Nhân gian bất tu tiên - Chương 456: Phố Thị Phàm Trần: Gánh Nặng Cơm Áo
Bóng chiều dần buông xuống trên những mái nhà tranh và cánh đồng lúa, nhuộm vàng cả một không gian yên bình. Tiếng cuốc đất, tiếng gà gáy, tiếng trẻ con cười đùa, và mùi khói bếp vấn vương trong không khí, tất cả tạo nên một bản giao hưởng của sự sống. Tạ Trần vẫn là một phàm nhân, nhưng hắn lại mang trong mình hạt mầm của một kỷ nguyên mới, một lý tưởng mới, đang chờ đợi để được gieo mầm và đâm chồi nảy lộc giữa Thập Phương Nhân Gian đang trên bờ vực suy tàn. Con đường "tầm đạo nhân gian" này, không chỉ là tìm kiếm các giá trị mới, mà còn là chứng kiến những vấn đề, những khó khăn thực tế của nhân gian, nơi mà hắn sẽ phải dùng trí tuệ chứ không phải sức mạnh để đối diện và giúp đỡ. Đây mới chỉ là bước khởi đầu, và phía trước họ là một thế giới rộng lớn, phức tạp, nhưng cũng đầy rẫy những điều kỳ diệu của cuộc sống, đang chờ đợi để được khám phá và trân trọng.
Họ không nán lại Thôn Vân Sơn quá lâu. Sau một đêm an giấc trong căn nhà nhỏ của một lão nông hiền lành, sáng hôm sau, khi sương mai còn đọng trên lá, đoàn người lại tiếp tục cuộc hành trình. Thôn Vân Sơn chỉ là một nốt trầm dịu dàng trong bản nhạc dài của nhân gian, một điểm dừng chân để Lăng Nguyệt và Dương Quân tạm lắng lại, chiêm nghiệm những lời Tạ Trần đã nói. Nhưng con đường "tầm đạo" còn xa, và những trải nghiệm thực sự vẫn đang chờ đợi họ ở phía trước. Mục tiêu tiếp theo của Tạ Trần không phải là một đỉnh núi linh thiêng hay một hang động ẩn chứa bảo vật, mà là một thị trấn phàm nhân sầm uất, nơi cuộc sống thực diễn ra với tất cả sự phức tạp và chân thật của nó.
Thị Trấn An Bình hiện ra trước mắt họ vào lúc sáng muộn, khi vầng dương đã vươn lên khỏi ngọn núi, trải những tia nắng vàng nhạt lên mọi vật. Khí hậu nơi đây ôn hòa, trời trong xanh như một tấm lụa ngọc bích, điểm xuyết vài cụm mây trắng lững lờ trôi. Ngay từ xa, một bức tường thành thấp bằng đá ong đã hiện ra, không đồ sộ như những thành trì của các tiên môn, nhưng đủ vững chãi để bảo vệ những con người bé nhỏ bên trong. Qua cổng thành, nhóm Tạ Trần lập tức bị bao trùm bởi một thế giới hoàn toàn khác biệt. Tiếng người nói chuyện ồn ào, tiếng rao hàng the thé, tiếng lạch cạch của xe ngựa thồ hàng, tiếng bước chân hối hả của kẻ bán người mua, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn nhưng đầy sức sống. Mùi hương cũng không đơn thuần là mùi cỏ cây hay linh khí thanh khiết nữa. Đó là mùi của bánh nướng mới ra lò, mùi khói bếp, mùi mồ hôi của những người lao động, mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm, và cả mùi hương liệu từ các cửa hàng thuốc bắc xen lẫn mùi gia vị nồng nàn từ quán ăn ven đường.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, vốn quen với sự thanh tịnh của tiên sơn, với những âm thanh của gió reo, suối chảy, và tiếng tụng kinh trầm bổng, không khỏi khẽ nhíu mày. Gương mặt nàng, vốn đã lạnh lùng tựa băng tuyết, giờ lại thoáng hiện vẻ không thoải mái, pha chút khó chịu. Nàng vô thức đưa tay chạm nhẹ vào Nguyệt Quang Trâm cài trên tóc, như tìm kiếm một điểm tựa quen thuộc trong biển người xa lạ. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng quét qua đám đông hối hả, qua những ngôi nhà gỗ và gạch san sát nhau, những quán trọ treo biển vải thô sơ, những cửa hàng bày bán đủ thứ vật phẩm phàm tục, từ vải vóc, đồ gốm cho đến rau củ quả tươi. Tất cả đều quá đỗi xa lạ, quá đỗi "phàm tục" đối với nàng. "Nơi này... thật ồn ào và hỗn loạn," nàng lẩm bẩm, giọng nói thanh thoát nhưng chứa đựng sự xa cách rõ rệt, như thể những âm thanh và mùi vị này đang xâm phạm đến sự thanh tịnh trong tâm hồn nàng.
