Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 470: Lạc Hồng Thôn: Hòa Giải Lòng Người

Trong màn đêm yên tĩnh của Lạc Hồng Thôn, dưới ánh trăng sáng vằng vặc, những lời nói ấy như một lời khẳng định cho giá trị của cuộc sống phàm trần, cho sự kiên cường của nhân tính. Tạ Trần biết, những "tri thức nhân sinh" thu thập được ở đây sẽ là những bài học đầu tiên, những viên gạch vững chắc để xây dựng nên một "Thiên Đạo" mới, không còn mục nát, nơi con người có thể tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Hắn biết, sự giản dị và hạnh phúc của người dân Lạc Hồng Thôn này sẽ là một mục tiêu mà hắn và các đồng minh phải chiến đấu để bảo vệ khỏi sự phá hoại của Ma Chủ Cửu U và sự suy tàn của Thiên Đạo cũ. Nơi đây, chính là điểm neo cuối cùng của nhân tính, một hy vọng mong manh nhưng kiên cường giữa thế giới đang trên bờ vực của sự hỗn loạn. Bình yên này sẽ không kéo dài mãi mãi, và những giá trị nhân gian đang được Tạ Trần khám phá sẽ sớm đối mặt với thử thách lớn từ thế giới bên ngoài. Nhưng ít nhất, vào lúc này, trong căn nhà ấm cúng của Tôn Đại Thúc, mọi người đều tìm thấy một sự an yên, một sự khởi đầu mới cho hành trình của chính mình.

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn vương vấn trên đỉnh núi, nhuộm vàng những mái nhà rơm và con đường đất ẩm ướt, cả Thôn Lạc Hồng đã bừng tỉnh. Tiếng chim hót ríu rít từ những tán cây cổ thụ ven suối, tiếng gà gáy vang vọng từ các sân nhà, hòa cùng tiếng suối chảy róc rách không ngừng nghỉ. Mùi đất ẩm sau sương đêm, mùi cỏ cây hoang dại và một chút khói bếp thoang thoảng bay trong không khí, tạo nên một bức tranh thôn dã bình yên đến lạ. Tạ Trần cùng Lăng Nguyệt Tiên Tử, Dương Quân, Mộ Dung Tuyết và Tiểu Cửu đã sớm ra đồng, hòa mình vào công việc của dân làng. Lăng Nguyệt, với bộ bạch y thanh thoát thường ngày, giờ đây xắn tay áo cao quá khuỷu, vụng về cầm cuốc giúp Tôn Đại Thúc vun luống. Động tác của nàng còn cứng nhắc, nhưng ánh mắt không còn vẻ lạnh lùng xa cách mà thay vào đó là sự hiếu kỳ, pha lẫn một chút bối rối. N��ng từng là bậc tiên tử ngạo nghễ, một cái phất tay có thể lay chuyển núi sông, giờ đây lại đang đổ mồ hôi trên mảnh đất phàm trần, tự mình cảm nhận sự nặng nề của từng nhát cuốc. Cái cảm giác đất bám vào tay, mùi bùn ẩm sực nức, tất cả đều là những điều xa lạ đối với nàng. "Linh khí" ở đây không phải là những dòng năng lượng vô hình nàng từng hấp thụ, mà là cái sức sống mãnh liệt của đất đai, của cây cỏ, của những sinh mệnh nhỏ bé đang nảy nở dưới ánh mặt trời.

Dương Quân thì dường như đã thích nghi tốt hơn một chút. Vốn là một thư sinh kiêm kiếm sĩ, anh có sức lực và sự khéo léo nhất định. Anh giúp những người đàn ông trong làng vác từng bó lúa đã thu hoạch, khuôn mặt tuấn tú lấm lem mồ hôi nhưng ánh mắt lại sáng rỡ một niềm vui khó tả. Anh nhận ra, sức lao động chân chính không chỉ mang lại thành quả vật chất mà còn gột rửa tâm hồn, khiến con người ta cảm thấy mình có ích, có giá trị. Mộ Dung Tuyết, với bản tính dịu dàng, thanh lịch của một y sư, nhẹ nhàng giúp đỡ các bà, các chị phân loại rau củ, cẩn thận tránh làm dập nát từng lá rau. Nàng cảm thấy sự ấm áp từ những bàn tay chai sạn, sự chân thành trong những câu chuyện phiếm về mùa màng, con cái. Còn Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu, với bản tính lanh lợi và tò mò, nàng thoăn thoắt chạy nhảy khắp cánh đồng, lúc thì trêu đùa lũ trẻ con, lúc thì giúp nhặt nhạnh những hạt thóc rơi vãi, đôi tai cáo trắng muốt vểnh lên nghe ngóng mọi âm thanh của nhân gian. Nàng thích thú với sự giản dị, tự do nơi đây, không bị gò bó bởi những quy tắc cứng nhắc của tiên môn.

