đó, rồi tự mình tìm thấy câu trả lời. "Đây... đây chính là 'Nhân Đạo' mà ngươi nói sao?" Giọng nàng nhẹ nhàng, nhưng chứa đựng một sự nhận thức mới mẻ, một sự chấp nhận mà nàng chưa từng nghĩ mình sẽ có. Nàng khẽ đưa tay chạm vào Nguyệt Quang Trâm, nhưng lần này không phải để tìm kiếm sự an ủi từ quá khứ, mà như để cảm nhận một sự kết nối mới, một sự ấm áp khác biệt.

Tạ Trần khẽ gật đầu, ánh mắt hắn xa xăm, như nhìn xuyên qua cả không gian và thời gian. "Đúng vậy. Sự kiên cường, lòng trắc ẩn, tình yêu thương, và niềm tin vào cuộc sống. Đó là những giá trị không cần linh khí, không cần pháp thuật, nhưng lại là nền tảng vững chắc nhất cho sự tồn tại." Hắn nói, giọng điệu trầm ấm, như đang tụng niệm một bộ kinh văn cổ xưa. "Các tông môn tu tiên cố thủ trong tuyệt vọng, Thiên Đạo suy kiệt, Ma Chủ Cửu U rục rịch. Tất cả những điều đó khiến chúng ta tin rằng thế giới đang đi đến hồi kết. Nhưng nhìn xem, những con người này, họ vẫn sống, vẫn yêu thương, vẫn xây dựng. Họ không biết về Thiên Đạo, không bận tâm đến Ma Chủ, nhưng chính họ, bằng tình người và sự kiên cường, đang gieo những hạt mầm cho một kỷ nguyên mới. Một kỷ nguyên mà ở đó, sức mạnh không đến từ pháp thuật, mà đến từ chính trái tim con người."

Nhóm đứng lặng lẽ quan sát. Lăng Nguyệt và Dương Quân trao đổi ánh mắt, vẻ mặt của họ đã hoàn toàn thay đổi. Không còn sự bối rối, không còn sự xa cách, thay vào đó là sự thấu hiểu sâu sắc và một niềm tin mới đang dần nhen nhóm. Sự thấu hiểu và đồng cảm ngày càng sâu sắc của họ sẽ củng cố niềm tin vào "Nhân Đạo" và là nền tảng cho sự hợp tác mạnh mẽ hơn với Tạ Trần trong tương lai. Tình làng nghĩa xóm và sự kiên cường của người dân Thị Trấn An Bình sẽ là hình mẫu cho những cộng đồng phàm nhân khác mà Tạ Trần sẽ gặp, và là minh chứng cho tiềm năng của "Nhân Đạo" khi đối mặt với những thách thức lớn hơn. Sự vắng mặt của sự can thiệp tu tiên trong lúc khó khăn của phàm nhân làm nổi bật sự thờ ơ của thế giới tu tiên hiện tại, gợi mở về sự sụp đổ của Thiên Đạo và sự cần thiết của một con đường mới.

Mộ Dung Tuyết mỉm cười, ánh mắt nàng tràn đầy sự viên mãn khi chứng kiến sự chuyển biến trong lòng Lăng Nguyệt và Dương Quân. Còn Hồ Ly Nữ (Tiểu Cửu) thì không thể đứng yên được nữa. Nàng nhìn những đứa trẻ con đang chạy nhảy vui đùa, rồi bất chợt, đôi tai cáo trắng muốt của nàng vẫy vẫy, chiếc đuôi mềm mại khẽ ve vẩy. Nàng, với bản tính hồn nhiên và tinh nghịch của mình, bất giác hòa vào đám trẻ, cùng chúng chạy nhảy, cười vang. Tiếng cười trong trẻo của nàng hòa cùng tiếng cười của những đứa trẻ phàm nhân, vang vọng trong không gian hoàng hôn dịu mát, như một khúc ca của sự sống, của niềm hy vọng giữa một thế giới đang dần chuyển mình.

