Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 455: Minh Triết Dưới Sương Sớm: Giảng Giải Nhân Đạo

Sương sớm còn giăng mắc trên tán lá cổ thụ của Rừng Thanh Phong, tạo nên một tấm màn bạc huyền ảo che phủ vạn vật. Tia nắng đầu tiên của bình minh len lỏi qua kẽ lá, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên mặt đất ẩm ướt, nơi từng giọt sương đêm còn đọng lại lấp lánh như vô vàn châu ngọc. Tiếng chim hót líu lo từ sâu trong rừng vọng ra, hòa cùng tiếng lá cây xào xạc theo làn gió nhẹ và âm thanh róc rách không ngừng của dòng suối nhỏ chảy qua ghềnh đá. Mùi đất ẩm, mùi lá cây mục cùng hương hoa dại thoang thoảng quyện vào không khí trong lành, mát rượi, xua tan đi chút hơi lạnh còn sót lại của đêm trường.

Lăng Nguyệt Tiên Tử ngồi bên đống lửa tàn, ánh mắt nàng vẫn nặng trĩu suy tư. Đêm qua, những lời của Tạ Trần, cùng với hình ảnh lão nông chân chất nơi cánh đồng và sự đối lập gay gắt với cuộc sống tu tiên mà nàng đã quen thuộc, cứ như những bóng ma lẩn khuất trong tâm trí, không ngừng quấy nhiễu. Nàng vuốt nhẹ Nguyệt Quang Trâm cài trên mái tóc đen nhánh, cảm nhận hơi ấm quen thuộc tỏa ra từ nó, nhưng sâu thẳm trong lòng vẫn là một sự lạnh lẽo khó tả, một nỗi hoài nghi lớn dần về con đường mình đã chọn. Nàng quay sang Dương Quân, giọng nói thì thầm, gần như chỉ đủ cho riêng hai người nghe được giữa không gian tĩnh mịch của rừng sâu: “Ngươi nghĩ sao về lời Tạ Trần đêm qua? Từ bỏ tu vi... từ bỏ sức mạnh... liệu có thật sự là con đường đúng đắn? Liệu chúng ta có đang tự lừa dối mình?”

Dương Quân ngồi đối diện nàng, khuôn mặt tuấn tú giờ đây hằn lên vẻ mệt mỏi và bối rối. Hắn nhìn xa xăm vào khoảng không trước mặt, nơi những thân cây cổ thụ cao vút vươn mình lên trời xanh, như những cột trụ của một thế giới mà hắn từng tin là bất biến. “Ta không biết, Tiên Tử,” hắn đáp lại, giọng nói trầm đục, mang theo chút nặng nề của những day dứt. “Nhưng sau khi nhìn thấy cuộc sống của lão nông kia, nhìn thấy sự bình dị mà kiên cường của họ, ta cảm thấy có gì đó lay động trong lòng. Một cảm giác mà ta chưa từng có trong suốt những năm tháng tu luyện.” Hắn đứng dậy, bước chậm rãi ra bờ suối, dùng tay vốc nước lạnh rửa mặt, như muốn gột rửa đi những bối rối đang dâng trào. Dòng nước mát lạnh lướt qua da thịt, mang theo sự tỉnh táo nhất thời, nhưng những câu hỏi trong tâm trí hắn vẫn còn đó, không hề suy suyển. Bàn tay từng nắm chặt kiếm, từng thi triển những pháp thuật lay chuyển trời đất, giờ đây lại cảm thấy trống rỗng và vô dụng khi đối diện với những điều giản dị nhất của nhân gian. Sự "vô dụng" này, trớ trêu thay, lại mang đến một cảm giác "hữu dụng" lạ thường, một sự kết nối bản năng với mặt đất, với cuộc sống mà hắn chưa từng cảm nhận.

