Nhân gian bất tu tiên - Chương 453: Quyết Đoạn Con Đường: Tuyên Ngôn và Đồng Hành Tầm Đạo
Bình minh vừa ló dạng, những tia nắng vàng nhạt đầu tiên len lỏi qua rặng tre xanh mướt, phủ lên Thôn Lạc Hồng một lớp áo lụa mỏng manh, dịu dàng. Hơi sương đêm còn vương vấn trên những mái nhà tranh, lấp lánh như vô vàn hạt ngọc li ti, rồi tan dần trong làn gió sớm mát lành, mang theo mùi đất ẩm, mùi cỏ cây và hương hoa dại thoang thoảng. Tiếng chim hót ríu rít trên cành, tiếng suối chảy róc rách qua ghềnh đá, tiếng gà gáy eo óc từ xa vọng lại, cùng tiếng trẻ con nô đùa, tiếng người dân bắt đầu ngày mới trên cánh đồng, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng yên bình, tĩnh lặng, thấm đượm vẻ đẹp của nhân gian.
Bên hiên ngôi nhà nhỏ, Tạ Trần ngồi lặng lẽ, tách trà nóng tỏa hương thơm dìu dịu trong không khí. Hắn gầy gò, thư sinh, làn da trắng nhợt như thể chưa từng biết đến sự khắc nghiệt của nắng gió. Khuôn mặt thanh tú, đôi mắt sâu thẳm luôn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự, nhưng hôm nay lại mang một vẻ an nhiên tự tại hiếm có. Mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng dải lụa đơn giản, hòa cùng bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, không chút phô trương. Hắn không nói, chỉ nhấp từng ngụm trà nhỏ, hơi ấm lan tỏa trong cổ họng, cảm nhận nhịp sống đang trỗi dậy của thôn làng. Một sự thanh thản hiện hữu trong từng cử chỉ, như thể hắn đã trút bỏ được gánh nặng của cả một thế giới, hay đã đưa ra một quyết định lớn lao và không còn gì phải bận lòng.
Chẳng bao lâu sau, hai bóng người từ từ tiến lại, phá vỡ sự tĩnh mịch mà Tạ Trần đang hưởng thụ. Đó là Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân. Cả đêm qua, sau lời tuyên bố chấn động của Tạ Trần, họ đã không thể chợp mắt. Tâm trí Lăng Nguyệt Tiên Tử như một dòng sông cuộn chảy, vô vàn suy nghĩ, vô vàn hình ảnh luân phiên hiện lên. Nàng nhớ về những ngày đầu tu luyện, về lời thề trước Thiên Đạo, về lý tưởng trường sinh bất tử, về sự tôn thờ sức mạnh và uy quyền. Nàng từng là Lăng Nguyệt Tiên Tử, một trong số ít những người được Thiên Đạo ưu ái, đứng trên vạn người, ngự trị cõi trời. Dung nhan nàng tuyệt mỹ, lạnh lùng như băng tuyết, bạch y nàng khoác lên từng là biểu tượng của sự thanh cao, thoát tục. Đôi mắt phượng sắc bén, chứa đựng sự uy nghiêm, nhưng giờ đây, sâu thẳm bên trong lại là một nỗi mệt mỏi ẩn giấu, một sự hoài nghi gặm nhấm.
Lời của Tạ Trần: "Thiên Đạo đã chết, cần một kỷ nguyên mới. Kỷ nguyên của 'Nhân Đạo', nơi giá trị con người, sự thấu hiểu và gắn kết mới là nền tảng," đã gieo mầm vào tâm trí nàng, không ngừng nảy nở. Nàng đã sống một đời tu tiên, nhưng cái giá phải trả là sự chai sạn của cảm xúc, sự phai nhạt của ký ức nhân gian, và sự cô độc của kẻ đứng trên đỉnh cao. Nàng sờ lên Nguyệt Quang Trâm cài trên tóc, cảm nhận hơi lạnh từ nó. Chiếc trâm này không ch��� là một pháp khí, mà còn là vật tín, là minh chứng cho nhân tính còn sót lại, cho những kỷ niệm ít ỏi về một Lăng Nguyệt không phải là tiên tử, mà là một con người bình thường. Quyết định buông bỏ con đường cũ, từ bỏ danh xưng, từ bỏ sức mạnh, đó là một sự lựa chọn kinh thiên động địa, một cuộc lột xác đau đớn. Nhưng điều gì sẽ đến nếu nàng không buông? Tiếp tục bám víu vào một Thiên Đạo đang suy kiệt, một con đường đã đánh mất ý nghĩa chân chính, để rồi cuối cùng cũng trở thành kẻ "mất người", như hàng vạn tu sĩ khác? Không, nàng không muốn vậy. Nỗi sợ hãi mất đi chính mình còn lớn hơn nỗi sợ hãi mất đi tu vi.