***

Sáng hôm sau, ánh bình minh len lỏi qua những kẽ lá, rải vàng trên những mái nhà vừa được sửa sang sau trận mưa. Nắng nhẹ trải đều trên những con đường đất đã khô ráo, xua tan đi chút ẩm ướt còn sót lại. Một làn gió mát lành thổi qua, mang theo hương đất mới, hương hoa cỏ dại và cả mùi khói bếp ấm nồng từ những ngôi nhà đang chuẩn bị bữa sáng. Thị Trấn An Bình thức giấc, sau cơn bão, giờ đây lại càng thêm sức sống. Tiếng gà gáy vang vọng từ xa, tiếng người gọi nhau í ới, và tiếng rao hàng đã bắt đầu vọng lại từ khu chợ trung tâm.

Tạ Trần cùng nhóm đồng hành bước ra từ quán trọ. Hắn vẫn vận trên mình bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, không chút phô trương, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư như thư��ng lệ. Lăng Nguyệt Tiên Tử trong bộ bạch y thanh thoát, đôi mắt phượng vốn sắc bén giờ đã dịu đi vài phần, nàng không còn cảm thấy sự hỗn tạp của phàm trần là điều khó chịu, mà thay vào đó là một sự tò mò nhẹ nhàng, một niềm hứng thú mới mẻ trước những điều nàng chưa từng biết. Dương Quân, với khí chất nho nhã nhưng vẫn toát lên vẻ anh tuấn, bước đi bên cạnh, ánh mắt hắn sáng bừng, tràn đầy nhiệt huyết như muốn khám phá mọi ngóc ngách của cuộc sống nơi đây. Mộ Dung Tuyết vẫn dịu dàng, thanh lịch trong y phục xanh ngọc, nàng khẽ mỉm cười khi nhìn thấy Tiểu Cửu đang hí hửng chạy trước dẫn đường. Hồ Ly Nữ, với đôi tai cáo trắng muốt vểnh lên nghe ngóng, và chiếc đuôi mềm mại khẽ ve vẩy, nàng vẫn giữ nguyên vẻ hồn nhiên và tinh nghịch của mình, háo hức như một đứa trẻ được đến một thế giới mới lạ.

Cả nhóm chậm rãi bước vào khu chợ trung tâm, nơi nhịp sống phàm trần được thể hiện rõ ràng nhất. Tiếng mời chào rộn rã của người bán, tiếng mặc cả của người mua, tiếng leng keng của tiền đồng, tiếng lạch cạch của những vật dụng được bày bán. Mùi bánh nướng thơm lừng hòa quyện với mùi gia vị, mùi vải mới, mùi đất ẩm và cả mùi mồ hôi của những người lao động cần mẫn. Tất cả tạo nên một bức tranh sống động, đầy màu sắc và âm thanh, một bản giao hưởng của cuộc sống. Tạ Trần không vội vã, hắn chỉ điềm tĩnh quan sát, đôi khi dừng lại trước một gian hàng nhỏ, đôi khi lắng nghe một câu chuyện phiếm của những người phụ nữ gánh hàng. Mọi cử chỉ, ánh mắt của hắn đều toát lên một sự thấu hiểu sâu sắc, như thể hắn đang đọc một cuốn sách cổ, mà mỗi trang là một mảnh đời, một câu chuyện của *nhân gian*.

"Tiểu huynh, ngươi xem, những người phàm này, họ chỉ vì vài đồng bạc lẻ, một miếng vải vụn mà có thể tranh cãi đến đỏ mặt tía tai. Thế gian phàm tục, quả nhiên là khó hiểu." Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ thì thầm, giọng nàng vẫn còn đôi chút vẻ lạnh lùng cố hữu, nhưng sự khinh miệt ngày trước đã không còn, thay vào đó là một sự bối rối thật sự. Nàng chỉ vào hai quầy hàng đối diện nhau, nơi một Ông Lão Bán Vải và một Bà Chủ Quán Bánh đang lớn tiếng tranh cãi.

