Nhân gian bất tu tiên - Chương 457: Sức Sống Thị Trấn: Tình Người Giữa Bão Táp
Màn đêm buông xuống Thị Trấn An Bình, mang theo một vẻ tĩnh mịch khác lạ sau sự ồn ào của ban ngày. Ánh đèn lồng hắt bóng lên con phố, làm những bóng người qua lại trở nên mờ ảo, như những thực thể lẩn khuất trong cõi mộng. Tuyệt nhiên không có linh khí dao động, không có ánh sáng pháp thuật rực rỡ, chỉ có ánh đèn lồng ấm áp và tiếng côn trùng rả rích, ngân nga khúc ca muôn đời của nhân gian. Trong không gian bình dị ấy, một cuộc chuyển biến sâu sắc đang diễn ra trong lòng những tu sĩ. Những hạt mầm của "Nhân Đạo" đã được gieo, và chúng đang bắt đầu nảy mầm, dần dần phá vỡ lớp vỏ bọc kiên cố của tư duy tu tiên đã hằn sâu trong họ. Cuộc sống phàm trần, với tất cả sự phức tạp và chân thật của nó, đang dạy cho họ những bài học mà vạn năm tu luyện cũng không thể mang lại. Đây là một thế giới đang dần đi đến hồi kết, nơi Thiên Đạo sắp sụp đổ, nơi Ma Chủ Cửu U đang chuẩn bị cho một đòn tấn công cuối cùng, muốn biến thế giới thành hỗn loạn vĩnh viễn. Các đại tông môn tu tiên đang tan rã hoặc cố thủ trong tuyệt vọng, nhưng giữa tất cả những hỗn mang ấy, Tạ Trần và những người đồng hành của hắn đang tìm kiếm một con đường khác, một con đường mang tên "nhân gian", một nền móng cho một kỷ nguyên mới.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên len lỏi qua mái hiên, nhuộm vàng những vệt sương còn đọng trên lá cây, nhóm Tạ Trần rời quán trọ. Khác với sự ồn ào, náo nhiệt thường ngày của một thị trấn sầm uất, Thị Trấn An Bình hiện lên với vẻ 'tổn thương' sau trận mưa lớn đêm qua. Trời đã quang, nhưng đất vẫn ẩm ướt, còn vương lại những vũng nước lấp lánh phản chiếu ánh ban mai. Dọc theo con đường chính, từng tốp người dân đang í ới gọi nhau, không phải bằng những lời than vãn hay oán trách, mà bằng những mệnh lệnh dứt khoát và tiếng cười khúc khích. Một số mái nhà lợp ngói bị tốc mái, lộ ra những xà gỗ ướt sũng. Những tấm biển hiệu treo cao bị gió giật đổ nghiêng ngả, cành cây gãy rụng nằm vương vãi trên đường, tạo nên một cảnh tượng ngổn ngang nhưng lạ lùng thay, không hề có sự hỗn loạn.
Tiếng cưa gỗ kèn kẹt vang lên từ một góc phố, hòa cùng tiếng búa gõ lách cách, tiếng chổi tre quét nước róc rách trên nền đá. Mùi đất ẩm sau mưa hòa quyện với mùi gỗ tươi và chút hương khói bếp thoang thoảng từ những ngôi nhà đã nhóm lửa. Những người đàn ông khỏe mạnh vác những tấm ván gỗ mới, trèo lên mái nhà để sửa chữa. Những người phụ nữ dọn dẹp sân nhà, gom lá cây rụng và bùn đất. Đám trẻ con thì chạy lăng xăng, cười đùa vui vẻ, dường như coi trận mưa bão đêm qua như một cuộc phiêu lưu lý thú. Cả thị trấn như một cỗ máy khổng lồ, mỗi người dân là một bánh răng, vận hành nhịp nhàng trong công cuộc tái thiết.
Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn giữ vẻ thanh lãnh thường ngày, nhưng ánh mắt phượng của nàng không khỏi lộ ra vẻ bỡ ngỡ, khó hiểu. Nàng nhìn những người dân đang hì hụi dọn dẹp, rồi khẽ quay sang Tạ Trần, giọng nói mang theo chút ngạc nhiên: "Những người này... sao không c���u cứu các tông môn? Hay dùng pháp thuật để dọn dẹp nhanh chóng hơn?" Đối với nàng, một trận mưa bão nhỏ như thế này hoàn toàn có thể giải quyết bằng một vài đạo pháp, hoặc ít nhất là một lá bùa cầu an từ các tu sĩ. Việc phàm nhân tự thân vận động như vậy dường như là một sự lãng phí sức lực và thời gian không cần thiết.
Dương Quân trầm ngâm, ánh mắt lướt qua những gương mặt lấm lem bùn đất nhưng vẫn ánh lên vẻ kiên cường. Hắn cũng từng nghĩ như Lăng Nguyệt, rằng tu sĩ tồn tại là để bảo vệ phàm nhân khỏi những hiểm nguy, cả thiên tai lẫn nhân họa. Nhưng cảnh tượng trước mắt lại hoàn toàn khác. "Họ dường như đã quen với việc tự mình đối mặt với bão táp của nhân gian," hắn khẽ nói, giọng điệu mang theo sự suy tư sâu sắc. Hắn bắt đầu nhận ra, sự tồn tại của các tông môn có lẽ đã vô tình tước đi một phần khả năng tự cường của phàm nhân, hoặc ít nhất là khiến họ mất đi ý chí tự lực cánh sinh.
Tạ Trần, thân hình gầy gò của hắn vẫn khoác trên mình bộ áo vải bố giản dị, đứng giữa dòng ngư���i qua lại, hắn không nói gì ngay mà chỉ khẽ mỉm cười. Đôi mắt sâu thẳm của hắn lướt qua từng khuôn mặt, từng hành động. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi đất ẩm và sự sống đang trỗi dậy. "Chính vì vậy, họ mới có được sự kiên cường mà tu sĩ chúng ta thường đánh mất," hắn chậm rãi nói, giọng điệu trầm tĩnh nhưng chứa đựng sức nặng của vạn vật. "Họ không trông chờ vào ai khác, mà dựa vào chính mình và những người xung quanh. Mỗi vết xước trên mái nhà, mỗi cành cây gãy đổ đều là một thử thách, và mỗi lần vượt qua, họ lại trở nên mạnh mẽ hơn, gắn kết hơn. Đó không phải là sự yếu đuối, mà là bản năng sinh tồn thuần túy nhất, là sức mạnh của nhân quần, của tình làng nghĩa xóm."
Tiểu Cửu, với đôi tai cáo trắng muốt khẽ động đậy, ban đầu còn có chút tò mò chỉ trỏ vào những người đang sửa mái nhà, nhưng sau khi nghe Tạ Trần nói, nàng lại im lặng, ánh mắt tròn xoe quan sát. Có lẽ, trong thế giới của yêu hồ, sự sinh tồn cũng dựa vào bản năng và bầy đàn, nhưng sự hợp tác có ý thức, có tình nghĩa như con người thì lại là một điều mới mẻ. Mộ Dung Tuyết thì chỉ khẽ mỉm cười, ánh mắt nàng dừng lại trên gương mặt Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân, nàng hiểu rằng những lời của Tạ Trần đang gieo một hạt giống khác vào tâm khảm họ.
