Nhân gian bất tu tiên - Chương 445: Điểm Neo Thức Tỉnh: Lời Hứa Với Nhân Gian
Ánh trăng đã lặn tự bao giờ, nhường chỗ cho sắc vàng cam của buổi hoàng hôn đang dần buông xuống Thành Vô Song. Những tia nắng cuối cùng trong ngày rải một lớp bụi vàng lên mái ngói cổ kính, xuyên qua khung cửa sổ lớn của quán sách nhỏ nơi Tạ Trần vẫn thường ẩn mình. Không khí buổi chiều tà mang theo một sự tĩnh lặng hiếm hoi, chỉ có tiếng gió nhẹ lướt qua những trang sách cũ, tạo nên âm thanh xào xạc mơ hồ, như lời thì thầm của thời gian.
Bên trong quán sách, Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn giữ nguyên dáng vẻ thanh thoát, lạnh lùng trong bộ bạch y, nhưng ánh mắt phượng sắc bén của nàng lại không ngừng hướng ra cửa sổ, chứa đựng một sự lo lắng khó giấu. Dương Quân, thư sinh tuấn tú với đạo bào màu lam nhạt, đang đứng ngồi không yên, thỉnh thoảng lại đưa tay vuốt nhẹ thanh kiếm bên hông, vẻ sốt ruột hiện rõ trên gương mặt. Mộ Dung Tuyết thì trầm tĩnh hơn, nàng ngồi tựa bên bàn trà, đôi mắt dịu dàng nhưng ẩn chứa một nỗi ưu tư sâu thẳm, ngón tay miết nhẹ lên viền chén sứ, dường như đang cố gắng xoa dịu sự căng thẳng trong lòng. Ba người, ba dáng vẻ khác nhau, nhưng đều chung một nỗi lòng mong chờ, một nỗi bất an không thể xua tan kể từ khi Tạ Trần rời đi.
Tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên từ phía ngưỡng cửa, phá vỡ bầu không khí im ắng. Tạ Trần bước vào, thân hình gầy gò của hắn in bóng dưới ánh hoàng hôn, trông có vẻ mảnh mai nhưng lại mang một khí chất vững vàng đến lạ. Làn da trắng nhợt của hắn vẫn không thay đổi, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên vẻ thanh tĩnh, không còn chút ưu tư hay băn khoăn nào. Hắn không nói một lời, chỉ khẽ gật đầu chào hỏi, sau đó đi thẳng đến chiếc bàn trà quen thuộc, chậm rãi ngồi xuống. Mùi hương gỗ và giấy cũ hòa quyện với mùi trầm hương thoang thoảng trong quán, tạo nên một không gian vừa quen thuộc vừa mang nét xa vắng.
Lăng Nguyệt là người đầu tiên không giữ được sự trầm tĩnh. Nàng đứng dậy, bước đến gần bàn trà, giọng nói trong trẻo nhưng đầy vẻ chất vấn: "Ngươi đã đi đâu? Tình hình bên ngoài ngày càng tồi tệ... Linh khí suy yếu đến cực điểm, các tông môn lớn đang tranh giành từng chút cơ duyên cuối cùng để 'vá trời' một cách điên cuồng. Bạch Vô Thường... hắn đã xuất hiện ở U Minh Địa Phủ, tàn sát vô số linh hồn, dường như đang muốn hấp thụ khí tức của sự hỗn loạn để củng cố bản thân. Ngươi biết không, có tin đồn rằng hắn đã bắt đầu 'mất người' một cách nghiêm trọng, hành động của hắn không còn theo bất kỳ lý trí nào nữa." Nàng ngừng lại, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào Tạ Trần, mong đợi một lời giải thích, một kế sách.
Dương Quân cũng không chịu ngồi yên, hắn tiến đến, vẻ mặt đầy vẻ khẩn trương: "Tạ huynh, chúng ta đã cố gắng hết sức để trấn an phàm nhân, nhưng nỗi sợ hãi về sự sụp đổ của Thiên Đạo đang lan tràn khắp nơi. Liệu có còn cách nào để cứu vãn Thiên Đạo? Liệu chúng ta có thể làm gì để ngăn chặn sự hỗn loạn này?" Hắn nhìn Tạ Trần với ánh mắt đầy tin tưởng, như thể Tạ Trần là niềm hy vọng cuối cùng.
