Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 454: Bước Đường Vô Định: Hương Vị Nhân Gian Đầu Tiên

Bóng họ dần khuất sau những rặng cây, nhỏ dần, nhỏ dần, như những chấm mực trên bức tranh hoàng hôn bao la. Con đường "tầm đạo nhân gian" đã chính thức bắt đầu, một hành trình đầy gian nan nhưng cũng tràn đầy hy vọng, một hành trình mà định mệnh của Thập Phương Nhân Gian đang chờ đợi để được viết lại.

***

Đêm đầu tiên trên đường, nhóm người dừng chân dưới một gốc cây cổ thụ lớn ven rừng, nơi có một con suối nhỏ róc rách chảy qua. Tạ Trần không dùng phép thuật để dựng lều hay tạo ấm, chỉ đơn giản là nhặt vài cành củi khô, dùng đá và lửa mồi nhóm lên một đống lửa nhỏ. Ánh lửa bập bùng nhảy múa, xua đi bóng tối và hơi lạnh ban đêm của Rừng Thanh Phong, vẽ nên những vệt sáng lờ mờ trên gương mặt từng người. Mùi khói củi, mùi lá cây khô và mùi đất ẩm hòa quyện vào nhau, tạo nên một hương vị hoang dã mà chân thực.

Mộ Dung Tuyết nhanh chóng bày biện chút lương khô và nước uống. Hồ Ly Nữ, với bản tính hồn nhiên, tò mò, ngồi bên cạnh đống lửa, đôi tai cáo vểnh lên, đôi mắt lấp lánh quan sát từng con đom đóm bay lượn trong đêm. Nàng không hề than phiền về sự thiếu thốn, ngược lại còn thấy mọi thứ thật mới lạ, khác hẳn với những ngày quanh quẩn trong Thôn Lạc Hồng hay những câu chuyện về tiên giới mà nàng từng nghe.

Tuy nhiên, đối với Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân, đêm đầu tiên này là một thử thách thực sự. Họ đã quen với linh khí cuồn cuộn, với pháp bào sạch sẽ không vương bụi trần, với những tiện nghi mà tu sĩ cấp cao có thể dễ dàng tạo ra bằng một niệm pháp. Giờ đây, thiếu đi linh khí hộ thân, họ cảm nhận rõ rệt sự khắc nghiệt của đêm rừng. Hơi lạnh thấm vào da thịt, tiếng côn trùng rả rích như muốn chọc tức, và sự yên tĩnh đến lạ lùng của tự nhiên khiến tâm trí họ không ngừng xáo động.

Lăng Nguyệt khoác chiếc áo choàng mỏng, dáng người thanh thoát của nàng giờ đây có chút mệt mỏi. Đôi mắt phượng sắc bén ngày nào giờ đây ánh lên sự hoài nghi khó che giấu. Nàng nhìn ngọn lửa bập bùng, rồi lại nhìn Nguyệt Quang Trâm cài trên tóc mình. Chiếc trâm vẫn lấp lánh dịu dàng, như một lời nhắc nhở về những ký ức không muốn bị lãng quên, về một phần nhân tính đã được Tạ Trần "đánh thức". Nhưng liệu sự "đánh thức" ấy có đáng để đổi lấy mọi thứ? Đổi lấy sức mạnh, địa vị, và cả sự tự do phi hành trên trời cao?

Dương Quân thì không giấu được vẻ khó chịu hơn. Hắn thở dài thườn thượt, tay vò vò mái tóc vốn gọn gàng giờ đã hơi rối bời. "Sư huynh Tạ Trần," hắn lên tiếng, giọng nói mang theo chút than thở. "Con đường này... thật sự khác xa những gì ta từng tưởng tượng. Ta từng nghĩ, 'tầm đạo nhân gian' là một hành trình để thể nghiệm cuộc sống, để minh tâm kiến tính, nhưng ta chưa từng nghĩ nó lại... vất vả đến vậy." Hắn không nói ra từ "hèn mọn", nhưng ánh mắt hắn đã tố cáo suy nghĩ đó. Hắn đã quen với việc được người đời kính ngưỡng, được linh khí bao bọc, được pháp thuật hỗ trợ mọi lúc. Giờ đây, chỉ riêng việc đi bộ một ngày đường đã khiến hắn cảm thấy toàn thân rã rời.

