Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 444: Lời Khuyên Cuối Cùng Của Vô Danh: Vòng Xoay Hư Vô

Ánh bình minh đầu tiên nhuộm hồng rặng núi xa xăm, lướt qua những mái nhà rơm đơn sơ của Thôn Lạc Hồng, rồi đậu lại trên khung cửa sổ nhỏ của quán sách. Tạ Trần ngồi đó, tách trà thảo mộc còn ấm trên tay, đôi mắt sâu thẳm dõi theo những vệt sáng vàng cam đang dần xua đi màn đêm còn vương vấn. Làn da hắn vẫn trắng nhợt như thường lệ, không hề có vẻ phong trần của kẻ phiêu bạt, mà thay vào đó là sự tinh anh, minh mẫn của một thư sinh đã dành cả đời để đọc sách và suy ngẫm. Mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng dải lụa đơn giản, tôn lên vẻ thanh thoát của gương mặt. Bộ áo vải bố màu xám nhạt hắn đang mặc hòa mình vào sắc thái trầm lắng của buổi sớm, không phô trương, không nổi bật, nhưng lại chứa đựng một sự tĩnh tại khó tả.

Sau đêm dài suy tư, sau lời hứa về một Nhân Đạo được cất lên trong sự kiên định, tâm trí Tạ Trần đã nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Cái gánh nặng về việc “vá trời” đã được gỡ bỏ, thay vào đó là sự chấp nhận một vòng luân hồi tất yếu, nơi Thiên Đạo sẽ kết thúc để nhường chỗ cho một kỷ nguyên mới. Hắn đã hiểu rằng, trách nhiệm của hắn không phải là chống lại sự suy tàn, mà là kiến tạo từ sự suy tàn ấy. Tuy nhiên, một nỗi băn khoăn mơ hồ vẫn còn vương vấn trong tâm khảm hắn, tựa như một sợi tơ vương mắc vào cành cây khô, dù mỏng manh nhưng lại đủ sức níu kéo những suy tư của hắn.

“Làm sao để một hệ thống đã ăn sâu vào tiềm thức vạn vật có thể tự nguyện nhường chỗ cho cái mới? Làm sao để không 'ép buộc' mà là 'dẫn dắt'?” Hắn thầm hỏi chính mình. Thiên Đạo, dù đang suy kiệt, vẫn là một quy tắc đã tồn tại hàng vạn năm, đã định hình nên tư duy, khát vọng của vô số chúng sinh. Từ tiên nhân đến phàm nhân, ai ai cũng tin vào sự tồn tại của nó, tin vào con đường tu tiên để trường sinh bất tử. Nay, hắn, một phàm nhân, lại muốn thay đổi cả một hệ thống tín ngưỡng, một lý tưởng đã ăn sâu vào máu thịt. Liệu hắn có đang quá kiêu ngạo? Liệu hắn có đang đi ngược lại với dòng chảy tự nhiên của vạn vật, dù chỉ là với tư cách một người kiến tạo?

Tiếng chim hót líu lo ngoài cửa sổ, tiếng gà gáy vang vọng từ phía sau vườn, và tiếng suối chảy róc rách không ngừng nghỉ như một bản hòa tấu bất tận của cuộc sống bình dị. Mùi đất ẩm sau đêm sương, mùi cỏ cây xanh non, và mùi khói bếp thoang thoảng bay lên từ những mái nhà hàng xóm, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bức tranh thanh bình, ấm cúng của Thôn Lạc Hồng. Chính những điều nhỏ bé, giản dị này là thứ Tạ Trần muốn bảo vệ, muốn kiến tạo một kỷ nguyên để chúng được trường tồn. Nhưng để bảo vệ chúng, hắn phải đối mặt với một sự thay đổi vĩ đại, một cuộc cách mạng tư tưởng mà không hề có tiền lệ.