Mộ Dung Tuyết và Hồ Ly Nữ (Tiểu Cửu) đã thức dậy từ sớm hơn một chút. Mộ Dung Tuyết, với vẻ dịu dàng thanh lịch, đang lặng lẽ nhóm lại đống lửa, chuẩn bị bữa sáng đơn giản từ những lương khô mang theo. Nàng đã quen với vẻ trầm tư của Tạ Trần, quen với sự thay đổi của Lăng Nguyệt và Dương Quân. Nàng hiểu rằng, đây là một quá trình tất yếu, một sự giằng xé nội tâm mà bất cứ ai rời bỏ con đường quen thuộc cũng phải trải qua. Nàng không nói nhiều, chỉ thỉnh thoảng liếc nhìn về phía Tạ Trần đang ngồi thiền bên một gốc cây cổ thụ, đôi mắt khép hờ, dường như hắn đang cảm nhận được dòng chảy suy nghĩ và những con sóng ngầm trong lòng những người xung quanh. Tiểu Cửu thì vẫn hồn nhiên như mọi khi. Nàng nghịch ngợm tìm kiếm những quả mọng dại ven suối, đôi tai cáo trắng muốt khẽ vểnh lên nghe ngóng tiếng chim hót, chiếc đuôi lông mềm mại phe phẩy theo từng bước chân. Nàng chưa thực sự hiểu hết những đạo lý cao siêu mà Tạ Trần đang cố gắng truyền đạt, nhưng nàng cảm nhận được sự thay đổi trong không khí, một sự bình yên khác lạ mà nàng chưa từng thấy trong các tiên môn tráng lệ. Nàng quay lại, trên tay cầm một nắm quả dại đỏ mọng, đến bên Mộ Dung Tuyết, đôi mắt to tròn lấp lánh sự tò mò. “Tiên Tử, Dương Quân đại ca sao cứ buồn rầu thế? Ăn quả này đi, ngọt lắm!” Giọng nói trong trẻo của Tiểu Cửu như một dòng suối mát, tạm thời xua đi chút u ám đang bao trùm.

Tạ Trần vẫn ngồi đó, bình thản như một pho tượng tạc từ đá. Hắn không cần phải mở mắt để biết những gì đang diễn ra, không cần phải nghe bằng tai để thấu hiểu những băn khoăn đang giày vò Lăng Nguyệt và Dương Quân. Trí tuệ sắc bén và khả năng nhìn thấu nhân tâm của hắn cho phép hắn cảm nhận được những dao động cảm xúc, những luồng tư tưởng đang cuộn trào trong lòng họ. Hắn biết rằng, những hạt mầm nghi hoặc đã được gieo, và giờ là lúc cần được tưới tắm bằng minh triết để nảy nở thành sự thấu hiểu. Hắn hít một hơi thật sâu không khí trong lành của rừng, cảm nhận sự sống đang chảy trong từng thớ thịt, từng mạch máu, một sự sống không cần đến linh khí hay tu vi, chỉ đơn thuần là sự tồn tại chân thật.

Khi mặt trời đã lên cao hơn một chút, xuyên qua tán lá rừng, phủ một lớp vàng óng lên mọi vật, và cả nhóm đã dùng xong bữa sáng đạm bạc, Tạ Trần mới từ từ mở mắt. Đôi mắt hắn sâu thẳm như hồ thu, ẩn chứa vô vàn triết lý và sự thấu hiểu. Hắn nhìn Lăng Nguyệt và Dương Quân, vẻ mặt không chút vội vã hay ép buộc, chỉ có sự bình thản và kiên nhẫn. “Sức mạnh, tu vi, trường sinh... chúng ta theo đuổi chúng để làm gì?” Giọng nói trầm ấm, điềm tĩnh của hắn vang vọng trong không gian tĩnh lặng, phá tan sự im lặng nặng nề bấy lâu. “Để không ‘mất người’? Hay chính chúng lại là thứ khiến chúng ta dần ‘mất người’?”

Lăng Nguyệt Tiên Tử, vốn đã quen với sự kiêu ngạo của một tiên tử đứng trên vạn vật, không khỏi cắt lời, ánh mắt sắc bén như lưỡi kiếm băng sương. “Nhân tính là thứ ràng buộc yếu mềm, là chấp niệm của phàm trần. Tu sĩ phải siêu thoát khỏi nó để đạt đến đại đạo!” Nàng tin rằng, để đạt đến đỉnh cao của tu luyện, người tu sĩ phải đoạn tuyệt với mọi hỉ nộ ái ố của thế tục, phải rũ bỏ mọi vướng bận trần thế, để linh hồn được thanh tịnh, siêu thoát. Đó là con đường mà nàng đã được dạy dỗ, là chân lý mà nàng đã theo đuổi suốt hàng trăm năm.