Tạ Trần, trong bộ áo vải bố cũ kỹ, chậm rãi bước đi trên những bờ ruộng, quan sát từng ngọn cây, từng luống đất. Hắn không trực tiếp làm việc nặng nhọc, mà dùng đôi mắt tinh tường của mình để thấu hiểu cái "đạo" của đất, của nước, của con người. Hắn lắng nghe tiếng gió rì rào mang theo hơi thở của mùa màng, cảm nhận sức sống dâng trào trong từng hạt lúa non. Chính trong những khoảnh khắc bình dị này, hắn càng củng cố niềm tin vào "nhân quả" mà hắn đã suy luận ra từ lâu. Mọi hành động, dù là nhỏ nhất, đều dẫn đến m���t hệ quả. Một hạt giống gieo xuống sẽ nảy mầm, một giọt mồ hôi rơi xuống sẽ đổi lấy bát cơm. Đó là lẽ tuần hoàn của nhân gian, không cần thần thông, không cần pháp thuật.

Bỗng, một tiếng cãi vã lớn tiếng vang lên từ phía cuối cánh đồng, phá tan sự yên bình buổi sáng. Tiếng quát tháo đầy giận dữ, tiếng than vãn oan ức vang vọng, khiến những người đang làm việc đều phải ngẩng đầu. "Ngươi dám cắt nước của lão phu! Mùa màng nhà ta sẽ ra sao?!" Một giọng đàn ông khàn khàn gằn lên, đầy phẫn nộ. "Đất nhà ta khô cằn, ta không lấy nước thì làm sao sống được?!" Một giọng khác, yếu ớt hơn nhưng cũng không kém phần bức xúc, đáp trả. Nhóm Tạ Trần dừng tay, quay lại nhìn theo tiếng cãi vã. Cách đó không xa, bên một con mương nhỏ dẫn nước từ suối vào ruộng, hai lão nông đang xô đẩy nhau, gương mặt đỏ gay vì giận dữ. Một người là Lão Trần, thân hình vạm vỡ hơn, đang cố gắng giật lại một tấm ván gỗ. Người kia là Lão Lý, gầy gò, ánh mắt đầy sự bất lực và tức giận, đang níu giữ tấm ván ấy. Nước từ con mương chảy xiết qua chỗ họ, tạo thành một vũng bùn lầy. Tôn Đại Thúc, thấy vậy, vội vàng bỏ cuốc, chạy tới can ngăn, gương mặt hiện rõ vẻ lo lắng.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, đứng bên cạnh Tạ Trần, khẽ nhíu mày. Nàng vốn quen với những trận chiến long trời lở đất, những âm mưu thâm hiểm của các thế lực tu tiên, nhưng lại ngạc nhiên trước mâu thuẫn tầm thường này. "Một chuyện nhỏ như vậy mà họ lại cãi nhau gay gắt đến thế?" Nàng thì thầm, giọng pha chút khó hiểu. Trong thế giới tu tiên của nàng, những tranh chấp về linh mạch, đan dược, pháp bảo đều có thể dẫn đến sinh tử, nhưng tranh giành nước cho ruộng đồng thì quả là xa lạ. Nàng chưa từng nghĩ rằng những điều "nhỏ nhặt" như vậy lại có thể gây ra xung đột lớn đến thế trong nhân gian. Điều này làm nàng liên tưởng đến câu nói của Tạ Trần đêm qua về "linh khí" của nhân gian, về sự chân thành của tình người. Giờ đây, nàng thấy rõ, sự chân thành ấy cũng đi kèm với những chấp niệm, những lo toan rất đỗi đời thường.