Hắn nhớ lại những lời Vô Danh Tăng đã nói: "Thiên Đạo không phải là ác, chỉ là một hệ thống đang chết... Giống như một chiếc áo đã quá cũ, dù có vá víu đến đâu, cũng sẽ có ngày mục nát và tan biến." Những lời ấy đã giúp hắn thấu triệt bản chất của sự suy tàn, nhưng lại chưa chỉ rõ con đường để xây dựng. Sự "mục nát và tan biến" là điều tất yếu, nhưng sự "tái sinh" sẽ diễn ra như thế nào, và Nhân Đạo sẽ được vun đắp ra sao trên nền tảng của sự trống rỗng ấy? Hắn không muốn một Nhân Đạo được xây dựng trên sự cưỡng ép, trên sự bài xích những khát vọng đã từng tồn tại. Hắn muốn một Nhân Đạo nơi con người tự nguyện tìm thấy giá trị trong cuộc sống bình thường, nơi họ không cần phải "mất người" để đổi lấy sức mạnh.

Sự trăn trở của Tạ Trần không phải là nỗi sợ hãi, mà là sự cẩn trọng của một người nhìn thấu nhân quả. Hắn biết rằng mọi hành động đều sẽ dẫn đến hệ quả, và một sự thay đổi lớn như vậy cần phải được thực hiện một cách khéo léo, thấu đáo, để không tạo ra những vết rạn nứt không thể hàn gắn trong nhân gian. Hắn không muốn trở thành một vị cứu tinh vĩ đại, ép buộc mọi người theo lý tưởng của mình. Hắn chỉ muốn là một điểm neo, một người dẫn dắt, một người gieo hạt giống. Nhưng gieo hạt như thế nào, vun trồng ra sao để cây đơm hoa kết trái mà không phải tước đi sự sống của những loài cây khác?

Hắn đứng dậy, bước ra khỏi quán sách nhỏ. Con đường đất còn ướt sương đêm, những bông hoa dại ven đường còn ngậm những giọt nước long lanh. Tiếng trẻ con nô đùa, tiếng người lớn gọi nhau í ới đã bắt đầu vang vọng khắp thôn. Một cảm giác thanh bình bao trùm lấy hắn, nhưng bên trong hắn, những câu hỏi vẫn xoáy sâu. Hắn cần một lời chỉ dẫn cuối cùng, một sự minh triết để xua tan đi nỗi băn khoăn còn sót lại. Một hình bóng gầy gò, khoác áo cà sa cũ nát, với đôi mắt nhắm hờ nhưng lại thấu triệt vạn vật hiện lên trong tâm trí hắn. Vô Danh Tăng.

Chỉ có vị Thiền sư ấy, người đã chứng kiến vô số vòng luân hồi, người đã thấu triệt bản chất của Đạo và hư vô, mới có thể cho hắn lời giải đáp. Hắn thu dọn vài vật dụng đơn giản vào một chiếc túi vải thô, chiếc áo vải bố đã cũ, và một ít bánh lương khô. Hắn không mang theo bất cứ thứ gì phô trương, đúng với bản chất của một thư sinh bình thường. Hắn không cần pháp khí hay thần thông, hắn chỉ cần sự minh triết.

Tạ Trần bước ra khỏi Thôn Lạc Hồng, nơi những con người bình dị đang bắt đầu một ngày mới. Hắn đi về phía đông, nơi có rặng núi sừng sững ẩn hiện trong màn sương sớm, nơi có Phật Sơn Tự, nơi Vô Danh Tăng đang tịnh tu. Mỗi bước chân của hắn đều vững vàng, không chút do dự, nhưng trong thâm tâm, hắn biết rằng chuyến đi này không chỉ là để tìm kiếm lời giải đáp, mà còn là để củng cố thêm niềm tin, để hoàn toàn chấp nhận con đường mà hắn đã chọn. Gió nhẹ thoảng qua, mang theo mùi hoa dại và tiếng suối reo, như một lời tiễn đưa nhẹ nhàng từ nhân gian, nơi hắn đã hứa sẽ bảo vệ và kiến tạo. Hắn đã sẵn sàng để đối mặt với sự thật cuối cùng, và để thực sự bắt đầu chuyến hành trình của một kỷ nguyên mới.