Họ tiếp tục đi bộ qua những con phố, chứng kiến cảnh tượng tương tự ở khắp mọi nơi. Một cụ già lưng còng đang cố gắng nhặt nhạnh những viên ngói vỡ, ngay lập tức có một thanh niên chạy đến giúp đỡ, không nói một lời. Một người đàn bà bế con nhỏ, chật vật đi trên con đường còn đọng nước, một người hàng xóm vội vàng chạy ra dắt tay, dìu dắt. Không có hào quang pháp thuật, không có linh khí bay lượn, chỉ có những hành động nhỏ bé, chân thực, nhưng lại có sức lay động lòng người sâu sắc. Lăng Nguyệt và Dương Quân đi cạnh nhau, họ không nói gì, nhưng ánh mắt trao đổi giữa họ đã bớt đi vẻ bối rối, thay vào đó là sự trầm tư, như đang cố gắng thấu hiểu một cuốn sách cổ mà họ chưa từng đọc qua. Cái "phàm tục" mà Lăng Nguyệt từng cảm thấy "đáng sợ" ban đầu, giờ đây lại mang một vẻ đẹp khác, một vẻ đẹp của sự kiên cường và gắn kết mà nàng chưa từng nghĩ tới. Đối với Dương Quân, người từng mang trong mình lý tưởng chính nghĩa và muốn bảo vệ phàm nhân, hắn nhận ra rằng sự bảo vệ không chỉ đến từ sức mạnh siêu nhiên, mà còn đến từ chính nội tại của cộng đồng, từ sự đoàn kết và tình người. Điều này làm hắn suy nghĩ rất nhiều về ý nghĩa thực sự của việc "hộ đạo" và "cứu thế".
Trưa đến, nắng đã lên cao, hong khô dần những vũng nước còn sót lại trên đường. Nhóm Tạ Trần dừng chân tại Phố Thương Mại Kim Long, khu chợ nhỏ của Thị Trấn An Bình. Tuy không sầm uất như những khu chợ lớn ở các thành trì, nơi đây vẫn đầy ắp sinh khí. Sau một buổi sáng dọn dẹp, người dân bắt đầu quay trở lại với công việc mưu sinh thường ngày. Một số gian hàng đã hoạt động trở lại, tiếng rao hàng vang vọng khắp nơi, tiếng mặc cả, tiếng xe ngựa lăn bánh, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống. Mùi thơm của bánh bao nóng, mùi thuốc bắc thoang thoảng từ một tiệm thuốc, mùi cá tươi và rau c��� quyện vào nhau, tạo nên một không khí ấm cúng, sống động.
Trong dòng người tấp nập ấy, ánh mắt Tạ Trần dừng lại ở một gian hàng thuốc nằm khuất trong một con hẻm nhỏ. Ở đó, một bà mẹ trẻ đang ôm con nhỏ, gương mặt xanh xao, run rẩy. Đứa bé trong vòng tay cô ho sù sụ, tiếng ho khan nghe thật xót xa. Bà mẹ trẻ nước mắt lưng tròng, giọng nói lạc đi vì tuyệt vọng: "Con tôi... con tôi bị cảm lạnh nặng quá rồi, nhưng tôi... tôi không có đủ tiền mua thuốc." Bàn tay cô siết chặt túi tiền nhỏ bé, bên trong chỉ lèo tèo vài đồng bạc lẻ, không đủ cho một thang thuốc cơ bản.
Ông Chủ Tiệm Thuốc, một người đàn ông gầy gò, đeo kính, vẻ mặt hiền lành và luôn có mùi thảo dược thoang thoảng trên người, vội vàng từ quầy bước ra. Ông không hề tỏ vẻ khó chịu hay xua đuổi, thay vào đó là sự lo lắng hiện rõ trong đôi mắt. "Bệnh tình của đứa bé quan trọng hơn tất thảy!" ông nói, giọng điệu dứt khoát nhưng đầy sự ấm áp. Ông lập tức quay vào trong, nhanh chóng bốc một thang thuốc lớn, gói ghém cẩn thận. "Cứu người như cứu hỏa. C�� cứ cầm lấy, tiền bạc tính sau. Sức khỏe của đứa bé là quan trọng nhất." Ông nhẹ nhàng đặt thang thuốc vào tay bà mẹ trẻ, còn không quên dặn dò cách sắc thuốc và liều lượng.
