Nhân gian bất tu tiên - Chương 443: Linh Hồn Nhân Gian: Gánh Nặng Và Lời Hứa
Ánh lửa bập bùng đêm qua đã tắt, nhưng hơi ấm của nó dường như vẫn còn vương vấn trong tâm trí Tạ Trần. Hắn rời khỏi căn nhà gỗ nhỏ, nơi các đồng hữu vẫn còn chìm trong giấc ngủ sau một đêm dài luận đàm, và bước chân ra ngoài khi màn đêm vừa mới nhường chỗ cho rạng đông. Thôn Lạc Hồng, một cái tên bình dị như chính cảnh sắc nơi đây, vẫn còn chìm trong màn sương mỏng, bảng lảng vờn quanh những mái nhà rơm cũ kỹ.
Hắn tìm đến một bờ suối nhỏ, nơi dòng nước trong vắt róc rách chảy qua những phiến đá cuội trơn nhẵn, mang theo hơi lạnh của núi rừng. Những ngôi nhà gỗ đơn giản, tường đất mộc mạc, mái rơm đã ngả màu thời gian, nằm yên bình ẩn mình giữa những vạt ruộng đồng xanh tươi còn đọng hơi sương. Tiếng chim hót líu lo từ những tán cây cổ thụ ven suối, tiếng gà gáy văng vẳng từ xa, và đâu đó là tiếng trẻ con nô đùa, cười nói vọng lại từ đầu thôn, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản hòa tấu của sự sống, của một cuộc đời bình dị mà Tạ Trần hằng khao khát. Mùi đất ẩm sau đêm sương, mùi cỏ cây hoang dại và cả mùi khói bếp thoang thoảng từ những căn nhà đã thức giấc, tất cả đều mang đến một cảm giác yên bình, tĩnh lặng đến nao lòng. Không khí trong lành, mát mẻ xua tan đi sự mệt mỏi còn sót lại, nhưng lại không thể xua đi gánh nặng vô hình đang đè nặng trong tâm trí hắn.
Tạ Trần ngồi xuống một phiến đá lớn ven suối, ánh mắt xa xăm nhìn về phía những ngọn núi mờ sương, nơi đỉnh núi vẫn còn ẩn hiện trong lớp voan trắng của buổi sớm. Gió nhẹ lướt qua, mơn man trên làn da trắng nhợt của hắn, khiến vạt áo vải bố cũ kỹ khẽ bay. Hắn, một thư sinh gầy gò, không có vẻ cường tráng của người luyện võ hay khí chất siêu phàm của tu sĩ, giờ đây lại mang trên vai vận mệnh của toàn bộ nhân gian.
"Bình thường... cuộc sống bình thường." Hắn khẽ thì thầm trong lòng, giọng nói như tan vào không gian tĩnh mịch. "Liệu còn có thể tồn tại nữa không?" Khao khát một cuộc sống đơn giản, được an nhiên đọc sách bên khung cửa sổ, pha một ấm trà thơm ngát, hay chỉ đơn giản là ngắm nhìn cảnh vật bốn mùa luân chuyển, giờ đây lại trở thành một thứ xa xỉ, một giấc mộng hão huyền. Đêm qua, hắn đã cùng các đồng hữu phác thảo nên một "Nhân Đạo" mới, một kỷ nguyên nơi con người không cần tu tiên, không cần sùng bái sức mạnh, mà sống trọn vẹn với nhân tính, với những giá trị cơ bản nhất của sự tồn tại. Nhưng để đạt được điều đó, cái giá phải trả sẽ là gì? Và ai sẽ là người gánh vác nó?
