Nhân gian bất tu tiên - Chương 45: Nghịch Lý Ngũ Hành: Lời Thư Sinh Chia Rẽ Tiên Môn
Tiếng gầm rú trầm đục, cổ xưa và đầy hung bạo ấy vẫn còn vang vọng trong màng nhĩ, dù đã chìm sâu vào lòng đất. Cả Hang Động Băng Phách như một khối thủy tinh khổng lồ đang rạn nứt, những tinh thể băng nhỏ li ti không ngừng rơi lả tả từ trần hang, tạo ra âm thanh lanh canh chói tai, như khúc nhạc báo hiệu một sự sụp đổ. Luồng khí tức tà dị ban nãy, thứ đã dẫn dắt họ đến nơi này, giờ đây bỗng bùng phát dữ dội, không còn là sự u uất, mà là một cơn thịnh nộ khổng lồ, như một thế lực cổ xưa đang thức tỉnh sau giấc ngủ dài vạn năm, một lời cảnh báo cho những kẻ dám chạm vào bí mật đã bị phong ấn. Hơi lạnh buốt từ sâu thẳm lòng đất không chỉ thấm vào da thịt mà còn len lỏi vào tận xương tủy, đóng băng cả những suy nghĩ cuối cùng của niềm hy vọng.
Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn đứng bất động, đôi mắt nàng vô hồn nhìn vào những mảnh vỡ của Nguyệt Quang Trâm vương vãi trên nền băng. Dung nhan tuyệt mỹ của nàng giờ đây phủ một lớp sương trắng mờ ảo, như một bức tượng băng khác, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt phượng sắc bén ấy, sự mệt mỏi và tuyệt vọng lại cuộn trào mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng của nàng khẽ lay động theo luồng gió lạnh, như một dải lụa đen giữa thế giới băng giá. Nàng đã từng kiên định, đã từng tin tưởng vào con đường mình chọn, nhưng giờ đây, tất cả sụp đổ. Những lời ngụ ngôn của Tạ Trần, cùng với cảnh tượng kinh hoàng của hàng vạn tiên nhân "mất người" bị hóa băng, đã đánh tan mọi chấp niệm về sự bất tử, về con đường "cứu thế" mà nàng và Thái Huyền Tông đã theo đuổi bao đời.
Tạ Trần khẽ thở dài, luồng hơi trắng xóa tan vào không khí lạnh lẽo. Hắn tiến lại gần một bức tượng băng khổng lồ, thứ hình hài vô tri của một vị tiên nhân Thượng Cổ đã "mất người", giờ chỉ còn là khối băng mục ruỗng. Luồng khí tức tà dị dường như tập trung mạnh nhất tại đây, một sự oán hận, một nỗi tuyệt vọng đã bị nén chặt qua vạn năm. Hắn nhẹ nhàng đưa tay chạm vào bề mặt lồi lõm của bức tượng, một luồng ánh sáng mờ ảo từ "nhân quả chi nhãn" của hắn lan tỏa, không rực rỡ, không cường đại, mà nhẹ nhàng như gió thoảng, nhưng lại có sức mạnh xoa dịu kỳ lạ. Luồng oán khí dữ dội quanh bức tượng dường như bị cảm hóa, trở nên yếu ớt hơn, như một linh hồn đã tìm thấy chút bình yên cuối cùng.
“Đó không phải là một mối đe dọa mới, Tiên Tử,” giọng Tạ Trần trầm tĩnh, vang vọng trong không gian băng giá, đủ để mọi người nghe thấy, nhưng lại không phá vỡ sự tĩnh mịch u ám. “Mà là tiếng vọng cuối cùng của sự tuyệt vọng... của những người đã từng cố gắng ‘vá trời’ và ‘mất người’. Là nỗi đau của chấp niệm không thể buông bỏ, bị phong ấn bởi chính sự bất tử mà họ theo đuổi.” Hắn rút tay về, ánh sáng từ mắt hắn cũng tắt lịm, nhưng sự tĩnh lặng đã trở lại với bức tượng.