Ngay lúc đó, từ gian hàng bán cháo ngay cạnh, Bà Lão Bán Nước, một cụ bà lưng còng, tóc bạc phơ, vẻ mặt hiền từ, tay cầm một bát cháo nóng hổi, tiến lại gần. Bà mỉm cười với bà mẹ trẻ, ánh mắt chứa đựng sự thấu hiểu và đồng cảm sâu sắc. "Con ơi, ăn chút cháo cho ấm bụng. Rồi mọi chuyện sẽ qua thôi." Bà đặt bát cháo xuống bên cạnh bà mẹ trẻ, còn nhẹ nhàng vỗ về đứa bé đang ho. "Đứa nhỏ còn bé quá, phải giữ ấm, phải uống thuốc đều đặn."
Chứng kiến cảnh tượng này, Lăng Nguyệt Tiên Tử không khỏi rúng động. Nàng từng thấy rất nhiều tu sĩ ra tay giúp đỡ phàm nhân, nhưng đó thường là những hành động lớn lao, dẹp trừ yêu ma, cứu vớt cả một vùng đất khỏi thiên tai khủng khiếp. Còn ở đây, chỉ là một thang thuốc, một bát cháo, những việc làm nhỏ bé đến mức nàng chưa bao giờ để tâm. Thế nhưng, sự chân thật, vô tư trong những hành động ấy lại có sức mạnh hơn bất kỳ phép thuật nào. Ánh mắt nàng rưng rưng, một cảm xúc lạ lẫm len lỏi trong tâm hồn vốn đã bị băng giá bao bọc. "Họ... họ làm vậy vì điều gì?" Nàng khẽ hỏi, giọng nói run rẩy, hướng về phía Tạ Trần. Nàng đã quen với việc mọi thứ trong thế giới tu tiên đều có cái giá của nó, có sự trao đổi, có lợi ích ẩn chứa. Nhưng những hành động này, dường như lại không có bất kỳ toan tính nào.
Tạ Trần khẽ thở dài, nhưng đó là một tiếng thở của sự mãn nguyện. Hắn nhìn Lăng Nguyệt, đôi mắt thấu triệt của hắn như muốn xuyên thấu tận tâm can nàng. "Vì họ là con người, Lăng Nguyệt. Vì họ hiểu được nỗi đau của đồng loại, và họ có một thứ gọi là tình thương. Đó là thứ sức mạnh vĩ đại nhất, không cần linh khí hay pháp thuật." Hắn tiếp tục, giọng nói trầm ấm như dòng suối mát. "Tu tiên là để siêu thoát, để đạt đến cảnh giới vô vi, vô dục. Nhưng đôi khi, chính sự vô vi ấy lại khiến người ta quên đi cái 'hữu vi' của cuộc sống, cái 'hữu tình' của nhân gian. Họ không cần biết cô gái này là ai, có trả được tiền hay không, họ chỉ biết rằng có một sinh linh bé nhỏ đang cần giúp đỡ. Đó là bản chất của sự sống, là sợi dây vô hình kết nối vạn vật, là nền tảng của 'Nhân Đạo' mà ta vẫn thường nói."
Dương Quân đứng bên cạnh, ánh mắt hắn cũng đầy xúc động. Hắn từng chiến đấu vì chính nghĩa, vì lý tưởng bảo vệ yếu thế, nhưng hắn chưa bao giờ nhìn thấy chính nghĩa lại được thể hiện một cách giản dị và mạnh mẽ đến vậy. Hắn cảm thấy một sự hổ thẹn nhẹ dâng lên trong lòng. Bao năm tu luyện, bao năm mài giũa kiếm pháp, hắn đã quên mất rằng, thứ cần bảo vệ nhất không phải là một tông môn hay một đạo pháp, mà là chính những khoảnh khắc đời thường, những hành động nhân văn nhỏ bé này. Hồ Ly Nữ (Tiểu Cửu) cũng im lặng theo dõi, đôi tai cáo cụp xuống một chút, không còn vẻ tinh nghịch thường ngày. Có lẽ, ngay cả một yêu hồ sống ngàn năm cũng chưa từng chứng kiến một thứ tình cảm thuần túy và mạnh mẽ đến thế giữa con người. Mộ Dung Tuyết chỉ khẽ mỉm cười, đôi mắt nàng ánh lên vẻ thấu hiểu, như đã quá quen thuộc với những cảnh đời như vậy, nhưng vẫn không khỏi xúc động trước sự thuần khiết của lòng người.