Cùng bước đến là Dương Quân, khí chất nho nhã của một thư sinh vẫn còn đó, nhưng đôi mắt hắn giờ đây không chỉ tràn đầy nhiệt huyết mà còn chứa đựng sự kiên định sắt đá. Hắn cũng đã trải qua một đêm không ngủ, vật lộn với những chấp niệm bấy lâu. Lý tưởng "cứu thế" đã từng là ngọn hải đăng dẫn lối cho hắn, nhưng Tạ Trần đã chỉ ra rằng, nếu mục đích tối thượng là Thiên Đạo đã không còn, vậy thì con đường của hắn, của vô số tu sĩ khác, liệu có phải chỉ là một sự theo đuổi hư vô? Hắn nhớ lại lời Tạ Trần nói về việc "sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính của mình", một điều mà trước đây hắn coi là yếu đuối, nhưng giờ đây lại hiện lên như một lý tưởng quý giá, khó nắm bắt hơn cả trường sinh. Việc phản bội lại tông môn, phản bội lại lời thề, đó là một gánh nặng lớn. Hắn đã từng nghĩ đến viễn cảnh bị toàn bộ giới tu chân phỉ báng, truy sát. Nhưng rồi hắn lại tự hỏi, một lý tưởng cứu thế mà phải đánh đổi nhân tính, đánh đổi những giá trị cốt lõi của con người, liệu có đáng? Nếu Thiên Đạo không còn là chân lý, thì trung thành với nó có ý nghĩa gì? Sự kiên định của Tạ Trần, sự thấu hiểu sâu sắc của hắn về nhân quả, đã lay động tận cùng tâm can Dương Quân. Hắn muốn tìm kiếm một chân lý khác, một con đường khác, nơi mà sự sống, sự gắn kết của con người mới là điều quan trọng nhất.
Mộ Dung Tuyết, trong bộ y phục xanh ngọc dịu dàng của y sư, và Hồ Ly Nữ (Tiểu Cửu) với đôi tai cáo trắng muốt, chiếc đuôi lông mềm mại, cũng đứng bên cạnh, im lặng quan sát. Mộ Dung Tuyết luôn là người thấu hiểu Tạ Trần nhất, và nàng biết rằng đây là thời khắc quan trọng, thời khắc mà những tâm hồn đang tìm kiếm ánh sáng sẽ đưa ra lựa chọn của mình. Tiểu Cửu thì vẫn giữ vẻ tinh nghịch, nhưng ánh mắt nàng cũng chứa đựng sự tin tưởng tuyệt đối vào Tạ Trần.
Lăng Nguyệt Tiên Tử bước đến gần, khí chất lạnh lùng thường thấy đã tan biến đi chút ít, thay vào đó là sự pha trộn giữa vẻ kiên định mới và chút mệt mỏi còn sót lại sau đêm dài suy tư. Nàng nhìn thẳng vào Tạ Trần, giọng nói trong trẻo nhưng không còn mang vẻ lạnh lùng như trước, mà thấp thoáng một sự chân thành.
"Tạ Trần, ta đã suy nghĩ cả đêm." Nàng chậm rãi cất lời, ánh mắt nàng vẫn còn chút dao động, nhưng sau đó nhanh chóng hóa thành sự kiên định. "Con đường tu tiên của ta... có lẽ đã không còn là con đường chân chính nữa. Những gì Thiên Đạo hứa hẹn chỉ là một ảo ảnh. Ta nguyện ý theo ngươi, cùng 'tầm đạo nhân gian'." Tay nàng vô thức chạm vào Nguyệt Quang Trâm, như thể đang từ biệt một phần quá khứ, hay đang khẳng định một lời hứa mới với chính mình. Đối với nàng, đó không chỉ là một lời tuyên bố, mà là sự giải thoát khỏi gông cùm của những chấp niệm, của những danh vọng hư ảo. Nàng đã từng là một tiên tử cao cao tại thượng, nhưng giờ đây, nàng chấp nhận buông bỏ tất cả, để trở về với bản chất con người, để tìm kiếm một ý nghĩa thật sự cho sự tồn tại. Con đường này không có hào quang, không có sức mạnh vô biên, nhưng nó hứa hẹn một sự trọn vẹn, một sự bình yên mà nàng chưa bao giờ cảm nhận được trên con đường tu tiên.