Tạ Trần, đang châm thêm củi vào đống lửa, ngẩng đầu lên, ánh mắt hắn vẫn bình thản như mặt hồ thu không gợn sóng. Hắn chỉ vào một con kiến đang cặm cụi tha một mẩu lá lớn gấp mấy lần thân mình, chậm rãi bò qua vệt sáng hắt ra từ đống lửa. "Mỗi bước đi đều có ý nghĩa của nó, Dương Quân. Và mỗi gánh nặng đều dạy cho chúng ta điều gì đó, Lăng Nguyệt." Giọng hắn trầm ấm, không nhanh không chậm, nhưng lại như một dòng suối mát len lỏi vào tận tâm can. "Đây không phải là con đường để thoát ly khỏi những vất vả, để tìm kiếm một cảnh giới siêu phàm. Ngược lại, đây là con đường để nhập thế, để dung nạp mọi khổ ải, mọi giản dị, và từ đó tìm thấy giá trị chân thực."

Lăng Nguyệt Tiên Tử nghe vậy, đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại. Nàng nhìn con kiến nhỏ bé đang vật lộn, rồi lại nhìn Tạ Trần. "Ta đã quen với ngự kiếm phi hành, vượt qua vạn dặm chỉ trong chốc lát. Giờ đây mỗi bước chân đều nặng nề như vậy, cảm giác như đang bị trói buộc... Liệu đây có phải là sự lựa chọn đúng đắn, Tạ Trần?" Nàng không chỉ hỏi hắn, mà còn hỏi chính lòng mình. Nàng đã từ bỏ danh vọng, sức mạnh, và cả sự tự do tuyệt đối của một Tiên Tử. Cái giá ấy quá đắt, đến mức đôi lúc nàng tự hỏi, liệu có đáng không? Có phải nàng đã bị lời nói của Tạ Trần mê hoặc, hay bị chính những chấp niệm về quá khứ đã "mất người" của mình giam cầm?

Tạ Trần mỉm cười nhẹ, nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu. "Sự tự do mà ngươi từng có, Lăng Nguyệt, có phải là tự do thực sự? Hay chỉ là một loại tự do được ban tặng bởi sức mạnh, và khi sức mạnh ấy biến mất, tự do cũng tan biến? Phi hành trên trời cao, đôi khi lại khiến người ta quên mất cảm giác vững chãi của đất mẹ, quên mất những hương vị bình dị mà chỉ khi đặt chân trên mặt đất mới cảm nhận được." Hắn đưa tay về phía đống lửa, cảm nhận hơi ấm lan tỏa. "Nhập thế không có nghĩa là bị trói buộc, mà là được kết nối. Kết nối với đất, với trời, với vạn vật, với chính bản thân mình, không cần qua lớp vỏ bọc của linh khí hay pháp thuật. Chỉ khi ngươi cảm nhận được mọi gánh nặng, mọi mệt mỏi, ngươi mới thực sự sống trọn vẹn, không 'mất người'."

Dương Quân vẫn còn hoài nghi, nhưng hắn đã bắt đầu lắng nghe một cách nghiêm túc hơn. Hắn nhớ lại những tháng ngày tu luyện khắc khổ trong tông môn, chạy đua với thời gian để tăng cường sức mạnh, để bảo vệ Thiên Đạo đang suy yếu. Tất cả đều vì một mục tiêu cao cả, nhưng hắn chưa bao giờ dừng lại để tự hỏi, liệu mình có đang thực sự "sống"? Hay chỉ là một cỗ máy tu luyện, một công cụ cho một lý tưởng vĩ đại hơn bản thân? Sự mệt mỏi thể xác hiện tại, dù khó chịu, lại mang đến một cảm giác rất thật, rất... "người", điều mà hắn đã quên bẵng từ rất lâu.

Mộ Dung Tuyết, với vẻ mặt hiền từ, đặt một chén trà thảo mộc ấm nóng trước mặt Lăng Nguyệt và Dương Quân. "Đường xa vạn dặm, không có linh khí hỗ trợ, cơ thể phàm nhân sẽ rất dễ suy kiệt. Hai vị cứ nghỉ ngơi đi, rồi sẽ quen thôi." Nàng nói, giọng nói dịu dàng như gió xuân, mang theo sự thấu hiểu và sẻ chia. Nàng từng là một y sư, hiểu rõ nhất về thể trạng con người, và cũng là người đã chứng kiến những biến đổi trong tâm hồn Tạ Trần, thấu hiểu con đường hắn chọn.

