Nhân gian bất tu tiên - Chương 46: Bóng Đen Ngoại Vực: An Bình Lâm Nguy
Con đường núi rời Ngũ Hành Tông vắt vẻo như một dải lụa xám giữa thảm xanh um tùm của rừng cây, ẩn mình trong màn sương mờ mịt của buổi sớm mai. Tiếng gió rít nhẹ qua kẽ lá, mang theo hơi lạnh ẩm ướt, đôi khi xen lẫn tiếng chim hót lảnh lót như một lời than vãn mơ hồ. Mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm, mùi cây cỏ dại nồng nàn, cùng với làn sương mỏng giăng mắc, tạo nên một bầu không khí nặng nề, tĩnh lặng đến ngột ngạt. Bước chân của Tạ Trần, Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân dường như bị nuốt chửng bởi sự tĩnh mịch ấy, không tạo ra chút âm thanh nào ngoài tiếng lá khô khẽ xào xạc dưới gót giày.
Không khí giữa ba người mang một vẻ u ám, hoàn toàn khác biệt so với vẻ bận rộn, đầy kỳ vọng khi họ đến Ngũ Hành Tông. Cuộc tranh luận nảy lửa trong đại sảnh, những lời nói của Tạ Trần, và sự chia rẽ rõ rệt trong Tiên Môn Liên Minh đã để lại một vết hằn sâu trong tâm trí mỗi người.
Lăng Nguyệt Tiên Tử bước đi mà như hồn lìa khỏi xác, đôi mắt phượng sắc bén thường ngày giờ đây lại đong đầy một nỗi hoài nghi vô tận, nhìn xa xăm vào màn sương, như muốn thấu hiểu một điều gì đó đã hoàn toàn vỡ nát trong nội tâm nàng. Bạch y tinh khôi của nàng nay không còn toát lên vẻ siêu thoát, mà ngược lại, lại càng làm nổi bật sự mỏi mệt, suy tư hằn sâu trên gương mặt tuyệt mỹ. Chiếc Nguyệt Quang Trâm đã vỡ vụn trong Hang Động Băng Phách tựa như một biểu tượng cho sự sụp đổ của những tín niệm mà nàng đã tôn thờ bấy lâu. Nàng đã từng tin vào sự cao cả của con đường tu tiên, tin vào sứ mệnh cứu vãn Thiên Đạo, nhưng giờ đây, mọi thứ chỉ còn là những mảnh vỡ sắc nhọn.
“Sự trường sinh... cái giá của nó là gì?” Giọng nàng chợt cất lên, trong trẻo nhưng đầy bi ai, như tiếng chuông chùa giữa đêm khuya vắng. “Chúng ta đã nỗ lực bao đời, truy cầu vĩnh cửu, truy cầu sức mạnh. Nhưng nếu cái vĩnh cửu ấy lại khiến chúng ta mất đi chính mình, mất đi những gì gọi là ‘người’... thì sự trường sinh đó liệu có còn là phúc phận, hay chỉ là một lời nguyền rủa kéo dài vô tận?” Nàng quay đầu, ánh mắt vô định hướng về Tạ Trần, như thể chỉ có thư sinh này mới có thể cho nàng một lời giải đáp. “Thiên Đạo suy tàn, nhân tâm cũng mục ruỗng. Phải chăng, tất cả chỉ là một vòng lặp bi kịch, mà chúng ta, những kẻ tự xưng là tiên, lại chính là những kẻ đẩy nó đến hồi kết?”
Dương Quân đi phía sau, cúi đầu, vẻ mặt tuấn tú tràn đầy thất vọng và phẫn nộ. Y đã chứng kiến sự thối nát, ích kỷ của các tông môn, những kẻ vẫn còn bám víu vào quyền lực và ảo tưởng về sự cứu rỗi, mặc cho Thiên Đạo đã rung chuyển, mặc cho lời cảnh báo từ Tạ Trần. Bộ đạo bào màu lam nhạt của y giờ đây như nhuốm màu ảm đạm của buổi sớm. Y đã từng là một thư sinh nhiệt huyết, tin tưởng vào chính nghĩa, vào lý tưởng tu tiên. Nhưng những gì y chứng kiến đã đập tan mọi ảo tưởng.