Hắn trầm tư, bàn tay thon dài khẽ nhặt một viên đá cuội nhỏ, nhẵn nhụi vì dòng chảy của thời gian, rồi ném nhẹ xuống mặt nước. "Tõm!" Một tiếng động nhỏ vang lên, và những gợn sóng lăn tăn lan tỏa ra khắp mặt suối, phá vỡ sự tĩnh lặng. Giống như cuộc đời hắn, một viên đá nhỏ bị ném vào dòng chảy định mệnh, tạo nên những biến động không ngừng. Từng gợn sóng ấy, tựa như từng quyết định, từng lời nói, từng hành động của hắn, đều có khả năng định đoạt vận mệnh thế giới. Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu Tạ Trần: Sự bình thường mà hắn khao khát, liệu có phải là một chấp niệm? Liệu hắn có đang cố chấp níu giữ một điều đã không còn thuộc về hắn, một khi hắn đã trở thành "điểm neo nhân quả" của thế giới này?
Cái gánh nặng của một kỷ nguyên mới, của hàng triệu sinh linh phàm nhân không tu tiên, không còn niềm tin vào tiên giới, tất cả đều đang đổ dồn lên vai hắn. Nó không phải là một gánh nặng hữu hình, mà là một sức ép vô hình, bóp nghẹt tâm can. Hắn tự hỏi, một phàm nhân như hắn, không thần thông, không pháp lực, liệu có đủ sức để gánh vác trách nhiệm lớn lao đến nhường ấy? "Trách nhiệm này, liệu ta có gánh nổi?" Lời tự vấn vang vọng trong tâm khảm, nặng nề như một tảng đá. Hắn không sợ cái chết, không sợ gian khổ, nhưng lại sợ hãi sự thất bại, sợ hãi rằng những người đặt niềm tin vào hắn sẽ phải thất vọng, sợ hãi rằng "Nhân Đạo" mà hắn và các đồng hữu hằng mong mỏi sẽ mãi chỉ là một giấc mộng. Sự suy tàn của Thiên Đạo không chỉ là sự suy yếu của linh khí, mà còn là sự sụp đổ của một niềm tin, một trật tự đã tồn tại hàng vạn năm. Việc xây dựng lại từ đống tro tàn ấy, sẽ đòi hỏi không chỉ trí tuệ, mà còn là sự kiên cường, lòng dũng cảm phi thường.
Tạ Trần nhắm mắt lại, cảm nhận hơi gió se lạnh thổi qua, mang theo một nỗi ưu tư vô định. Hắn tựa như một con thuyền nhỏ giữa biển cả mênh mông bão tố, không biết bến bờ sẽ ở đâu. Nhưng sâu thẳm trong lòng, hắn biết mình không thể lùi bước. Hắn đã chấp nhận, đã gieo hạt giống, giờ đây phải vun trồng. Khát vọng bình thường của hắn, paradoxically, lại chính là động lực lớn nhất. Hắn muốn kiến tạo một thế giới n��i mọi người có thể sống bình thường, không cần phải cầu cạnh tiên nhân, không cần phải đánh đổi nhân tính để sinh tồn. Đó là một con đường đầy chông gai, nhưng cũng là con đường duy nhất mà hắn nhìn thấy, con đường của "Nhân Đạo".
Mặt trời dần lên cao, những tia nắng dịu dàng xuyên qua tán lá cây, đậu trên vai Tạ Trần, sưởi ấm thân hình gầy gò của hắn. Hắn mở mắt, nhìn những gợn sóng vẫn còn lăn tăn trên mặt suối, rồi thở ra một hơi thật dài, như muốn trút bỏ đi phần nào gánh nặng trong lòng. Bình minh của một ngày mới, cũng là bình minh của một kỷ nguyên mới, đầy thử thách nhưng cũng tràn đầy hy vọng. Hắn biết, hắn không còn đơn độc. Những người đồng hành của hắn, với niềm tin vững chắc vào "Nhân Đạo", sẽ cùng hắn vượt qua mọi phong ba bão táp.