Dương Quân, đứng cạnh nàng, cũng không khá hơn là mấy. Hắn vốn là một thư sinh nho nhã, sau đó bước vào con đường tu tiên, quen với cảnh vườn tùng bách phủ sương, với những buổi tọa thiền yên tĩnh. Đôi mắt sáng của hắn, giờ đây đầy vẻ ngạc nhiên, quét qua từng gương mặt phàm nhân, từng góc phố. "Linh khí mỏng manh, lại tràn ngập phàm trần khí," hắn nói, chất giọng vẫn còn giữ sự uy nghiêm của một tu sĩ trẻ, nhưng cũng lộ rõ sự bối rối. "Người phàm thật sự sống như thế này sao?" Hắn không khỏi tự hỏi, liệu cuộc sống như vậy có ý nghĩa gì khi không có linh lực để bảo vệ bản thân, không có đại đạo để theo đuổi sự trường sinh?
Tạ Trần, với thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố cũ kỹ, vẫn giữ vẻ bình thản đến lạ. Đôi mắt sâu thẳm của hắn lướt qua đám đông, không vội vàng, không đánh giá. Hắn chỉ nhẹ nhàng mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi nhưng đầy ý vị. "Đây là nơi 'sống' nhất, Dương Quân. Nơi mà mọi hỉ nộ ái ố đều chân thực." Hắn không giải thích thêm, bởi hắn biết, những lời giải thích suông sẽ không bao giờ bằng được sự tự mình trải nghiệm. Hắn chỉ muốn họ cảm nhận, muốn họ tự mình nhìn thấy cái "sống" mà hắn vẫn luôn đề cao. Hắn giữ khoảng cách vừa phải, không thúc giục, không dẫn dắt quá mức, để Lăng Nguyệt và Dương Quân tự do quan sát, tự do cảm nhận, và tự do đối diện với những giằng xé nội tâm của chính họ.
Trong khi hai vị tu sĩ đang chìm trong những suy tư và bối rối, Hồ Ly Nữ (Tiểu Cửu) lại hoàn toàn ngược lại. Đôi tai cáo trắng muốt của nàng vểnh lên, liên tục xoay ngang xoay dọc, đón lấy mọi âm thanh lạ lẫm. Đôi mắt lấp lánh của nàng mở to, nhìn không chớp vào các quầy hàng bày bán đủ thứ quà vặt, từ những xâu kẹo hồ lô đỏ tươi cho đến những chiếc bánh bao nóng hổi bốc khói. "Oa, có nhiều đồ ăn quá!" Nàng reo lên, giọng nói trong trẻo và hồn nhiên, hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi cái gọi là "phàm trần khí" hay "linh khí mỏng manh". Nàng không cần bất kỳ triết lý cao siêu nào để cảm nhận niềm vui từ những điều giản dị.
Mộ Dung Tuyết, với vẻ dịu dàng thanh lịch trong bộ y phục xanh ngọc, chỉ khẽ mỉm cười. Nàng đã quen với cuộc sống nhân gian, từng tiếp xúc với nhiều loại người, nhiều hoàn cảnh khác nhau. Nàng hiểu sự bối rối của Lăng Nguyệt và Dương Quân, bởi nàng cũng từng có những cảm giác tương tự khi còn ở trong tiên môn. Nàng biết, đây mới chỉ là khởi đầu của một quá trình chuy��n hóa sâu sắc. Nàng khẽ lắc đầu, mái tóc đen mượt khẽ lay động, ánh mắt chứa đựng sự thấu hiểu và một chút bình yên.