Tạ Trần không nói gì, chỉ dõi theo hai lão nông đang giằng co. Đôi mắt sâu thẳm của hắn ánh lên vẻ trầm tư, dường như đã nhìn thấu cái gốc rễ của sự việc. Hắn biết, trong nhân gian, mỗi tấc đất, mỗi giọt nước đều là sinh mệnh, là mồ hôi công sức của con người. Những gì Lăng Nguyệt cho là nhỏ nhặt, đối với phàm nhân lại là tất cả. Đây không đơn thuần là tranh chấp nước, mà là tranh chấp sinh kế, tranh chấp sự sống còn. Cái "chấp niệm" của phàm nhân, tuy không hùng vĩ như chấp niệm trường sinh của tu sĩ, nhưng lại sâu sắc và mãnh liệt không kém. Nó phản ánh sự mong manh của cuộc sống nơi đây, sự dễ bị tổn thương của những người dân chất phác trước sự khắc nghiệt của thiên nhiên. Và chính những chấp niệm ấy, những mâu thuẫn nhỏ bé ấy, lại là mảnh ghép quan trọng trong bức tranh "nhân quả" mà hắn đang cố gắng thấu hiểu và xây dựng.

Mặt trời dần lên cao, nắng bắt đầu gay gắt, thiêu đốt những cánh đồng đã khô cằn. Tiếng cãi vã vẫn chưa dứt, thậm chí còn gay gắt hơn. Tôn Đại Thúc đã cố gắng can ngăn nhưng không có kết quả, cả hai lão nông đều đang ở đỉnh điểm của sự tức giận và tuyệt vọng. Tạ Trần nhìn cảnh tượng đó, trong lòng không khỏi cảm khái. Hắn bước về phía con mương, từng bước chân chậm rãi nhưng đầy kiên định. Những người khác trong nhóm cũng đi theo, ánh mắt đầy tò mò.

Khi Tạ Trần cùng Tôn Đại Thúc và Ông Lão Tiều Phu đến hiện trường, không khí căng thẳng vẫn bao trùm ven bờ suối nhỏ và ranh giới đồng ruộng. Nắng gắt giữa trưa đổ xuống như trút, làm không khí càng thêm oi bức. Từng hạt bụi li ti bay lơ lửng trong ánh nắng chói chang, phản chiếu sự khô cằn của đất đai. Tạ Trần không vội phán xét hay đưa ra lời khuyên. Hắn chỉ im lặng, lắng nghe lời than vãn đầy bức xúc của Lão Trần và Lão Lý. Lão Trần, với khuôn mặt đỏ gay và những đường gân xanh nổi rõ trên cổ, chỉ tay vào ruộng lúa của mình, giọng khàn đặc vì giận dữ: "Ngươi xem! Ruộng nhà ta sắp khô cháy đến nơi rồi! Đã mấy ngày nay không có lấy một giọt nước! Nếu không có nước, thì năm nay cả nhà ta lấy gì mà ăn đây?!" Lão Lý, gầy gò hơn, ánh mắt đầy sự bất lực và tức giận, cũng không chịu thua: "Còn ru��ng nhà ta thì sao? Nước từ thượng nguồn về đây đã ít, ngươi lại chặn mất, ta không lấy thì lúa nhà ta chết hết à? Ngươi nghĩ ta không muốn sống sao?"

Lời qua tiếng lại, mỗi người một lý lẽ, đều chỉ thấy cái khó của mình mà không màng đến người khác. Họ tranh giành từng giọt nước như tranh giành sinh mệnh, bởi lẽ, đối với phàm nhân ở chốn này, nước là tất cả. Tạ Trần không cắt lời họ, chỉ đứng đó, lắng nghe từng câu, từng chữ, như thể đang thu thập những mảnh ghép nhỏ của một bức tranh phức tạp. Hắn quan sát tỉ mỉ địa hình, hướng nước chảy từ con suối nhỏ, tình trạng cây trồng của cả hai ruộng. Ruộng của Lão Trần ở phía trên, gần nguồn nước hơn, nhưng lại có vẻ khô héo hơn so với ruộng của Lão Lý ở phía dưới. Điều này có vẻ nghịch lý, nhưng Tạ Trần không bỏ qua bất kỳ chi tiết nào. Hắn cúi xuống kiểm tra đất, dùng tay cảm nhận độ ẩm của từng luống. Đất ở ruộng Lão Trần khô nứt nẻ, trong khi đất ở ruộng Lão Lý tuy không ẩm ướt nhưng vẫn còn chút hơi nước.