“Họ... họ chỉ nghĩ đến lợi ích của tông môn, nghĩ đến việc duy trì địa vị!” Dương Quân nghiến răng, giọng nói ẩn chứa sự căm phẫn tột độ. “Ngũ Hành Tông muốn tái lập trật tự, Thái Huyền Tông muốn vá trời, Vô Cực Cung muốn nắm giữ sức mạnh... Chẳng ai thật sự quan tâm đến sinh linh, đến nhân gian này! Họ nói cứu thế, nhưng lại thờ ơ trước nỗi khổ của phàm nhân, thậm chí còn sẵn sàng hy sinh tất cả để đạt được mục đích ích kỷ của mình. Liễu Thanh Phong... y ta đã hoàn toàn bị chấp niệm che mắt, không nhìn thấy sự thật!”
Tạ Trần bước đi điềm tĩnh, áo vải bố cũ kỹ khẽ phất phơ trong gió. Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ lắng nghe. Đôi mắt sâu thẳm của hắn vẫn giữ vẻ tỉnh táo, nhưng ẩn sâu trong đó là một nỗi lo lắng vô hình, một sự trăn trở về nhân quả của vạn vật. Hắn biết rằng, sự chia rẽ của tiên môn không chỉ là một cuộc tranh cãi về lý tưởng, mà nó sẽ dẫn đến những hậu quả nhãn tiền, đổ xuống đầu những phàm nhân vô tội. Hắn đã lường trước được điều này, bởi đó là cái giá phải trả cho sự chấp niệm và ích kỷ.
“Trường sinh không phải là một món quà,” Tạ Trần cuối cùng cũng cất lời, giọng hắn trầm ấm, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. “Mà là một gánh nặng, nếu kẻ gánh vác nó không đủ sức chịu đựng. Sức mạnh, dù là pháp thuật hay quyền lực, đều là con dao hai lưỡi. Nó có thể cứu rỗi, cũng có thể hủy diệt. Vấn đề không nằm ở bản chất của sức mạnh, mà ở bản chất của kẻ sử dụng nó.” Hắn dừng lại, nhìn vào đôi mắt đầy hoài nghi của Lăng Nguyệt. “Thiên Đạo suy tàn không phải vì nó không đủ mạnh, mà vì những kẻ tự xưng là ‘con của Thiên Đạo’ đã lạm dụng nó, đã biến nó thành công cụ để thỏa mãn chấp niệm của mình. Họ quên mất rằng, vạn vật đều có nhân quả. Gieo nhân nào, gặt quả nấy. Sự ‘mất người’ của tiên nhân Thượng Cổ chính là cái quả của việc gieo nhân ‘bất tử bằng mọi giá’.”
Hắn quay sang Dương Quân, ánh mắt hiền hòa nhưng kiên định. “Phẫn nộ là điều dễ hiểu, Dương huynh. Nhưng phẫn nộ không giải quyết được vấn đề. Chúng ta không thể thay đổi người khác, chúng ta chỉ có thể thay đổi chính mình. Các tông môn chia rẽ, đó là cái tất yếu khi niềm tin chung đã không còn. Giống như một cái cây mục ruỗng từ bên trong, dù vỏ ngoài còn xanh tươi, nó cũng sẽ đến lúc đổ gãy. Và khi cái cây đó đổ, những gì dưới bóng râm của nó sẽ phải hứng chịu tai ương.”
Lăng Nguyệt và Dương Quân im lặng, lời của Tạ Trần như gõ vào tâm can họ, phơi bày một sự thật trần trụi. Sự lạnh lẽo của sương sớm, tiếng gió rít qua khe đá, dường như hòa cùng với sự lạnh lẽo trong lòng họ. Một kỷ nguyên đang sụp đổ, và họ, những kẻ đứng giữa lằn ranh của tiên và phàm, đang phải chứng kiến tận mắt những vết nứt ngày càng sâu rộng.
Lăng Nguyệt thở dài, một làn hơi trắng mỏng manh thoát ra từ môi nàng, tan vào màn sương. “Vậy... con đường nào mới là đúng đắn? Nếu không phải là tu tiên, không phải là vá trời, vậy thì chúng ta có thể làm gì?” Nàng không còn vẻ cao ngạo của một tiên tử, mà chỉ là một người phụ nữ đang hoang mang tìm kiếm lối thoát giữa bể khổ.
