Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 446: Bản Đồ Hư Vô: Kiến Tạo Nền Móng Nhân Đạo

Đêm đã khuya. Bên ngoài quán sách nhỏ của Tạ Trần, trăng treo lơ lửng trên nền trời trong vắt, gió thu se lạnh khẽ lùa qua khe cửa, mang theo hơi ẩm của sương đêm và hương đất thoang thoảng. Trong không gian tĩnh mịch ấy, chỉ còn tiếng gió khẽ rít qua mái ngói cũ kỹ và tiếng lật sách sột soạt, đều đặn như nhịp thở của thời gian. Ánh sáng vàng dịu từ chiếc đèn dầu cổ lung linh trên bàn, đổ bóng những chồng sách cổ cao ngất, tạo nên một bầu không khí vừa trang trọng vừa u tịch. Mùi mực cũ, giấy mục và hương trà ấm thoang thoảng quyện vào nhau, đánh thức những tri thức ẩn mình ngàn năm.

Tạ Trần ngồi giữa biển sách, thân hình gầy gò của hắn dường như càng thêm nhỏ bé dưới ánh đèn. Làn da trắng nhợt phản chiếu màu vàng nhạt, làm nổi bật đôi mắt sâu thẳm, nơi ánh sáng trí tuệ vẫn không ngừng bùng cháy. Hắn không có vẻ mệt mỏi sau những chỉ đạo đầy quyết đoán ban chiều, thay vào đó, một sự tĩnh lặng đến khó tin bao trùm lấy hắn. Tạ Trần khẽ nhắm mắt, đầu ngón tay thon dài lướt nhẹ trên một cuộn cổ thư đã ngả màu úa vàng, tựa như đang chạm vào dòng chảy của thời gian.

Trong tâm trí hắn, lời của Vô Danh Tăng vẫn còn văng vẳng: *“Hư Vô, đó là sự trống rỗng cần thiết để vạn vật tái sinh. Thiên Đạo không cần được ‘cứu’, mà cần được ‘hoàn thành’.”* Lời ấy, cùng hình ảnh đóa sen trắng hư ảo vụt nở r���i tan biến vào hư không, đã gieo vào lòng Tạ Trần một hạt mầm của sự giác ngộ. Hắn đã hiểu, cái chết của Thiên Đạo không phải là sự tận thế, mà là một phần tất yếu của một vòng xoay vĩ đại hơn, một quá trình “hoàn thành” để mở đường cho “tái sinh”. Vấn đề không phải là chống lại nó, mà là hiểu nó, chấp nhận nó, và từ đó, kiến tạo.

Tạ Trần mở mắt. Ánh mắt hắn lướt qua ba bóng hình đang tĩnh lặng xung quanh. Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn giữ vẻ thanh lãnh thường thấy trong bộ bạch y tinh khôi, đôi mắt phượng sắc bén nhưng giờ đây ẩn chứa một nỗi lo lắng khó giấu, nàng đang lật giở một cuốn sách địa lý cũ. Dương Quân ngồi ngay ngắn, dáng vẻ thư sinh tuấn tú, nhưng ánh mắt tràn đầy nhiệt huyết của hắn lại dán chặt vào Tạ Trần, như thể muốn đọc được từng ý nghĩ nhỏ nhất. Mộ Dung Tuyết thì dịu dàng hơn, nàng đang cẩn trọng sắp xếp lại một chồng dược liệu, gương mặt toát lên vẻ thông minh và một sự đồng cảm sâu sắc. Không khí trong quán sách nặng trĩu sự suy tư, nhưng cũng tràn đầy sự tin tưởng tuyệt đối vào người thanh niên trước mặt họ.

Tạ Trần khẽ thở dài, một hơi thở mang theo cả gánh nặng của thiên địa. Hắn cầm lấy một chiếc bút lông đã cũ, chấm vào nghiên mực, rồi trải rộng một tấm bản đồ đã sờn cũ trên mặt bàn. Đó không phải là bản đồ của một quốc gia, mà là một bản đồ khắc họa sơ lược Thập Phương Nhân Gian, với những đường nét lờ mờ của linh mạch, khí vận, và những điểm tụ linh của các đại tông môn.