Tạ Trần không hề tỏ ra tức giận hay phản bác gay gắt. Hắn chỉ khẽ cười nhạt, một nụ cười đầy thấu hiểu và có chút bi ai. “Siêu thoát hay lãng quên? Khi một tu s�� quên đi nụ cười của mẹ, quên đi nỗi đau của kẻ yếu, quên đi hương vị của một bát cháo nóng trong đêm đông lạnh giá... thì đó là siêu thoát hay là đã ‘mất người’ rồi, Tiên Tử?” Hắn đặt một câu hỏi, không phải để yêu cầu một câu trả lời ngay lập tức, mà để gieo một hạt mầm nghi vấn sâu sắc vào tâm trí họ. “Cái gọi là ‘mất người’ mà Thiên Đạo vẫn thường răn đe, e rằng không phải chỉ là sự suy yếu linh khí, mà còn là sự tàn lụi của những giá trị nền tảng, những sợi dây liên kết vô hình nhưng mạnh mẽ nhất giữa con người với con người, với vạn vật.”

Dương Quân, ánh mắt hắn dần sáng ra. Những lời của Tạ Trần như một tia chớp xé toạc màn sương mù trong tâm trí hắn. Hắn luôn tin vào chính nghĩa, tin vào trách nhiệm của một tu sĩ là bảo vệ chúng sinh. Nhưng nếu cái giá của sự bảo vệ ấy là đánh mất đi chính bản chất của mình, thì liệu sự bảo vệ đó còn ý nghĩa gì? “Vậy ‘Nhân Đạo’ của huynh là gì, Tạ huynh? Không tu luyện, không sức mạnh... làm sao bảo vệ được những giá trị đó? Làm sao đối kh��ng lại sự suy tàn của Thiên Đạo, hay những thế lực tà ác đang hoành hành?” Hắn hỏi, giọng điệu không còn vẻ phòng bị mà thay vào đó là sự khao khát được thấu hiểu.

Tạ Trần ngước nhìn lên bầu trời xanh ngắt, nơi những đám mây trắng lững lờ trôi, rồi lại nhìn xuống mặt đất, nơi những cành cây khô đang nằm lăn lóc. Hắn cầm lấy một cành cây khô, bắt đầu vẽ xuống nền đất những biểu tượng đơn giản, những đường nét của một con người, một cái cây, một dòng suối. “Nhân Đạo không phải là từ bỏ sức mạnh, mà là đặt sức mạnh vào đúng chỗ. Là trân trọng mỗi khoảnh khắc sống, mỗi cảm xúc chân thật, mỗi mối liên kết với nhân gian. Sức mạnh có thể phá hủy, nhưng sự thấu hiểu và tình yêu thương mới là thứ kiến tạo.” Hắn chỉ vào hình vẽ con người. “Một người tu sĩ, khi đạt đến đỉnh cao, có thể san bằng một ngọn núi, có thể đẩy lùi một đội quân. Nhưng liệu có thể dùng sức mạnh đó để khiến một đứa trẻ mồ côi nở nụ cười chân thật? Để hàn gắn một gia đình tan vỡ? Để xoa dịu nỗi đau của một người sắp lìa đời?”

Lăng Nguyệt Tiên Tử im lặng lắng nghe, đôi mắt nàng nhìn chằm chằm vào những hình vẽ đơn giản trên đất. Nàng đưa tay chạm nhẹ vào Nguyệt Quang Trâm, cảm giác hơi ấm từ nó dường như trở nên rõ ràng hơn, ấm áp hơn bao giờ hết. Có lẽ, những giá trị mà Tạ Trần đang nói đến, nàng đã từng có, đã từng cảm nhận, nhưng rồi con đường tu tiên đã khiến nàng dần lãng quên. Nàng nhớ lại những ngày đầu bước chân vào tiên môn, nàng cũng từng là một cô gái với những cảm xúc hồn nhiên, những khát khao giản dị. Nhưng rồi, sức mạnh, địa vị, trách nhiệm đã dần đè nặng lên nàng, biến nàng thành một tiên tử lạnh lùng, xa cách.

Mộ Dung Tuyết gật đầu đồng tình, nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi nàng. “Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính? Đạo gì mà phải siêu thoát khỏi chính mình để trở thành một tồn tại lạnh lẽo, vô cảm?” Lời nói của nàng như một sự bổ sung hoàn hảo cho những gì Tạ Trần đang giảng giải.

