Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 47: Bóng Đen Cổ Tích: Lời Giải Từ Thượng Cổ

Không khí đặc quánh mùi khói bụi và máu tanh, quyện lẫn với tiếng la hét xé lòng của trẻ thơ. Cảnh tượng hoang tàn của Trường Học Phàm Nhân hiện rõ mồn một dưới ánh sáng mờ đục của buổi sáng muộn. Từng mảng tường đổ nát, những chồng sách vở ngổn ngang, và trên hết là những gương mặt sợ hãi tột độ của những sinh linh bé bỏng đang co rúm lại. Những kẻ tự xưng là ‘Tu sĩ Đọa Lạc’ đứng đó, ánh mắt khinh miệt và nụ cười tàn độc dường như đã khắc sâu vào nhân tính của chúng, giờ đây chỉ còn là những vỏ bọc rỗng tuếch chứa đầy sự tàn bạo. Thư Đồng Tiểu An gầy gò, đôi mắt to tròn đẫm lệ, liên tục gọi “Mẫu thân! Mẫu thân!” trong vô vọng, thân hình bé nhỏ run lên bần bật dưới chân một tên tu sĩ đang cười khẩy.

“Ha ha ha! Lũ phàm nhân thấp kém, Thiên Đạo suy tàn, các ngươi chỉ là con kiến!” Tên tu sĩ vừa dứt lời, một đạo pháp quyết tàn độc đã giáng xuống, khiến một góc tường khác của trường học đổ sập, bụi đất mù mịt. Hắn khoái trá nhìn những thân ảnh nhỏ bé co rúm lại, như đang tận hưởng niềm vui từ sự đau khổ của kẻ khác. “Trật tự cũ đã không còn. Các ngươi là những kẻ yếu kém, chỉ xứng đáng bị thanh lọc, để nhường chỗ cho một kỷ nguyên mới, một trật tự mới do chúng ta kiến tạo! Đó là ý chí của Thiên Đạo!” Hắn gầm lên, giọng nói khàn khàn như tiếng quạ.

“Dù chết cũng không lùi bước!” Tiếng quát tháo của Thủ Lĩnh Dân Quân vang lên, lạc lõng giữa tiếng hỗn loạn. Vị thủ lĩnh thân hình cường tráng, vẻ mặt cương nghị, cùng với vài người dân cường tráng khác, tay cầm binh khí thô sơ, cố gắng lập thành một hàng rào mỏng manh trước lũ trẻ. Ánh mắt ông tràn đầy căm phẫn, nhưng trong thâm tâm, ông biết rõ sức lực phàm nhân không thể nào đối chọi được với pháp thuật hùng mạnh của tu sĩ. Thế nhưng, khí khái bất khuất của ông vẫn rực cháy, không cho phép bản thân gục ngã.

Ngay khi tiếng hỗn loạn bùng lên, Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân đã không thể kìm nén được sự phẫn nộ. “Là bọn chúng!” Dương Quân nghiến răng, thân hình lao vút đi như một cơn gió, không chút do dự. Hắn không thể chấp nhận được cảnh tượng này, không thể đứng nhìn lũ tu sĩ tàn bạo này hãm hại những người vô tội. “Chúng dám tấn công phàm nhân vô tội!” Lăng Nguyệt Tiên Tử cũng không kém. Vẻ mặt nàng lạnh như băng, nhưng đôi mắt phượng sắc bén lại rực lên ngọn lửa phẫn nộ. Nàng đã chứng kiến sự thối nát của giới tu sĩ, nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng chúng lại có thể tàn bạo đến mức này, nhắm vào những đứa trẻ vô tội. Những kẻ này, chúng chính là minh chứng sống cho lời nói của Tạ Trần, cho sự “mất người” đã ăn sâu vào tận xương tủy. Nàng không nói một lời, nhưng tốc độ của nàng còn nhanh hơn Dương Quân, hóa thành một luồng bạch quang lao về phía trường học, tiên kiếm trong tay nàng đã phát ra tiếng ngân lạnh lẽo.