Ông Lão Bán Vải, với dáng người gầy gò, mái tóc bạc phơ được búi gọn, đôi mắt tinh tường thường dùng để xem xét vải vóc, giờ đây lại đỏ ngầu vì tức giận. Ông ta mặc chiếc áo vải thô sạch sẽ, nhưng trông có vẻ nhếch nhác hơn thường ngày. "Cái sạp bánh của bà lấn sang đất của tôi rồi! Bao nhiêu năm nay vẫn vậy, sao giờ lại muốn tranh giành? Bà chủ quán bánh kia, bà đừng tưởng tôi già mà dễ bắt nạt!" Giọng ông ta khàn khàn, từng lời như chứa đựng một nỗi ấm ức chất chứa.

Bà Chủ Quán Bánh, một phụ nữ dáng người phúc hậu, luôn đeo tạp dề sạch sẽ, đôi tay thoăn thoắt làm bánh giờ lại nắm chặt thành quyền. Khuôn mặt tươi tắn của bà giờ nhíu mày dữ dội, toát lên vẻ tự ái và tức giận không kém. "Ông nói gì lạ vậy? Đất này là của tôi từ đời cha ông để lại! Cái tường này đã cũ nát, tôi muốn sửa sang lại thì có gì sai? Ông bán vải thì cứ bán vải của ông đi, đừng có mà lo chuyện bao đồng!" Bà ta đáp trả đanh thép, không chịu nhường nhịn.

Cuộc cãi vã giữa hai người ngày càng gay gắt, thu hút sự chú ý của nhiều người qua đường. Tiếng xì xào bàn tán nổi lên, những người dân thị trấn hiếu kỳ vây quanh, nhưng không ai dám xông vào can ngăn, bởi lẽ đây không phải lần đầu tiên hai vị lão nhân này có lời qua tiếng lại. Những mâu thuẫn nhỏ nhặt, tích tụ theo năm tháng, đôi khi lại bùng nổ thành những trận cãi vã lớn, như một ngọn lửa nhỏ có thể thiêu rụi cả một khu rừng.

Dương Quân cau mày, ánh mắt hắn đầy vẻ suy tư. "Xem ra, ngay cả trong cuộc sống bình thường, mâu thuẫn cũng luôn tồn tại. Dù không phải vì tranh đoạt linh khí hay pháp bảo, nhưng những tranh chấp về lợi ích nhỏ nhặt này cũng đủ khiến người ta mất đi sự bình yên." Hắn thở dài, trong lòng thầm so sánh với những cuộc tranh đấu khốc liệt trong thế giới tu tiên, nơi sự sống còn được định đoạt bằng sức mạnh, bằng kiếm quang. Nhưng ở đây, chỉ là một bức tường cũ, một tấc đất lấn chiếm, mà lại có thể gây ra sự bất hòa sâu sắc đến vậy.

Tạ Trần chỉ khẽ lắc đầu, ánh mắt hắn không hề có vẻ ngạc nhiên hay bối rối, mà chỉ là một sự thấu hiểu sâu sắc. "Mâu thuẫn không phân biệt phàm tiên, chỉ khác ở hình thái và cái giá phải trả. Nhưng gốc rễ của mọi bất hòa, suy cho cùng, vẫn nằm ở *chấp niệm* của con người." Hắn nói, giọng điệu trầm ấm, như một lời giảng đạo. Hắn không vội vàng can thiệp, mà chỉ đứng đó, bình tĩnh quan sát, lắng nghe từng lời, từng cử chỉ của hai vị lão nhân đang tranh cãi. Hắn nhìn thấy sự mệt mỏi hằn sâu trên khóe mắt của Ông Lão Bán Vải, sự bực dọc và tổn thương ẩn sau vẻ ngoài giận dữ của Bà Chủ Quán Bánh. Hắn nh��n kỹ bức tường đất cũ kỹ mà họ đang tranh chấp, những vết nứt, những mảng vữa tróc ra, chứng kiến sự bào mòn của thời gian. Mùi bột bánh nồng nồng từ quán bà chủ, lẫn với mùi vải mới hơi ngai ngái từ sạp ông lão, tạo nên một sự đối lập kỳ lạ ngay giữa cuộc tranh cãi.