Tạ Trần không vội trả lời. Hắn điềm tĩnh lấy ra bộ ấm trà sứ men lam, đổ nước sôi vào. Tiếng nước chảy róc rách trong tĩnh lặng, mùi trà xanh thanh khiết bắt đầu lan tỏa trong không gian. Từng động tác của hắn đều chậm rãi, dứt khoát, toát lên một vẻ an nhiên tự tại, hoàn toàn đối lập với sự lo lắng bủa vây xung quanh. Hắn pha trà, rồi nhẹ nhàng đặt ba chén trà trước mặt các đồng hữu, tự mình nâng một chén lên nhấp một ngụm nhỏ.
Ánh mắt hắn, sâu thẳm như hồ thu, quét qua từng người, như đã nhìn thấu mọi suy nghĩ, mọi lo toan trong lòng họ. Không còn chút mệt mỏi hay do dự nào, chỉ còn lại sự kiên định. Hắn nhẹ nhàng đặt chén trà xuống, tiếng va chạm nhỏ của chén sứ với mặt bàn gỗ vang lên rõ ràng trong không gian tĩnh mịch. Hắn nhìn thẳng vào mắt Lăng Nguyệt, rồi đến Dương Quân, và cuối cùng là Mộ Dung Tuyết, khuôn mặt thanh tú không chút dao động, giọng nói trầm ấm nhưng lại chứa đựng một sức nặng phi thường, một sự thật đủ để gây chấn động tâm can:
"Không cần cứu. Đã đến lúc để nó hoàn thành."
Lời nói của Tạ Trần, đơn giản nhưng lại vang vọng như sấm sét giữa trời quang. Lăng Nguyệt Tiên Tử bỗng chốc cứng đờ người, đôi mắt phượng mở lớn vì kinh ngạc. Dương Quân lùi lại nửa bước, vẻ mặt từ kinh ngạc chuyển sang khó hiểu. Mộ Dung Tuyết khẽ run tay, chén trà trên tay nàng suýt chút nữa rơi xuống. Không cần cứu? Thiên Đạo không cần cứu? Lời nói này, giống như một lời đại nghịch bất đạo, dám chống lại cả một trật tự đã tồn tại vạn cổ. Nhưng nhìn vào đôi mắt của Tạ Trần, họ không thấy sự điên rồ hay ngông cuồng, mà chỉ là một sự bình thản tuyệt đối, một niềm tin vững chắc vào điều hắn vừa nói. Hoàng hôn đã gần tắt, để lại một khoảng không gian chìm trong bóng tối lờ mờ, chỉ có những ngọn nến trong quán bắt đầu lung linh, soi rọi vào những gương mặt đang tràn ngập cảm xúc phức tạp.
***
Đêm khuya đã buông xuống hoàn toàn, bao trùm Thành Vô Song trong một màn sương mỏng và cái lạnh se sắt. Ánh trăng vằng vặc treo lơ lửng trên đỉnh trời, xuyên qua khung cửa sổ, rọi những vệt sáng bạc lên nền quán sách. Bên trong, không khí vẫn đặc quánh một sự căng thẳng và mong chờ. Sau lời tuyên bố gây chấn động của Tạ Trần, Lăng Nguyệt, Dương Quân và Mộ Dung Tuyết đều im lặng, chờ đợi hắn giải thích.
Tạ Trần không để họ chờ lâu. Hắn lại nhẹ nhàng rót thêm trà, mùi trà đã nguội đi một chút, nhưng vẫn giữ được sự thanh khiết. Hắn bắt đầu kể, giọng nói trầm ấm, đều đều như tiếng suối chảy, nhưng mỗi lời hắn nói ra đều mang sức nặng của những triết lý sâu xa. Hắn kể về chuyến đi đến Phật Sơn Tự, về Vô Danh Tăng và những lời chỉ dạy về 'Hư Vô'. Hắn không che giấu sự băn khoăn ban đầu của mình, cũng như sự giác ngộ cuối cùng khi chứng kiến đóa hoa sen trắng nở rộ rồi tan biến vào hư không, như một minh chứng cho quy luật của vũ trụ.