***

Tạ Trần đến Phật Sơn Tự vào buổi chiều tà, khi ánh nắng đã ngả vàng, trải dài trên những mái ngói cong rêu phong của ngôi chùa cổ kính. Tiếng chuông chùa ngân vang trầm bổng, hòa cùng tiếng mõ gõ đều đều từ sâu bên trong, tạo nên một không gian thanh tịnh, trang nghiêm, dường như tách biệt hoàn toàn khỏi những xô bồ của thế giới phàm tục. Tường gạch đã phủ đầy rêu xanh, những bức tượng Phật lớn ẩn mình dưới bóng cây cổ thụ, mang theo vẻ uy nghiêm nhưng cũng đầy từ bi. Mùi hương trầm thoang thoảng, mùi hoa sen từ những hồ nước nhỏ trong khuôn viên, và mùi đất ẩm ướt sau cơn mưa chiều nhẹ, tất cả quyện vào nhau, tạo nên một cảm giác an lạc khó tả.

Tạ Trần bước qua cánh cổng tam quan đã cũ kỹ, không khí mát mẻ của vùng núi bao trùm lấy hắn. Hắn không có vẻ vội vã, mỗi bước đi đều nhẹ nhàng, trầm tĩnh, như một người đã quen với sự yên bình của nơi đây. Dù đã có sự thanh thản nội tâm, nhưng sự hiện diện của Phật Sơn Tự vẫn mang đến cho hắn một cảm giác bình yên sâu sắc, như thể mọi gánh nặng đều có thể được gỡ bỏ ở chốn này. Hắn rảo bước qua những bậc đá đã mòn vẹt, tiến vào khu vực chính điện.

Một tiểu hòa thượng đầu trọc, mặc chiếc áo cà sa màu nâu đất còn hơi rộng so với thân hình nhỏ bé, đang quét dọn sân chùa. Vẻ mặt cậu bé ngây thơ, đôi mắt tròn xoe sáng lên khi nhìn thấy Tạ Trần. Cậu bé đặt cây chổi xuống, chắp tay trước ngực, cúi đầu cung kính.

"A Di Đà Phật! Khách quý đã đến. Sư phụ đã đợi công tử từ lâu." Giọng tiểu hòa thượng trong trẻo, không chút ngạc nhiên, như thể cậu bé đã biết trước sự xuất hiện của Tạ Trần.

Tạ Trần khẽ gật đầu, đáp lại lời chào. "Bần đạo Tạ Trần, mạo muội đến quấy rầy Đại Sư. Không biết Đại Sư đang ở đâu?"

Tiểu hòa thượng mỉm cười, nụ cười hồn nhiên làm sáng bừng cả khuôn mặt. "Sư phụ đang tịnh tu ở am nhỏ phía sau rừng trúc. Tiểu tăng sẽ dẫn công tử đến đó." Cậu bé quay người, dẫn Tạ Trần đi về phía sau chính điện, xuyên qua một khu vườn thiền được chăm sóc cẩn thận, với những tảng đá rêu phong và những bụi hoa sen đang hé nở. Tiếng chim hót líu lo từ những lùm cây, và tiếng mõ gõ đều đ��u từ phía am nhỏ vọng lại, càng làm tăng thêm vẻ thanh tịnh của nơi này.

Trong lúc đi, tiểu hòa thượng vẫn không ngừng nói về những điều mình học được từ Vô Danh Tăng. "Sư phụ thường bảo, Thiên Đạo suy yếu, nhưng đó cũng là một phần của quy luật. 'Hư vô sinh vạn vật, vạn vật quy hư vô'." Cậu bé lặp lại lời sư phụ với vẻ mặt nghiêm túc, dù có lẽ chưa thấu triệt hết ý nghĩa sâu xa của nó. "Sư phụ nói, chúng ta không nên sợ hãi sự thay đổi, mà nên đón nhận nó, như cây cỏ đón nhận mùa đông để chờ đợi mùa xuân."

Tạ Trần lắng nghe, trong lòng cảm thấy một sự liên kết kỳ lạ với những lời nói ấy. Những gì hắn đang trăn trở, dường như Vô Danh Tăng đã biết trước và đã gieo những hạt giống của sự thấu hiểu vào cả một tiểu hòa thượng nhỏ bé. Điều này càng củng cố niềm tin của hắn rằng Vô Danh Tăng chính là người có thể giúp hắn giải đáp những khúc mắc cuối cùng.

Khi đến trước am nhỏ, Tạ Trần thấy nó nằm ẩn mình giữa rừng trúc xanh biếc, một vẻ đơn sơ đến tột cùng. Mái ngói đã bạc màu, tường gạch cũ kỹ, không có bất cứ sự trang trí cầu kỳ nào. Chỉ có một bình hoa sen trắng tinh khiết đặt trên bệ đá trước cửa, và một cây liễu rủ bóng bên cạnh, lá xanh mướt lay động trong gió chiều.