Tiểu Cửu, sau một hồi chạy nhảy, giờ cũng đã tò mò quay lại. Nàng chớp chớp đôi mắt to tròn, nghiêng đầu nhìn cảnh tượng trước mắt. "Hồ ly ta đâu có ngu! Chỉ là hơi... lanh lợi chút thôi! Hai người này cãi nhau ồn ào quá, có gì mà phải giận dữ đến thế chứ?" Nàng lẩm bẩm, vẻ mặt có chút khó hiểu, bởi thế giới yêu tộc của nàng ít khi có những tranh cãi kiểu này. Nếu có, thường là giải quyết bằng sức mạnh, hoặc đơn giản là bỏ đi.

Tạ Trần khẽ nhếch môi, ánh mắt hắn lướt qua đám đông hiếu kỳ, rồi dừng lại trên hai vị lão nhân. Hắn không nói gì thêm, chỉ lẳng lặng đợi chờ, như một dòng sông chảy chậm, chờ đợi con đập cuối cùng phải vỡ.

***

Cuộc tranh cãi cứ thế kéo dài, tiếng nói mỗi lúc một lớn hơn, thu h��t ngày càng nhiều người dân thị trấn. Họ tụ tập thành một vòng tròn, người thì lắc đầu thở dài, người thì xì xào bàn tán, nhưng không ai dám tiến lên hòa giải, bởi họ hiểu rằng, đây không chỉ là một cuộc cãi vã nhất thời, mà là sự bùng nổ của những ấm ức đã tích tụ qua bao năm tháng. Không khí dần trở nên căng thẳng, bức bối dưới ánh nắng giữa trưa. Mùi mồ hôi, mùi bụi đất hòa lẫn với mùi thức ăn, tạo nên một cảm giác ngột ngạt.

Tạ Trần vẫn đứng đó, dáng người gầy gò của hắn nổi bật giữa đám đông náo nhiệt. Hắn không nói một lời, chỉ chăm chú lắng nghe, quan sát. Đôi mắt sâu thẳm của hắn dường như có thể nhìn thấu qua lớp vỏ bọc tức giận, chạm đến tận cùng nỗi lòng của hai vị lão nhân. Hắn nhận thấy, ẩn sâu trong vẻ giận dữ của Ông Lão Bán Vải là một sự tổn thương, một cảm giác bị coi thường sau bao năm tháng nhẫn nhịn. Còn trong sự nóng tính của Bà Chủ Quán Bánh, lại là một nỗi tự ái bị chạm vào, một sự bất an về quyền sở hữu của mình.

Đợi đến khi cả hai đã nói đến khan cổ họng, lời lẽ đã trở nên gay gắt đến mức sắp chạm đến những giới hạn cuối cùng, Tạ Trần mới chậm rãi bước ra. Hắn không cao giọng, chỉ dùng một chất giọng trầm ấm, điềm tĩnh, tựa như dòng suối mát róc rách giữa sa mạc. "Hai vị lão nhân, xin hãy lắng nghe một lời. Đôi khi, những ồn ào bên ngoài chỉ là tấm màn che giấu đi những tiếng lòng đã bị bỏ quên quá lâu. Liệu có phải mâu thuẫn này không chỉ mới bắt đầu hôm nay, mà đã tích tụ từ lâu rồi không? Chẳng phải là những hạt bụi nhỏ, những gợn sóng lăn tăn, cứ thế tích tụ theo dòng thời gian, rồi bỗng chốc hóa thành cơn sóng dữ, nhấn chìm đi sự bình yên hay sao?"