***
Khi nắng đã lên cao hơn, nhuộm vàng cả không gian thôn Lạc Hồng, Dương Quân và Mộ Dung Tuyết đã tìm thấy Tạ Trần. Dương Quân, với dáng vẻ thư sinh nhưng không kém phần anh tuấn, mái tóc đen dài được buộc cao gọn gàng, trên tay bưng một bát cháo nóng hổi, nghi ngút khói. Hắn bước đến gần Tạ Trần, ánh mắt sáng rỡ nhưng cũng không giấu được vẻ lo lắng. Mộ Dung Tuyết, dịu dàng và thanh lịch trong bộ y phục xanh ngọc của y sư, với gương mặt toát lên vẻ thông minh và một nỗi buồn khó tả, khẽ khàng ngồi xuống bên cạnh Tạ Trần, không nói gì, chỉ im lặng ở bên cạnh hắn, ánh mắt thấu hiểu như có thể nhìn thấu tâm can. Sự hiện diện của họ, như một luồng gió mát lành xua đi nỗi cô độc đang vây lấy Tạ Trần.
Dương Quân đặt bát cháo xuống phiến đá bên cạnh Tạ Trần, giọng nói trầm ấm mà dứt khoát vang lên: “Tạ huynh, ăn chút gì đi. Đêm qua huynh chưa nghỉ ngơi nhiều.” Hắn biết Tạ Trần đã dành trọn đêm để suy nghĩ, để cân nhắc về những con đường phía trước, về cái gánh nặng vô hình mà hắn đã tự nguyện gánh vác. “Thân thể là cái gốc của mọi sự. Dù lý tưởng có cao cả đến đâu, cũng cần có sức lực để thực hiện.” Dương Quân nói thêm, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào Tạ Trần.
Tạ Trần khẽ gật đầu, chấp nhận sự quan tâm của bằng hữu. Hắn nhìn vào bát cháo, hơi ấm từ đó tỏa ra không chỉ làm dịu đi cái lạnh của buổi sớm, mà còn làm ấm lòng hắn. Sau một thoáng im lặng, Dương Quân lại tiếp tục, giọng nói mang theo chút ưu tư nhưng cũng đầy nhiệt huyết: “Tình hình bên ngoài ngày càng tệ, Tạ huynh. Tin tức từ những thương nhân, những lữ khách vừa ghé qua thôn, đều cho thấy sự suy yếu của Thiên Đạo càng trở nên rõ rệt. Những nơi linh khí cạn kiệt đang lan rộng như vết dầu loang trên vải lụa. Phàm nhân ở những vùng đất ấy, họ không chỉ đối mặt với cái đói, cái lạnh, mà còn là sự tuyệt vọng đang gặm nhấm linh hồn. Các tông môn vẫn cố chấp vào con đường ‘vá trời’ của mình, hao tổn vô số linh thạch, bảo vật, thậm chí là sinh mệnh của đệ tử, nhưng kết quả vẫn chỉ là những vết rách ngày càng lớn hơn. Họ đang tự lừa dối mình, tự lừa dối nhân gian. Nhưng nhân gian… họ cần một lối đi khác, một con đường thực sự để tự cứu lấy mình, chứ không phải chờ đợi một vị tiên thần nào đó ban phát ân huệ.”
Nghe những lời của Dương Quân, Tạ Trần ngước nhìn hai người bạn, đôi mắt sâu thẳm ánh lên một tia phức tạp. Hắn biết, những gì Dương Quân nói đều là sự thật phũ phàng mà hắn đã nhìn thấy bằng “Nhân Quả Chi Nhãn” của mình. Các tông môn, với chấp niệm về sự bất tử, về quyền năng, đang kéo lê Thiên Đạo vào một cái chết đau đớn hơn, và đồng thời đẩy phàm nhân vào vực thẳm của sự tuyệt vọng. Khát vọng thành tiên, trong bối cảnh Thiên Đạo suy yếu, đã trở thành một lời nguyền, một chấp niệm khiến con người “mất người” hơn bao giờ hết.