Tạ Trần chỉ khẽ lắc đầu. “Con đường không nằm ở việc ‘phải làm gì’, mà nằm ở việc ‘là ai’. Nếu chúng ta giữ được ‘người’, giữ được nhân tính, giữ được sự trân trọng với sinh linh, thì dù đi con đường nào, cũng sẽ không lạc lối. Ngược lại, nếu ‘mất người’, thì dù có thành tiên, cũng chỉ là một tồn tại trống rỗng, một cái bóng không hồn.” Hắn ngước nhìn lên bầu trời u ám, như thể đang nhìn thấy những biến động vô hình trên cao. “Thiên Đạo suy yếu, không phải là dấu chấm hết, mà là một sự chuyển mình. Một kỷ nguyên mới sẽ đến, nhưng nó sẽ được định hình bởi những lựa chọn của chúng ta ngay lúc này.”
Ba người tiếp tục bước đi, mỗi người một nỗi niềm riêng, nhưng cùng chung một cảm giác bất an. Con đường núi dường như dài hơn, gập ghềnh hơn, và tương lai phía trước mờ mịt như màn sương vẫn còn giăng mắc. Tạ Trần biết rằng, lời nói của hắn đã gieo mầm vào lòng Lăng Nguyệt và Dương Quân, nhưng sự thay đổi lớn nhất sẽ đến từ những gì họ sắp phải chứng kiến. Cái giá của sự chia rẽ trong tiên môn, cái giá của sự “mất người”, sẽ không chỉ dừng lại ở những cuộc tranh cãi triết lý. Nó sẽ đổ máu.
***
Vài ngày sau, Thị Trấn An Bình đón chào buổi chiều muộn với vẻ thanh bình vốn có. Mặt trời đã ngả về tây, nhuộm vàng những mái nhà rêu phong, và những làn gió nhẹ mang theo hơi mát từ con sông Vọng Giang thổi vào, xua đi cái oi ả của ban ngày. Tại Quán Trà Vọng Giang, một kiến trúc gỗ đơn giản với ban công nhìn thẳng ra sông, không khí vẫn tấp nập những tiếng chuyện trò râm ran, tiếng pha trà lách cách và mùi trà thơm dịu nhẹ lan tỏa. Đó là mùi của loại trà Bích Loa Xuân mà Lão Quán Chủ đặc biệt ủ, quyện lẫn với mùi nước sông tươi mát và hương hoa cỏ dại ven bờ.
Tạ Trần, sau những ngày ở Ngũ Hành Tông, đã trở lại quán sách nhỏ của mình. Cuộc sống thường nhật ở An Bình vẫn diễn ra êm đềm, dường như chưa hề bị ảnh hưởng bởi những biến động kinh thiên động địa của giới tu tiên. Hắn ngồi bên cửa sổ, tay lật giở một cuốn sách cổ, nhưng ánh mắt lại thường xuyên lướt qua con đường, quan sát dòng người qua lại. Hắn biết, sự bình yên này chỉ là tạm thời, một tấm màn mỏng manh che giấu cơn bão dữ dội đang dần kéo đến.
Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân cũng không rời đi. Họ chọn một quán trọ nhỏ cách quán sách của Tạ Trần không xa, lặng lẽ quan sát cuộc sống phàm nhân. Sự đơn sơ, chân thật của An Bình Thị Trấn, nơi con người sống vì những điều giản dị nhất, lại khiến họ cảm thấy lòng mình thanh thản hơn, nhưng cũng đầy xót xa. Họ đã từng sống trong thế giới của pháp thuật và quyền năng, nơi sự sống và cái chết dường như chỉ là một khái niệm trừu tượng, nhưng giờ đây, họ nhìn thấy vẻ đẹp mong manh của sự tồn tại hữu hạn.
Hôm đó, tại Quán Trà Vọng Giang, họ ngồi lặng lẽ ở một góc khuất, thưởng thức chén trà và lắng nghe những câu chuyện phiếm của khách lữ. Tiếng nước sông chảy êm đềm, tiếng chim hót líu lo, và những câu chuyện đời thường đan xen nhau tạo nên một bức tranh thanh bình. Cho đến khi, một Người Kể Chuyện già nua, râu tóc bạc phơ, thường xuyên đi lại giữa các trấn để mang tin tức, cất giọng trầm đục, phá vỡ bầu không khí yên ả.
