Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 447: Hội Nghị Khai Sinh: Gieo Mầm Nhân Đạo

Ánh tà dương cuối cùng cũng đã buông mình khuất sau những tàn tích đổ nát của Phế Tích Cổ Thành, nhuộm một màu đỏ trầm lên những vách đá rêu phong và những cột trụ gãy đổ. Gió bắt đầu rít lên từng hồi, mang theo hơi lạnh ẩm ướt của đêm khuya, lùa qua những khe hở của một đại sảnh đường cổ kính, nơi từng là trung tâm của một triều đại đã lụi tàn. Giờ đây, nơi ấy chỉ còn lại sự hoang tàn, một vẻ đẹp bi tráng của quá khứ, và một sự yên tĩnh đến rợn người, chỉ bị phá vỡ bởi tiếng lá cây xào xạc và những âm thanh vô định của côn trùng ẩn mình. Mùi đất ẩm và rêu phong cổ kính quyện lẫn với mùi hương hắc của vài ngọn đèn dầu leo lét, tạo nên một không khí vừa trang nghiêm vừa nặng nề.

Trong đại sảnh được dọn dẹp tạm bợ ấy, Tạ Trần đứng trước một tấm bản đồ phác thảo sơ bộ về "Bản đồ Hư Vô" – một tấm lụa cũ kỹ được trải rộng trên một mặt bàn đá đã vỡ. Những đường nét mà hắn đã vẽ lên đó, những "điểm neo" của hy vọng, giờ đây hiện rõ ràng hơn dưới ánh sáng yếu ớt của ngọn đèn. Gương mặt hắn vẫn thanh tú, thư sinh, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên vẻ tỉnh táo đến lạ lùng, như có thể nhìn thấu vạn vật. Hắn vận một bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, không chút phô trương, hoàn toàn trái ngược với vẻ uy nghiêm của những tu sĩ xung quanh.

Bên cạnh hắn là Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan tuyệt mỹ nhưng lạnh lùng như băng tuyết, bạch y nàng khoác trên người dường như cũng bị nhuốm một màu u ám của phế tích. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng vẫn chứa đựng sự uy nghiêm cố hữu, nhưng sâu thẳm còn là một nỗi mệt mỏi ẩn dấu, cùng với sự tập trung cao độ vào từng lời Tạ Trần sắp nói. Dương Quân đứng chếch phía sau nàng một chút, khí chất nho nhã pha lẫn anh tuấn, đôi mắt sáng rực nhìn Tạ Trần đầy ngưỡng mộ và nhiệt huyết. Mộ Dung Tuyết, dịu dàng và thanh lịch trong bộ y phục xanh ngọc của y sư, đứng cách đó không xa, gương mặt nàng toát lên vẻ thông minh và một nỗi buồn khó tả, nhưng ánh mắt lại chứa đựng sự ủng hộ kiên định.

"Thiên Đạo đang chết," Tạ Trần cất giọng, trầm tĩnh nhưng vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Hắn không cao giọng, nhưng từng lời lại như khắc vào tâm khảm. "Nó không phải là ác, mà là một hệ thống đang tự bảo vệ trong cơn hấp hối. Giống như một sinh mệnh đã đến hồi kết, nó giãy giụa, nó co rút, và trong quá trình đó, nó mang theo sự hỗn loạn và hủy diệt. Chúng ta không thể vá nó, cũng không nên vá. Bởi vì, sự tồn tại của nó, đã trở thành gánh nặng cho nhân gian."

Hắn dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua những gương mặt đang chăm chú lắng nghe, như muốn đảm bảo rằng từng người đều thấu hiểu trọng lượng của lời hắn. "Hàng vạn năm qua, sự tồn tại của Thiên Đạo đã định hình mọi thứ, từ linh khí chảy trong huyết mạch tu sĩ, đến những quy tắc sinh tử luân hồi. Nhưng giờ đây, nó đang rút đi tất cả, không chỉ là linh khí mà còn là những giới hạn, những trật tự. Sự 'mất người' không chỉ là việc tu sĩ đánh mất nhân tính, mà còn là sự xói mòn dần của cả một hệ giá trị, một niềm tin vào 'con đường trường sinh bất tử' đã từng được tôn thờ."