Hắn đi dọc con mương nhỏ, từ đầu nguồn đến ruộng của hai lão nông, quan sát từng vết nứt trên bờ mương, từng hòn đá bị xê dịch. Hắn thậm chí còn nhìn lên trời, quan sát hướng mặt trời, dấu hiệu thời tiết, cố gắng tìm ra nguyên nhân sâu xa của sự khô hạn này. Trong đôi mắt sâu thẳm của Tạ Trần, không có sự phán xét, chỉ có sự thấu hiểu. Hắn hiểu rằng, đây không phải là cuộc chiến giữa thiện và ác, mà là cuộc chiến giữa hai con người đang đứng trước bờ vực của sự đói nghèo, của sự mất mát. Cái "chấp niệm" của họ, tuy nhỏ bé, nhưng lại vô cùng mãnh liệt, bởi nó liên quan đến sự sống còn của cả gia đình.

Ông Lão Tiều Phu, râu tóc bạc phơ, lưng còng nhưng ánh mắt tinh anh, đứng bên cạnh Tạ Trần. Ông mỉm cười hiền hậu nhìn thư sinh trẻ tuổi, khẽ gật đầu. "Người trẻ tuổi này quả nhiên có con mắt tinh tường, không chỉ nhìn bề mặt. Hắn đang tìm cái gốc, chứ không phải cái ngọn." Giọng ông trầm ấm, như một lời nhận định đầy hàm ý. Tôn Đại Thúc, vẫn còn vẻ lo lắng, cũng quan sát Tạ Trần với sự tin tưởng.

Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân đứng phía sau, dõi theo từng hành động của Tạ Trần với vẻ tò mò và một chút bối rối. Họ đã quen với việc dùng thần thức quét qua, dùng pháp thuật để nhìn thấu mọi thứ. Nhưng Tạ Trần lại dùng đôi mắt trần, dùng đôi bàn tay phàm tục để cảm nhận. "Hắn đang làm gì vậy?" Lăng Nguyệt thì thầm, giọng nàng vẫn còn vẻ hoài nghi. "Chẳng lẽ, hắn muốn tìm ra một mạch ngầm hay một linh tuyền nào đó ư?" Nàng nghĩ đến những giải pháp quen thuộc của thế giới tu tiên. Nhưng nàng nhanh chóng nhận ra, ở nơi không có linh khí này, những điều đó là bất khả thi.

Dương Quân trầm tư hơn. Anh từng chứng kiến Tạ Trần giải quyết nhiều vấn đề phức tạp bằng trí tuệ của mình. Nhưng lần này, anh cảm thấy một sự khác biệt. Tạ Trần không chỉ phân tích sự việc, mà còn cố gắng cảm nhận nó bằng mọi giác quan. Anh cảm nhận được cái nắng gắt đang thiêu đốt da thịt mình, cái khô cằn của đất đang bốc lên từ dưới chân. Và anh chợt hiểu, Tạ Trần đang cố gắng đặt mình vào vị trí của Lão Trần, Lão Lý, để thấu hiểu nỗi lo lắng, sự tuyệt vọng của họ. Cái "đạo" mà Tạ Trần đang theo đuổi, có lẽ không chỉ là lý thuyết suông, mà là sự hòa mình vào nhân gian, cảm nhận từng hơi thở của nó. Anh chợt nhớ lại lời Tạ Trần nói về "nhân khí" và "linh khí" của nhân gian. Có lẽ, những hành động này của Tạ Trần chính là cách hắn "hấp thụ" cái linh khí vô hình ấy.

Tạ Trần đứng thẳng dậy, đôi mắt hắn vẫn giữ vẻ trầm tĩnh. Hắn đã có câu trả lời trong lòng. Hắn quay sang nhìn Lão Trần và Lão Lý, những người vẫn đang thở hổn hển sau trận cãi vã. "Lão Trần, lão Lý, xin hãy nói rõ ngọn ngành. Mọi chuyện đều có nhân có quả, chúng ta cần tìm hiểu cái gốc." Giọng hắn trầm ấm, không hề có ý phán xét, chỉ là sự gợi mở. Hắn biết, để giải quyết một mâu thuẫn, không thể chỉ nhìn vào hành động, mà phải thấu hiểu động cơ, thấu hiểu cái nhân gây ra cái quả. Hắn đã quan sát đủ, giờ là lúc để lắng nghe từ chính những người trong cuộc, để gom góp thêm những mảnh ghép về "lòng người" – yếu tố quan trọng nhất trong mọi cuộc tranh chấp của phàm trần. Sự cạn kiệt nguồn nước không chỉ là vấn đề tự nhiên, mà còn là một tấm gương phản chiếu sự mong manh của cuộc sống nơi đây, và cả sự bùng nổ của những "chấp niệm" khi sinh kế bị đe dọa.