Lời của Tạ Trần như một làn gió mát thổi qua không khí căng thẳng. Ông Lão Bán Vải đang định buông lời nặng nề, bỗng khựng lại. Ông ta ngước nhìn Tạ Trần, đôi mắt tinh tường giờ mang theo vẻ ngạc nhiên và một chút bối rối. "Công tử nói đúng... là lão già này cố chấp quá... nhưng mà..." Ông ta thở dài một tiếng, như trút đi gánh nặng đã đè nén trong lòng bấy lâu. "Nhiều năm trước, cái quán bánh của bà ấy mới mở, lửa bếp còn chưa quen, bánh làm cháy sém, ám khói sang vải của tôi... tôi đã phải giặt đi bao nhiêu tấm vải. Khi ấy tôi chỉ nghĩ bà ấy mới đến, làm ăn khó khăn, nên bỏ qua... nhưng nay bà ấy lại lấn chiếm đất của tôi, tôi không thể nhịn được nữa!" Giọng ông lão run run, chứa đựng cả sự uất ức và một chút tiếc nuối cho sự nhường nhịn ngày xưa của mình.

Bà Chủ Quán Bánh nghe vậy, gương mặt bà đỏ bừng. Nỗi tự ái bị chạm vào, nhưng sâu thẳm trong lòng, bà cũng cảm thấy một chút hối lỗi. "Ông nói cái gì? Tôi làm cháy vải của ông khi nào? Cái đó là chuyện của mấy chục năm về trước rồi, ông còn nhớ làm gì?" Bà ta định phản bác, nhưng lời nói đã không còn vẻ đanh thép như trước, mà thay vào đó là một sự chột dạ. "Ông cũng thế, ngày xưa cái xe chở vải của ông làm đổ chén trà của tôi ngay trước cửa quán, tôi suýt thì bỏng tay. Tôi cũng chẳng nói gì, chỉ cằn nhằn vài câu rồi thôi... Cứ tưởng ông đã quên rồi. Ai ngờ ông cũng ghi nhớ đến tận bây giờ!" Bà ta nói, giọng nhỏ dần, ánh mắt né tránh ánh mắt của ��ng Lão Bán Vải.

Đám đông xung quanh xì xào bàn tán. Họ không ngờ rằng, đằng sau cuộc tranh cãi về bức tường, lại là những câu chuyện cũ, những ấm ức nhỏ nhặt đã bị chôn vùi theo thời gian. Mộ Dung Tuyết, với vẻ mặt thông minh và thấu hiểu, khẽ gật đầu. Nàng hiểu rằng, trong cuộc sống phàm trần, những điều tưởng chừng nhỏ nhặt lại có thể trở thành những vết thương lòng khó lành, nếu không được hóa giải kịp thời.

Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng bên cạnh Tạ Trần, nàng nhìn Ông Lão Bán Vải và Bà Chủ Quán Bánh, rồi lại nhìn Tạ Trần. Đôi mắt phượng của nàng mở to, vẻ mặt ngỡ ngàng. "Chỉ vì những chuyện nhỏ nhặt như vậy mà... họ có thể ghi nhớ đến tận bây giờ sao? Những chuyện đã qua mấy chục năm rồi, sao không quên đi mà cứ phải ôm giữ trong lòng?" Nàng thì thầm, giọng nói chứa đựng sự khó tin và một chút xót xa. Trong thế giới tu tiên, những chuyện vụn vặt như vậy thường bị bỏ qua, hoặc nếu có tranh chấp, thường được giải quyết bằng sức mạnh, bằng uy thế, chứ không phải bằng những lời trách móc, dằn v���t như thế này. Nàng chợt nhận ra, sự vô cảm của tu sĩ đôi khi khiến họ bỏ lỡ đi những khía cạnh tinh tế, sâu sắc của *nhân tình thế thái*.