"Con đường phía trước, ta gọi là Nhân Đạo," Tạ Trần tiếp tục, dùng ngón tay chỉ vào những "điểm neo" trên bản đồ. "Một kỷ nguyên nơi con người sống đúng với bản chất, không cần bất tử, không cần tu tiên để thoát ly sinh lão bệnh tử, mà trân trọng chính sinh lão bệnh tử. Chấp nhận hư vô để tái sinh. Chúng ta không cố gắng đạt tới một cảnh giới siêu phàm nào, mà là trở về với chính mình, với những giá trị căn bản nhất của một kiếp người: yêu thương, sẻ chia, lao động, học hỏi, và chấp nhận rằng mọi sự đều vô thường."

Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ cau mày, vẻ lạnh lùng trên gương mặt nàng càng thêm phần sắc bén. "Nhưng Tạ công tử, nếu không có linh khí, không có tu vi, thì phàm nhân làm sao chống lại những kẻ đã 'mất người', những ma vật đang trỗi dậy? Làm sao đối phó với những biến động của thiên địa khi Thiên Đạo sụp đổ?" Giọng nàng trong trẻo nhưng đầy chất vấn, thể hiện sự thận trọng cố hữu của một người từng đứng trên đỉnh cao tu tiên.

"Đó chính là câu hỏi mấu chốt, Lăng Nguyệt," Tạ Trần đáp, ánh mắt hắn vẫn bình thản. "Sức mạnh không chỉ đến từ linh khí hay tu vi. Sức mạnh đến từ sự đoàn kết, từ trí tuệ, từ khả năng thích nghi. Chúng ta sẽ không chiến đấu với Thiên Đạo. Chúng ta sẽ giúp nó kết thúc một cách an bài. Sứ mệnh của chúng ta là bảo vệ những hạt giống của Nhân Đạo, những con người bình thường, và gieo mầm hy vọng vào một tương lai không còn chấp niệm. Chúng ta sẽ xây dựng những 'vùng an toàn' cho phàm nhân, nơi họ không chỉ được bảo vệ về thể xác mà còn được bảo vệ về tâm hồn khỏi sự hỗn loạn bên ngoài."

Dương Quân bước tới một bước, nhiệt huyết trong ánh mắt hắn bùng cháy. "Vậy thì, Nhân Đạo này sẽ là một tấm lá chắn cho nhân gian, thưa Tạ huynh? Không còn những tông môn cao ngạo xem thường phàm nhân, không còn những kẻ ích kỷ tranh giành linh khí?"

"Không phải là lá chắn, Dương Quân," Tạ Trần lắc đầu nhẹ. "Mà là nền móng. Chúng ta sẽ không xây dựng một bức tường ngăn cách phàm nhân với những hiểm nguy bên ngoài, mà sẽ giúp họ tự cường, tự đứng vững. Chúng ta sẽ không tạo ra một thế giới hoàn hảo không có đau khổ, không có cái chết, mà là một thế giới nơi con người chấp nhận những điều đó như một phần của cuộc sống, và tìm thấy ý nghĩa trong chính cuộc sống hữu hạn của mình. Sự 'luân hồi' mà ta nói đến không phải là luân hồi của linh hồn để tái sinh vào kiếp sau với hy vọng thành tiên, mà là luân hồi của tri thức và kinh nghiệm, của những giá trị nhân văn được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác."