Lăng Nguyệt từ từ ngẩng đầu lên, đôi mắt vô hồn của nàng dần lấy lại tiêu cự, nhìn thẳng vào Tạ Trần. Giọng nàng khàn đặc, yếu ớt nhưng đầy quyết tâm: “Tuyệt vọng... Mất người... Vậy... tất cả những gì chúng ta tin tưởng... đều là vô nghĩa sao? Con đường tu tiên, sự bất tử... tất cả đều là một lời nguyền giam cầm nhân tính?” Nàng không còn vẻ lạnh lùng kiêu ngạo thường ngày, mà thay vào đó là sự mong manh, một sự hoài nghi sâu sắc đã chạm đến tận cùng linh hồn. Nàng cảm thấy một sự "mất người" đang len lỏi trong chính mình, không phải là việc quên lãng cảm xúc, mà là sự trống rỗng khi lý tưởng cả đời bị đổ vỡ.
Dương Quân cúi đầu, bàn tay hắn siết chặt thanh kiếm bên hông, đôi mắt sáng nay tràn đầy nhiệt huyết giờ đây lại đăm chiêu, đầy băn khoăn. Hắn lẩm bẩm, như đang tự hỏi chính mình: “Lẽ nào, con đường mà chúng ta đang theo đuổi... chỉ là một vòng lặp của bi kịch? Lẽ nào, khao khát thành tiên... chỉ là một ảo mộng phù du, dẫn đến sự hủy diệt của chính mình?” Khuôn mặt tuấn tú của hắn hiện lên sự hoang mang tột độ, lý tưởng về chính nghĩa và sự cứu rỗi Thiên Đạo mà hắn đã xây dựng bấy lâu nay đang lung lay tận gốc.
Liễu Thanh Phong đứng bất động, gương mặt hắn biến sắc. Niềm tin kiên cố của hắn vào Thiên Đạo, vào sức mạnh, vào sự bất tử, đang dần tan chảy. Hắn cảm thấy mình như con chim Lam Vũ trong câu chuyện của Tạ Trần, đã từng khao khát vầng trăng xa vời, nhưng giờ đây lại đối mặt với viễn cảnh biến thành một khối băng vô tri. Tuy nhiên, sâu thẳm trong tâm can, một sự cố chấp vẫn còn bám víu. Hắn đột ngột ngẩng đầu, ánh mắt sắc bén nhìn Tạ Trần, giọng nói vẫn chứa đựng sự cứng nhắc và giáo điều: “Không thể nào! Thiên Đạo là chân lý! Chỉ là chúng ta chưa đủ sức mạnh để hiểu rõ mà thôi! Những tiên nhân Thượng Cổ đó, có lẽ đã đi sai đường, hoặc chưa đạt đến cảnh giới tối cao!” Hắn không chấp nhận rằng niềm tin của mình có thể sai lầm, cái ý nghĩ đó quá đỗi kinh hoàng.
Tạ Trần chỉ khẽ lắc đầu, không tranh cãi. Hắn hiểu rằng, để một người từ bỏ niềm tin đã ăn sâu vào cốt tủy, cần nhiều hơn là chỉ vài lời nói. Hắn nhìn quanh một lượt, thấy những tinh thể băng vẫn tiếp tục rơi, dù tiếng gầm rú đã lắng xuống, nhưng sự rung chuyển của lòng đất vẫn còn âm ỉ. Nơi đây không thể ở lại lâu.
“Tiếng vọng ấy sẽ không dừng lại,” Tạ Trần nói, giọng hắn mang một vẻ trầm tư. “Chừng nào còn có chấp niệm, còn có sự khao khát không giới hạn, thì sự ‘mất người’ vẫn sẽ tiếp diễn. Chúng ta phải tìm một con đường khác, không phải để chống lại, mà là để thấu hiểu và chấp nhận. Con đường của sự chấp nhận, không phải tranh đấu vô hạn.” Hắn quay người, nhìn về phía lối ra của hang động, nơi một tia sáng mờ ảo từ bên ngoài len lỏi vào, như một lời mời gọi đến thế giới bên trên.