Tạ Trần vẫn đứng im lặng giữa hỗn loạn, không vội vàng lao vào cuộc chiến. Ánh mắt hắn sắc bén, tỉnh táo quét qua từng chi tiết: những gương mặt sợ hãi tột độ của trẻ em và dân làng, sự tàn độc của những kẻ tấn công, sự tuyệt vọng của Thủ Lĩnh Dân Quân, và cả sự phẫn nộ bùng cháy của Lăng Nguyệt và Dương Quân. Hắn không chỉ nhìn bằng mắt thường, mà nhìn bằng “nhân quả chi nhãn”, thấy rõ những sợi tơ nhân quả đang rối bời, thấy rõ cái giá mà mỗi hành động đang gieo. Hắn biết, đây không phải là một cuộc tấn công đơn thuần. Đây là hậu quả trực tiếp của sự suy yếu Thiên Đạo, của sự chia rẽ tiên môn. Đây là một lời cảnh báo, một tiếng chuông báo hiệu rằng, ranh giới giữa đạo và tà, giữa tiên và phàm, đã hoàn toàn mờ nhạt. Và trong khoảnh khắc đó, Tạ Trần hiểu rằng, con đường “phá cục” của hắn, con đường của một phàm nhân không khao khát thành tiên, sẽ không chỉ dừng lại ở những lời nói triết lý. Nó sẽ đòi hỏi hành động, một hành động không dựa vào sức mạnh pháp thuật, mà dựa vào trí tuệ và sự thấu hiểu nhân quả, để bảo vệ những gì còn sót lại của “người” trong nhân gian này. Hắn siết chặt tay, nhìn cảnh tượng đổ nát và bi thương trước mắt. Một biến cố lớn đã thực sự ập đến Thị Trấn An Bình, buộc hắn phải đối mặt với trách nhiệm vô hình của mình.

Tạ Trần hít sâu một hơi, bước chân chậm rãi nhưng vững chãi tiến về phía trước. Hắn không lao vào cuộc chiến, mà chỉ đứng cách đám ‘Tu sĩ Đọa Lạc’ chừng vài trượng, ánh mắt thâm thúy như hồ sâu vạn trượng nhìn thẳng vào kẻ vừa buông lời khinh miệt. Lăng Nguyệt và Dương Quân, đang ở thế chuẩn bị giao chiến, bất giác khựng lại trước sự bình tĩnh đến lạ thường của Tạ Trần.

“Thiên Đạo suy yếu không phải là lý do cho sự tha hóa của các ngươi,” Tạ Trần cất lời, giọng nói trầm tĩnh nhưng âm vang rõ ràng giữa tiếng hỗn loạn, đủ để át đi những tiếng la hét và tiếng cười tàn độc. “Nó là hậu quả của chính những kẻ như các ngươi, từ thuở hồng hoang. Các ngươi tự nhận mình là người kiến tạo trật tự mới, nhưng thực chất chỉ là những kẻ nô lệ cho sự mục rữa, những con rối của một chấp niệm đã mục nát từ Thượng Cổ.”

Tên tu sĩ Đọa Lạc dẫn đầu, với vẻ mặt đầy kiêu ngạo và tàn nhẫn, nheo mắt nhìn Tạ Trần. Hắn không cảm nhận được chút linh lực nào từ thư sinh gầy gò này, chỉ là một phàm nhân yếu ớt. “Một phàm nhân hèn mọn dám múa mép ư? Ngươi hiểu gì về Thiên Đạo, về trật tự?” Hắn phất tay, một đạo hắc khí cuộn xoáy chuẩn bị đánh về phía Tạ Trần.

Nhưng Tạ Trần không hề né tránh, ánh mắt hắn càng thêm sâu thẳm. “Các ngươi tự xưng là tu sĩ, nhưng lại đánh mất bản chất của tu hành. Các ngươi khao khát sức mạnh, trường sinh, nhưng lại không hiểu rằng đó là con đường của sự ‘mất người’. Mỗi khi các ngươi thi triển pháp thuật, mỗi khi các ngươi hút linh khí, không phải là các ngươi đang mạnh lên, mà là các ngươi đang tự xé toạc linh hồn mình, đang tự biến mình thành những vật chứa rỗng tuếch. Các ngươi nghĩ rằng mình đang ‘tẩy rửa’ nhân gian, nhưng thực chất, các ngươi chỉ là những kẻ đang tự hủy hoại chính mình, đang biến mình thành những tàn dư của một lời nguyền cổ xưa.”