Chiều tà, ánh hoàng hôn nhuộm vàng cả Thị Trấn An Bình, mang đến một vẻ đẹp dịu mát và bình yên. Nhóm Tạ Trần đi đến khu vực bị ảnh hưởng nặng nhất bởi trận mưa đêm qua, nơi có nhiều mái nhà bị tốc, nhiều cây cối đổ gãy. Khác với sự nhộn nhịp ban trưa, nơi đây giờ đây lại tràn ngập một bầu không khí ấm áp và gắn kết lạ thường.
Họ thấy cảnh một gia đình đang cùng hàng xóm sửa lại mái nhà. Người đàn ông khỏe mạnh nhất trèo lên xà nhà, cẩn thận đặt từng viên ngói. Vợ ông ta cùng vài người phụ nữ khác đứng dưới đất, chuyền tay nhau những viên ngói mới, những thanh gỗ. Những đứa trẻ con, với khuôn mặt lấm lem bụi đất, chạy nhảy vui đùa bên cạnh, đôi khi còn cố gắng giúp đỡ những việc nhỏ nhặt, dù chỉ là giữ một chiếc búa hay nhặt một miếng gỗ vụn. Tiếng cười nói, tiếng gọi nhau í ới không ngớt, vang vọng trong không khí hoàng hôn. Dù mệt nhọc, khuôn mặt ai cũng ánh l��n sự mãn nguyện và niềm tin vào một ngày mai tươi sáng hơn.
Gần đó, một bếp lửa nhỏ được nhóm lên. Mùi khói bếp ấm áp, pha lẫn mùi thức ăn giản dị, lan tỏa khắp không gian. Mọi người không phân biệt chủ nhà hay hàng xóm, cùng nhau quây quần bên bếp lửa, chia sẻ bữa ăn đạm bạc. Những bát cơm trắng dẻo, vài món rau xào đơn giản, nhưng trên môi ai cũng nở nụ cười. Không ai than vãn về thiệt hại, không ai oán trách số phận. Họ chỉ đơn giản là sống, là cùng nhau vượt qua khó khăn, và tìm thấy niềm vui trong chính những điều nhỏ bé ấy.
Tạ Trần đứng lặng lẽ quan sát, ánh mắt hắn tràn đầy sự thấu triệt và một niềm hài lòng sâu sắc. Hắn khẽ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi nhưng chân thành, quay sang nhìn các đồng hành.
Dương Quân thở dài, nhưng đó là một tiếng thở nhẹ nhõm, không còn sự nặng nề hay bối rối như ban sáng. Ánh mắt hắn lướt qua khung cảnh bình dị trước mắt, từ những người đang sửa nhà đến những đứa trẻ đang nô đùa. "Thật không ngờ... giữa những khó khăn như vậy, họ vẫn có thể tìm th��y niềm vui và sự bình yên. Họ không có linh khí, không có pháp thuật, nhưng lại có một thứ sức mạnh khác..." Hắn chợt dừng lại, như đang tìm kiếm từ ngữ thích hợp. "Một thứ sức mạnh của sự gắn kết, của niềm tin..."