Cả nhóm chậm rãi bước đi trên con đường lát đá, tiến sâu vào khu phố chính của Thị Trấn An Bình. Xung quanh họ, cuộc sống vẫn tiếp diễn với nhịp điệu riêng của nó, không hề bị ảnh hưởng bởi sự hiện diện của những người du khách lạ lẫm. Những gương mặt phàm nhân, dù khắc khổ hay vui tươi, đều mang một vẻ chân thật mà Tạ Trần vẫn luôn tìm kiếm.
***
Nhóm Tạ Trần tiếp tục đi sâu vào lòng thị trấn, đến khu Phố Thương Mại Kim Long, nơi sự sầm uất và tấp nập đạt đến đỉnh điểm. Giữa trưa, nắng đã lên cao, trải một tấm thảm vàng rực rỡ xuống con phố đông đúc. Tiếng người mặc cả, tiếng gọi hàng, tiếng bước chân dồn dập, tất cả tạo nên một bức tranh sống động của cuộc sống phàm trần. Các gian hàng bày bán đủ thứ, từ những bó rau tươi xanh mướt, những thúng cá còn nhảy tanh tách, đến những tấm vải vóc đủ màu sắc và các món đồ thủ công tinh xảo.
Họ d��ng lại bên một gốc cây cổ thụ lớn, nơi có một bà lão lưng còng, tóc bạc phơ đang ngồi bán nước giải khát. Bà lão, với khuôn mặt nhăn nheo nhưng đôi mắt hiền từ, miệng luôn nở nụ cười, đang cố gắng bán từng gáo nước mát dưới cái nắng gay gắt. Đôi tay chai sạn của bà thoăn thoắt múc nước từ một vại sành lớn, làn da rám nắng và những nếp nhăn sâu khắc họa rõ ràng dấu vết của thời gian và lao động. Chiếc khăn vải cũ kỹ trên đầu bà đã thấm đẫm mồ hôi. Một người khách đi đường, thấy bà lão hiền lành, cố tình mặc cả ép giá một cách vô lý. Bà lão chỉ khẽ thở dài một tiếng, nhưng vẫn giữ nụ cười và đồng ý bán với giá thấp hơn, dường như đã quen với sự khắc nghiệt của cuộc sống.
Cùng lúc đó, cách đó không xa, một đứa trẻ ăn mày gầy gò, quần áo rách rưới, đang lén lút nhìn vào một quầy bánh bao. Đôi mắt em bé đen láy, đầy vẻ thèm thuồng, nhưng lại không dám bước đến gần. Bụng em bé réo lên từng hồi, nhưng em chỉ biết nuốt nước bọt, ánh mắt không rời khỏi những chiếc bánh bao nóng hổi, thơm lừng. Sự khốn khó và đói khát hiện rõ trên khuôn mặt non nớt của đứa trẻ, đối lập hoàn toàn với sự sung túc của khu chợ.
Tạ Trần đứng đó, im lặng quan sát. Hắn không can thiệp, không giúp đỡ ngay lập tức. Hắn biết, đôi khi sự can thiệp chỉ là nhất thời, và quan trọng hơn là để những người đồng hành của mình tự mình nhìn thấy, tự mình cảm nhận. Hắn để họ đối diện với những khía cạnh trần trụi nhất của cuộc sống phàm nhân.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, vốn chưa từng phải lo lắng đến miếng ăn, manh áo, lại càng chưa từng chứng kiến cảnh sống túng quẫn đến vậy. Nàng nhìn Bà Lão Bán Nước, rồi lại nhìn đứa trẻ ăn mày, lòng nàng dấy lên một cảm giác phức tạp. Đó không phải là sự khinh miệt, mà là sự bối rối, sự xa lạ trước một thế giới mà nàng chưa từng biết đến. "Chỉ vì mấy đồng bạc lẻ mà phải chịu đựng đến thế sao?" Nàng khẽ hỏi, giọng nói vẫn còn lạnh lùng, nhưng đã pha chút ngỡ ngàng. "Sao không dùng linh lực để kiếm sống? Dù là tu vi thấp kém nhất, cũng có thể dễ dàng có được của cải mà." Nàng vẫn giữ tư duy của một tu sĩ, cho rằng linh lực là vạn năng.