“Ôi chao, nhân gian này lại sắp loạn rồi!” Lão Kể Chuyện thở dài, chậm rãi nhấp một ngụm trà. “Mấy ngày nay, tin đồn từ các trấn biên giới phía Tây Nam cứ bay về. Những làng mạc nhỏ, vốn yên bình, nay lại bị những kẻ lạ mặt tấn công. Chúng không phải yêu thú, bởi chúng có hình dạng con người, biết dùng pháp thuật. Nhưng cũng chẳng phải tu sĩ chính phái, bởi thủ đoạn của chúng tàn độc, không từ một ai, cướp bóc của cải, thậm chí còn... còn sát hại cả người già trẻ nhỏ!” Lão Kể Chuyện rùng mình, hạ giọng, ánh mắt lộ rõ vẻ sợ hãi.
Lão Quán Chủ, với vẻ mặt phúc hậu, cũng gật đầu xác nhận. “Đúng vậy, ta cũng nghe nói. Chúng hành động vô pháp vô thiên, không để lại dấu vết rõ ràng. Người ta đồn rằng, chúng là những kẻ tu sĩ đã bị tà khí xâm nhiễm, hoặc là những kẻ bị lợi dụng bởi một thế lực đen tối nào đó. Chúng nói những lời lẽ khó hiểu về việc ‘thanh lọc nhân gian’, ‘tái lập trật tự’, như thể chúng là những sứ giả của Thiên Đạo vậy.”
Tiếng xôn xao bắt đầu nổi lên trong quán trà. Những lữ khách khác cũng góp lời, mỗi người thêm một chi tiết, một lời đồn, vẽ nên một bức tranh hỗn loạn và kinh hoàng về những vùng đất xa xôi. “Ta nghe nói, chúng còn dám cướp bóc cả linh thạch, linh dược của các tu sĩ nhỏ lẻ, thậm chí còn dám đối đầu với đệ tử của vài tông môn hạng hai!” Một người trung niên rụt rè nói. “Có người còn thấy, chúng có một loại pháp thuật quỷ dị, có thể khiến người ta suy yếu tinh thần, mất đi ý chí chống cự.”
Dương Quân nghe những lời đó, nắm chặt chén trà trong tay, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay. Nỗi thất vọng về giới tu sĩ đã biến thành sự phẫn nộ tột độ. “Vô lý! Tại sao? Tại sao các tông môn lớn không ra tay? Tại sao không có ai ngăn chặn những kẻ tàn độc đó? Chẳng lẽ họ không thấy những sinh linh vô tội đang bị tàn sát hay sao? Chẳng lẽ những lời nói về ‘cứu thế’ của họ chỉ là giả dối?” Y đứng bật dậy, tiếng ghế đổ vang lên khô khốc, thu hút sự chú ý của mọi người trong quán. Ánh mắt y quét qua đám đông, chất chứa sự bất lực và căm hờn.
Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn ngồi im lặng, nhưng đôi mắt nàng đã trở nên sắc lạnh. Nàng cảm nhận được một sự bất thường sâu sắc, một mối liên hệ mơ hồ giữa những tin đồn này và những gì Tạ Trần đã nói về sự suy yếu của Thiên Đạo, về sự “mất người” của các tu sĩ. Những kẻ tấn công này, chúng không giống những yêu thú thuần túy, cũng không giống những ma tu thường thấy. Chúng mang khí chất của những kẻ đã từng tu hành chính đạo, nhưng lại bị tha hóa bởi một thứ gì đó tà ác hơn, quỷ quyệt hơn. Chúng chính là minh chứng cho sự rạn nứt trong chính bản chất của tu tiên giới.
Nàng nhớ lại lời Tạ Trần: “Nếu ‘mất người’, thì dù có thành tiên, cũng chỉ là một tồn tại trống rỗng, một cái bóng không hồn.” Phải chăng, những kẻ này chính là những “cái bóng không hồn” đó, những kẻ đã hoàn toàn đánh mất nhân tính dưới danh nghĩa của sức mạnh và sự “thanh lọc”?