Hồ Ly Nữ (Tiểu Cửu) thì không nghĩ nhiều như vậy. Nàng chỉ thấy thế giới xung quanh thật sinh động, thật thú vị. Nàng chạy vọt ra khỏi vòng lửa, đuổi theo một đàn đom đóm đang lấp lánh trong đêm, tiếng cười giòn tan vang vọng trong rừng sâu, xua tan đi phần nào sự trầm lắng và lo âu. Nàng đâu có ngu, chỉ là nàng chọn cách sống đơn giản, tận hưởng từng khoảnh khắc, điều mà các tu sĩ đã đánh mất từ lâu.

Đêm dần khuya, hơi lạnh càng thêm thấm buốt. Tạ Trần vẫn ngồi đó, đôi mắt sáng quắc nhìn vào ngọn lửa, như thể đang tìm kiếm điều gì đó trong vũ điệu của những đốm lửa. Hắn biết, con đường này không chỉ là thử thách về thể xác, mà còn là cuộc chiến với những chấp niệm ăn sâu bám rễ trong tâm trí Lăng Nguyệt và Dương Quân. Họ phải tự mình đối mặt với sự "mất mát" giả tạo, để rồi tìm lại được sự "đầy đủ" thật sự của một con người. Ngọn lửa bập bùng, soi rõ những gương mặt ẩn chứa nhiều suy tư, nhiều đấu tranh. Tiếng gió xào xạc qua tán lá, tiếng suối chảy róc rách, mùi đất ẩm và hoa dại trong rừng, tất cả như một bản giao hưởng hoang sơ, đang hát lên khúc ca về một khởi đầu mới, một con đường mới, nơi con người sẽ được tìm thấy chính mình.

***

Sáng hôm sau, sau một đêm nghỉ ngơi không mấy dễ chịu, nhóm người tiếp tục hành trình. Mặt trời ló dạng, những tia nắng vàng óng len lỏi qua từng kẽ lá, rải rác trên con đường đất ẩm ướt sương đêm. Không khí trong lành đến nao lòng, mang theo mùi của cây cỏ và nhựa sống. Tiếng chim hót líu lo chào ngày mới, và tiếng suối chảy róc rách không ngừng. Rừng Thanh Phong hiện lên rực rỡ và tươi mới, nhưng sự rực rỡ ấy lại càng làm nổi bật sự mệt mỏi trên gương mặt của Lăng Nguyệt và Dương Quân.

Họ đã đi bộ thêm vài canh giờ nữa, cho đến khi con đường mòn dẫn ra khỏi khu rừng, mở ra một khung cảnh hoàn toàn khác. Dưới chân một ngọn núi thấp, giữa những cánh đồng xanh mướt trải dài đến tận chân trời, một thôn xóm nhỏ hiện ra. Đó là Thôn Vân Sơn, một nơi yên bình và ẩn mình, tách biệt khỏi sự ồn ào của thế giới bên ngoài. Những ngôi nhà gỗ và đá nhỏ nép mình bên sườn đồi, khói bếp lững lờ bay lên từ mái nhà. Một con suối nhỏ uốn lượn quanh làng, tiếng nước chảy róc rách như một bản nhạc nền dịu êm cho cuộc sống nơi đây.

Khi nhóm Tạ Trần tiến gần hơn, họ nhìn thấy một Lão Nông đang cặm cụi cuốc đất trên cánh đồng lúa khô cằn. Ánh nắng ban trưa đã bắt đầu gay gắt, rọi thẳng xuống lưng ông lão, khiến mồ hôi nhễ nhại trên vầng trán nhăn nheo và thấm ướt tấm áo vải thô. Từng nhát cuốc đều đặn, mạnh mẽ, nhưng lại chậm rãi, như thể ông lão đang hòa mình vào nhịp thở của đất. Bên cạnh ông, một đứa trẻ khoảng ba bốn tuổi, với mái tóc bù xù và khuôn mặt lấm lem bùn đất, đang chơi đùa với một con trâu nước nhỏ, tiếng cười trong trẻo, hồn nhiên vang vọng khắp cánh đồng, như một nốt nhạc vui tươi giữa sự vất vả của lao động.