"Thiên Đạo," Tạ Trần bắt đầu, ánh mắt tĩnh lặng nhìn sâu vào ba người, "không phải đang hủy diệt, mà là đang hoàn thành sứ mệnh của nó. Vạn vật hữu sinh hữu diệt, hữu thịnh hữu suy. Thiên Đạo cũng vậy. Nó đã duy trì trật tự này quá lâu, đến mức tự thân nó cũng đã kiệt quệ, tự biến mình thành một chấp niệm, một gánh nặng. Sự suy yếu của nó, sự 'mất người' của các tu sĩ, đó không phải là một sự trừng phạt, mà là dấu hiệu của một vòng xoay đã đến hồi kết."
Dương Quân nhíu mày, vẫn còn chút khó hiểu: "Nhưng nếu Thiên Đạo hoàn thành sứ mệnh, chẳng phải nhân gian sẽ chìm vào hỗn loạn sao? Chúng ta sẽ không còn linh khí, không còn tu tiên, không còn bất cứ thứ gì để chống lại những tai ương?"
Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc: "Chính vì chúng ta đã quá phụ thuộc vào 'linh khí', vào 'tu tiên', vào cái gọi là 'Thiên Đạo' mà chúng ta đã đánh mất chính mình, đánh mất 'nhân tính'. Khát vọng thành tiên, trường sinh bất tử đã biến con người thành những kẻ tham lam, vô cảm. Cái giá phải trả cho quyền năng đó, chính là sự 'mất người'." Hắn dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua Lăng Nguyệt, người từng là một tiên tử cao ngạo, giờ đây đã chịu đựng bao nỗi đau vì gánh nặng của tiên giới. "Vô Danh Tăng đã nói, 'Hư Vô' là sự trống rỗng cần thiết để vạn vật tái sinh. Thiên Đạo không cần được 'cứu', mà cần được 'hoàn thành'. Chúng ta, nhân gian, phải chấp nhận sự 'hư vô' đó để vạn vật tái sinh."
"Và ta," Tạ Trần nói tiếp, giọng nói trở nên kiên định hơn bao giờ hết, "sẽ là 'điểm neo' cho sự tái sinh ấy. Điểm neo giữ cho nhân gian không bị cuốn vào vòng xoáy hư ảo. Vai trò của ta không phải là 'vá trời' hay 'chống lại Thiên Đạo' theo cách đối đầu, mà là 'tiếp nhận sự kế thừa' và 'kiến tạo' một trật tự mới."
Lăng Nguyệt Tiên Tử im lặng một lúc lâu, ánh mắt nàng phức tạp, những lời của Tạ Trần như chạm đến tận sâu thẳm tâm hồn nàng. Nàng đã từng chứng kiến quá nhiều sự tàn khốc, quá nhiều sự 'mất người' trong giới tu tiên. Nỗi đau ấy, nỗi mệt mỏi ấy, giờ đây dường như có một lối thoát. Nàng khẽ hỏi, giọng nói trầm hơn bình thường: "Vậy... con đường của chúng ta... là gì?"
Tạ Trần nhìn thẳng vào nàng, rồi quay sang Dương Quân và Mộ Dung Tuyết. "Là Nhân Đạo. Là giữ lại nhân tính, là trân trọng từng khoảnh khắc sống, là không còn khát vọng hư ảo của sự bất tử. Là để con người được sống một đời bình thường, trọn vẹn. Là chấp nhận vòng xoay luân hồi, không cưỡng cầu trường sinh. Chúng ta sẽ kiến tạo một thế giới nơi không còn phân biệt tiên phàm, nơi mọi người đều bình đẳng, nơi nhân tính được đề cao hơn mọi thứ linh khí hay pháp bảo."
Hắn dùng ngón tay vẽ nhẹ một vòng tròn trên mặt bàn gỗ cũ kỹ, tượng trưng cho vòng luân hồi không ngừng nghỉ, cho một sự khởi đầu mới từ cái kết thúc. "Đây không phải là sự yếu đuối, mà là sức mạnh. Sức mạnh của sự sống, của sự tồn tại một cách chân thật nhất. Chúng ta không cần dựa vào Thiên Đạo để tồn tại. Chúng ta là nhân gian, và chúng ta sẽ tự xây dựng 'Nhân Đạo' của riêng mình."