Tạ Trần, ngồi ở quán sách, cũng đã nghe rõ mồn một những tin tức rùng rợn ấy. Hắn không hề tỏ ra ngạc nhiên, ánh mắt sâu thẳm chỉ càng thêm đăm chiêu. Hắn đã lường trước được điều này. Sự chia rẽ trong tiên môn, sự suy yếu của Thiên Đạo, và sự tha hóa của một bộ phận tu sĩ, tất cả đều là những sợi chỉ nhân quả đan xen, dẫn đến một kết cục bi thảm. An Bình Thị Trấn, vốn là một điểm neo nhân quả đặc biệt, có lẽ sẽ không thể tránh khỏi tầm ảnh hưởng của cơn bão này. Hắn cảm nhận được, một thứ gì đó rất gần, rất tàn bạo, đang dần kéo đến thị trấn yên bình này. Mùi khói bụi, mùi máu tanh dường như đã lảng vảng trong không khí, báo hiệu một tai ương sắp giáng xuống.
***
Sáng hôm sau, ánh nắng vẫn dịu nhẹ, trải vàng trên những con phố đá cổ kính của An Bình Thị Trấn. Một buổi sáng bình yên như bao buổi sáng khác, với tiếng rao hàng của những người bán rong, tiếng cười nói rộn ràng của trẻ em trên đường đến trường. Tại Trường Học Phàm Nhân, những đứa trẻ đang ngồi ngay ngắn trong lớp, chăm chú lắng nghe thầy giáo giảng bài. Thư Đồng Tiểu An, với đôi mắt thông minh lấp lánh, đang nắn nót viết từng nét chữ trên bảng, gương mặt tập trung cao độ. Đó là một hình ảnh đẹp đẽ, một biểu tượng cho sự sống, cho hy vọng của nhân gian.
Bỗng, một tiếng la hét thất thanh xé toạc bầu không khí yên bình. Tiếng la hét của một người phụ nữ, xen lẫn tiếng đổ vỡ loảng xoảng, và rồi là tiếng pháp thuật va chạm chói tai. Không khí trong trấn đột ngột trở nên căng thẳng tột độ, như sợi dây đàn bị kéo căng đến cực điểm.
Tạ Trần, đang ngồi trong quán sách, tay vẫn cầm cuốn sách cổ, nhưng tâm trí hắn đã hoàn toàn hướng ra bên ngoài. Hắn cảm nhận được sự hỗn loạn bùng nổ chỉ trong tích tắc, một luồng tà khí lạnh lẽo quét qua, mang theo sự khinh miệt và tàn bạo. Hắn đứng dậy, bước ra cửa, ánh mắt sắc bén quét qua con đường quen thuộc. Khói bụi bắt đầu bốc lên từ phía Trường Học Phàm Nhân, che mờ cả một góc trời.
“Trường học!” Hắn thốt lên khẽ, giọng nói trầm tĩnh nhưng ánh mắt đã ánh lên vẻ lo lắng sâu sắc.
Một nhóm ‘Tu sĩ Đọa Lạc’ đã bất ngờ tấn công ngôi trường. Chúng không hề che giấu ý đồ của mình, hành động một cách trắng trợn và tàn bạo. Ngoại hình của chúng không đồng nhất, một số mặc đạo bào cũ kỹ nhuốm màu u ám, một số khác lại mang trang phục dị biệt, nhưng điểm chung là khí chất tà dị tỏa ra từ mỗi kẻ, cùng với ánh mắt khinh miệt sâu sắc dành cho những phàm nhân vô tội. Chúng không tìm kiếm linh thạch hay bảo vật, mà dường như chỉ muốn gieo rắc sự sợ hãi, hoặc đang tìm kiếm một thứ gì đó khác, một cách tàn nhẫn và vô nhân đạo.
Tiếng la hét, tiếng khóc thét của trẻ em vang vọng khắp trấn. Những đứa trẻ, trong đó có Thư Đồng Tiểu An, hoảng loạn chạy tán loạn, cố gắng tìm nơi ẩn nấp. Gương mặt bé bỏng của Tiểu An trắng bệch vì sợ hãi, đôi mắt to tròn đẫm lệ, chỉ biết gọi “Mẫu thân! Mẫu thân!” trong vô vọng. Mùi khói bụi bắt đầu nồng nặc trong không khí, quyện lẫn với mùi đất ẩm và thoang thoảng mùi máu tanh.