Dương Quân cũng bước tới, ánh mắt hắn rực cháy nhiệt huyết, nhưng không còn là sự nông nổi mà là sự chín chắn của người đã vượt qua được cuộc đấu tranh nội tâm dữ dội. "Huynh Tạ Trần, đệ cũng vậy!" Hắn dứt khoát nói, giọng nói rõ ràng, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của buổi sớm. "Lý tưởng cứu thế không thể đánh đổi bằng nhân tính. Con đường tu tiên của chúng ta, cuối cùng lại dẫn đến sự 'mất người', điều đó thật đáng sợ. Xin cho đệ được cùng đi, tìm kiếm chân lý mới, tìm kiếm một con đường thực sự để cứu vãn thế giới này, mà không cần phải hy sinh bản thân." Đối với Dương Quân, đây là một sự tái sinh. Hắn đã từng là một tu sĩ đầy lý tưởng, nhưng giờ đây, lý tưởng đó đã được định hình lại, trở nên sâu sắc và nhân văn hơn. Hắn không còn muốn chạy theo những hư danh, mà muốn tìm kiếm một ý nghĩa sống thực sự, một con đường mà hắn có thể giữ trọn vẹn bản thân mình.
Tạ Trần đặt tách trà xuống, một nụ cười nhẹ nở trên môi, ánh mắt hắn thấu hiểu sâu sắc mọi sự giằng xé mà hai người vừa trải qua. Hắn biết, quyết định này không hề dễ dàng, và cái giá phải trả sẽ là vô cùng lớn. "Con đường này không có tiên duyên, chỉ có nhân quả." Giọng hắn trầm tĩnh, điềm đạm, không chút vội vã. "Nó không hứa hẹn trường sinh, không hứa hẹn sức mạnh siêu phàm, chỉ hứa hẹn một cuộc sống chân thực, trọn vẹn. Các ngươi đã suy nghĩ kỹ chưa? Một khi bước đi, sẽ không thể quay đầu." Hắn không muốn họ đưa ra quyết định trong phút chốc, mà muốn họ thực sự hiểu rõ những gì mình đang lựa chọn. Đây không phải là một con đường trải hoa hồng, mà là một con đường đầy chông gai, đầy sự hiểu lầm và chống đối.
Mộ Dung Tuyết nhẹ nhàng bước tới, ánh mắt nàng nhìn Tạ Trần đầy tin tưởng. "Tạ Trần nói đúng. Con đường này không dễ dàng. Nhưng... cũng là con đường đáng để đi." Nàng đã chứng kiến sự suy tàn của Thiên Đạo, sự biến chất của giới tu tiên, và nàng tin rằng chỉ có con đường "Nhân Đạo" của Tạ Trần mới có thể mang lại hy vọng cho Thập Phương Nhân Gian.
Hồ Ly Nữ (Tiểu Cửu) thì không suy nghĩ nhiều như vậy, nàng chỉ đơn thuần tin tưởng vào Tạ Trần, và nàng yêu thích sự náo nhiệt, những điều mới mẻ. Nàng lắc nhẹ chiếc đuôi cáo mềm mại, hai tai vểnh lên đáng yêu, phấn khích nói: "Đi thôi! Đi thôi! Thế giới ngoài kia chắc chắn thú vị hơn nhiều!".
Tạ Trần gật đầu, đặt tách trà xuống. Một tia nắng mai rọi thẳng vào khuôn mặt hắn, khiến đôi mắt sâu thẳm ấy càng thêm rực sáng. Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân cùng cúi đầu nhẹ, một cử chỉ không chỉ thể hiện sự chấp nhận mà còn là sự quyết tâm sắt đá. Họ đã đưa ra lựa chọn, và không hối hận.