Dương Quân, người vốn có lòng trắc ẩn hơn, ánh mắt hắn lại hướng về phía đứa trẻ ăn mày. Hắn đã từng nghe về sự đói khổ của phàm nhân, nhưng đó chỉ là những khái niệm mơ hồ trong sách vở hay những lời truyền tụng. Giờ đây, khi đối diện với đôi mắt thèm khát và cái bụng đói meo của đứa trẻ, hắn mới thực sự cảm nhận được sự cay đắng của nó. "Đây là... sự khốn khó của phàm nhân sao?" Hắn hỏi, giọng nói trầm xuống, đầy vẻ suy tư. "Ta từng nghe nói, nhưng chưa bao giờ thấy rõ ràng như vậy." Hắn bắt đầu nhận ra rằng, cái "khổ" của phàm nhân không phải là những trận chiến sinh tử với yêu ma, mà là cuộc chiến hàng ngày với cơm áo gạo tiền, với sự sống còn.
Tạ Trần, nghe những lời của họ, khẽ thở dài. Hắn không trách cứ sự ngây thơ của hai người, mà chỉ nhẹ nhàng giải thích, giọng nói trầm ấm và sâu sắc. "Đó là gánh nặng cơm áo, Lăng Nguyệt. Linh lực không mua được một bát cơm no, không giữ được một mái nhà yên ấm. Và đó cũng là niềm vui khi tự tay kiếm được nó, Dương Quân. Sự sống không dễ dàng, nhưng quý giá." Hắn dừng lại, nhìn thẳng vào mắt họ, như muốn khắc sâu những lời này vào tâm trí họ. "Khi các người ở tiên môn, mọi thứ đều được an bài, đều có sẵn. Các người không phải lo nghĩ đến miếng ăn, đến nơi trú ngụ. Nhưng cuộc sống của phàm nhân thì khác. Mỗi hạt gạo, mỗi đồng tiền đều phải đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt. Chính vì vậy, họ trân trọng từng chút một, và niềm vui khi có được nó, dù nhỏ bé, cũng là niềm vui chân thật nhất."
Mộ Dung Tuyết, đứng sau Tạ Trần, khẽ thở dài, ánh mắt nàng chất chứa sự cảm thông. Nàng đã trải qua đủ để hiểu những gì Tạ Trần đang nói. "Có những thứ, tu vi càng cao càng không thể giải quyết." Nàng nói khẽ, giọng nói dịu dàng nhưng đầy trọng lượng, như một lời khẳng định cho triết lý của Tạ Trần.
Hồ Ly Nữ (Tiểu Cửu) thì không quan tâm nhiều đến những triết lý sâu xa. Nàng vẫn đang lấp lánh đôi mắt vào các quầy hàng bán đồ ăn vặt. Có lúc, nàng còn định lao vào một quầy bán kẹo mạch nha, nhưng Mộ Dung Tuyết đã kịp thời kéo nàng lại, khẽ lắc đầu mỉm cười. Tiểu Cửu bĩu môi, nhưng vẫn ngoan ngoãn đứng yên, mặc dù tâm trí nàng vẫn đang bay bổng theo hương vị ngọt ngào của những món quà bánh.