Khi chiều tà dần buông xuống, ánh nắng vàng nhạt trải khắp Thôn Lạc Hồng, nhuộm màu ấm áp lên những mái nhà và con đường đất. Không khí đã dịu đi nhiều, thay vào đó là làn gió mát lành mang theo hơi ẩm t�� những cánh đồng. Trong sân nhà Tôn Đại Thúc, một buổi họp nhỏ được tổ chức. Tiếng dế kêu râm ran từ bụi cỏ ven tường, tiếng lửa reo tí tách từ bếp lửa đang nấu bữa tối, hòa cùng tiếng trò chuyện rì rầm của vài người dân trong làng – những người đã đến để nghe ngóng sự tình. Ban đầu, không khí vẫn còn căng thẳng. Lão Trần và Lão Lý ngồi đối diện nhau, gương mặt vẫn còn nét giận hờn và lo lắng, nhưng đã bớt gay gắt hơn dưới sự có mặt của Tạ Trần, Tôn Đại Thúc và Ông Lão Tiều Phu. Mùi khói bếp, mùi thức ăn đơn giản nhưng ấm áp lan tỏa, xoa dịu phần nào sự căng thẳng.

Tạ Trần ngồi giữa, không quá nổi bật, nhưng lại là tâm điểm của mọi ánh nhìn. Hắn không nói nhiều, chỉ cầm một cành cây khô, phác họa trên nền đất những đường nét đơn giản, mô phỏng con suối, con mương và vị trí ruộng của hai lão nông. Hắn bắt đầu giải thích bằng một giọng trầm tĩnh, từ tốn nhưng đầy sức thuyết phục. "Thưa Lão Trần, Lão Lý và các vị trong thôn. Vấn đề của chúng ta không phải là ai đúng, ai sai. Vấn đề là nguồn nước tự nhiên đang cạn kiệt, và cách chúng ta chia sẻ nó." Hắn dừng lại một chút, để mọi người kịp suy ngẫm.

"Ta đã quan sát kỹ lưỡng," Tạ Trần tiếp tục, "Ruộng của Lão Trần ở phía thượng nguồn, đáng lẽ phải có nước nhiều hơn. Nhưng đất ở đó lại quá khô cằn, do lớp đất mặt bị chai cứng, khó thấm nước. Trong khi ruộng của Lão Lý ở phía hạ nguồn, tuy đất không quá màu mỡ, nhưng lại giữ nước tốt hơn một chút." Hắn dùng cành cây chỉ vào những phác họa trên đất. "Hơn nữa, con mương dẫn nước qua ruộng Lão Trần có một đoạn bị sạt lở nhỏ, khiến nước bị rò rỉ ra ngoài mà không ai hay biết. Lão Lý ở dưới thấy nước về ít, cho rằng Lão Trần đã chặn nước, còn Lão Trần ở trên thấy ruộng mình khô, lại cho rằng nước chưa đủ."

Lời giải thích của Tạ Trần như một luồng gió mát, làm dịu đi những ngờ vực. Dân làng bắt đầu xì xào bàn tán, nhiều người gật gù đồng tình. Lão Trần và Lão Lý cũng ngẩng đầu lên, ánh mắt dần thay đổi từ giận dữ sang ngạc nhiên, rồi suy tư.

Tạ Trần tiếp tục: "Vậy giải pháp là gì? Nếu chúng ta cứ tranh giành, cả hai ruộng đều sẽ mất mùa. Việc này không cần thần thông, chỉ cần lòng người và một chút khéo léo để cùng nhau vượt qua khó khăn. Ta đề xuất thế này: Thứ nhất, chúng ta cần sửa lại đoạn mương bị rò rỉ ở ruộng Lão Trần. Thứ hai, chúng ta sẽ xây một cái đập nhỏ ở đầu nguồn, có thể điều chỉnh dòng chảy. Mỗi ngày, Lão Trần và Lão Lý sẽ luân phiên nhau mở đập, phân chia thời gian tưới tiêu hợp lý. Ví dụ, buổi sáng cho ruộng Lão Trần, buổi chiều cho ruộng Lão Lý. Nếu mọi người hợp lực, cả hai ruộng đều sẽ được cứu."