Lời nói của Tạ Trần không mang theo linh lực, nhưng lại như một mũi dao sắc bén đâm thẳng vào tâm trí của đám tu sĩ Đọa Lạc. Vẻ kiêu ngạo trên gương mặt tên thủ lĩnh dần biến mất, thay vào đó là một sự bối rối thoáng qua, rồi nhanh chóng bị thay thế bằng vẻ giận dữ tột độ. “Ngươi nói nhảm gì? Ngươi là ai mà dám phỉ báng con đường tu hành của chúng ta?!”

“Ta là một phàm nhân, một người vẫn còn cảm nhận được nỗi đau, sự sợ hãi, và cả sự sống,” Tạ Trần đáp, giọng nói vẫn điềm tĩnh lạ thường. “Các ngươi nói Thiên Đạo suy yếu, trật tự cũ đã không còn. Vậy ta hỏi, nguồn gốc của sự suy yếu đó là gì? Có phải là do các ngươi, những kẻ từ thuở hồng hoang đã lầm tưởng rằng ‘thành tiên’ là vứt bỏ nhân tính, là biến mình thành những cỗ máy vô tri, chỉ biết phụng sự cho một cái gọi là ‘Thiên Đạo’ mà các ngươi tự tay tạo ra?”

Trong mắt Tạ Trần, “nhân quả chi nhãn” đã hoàn toàn được kích hoạt. Hắn không chỉ nhìn thấy hành động hiện tại, mà còn nhìn thấy những sợi dây nhân quả rối rắm từ quá khứ xa xăm, liên kết chặt chẽ với những kẻ đứng trước mặt hắn. Hắn thấy những chấp niệm cổ xưa, những khao khát sai lầm đã ăn sâu vào dòng máu của chúng, trở thành một phần không thể tách rời của bản chất ‘Đọa Lạc’ này. Hắn thấy sự sợ hãi, sự yếu kém thực sự ẩn giấu dưới lớp vỏ bọc tàn bạo. Hắn thấy chúng không phải là kẻ mạnh, mà là những kẻ đáng thương, bị trói buộc bởi những ảo vọng về quyền năng và sự bất tử.

“Các ngươi nói muốn kiến tạo trật tự mới,” Tạ Trần tiếp tục, giọng nói càng lúc càng vang vọng, không phải bằng âm lượng mà bằng sức nặng của từng lời. “Nhưng các ngươi không có tự do. Các ngươi chỉ là những kẻ đang tái hiện lại sai lầm của tổ tiên mình, những kẻ đã tự biến mình thành ‘mất người’ để đổi lấy thứ sức mạnh hư ảo. Các ngươi không phải là những kẻ mạnh, mà chỉ là những vật chứa rỗng tuếch, chờ đợi ngày bị chính cái Thiên Đạo mà các ngươi tôn thờ nuốt chửng. Các ngươi có dám đối diện với sự thật rằng, thứ sức mạnh các ngươi đang có, chính là một lời nguyền, một vết sẹo mà Thiên Đạo đang dần loại bỏ?”

Lời nói của Tạ Trần như những mũi tên độc, không ngừng xuyên thủng lớp vỏ kiêu ngạo của đám tu sĩ. Vẻ mặt của tên thủ lĩnh đã không còn sự kiêu căng, thay vào đó là sự hoảng loạn và tức giận tột độ. Hắn cảm thấy một nỗi sợ hãi mơ hồ len lỏi, một sự thật bị chôn vùi sâu thẳm trong huyết mạch của mình đang bị đánh thức. Những tu sĩ Đọa Lạc khác cũng bắt đầu có biểu hiện lạ. Một vài tên ôm đầu rên rỉ, như thể những lời của Tạ Trần đang khơi gợi lại những ký ức, những nỗi sợ hãi mà chúng đã cố gắng chôn vùi. Khí tức tà dị quanh chúng bắt đầu dao động mạnh, không còn ổn định.

“Câm miệng! Ngươi nói nhảm!” Tên thủ lĩnh gầm lên, cố gắng trấn áp nỗi sợ hãi đang trỗi dậy. Hắn tung ra một luồng hắc khí mạnh hơn, nhưng thay vì lao về phía Tạ Trần, nó lại xoáy ngược vào chính những tu sĩ đứng gần hắn.