Dương Quân cũng vậy, hắn cau mày suy nghĩ. Hắn từng chứng kiến những cuộc chiến tranh đoạt sinh tử, những âm mưu thâm độc trong giới tu tiên, nhưng chưa bao giờ thấy một cuộc tranh cãi nào lại bắt nguồn từ những điều bình thường đến vậy, và lại được Tạ Trần khéo léo gợi mở như thế này. "Tạ huynh... huynh thật sự có thể nhìn thấy được những điều ẩn sâu bên trong lòng người sao?" Hắn hỏi, ánh mắt đầy vẻ ngưỡng mộ.

Tạ Trần khẽ mỉm cười. "Cái gọi là *nhân quả*, không chỉ là những gì hiển hiện trước mắt. Nó còn là những gợn sóng nhỏ của cảm xúc, của suy nghĩ, của những hành động dù nhỏ nhặt nhất, mà theo thời gian, sẽ tạo nên những dòng chảy lớn, thay đổi cả một đời người, thậm chí cả một thế giới." Hắn nói, ánh mắt xa xăm, như nhìn xuyên qua cả không gian và thời gian. Hắn không dùng bất kỳ pháp thuật nào, không vận chuyển linh khí, chỉ bằng vài lời nói bình dị, vài câu hỏi gợi mở, đã đưa những ấm ức bị chôn vùi ra ánh sáng, khiến hai vị lão nhân phải đối diện với chính những *chấp niệm* của mình.

Tiểu Cửu nhìn Tạ Trần, rồi lại nhìn hai người đang cãi nhau, đôi tai cáo của nàng khẽ cụp xuống. Nàng bắt đầu cảm thấy sự phức tạp của thế giới *nhân gian*, nơi những điều tưởng chừng đơn giản lại chứa đựng biết bao nhiêu tầng lớp cảm xúc. Nàng chợt hiểu rằng, sự "ngu ngốc" hay "lanh lợi" của mình có lẽ vẫn chưa đủ để thấu hiểu hết những điều này.

***

Ánh nắng đã dần ngả về tây, nhuộm vàng cả con phố chợ. Không khí đã dịu đi nhiều, không còn sự căng thẳng, mà thay vào đó là một sự lắng đọng, một chút bối rối từ phía Ông Lão Bán Vải và Bà Chủ Quán Bánh. Đám đông xung quanh vẫn đứng đó, im lặng lắng nghe, chờ đợi một cái kết. Mùi bánh nướng vẫn thoang thoảng, nhưng giờ đây nó không còn bị át đi bởi sự giận dữ, mà hòa quyện với mùi hương nhẹ nhàng của gió chiều.

Tạ Trần, với dáng vẻ thư sinh gầy gò, vẫn đứng đó, bình tĩnh v�� điềm đạm. Hắn nhìn hai vị lão nhân, đôi mắt sâu thẳm của hắn phản chiếu sự mệt mỏi, sự hối lỗi đang dần hiện rõ trên gương mặt họ. "Hai vị lão nhân," Tạ Trần cất tiếng, giọng hắn trầm ấm, như một lời khuyên chân thành từ một người bạn cũ. "Cuộc sống phàm trần vốn đã nhiều lo toan, hà cớ gì phải thêm gánh nặng từ những hiểu lầm nhỏ nhặt? Mỗi người trong chúng ta, ai cũng có những khiếm khuyết, những sai lầm, và cả những *chấp niệm* khó buông. Đôi khi, một hành động vô ý của người này lại trở thành một vết thương lòng đối với người kia. Nhưng nếu cứ mãi ôm giữ những vết thương ấy, thì không chỉ người khác phải chịu khổ, mà chính bản thân ta cũng sẽ không tìm thấy sự bình yên."