Mộ Dung Tuyết, nãy giờ vẫn im lặng lắng nghe, giờ đây khẽ thở dài, vẻ mặt nàng giãn ra. Nàng đã từng nói: "Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo. Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính?" Lời nói của Tạ Trần, dường như đã giải đáp tất cả những băn khoăn, những nỗi đau mà nàng đã mang trong lòng bấy lâu. "Vậy... chúng ta sẽ làm gì đây, Tạ huynh?"
Dương Quân giờ đây không còn vẻ khó hiểu, thay vào đó là ánh mắt rực sáng của lý tưởng và nhiệt huyết. "Chúng ta sẽ làm gì để kiến tạo Nhân Đạo đó? Sẽ có rất nhiều sự phản kháng, Tạ huynh. Từ những tông môn vẫn còn chấp niệm với quyền năng, với sự bất tử, cho đến những kẻ như Bạch Vô Thường, chúng sẽ không để yên."
Tạ Trần gật đầu, ánh mắt không hề dao động. "Đúng vậy. Con đường này sẽ vô cùng gian nan. Nhưng chúng ta không còn lựa chọn nào khác. Thiên Đạo đang sụp đổ, và chúng ta phải chuẩn bị cho kỷ nguyên mới. Không phải để chống lại nó, mà để tiếp nhận nó. Chúng ta sẽ bắt đầu bằng cách bảo vệ những gì còn lại, bảo vệ những 'điểm neo' nhân tính, những phàm nhân vô tội. Chúng ta sẽ tìm cách hướng dẫn họ, để họ không bị cuốn vào vòng xoáy hỗn loạn của linh khí suy yếu và sự 'mất người'."
Hắn nhìn từng người, ánh mắt chứa đựng một niềm tin mãnh liệt, một lời hứa hẹn không chỉ cho riêng họ, mà cho toàn bộ nhân gian. Đêm khuya tĩnh mịch, chỉ có tiếng gió khẽ rít qua khe cửa, và ánh nến lung linh hắt bóng những gương mặt đang tràn đầy quyết tâm. Mỗi người đều nhận ra, gánh nặng mà Tạ Trần đang gánh vác, giờ đây cũng là gánh nặng của chính họ. Và họ, đã sẵn sàng để bước đi cùng hắn trên con đường mang tên 'Nhân Đạo'.
***
Sáng hôm sau, rạng đông vừa hé, những tia nắng đầu tiên đã len lỏi qua làn sương mỏng, nhuộm vàng đỉnh các mái nhà của Thành Vô Song. Không khí buổi sớm mai thanh khiết và se lạnh, mang theo mùi của đất ẩm và cỏ cây. Trong quán sách nhỏ của Tạ Trần, những ngọn nến đã tắt, chỉ còn ánh sáng tự nhiên tràn vào, soi rõ những gương mặt đã thức trắng đêm. Lăng Nguyệt, Dương Quân và Mộ Dung Tuyết ngồi đó, tuy có chút mệt mỏi nhưng ánh mắt họ lại rực rỡ một niềm tin mới, một sự kiên định chưa từng có.
Đúng lúc đó, một tiếng bước chân dứt khoát vang lên từ bên ngoài. Bách Lý Hùng bước vào, thân hình vạm vỡ của hắn lấp đầy khung cửa. Khuôn mặt vuông vức, râu quai nón rậm rạp của hắn ánh lên vẻ phong trần và sự nghiêm nghị. Hắn vừa trở về sau khi chứng kiến những cảnh tượng hỗn loạn bên ngoài thành, nơi linh khí suy yếu đã bắt đầu gây ra những ảnh hưởng tiêu cực đến đời sống phàm nhân. Dạ Lan đã báo tin cho hắn về cuộc gặp gỡ này, và hắn đã không quản đường xa mà đến, mang theo một nỗi lo lắng khôn nguôi cho vận mệnh nhân gian.