Tiểu hòa thượng dừng lại, chắp tay nói: "Sư phụ ở bên trong ạ. Tiểu tăng xin phép lui."

Tạ Trần gật đầu cảm ơn, rồi bước vào am. Bên trong, không gian nhỏ hẹp và giản dị đến bất ngờ. Chỉ có một chiếc bồ đoàn đặt giữa phòng, một tượng Phật bằng gỗ mục đã sờn cũ, và một bình hoa sen trắng khác tỏa hương thơm dịu nhẹ. Vô Danh Tăng ngồi đó, thân hình gầy gò trong chiếc áo cà sa cũ nát, đôi mắt nhắm hờ, vẻ mặt bình thản như một tảng đá ngàn năm. Trên đỉnh đầu trọc lóc của ông vẫn còn sáu vết sẹo thiêu hương, minh chứng cho con đường tu hành khổ hạnh. Ông không cầm gậy thiền hay bát khất thực, chỉ đơn giản là ngồi đó, hòa mình vào không gian tĩnh lặng, như đã là một phần của am thất.

Tạ Trần cúi đầu thật sâu, cung kính chắp tay. "Vãn bối Tạ Trần, xin diện kiến Đại Sư."

Vô Danh Tăng từ từ mở mắt. Đôi mắt ấy không hề có vẻ sắc sảo hay uy nghiêm, mà lại hiền hòa như mặt hồ thu, nhưng lại sâu thẳm vô cùng, dường như có thể thấu triệt mọi suy nghĩ, mọi ngóc ngách trong tâm hồn Tạ Trần. Một nụ cười nhẹ nở trên môi ông, không cần Tạ Trần phải nói ra bất cứ điều gì, ông đã biết hắn đến vì điều gì.

"Ngươi đến rồi." Giọng Vô Danh Tăng trầm ấm, chậm rãi, nhưng lại vang vọng trong không gian tĩnh lặng của am thất, như tiếng chuông chùa giữa đêm khuya. "Ngồi xuống đi, tiểu huynh." Ông khẽ gật đầu chỉ vào chiếc bồ đoàn đối diện.

Tạ Trần tuân lệnh, nhẹ nhàng ngồi xuống, đối diện với Vô Danh Tăng. Hắn cảm thấy một sự bình yên kỳ lạ bao trùm lấy mình, như thể mọi nỗi băn khoăn, mọi trăn trở đều sẽ được giải đáp ở đây, trong không gian thanh tịnh này, dưới ánh mắt thấu triệt của vị Thiền sư. Hoàng hôn đã bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ khung cửa sổ nhỏ, và những làn gió nhẹ thoảng qua mang theo mùi hương của núi rừng, của hoa sen, và của sự giác ngộ.

***

Hoàng hôn dần buông xuống, biến không gian bên ngoài am thất thành một bức tranh huyền ảo của sắc cam, tím. Bên trong am, tiếng mõ gõ đều đều của Vô Danh Tăng vang vọng, nhịp nhàng như hơi thở của vạn vật, như dòng chảy bất tận của thời gian. Mùi hương trầm thoang thoảng, hòa quyện với hương hoa sen thanh khiết, tạo nên một bầu không khí thanh tịnh, tĩnh lặng, nơi mọi ưu phiền dường như đều tan biến. Tạ Trần ngồi đối diện Vô Danh Tăng, cảm nhận được sự thấu triệt từ ánh mắt hiền hòa nhưng sâu thẳm của vị Thiền sư, như thể ông đã nhìn thấu mọi nỗi băn khoăn, mọi khúc mắc còn vướng mắc trong tâm hồn hắn.

Không đợi Tạ Trần mở lời, Vô Danh Tăng đã khẽ cất tiếng, giọng nói trầm ấm, chậm rãi, mang theo triết lý của vạn vật. "Tiểu huynh, ngươi đến đây để tìm kiếm câu trả lời cho sự 'kiến tạo' trên nền tảng của sự 'hư vô', phải không?"