“Thiên Đạo đang ‘hoàn thành’,” Tạ Trần trầm giọng, phá vỡ sự tĩnh lặng. Giọng nói hắn trầm ấm, điềm tĩnh, như dòng suối ngầm chảy qua đá, mang theo một sức mạnh khó tả. “Nó không còn đơn thuần là suy yếu hay tan rã theo cách ta vẫn nghĩ. Nó đang chủ động vứt bỏ những chấp niệm cuối cùng của mình, những sợi dây liên kết với thế gian, để trở về với ‘hư vô’. Việc Dược Vương Cốc mất linh khí hoàn toàn không phải là một sự cố đơn lẻ, mà là một dấu hiệu rõ ràng cho quá trình này. Linh khí không biến mất, mà là bị Thiên Đạo ‘thu hồi’ về bản nguyên, chuẩn bị cho một sự tái sinh.”

Lăng Nguyệt khẽ nhíu mày, ánh mắt nàng vẫn còn hoài nghi. “Thu hồi? Nhưng nếu linh khí bị thu hồi, nhân gian sẽ thành một vùng đất chết. Vô số sinh linh sẽ không thể tồn tại, tu sĩ thì ‘mất người’ như Dược Vương Cốc…” Giọng nàng có chút gấp gáp, thể hiện sự lo lắng về tốc độ suy tàn đang tăng lên. “Tốc độ này… liệu chúng ta có đủ thời gian để chuẩn bị cho cái gọi là ‘tái sinh’ đó không?”

Tạ Trần không trả lời ngay. Hắn dùng đầu bút lông, nhẹ nhàng chấm vào một điểm trên bản đồ, nơi Dược Vương Cốc được đánh dấu. “Tốc độ không phải là vấn đề duy nhất, Lăng Nguyệt. Điều đáng sợ hơn là sự ‘đánh đổi’. Thiên Đạo thu hồi linh khí, nhưng đồng thời, nó cũng tước đoạt đi ‘nhân tính’ của những kẻ bám víu vào linh khí quá sâu. Những tu sĩ ‘mất người’ ở Dược Vương Cốc, đó là cái giá của sự cố chấp. Họ không chấp nhận sự ‘hư vô’, không chịu buông bỏ cái đã mất, nên bị cái ‘hư vô’ đó nuốt chửng, biến thành những cái vỏ rỗng tuếch.”

Hắn mở một cuộn cổ thư khác, cuốn 'Vô Vi Chi Đạo' mà hắn đã lướt mắt qua. Mùi giấy cũ và mực tàu đậm đà hơn lan tỏa. "Cuốn sách này không nói về tu luyện, mà nói về quy luật của tự nhiên, của sự chấp nhận và buông bỏ. Vô Danh Tăng đã chỉ ra rằng, 'Vô Vi' không phải là không làm gì, mà là làm thuận theo lẽ tự nhiên, không cưỡng cầu. Thiên Đạo đang làm điều đó, nó đang 'Vô Vi' theo cách của nó, buông bỏ những thứ không còn phù hợp để 'hoàn thành' chu kỳ của chính mình. Chúng ta, những người muốn kiến tạo 'Nhân Đạo', cũng phải học cách 'Vô Vi' theo một nghĩa khác: không cố gắng cứu vớt một cái Thiên Đạo đã định sẵn phải sụp đổ, mà phải chuẩn bị cho cái 'hư vô' đó, và từ đó, kiến tạo."

Dương Quân nãy giờ im lặng lắng nghe, giờ đây hắn khẽ động đậy. “Nhưng Tạ Trần, nếu Thiên Đạo đang ‘Vô Vi’ bằng cách thu hồi linh khí và khiến tu sĩ ‘mất người’, vậy chúng ta phải làm gì? Ngăn cản Bạch Vô Thường? Bảo vệ những vùng linh khí còn sót lại? Hay cứ đứng nhìn tất cả tan biến?” Giọng hắn vẫn còn chất chứa sự bối rối, dù sự nhiệt huyết trong ánh mắt không hề suy giảm. Hắn, một người từng khao khát chính nghĩa và hành động, vẫn đang tìm kiếm một con đường rõ ràng.

Tạ Trần ngẩng đầu, ánh mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào Dương Quân. “Đó chính là câu hỏi mấu chốt. Nếu chúng ta cố gắng vá trời, chúng ta sẽ tự biến mình thành một phần của Thiên Đạo cũ, và cuối cùng cũng sẽ bị nó ‘thu hồi’ vào ‘hư vô’. Không, chúng ta không vá trời. Chúng ta phải chuẩn bị cho sự ‘hư vô’ đó, và từ đó, kiến tạo một thứ mới mẻ hoàn toàn. Một ‘Nhân Đạo’ không dựa vào linh khí, không dựa vào sự bất tử hư ảo, mà dựa vào chính ‘nhân tính’ của con người.”