Bách Lý Hùng đi thẳng đến trước bàn, ánh mắt sắc bén quét qua Tạ Trần, rồi đến Lăng Nguyệt và Dương Quân. Hắn không nói lời nào, chỉ trầm giọng nói: "Ta đã nghe Dạ Lan nói về những gì các ngươi đang thảo luận. Tạ huynh, ta đã chứng kiến. Các phàm nhân đang sợ hãi. Sự hỗn loạn đã bắt đầu lan tràn, và những kẻ tu sĩ... họ dường như đã mất đi lý trí. Ta đã thấy những cảnh tượng không thể chấp nhận được." Giọng nói hắn trầm hùng, chứa đựng sự phẫn nộ và tuyệt vọng.
Tạ Trần chỉ khẽ gật đầu, ra hiệu cho Bách Lý Hùng ngồi xuống. Hắn không cần phải kể lại chi tiết. Bách Lý Hùng đã tự mình chứng kiến những bằng chứng rõ ràng nhất cho lời nói của hắn. Tạ Trần nhìn thẳng vào mắt Bách Lý Hùng, rồi bắt đầu lặp lại những triết lý về 'Nhân Đạo', về sự 'hoàn thành' của Thiên Đạo, và vai trò của con người trong kỷ nguyên mới. Hắn nói về việc trân trọng nhân tính, về sự sống bình thường, về việc chấp nhận luân hồi thay vì cưỡng cầu bất tử.
Bách Lý Hùng lắng nghe từng lời, vẻ mặt nghiêm nghị dần chuyển sang sự thấu hiểu, rồi cuối cùng là một niềm tin tưởng tuyệt đối. Hắn là một người phàm nhân, một dũng tướng đã quen với việc bảo vệ lãnh thổ, bảo vệ con người bằng chính sức mạnh của mình, không hề tin vào những điều huyền ảo của tu tiên. Những lời của Tạ Trần, giống như một luồng gió mát lành thổi bay đi những ngờ vực, những nỗi sợ hãi đã đè nặng trong lòng hắn.
Cuối cùng, Bách Lý Hùng đập mạnh bàn, tiếng va chạm dứt khoát vang vọng khắp quán sách. "Tạ huynh nói rất đúng! Nhân gian chúng ta đã quá mệt mỏi với sự tranh đấu của tiên gia, với những lời hứa hão huyền về sự bất tử. Nếu có con đường... xin hãy chỉ cho chúng ta! Bách Lý Hùng này xin thề sống chết theo!" Hắn đứng dậy, nắm chặt tay, ánh mắt rực cháy một ngọn lửa quyết tâm.
Tạ Trần nhìn Bách Lý Hùng, trong lòng hắn cảm thấy một sự ấm áp. Đây chính là sức mạnh của phàm nhân, sức mạnh của 'nhân tính' mà hắn muốn bảo vệ. Hắn khẽ nói: "Con đường đó đòi hỏi sự kiên cường và niềm tin vào chính mình, không phải vào thần linh. Chúng ta sẽ bắt đầu từ những điều nhỏ nhất: bảo vệ sự sống, bảo vệ nhân tính. Chúng ta sẽ xây dựng một trật tự mới, nơi mỗi người đều là một phần của 'Nhân Đạo', nơi họ tìm thấy giá trị của mình trong cuộc sống hiện tại, chứ không phải trong một tương lai hư ảo."
Đúng lúc đó, một con chim ưng xám tro sà xuống, đậu trên bệ cửa sổ, mang theo một ống thư nhỏ buộc ở chân. Đó là thư tín của Dạ Lan. Tạ Trần nhẹ nhàng gỡ ống thư, mở ra. Ánh mắt hắn lướt nhanh qua những dòng chữ, rồi dừng lại. Gương mặt hắn vẫn giữ vẻ bình tĩnh, nhưng những người xung quanh đều cảm nhận được một luồng khí lạnh lướt qua.
"Dạ Lan báo tin," Tạ Trần trầm giọng, "Dược Vương Cốc đã mất đi toàn bộ linh khí. Nhiều trưởng lão đã 'mất người', họ trở nên điên loạn, tấn công lẫn nhau. Quan trọng hơn, Bạch Vô Thường đã xuất hiện gần đó, mục tiêu... không rõ. Hắn đang hành động tàn bạo hơn bao giờ hết, dường như muốn đẩy nhanh quá trình 'hoàn thành' của Thiên Đạo bằng cách gieo rắc hỗn loạn."