Mộ Dung Tuyết, sau khi lắng nghe cẩn thận, cuối cùng cũng cất tiếng, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng, như một dòng suối mát chảy qua tâm hồn đang hỗn loạn của Tạ Trần: “Vô Danh Tăng từng nói, không có gì là vĩnh cửu. Kể cả Thiên Đạo. Mọi sự vật trong vũ trụ này đều tuần hoàn, đều có sinh, có diệt. Sự suy yếu của Thiên Đạo có thể là kết thúc của một kỷ nguyên, nhưng cũng là khởi đầu cho một kỷ nguyên khác. Nhưng con người, với linh hồn của mình, mới là dòng chảy bất tận của luân hồi. Sinh mệnh của mỗi người, dù ngắn ngủi hay dài lâu, đều có ý nghĩa riêng. Giá trị của họ không nằm ở việc họ có thể thành tiên hay không, mà nằm ở chính sự tồn tại, sự sống, sự cảm nhận của họ.” Nàng khẽ đưa tay, đặt nhẹ lên mu bàn tay Tạ Trần, một cử chỉ đơn giản nhưng chứa đựng sự thấu hiểu và sẻ chia sâu sắc. “Người phàm nhân, họ không cần sức mạnh siêu phàm để cảm nhận hạnh phúc, để yêu thương, để kiến tạo. Họ chỉ cần được sống, được là chính mình.”
Những lời của Mộ Dung Tuyết, như một tiếng chuông chùa vang vọng trong màn sương sớm, đã chạm đến một góc sâu thẳm trong tâm hồn Tạ Trần. Hắn nhắm mắt lại, trong tâm trí hiện lên hình ảnh Vô Danh Tăng gầy gò, mặc áo cà sa cũ nát, đôi mắt nhắm hờ nhưng lại toát ra sự giác ngộ, bình thản và từ bi. Hắn nhớ lại những cuộc đối thoại triết lý sâu sắc với vị Thiền sư ấy, về sự tồn tại, về cái chết, và về vòng luân hồi không ngừng nghỉ.
***
Ánh nắng đã trở nên ấm áp hơn, xuyên qua những tán cây cổ thụ, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên mặt đất. Trời xanh trong, điểm xuyết vài áng mây trắng lững lờ trôi, một cảnh tượng thanh bình đến nao lòng. Tạ Trần vẫn nhắm mắt, lời nói của Mộ Dung Tuyết đã mở ra một cánh cửa trong tâm trí hắn, đưa hắn trở về với những ký ức về Vô Danh Tăng.
Hắn nhớ lại một buổi chiều tà trên đỉnh Phật Sơn Tự, nơi hắn đã gặp gỡ vị Thiền sư ấy. Vô Danh Tăng, với đầu trọc lóc và sáu vết sẹo thiêu hương trên đỉnh đầu, tay ôm bát khất thực, giọng nói trầm ấm, chậm rãi, từng câu từng chữ đều mang theo thiền ý sâu xa: “Thiên Đạo không phải là ác, chỉ là một hệ thống đang chết, tiểu huynh. Nó muốn duy trì quy tắc của mình, nhưng quy tắc đó đã lỗi thời, đã không còn phù hợp với dòng chảy của vạn vật. Giống như một chiếc áo đã quá cũ, dù có vá víu đến đâu, cũng sẽ có ngày mục nát và tan biến. Sự tồn tại của nó, rốt cuộc cũng chỉ là một chấp niệm.”
Lời của Vô Danh Tăng vang vọng trong tâm trí Tạ Trần, từng câu từng chữ đều rõ ràng như mới hôm qua. Hắn đã từng bối rối trước sự suy tàn của Thiên Đạo, đã từng tự hỏi liệu đó có phải là tận thế hay không. Nhưng Vô Danh Tăng đã gieo vào lòng hắn một hạt mầm của sự thấu hiểu, rằng cái chết của một Đạo không phải là tận diệt, mà là sự chuyển giao, là một phần tất yếu của vòng luân hồi.
“Luân hồi không chỉ là sinh tử, mà còn là sự thay đổi, sự chuyển hóa của Đạo.” Tạ Trần tự nhủ trong lòng, từng chữ như xua đi lớp sương mù dày đặc trong tâm trí. “Nếu Thiên Đạo phải kết thúc, thì đó là lúc Nhân Đạo bắt đầu.” Hắn nhận ra rằng, khát vọng sống một cuộc đời bình thường, vô vi của hắn không hề mâu thuẫn với trách nhiệm kiến tạo kỷ nguyên mới. Ngược lại, chính vì trân trọng sự bình thường, hắn mới cần phải hành động để bảo vệ nó, để kiến tạo một thế giới nơi sự bình thường ấy được trân trọng và duy trì, nơi con người không cần phải hy sinh nhân tính để cầu lấy quyền năng.