Lão Trần ngập ngừng: "Nhưng... như vậy có công bằng không, nếu ta phải nhường nước cho lão Lý? Ruộng ta khô hơn mà." Ông ta vẫn còn chút chấp niệm cá nhân, chút lo sợ về sự thiệt thòi.

Tạ Trần mỉm cười nhẹ. "Lão Trần, nước là tài nguyên của chung, không phải của riêng ai. Việc phân chia công bằng không chỉ là nhường nhịn, mà là sự hợp tác để đảm bảo lợi ích lâu dài cho cả hai. Nếu ruộng Lão Lý có mùa màng tốt, họ sẽ có lương thực để chia sẻ, để trao đổi với Lão Trần. Hơn nữa, nếu chúng ta cùng nhau sửa mương, nước sẽ về nhiều hơn, không chỉ đủ cho hai nhà mà còn cho cả những ruộng lân cận. Sức mạnh của một người không thể bằng sức mạnh của cả cộng đồng. Nếu chúng ta đoàn kết, cùng nhau làm việc, không chỉ mùa màng năm nay được cứu, mà những năm sau cũng sẽ không còn cảnh tranh giành, lo sợ. Sự hỗ trợ lẫn nhau sẽ tạo ra mùa màng bội thu hơn, giảm thiểu rủi ro khi thiên tai ập đến. Lòng người và sự đoàn kết chính là thứ pháp bảo mạnh mẽ nhất, không có gì sánh bằng."

Lời lẽ của Tạ Trần không chỉ phân tích vấn đề về kỹ thuật, mà còn đánh thẳng vào tâm lý của hai lão nông, vào tình làng nghĩa xóm đã tồn tại bao đời. Hắn không dùng lời lẽ cao siêu, mà dùng những điều giản dị, thiết thực nhất để thuyết phục họ. Hắn chỉ ra rằng, sự tranh chấp này không chỉ ảnh hưởng đến hai gia đình mà còn làm tổn hại đến sự gắn kết của cả cộng đồng, điều mà phàm nhân vô cùng trân trọng.

Lão Lý, nghe những lời đó, gương mặt gầy gò bỗng mềm l���i. Ánh mắt ông ta nhìn Lão Trần không còn sự giận dữ, mà là một chút áy náy, một chút xấu hổ. Ông ta đứng dậy, cúi đầu thật sâu về phía Tạ Trần và Lão Trần. "Là lão phu hồ đồ, đã làm sai rồi, không nên vì cái lợi trước mắt mà quên đi tình làng nghĩa xóm! Lời thư sinh nói chí lý. Ta đồng ý với giải pháp này."

Lão Trần, thấy Lão Lý đã nhận lỗi, cũng không còn giữ được vẻ cứng rắn. Ông ta nhìn xuống những nét vẽ trên đất, rồi nhìn sang Lão Lý, cuối cùng ánh mắt dừng lại ở Tạ Trần. "Được rồi... được rồi... Ta cũng đồng ý. Là ta cũng quá cố chấp." Ông ta thở dài một tiếng, dường như trút bỏ được gánh nặng trong lòng. Hai lão nông nhìn nhau, rồi chậm rãi vươn tay, bắt tay nhau, hóa giải bao nhiêu oán hờn, ngờ vực trong một khoảnh khắc.

Dân làng chứng kiến cảnh tượng này, ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm. Tiếng xì xào bàn tán chuyển thành tiếng khen ngợi, tiếng cảm kích dành cho Tạ Trần. Mộ Dung Tuyết mỉm cười dịu dàng. Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu mắt tròn xoe, dường như rất thích thú với cách giải quyết vấn đề của T��� Trần, khác hẳn với những pháp thuật nàng từng thấy.

Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân, đứng lặng lẽ một góc, dõi theo toàn bộ quá trình. Họ đã chuẩn bị tinh thần để Tạ Trần dùng một loại bí thuật nào đó để gọi mưa, hoặc dùng một thứ thần thông nào đó để dẫn nước. Nhưng không, Tạ Trần chỉ dùng trí tuệ, sự thấu hiểu và lời lẽ chân thành. Và nó đã hiệu quả. Hiệu quả một cách triệt để, không chỉ giải quyết vấn đề vật chất mà còn hàn gắn vết nứt trong lòng người. Ánh mắt Lăng Nguyệt đầy suy tư, nàng nhận ra rằng, sự "mất người" mà Thiên Đạo gây ra không chỉ là đánh mất cảm xúc, mà còn là đánh mất đi khả năng nhìn thấy những giá trị giản dị, những giải pháp nhân văn như thế này.