Lời của Tạ Trần vừa dứt, một không khí nặng nề bao trùm căn phòng. Dược Vương Cốc là một trong những tông môn lớn, việc nó mất đi linh khí hoàn toàn là một dấu hiệu cực kỳ đáng ngại. Điều này chứng tỏ sự sụp đổ của Thiên Đạo đang diễn ra nhanh hơn bất kỳ ai có thể tưởng tượng. Và Bạch Vô Thường, kẻ đã từng là hiện thân của Thiên Đạo, giờ đây lại trở thành một mối đe dọa trực tiếp.
Tuy nhiên, Tạ Trần không hề dao động. Hắn hít một hơi thật sâu, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh sáng ban mai đã xua tan hoàn toàn màn đêm. Hắn đã sẵn sàng.
"Lăng Nguyệt," Tạ Trần bắt đầu, giọng nói đầy quyền uy nhưng vẫn giữ sự bình tĩnh, "nàng có thể liên lạc với những tông môn còn giữ được thiện niệm, những người vẫn còn trân trọng nhân tính. Họ sẽ là những 'điểm neo' quan trọng. Hãy tập hợp họ, truyền đạt ý tưởng về 'Nhân Đạo', và bảo vệ những nơi vẫn còn sự sống bình yên."
Lăng Nguyệt gật đầu, ánh mắt nàng đã chuyển từ lo lắng sang quyết tâm sắc bén. "Ta hiểu."
"Dương Quân," Tạ Trần tiếp tục, "ngươi hãy tập trung bảo vệ các phàm nhân yếu thế. Trấn an họ, giúp họ vượt qua nỗi sợ hãi. Hỗ trợ họ xây dựng những cộng đồng tự cường, không dựa dẫm vào linh khí hay tu sĩ. Sự sống của phàm nhân, chính là nền tảng của 'Nhân Đạo'."
Dương Quân đứng thẳng người, hào hứng đáp: "Đệ sẽ làm hết sức!"
"Mộ Dung Tuyết," Tạ Trần nhìn nàng, "nàng có tri thức rộng lớn và y thuật cao siêu. Hãy thu thập thông tin về sự suy yếu của linh khí, về cách nó ảnh hưởng đến con người. Chuẩn bị cho những thảm họa sắp tới, về cả thể chất lẫn tinh thần. Chúng ta cần những người có thể chữa lành vết thương, không chỉ của thể xác mà còn của tâm hồn."
Mộ Dung Tuyết khẽ gật đầu, ánh mắt nàng toát lên vẻ thấu hiểu và lòng trắc ẩn. "Vãn bối sẽ không phụ lòng Tạ huynh."
Cuối cùng, Tạ Trần quay sang Bách Lý Hùng: "Bách Lý huynh, huynh có uy tín trong giới phàm nhân. Hãy tổ chức lực lượng tự vệ, bảo vệ lẫn nhau. Đồng thời, hãy truyền bá tư tưởng 'Nhân Đạo' một cách khéo léo, để họ hiểu rằng sức mạnh không chỉ đến từ linh khí, mà còn từ sự đoàn kết, từ chính bản thân họ. Hãy cho họ thấy rằng họ có thể tự mình kiến tạo một tương lai tốt đẹp."
Bách Lý Hùng đấm ngực, ánh mắt kiên nghị. "Ta hiểu rồi. Cứ giao cho ta!"
Nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh sáng ban mai bắt đầu xua tan màn đêm, Tạ Trần biết rằng con đường phía trước sẽ đầy chông gai. Bạch Vô Thường sẽ không ngừng truy đuổi, Ma Chủ Cửu U có thể sẽ lợi dụng thời cơ để hành động, và những tông môn cố chấp sẽ không dễ dàng chấp nhận 'Nhân Đạo'. Nhưng bên trong quán sách nhỏ này, một ngọn lửa hy vọng và quyết tâm đã được thắp lên. Một ngọn lửa không phải để đốt cháy, mà để soi sáng con đường 'Nhân Đạo' giữa bối cảnh Thiên Đạo đang sụp đổ. Chuyến đi của hắn, của họ, đã thực sự bắt đầu.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.