Hắn lại quay về tấm bản đồ, đầu ngón tay lướt trên những đường nét mờ nhạt. “Thiên Đạo đang phân rã, nhưng nó không phân rã một cách ngẫu nhiên. Có những quy luật ẩn chứa trong sự suy tàn này. Những vùng đất nào sẽ trở thành những ‘hoang phế’ đầu tiên? Những vùng nào sẽ còn giữ được chút linh khí cuối cùng? Quan trọng hơn, những vùng đất nào, những con người nào, sẽ là những ‘điểm neo’ cho ‘Nhân Đạo’ mới? Những nơi mà con người vẫn còn giữ được sự chân thật, sự lương thiện, dù không có linh khí?”

Tạ Trần cầm bút lông, bắt đầu vẽ những vòng tròn mờ nhạt trên bản đồ, đánh dấu những vùng đất mà hắn cho là sẽ chịu ảnh hưởng nặng nề nhất, và những vùng đất có khả năng trở thành nền tảng cho sự khởi đầu mới. “Sự sụp đổ của Thiên Đạo sẽ mang theo những thảm họa không lường trước được, không chỉ là thiếu linh khí mà còn là sự biến đổi sâu sắc của quy luật tự nhiên. Nơi nào từng là linh sơn phúc địa, có thể sẽ trở thành vùng đất chết. Nơi nào từng là cấm địa, có thể sẽ lộ ra những bí mật cổ xưa. Chúng ta phải hiểu rõ từng cơ chế này để có thể đưa ra những lựa chọn đúng đắn.”

Mộ Dung Tuyết, người thường ít khi lên tiếng, giờ đây khẽ nói, giọng nàng dịu dàng nhưng đầy thấu hiểu: “Vậy Tạ huynh đang muốn phân tích bản chất của cái chết này, để từ đó tìm ra hạt mầm của sự sống mới?”

Tạ Trần gật đầu, ánh mắt hắn sáng lên. “Chính xác. Chúng ta không thể cứu vớt một cái cây đã già cỗi, nhưng chúng ta có thể gieo một hạt giống mới trên mảnh đất màu mỡ mà cái cây cũ để lại. Hạt giống đó chính là ‘nhân tính’, và m��nh đất đó chính là nhân gian.”

Ngoài cửa sổ, màn đêm dần nhường chỗ cho rạng đông. Sương mù nhẹ giăng mắc khắp các mái nhà, không khí ẩm ướt và se lạnh, mang theo một cảm giác thanh khiết của một ngày mới sắp bắt đầu. Nhưng bên trong quán sách, sự khẩn trương lại tăng lên gấp bội.

Đúng lúc đó, một con chim ưng xám tro khác lại sà xuống, đậu trên bệ cửa sổ, mang theo một ống thư nhỏ được buộc chặt ở chân. Lần này, nó dường như còn cấp bách hơn lần trước. Dương Quân nhanh chóng tiến tới, nhẹ nhàng gỡ ống thư và đưa cho Tạ Trần.

Tạ Trần mở ra. Ánh mắt hắn lướt nhanh qua những dòng chữ, những nét viết quen thuộc của Dạ Lan, nhưng lần này chúng lại sắc sảo và vội vã hơn. Gương mặt Tạ Trần vẫn giữ vẻ bình tĩnh đáng kinh ngạc, nhưng một sự căng thẳng vô hình lan tỏa trong căn phòng.

“Dạ Lan báo tin,” Tạ Trần trầm giọng, giọng nói hắn như một dòng nước lạnh băng giữa cái nóng bức của sự lo lắng. “Tình hình vượt xa dự kiến. Linh khí tại Dược Vương Cốc đã hoàn toàn cạn kiệt, không còn một chút nào. Không chỉ các trưởng lão ‘mất người’, mà hàng ngàn đệ tử cấp thấp cũng đã biến thành những cái xác không hồn, chỉ còn bản năng giết chóc. Bạch Vô Thường đang hành động với tần suất chưa từng có, hắn không chỉ xuất hiện ở Dược Vương Cốc, mà còn được phát hiện ở ba tông môn lớn khác trong vòng một đêm, mục tiêu của hắn là… kích hoạt sự sụp đổ nhanh hơn, triệt để hơn.”