Trong khoảnh khắc đó, “nhân quả chi nhãn” của Tạ Trần đã đạt đến đỉnh điểm. Hắn thấy rõ sự liên kết nhân quả: lời nói của hắn đã tác động vào “chấp niệm” cốt lõi của chúng, làm lung lay niềm tin giả tạo, khiến chúng không thể duy trì sự ổn định của pháp lực. Hắn không làm gì cả, chỉ đứng đó, nhìn những kẻ đang tự giằng xé nội tâm.

“Các ngươi không phải là kẻ mạnh, các ngươi chỉ là những kẻ đang tự hủy hoại mình,” Tạ Trần nói thêm, giọng điệu mang theo chút xót xa. “Hãy nhìn xem, chính các ngươi đang tự đấu đá, đang tự phản phệ. Đó là cái giá của sự ‘mất người’, của việc từ bỏ nhân tính để chạy theo hư vọng.”

Quả thật, những tu sĩ Đọa Lạc kia, dưới sự ảnh hưởng từ lời nói của Tạ Trần và sự hoảng loạn của chính mình, đã không còn giữ được sự ăn ý. Pháp lực của chúng trở nên hỗn loạn, một số tên vô thức tấn công đồng bọn, một số khác thì ôm đầu quằn quại, những ký ức bị lãng quên, những cảm xúc bị đè nén bỗng nhiên trỗi dậy, phản phệ chính tâm trí chúng. Chúng không còn là một thể thống nhất, mà là một đám ô hợp đang tự hủy hoại. Khí tức tà dị quanh chúng bỗng nhiên bùng lên dữ dội, rồi nhanh chóng suy yếu, như những ngọn lửa leo lét sắp tàn.

Lăng Nguyệt và Dương Quân đứng sững sờ, chứng kiến cảnh tượng khó tin trước mắt. Họ đã chuẩn bị cho một trận chiến khốc liệt, nhưng Tạ Trần chỉ dùng vài lời nói, vài câu hỏi, đã khiến đám tu sĩ Đọa Lạc tự sụp đổ. Đây không phải là pháp thuật, cũng không phải là võ công, mà là một thứ sức mạnh đến từ trí tuệ và sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất con người, về “nhân quả”. Tên thủ lĩnh của đám tu sĩ Đọa Lạc, sau một tiếng gào thét thảm thiết, tự thân bị một luồng phản phệ mạnh mẽ, thân hình hắn run rẩy, rồi ngã quỵ xuống, hơi thở thoi thóp, ánh mắt vẫn còn giữ lại sự hoảng loạn tột độ. Những tên còn lại, hoặc là bỏ chạy tán loạn, hoặc là gục xuống, hoàn toàn mất đi khả năng chiến đấu.

Lặng lẽ nhìn đám tu sĩ Đọa Lạc tan rã, Tạ Trần khẽ thở dài. Hắn ngẩng đầu, ánh mắt hướng về phía sông, nơi luồng khí tức bất thường đã thu hút sự chú ý của hắn từ trước. Luồng khí đó không phải là linh khí, cũng chẳng phải ma khí, mà là một thứ gì đó cổ xưa hơn, mục nát hơn, như một vết thương đang rỉ máu trên linh hồn của thế giới. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu của một điều lớn hơn, một sự thật đã bị chôn vùi từ lâu, đang dần trỗi dậy. Thủ Lĩnh Dân Quân cùng những người dân khác, giờ đây đã thoát khỏi nguy hiểm, nhìn Tạ Trần với ánh mắt kinh ngạc xen lẫn biết ơn vô hạn. Thư Đồng Tiểu An, được Dương Quân đỡ dậy, gương mặt bé bỏng vẫn còn sợ hãi, nhưng đôi mắt đã ánh lên vẻ ngưỡng mộ xen lẫn tò mò khi nhìn về phía thư sinh gầy gò.

***

Buổi trưa, mây mù giăng kín, sương bắt đầu giăng nhẹ. Cả Thị Trấn An Bình vẫn còn chìm trong một bầu không khí nặng nề sau cuộc tấn công kinh hoàng. Tạ Trần, với vẻ mặt trầm tư, dẫn đầu một nhóm nhỏ đi dọc theo con đường ven sông hướng về phía Bến Phà Lão Quỷ. Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân theo sát phía sau, ánh mắt cảnh giác quét quanh. Thủ Lĩnh Dân Quân cũng đi cùng, không phải vì muốn tham gia vào cuộc thám hiểm này, mà là để đảm bảo an toàn cho thị trấn khi có bất kỳ sự kiện bất ngờ nào xảy ra, đồng thời ông cũng muốn tìm hiểu về thứ sức mạnh kỳ lạ của Tạ Trần.