Lăng Nguyệt Tiên Tử nhìn theo bóng lưng gầy gò của Tạ Trần. Trong khoảnh khắc, nàng cảm thấy một sự nhẹ nhõm kỳ lạ, như gánh nặng ngàn cân đã trút bỏ. Nàng không còn kiêu ngạo, không còn lạnh lùng, chỉ còn lại một sự mệt mỏi sâu sắc và một khao khát tìm kiếm chân lý mới. Nàng khẽ gật đầu, theo bước Tạ Trần. Dương Quân cũng ngẩng đầu, ánh mắt hắn dần trở nên kiên định hơn, dù vẫn còn chút hoang mang. Hắn tin vào Tạ Trần, vào những gì hắn cảm nhận được từ con người phàm nhân này. Chỉ có Liễu Thanh Phong là vẫn đứng đó, gương mặt trắng bệch, đôi mắt đầy hoài nghi và giận dữ, như bị kẹt giữa hai thế giới, giữa niềm tin cũ và sự thật mới mẻ, tàn khốc. Hắn lưỡng lự một lúc, rồi cũng miễn cưỡng theo bước những người còn lại, lòng đầy bất an và phẫn nộ.
Họ chậm rãi rời khỏi Hang Động Băng Phách, bước qua những tàn tích của một nền văn minh đã "mất người", để lại phía sau sự tĩnh lặng chết chóc và những bí mật vĩnh hằng. Khi bước ra khỏi cửa hang, một luồng không khí trong lành, mát mẻ ập vào mặt, khác hẳn với sự lạnh buốt ngột ngạt bên trong. Bầu trời bên ngoài vẫn còn mờ sương, những bông tuyết nhỏ li ti vẫn đang rơi, phủ trắng xóa cảnh vật, nhưng không khí đã không còn cái vẻ u ám, chết chóc như trong hang động. Mùi băng giá thanh khiết vẫn còn vương vấn trên da thịt, nhưng giờ đây đã hòa lẫn với mùi đất ẩm và mùi nhựa cây thông thoang thoảng. Họ không nói gì, chỉ lặng lẽ bước đi, mỗi người mang một gánh nặng suy tư riêng, hướng về một nơi mà họ hy vọng sẽ tìm thấy câu trả lời, hoặc ít nhất là một hướng đi mới cho con đường "cứu thế" đầy chông gai này. Con đường ấy, giờ đây, không còn rõ ràng như trước.
***
Sau một hành trình không quá dài nhưng đầy suy tư, nhóm Tạ Trần cuối cùng cũng đến được Ngũ Hành Tông. Từ xa nhìn lại, kiến trúc hùng vĩ của tông môn này hiện ra giữa núi non trùng điệp, khiến bất kỳ ai cũng phải ngỡ ngàng. Mỗi phong của Ngũ Hành Tông đều mang một nét kiến trúc riêng biệt, hòa mình vào ngũ hành tự nhiên. Điện Kim loại lấp lánh dưới ánh nắng nhạt, những mái cong bằng đồng thau sáng chói như vảy rồng. Kế bên là rừng cây Mộc xanh tươi bạt ngàn, những cổ thụ cao vút vươn mình lên trời, lá cây xào xạc trong gió như lời thì thầm của đại địa. Xa hơn nữa là hồ nước Thủy trong vắt, tĩnh lặng như một tấm gương khổng lồ phản chiếu bầu trời, nơi những ngôi đình nghỉ mát được xây dựng trên mặt nước. Trên đỉnh núi lửa Hỏa hùng vĩ, khói trắng vẫn vờn quanh miệng núi, đôi khi một tia lửa đỏ lóe lên, thể hiện sức mạnh bùng nổ của nguyên tố này. Và cuối cùng, những hang động Thổ kiên cố, được đục đẽo sâu vào lòng núi, vững chãi như căn cơ của vạn vật.