***
Không cần một buổi lễ long trọng, không cần lời tuyên bố vang dội khắp cõi. Lời của Tạ Trần, những lời hắn đã nói với Lăng Nguyệt và Dương Quân, cùng với quyết định từ bỏ con đường cũ của hai vị tu sĩ danh tiếng, đã được một vài người nghe thấy và nhanh chóng lan truyền ra khỏi Thôn Lạc Hồng. Giữa trưa, khi mặt trời lên cao, đổ thứ nắng ấm áp xuống vạn vật, tin tức này đã gây ra một làn sóng chấn động mạnh mẽ, không chỉ trong giới tu sĩ mà cả trong cộng đồng phàm nhân.
Trong Thôn Lạc Hồng, Tiểu Bán Quán nhỏ nhắn, đôi mắt to tròn lanh lợi, đang gánh đôi gánh bánh bao nóng hổi đi rao khắp xóm. Vừa đi, y vừa nghe ngóng, vừa bàn tán cùng mấy bà cô hàng xóm đang ngồi phơi rau. "Nghe nói chưa? Tạ Trần tiên sinh kia... lại tuyên bố từ bỏ tu tiên thật rồi! Còn có cả Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân công tử cũng theo! Chuyện này... chuyện này thật là kinh thiên động địa!" Giọng y thều thào, đầy vẻ hiếu kỳ và cả chút sợ hãi. Tiểu Hoa, cô bé nhỏ nhắn với mái tóc tết hai bên, đôi mắt to tròn lanh lợi, đang chơi đùa gần đó, nghe lỏm được, gương mặt thoáng hiện vẻ lo lắng. "Anh Tạ Trần... có sao không?" Cô bé tự hỏi, trong lòng dâng lên một nỗi bất an mơ hồ. Đối với những người dân thôn Lạc Hồng chất phác, Tạ Trần là một người tốt bụng, một thư sinh uyên bác, nhưng những lời đồn đại về "từ bỏ tu tiên", về "Thiên Đạo đã chết" thì lại quá đỗi xa vời, khó hiểu, và có vẻ đầy nguy hiểm.
Nhưng bên ngoài Thôn Lạc Hồng, tại các thị trấn, thành trì lân cận, đặc biệt là ở Thị Trấn An Bình sầm uất, nơi là điểm giao thoa của phàm nhân và tu sĩ cấp thấp, tin tức này đã gây ra một cơn bão thực sự. Trong một quán trà nhỏ tại Thị Trấn An Bình, tiếng người xôn xao, bàn tán không ngớt.
"Cái gì? Tạ Trần đó dám nói Thiên Đạo đã chết? Hắn muốn phản thiên sao?" Một lão tu sĩ râu tóc bạc phơ, tay cầm phất trần, đập mạnh bàn, vẻ mặt phẫn nộ tột cùng. "Đó là sự sỉ nhục! Là sự báng bổ! Hắn là phàm nhân không tu, làm sao dám nói ra những lời đại nghịch bất đạo như vậy?"
"Không chỉ vậy đâu, nghe nói Lăng Nguyệt Tiên Tử của Bích Lạc Tiên Cung cũng bị hắn mê hoặc rồi sao? Cả Dương Quân công tử của Vấn Đạo Các nữa! Thật là... thật là không thể tin nổi!" Một tiểu nhị quán trà vừa bưng chén trà, vừa chen miệng vào, giọng đầy vẻ kinh ngạc. "Tiên tử cao quý như vậy, lại đi theo một phàm nhân nói những lời điên rồ?"
"Mê hoặc? Hay là... nàng đã nhìn thấy điều gì đó mà chúng ta chưa thấy?" Một thư sinh ngồi góc quán, khẽ nhấp trà, ánh mắt đầy suy tư. Hắn là một phàm nhân, nhưng cũng yêu thích nghiên cứu kinh sử và đạo lý. Lời Tạ Trần nói, dù chấn động, nhưng lại gieo vào lòng hắn một hạt mầm hoài nghi về cái "Thiên Đạo" mà bao đời nay họ vẫn tin tưởng. "Nếu Thiên Đạo thực sự suy kiệt, và tu tiên là con đường đánh mất nhân tính, vậy thì... con đường nào là đúng?"