Dọc đường, những dấu hiệu bất thường trở nên rõ rệt hơn. Những cây liễu ven sông, vốn xanh tươi quanh năm, giờ đây lại có vẻ héo úa không tự nhiên, lá cây khô quắt lại như đã mất đi sự sống từ rất lâu. Mặt nước sông, thường ngày trong xanh và êm ả, giờ đây lại gợn sóng kỳ lạ, những vòng xoáy nhỏ vô định cứ xuất hiện rồi biến mất, như thể có một dòng chảy ngầm đang khuấy động đáy sông. Một cảm giác lạnh lẽo dần bao trùm không gian, không phải cái lạnh buốt của mùa đông, mà là một sự lạnh lẽo thấm vào tận xương tủy, một cảm giác bất an len lỏi vào tâm trí mỗi người. Mùi bùn đất ẩm ướt pha lẫn với một mùi hương lạ lẫm, thoang thoảng mùi mục nát của gỗ mục và rong rêu thối rữa, càng làm tăng thêm vẻ âm u cho cảnh vật.

Dương Quân không nhịn được, phá vỡ sự im lặng. “Tạ huynh, chúng ta đi đâu? Luồng khí tức đó rốt cuộc là gì? Ta cảm thấy nó không hề đơn giản, không giống với bất kỳ loại linh khí hay ma khí nào ta từng gặp.” Giọng hắn đầy vẻ nghi hoặc và lo lắng. Hắn vốn là một người nhiệt huyết, nhưng sự việc vừa xảy ra tại trường học đã khiến lòng tin của hắn vào những gì hắn từng học được lung lay dữ dội.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, vốn trầm mặc, cũng khẽ nhíu mày. “Nó không giống ma khí thông thường, cũng không phải linh khí… Nó là sự mục nát, một thứ gì đó đang dần bị bào mòn từ bên trong.” Nàng vốn là một tu sĩ cấp cao, đối với linh khí và các loại khí tức khác có sự nhạy cảm phi thường. Nhưng luồng khí này, lại khiến nàng cảm thấy bối rối và có chút sợ hãi. Nó không có sự hung hãn của ma khí, cũng không có sự thanh khiết của linh khí, mà là một sự trống rỗng, một vẻ tàn tạ, như thể một phần của thế giới đang dần chết đi.

Tạ Trần dừng bước, quay lại nhìn hai người, ánh mắt thâm thúy như muốn xuyên thấu tận tâm can họ. “Nó là tiếng vọng của một lời nguyền cổ xưa, một vết sẹo trên Thiên Đạo, thứ đã khởi đầu cho tất cả.” Giọng hắn trầm thấp, mang theo một vẻ thâm sâu khó dò. Hắn không giải thích nhiều, bởi hắn biết, những lời giải thích suông sẽ không đủ sức thuyết phục những kẻ đã dành cả đời để theo đuổi con đường tu tiên. Chỉ có sự thật, phơi bày trần trụi, mới có thể lay chuyển được họ.

Dương Quân nghe vậy càng thêm bối rối. “Lời nguyền? Vết sẹo trên Thiên Đạo? Tạ huynh, xin huynh giải thích rõ hơn.” Hắn cảm thấy mình như đang đứng trước một vực thẳm của tri thức, nơi những gì hắn từng tin tưởng đều đang sụp đổ.

Tạ Trần khẽ lắc đầu. “Lời giải thích sẽ không nằm ở lời nói, mà ở chính nơi phát ra luồng khí tức này. Nó là khởi nguồn của sự ‘mất người’, của sự suy yếu Thiên Đạo mà các ngươi đang ngày đêm cố gắng vá víu. Nó không phải là một sự cố mới, mà là một chấp niệm đã hình thành từ thuở hồng hoang, một sai lầm đã khắc sâu vào bản chất của tu hành.”