Đêm khuya, sau khi mọi chuyện đã được giải quyết êm đẹp, trong căn bếp ấm cúng của Tôn Đại Thúc, nhóm Tạ Trần và Tôn Đại Thúc, Ông Lão Tiều Phu ngồi quây quần bên bếp lửa. Tiếng lửa reo tí tách, những đốm than đỏ hồng bập bùng, soi sáng những gương mặt đầy suy tư. Mùi khói bếp thoang thoảng, hòa cùng mùi thức ăn còn sót lại, tạo nên một bầu không khí ấm cúng lạ thường, trái ngược hoàn toàn với sự căng thẳng của buổi chiều. Ngoài trời, trăng đã lên cao, tỏa ánh sáng bạc vằng vặc qua khung cửa sổ nhỏ, chiếu rọi vào góc bếp.

Lăng Nguyệt Tiên Tử là người phá vỡ sự im lặng. Nàng nhìn Tạ Trần, đôi mắt phượng sắc bén giờ đây không còn vẻ lạnh lùng mà thay vào đó là sự kinh ngạc và một niềm thấu hiểu sâu sắc. Nàng khẽ chạm vào Nguyệt Quang Trâm trên tóc, vật phẩm từng đại diện cho quyền năng và địa vị của nàng trong thế giới tu tiên, dường như đang cố gắng sắp xếp lại những khái niệm về "đạo" trong tâm trí mình. "Tạ Trần," nàng cất tiếng, giọng trong trẻo nhưng đầy suy tư, "ngươi không dùng chút sức mạnh nào, không dùng một chút linh lực hay pháp thuật nào, nhưng lại hóa giải được oán hờn sâu sắc giữa hai lão nông. Điều này... đây chính là 'Nhân Đạo' sao? Nó khác xa những gì ta từng biết, từng theo đuổi." Nàng nhớ về những trận chiến tranh giành tài nguyên, những cuộc tàn sát đẫm máu trong thế giới tu tiên, nơi sức mạnh là lẽ sống, và mọi vấn đề đều được giải quyết bằng vũ lực. Nhưng ở đây, Tạ Trần đã chứng minh một con đường hoàn toàn khác.

Dương Quân ngồi đối diện, gương mặt tuấn tú giờ đây tràn đầy vẻ trầm tư. Anh gật gù, ánh mắt dán chặt vào ngọn lửa đang bập bùng. "Đúng vậy, Lăng Nguyệt nói đúng. Ta cứ nghĩ phải có thần thông mới có thể giải quyết được, phải có quyền năng tuyệt đối mới có thể đứng ra phân xử. Nhưng xem ra, lòng người và sự thấu hiểu mới là then chốt. Thật đáng suy ngẫm." Anh đã từng lý tưởng hóa con đường tu luyện, tin rằng sức mạnh sẽ mang lại chính nghĩa và giải quyết mọi vấn đề. Nhưng những gì anh chứng kiến hôm nay, tại Lạc Hồng Thôn bé nhỏ này, đã lung lay tận gốc rễ niềm tin ấy. Cái "đạo" của anh, cái "chấp niệm" cứu thế bằng tu vi, giờ đây đang dần bị thách thức bởi cái "đạo" giản dị, nhân văn của Tạ Trần. Anh bắt đầu nhận ra, có lẽ, việc "mất người" không chỉ là mất đi cảm xúc, mà còn là đánh mất đi khả năng nhìn nhận những giá trị phi vật chất, những giải pháp không cần đến linh lực.