Toàn bộ Ngũ Hành Tông là một bức tranh sống động của sự cân bằng và hài hòa, nhưng cũng ẩn chứa một sức mạnh linh hoạt và uy lực đáng sợ. Âm thanh kim loại va chạm từ các xưởng rèn luyện đan xen với tiếng lá cây xào xạc, tiếng nước chảy róc rách từ những con suối nhỏ, tiếng lửa reo khe khẽ từ các lò luyện đan, và tiếng đá lở vang vọng từ những vách núi cao. Tổng thể là một bản giao hưởng của các âm thanh tự nhiên, tạo nên một bầu không khí độc đáo, vừa trang nghiêm, vừa tràn đầy sinh khí. Mùi kim loại đặc trưng của các xưởng luyện khí, mùi cây cỏ tươi mới, mùi ẩm ướt của hồ nước, mùi khói và mùi đất đá hòa quyện vào nhau, tạo nên một hương vị rất riêng của Ngũ Hành Tông. Khí hậu nơi đây cân bằng, có nắng nhẹ chiếu qua những đám mây xám còn sót lại sau trận tuyết, gió mát thổi qua những tán cây, xua đi cái lạnh còn vương vấn từ Hang Động Băng Phách.
Khi nhóm Tạ Trần tiến vào cổng chính của tông môn, sự xuất hiện của họ lập tức thu hút sự chú ý. Lăng Nguyệt Tiên Tử, dù vẫn còn vẻ mệt mỏi, nhưng ánh mắt nàng đã trở nên kiên định hơn, không còn chút mơ hồ. Nàng mặc bộ tiên bào trắng thuần, không họa tiết, tôn lên vẻ thanh tao nhưng cũng lạnh lẽo, mái tóc đen nhánh vẫn được búi cao đơn giản. Dương Quân, với khí chất nho nhã của thư sinh xen lẫn vẻ anh tuấn của người luyện võ, bộ đạo bào màu lam nhạt của hắn dường như không thể che giấu được sự băn khoăn trong lòng. Liễu Thanh Phong vẫn mang vẻ mặt cau có, đôi mắt sáng như sao của hắn ánh lên sự tức giận và đề phòng. Còn Tạ Trần, thân hình gầy gò, áo vải bố cũ kỹ, hoàn toàn đối lập với vẻ ngoài uy nghiêm của các tu sĩ, nhưng đôi mắt sâu thẳm của hắn lại ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự.
Một nhóm tu sĩ của Ngũ Hành Tông nhanh chóng tiếp cận họ, d��n họ đến một đại sảnh lớn, nơi các tông môn khác dường như đã tề tựu đông đủ. Không khí trong sảnh đường trang nghiêm nhưng cũng ẩn chứa sự căng thẳng, những tiếng nói chuyện xì xào, tiếng ho khan, tiếng bước chân nhẹ nhàng vang vọng khắp nơi. Khi nhóm Tạ Trần bước vào, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía họ, những ánh mắt dò xét, chờ đợi, và cả sự nghi ngờ.
Giữa đại sảnh, trên một bục cao, một nữ nhân quyền quý đang ngồi, thu hút mọi sự chú ý. Nàng chính là Nữ Cung Chủ của Ngũ Hành Tông. Vẻ đẹp của nàng quý phái, quyền lực, mái tóc đen nhánh được búi cao tinh xảo, cài trâm phượng hoàng lấp lánh. Nàng mặc một bộ cung trang lộng lẫy màu vàng kim, thêu họa tiết ngũ hành tinh xảo, tôn lên dáng vẻ cao quý. Ánh mắt nàng sắc sảo, như có thể nhìn thấu tâm can người khác, quét qua nhóm Tạ Trần, đặc biệt dừng lại ở Tạ Trần với sự tò mò và tính toán.
“Thái Huyền Tông đến muộn,” giọng Nữ Cung Chủ trong trẻo nhưng đầy uy lực, vang vọng khắp đại sảnh. Nàng khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo ý vị thâm sâu. “Chắc hẳn đã có ‘thu hoạch’ đáng kể từ chuyến đi đến Hang Động Băng Phách... và vị thư sinh này, chính là người mà Lăng Nguyệt Tiên Tử đã nhắc đến trong thư báo?” Ánh mắt nàng xoáy sâu vào Tạ Trần, như muốn đọc vị từng suy nghĩ của hắn.