Lăng Nguyệt Tiên Tử trầm ngâm. Nàng nhớ lại những lời Tạ Trần đã nói tại Ngũ Hành Tông, về sự “mất người” của các tiên nhân Thượng Cổ. Càng tiếp xúc với Tạ Trần, nàng càng nhận ra rằng cái nhìn của hắn về thế giới, về Thiên Đạo, hoàn toàn khác biệt so với những gì nàng được học trong tông môn. Cái lạnh lẽo từ luồng khí tức bất thường này, cùng với những lời nói bí ẩn của Tạ Trần, đã khiến nàng cảm thấy một sự bất an sâu sắc. Phải chăng, con đường mà nàng và tông môn đang theo đuổi, con đường “vá trời” để cứu vãn Thiên Đạo, lại chính là một sai lầm lớn hơn? Một nghi vấn khủng khiếp dấy lên trong tâm trí nàng.

Họ tiếp tục hành trình. Tạ Trần luôn dẫn đầu, ánh mắt hắn tập trung vào một điểm vô hình phía trước, dường như đang dõi theo một thứ gì đó mà chỉ mình hắn có thể cảm nhận được. Lăng Nguyệt và Dương Quân đi phía sau, cảnh giác xung quanh, chuẩn bị cho một cuộc đối đầu không xác định. Thủ Lĩnh Dân Quân đi cuối cùng, vẻ mặt căng thẳng. Ông không hiểu được những lời nói triết lý của Tạ Trần, cũng không cảm nhận được luồng khí tức kỳ lạ mà hai vị tu sĩ kia nhắc đến một cách rõ ràng. Nhưng ông tin vào Tạ Trần, vào người thư sinh đã cứu lấy những đứa trẻ vô tội của ông. Ông chỉ thấy, mỗi bước chân của Tạ Trần đều mang một sự tự tin lạ thường, như thể hắn đã biết trước mọi điều.

Sương mù ngày càng dày đặc, nuốt chửng tầm nhìn, khiến con đường ven sông trở nên âm u và bí ẩn hơn bao giờ hết. Tiếng gió rít qua những tán cây héo úa, tạo nên những âm thanh ghê rợn như tiếng thì thầm của những linh hồn đã khuất. Tiếng nước sông chảy róc rách, nhưng lại mang theo một âm điệu buồn bã, như tiếng khóc than của một dòng thời gian đang dần trôi đi. Bầu không khí căng thẳng bao trùm, một cảm giác bất an cứ lớn dần trong lòng mỗi người. Họ không biết mình đang đi đến đâu, sẽ đối mặt với điều gì, nhưng một điều chắc chắn là, họ đang tiến gần hơn đến một sự thật kinh hoàng, một sự thật có thể làm thay đổi hoàn toàn nhận thức của họ về thế giới này.

***

Khi hoàng hôn buông xuống, nhuộm một màu tím ảm đạm lên tầng tầng lớp lớp sương mù, họ cuối cùng cũng đến Bến Phà Lão Quỷ. Cảnh tượng trước mắt huyền ảo đến mức khó tin. Sương mù dày đặc bao phủ mọi thứ, khiến cho bến phà gỗ tạm bợ trở nên mờ ảo như một bức tranh thủy mặc cổ xưa. Chiếc thuyền phà cũ kỹ, với những thớ gỗ mục nát và dây thừng sờn rách, neo đậu lặng lẽ bên bờ, như một bóng ma của quá khứ. Một túp lều nhỏ của người lái phà nằm khuất lấp trong làn sương, chỉ lộ ra một ánh lửa leo lét, yếu ớt.

Tại đây, luồng khí tức bất thường mà Tạ Trần đã cảm nhận được trở nên rõ rệt nhất, như một luồng điện chạy dọc sống lưng, không chỉ của Lăng Nguyệt và Dương Quân, mà ngay cả Thủ Lĩnh Dân Quân cũng cảm thấy một sự lạnh lẽo kỳ lạ, một cảm giác rùng mình khó tả. Mùi nước sông ẩm mốc, mùi khói từ túp lều, và mùi mục nát của sương mù quyện lại, tạo thành một thứ hương vị khó chịu, nặng nề. Tiếng mái chèo khua nước nhẹ nhàng, tiếng nước sông chảy đều đều, và tiếng gió thổi vi vút, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng u ám, tĩnh lặng, mang theo một chút bí ẩn và rùng rợn.