Lăng Nguyệt Tiên Tử, vẻ lạnh lùng trên gương mặt nàng đã tan biến từ lúc nào. Đôi mắt phượng của nàng giờ đây mềm mại hơn, chứa đựng sự thấu cảm sâu sắc. Nàng nhìn Tạ Trần, ánh mắt như muốn hỏi điều gì đó, rồi tự mình tìm thấy câu trả lời. "Đây... đây chính là 'Nhân Đạo' mà ngươi nói sao?" Giọng nàng nhẹ nhàng, nhưng chứa đựng một sự nhận thức mới mẻ, một sự chấp nhận mà nàng chưa từng nghĩ mình sẽ có. Nàng khẽ đưa tay chạm vào Nguyệt Quang Trâm, nhưng lần này không phải để tìm kiếm sự an ủi từ quá khứ, mà như để cảm nhận một sự kết nối mới, một sự ấm áp khác biệt.
Tạ Trần khẽ gật đầu, ánh mắt hắn xa xăm, như nhìn xuyên qua cả không gian và thời gian. "Đúng vậy. Sự kiên cường, lòng trắc ẩn, tình yêu thương, và niềm tin vào cuộc sống. Đó là những giá trị không cần linh khí, không cần pháp thuật, nhưng lại là nền tảng vững chắc nhất cho sự tồn tại." Hắn nói, giọng điệu trầm ấm, như đang tụng niệm một bộ kinh văn cổ xưa. "Các tông môn tu tiên cố thủ trong tuyệt vọng, Thiên Đạo suy kiệt, Ma Chủ Cửu U rục rịch. Tất cả những điều đó khiến chúng ta tin rằng thế giới đang đi đến hồi kết. Nhưng nhìn xem, những con người này, họ vẫn sống, vẫn yêu thương, vẫn xây dựng. Họ không biết về Thiên Đạo, không bận tâm đến Ma Chủ, nhưng chính họ, bằng tình người và sự kiên cường, đang gieo những hạt mầm cho một kỷ nguyên mới. Một kỷ nguyên mà ở đó, sức mạnh không đến từ pháp thuật, mà đến từ chính trái tim con người."
Nhóm đứng lặng lẽ quan sát. Lăng Nguyệt và Dương Quân trao đổi ánh mắt, vẻ mặt của họ đã hoàn toàn thay đổi. Không còn sự bối rối, không còn sự xa cách, thay vào đó là sự thấu hiểu sâu sắc và một niềm tin mới đang dần nhen nhóm. Sự thấu hiểu và đồng cảm ngày càng sâu sắc của họ sẽ củng cố niềm tin vào "Nhân Đạo" và là nền tảng cho sự hợp tác mạnh mẽ hơn với Tạ Trần trong tương lai. Tình làng nghĩa xóm và sự kiên cường của người dân Thị Trấn An Bình sẽ là hình mẫu cho những cộng đồng phàm nhân khác mà Tạ Trần sẽ gặp, và là minh chứng cho tiềm năng của "Nhân Đạo" khi đối mặt với những thách thức lớn hơn. Sự vắng mặt của sự can thiệp tu tiên trong lúc khó khăn của phàm nhân làm nổi bật sự thờ ơ của thế giới tu tiên hiện tại, gợi mở về sự sụp đổ của Thiên Đạo và sự cần thiết của một con đường mới.
Mộ Dung Tuyết mỉm cười, ánh mắt nàng tràn đầy sự viên mãn khi chứng kiến sự chuyển biến trong lòng Lăng Nguyệt và Dương Quân. Còn Hồ Ly Nữ (Tiểu Cửu) thì không thể đứng yên được nữa. Nàng nhìn những đứa trẻ con đang chạy nhảy vui đùa, rồi bất chợt, đôi tai cáo trắng muốt của nàng vẫy vẫy, chiếc đuôi mềm mại khẽ ve vẩy. Nàng, với bản tính hồn nhiên và tinh nghịch của mình, bất giác hòa vào đám trẻ, cùng chúng chạy nhảy, cười vang. Tiếng cười trong trẻo của nàng hòa cùng tiếng cười của những đứa trẻ phàm nhân, vang vọng trong không gian hoàng hôn dịu mát, như một khúc ca của s�� sống, của niềm hy vọng giữa một thế giới đang dần chuyển mình.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.