Hồ Ly Nữ (Tiểu Cửu) ngồi xổm bên cạnh Tạ Trần, đôi mắt to tròn dõi theo từng nét vẽ của hắn. Nàng không hiểu hết những khái niệm sâu xa, nhưng nàng cảm nhận được sự chân thành trong lời nói của Tạ Trần. “Vậy chúng ta không cần tu luyện nữa sao? Không cần bay lượn trên trời, không cần dùng phép thuật nữa sao?” Nàng hỏi một cách ngây thơ, nhưng câu hỏi của nàng lại chạm đúng vào sự hoài nghi sâu thẳm của Lăng Nguyệt và Dương Quân.

Tạ Trần mỉm cười nhìn Tiểu Cửu, xoa đầu nàng. “Tu luyện hay không, phép thuật hay không, đó chỉ là phương tiện. Quan trọng là mục đích. Nếu tu luyện để mất đi chính mình, để trở thành một kẻ cô độc trên đỉnh cao, thì đó có phải là điều chúng ta thực sự muốn? Nhân Đạo không phủ nhận sức mạnh, mà là muốn sức mạnh phục vụ cho nhân tính, chứ không phải nhân tính bị sức mạnh nuốt chửng. Nó là sự trở về với bản nguyên, là sự trân trọng những gì giản dị nhất, chân thật nhất của cuộc sống.” Hắn nhìn Lăng Nguyệt và Dương Quân, ánh mắt đầy sự kiên nhẫn. “Khi chúng ta hiểu được giá trị của một hạt gạo, của một nụ cười, của một giọt nước mắt, khi chúng ta biết yêu thương và sẻ chia, khi chúng ta biết sống một cuộc đời trọn vẹn với tất cả cảm xúc của mình, đó chính là sức mạnh vĩ đại nhất. Sức mạnh đó không cần linh khí, không cần pháp bảo, nhưng lại có thể chống chọi với mọi bão giông, mọi suy tàn của Thiên Đạo.”

Dương Quân nắm chặt tay, những lời của Tạ Trần vang vọng trong tâm trí hắn. Hắn từng mơ ước trở thành một kiếm tiên lừng lẫy, bảo vệ chúng sinh bằng thanh kiếm của mình. Nhưng giờ đây, hắn chợt nhận ra rằng, có những thứ không thể dùng kiếm để bảo vệ, có những thứ cần sự thấu hiểu, sự đồng cảm hơn là sức mạnh. Con đường mà Tạ Trần đang vẽ ra, tuy không có hào quang của sức mạnh, nhưng lại có một sự ấm áp, một sự chân thật mà hắn chưa từng cảm nhận được.

Mặt trời đã lên đến đỉnh đầu, rọi những tia nắng chói chang xuống con đường nhỏ dẫn vào Thôn Vân Sơn. Không khí trở nên ấm áp hơn, xua đi hoàn toàn hơi lạnh của sương sớm. Tiếng chim hót vẫn líu lo trên tán cây, tiếng suối chảy róc rách vẫn đều đặn, nhưng giờ đây, chúng hòa vào một âm thanh mới, âm thanh của cuộc sống phàm nhân. Tiếng gà gáy từ xa vọng lại, tiếng chó sủa lanh lảnh, và đặc biệt là tiếng cười trong trẻo, hồn nhiên của trẻ con đang nô đùa. Mùi khói bếp thoang thoảng bay trong gió, mang theo hương vị quen thuộc của cơm gạo, của những món ăn giản dị.

Tạ Trần chậm rãi bước đi trên con đường đất, đôi chân hắn dường như đã quen với sự gồ ghề của mặt đất, không còn vẻ xa cách như một tiên nhân lạc bước xuống trần. Hắn không cần phải nói thêm lời nào, bởi những gì hắn muốn truyền đạt không nằm ở lời nói, mà ở chính những trải nghiệm chân thực, những cảm nhận sâu sắc mà Lăng Nguyệt và Dương Quân sẽ tự mình khám phá. Hắn chỉ nhẹ nhàng đưa tay chỉ về phía trước, nơi Thôn Vân Sơn đang hiện ra thấp thoáng giữa màu xanh của cây lá. “Nhìn xem, Tiên Tử, Dương Quân. Chúng không có tu vi, không có pháp bảo, nhưng chúng có nụ cười. Chúng có cuộc sống. Đó chính là những gì chúng ta đang đi tìm. Không phải là sức mạnh, mà là sự tồn tại chân thật này.”