Lăng Nguyệt Tiên Tử bước lên một bước, đối diện với Nữ Cung Chủ, giọng nàng giờ đây đã cứng rắn hơn, không còn chút mềm yếu nào. “Nữ Cung Chủ. Sự tình phức tạp hơn cô tưởng. Chúng ta đã chạm đến một sự thật kinh hoàng về Thiên Đạo và cái giá của sự bất tử. Đó không phải là một ‘thu hoạch’ để khoe khoang, mà là một lời cảnh tỉnh cho tất cả chúng ta.” Nàng không giấu giếm vẻ mệt mỏi, nhưng trong đó lại ẩn chứa một sự quyết tâm mới mẻ.
Liễu Thanh Phong đứng cạnh Dương Quân, hắn khẽ thì thầm, đủ để Dương Quân nghe thấy: “Ngũ Hành Tông luôn là thế lực mạnh mẽ, nhưng Nữ Cung Chủ này lại quá thực dụng. Ta không tin tưởng nàng ta. Nàng ta chỉ quan tâm đến lợi ích và quyền lực của tông môn, không phải đại nghĩa cứu vãn Thiên Đạo.” Dương Quân khẽ gật đầu, hắn cũng cảm nhận được sự tính toán trong ánh mắt của Nữ Cung Chủ, một điều khiến hắn cảm thấy bất an.
Các tu sĩ khác trong đại sảnh đều xì xào bàn tán, những ánh mắt dò xét, chờ đợi. Cuộc họp khẩn cấp này đã được triệu tập vì những biến động gần đây của Thiên Đạo và sự suy yếu linh khí, nhưng có vẻ như những gì Lăng Nguyệt và Tạ Trần mang đến còn kinh khủng hơn những gì họ đã dự đoán. Sự xuất hiện của Tạ Trần, một phàm nhân, giữa hàng loạt tu sĩ cao cấp, đã tạo ra một bầu không khí kỳ lạ, vừa tò mò, vừa nghi ngờ.
***
Cuộc họp bắt đầu trong một không khí nặng nề. Sau khi các tu sĩ ổn định chỗ ngồi, Lăng Nguyệt Tiên Tử bước lên bục, đối mặt với hàng trăm ánh mắt dò xét. Nàng bắt đầu tường thuật lại những gì đã xảy ra tại Phế Tích Cung Điện Thượng Cổ và Hang Động Băng Phách, không bỏ sót chi tiết nào, từ những vết nứt của Thiên Đạo do tiên nhân Thượng Cổ gây ra, đến cảnh tượng hàng vạn tượng băng "mất người", và cả lời ngụ ngôn của Tạ Trần về "Con chim tìm trăng". Giọng nàng trầm tĩnh, nhưng mỗi lời nói đều như một nhát búa giáng vào niềm tin bấy lâu nay của giới tu sĩ.
“Chúng ta đã lầm,” Lăng Nguyệt kết thúc bài tường thuật, giọng nàng vang vọng trong Đại Sảnh Tụ Nghĩa, đầy bi tráng. Ánh sáng mặt trời chiếu qua khung cửa sổ lớn, làm nổi bật những biểu tượng Ngũ Hành lấp lánh trên tường, nhưng không thể xua đi cái bóng tối đang bao trùm tâm trí của những người nghe. “Con đường ‘cứu thế’ của Thượng Cổ đã dẫn đến sự ‘mất người’ và tạo ra những vết nứt sâu hơn trong Thiên Đạo. Chúng ta không thể lặp lại sai lầm đó. Thiên Đạo không cần những kẻ bất tử vô tri, nó cần những người trọn vẹn, chân thực, biết chấp nhận giới hạn của mình.”
Lời nói của Lăng Nguyệt như một tiếng sét đánh ngang tai, lập tức gây ra một làn sóng phản đối dữ dội. Các tu sĩ bắt đầu tranh luận gay gắt, tiếng ồn ào lan nhanh khắp đại sảnh.
“Vậy ý của Thái Huyền Tiên Tử là sao?” Một tu sĩ từ một tông môn nhỏ bé đứng dậy, gương mặt hắn đầy vẻ phẫn nộ. “Bỏ mặc Thiên Đạo suy yếu? Chấp nhận phàm trần mục nát? Bỏ mặc chúng sinh chịu khổ ư? Thế thì tu tiên để làm gì? Bỏ qua con đường bất tử, trở về làm phàm nhân thấp kém sao?” Lời nói của hắn đầy sự châm biếm và khó chịu, như thể bị xúc phạm nặng nề.