Cảnh tượng bình dị ấy, đối với Tạ Trần, không có gì lạ lẫm. Hắn đã quen với những hình ảnh như vậy, đã từng sống giữa những con người như vậy. Nhưng đối với Lăng Nguyệt và Dương Quân, nó lại là một cú sốc nhẹ, một sự đối lập gay gắt với thế giới tu tiên mà họ từng biết.

Dương Quân khẽ cau mày, nhìn về phía Lão Nông với vẻ khó hiểu. "Ông lão kia sao không dùng pháp thuật để dễ dàng hơn? Chỉ cần một đạo pháp thuật nhỏ thôi, ruộng đất này sẽ được cày xới gọn gàng, không cần phải đổ mồ hôi vất vả như vậy." Hắn buột miệng nói ra những suy nghĩ của mình, phản ánh sự quen thuộc với sức mạnh và sự tiện lợi mà tu tiên mang lại. Trong mắt hắn, sự vất vả của phàm nhân dường như là một sự lãng phí không cần thiết, một điều gì đó "kém cỏi". "Cuộc sống phàm nhân sao lại vất vả đến vậy?" Hắn tự hỏi, và câu hỏi ấy không chỉ dành cho Lão Nông, mà còn dành cho chính con đường mà hắn đang bước.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, dù không nói ra thành lời, nhưng ánh mắt nàng cũng ánh lên sự suy tư sâu sắc. Nàng đã quen với việc linh khí được thu gom, cô đọng thành linh cốc, một hạt linh cốc quý hơn sinh mệnh phàm nhân trong mắt nhiều tu sĩ. Trong tông môn, ngũ cốc là thứ yếu, linh đan mới là chính. Nàng từng coi thường những kẻ phàm trần phải dựa vào đất đai để sống, coi đó là sự yếu kém. Nhưng nhìn ông lão này, nhìn từng giọt mồ hôi rơi xuống thấm vào đất, nhìn nụ cười vô tư của đứa trẻ bên cạnh, nàng lại cảm thấy một thứ gì đó khác.

"Trong tông môn," Lăng Nguyệt chậm rãi nói, giọng nàng nhỏ hơn, không còn vẻ băng lãnh của một Tiên Tử cao cao tại thượng. "Một hạt linh cốc cũng quý hơn sinh mệnh phàm nhân. Nhưng nhìn ông lão này... ta lại thấy một thứ kiên cường khác." Nàng nhìn thấy sự bền bỉ, sự nhẫn nại, và một niềm vui giản dị toát ra từ hành động lao động ấy, điều mà nàng chưa từng tìm thấy trong những cuộc tranh đoạt linh khí, những trận chiến giành giật thiên tài địa bảo. Cái "kiên cường" này không phải là sức mạnh của pháp thuật, mà là sức mạnh của sự sống, của ý chí tồn tại. Nguyệt Quang Trâm trên tóc nàng khẽ rung rinh trong gió, như vọng lại những suy nghĩ đang cuộn trào trong tâm trí nàng.

Tạ Trần đứng đó, ánh mắt hắn dõi theo từng cử động của Lão Nông, lắng nghe tiếng cuốc đất đều đặn như một bản hòa tấu của cuộc sống. Hắn hiểu rõ những gì Dương Quân và Lăng Nguyệt đang suy nghĩ, bởi đó là những định kiến mà bất kỳ tu sĩ nào cũng mang trong lòng. Hắn quay sang họ, giọng nói trầm ấm mà sâu sắc: "Một hạt gạo làm ra, bao nhiêu giọt mồ hôi rơi xuống. Đây là 'đạo' của đất, của người, không cần đến pháp lực, không cần đến linh khí." Hắn chỉ vào bàn tay chai sạn của Lão Nông, rồi lại chỉ vào nụ cười của đứa trẻ. "Sức sống nằm ở sự kiên trì và niềm vui giản dị, không phải ở quyền năng vĩ đại hay sự tiện nghi tuyệt đối. Ông lão này không 'mất người', bởi ông biết giá trị của từng hạt gạo, của từng giọt mồ hôi, của từng khoảnh khắc được sống, được lao động, được nhìn thấy con cháu mình lớn khôn."