Tạ Trần nhìn ngọn lửa bập bùng, mỉm cười nhẹ. Ánh mắt hắn sâu thẳm, ẩn chứa một sự hài lòng thầm lặng, nhưng cũng không kém phần suy tư. "Phép thuật có thể cải biến vật chất, có thể dịch chuyển núi sông, có thể biến không thành có. Nhưng chỉ lòng người mới cảm hóa được lòng người. Sức mạnh thực sự không nằm ở quyền năng hủy diệt hay tạo tác, mà nằm ở sự kết nối, sự thấu hiểu và sự đoàn kết giữa vạn vật, giữa con người với con người." Hắn chậm rãi nói, giọng điệu vẫn điềm tĩnh, nhưng lời nói lại mang một sức nặng triết lý sâu xa. "Cái tranh chấp nguồn nước hôm nay, tuy nhỏ, nhưng lại là tấm gương phản chiếu biết bao mâu thuẫn lớn hơn trong nhân gian, thậm chí là giữa các tông môn tu tiên. Gốc rễ của mọi vấn đề đều nằm ở 'chấp niệm' và sự thiếu vắng 'thấu hiểu'. Nếu chúng ta không nhìn thấy cái gốc, không thể hòa giải lòng người, thì dù có bao nhiêu thần thông, cũng chỉ là giải quyết phần ngọn, rồi mâu thuẫn sẽ lại bùng phát."

Ông Lão Tiều Phu, ngồi đối diện Tạ Trần, khẽ gật đầu, nở một nụ cười hiền hậu. "Thư sinh nói chí lý. Từ bao đời nay, người dân Lạc Hồng Thôn chúng tôi vẫn sống dựa vào nhau, vào tình làng nghĩa xóm. Giọt nước, hạt gạo, tấc đất đều là sinh mệnh. Nếu không có lòng người, không có sự đoàn kết, thì dù đất đai có màu mỡ đến mấy, nước suối có dồi dào đến mấy, cũng sẽ có ngày khô cạn vì tranh giành."

Tôn Đại Thúc cũng tiếp lời: "Phải, phải. Thư sinh đã cho chúng tôi thấy một con đường. Con đường của sự thấu hiểu, của lòng nhân ái. Chúng tôi sẽ không quên ơn này."

Tạ Trần cảm nhận được sự ấm áp từ những lời nói đó, từ bầu không khí quây quần bên bếp lửa. Hắn biết, sự thành công trong việc giải quyết vấn đề nhỏ này đã củng cố niềm tin của hắn và các đồng minh vào "Nhân Đạo". Đây chính là một viên gạch vững chắc nữa được đặt xuống, một ví dụ sống động cho triết lý mà hắn đang xây dựng. Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân, qua trải nghiệm này, sẽ ngày càng nghiêng về tư tưởng của hắn, báo hiệu sự thay đổi lớn trong quan điểm của họ về tu đạo và cứu thế, từ bỏ dần những giáo điều cũ, những "chấp niệm" về sức mạnh tuyệt đối.

Tuy nhiên, trong sâu thẳm tâm hồn Tạ Trần, hắn cũng nhận thức được sự mong manh của niềm tin này, sự yếu ớt của những cộng đồng nhỏ như Lạc Hồng Thôn trước những thử thách lớn hơn. Hắn biết, bình yên này sẽ không kéo dài mãi mãi. Ma Chủ Cửu U đang chuẩn bị cho một đòn tấn công cuối cùng, muốn biến thế giới thành hỗn loạn vĩnh viễn. Thiên Đạo sắp hoàn toàn sụp đổ, và các đại tông môn tu tiên đang tan rã hoặc cố thủ trong tuyệt vọng. Những giá trị nhân gian mà hắn đang khám phá, đang cố gắng bảo vệ, sẽ sớm đối mặt với một cơn bão táp chưa từng có.

"Sự mong manh này, cũng là một phần của nhân gian," Tạ Trần thầm nghĩ, nhìn ra ánh trăng. "Nhưng chính trong sự mong manh đó, sức sống của con người lại càng kiên cường. 'Nhân Đạo' không phải là tìm kiếm sức mạnh vô biên, mà là tìm kiếm sự trọn vẹn, sự kiên cường trong chính cái 'người' của mỗi chúng ta." Hắn biết, những gì hắn đang xây dựng không phải là một bức tường thành vững chắc chống lại mọi biến cố, mà là một nền móng tinh thần, một nguồn hy vọng để con người có thể đứng vững, có thể tái sinh, ngay cả khi Thiên Đạo cũ sụp đổ. Những gì đã diễn ra hôm nay, chỉ là một khởi đầu nhỏ bé, một bước đi đầu tiên trên con đường phá cục mà hắn đã chọn, con đường của một phàm nhân giữa thế giới đang trên bờ vực hủy diệt.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free