Một tiếng thở dốc vang lên từ Lăng Nguyệt. Dược Vương Cốc chỉ là khởi đầu, và giờ đây, sự tàn phá đã lan rộng với tốc độ chóng mặt. Những gì Tạ Trần nói về Thiên Đạo “chủ động thu hồi” linh khí giờ đây đã trở thành hiện thực khốc liệt, và Bạch Vô Thường, kẻ được cho là hiện thân của Thiên Đạo, lại chính là người đẩy nhanh quá trình hủy diệt ấy. Hắn dường như đang làm công việc của một người gác cổng, đẩy những linh hồn không chấp nhận buông bỏ vào vực sâu của hư vô.

“Chính là như vậy,” Tạ Trần bình tĩnh tiếp lời, ánh mắt hắn không hề dao động. “Thiên Đạo đang tự hủy diệt để ‘hoàn thành’. Nó đang thanh tẩy những chấp niệm, những thứ bám víu vào nó. Chúng ta không thể vá nó, mà phải chuẩn bị cho sự ‘hư vô’ đó, và kiến tạo từ nó. Việc kiến tạo ‘Nhân Đạo’ sẽ đòi hỏi những hy sinh lớn và sự đoàn kết mạnh mẽ từ cả phàm nhân lẫn những tu sĩ giác ngộ.”

Dương Quân nhìn Tạ Trần, ánh mắt hắn tràn đầy sự bối rối và khao khát được giải đáp. “Vậy ‘Nhân Đạo’ sẽ như thế nào, thưa Tạ Trần? Làm sao chúng ta có thể xây dựng một trật tự mới khi mọi thứ đang sụp đổ?”

Tạ Trần hít một hơi thật sâu, rồi trải rộng tấm bản đồ ra trước mặt. Lần này, hắn không còn vẽ những vòng tròn mờ nhạt nữa, mà dùng than vẽ những đường nét lớn, rõ ràng hơn. Hắn đánh dấu những khu vực mà hắn tin rằng sẽ là ‘điểm neo’ quan trọng, những nơi mà ‘nhân tính’ vẫn còn mạnh mẽ, những cộng đồng phàm nhân kiên cường.

“Nguyên tắc đầu tiên của ‘Nhân Đạo’,” Tạ Trần bắt đầu, giọng nói hắn vang vọng trong căn phòng tĩnh lặng, như một tuyên ngôn. “Là chấp nhận ‘vô thường’. Mọi thứ đều có sinh, lão, bệnh, tử. Thiên Đạo cũng vậy. Chúng ta không tìm kiếm sự bất tử hay quyền năng tuyệt đối. Chúng ta tìm kiếm sự trọn vẹn trong cuộc sống hiện tại, sự chân thật của cảm xúc, sự gắn kết giữa con người với con người, và sự hòa hợp với tự nhiên, không phải là khống chế tự nhiên.”

Hắn chỉ tay vào một vùng đất, nơi một ngôi làng nhỏ được đánh dấu. “Những ‘điểm neo’ của chúng ta sẽ là những nơi mà con người sống dựa vào lao động của chính mình, vào sự sẻ chia, vào tình thân. Họ không khao khát linh khí, không sùng bái sức mạnh, mà trân trọng từng khoảnh khắc được sống. ‘Nhân Đạo’ không phải là một hệ thống quyền lực mới, mà là một triết lý sống, một niềm tin vào khả năng tự cường của con người.”

“Nguyên tắc thứ hai,” Tạ Trần tiếp tục, “là sự ‘luân hồi’ của tri thức và kinh nghiệm, không phải là luân hồi của linh hồn để tái sinh vào kiếp sau với hy vọng thành tiên. Chúng ta sẽ lưu giữ tri thức, kinh nghiệm, những bài học từ quá khứ, không chỉ là của tu sĩ mà còn của phàm nhân. Chúng ta sẽ xây dựng những thư viện, những trường học, nơi mọi người đều có thể học hỏi, phát triển trí tuệ, để mỗi thế hệ đều có thể kiến tạo một tương lai tốt đẹp hơn trên nền tảng của quá khứ.”

Hắn vẽ một đường thẳng, nối những ‘điểm neo’ lại với nhau. “Chúng ta sẽ không chống lại Bạch Vô Thường một cách trực diện, bởi hắn chỉ là một phần của quá trình ‘thanh tẩy’ của Thiên Đạo. Nhưng chúng ta sẽ bảo vệ những người vẫn còn giữ được ‘nhân tính’ khỏi sự tàn phá của hắn, khỏi sự điên loạn của những kẻ ‘mất người’. Chúng ta sẽ xây dựng những ‘vùng an toàn’, nơi phàm nhân có thể nương tựa, nơi ‘Nhân Đạo’ có thể đâm chồi nảy lộc.”