Hắn quay lại tấm bản đồ, chỉ vào những đường nét chằng chịt. "Đây sẽ là những hạt giống. Những nơi mà con người sống dựa vào lao động của chính mình, vào sự sẻ chia, vào tình thân. Họ không khao khát linh khí, không sùng bái sức mạnh, mà trân trọng từng khoảnh khắc được sống. 'Nhân Đạo' không phải là một hệ thống quyền lực mới, mà là một triết lý sống, một niềm tin vào khả năng tự cường của con người.”

Tiếng gió bên ngoài sảnh đường càng lúc càng mạnh, như muốn nuốt chửng những lời Tạ Trần vừa nói. Không khí se lạnh bao trùm không gian, làm cho ngọn đèn dầu lay động dữ dội, tạo nên những cái bóng nhảy nhót trên bức tường đá đổ nát. Tạ Trần vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, ánh mắt hắn như ngọn lửa soi sáng giữa màn đêm, truyền đi một niềm tin kiên định. Những người khác, dù mang trong mình những băn khoăn, nhưng dưới sự dẫn dắt của Tạ Trần, họ cảm nhận được một luồng sức mạnh vô hình, một niềm hy vọng mong manh nhưng đầy mãnh liệt. Họ biết rằng con đường này sẽ đầy chông gai, nhưng ít nhất, họ đã có một hướng đi, một mục đích rõ ràng giữa biển cả hỗn loạn đang cuộn trào.

Đêm đã về khuya, gió bên ngoài Phế Tích Cổ Thành càng lúc càng mạnh và lạnh buốt, như những mũi kim băng xuyên thấu từng lớp áo, thấm vào tận xương tủy. Những tàn tích đổ nát dường như cũng đang thở than trong gió, tạo nên những âm thanh ghê rợn, như tiếng ai oán của một thời đại đã chết. Nhưng trong sảnh đường, dù ánh đèn dầu leo lét đã gần cạn, sự căng thẳng và sôi nổi của cuộc thảo luận vẫn không hề suy giảm. Mùi đất ẩm và rêu phong vẫn vương vấn trong không khí, hòa cùng mùi khói đèn, tạo nên một cảm giác bí ẩn, nặng nề.

Lúc này, không chỉ có Tạ Trần và ba người kia. Từ những góc khuất của sảnh đường, những đồng minh khác cũng đã tề tựu. Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ, phong trần, ánh mắt kiên nghị, râu quai nón rậm rạp càng làm nổi bật vẻ chính trực của một dũng tướng. Hắn mặc giáp trụ nhẹ, vẫn còn vương bụi đường, cho thấy hắn vừa mới trải qua một hành trình dài. Kim Cương Tăng, thân hình vạm vỡ, cơ bắp cuồn cuộn, đầu trọc láng và chuỗi hạt lớn trên cổ, ngồi xếp bằng tr��n một tảng đá, vẻ ngoài hung tợn nhưng ánh mắt lại thiện lương, trầm ngâm nhìn ngọn đèn đang lay lắt. Nữ Hoàng Đồ Long, vóc dáng cao ráo, khí chất vương giả, dù không còn khoác long bào nặng nề mà chỉ là một bộ trang phục quyền quý đơn giản, nhưng đôi mắt sắc sảo của nàng vẫn toát lên sự quyết đoán và trách nhiệm với dân chúng. Cạnh đó, Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu, xinh đẹp và đáng yêu với đôi tai cáo trắng muốt và chiếc đuôi lông mềm mại, ngồi co ro bên một cột đá đổ, thỉnh thoảng lại đưa đôi mắt to tròn nhìn Tạ Trần đầy tò mò.

Bách Lý Hùng là người phá vỡ sự im lặng sau những lời của Tạ Trần. Giọng hắn trầm hùng, đầy khí phách, nhưng cũng không giấu được sự lo lắng. "Nhân Đạo của công tử nghe thì hay, nhưng liệu dân chúng ta có sống nổi khi Thiên Đạo sụp đổ, các tiên môn tranh giành? Ai sẽ bảo vệ họ khỏi ma vật, khỏi những kẻ điên loạn kia? Ta đã thấy nhiều, đã nghe nhiều về những tu sĩ 'mất người', những con quái vật trỗi dậy từ lòng đất. Phàm nhân, họ yếu đuối lắm!" Hắn nắm chặt tay, gân xanh nổi lên, thể hiện sự bất lực và phẫn uất.