Tạ Trần giật mình. Hắn chưa hề nói ra điều đó, nhưng Vô Danh Tăng đã biết. Hắn cúi đầu, thành kính đáp: "Đúng vậy, Đại Sư. Vãn bối đã thấu triệt được sự tất yếu của vòng luân hồi, về cái chết của Thiên Đạo như một sự chuyển giao. Nhưng vãn bối vẫn còn băn khoăn về 'cách thức' để nhân gian có thể chấp nhận sự thay đổi này, làm sao để không 'ép buộc' mà là 'dẫn dắt' họ tìm thấy giá trị trong một kỷ nguyên không còn tiên."

Vô Danh Tăng mỉm cười nhẹ, đôi mắt nhắm hờ. "Vạn vật sinh ra từ hư vô, rồi lại trở về hư vô. Thiên Đạo cũng vậy. Nó không chết, nó hoàn thành vòng xoay của mình. Giống như một cái cây, sau khi đơm hoa kết trái, sẽ rụng lá, trả lại dưỡng chất cho đất mẹ. Đó không phải là sự chết chóc, mà là sự hoàn tất một chu kỳ, để rồi từ đó, những mầm non mới lại nảy nở."

Ông chậm rãi nói tiếp, mỗi lời đều như gõ vào tâm can Tạ Trần, xua tan đi từng lớp sương mù của sự nghi hoặc. "Thiên Đạo không phải là một thực thể cố định, nó là một vòng xoay, một quy luật. Sự 'suy yếu' và 'tan rã' của nó không phải là sự hủy diệt, mà là sự 'trở về hư vô' để nhường chỗ cho sự tái sinh. 'Vá trời' là đi ngược lại quy luật, là cố chấp níu giữ một chiếc áo đã mục nát, chỉ làm kéo dài sự đau khổ, sự ràng buộc của một quy tắc đã không còn phù hợp. Sự đau khổ của nhân gian, sự 'mất người' của tu sĩ, chính là minh chứng cho sự lỗi thời của quy luật ấy."

"Vậy 'Nhân Đạo' của tiểu huynh, chính là sự 'khai phá' từ cái 'hư vô' đó. Ngươi không chống lại Thiên Đạo, ngươi tiếp nhận nó, tiếp nhận sự trở về của nó, và từ đó, kiến tạo nên một vòng xoay mới." Vô Danh Tăng mở mắt, ánh mắt nhìn thẳng vào Tạ Trần, như muốn khắc sâu lời nói của mình vào tâm trí hắn. "Ngươi không cần phải ép buộc nhân gian. Ngươi chỉ cần chỉ ra con đường. Giống như nước chảy về chỗ trũng, gió thổi mây bay, vạn vật đều có quy luật tự nhiên của nó. Con người cũng vậy, họ sẽ tự tìm đến nơi mà họ tìm thấy sự bình yên, sự trọn vẹn, sự chân thực của cuộc sống."

Tạ Trần suy ngẫm từng lời của Vô Danh Tăng. "Nhưng... nhân gian sẽ ra sao khi không còn lý tưởng thành tiên, khi không còn một 'Thiên Đạo' để tin tưởng, để nương tựa?" Hắn vẫn còn chút lo lắng cho sự bơ vơ của chúng sinh.

"Khi một cánh cửa đóng lại, một cánh cửa khác sẽ mở ra, tiểu huynh." Vô Danh Tăng đáp, giọng vẫn bình thản. "Quan trọng là ngươi có dám bước qua ngưỡng cửa đó, và kiến tạo nên những gì nhân gian cần từ sự trống rỗng đó hay không. Hư vô không phải là không có gì, mà là khởi điểm của vạn vật. Từ hư vô, ý niệm đầu tiên được sinh ra, từ đó hình thành nên sự sống, nên Đạo mới."

Đúng lúc Vô Danh Tăng nói đến "sự trống rỗng" và "tái sinh", một luồng linh khí mờ ảo, vốn là tàn dư từ sự suy yếu của Thiên Đạo, bỗng ngưng tụ ngay giữa không trung trước mặt hai người. Luồng linh khí ấy không hề có vẻ hung tàn hay tiêu cực, mà lại thanh khiết đến lạ thường. Nó xoáy tròn một cách chậm rãi, rồi dần định hình thành một đóa hoa sen trắng thuần khiết, rực rỡ một khắc. Từng cánh hoa như được dệt nên từ ánh sáng mỏng manh nhất, tỏa ra một vầng hào quang dịu nhẹ, lan tỏa khắp am thất. Đóa sen không mang vẻ siêu phàm của tiên giới, mà lại có sự chân thật, bình dị của loài hoa nở giữa bùn lầy. Nó đứng đó, giữa hư không, như một biểu tượng của sự tái sinh, của vẻ đẹp được kiến tạo từ sự trống rỗng.