Lăng Nguyệt chăm chú lắng nghe, ánh mắt nàng dần thay đổi, từ sự lo lắng ban đầu sang một sự thấu hiểu sâu sắc và quyết tâm. “Ý của Tạ công tử là, chúng ta sẽ không đối đầu với Thiên Đạo cũ, mà sẽ tạo ra một ‘Thiên Đạo’ mới, một trật tự mới từ chính phàm nhân?”

Tạ Trần gật đầu. “Không phải là ‘Thiên Đạo’ mới, Lăng Nguyệt. Mà là ‘Nhân Đạo’ chân chính. Một Đạo không cần đến ‘Thiên’ để tồn tại. Thiên Đạo đang sụp đổ, và Ma Chủ Cửu U có thể sẽ lợi dụng thời cơ này để tung đòn cuối cùng, nhằm thiết lập một trật tự của riêng hắn. Chúng ta không chỉ đối mặt với sự suy tàn của Thiên Đạo, mà còn với tham vọng của những thế lực khác. ‘Nhân Đạo’ của chúng ta sẽ đối mặt với sự kháng cự từ những kẻ vẫn còn chấp niệm với con đường tu tiên cũ, hoặc những kẻ muốn lợi dụng hỗn loạn để trục lợi. Nhưng chúng ta sẽ không lùi bước.”

Hắn chỉ vào tấm bản đồ, vào những đường nét mà hắn vừa vẽ, những ‘điểm neo’ của hy vọng. “Đây sẽ là khởi điểm của chúng ta. Lăng Nguyệt sẽ tập hợp những tông môn còn giữ được thiện niệm, những người hiểu được giá trị của ‘nhân tính’, để họ trở thành những người bảo vệ và truyền bá ‘Nhân Đạo’. Dương Quân sẽ đi sâu vào các cộng đồng phàm nhân, giúp họ xây dựng sự tự cường, không còn trông chờ vào linh khí. Mộ Dung Tuyết sẽ dùng y thuật và tri thức của mình để chữa lành vết thương, không chỉ thể xác mà còn tâm hồn, chuẩn bị cho những thảm họa sắp tới. Và Bách Lý Hùng, với uy tín của mình, sẽ là người kết nối các cộng đồng phàm nhân, để họ hiểu rằng sức mạnh nằm ở sự đoàn kết, ở chính bản thân họ.”

Tạ Trần nhìn khắp căn phòng, ánh mắt hắn lướt qua từng gương mặt, thấy được sự quyết tâm bừng cháy trong mỗi người. Từ vẻ lạnh lùng kiên định của Lăng Nguyệt, sự nhiệt huyết không ngừng của Dương Quân, đến sự thấu hiểu dịu dàng của Mộ Dung Tuyết.

“Con đường phía trước sẽ đầy chông gai,” Tạ Trần kết luận, giọng nói hắn không một chút dao động, mà ngược lại, tràn đầy sự bình thản và niềm tin tuyệt đối. “Sự sụp đổ của Thiên Đạo sẽ mang đến hỗn loạn tột cùng. Nhiều người sẽ mất đi niềm tin, nhiều người sẽ rơi vào tuyệt vọng. Nhưng chúng ta sẽ là những ngọn hải đăng giữa biển cả bão tố. Chúng ta sẽ chứng minh rằng, dù Thiên Đạo có sụp đổ, dù linh khí có cạn kiệt, ‘nhân tính’ vẫn sẽ trường tồn. Và từ ‘hư vô’ đó, một kỷ nguyên mới sẽ được kiến tạo, một kỷ nguyên thuộc về con người, do con người. Chuyến đi của chúng ta, thật sự đã bắt đầu.”

Ngoài kia, sương mù dần tan, nhường chỗ cho ánh mặt trời ban mai rực rỡ. Những tia nắng đầu tiên xuyên qua khung cửa sổ, chiếu thẳng vào tấm bản đồ trải rộng trên bàn, nơi những đường nét của ‘Nhân Đạo’ vừa được phác thảo, sáng bừng lên như một lời hứa, một niềm hy vọng giữa bối cảnh thiên địa đang chuyển mình. Cuộc chiến không phải là để sống sót, mà là để kiến tạo.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free