Mộ Dung Tuyết gật đầu đồng tình, ánh mắt nàng thấu hiểu sâu sắc. "Đúng vậy. Đạo tu tiên thường dạy người ta thoát ly khỏi thế tục, coi vinh hoa phú quý là phù du, nhưng rồi lại rơi vào chấp niệm sức mạnh, chấp niệm bất tử. Cuối cùng, lại tự biến mình thành những kẻ lạnh lùng, xa cách, đánh mất đi chính bản ngã của con người."

Hồ Ly Nữ (Tiểu Cửu) thì đã chạy đến gần đứa trẻ, tò mò nhìn nó chơi đùa với con trâu nhỏ. Nàng không hiểu hết những đạo lý cao siêu mà Tạ Trần đang nói, nhưng nàng cảm nhận được sự ấm áp, sự chân thực từ cảnh tượng trước mắt. Đứa trẻ cười khúc khích, vỗ vào đầu con trâu, và Hồ Ly Nữ cũng bật cười theo, cảm thấy thế giới này thật đáng yêu và đầy màu sắc.

Dương Quân vẫn còn chút băn khoăn, nhưng ánh mắt hắn đã dịu đi nhiều. Hắn nhìn Lão Nông, nhìn đứa trẻ, rồi lại nhìn bàn tay của mình. Bàn tay của hắn từng nắm giữ kiếm pháp tuyệt luân, từng thi triển những chiêu thức uy trấn thiên hạ. Giờ đây, bàn tay ấy lại cảm thấy trống rỗng, vô dụng khi đối mặt với một công việc đơn giản như cuốc đất. Hắn chợt nhận ra, sự "vô dụng" này lại mang đến một cảm giác "hữu dụng" khác, một sự kết nối với mặt đất, với cuộc sống mà hắn chưa từng trải qua.

Lăng Nguyệt Tiên Tử không nói gì nữa, nàng chỉ lặng lẽ quan sát. Trong lòng nàng, những hạt mầm suy tư đã bắt đầu nảy nở. Nàng đã quen với sự cô độc của người tu tiên, với sự cao ngạo của kẻ đứng trên vạn vật. Giờ đây, đứng giữa một thôn làng phàm trần, nhìn những con người bé nhỏ mà kiên cường, nàng cảm thấy một sự ấm áp lạ lùng, một thứ cảm xúc mà nàng tưởng chừng đã đánh mất từ lâu. Con đường này, quả thực khác xa những gì nàng từng nghĩ. Nó không hứa hẹn sức mạnh, không hứa hẹn bất tử, nhưng lại hứa hẹn một điều quý giá hơn: được "sống", được là "người".

Tạ Trần quay lưng lại với cánh đồng, tiếp tục bước đi trên con đường đất dẫn vào Thôn Vân Sơn. Hắn không cần phải nói nhiều, bởi những gì hắn muốn truyền đạt không nằm ở lời nói, mà ở chính những trải nghiệm chân thực, những cảm nhận sâu sắc mà Lăng Nguyệt và Dương Quân sẽ tự mình khám phá. Hành trình "tầm đạo nhân gian" này, không chỉ là tìm kiếm các giá trị mới, mà còn là chứng kiến những vấn đề, những khó khăn thực tế của nhân gian, nơi mà hắn sẽ phải dùng trí tuệ chứ không phải sức mạnh để đối diện và giúp đỡ. Đây mới chỉ là bước khởi đầu, và phía trước họ là một thế giới rộng lớn, phức tạp, nhưng cũng đầy rẫy những điều kỳ diệu của cuộc sống.

Bóng chiều dần buông xuống trên Thôn Vân Sơn, nhuộm vàng những mái nhà tranh và cánh đồng lúa. Tiếng cuốc đất vẫn đều đặn, tiếng trẻ con cười vẫn trong trẻo, và mùi khói bếp vẫn vấn vương trong không khí. Nhóm Tạ Trần bước vào làng, hòa mình vào dòng chảy của cuộc sống phàm nhân, như những hạt cát nhỏ bé, nhưng lại mang trong mình hạt mầm của một kỷ nguyên mới, một lý tưởng mới, đang chờ đợi để được gieo mầm và đâm chồi nảy lộc giữa Thập Phương Nhân Gian đang trên bờ vực suy tàn.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free