Tiếng bàn tán xôn xao, phẫn nộ, hoang mang, thậm chí là cả những tia hy vọng mong manh, lan truyền khắp n��i như một ngọn lửa. Các đại tông môn, sau khi nghe tin này, không khỏi chấn động. Liễu Thanh Phong và Bạch Phong, hai vị đại diện từng đến Thôn Lạc Hồng, giờ đây sắc mặt tái mét. Họ cảm thấy bị sỉ nhục, bị khiêu khích. Lời Tạ Trần không chỉ là một tuyên bố, mà là một đòn giáng mạnh vào uy tín, vào niềm tin bấy lâu của toàn bộ giới tu tiên. "Hắn thực sự dám làm như vậy!" Liễu Thanh Phong gằn giọng, bàn tay nắm chặt. "Hắn muốn phá hủy trật tự, muốn kéo tất cả chúng ta xuống vực thẳm!"
Trong khi thế giới bên ngoài đang dậy sóng bởi những lời đồn đại và phản ứng gay gắt, Tạ Trần cùng nhóm của mình vẫn giữ sự bình thản đến lạ thường. Họ không quan tâm đến những lời phỉ báng, những ánh mắt dò xét hay sự phẫn nộ đang bủa vây. Hắn hiểu rằng, sự thay đổi lớn lao luôn đi kèm với sự chống đối dữ dội. Điều quan trọng không phải là những gì người khác nghĩ, mà là con đường mình đã chọn.
Họ bắt đầu thu xếp hành lý, những vật dụng đơn giản, không chút phô trương. Không còn tiên bào lấp lánh, không còn pháp khí uy nghiêm. Chỉ là những bộ quần áo vải bố mộc mạc, vài quyển sách, và một vài vật dụng cần thiết cho chuyến đi dài. Lăng Nguyệt Tiên Tử, giờ đây không còn vẻ lạnh lùng băng giá, mà thay vào đó là sự dịu dàng hơn, một sự thanh thản từ nội tâm. Nàng cẩn thận gấp gọn bộ bạch y cũ, rồi khoác lên mình một bộ y phục màu lam nhạt, đơn giản nhưng vẫn tôn lên vẻ thanh thoát của nàng. Dương Quân cũng thay đạo bào lam nhạt thường ngày bằng một bộ trang phục du hành giản dị hơn, nhưng ánh mắt hắn vẫn rực cháy lý tưởng, quyết tâm. Mộ Dung Tuyết và Tiểu Cửu cũng đã chuẩn bị xong, sẵn sàng cho một hành trình mới. Ma Chủ Cửu U, ẩn mình trong bóng tối sâu thẳm của U Minh giới, có lẽ đang âm thầm quan sát sự hỗn loạn này, xem đó như một cơ hội ngàn vàng để đẩy nhanh kế hoạch của hắn. Thiên Đạo sắp hoàn toàn sụp đổ, và sự chia rẽ trong giới tu sĩ chính là điều hắn mong muốn nhất. Hắn không cần phải ra tay, bởi chính những con người này sẽ tự hủy diệt lẫn nhau.
Tạ Trần nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần nghiêng về phía tây, chuẩn bị cho một cuộc hành trình dài. Hắn biết, con đường "tầm đạo nhân gian" này sẽ đầy rẫy khó khăn, không chỉ từ sự truy lùng của giới tu sĩ, mà còn từ chính sự phức tạp, đa đoan của nhân gian. Nơi đó, hắn sẽ phải dùng trí tuệ, sự thấu hiểu nhân quả, chứ không phải sức mạnh siêu phàm, để đối diện với mọi thử thách.
***
Khi ánh hoàng hôn bắt đầu nhuộm vàng những mái nhà tranh và con đường đất của Thôn Lạc Hồng, phủ lên vạn vật một sắc màu bi tráng nhưng cũng đầy thi vị, Tạ Trần cùng các đồng hành của mình đã sẵn sàng lên đường. Gió chiều thổi nhẹ, mang theo hơi se lạnh của cuối ngày, mơn man trên tóc và da thịt. Mùi đất ẩm, mùi cỏ cây và hương khói bếp thoảng nhẹ từ những ngôi nhà đang chuẩn bị bữa tối, tạo nên một bầu không khí ấm cúng xen lẫn chút nuối tiếc chia ly.