Rồi, cũng nhanh như khi xuất hiện, đóa hoa sen trắng kia bắt đầu tan biến. Không phải là tan biến một cách dữ dội hay đau đớn, mà là nhẹ nhàng hóa thành vô số hạt bụi li ti lấp lánh, rồi hòa vào không khí, không để lại bất cứ dấu vết gì, ngoại trừ một mùi hương sen thoang thoảng còn vương vấn.

Tạ Trần nín thở dõi theo toàn bộ quá trình. Đó không phải là một phép màu, mà là một thông điệp, một sự kiện bất ngờ từ chính Thiên Đạo – sự "hoàn thành" chứ không phải "hủy diệt". Thiên Đạo không còn, nhưng linh khí vẫn còn đó, và từ đó, một vẻ đẹp mới, một sự tái sinh mới đã nảy nở. Điều này cho thấy, ngay cả Thiên Đạo cũng có "ý chí" của riêng mình, chấp nhận sự "hoàn thành" của nó, mở ra một khả năng cho sự chuyển giao không hoàn toàn đối đầu, mà là một sự tiếp nối.

Vô Danh Tăng khẽ gõ nhẹ mõ ba tiếng, tiếng mõ vang lên trầm hùng, dứt khoát. "Vô thường. Sinh, trụ, dị, diệt. Đó là lẽ tất yếu của vạn vật, tiểu huynh. Ngay cả Thiên Đạo cũng không thoát khỏi vòng xoay ấy. Ngươi, với 'Nhân Quả Chi Nhãn' của mình, đã nhìn thấu được điều này. Giờ đây, ngươi hãy kiến tạo. Kiến tạo một Nhân Đạo nơi con người tìm thấy ý nghĩa trong từng hơi thở, từng hành động bình dị nhất, không cần phải khao khát những thứ hư ảo ngoài tầm với."

Lời nói của Vô Danh Tăng, cùng với sự kiện đóa sen trắng hư ảo, đã gỡ bỏ mọi nút thắt cuối cùng trong lòng Tạ Trần. Hắn hiểu rằng, gánh nặng của hắn không phải là "sửa chữa" một thứ đã lỗi thời, mà là chấp nhận sự "kết thúc" của nó như một quy luật tự nhiên. Và sau đó, bằng "Nhân Đạo" của mình, hướng dẫn nhân gian xây dựng một kỷ nguyên mới trên nền tảng của "hư vô" đó. Hắn không còn là người "chống lại" Thiên Đạo, mà là người "kế thừa" và "kiến tạo".

Gánh nặng mà hắn cảm thấy đêm qua, giờ đây không còn là một tảng đá đè nén, mà đã biến thành một trách nhiệm thiêng liêng, một con đường rõ ràng. Nỗi sợ hãi mơ hồ về sự "ngược lại Thiên Đạo" đã tan biến, thay vào đó là một sự bình thản tuyệt đối, một niềm tin vững chắc vào con đường mình đã chọn. Hắn không còn tự hỏi "làm sao", mà đã nhìn thấy "con đường".

***

Đêm khuya đã buông xuống hoàn toàn, bao trùm Phật Sơn Tự trong một vẻ tĩnh lặng tuyệt đối. Ánh trăng thanh xuyên qua khung cửa sổ nhỏ của am thất, rải những vệt sáng bạc lên nền đất, tạo nên một không gian hư ảo và thiêng liêng. Tiếng mõ của Vô Danh Tăng đã ngừng, chỉ còn lại sự yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng gió nhẹ thoảng qua kẽ lá trúc bên ngoài. Mùi hương trầm và sen vẫn còn vương vấn, như một dấu ấn của khoảnh khắc giác ngộ vừa qua.