Kim Cương Tăng mở mắt, nhìn Tạ Trần bằng ánh mắt từ bi. "Hư vô và tái sinh... là lẽ tự nhiên. Nhưng để chúng sinh chấp nhận cái chết của một kỷ nguyên, và gieo mầm một kỷ nguyên mới không chấp niệm vào trường sinh bất tử, đó là một con đường đầy đau khổ và thử thách. Con người vốn dĩ khó thoát khỏi chấp niệm về quyền năng, về sự trường tồn. Liệu họ có thể buông bỏ được không?" Giọng hắn trầm ấm, chất chứa sự suy tư sâu sắc về bản tính con người.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, dù đã phần nào thấu hiểu, vẫn không thể bỏ qua những mối hiểm nguy đang rình rập. "Bạch Vô Thường sẽ không buông tha. Hắn xem ngươi là dị số, là kẻ hủy diệt quy tắc. Hắn sẽ truy đuổi đến cùng, để 'thanh tẩy' những gì hắn cho là sai lệch. Và các tông môn khác, họ sẽ không dễ dàng từ bỏ con đường đã định, con đường tu tiên đã ăn sâu vào huyết mạch của họ hàng ngàn năm. Hơn nữa, Ma Chủ Cửu U, hắn vẫn đang ẩn mình, chờ đợi thời cơ để tung đòn cuối cùng. Hắn sẽ là một mối họa khôn lường." Nàng nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy sự nghiêm trọng.

Nữ Hoàng Đồ Long cũng lên tiếng, giọng nói tuy không to nhưng đầy uy lực. "Vận mệnh vương triều này, do bách tính ta quyết định, không phải thần tiên! Nhưng nếu không có Thiên Đạo, không có linh khí, thì luật pháp, trật tự xã hội sẽ ra sao? Liệu có còn ai tuân thủ những quy tắc của con người, hay tất cả sẽ rơi vào hỗn loạn, cường giả vi tôn như thời Hồng Hoang?" Nàng đặt ra một câu hỏi thực tế và cấp bách về sự sụp đổ của trật tự thế gian.

Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu, với đôi tai vểnh lên, đôi mắt chớp chớp, cũng không kìm được sự tò mò. "Hồ ly ta đâu có ngu! Chỉ là hơi... lanh lợi chút thôi! Nhưng mà, nếu không có linh khí, thì chúng ta, những yêu thú, cũng sẽ yếu đi rất nhiều. Liệu có còn ai nhớ đến những lời hứa, đến tình nghĩa giữa người và yêu không?" Giọng nàng trong trẻo, mang theo một chút lo lắng ngây thơ.

Tạ Trần lắng nghe tất cả, không hề ngắt lời. Hắn để gió lạnh lùa qua mái tóc đen dài, đôi mắt vẫn tĩnh lặng như hồ sâu không đáy. Khi mọi người đã nói xong, hắn mới từ tốn lên tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng lại mang một sức mạnh trấn an kỳ lạ. "Những lo lắng của chư vị, ta đều thấu hiểu. Đó chính là những thử thách mà Nhân Đạo phải đối mặt. Bách Lý huynh, ngươi nói phàm nhân yếu đuối, nhưng sức mạnh của phàm nhân không nằm ở quyền năng cá nhân, mà ở số đông, ở sự đoàn kết, ở ý chí sinh tồn. Chúng ta sẽ không chiến đấu với Bạch Vô Thường một cách trực diện, bởi hắn chỉ là một phần của quá trình 'thanh tẩy' của Thiên Đạo. Nhưng chúng ta sẽ bảo vệ những người vẫn còn giữ được 'nhân tính' khỏi sự tàn phá của hắn, khỏi sự điên loạn của những kẻ 'mất người'. Chúng ta sẽ xây dựng những 'vùng an toàn', nơi phàm nhân có thể nương tựa, nơi 'Nhân Đạo' có thể đâm chồi nảy lộc. Không phải bằng cách đối đầu với Bạch Vô Thường, mà bằng cách tạo ra một sự lựa chọn khác cho những linh hồn còn giữ được lương tri."