Hắn nhớ lại những buổi trò chuyện khác với Vô Danh Tăng, về bản chất của sự tồn tại, về ý nghĩa của sinh mệnh. Vị Thiền sư ấy từng nói, mỗi sinh mệnh, dù là cỏ cây, chim muông hay con người, đều mang trong mình một hạt giống của Đạo. Và Đạo, không cần phải là một thứ gì đó quá vĩ đại, siêu phàm, mà Đạo có thể nằm trong từng hành động nhỏ bé nhất của con người: một nụ cười, một lời nói yêu thương, một hành động sẻ chia, một cuốn sách được đọc, một bữa cơm được chuẩn bị. Đó mới là những giá trị thực sự, là dòng chảy bất tận của luân hồi mà Mộ Dung Tuyết vừa nhắc đến.
Cái gánh nặng mà hắn cảm nhận đêm qua, giờ đây không còn là một tảng đá đè nén, mà đã biến thành một lời hứa, một sứ mệnh cao cả. Hắn không còn nhìn nó như một sự ép buộc, mà là một sự lựa chọn. Sự lựa chọn để bảo vệ những giá trị mà hắn tin tưởng, để kiến tạo một thế giới tốt đẹp hơn cho những con người mà hắn yêu thương. Hắn không thể trốn tránh số phận của mình. Hắn là Tạ Trần, là điểm neo nhân quả, và cũng là người mang trên vai lời hứa về một kỷ nguyên mới.
Tạ Trần thở ra một hơi dài, nhẹ nhõm. Một nụ cười nhẹ nở trên môi hắn, không phải là nụ cười của sự giải thoát khỏi gánh nặng, mà là nụ cười của sự chấp nhận, của sự kiên định. Hắn mở mắt, ánh mắt đã trở nên trong sáng và kiên định hơn bao giờ hết, không còn chút ưu tư hay băn khoăn. Hắn đứng dậy, nhìn về phía những ngôi nhà gỗ đơn giản của Thôn Lạc Hồng, nơi những con người bình dị đang sống, đang lao động, đang kiến tạo cuộc đời mình bằng chính đôi tay và khối óc.
Tiếng trẻ con nô đùa, tiếng chim hót líu lo, mùi khói bếp thoang thoảng, tất cả những âm thanh, mùi hương của cuộc sống bình dị ấy, giờ đây không còn gợi lên nỗi khao khát xa vời, mà trở thành động lực, trở thành mục tiêu rõ ràng hơn bao giờ hết. Hắn sẽ bảo vệ những điều này, sẽ kiến tạo một Nhân Đạo để những giá trị ấy mãi được trân trọng.
“Đây là khởi đầu.” Tạ Trần khẽ nói, giọng trầm ấm, chứa đựng một lời hứa, một niềm hy vọng cho toàn bộ nhân gian. Hắn nhìn về phía Dương Quân và Mộ Dung Tuyết, những người bạn đồng hành đang đứng bên cạnh hắn, ánh mắt họ cũng tràn đầy niềm tin và sự ủng hộ. “Hạt giống đã được gieo. Giờ là lúc để vun trồng.” Hắn lặp lại lời nói của mình đêm qua, nhưng lần này, trong giọng điệu của hắn không còn sự nặng nề, mà là sự vững vàng, kiên định. Hắn đã sẵn sàng cho con đường phía trước, dù có gian nan đến đâu. Thiên Đạo có thể sụp đổ, nhưng Nhân Đạo s�� trỗi dậy, và hắn, một phàm nhân, sẽ là người đặt những viên gạch đầu tiên cho kỷ nguyên ấy. Ma Chủ Cửu U có thể đang âm thầm chờ đợi thời cơ, nhưng Tạ Trần tin rằng, sức mạnh của Nhân Đạo, của tình yêu thương và sự đoàn kết, sẽ là bức tường thành vững chắc nhất.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.