Giữa màn sương dày đặc, một bóng người chậm rãi bước ra từ túp lều. Đó là Lão Phà Công, một lão nhân với mái tóc bạc phơ và gương mặt đầy nếp nhăn, nhưng đôi mắt lại sáng quắc, tinh anh, dường như đã nhìn thấu mọi thăng trầm của nhân gian. Ông cầm trên tay một cây đèn lồng cũ kỹ, ánh sáng yếu ớt của nó chỉ đủ soi rõ vài bước chân trước mặt.

“Khách qua sông?” Lão Phà Công cất giọng, tiếng nói của ông trầm đục, khàn khàn như tiếng đá mài, nhưng lại mang một sự bình thản đến lạ thường, như thể ông đã quá quen thuộc với những vị khách đặc biệt đến đây. “Hay tìm kiếm điều gì đã bị thời gian nuốt chửng?”

Tạ Trần bước lên trước, ánh mắt hắn chạm vào ánh mắt của Lão Phà Công. Hắn không đáp lại câu hỏi trực tiếp, mà khẽ nhắm mắt lại, hít thở sâu, tập trung cảm nhận luồng khí tức đang vờn quanh bến phà. “Ta tìm kiếm sự thật về một khởi đầu… một sai lầm đã khắc sâu vào Thiên Đạo.” Giọng hắn vang lên, không còn sự điềm tĩnh của một thư sinh, mà mang theo một sự kiên định, một sự khát khao mãnh liệt muốn làm rõ mọi chuyện.

Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân đứng cạnh nhau, nhìn Tạ Trần với vẻ bối rối. Họ cảm nhận được một sự thay đổi rõ rệt từ hắn. Một luồng năng lượng cổ xưa, mờ ảo, dường như đang trỗi dậy từ bên trong con người phàm tục ấy. Nó không phải là linh lực, nhưng lại mang một sức mạnh không thể coi thường, một sức mạnh của sự thấu hiểu, của trí tuệ vượt xa lẽ thường.

“Hắn… hắn đang làm gì vậy?” Lăng Nguyệt khẽ thốt lên, giọng nàng có chút run rẩy. Nàng cảm thấy một sự bất an tột độ, như thể Tạ Trần đang chạm vào một vùng cấm kỵ, một bí mật đã bị phong ấn từ hàng vạn năm.

Lão Phà Công chỉ mỉm cười nhẹ, nụ cười ẩn chứa nhiều hàm ý. Ông không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát Tạ Trần, đôi mắt tinh anh của ông dường như nhìn thấu mọi thứ, từ quá khứ đến hiện tại.

Tạ Trần đứng thẳng tắp ở bến phà, thân hình gầy gò của hắn bỗng trở nên vững chãi lạ thường. Hắn hít thở sâu, lồng ngực phập phồng. “Nhân Quả Chi Nhãn” của hắn đã hoàn toàn được kích hoạt, không chỉ nhìn thấu những sợi tơ nhân quả hiện tại, mà còn vươn xa đến tận khởi nguyên của thời gian. Một luồng ánh sáng mờ ảo, không phải ánh sáng chói chang mà là một ánh sáng nhẹ dịu như ánh trăng, bao quanh thân hình hắn, khiến hắn trông như một vị tiên nhân đang nhập định. Hắn rơi vào trạng thái xuất thần, tâm trí hắn như bị kéo vào một dòng xoáy thời gian, trở về thuở hồng hoang, khi Thiên Đạo mới hình thành.

Một thị kiến kinh hoàng và chân thực ập đến tâm trí Tạ Trần. Hắn thấy những tu sĩ đầu tiên, những con người khao khát sự bất tử, khao khát thoát khỏi vòng luân hồi sinh tử. Họ không chấp nhận sự hữu hạn của phàm trần, không chấp nhận cái chết như một lẽ tự nhiên. Với khao khát mãnh liệt đến mức điên cuồng, họ đã cố gắng “hợp nhất” với Thiên Đạo, để trở thành một phần của nó, để đạt được sự trường sinh bất tử.

Tạ Trần thấy rõ từng chi tiết trong thị kiến: những nghi lễ cổ xưa, những lời thề nguyền vang vọng, những thân ảnh cường tráng của những vị tiên nhân Thượng Cổ. Họ tin rằng, để đạt được sự bất tử, họ phải từ bỏ những cảm xúc phàm tục, phải loại bỏ những ký ức, những chấp niệm của nhân gian. Họ đã tự biến mình thành những cỗ máy vô tri, chỉ biết hấp thụ và vận chuyển linh khí, tin rằng đó là con đường duy nhất để hòa nhập với Thiên Đạo.