Hắn quay sang Kim Cương Tăng. "Đại sư nói đúng, con người khó thoát khỏi chấp niệm. Nhưng sự chấp niệm đó cũng chính là sợi dây trói buộc họ. Khi Thiên Đạo sụp đổ, khi con đường tu tiên trở thành ngõ cụt, họ sẽ buộc phải đối mặt với sự 'hư vô' đó. Và lúc đó, chúng ta sẽ ở đó, không phải để dạy họ buông bỏ, mà để chỉ cho họ thấy rằng có một con đường khác để tìm thấy ý nghĩa cuộc sống, không cần đến sự trường sinh bất tử. Phật pháp vô biên, nhưng lòng người hữu hạn. Chúng ta sẽ giúp họ mở rộng lòng mình, chấp nhận sự vô thường, và tìm thấy giá trị trong từng khoảnh khắc hiện tại."

Với Lăng Nguyệt và Nữ Hoàng, Tạ Trần đáp: "Các tông môn sẽ chống đối, Ma Chủ Cửu U sẽ tìm cách lợi dụng hỗn loạn. Đó là điều tất yếu. Nhưng sự kháng cự đó cũng chính là cơ hội để chúng ta chứng minh rằng 'Nhân Đạo' không phải là một sự thay thế yếu ớt, mà là một con đường vững chắc hơn, nhân văn hơn. Trật tự xã hội sẽ không sụp đổ hoàn toàn, bởi vì bản chất con người luôn khao khát sự an ổn, sự công bằng. Chúng ta sẽ cùng nhau xây dựng những quy tắc mới, dựa trên giá trị của nhân tính, của sự tôn trọng lẫn nhau, chứ không phải dựa trên sức mạnh của tu vi hay linh khí. Và Hồ Ly Nữ, ngươi không cần lo lắng. Tình nghĩa, lòng trung thành, những giá trị ấy không cần linh khí để tồn tại. Ngược lại, khi không còn sự phân biệt giữa tu sĩ và phàm nhân, giữa người và yêu, những giá trị ấy sẽ càng trở nên quý giá hơn bao giờ hết."

Tạ Trần dừng lại, nhìn thẳng vào từng người, ánh mắt hắn như ngọn lửa bùng cháy giữa đêm tối. "Con đường phía trước sẽ đầy chông gai, không một chút nghi ngờ. Sự sụp đổ của Thiên Đạo sẽ mang đến hỗn loạn tột cùng. Nhiều người sẽ mất đi niềm tin, nhiều người sẽ rơi vào tuyệt vọng. Nhiều dị tượng sẽ xuất hiện, nhiều kẻ sẽ 'mất người' một cách nhanh chóng hơn chúng ta dự đoán. Bạch Vô Thường sẽ không ngừng truy đuổi, và Ma Chủ Cửu U sẽ chờ đợi thời cơ để tung đòn cuối cùng. Nhưng chúng ta sẽ là những ngọn hải đăng giữa biển cả bão tố. Chúng ta sẽ chứng minh rằng, dù Thiên Đạo có sụp đổ, dù linh khí có cạn kiệt, 'nhân tính' vẫn sẽ trường tồn. Và từ 'hư vô' đó, một kỷ nguyên mới sẽ được kiến tạo, một kỷ nguyên thuộc về con người, do con người. Chuyến đi của chúng ta, thật sự đã bắt đầu."