“Bảo vệ dân làng! Không được lùi bước!” Tiếng quát tháo của Thủ Lĩnh Dân Quân vang lên đầy tuyệt vọng. Ông cùng với vài người dân cường tráng khác, tay cầm binh khí thô sơ, cố gắng lập thành một hàng rào mỏng manh để chống trả. Vẻ mặt cương nghị của Thủ Lĩnh Dân Quân đầy căm phẫn, nhưng ông biết, sức lực của phàm nhân không thể nào đối chọi lại với pháp thuật của tu sĩ. “Dù chết cũng không lùi bước!” Ông gầm lên, cố gắng giữ vững tinh thần cho những người xung quanh.
“Ha ha ha! Lũ phàm nhân thấp kém này, còn dám chống cự ư?” Một tên Tu sĩ Đọa Lạc, với nụ cười tàn độc trên môi, tung ra một đạo pháp quyết, khiến một góc tường của trường học đổ sập. Hắn nói, giọng khinh miệt: “Thiên Đạo đã suy yếu, trật tự cũ đã không còn. Các ngươi là những kẻ yếu kém, chỉ xứng đáng bị thanh lọc, để nhường chỗ cho một kỷ nguyên mới, một trật tự mới do chúng ta kiến tạo! Đó là ý chí của Thiên Đạo!”
Ngay khi tiếng hỗn loạn bùng lên, Lăng Nguyệt và Dương Quân đã cảm nhận được. Sự giận dữ và kinh hoàng tột độ hiện rõ trên gương mặt họ. “Là bọn chúng!” Dương Quân nghiến răng, lao vút đi như một cơn gió, không chút do dự. “Chúng dám tấn công phàm nhân vô tội!”
Lăng Nguyệt Tiên Tử cũng không kém. Vẻ mặt nàng lạnh như băng, nhưng đôi mắt phượng lại rực lửa phẫn nộ. Nàng đã chứng kiến sự thối nát của giới tu sĩ, nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng chúng lại có thể tàn bạo đến mức này, nhắm vào những đứa trẻ vô tội. Những kẻ này, chúng chính là minh chứng sống cho lời nói của Tạ Trần, cho sự “mất người” đã ăn sâu vào tận xương tủy. Nàng không nói một lời, nhưng tốc độ của nàng còn nhanh hơn Dương Quân, hóa thành một luồng bạch quang lao về phía trường học.
Tạ Trần chậm rãi bước đến gần hiện trường. Hắn không vội vàng lao vào cuộc chiến, mà đứng im lặng giữa hỗn loạn, ánh mắt sắc bén quét qua từng chi tiết: những gương mặt sợ hãi tột độ của trẻ em và dân làng, sự tàn độc của những kẻ tấn công, sự tuyệt vọng của Thủ Lĩnh Dân Quân, và cả sự phẫn nộ bùng cháy của Lăng Nguyệt và Dương Quân. Hắn không chỉ nhìn bằng mắt thường, mà nhìn bằng “nhân quả chi nhãn”, thấy rõ những sợi tơ nhân quả đang rối bời, thấy rõ cái giá mà mỗi hành động đang gieo.
Hắn biết, đây không phải là một cuộc tấn công đơn thuần. Đây là hậu quả trực tiếp của sự suy yếu Thiên Đạo, của sự chia rẽ tiên môn. Đây là một lời cảnh báo, một tiếng chuông báo hiệu rằng, ranh giới giữa đạo và tà, giữa tiên và phàm, đã hoàn toàn mờ nhạt. Và trong khoảnh khắc đó, Tạ Trần hiểu rằng, con đường “phá cục” của hắn, con đường của một phàm nhân không khao khát thành tiên, sẽ không chỉ dừng lại ở những lời nói triết lý. Nó sẽ đòi hỏi hành động, một hành động không dựa vào sức mạnh pháp thuật, mà dựa vào trí tuệ và sự thấu hiểu nhân quả, để bảo vệ những gì còn sót lại của “người” trong nhân gian này.
Tạ Trần siết chặt tay, nhìn cảnh tượng đổ nát và bi thương trước mắt. Một biến cố lớn đã thực sự ập đến Thị Trấn An Bình, buộc hắn phải đối mặt với trách nhiệm vô hình của mình. Và giờ đây, hắn phải chứng minh giá trị của con đường phàm nhân, ngay giữa sự hỗn loạn và tàn bạo này.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.