Tạ Trần ngồi đó, đôi mắt sáng rực, không còn chút ưu tư hay băn khoăn nào. Gương mặt thư sinh gầy gò của hắn, dưới ánh trăng, ánh lên vẻ thanh thoát và kiên định đến lạ thường. Hắn đã tìm thấy câu trả lời, không phải là một câu trả lời được thốt ra bằng lời nói, mà là một sự thấu triệt đến từ tận cùng tâm hồn, được củng cố bởi lời giảng của Vô Danh Tăng và sự kiện hoa sen hư ảo. Hắn đã hiểu rằng, sự sụp đổ của Thiên Đạo không phải là tận thế, mà là sự mở đầu. Và vai trò của hắn không phải là chống lại nó, mà là dẫn dắt nhân gian đi qua ngưỡng cửa của hư vô, để kiến tạo một kỷ nguyên mới trên nền tảng của sự trống rỗng ấy.

"Ta hiểu rồi." Tạ Trần khẽ nói, giọng trầm ấm, chứa đựng sự thanh thản và một niềm tin mãnh liệt. "Cảm ơn Đại Sư đã chỉ lối."

Vô Danh Tăng mỉm cười, nụ cười hiền hòa lan tỏa khắp gương mặt gầy guộc của ông. Ông khẽ gõ nhẹ mõ ba tiếng cuối cùng, tiếng mõ vang lên dứt khoát, như một lời kết thúc cho một chương cũ và mở ra một chương mới. "Chuyến đi của ngươi đã bắt đầu rồi, Tạ Trần."

Lời nói của Vô Danh Tăng không phải là một lời tiên tri, mà là một lời khẳng định. Hắn đã chấp nhận số phận, chấp nhận gánh nặng của một kỷ nguyên, và quan trọng hơn, hắn đã tìm thấy con đường để thực hiện nó. Sự bình thường mà hắn hằng khao khát, nay không còn là một ước mơ cá nhân, mà đã trở thành lý tưởng để hắn kiến tạo cho toàn bộ nhân gian.

Tạ Trần từ từ đứng dậy. Bóng lưng hắn, vốn mảnh khảnh, giờ đây lại toát lên một vẻ vững vàng, kiên định đến khó tin. Hắn cúi đầu thật sâu, một lần nữa bày tỏ lòng biết ơn vô hạn đối với Vô Danh Tăng. "Vãn bối xin cáo từ."

Không quay đầu lại, Tạ Trần bước ra khỏi am thất. Mỗi bước chân của hắn đều dứt khoát, không chút do dự. Hắn bước qua khu vườn trúc tĩnh lặng, dưới ánh trăng bạc, bóng hắn đổ dài trên con đường mòn. Không khí đêm khuya thanh mát, mang theo mùi hương của cỏ cây và sương đêm. Tâm trí hắn giờ đây hoàn toàn trong sáng, không còn một chút băn khoăn hay nghi hoặc. Hắn đã nhìn thấy con đường phía trước, dù gian nan, dù đầy thách thức, nhưng đó là con đường mà hắn sẽ bước đi, với tất cả sự kiên định và niềm tin của một phàm nhân mang trong mình lời hứa về một Nhân Đạo mới.

Sự kiện hoa sen hư ảo đã chứng minh cho Tạ Trần thấy rằng ngay cả Thiên Đạo cũng có vòng xoay của nó, và sự kết thúc không phải là tận diệt, mà là sự chuyển hóa. Ma Chủ Cửu U có thể đang âm thầm chờ đợi thời cơ, nhưng Tạ Trần tin rằng, sức mạnh của Nhân Đạo, của sự đoàn kết và tình yêu thương, sẽ là bức tường thành vững chắc nhất. Hắn không còn sợ hãi sự sụp đổ của Thiên Đạo, mà đã sẵn sàng để kiến tạo.

Bước ra khỏi cổng chùa, nhìn về phía chân trời vẫn còn mịt mờ trong màn đêm, Tạ Trần biết rằng một kỷ nguyên mới đang chờ đợi. Những hành động cụ thể, những quyết định quan trọng s�� cần được đưa ra. Nhưng giờ đây, hắn đã sẵn sàng. Hắn đã là một phần của vòng luân hồi vĩ đại, không chỉ là người chứng kiến, mà là người kiến tạo. Chuyến đi của hắn, đúng như lời Vô Danh Tăng đã nói, đã thực sự bắt đầu.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free