Cả nhóm di chuyển chậm rãi qua khu chợ, hòa mình vào dòng người. Lăng Nguyệt và Dương Quân vẫn chăm chú theo dõi, ánh mắt phức tạp. Mỗi cảnh tượng, mỗi gương mặt họ nhìn thấy đều là một nhát dao khắc sâu vào thế giới quan cũ của họ, buộc họ phải suy nghĩ lại, phải đối diện với những điều mà trước đây họ chưa từng bận tâm. Cái gọi là "phàm trần" này, không đơn thuần là một thế giới thấp kém, mà là một thế giới đầy rẫy những sắc thái cảm xúc, những thử thách và những giá trị mà tu sĩ trên đỉnh núi cao không thể nào thấu hiểu.
***
Hoàng hôn dần buông xuống trên Thị Trấn An Bình, mang theo làn gió nhẹ mát mẻ, xua đi cái nóng bức của ban trưa. Những ánh đèn lồng bắt đầu được thắp sáng, nhuộm vàng các con phố, tạo nên một vẻ đẹp lung linh huyền ảo. Sau một ngày dài đi bộ và trải nghiệm nh���ng điều mới lạ, nhóm Tạ Trần tìm đến Quán Trọ Tam Giang, một quán trọ bình dân với kiến trúc gỗ đơn giản, mái ngói xám bạc và chiếc biển hiệu bằng gỗ mục mòn treo lủng lẳng.
Họ thuê vài căn phòng, sau đó tập trung ở sảnh chính của quán, nơi có những bộ bàn ghế gỗ cũ kỹ nhưng sạch sẽ. Mùi thức ăn từ nhà bếp thoang thoảng bay ra, cùng với tiếng nói chuyện xôn xao của những vị khách khác. Tiểu Nhị Quán Trọ, một thanh niên gầy gò, nhanh nhẹn, luôn miệng cười toe toét, hối hả chạy đi chạy lại phục vụ khách. Hắn đặt vài món ăn đơn giản lên bàn cho nhóm Tạ Trần: một đĩa đậu phụ xào, một bát canh rau và vài chén cơm trắng. "Các vị khách đường xa, món này là đặc sản của An Bình Thị Trấn đó!" Tiểu Nhị nói, giọng lanh lảnh, tay thoăn thoắt rót trà. "Ăn vào là ấm bụng, quên hết mệt mỏi! Chắc các vị mới đến đây lần đầu phải không? Trông các vị có vẻ... khác lạ!" Hắn tò mò nhìn trang phục của Lăng Nguyệt và Dương Quân, tuy đã cất đi vẻ tiên khí nhưng vẫn toát lên sự thanh thoát, khác hẳn người thường.
Lăng Nguy��t Tiên Tử và Dương Quân im lặng dùng bữa, nhưng tâm trí họ vẫn còn vương vấn những cảnh tượng ban ngày. Những lo toan cơm áo gạo tiền của Bà Lão Bán Nước, đôi mắt thèm thuồng của đứa trẻ ăn mày, và cả sự hỗn loạn nhưng đầy sức sống của khu chợ, tất cả đã in sâu vào tâm trí họ. Họ trao đổi ánh mắt đầy suy tư, như đang cố gắng sắp xếp lại thế giới quan của mình, cố gắng dung hòa những gì đã thấy với những gì họ từng tin tưởng.
Dương Quân đặt đũa xuống, hít một hơi thật sâu. "Ta... không ngờ cuộc sống phàm nhân lại phức tạp đến vậy," hắn nói, ánh mắt nhìn Lăng Nguyệt, giọng nói trầm tĩnh hơn rất nhiều so với ban sáng. "Không có yêu ma quỷ quái, nhưng lại có những lo toan khác." Hắn đã nhận ra rằng, sự 'khổ' không chỉ đến từ những thế lực siêu nhiên, mà còn đến từ chính những nhu cầu cơ bản nhất của sự sống, những nhu cầu mà tiên môn đã che chở hắn khỏi phải đối mặt.