Một tu sĩ khác, vẻ ngoài già nua, râu tóc bạc phơ, cũng lên tiếng: “Tiên Tử đã bị một tên phàm nhân mê hoặc rồi chăng? Chấp nhận sự hữu hạn? Vậy thì khác gì buông xuôi số phận? Sức mạnh mới là yếu tố quyết định! Chỉ có sức mạnh mới có thể vá trời, cứu thế!”
Nữ Cung Chủ vẫn ngồi đó, ánh mắt sắc sảo lướt qua các tu sĩ đang tranh cãi. Nàng khẽ nhếch môi, nụ cười bí ẩn trên môi càng sâu hơn. “Ý của Lăng Nguyệt Tiên Tử có lẽ là... chúng ta cần một phương pháp khác.” Giọng nàng trầm ấm, nhưng ẩn chứa sự mưu lược và tính toán. “Có lẽ... không phải là ‘vá trời’, mà là ‘tái tạo trời’. Và vị thư sinh này,” nàng hướng ánh mắt về phía Tạ Trần, “với khả năng ‘nhân quả chi nhãn’ độc đáo, có thể là một ‘công cụ’ hữu ích để chúng ta tìm ra con đường mới.” Lời nói của nàng vừa có vẻ đồng tình với Lăng Nguyệt, nhưng lại biến Tạ Trần thành một món hàng, một công cụ, không hơn không kém, khiến Tạ Trần khẽ nhíu mày.
Tạ Trần cảm nhận được ánh mắt của Nữ Cung Chủ, nhưng hắn không biểu lộ cảm xúc gì. Hắn chậm rãi bước lên phía trước, đứng đối diện với các tu sĩ đang ồn ào tranh cãi. Thân hình hắn gầy gò, áo vải cũ kỹ, hoàn toàn không có khí chất của một tu sĩ. Nhưng khi hắn cất lời, giọng nói trầm ấm nhưng vang vọng của hắn lại có sức mạnh khiến mọi tiếng ồn ào lắng xuống, như một làn gió nhẹ xua tan mây đen.
“Con chim kia tìm trăng trong giếng, không phải vì nó ngốc, mà vì nó khao khát ánh sáng,” Tạ Trần nói, ánh mắt hắn lướt qua từng gương mặt tu sĩ, như muốn nhìn thấu tâm can họ. Hắn không nói lớn, nhưng từng lời lại như gõ vào trái tim người nghe. “Nó chấp niệm vào một hình ảnh phản chiếu, một ảo ảnh vĩnh cửu. Nhưng nếu ánh sáng đó chỉ là phản chiếu, và cái giá phải trả là đánh mất đôi cánh, mất đi bản tính tự do, mất đi tiếng hót vui tươi của chính mình... liệu có đáng không? Liệu đó có phải là sự cứu rỗi, hay chỉ là một hình thức khác của sự hủy diệt?”
Hắn dừng lại một chút, để những lời nói của mình thấm sâu vào tâm trí mọi người. Sự tĩnh lặng bao trùm đại sảnh, nhưng đó không phải là sự yên bình, mà là sự tĩnh lặng trước cơn bão.
“Chúng ta tự xưng là người cứu thế,” Tạ Trần tiếp tục, giọng hắn mang theo một chút châm biếm lạnh lùng. “Nhưng chúng ta đang cứu cái gì? Cứu một Thiên Đạo đã mục ruỗng vì chấp niệm của chính tiên nhân Thượng Cổ? Hay đang cứu chính bản thân khỏi nỗi sợ hãi về sự hữu hạn, về cái chết? Nếu sự cứu rỗi đó đòi hỏi chúng ta phải ‘mất người’, phải từ bỏ những gì làm nên con người mình, thì sự cứu rỗi ấy có còn ý nghĩa gì không?”