Họ chỉ mang theo những vật dụng cần thiết nhất, không còn vẻ hào nhoáng của những tu sĩ cao ngạo, mà chỉ là những lữ khách bình thường, những người đang đi tìm kiếm một lẽ sống khác. Tạ Trần, vẫn trong bộ áo vải bố cũ kỹ, bước đi đầu tiên trên con đường đất đã quen thuộc. Phía sau hắn, Lăng Nguyệt Tiên Tử, giờ đây khoác lên mình y phục lam nhạt, không còn vẻ lạnh lùng như băng tuyết mà thay vào đó là một sự thanh thoát, dịu dàng hơn. Nàng nhìn lại Thôn Lạc Hồng một khắc, ánh mắt chứa đựng một chút phức tạp, như từ biệt một phần quá khứ, một phần con người cũ của mình, rồi quay sang Tạ Trần, khẽ gật đầu, theo sát bước chân hắn. Dương Quân, với ánh mắt rực cháy lý tưởng, hít một hơi sâu không khí trong lành của quê hương, như thể đang hấp thụ năng lượng cho một khởi đầu mới, sẵn sàng chấp nhận mọi thử thách. Mộ Dung Tuyết và Hồ Ly Nữ (Tiểu Cửu) cũng theo sau, mỗi người mang một tâm trạng riêng, nhưng tất cả đều chung một quyết tâm.
Vài người dân trong thôn đã ra tiễn họ. Tiểu Hoa, cô bé nhỏ nhắn với mái tóc tết hai bên, đôi mắt to tròn, nay đã rơm rớm nước. Cô bé chạy đến bên Tạ Trần, níu nhẹ vạt áo hắn, giọng nói nhỏ xíu nhưng đầy tình cảm: "Anh Tạ Trần, Tiên Tử, các người đi cẩn thận nhé! Sớm quay về thăm Tiểu Hoa nha!"
Tạ Trần khẽ mỉm cười, cúi xuống xoa đầu Tiểu Hoa, bàn tay hắn ấm áp và dịu dàng. "Sống tốt, Tiểu Hoa. Cuộc sống bình thường mới là điều quý giá nhất." Hắn nói, giọng trầm ấm, chứa đựng sự an ủi và một lời nhắn nhủ sâu sắc. "Hãy nhớ, dù đi đâu, làm gì, cũng đừng quên bản thân mình là ai."
Lăng Nguyệt nhìn về phía Thôn Lạc Hồng lần cuối, rồi quay sang Tạ Trần, giọng nói nàng nhẹ nhàng hơn, không còn mang vẻ mệnh lệnh hay chất vấn như trước: "Chúng ta đi đâu trước?" Một câu hỏi đơn giản, nhưng lại mở ra cả một thế giới của những khả năng.
Dương Quân, với vẻ nhiệt huyết vốn có, hít một hơi sâu, đôi mắt sáng rực nhìn về phía chân trời đang dần khuất sau rặng cây. "Thập Phương Nhân Gian... chúng ta đến đây!" Hắn nói, đầy quyết tâm và sự háo hức.
Hồ Ly Nữ (Tiểu Cửu) thì không thể kìm được sự phấn khích, nàng nhảy nhót vài bước, chiếc đuôi cáo ve vẩy đáng yêu. "Ngon! Ngon! Đi thôi! Chắc chắn sẽ có nhiều điều thú vị đang chờ chúng ta!"
Tạ Trần quay lưng lại với Thôn Lạc Hồng, bước đi đầu tiên trên con đường đất, hòa mình vào ánh chiều tà. Không có một nghi lễ tiễn biệt nào, không có lời hùng biện hay những hứa hẹn lớn lao. Chỉ có những bước chân nhẹ nhàng, kiên định, hướng về phía chân trời rộng lớn. Theo sau hắn là Lăng Nguyệt, Dương Quân, Mộ Dung Tuyết và Hồ Ly Nữ, những con người đã từ bỏ con đường cũ, từ bỏ những chấp niệm bấy lâu, để đi theo một triết lý mới, một lý tưởng mới. Bóng họ dần khuất sau những rặng cây, nhỏ dần, nhỏ dần, như những chấm mực trên bức tranh hoàng hôn bao la. Con đường "tầm đạo nhân gian" đã chính thức bắt đầu, một hành trình đầy gian nan nhưng cũng tràn đầy hy vọng, một hành trình mà định mệnh của Thập Phương Nhân Gian đang chờ đợi để được viết lại.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.