Lăng Nguyệt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh đèn lồng hắt bóng lên con phố, làm những bóng người qua lại trở nên mờ ảo. Gương mặt nàng, dưới ánh đèn vàng vọt, không còn vẻ lạnh lẽo như băng tuyết mà thay vào đó là một vẻ trầm tư sâu sắc, pha chút bối rối. Nàng khẽ đưa tay chạm vào Nguyệt Quang Trâm, cảm nhận sự ấm áp từ nó, như một sợi dây liên kết nàng với quá khứ. "Trước đây ta chỉ biết tu luyện. Những thứ này... thật xa lạ. Và... có chút đáng sợ." Nàng thừa nhận, giọng nói nhẹ như hơi thở, nhưng lại chứa đựng sự chân thật hiếm thấy. Cái "sợ" của nàng không phải là sợ hãi một thế lực thù địch, mà là sợ hãi sự không biết, sự bấp bênh, sự mong manh của cuộc sống phàm trần mà nàng chưa từng phải đối mặt. Cái "phàm tục" này, đối với nàng, giống như một vực thẳm mà nàng chưa từng tưởng tượng.
Tạ Trần, nhấp một ngụm trà nóng, ánh mắt thấu triệt của hắn lướt qua hai người. "Sợ hãi là vì chưa hiểu," hắn nói, giọng điệu vẫn trầm tĩnh và điềm đạm. "Nhưng đôi khi, chính sự bình dị này lại chứa đựng sức mạnh lớn lao hơn cả pháp thuật." Hắn biết, những lời này sẽ không làm xóa tan mọi nghi hoặc trong lòng họ ngay lập tức, nhưng nó sẽ là hạt mầm, dần dần nảy nở và thay đổi nhận thức của họ. Sức mạnh của sự sống, sức mạnh của sự kiên cường, sự trân trọng những điều nhỏ bé, đó mới chính là bản chất của "Nhân Đạo".
Mộ Dung Tuyết mỉm cười nhẹ, ánh mắt nàng tràn đầy sự thấu hiểu. Nàng biết, con đường "Nhân Đạo" không phải là một con đường dễ dàng, nhưng nó là con đường duy nhất để thực sự hiểu về bản chất của sự tồn tại. "Đây mới là khởi đầu thôi, các vị. Con đường 'Nhân Đạo' còn dài." Lời nói của nàng như một lời động viên, một lời nhắc nhở rằng hành trình này chỉ mới bắt đầu, và còn rất nhiều điều đang chờ đợi họ khám phá.
Tiểu Cửu thì không quan tâm nhiều đến những suy tư của người lớn. Nàng vẫn đang thích thú với đồ ăn, đôi tai cáo khẽ động đậy khi nghe Tiểu Nhị kể về những tin tức nóng hổi của thị trấn, từ chuyện lão Trương mới cưới vợ ba đến việc giá lúa mì năm nay lại tăng cao. Nàng, với bản tính hồn nhiên của yêu hồ, đơn giản là tận hưởng những niềm vui nhỏ bé của cuộc sống.
Bên ngoài quán trọ, màn đêm đã bao phủ Thị Trấn An Bình. Tuyệt nhiên không có linh khí dao động, không có ánh sáng pháp thuật rực rỡ, chỉ có ánh đèn lồng ấm áp và tiếng côn trùng rả rích. Nhưng trong không gian bình dị ấy, một cuộc chuyển biến sâu sắc đang diễn ra trong lòng những tu sĩ. Những hạt mầm của "Nhân Đạo" đã được gieo, và chúng đang bắt đầu nảy mầm, dần dần phá vỡ lớp vỏ bọc kiên cố của tư duy tu tiên đã hằn sâu trong họ. Cuộc sống phàm trần, với tất cả sự phức tạp và chân thật của nó, đang dạy cho họ những bài học mà vạn năm tu luyện cũng không thể mang lại. Đây là một thế giới đang dần đi đến hồi kết, nơi Thiên Đạo sắp sụp đổ, nơi Ma Chủ Cửu U đang chuẩn bị cho một đòn tấn công cuối cùng, muốn biến thế giới thành hỗn loạn vĩnh viễn. Các đại tông môn tu tiên đang tan rã hoặc cố thủ trong tuyệt vọng, nhưng giữa tất cả những hỗn mang ấy, Tạ Trần và những người đồng hành của hắn đang tìm kiếm một con đường khác, một con đường mang tên "nhân gian", một nền móng cho một kỷ nguyên mới.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.