Ánh sáng yếu ớt của ngọn đèn dầu hắt lên gương mặt mỗi người, phản chiếu những cảm xúc phức tạp: sự lo lắng, sự quyết tâm, và một niềm hy vọng mong manh nhưng kiên cường.

Đêm dần trôi về cuối, gió vẫn rít lên từng hồi lạnh buốt, nhưng dường như cường độ đã giảm đi đôi chút, nhường chỗ cho sự tĩnh lặng sâu sắc của thời khắc giao ban. Những tàn tích của Phế Tích Cổ Thành vẫn uy nghi trong bóng tối, nhưng không khí trong sảnh đường đã bớt đi phần nào sự nặng nề, thay vào đó là sự tập trung cao độ và một tinh thần chuẩn bị cho những hành động sắp tới. Ánh đèn dầu đã gần cạn, chỉ còn le lói những vệt sáng yếu ớt, khiến những cái bóng đổ dài trên tường càng thêm mơ hồ. Mùi đất ẩm và rêu phong vẫn là hương vị chủ đạo, như nhắc nhở về sự tàn phá của thời gian, nhưng cũng là nền tảng cho sự tái sinh.

Tạ Trần, với vẻ mặt bình thản nhưng ánh mắt kiên định, bắt đầu phân công nhiệm vụ. Giọng nói của hắn, trầm ấm và dứt khoát, vang vọng rõ ràng trong không gian tĩnh mịch. "Chúng ta sẽ không chiến đấu với Thiên Đạo, chúng ta sẽ giúp nó kết thúc một cách an bài. Sứ mệnh của chúng ta là bảo vệ những hạt giống của Nhân Đạo, những con người bình thường, và gieo mầm hy vọng vào một tương lai không còn chấp niệm."

Hắn nhìn sang Bách Lý Hùng và Nữ Hoàng Đồ Long. "Bách Lý tướng quân, với uy tín và kinh nghiệm của mình, ngươi sẽ là người kết nối các cộng đồng phàm nhân. Cùng với Nữ Hoàng, người sẽ tập trung vào việc tổ chức, bảo vệ các vùng phàm nhân, thiết lập mạng lưới liên lạc và giao thương giữa các 'điểm neo'. Hãy cho họ thấy rằng, dù không có linh khí, sức mạnh của con người vẫn có thể tạo nên trật tự và sự thịnh vượng. Hãy giúp họ tự cường, không còn trông chờ vào những thứ hư ảo."

Bách Lý Hùng gật đầu mạnh mẽ, ánh mắt kiên nghị. "Thuộc hạ tuân lệnh! Dù có phải đổ xương máu, ta cũng sẽ bảo vệ bách tính khỏi loạn lạc!" Nữ Hoàng Đồ Long cũng khẽ gật đầu, sự quyết đoán ánh lên trong đôi mắt sắc sảo của nàng. "Vương triều này, do bách tính ta bảo vệ!"

Tiếp đó, Tạ Trần quay sang Lăng Nguyệt và Dương Quân. "Lăng Nguyệt, Dương Quân, các ngươi vẫn là những người có tu vi cao thâm, có kiến thức sâu rộng về thế giới tu tiên. Nhiệm vụ của các ngươi là dùng kiến thức và sức mạnh còn lại để giúp giải quyết các hiện tượng dị thường do Thiên Đạo suy yếu gây ra. Đồng thời, hãy cảnh báo và bảo vệ những tu sĩ còn giữ được 'nhân tính', những người chưa hoàn toàn 'mất người'. Hãy cho họ thấy con đường mới, và giúp họ thoát khỏi sự mê muội của chấp niệm."