Nhưng thay vì hòa nhập, họ đã vô tình “ăn mòn” chính Thiên Đạo. Tạ Trần thấy những vết nứt đầu tiên xuất hiện trên Thiên Đạo, không phải do một thế lực bên ngoài, mà do chính sự “hợp nhất” sai lầm của những tu sĩ này. Họ đã biến Thiên Đạo thành một “vật chứa” khổng lồ, một nguồn năng lượng vô tận để phục vụ cho dục vọng trường sinh của mình. Đổi lại, họ mất đi cảm xúc, ký ức và nhân tính, trở thành những “vật chứa” của linh khí mà thôi. Họ không còn là người, cũng không hoàn toàn là tiên, mà là những thực thể rỗng tuếch, bị ràng buộc bởi chính cái khao khát bất tử mà họ theo đuổi.

Thị kiến cho Tạ Trần thấy cái giá khủng khiếp của “trường sinh” ngay từ thuở sơ khai, và cách những vết nứt đầu tiên của Thi��n Đạo hình thành từ chính tham vọng của “tiên nhân”. Hắn thấy Thiên Đạo không phải là một thực thể toàn năng, vô cảm, mà nó cũng có giới hạn, nó cũng có thể bị tổn thương, bị bào mòn bởi chính những kẻ muốn “hợp nhất” với nó. Cái gọi là “thành tiên” không phải là một sự thăng hoa, mà là một sự đánh đổi tàn khốc, một sự “mất người” đã khởi nguồn cho tất cả những vấn đề của Thiên Đạo hiện tại. Những chấp niệm này, những sai lầm này, đã trở thành một lời nguyền, một vết sẹo hằn sâu vào Thiên Đạo, khiến nó ngày càng suy yếu.

Tạ Trần run rẩy, đôi khi thốt ra những lời khó hiểu, như đang trải qua một cơn ác mộng sống động. “Mất người… họ đã ‘mất người’… Thiên Đạo bị bào mòn… từ chính tham vọng…” Giọng hắn thì thầm, vang vọng trong màn sương, mang theo nỗi kinh hoàng và sự xót xa sâu sắc. Mồ hôi lạnh túa ra trên trán hắn, nhưng đôi mắt nhắm nghiền của hắn vẫn tập trung vào thị kiến.

Lăng Nguyệt và Dương Quân chứng kiến Tạ Trần trong trạng thái nhập định, họ cảm nhận được một luồng năng lượng cổ xưa, hùng vĩ đang bùng nổ từ hắn, nhưng lại không phải là linh lực. Họ không nhìn thấy được thị kiến của Tạ Trần, nhưng qua những lời thốt ra từ hắn, qua sự run rẩy và vẻ mặt thống khổ của hắn, họ cảm nhận được một sự thật kinh hoàng đang dần được hé lộ. Niềm tin của họ vào con đường tu tiên truyền thống, vào mục đích “vá trời” mà họ đã theo đuổi, đang lung lay tận gốc rễ. Nếu những gì Tạ Trần đang thấy là thật, thì tất cả những gì họ tin tưởng bấy lâu nay, tất cả những hy vọng về sự bất tử, về sức mạnh, đều chỉ là một ảo ảnh, một sai lầm đã kéo dài từ hàng vạn năm.

Sự lạnh lẽo của màn sương, tiếng gió rít, và những âm thanh kỳ lạ từ dòng sông như hòa quyện vào nỗi sợ hãi đang dấy lên trong lòng Lăng Nguyệt và Dương Quân. Một sự thật tàn khốc hơn cả ma quỷ, hơn cả sự suy tàn của Thiên Đạo mà họ từng biết, đang hiện hữu trước mắt họ, thông qua con người phàm tục Tạ Trần. Lão Phà Công vẫn đứng đó, lặng lẽ quan sát, gương mặt ông không chút biểu cảm, như thể ông đã chứng kiến điều này hàng ngàn lần. Nhân Quả Luân Bàn trong lòng Tạ Trần khẽ rung lên, ánh sáng mờ ảo của nó càng lúc càng mạnh, như đang ghi nhận lại toàn bộ những sự thật từ Thượng Cổ, những sự thật đã bị thời gian và chấp niệm che lấp, giờ đây được một phàm nhân nhìn thấu.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free