Liễu Thanh Phong không thể chịu đựng thêm được nữa. Niềm tin của hắn bị tấn công trực diện, sự kiên cố trong tâm trí hắn đã bị lung lay quá nhiều. Hắn đột ngột bước tới, chỉ thẳng vào Tạ Trần, gương mặt đỏ bừng vì tức giận, đôi mắt sáng như sao giờ đây tràn đầy phẫn nộ. “Ngươi là một phàm nhân hèn mọn! Dám nói những lời cuồng ngôn này trước mặt các Tiên Trưởng? Ngươi muốn lung lay căn cơ của tu tiên giới sao? Ngươi muốn phá vỡ trật tự mà các bậc tiền bối đã gây dựng bao đời nay sao? Ngươi muốn tất cả chúng ta từ bỏ con đường thành tiên, trở về làm phàm nhân thấp kém, chờ đợi cái chết ư?” Lời nói của hắn đầy sự cố chấp và căm phẫn, như một con thú bị dồn vào đường cùng.
Nhưng ngay lập tức, Dương Quân đã bước lên, đứng chắn trước Tạ Trần, ánh mắt hắn kiên định nhìn thẳng vào Liễu Thanh Phong. Sự băn khoăn trong hắn dường như đã được thay thế bằng một quyết tâm mới. “Lời của Tạ huynh không phải là cuồng ngôn, Liễu huynh,” Dương Quân nói, giọng hắn rõ ràng, dứt khoát. “Đó là một câu hỏi... mà tất cả chúng ta đều phải đối mặt. Một câu hỏi về giá trị thực sự của tu tiên, về ý nghĩa của sự bất tử. Nếu con đường chúng ta đang đi chỉ là sự lặp lại của bi kịch Thượng Cổ, thì chúng ta có quyền và có nghĩa vụ phải tìm một con đường khác!”
Lời nói của Dương Quân, một đệ tử xuất sắc của Thái Huyền Tông, lại càng khiến các tu sĩ xôn xao. Sự ủng hộ bất ngờ từ Dương Quân và sự kiên định của Lăng Nguyệt đã tạo ra một rạn nứt lớn trong liên minh tiên môn. Các tu sĩ chia thành nhiều phe: một số vẫn nghi ngờ, giận dữ, cho rằng Tạ Trần và Lăng Nguyệt đang báng bổ Thiên Đạo; một số khác lại bắt đầu suy tư, ánh mắt đăm chiêu, như đang tự vấn chính mình về ý nghĩa của con đường họ đã chọn. Sự phân chia rõ rệt này, từ những lời nói của một phàm nhân, đã làm lung lay tận gốc rễ những niềm tin đã ăn sâu vào hàng vạn năm của tu tiên giới.
Nữ Cung Chủ vẫn ngồi trên bục cao, nàng quan sát mọi diễn biến với một nụ cười bí ẩn trên môi. Ánh mắt sắc sảo của nàng quét qua Tạ Trần, Lăng Nguyệt, Dương Quân, rồi đến những tu sĩ đang tranh cãi. Nàng không nói gì thêm, nhưng trong thâm tâm nàng, một kế hoạch mới đã bắt đầu hình thành. Nàng đã nhìn thấy cơ hội, cơ hội để Ngũ Hành Tông vươn lên giữa sự hỗn loạn này, cơ hội để nàng đạt được những gì mình muốn, bằng cách lợi dụng chính sự chia rẽ và hoài nghi mà Tạ Trần đã gieo rắc. Kẻ mạnh mới có quyền lên tiếng, và Nữ Cung Chủ tin rằng nàng sẽ là kẻ mạnh nhất.
Sự chia rẽ trong Tiên Môn Liên Minh đã lộ rõ, như những vết nứt sâu hoắm trên thân một khối băng khổng lồ, báo hiệu một sự sụp đổ không thể tránh khỏi. Các tu sĩ đã từng đoàn kết vì mục tiêu "cứu thế", giờ đây lại quay lưng vào nhau, mỗi người một lý tưởng, một con đường. Trong tiếng ồn ào tranh cãi, ánh mắt của Tạ Trần vẫn trầm tĩnh, sâu thẳm, hắn biết rằng, đây chỉ mới là khởi đầu. Con đường "phá cục" của hắn, của một phàm nhân không khao khát thành tiên, đang dần mở ra, và nó sẽ thay đổi toàn bộ Thập Phương Nhân Gian.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.