Lăng Nguyệt khẽ cau mày, nhưng rồi cũng gật đầu, vẻ lạnh lùng của nàng ẩn chứa một sự cam kết sâu sắc. "Ta sẽ làm hết sức mình." Dương Quân thì đầy nhiệt huyết, nắm chặt tay. "Ta sẽ đi đến tận cùng thế giới, thuyết phục những người còn có lương tri!"

Tạ Trần nhìn Kim Cương Tăng. "Đại sư, ngươi sẽ là người truyền bá triết lý về sự chấp nhận và luân hồi. Xoa dịu nỗi sợ hãi trong dân chúng, giúp họ đối mặt với sự 'hư vô' của Thiên Đạo và tìm thấy sự bình an trong 'Nhân Đạo'. Hãy để Phật pháp của người soi sáng con đường cho những linh hồn đang lạc lối."

Kim Cương Tăng chắp tay, cúi đầu khẽ. "A Di Đà Phật. Tiểu tăng sẽ cố gắng hết sức."

"Mộ Dung Tuyết," Tạ Trần tiếp tục, ánh mắt hắn dành cho nàng một sự tin tưởng đặc biệt. "Y thuật của ngươi là vô giá. Ngươi sẽ hỗ trợ về y thuật và logistics. Chúng ta cần những người có khả năng chữa lành vết thương, không chỉ thể xác mà còn tâm hồn, chuẩn bị cho những thảm họa sắp tới. Hãy xây dựng những nơi trú ẩn an toàn, nơi con người có thể được chăm sóc, được chữa lành."

Mộ Dung Tuyết khẽ mỉm cười, nụ cười dịu dàng nhưng đầy nghị lực. "Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo. Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính? Ta sẽ không phụ lòng công tử."

Cuối cùng, hắn nhìn Tiểu Cửu. "Tiểu Cửu, khả năng thám thính và sự lanh lợi của ngươi sẽ rất cần thiết. Ngươi sẽ hỗ trợ bảo vệ các 'điểm neo', phát hiện sớm những mối hiểm nguy, và là cầu nối giữa chúng ta với thế giới yêu thú. Hãy dùng sự hồn nhiên nhưng thấu đáo của ngươi để nhìn thấu mọi sự."

Hồ Ly Nữ vẫy vẫy chiếc đuôi lông mềm mại, đôi mắt to tròn lấp lánh. "Vâng, ta sẽ làm! Hồ ly ta sẽ bảo vệ mọi người!"

Đúng lúc đó, một làn gió nhẹ lướt qua, mang theo một mùi hương thoang thoảng, khó nắm bắt, tựa như hương hoa nhài trong đêm. Dạ Lan, thân hình mảnh mai trong bộ y phục đen tuyền, che mặt bằng mạng che, lặng lẽ xuất hiện từ một góc khuất của sảnh đường, gần như không gây ra bất kỳ tiếng động nào. Ánh mắt sắc sảo của nàng lướt qua từng người, cuối cùng dừng lại ở Tạ Trần. Nàng không nói một lời, chỉ đặt một cuộn giấy nhỏ lên mặt bàn đá, ngay cạnh "Bản đồ Hư Vô", rồi lại lui vào bóng tối, biến mất nhanh chóng như khi nàng xuất hiện.

Tạ Trần đưa tay cầm lấy cuộn giấy. Ngón tay hắn lướt nhẹ trên chất liệu thô ráp của nó, cảm nhận sự nghiêm trọng từ luồng tin tức mới. Hắn mở cuộn giấy ra, ánh mắt hắn vẫn bình tĩnh, nhưng các đồng minh xung quanh đều cảm nhận được một luồng không khí căng thẳng đột ngột bao trùm không gian. Cuộn giấy ấy, tựa như một mũi tên xé toạc màn đêm tĩnh lặng, báo hiệu rằng những gì họ vừa thảo luận sẽ không chỉ là lý thuyết, mà sẽ sớm trở thành hiện thực khốc liệt. Cuộc chiến không phải là để sống sót, mà là để kiến tạo, và nó đã bắt đầu.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free