Trên con đường đất dẫn vào làng, họ bắt gặp một cảnh tượng bình dị mà Tạ Trần vừa nhắc đến. Một nhóm trẻ con phàm nhân đang chơi đùa bên suối, những tiếng cười giòn tan vang vọng cả một góc rừng. Chúng không cần phép thuật để bay lượn, không cần linh khí để tạo ra những trò chơi kỳ ảo, chỉ đơn giản là dùng gậy tre làm ngựa, dùng lá cây làm mũ, và dùng trí tưởng tượng của mình để xây dựng nên một thế giới diệu kỳ. Xa hơn một chút, một bà lão với khuôn mặt nhăn nheo nhưng đôi mắt hiền từ đang ngồi vá lưới bên hiên nhà, đôi tay chai sạn thoăn thoắt đưa kim, miệng khẽ ngân nga một làn điệu dân ca cổ. Cuộc sống của họ, tuy vất vả, nhưng lại toát lên một vẻ kiên cường, một sự bình yên mà những tu sĩ trên đỉnh núi cao cũng khó lòng tìm thấy.

Lăng Nguyệt Tiên Tử dừng lại, ánh mắt nàng dõi theo lũ trẻ đang chơi đùa. Sự lạnh lẽo trên gương mặt nàng đã dịu đi rất nhiều, thay vào đó là một vẻ trầm tư sâu sắc. Nàng đưa tay chạm nhẹ vào Nguyệt Quang Trâm, cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa từ đó, như có một điều gì đó bên trong nàng đang dần tan chảy, những lớp băng giá đã bao bọc trái tim nàng suốt bao năm tháng tu luyện đang dần được hóa giải. “Sự tồn tại... chân thật...” Nàng lẩm bẩm, giọng nói nhẹ như hơi thở, như thể đang nói với chính mình.

Dương Quân hít một hơi thật sâu không khí trong lành của thôn, ánh mắt hắn không còn vẻ bối rối hay hoài nghi mà thay vào đó là sự thanh thản hiếm thấy. Hắn gật đầu đồng tình. “Thật vậy. Nụ cười của chúng... không cần bất kỳ linh lực nào để tỏa sáng.” Hắn chợt hiểu ra rằng, cái "mất người" mà Tạ Trần nói đến không phải là mất đi bản thể, mà là mất đi khả năng cảm nhận, khả năng kết nối với những giá trị cốt lõi nhất của nhân sinh.

Hồ Ly Nữ (Tiểu Cửu) thì không kìm được sự tò mò. Nàng lập tức chạy đến bên lũ trẻ, đôi tai cáo vểnh lên, đôi mắt lấp lánh sự thích thú. Nàng không cần bất kỳ lời giải thích nào, chỉ cần nhìn thấy nụ cười của chúng, nàng đã cảm nhận được sự ấm áp và niềm vui. Mộ Dung Tuyết mỉm cười nhìn cảnh tượng ấy, ánh mắt nàng tràn đầy sự thấu hiểu và bình yên. Nàng biết, những hạt mầm của "Nhân Đạo" đã bắt đầu bén rễ trong lòng Lăng Nguyệt và Dương Quân, và con đường phía trước, dù gian nan, nhưng chắc chắn sẽ mang lại những giá trị đích thực.

Cả nhóm tiếp tục bước vào Thôn Vân Sơn, hòa mình vào dòng chảy bình dị của cuộc sống phàm nhân. Bóng chiều dần buông xuống trên những mái nhà tranh và cánh đồng lúa, nhuộm vàng cả một không gian yên bình. Tiếng cuốc đất, tiếng gà gáy, tiếng trẻ con cười đùa, và mùi khói bếp vấn vương trong không khí, tất cả tạo nên một bản giao hưởng của sự sống. Tạ Trần vẫn là một phàm nhân, nhưng hắn lại mang trong mình hạt mầm của một kỷ nguyên mới, một lý tưởng mới, đang chờ đợi để được gieo mầm và đâm chồi nảy lộc giữa Thập Phương Nhân Gian đang trên bờ vực suy tàn. Con đường "tầm đạo nhân gian" này, không chỉ là tìm kiếm các giá trị mới, mà còn là chứng kiến những vấn đề, những khó khăn thực tế của nhân gian, nơi mà hắn sẽ phải dùng trí tuệ chứ không phải sức mạnh để đối diện và giúp đỡ. Đây mới chỉ là bước khởi đầu, và phía trước họ là một thế giới rộng lớn, phức tạp, nhưng cũng đầy rẫy những điều kỳ diệu của cuộc sống, đang chờ đợi để được khám phá và trân trọng.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free