Hắn ngừng lại một chút, để lời nói của mình thấm sâu vào lòng người. "Bức tường này, nó là của chung, là ranh giới phân chia, nhưng cũng là điểm tựa kết nối hai gian hàng, hai cuộc đời của hai vị. Cũng như tình nghĩa láng giềng của hai vị, nó đã tồn tại bao năm qua. Chi bằng, hai vị hãy cùng nhau sửa sang lại, biến nó thành biểu tư���ng của sự hòa thuận, của sự thấu hiểu, chứ không phải tranh chấp. Hãy dùng bàn tay của mình để hàn gắn những vết nứt, không chỉ của bức tường, mà còn của những vết rạn trong tình cảm láng giềng."

Ông Lão Bán Vải cúi đầu, đôi tay run run. Nước mắt chực trào nơi khóe mắt đã hằn sâu vết chân chim. "Công tử nói phải... là lão già này cố chấp quá. Tôi... tôi đã quá để bụng những chuyện nhỏ nhặt, mà quên đi tình nghĩa láng giềng bao năm qua." Ông ta nghẹn ngào, giọng nói khàn đặc.

Bà Chủ Quán Bánh cũng vậy, bà ta đã không còn vẻ nóng nảy, mà thay vào đó là sự hối hận. "Là tôi không biết lượng thứ... Tôi cứ nghĩ ông ấy đã quên, nên mới làm càn. Cảm ơn công tử đã khai sáng cho chúng tôi." Bà ta nói, giọng nhỏ dần, ánh mắt nhìn Ông Lão Bán Vải đầy vẻ áy náy.

Tạ Trần khẽ gật đầu, hắn tiếp lời, giọng điệu vẫn điềm tĩnh nhưng chứa đựng một sức mạnh thuyết phục lạ thường. "Và từ nay về sau, nếu có điều gì không vừa ý, xin hãy nói thẳng với nhau, một lời nói chân thành có thể hóa giải ngàn năm hiểu lầm, hơn là để nó gặm nhấm tâm can. Đừng để những hạt bụi nhỏ của sự im lặng, của sự chịu đựng, tích tụ thành những quả núi lớn, ngăn cách tình người." Hắn nói, ánh mắt lướt qua đám đông, như muốn nhắn nhủ đến tất cả mọi người.

Ông Lão Bán Vải và Bà Chủ Quán Bánh nhìn nhau, trong ánh mắt họ không còn sự giận dữ hay oán trách, mà là một sự thấu hiểu, một sự cảm thông sâu sắc. Họ chậm rãi tiến lại gần nhau, rồi cùng đưa tay ra, nắm chặt lấy tay đối phương. Cái nắm tay ấy không chỉ là sự hòa giải, mà còn là sự hàn gắn của bao năm tháng hiểu lầm, của bao nhiêu *chấp niệm* đã được buông bỏ. Gương mặt họ hiện rõ vẻ nhẹ nhõm, như trút được gánh nặng ngàn cân. Một nụ cười hiền hậu, chân thành nở trên môi cả hai.

Người dân xung quanh chứng kiến cảnh tượng ấy, bỗng vỡ òa trong tiếng vỗ tay tán thưởng. Tiếng vỗ tay vang dội khắp khu chợ, hòa cùng tiếng xì xào bàn tán vui vẻ. Không khí căng thẳng tan biến, thay vào đó là một sự ấm áp lan tỏa, một niềm vui chung của cả cộng đồng khi một mâu thuẫn được hóa giải.

Dương Quân đứng đó, ánh mắt hắn sáng lên rạng rỡ. Hắn nhìn Tạ Trần, rồi nhìn hai vị lão nhân đang bắt tay, trong lòng dâng trào một cảm xúc khó tả. "Tạ huynh... cách này thật sự là... kỳ diệu! Huynh không cần dùng đến linh khí, không cần pháp thuật, chỉ bằng vài lời nói, vài câu hỏi, lại có thể hóa giải một mâu thuẫn tưởng chừng bế tắc. Đây có lẽ chính là sức mạnh của *Nhân Đạo* mà huynh vẫn thường nhắc đến!" Hắn nói, giọng điệu đầy vẻ ngưỡng mộ và kính phục. Hắn nhận ra, những trận chiến trong giới tu tiên dù khốc liệt đến mấy, cũng không thể sánh bằng sự tinh tế và sâu sắc trong cách Tạ Trần thấu hiểu và hòa giải lòng người.

Lăng Nguyệt Tiên Tử không nói gì, nhưng đôi mắt phượng của nàng cũng ánh lên vẻ suy tư sâu sắc. Nàng nhìn Tạ Trần, rồi nhìn cảnh tượng hòa giải trước mắt, trong lòng dường như có một bức tường băng giá đang dần tan chảy. Nàng nhận ra, sức mạnh không chỉ nằm ở pháp thuật hay linh khí, mà còn nằm ở trí tuệ, ở sự thấu cảm, ở khả năng nhìn thấu *nhân quả* và h��n gắn những rạn nứt trong lòng người. Cái cách Tạ Trần giải quyết mâu thuẫn này hoàn toàn khác biệt với những gì nàng từng biết, từng học trong tiên môn. Nàng chợt hiểu rằng, sự "mất người" mà nàng vẫn luôn lo sợ, có lẽ không chỉ là sự mất đi cảm xúc, mà còn là sự mất đi khả năng thấu hiểu và kết nối với *nhân gian*.

Mộ Dung Tuyết mỉm cười, ánh mắt nàng tràn đầy sự viên mãn. Nàng đã luôn tin vào *Nhân Đạo* của Tạ Trần, và giờ đây, niềm tin ấy lại càng được củng cố. Nàng quay sang nhìn Tiểu Cửu, Hồ Ly Nữ đang chớp chớp mắt, vẻ mặt vừa ngạc nhiên vừa thích thú. "Thì ra... hóa giải mâu thuẫn lại có thể dễ dàng đến thế sao?" Tiểu Cửu lẩm bẩm, rồi nàng bất giác chạy lại gần Ông Lão Bán Vải và Bà Chủ Quán Bánh, đôi tai cáo vẫy vẫy, tò mò nhìn họ.

Tạ Trần chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt hắn xa xăm, như nhìn thấy một tương lai xa xôi hơn. Khả năng hóa giải mâu thuẫn của Tạ Trần ở cấp độ nhỏ này cho thấy tiềm năng của *Nhân Đạo* trong việc hàn gắn những rạn nứt lớn hơn trong xã hội và thế giới. Sự chấp nhận và ngưỡng mộ ngày càng tăng của Lăng Nguyệt và Dương Quân đối với Tạ Trần khẳng định họ đang dần trở thành những người đồng hành vững chắc, sẵn sàng đi theo con đường *Nhân Đạo* và là những trụ cột cho trật tự mới. Việc Tạ Trần không cần dùng bất kỳ phép thuật nào để giải quyết vấn đề củng cố niềm tin rằng *Nhân Đạo* có thể là một con đường thay thế mạnh mẽ cho *Thiên Đạo* đã suy tàn.

"Cuộc sống là một dòng chảy không ngừng, có lúc êm đềm, có lúc sóng gió. Điều quan trọng không phải là tránh né sóng gió, mà là học cách lèo lái con thuyền của mình qua đó, và giữ cho ngọn lửa *nhân tính* không bao giờ tắt." Hắn nói, giọng điệu trầm ấm, vang vọng trong không gian chợ chiều. Ánh đèn lồng bắt đầu được thắp sáng, rọi những vệt sáng vàng ấm áp lên những gương mặt đã bình yên trở lại, lên con đường đất đã khô ráo, và lên những trái tim đã được hàn gắn. Một kỷ nguyên mới, nơi sức mạnh không đến từ pháp thuật, mà đến từ chính trái tim con người, dường như đang dần hé mở.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free