Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 442: Hội Ngộ Đồng Tâm: Gieo Hạt Nhân Đạo

Tạ Trần đưa chén trà lên môi, nhấp một ngụm nhỏ, hương trà ấm nóng lan tỏa trong vòm họng. Hắn đặt chén trà xuống, ánh mắt kiên định nhìn về phía dòng sông, nơi những vì sao phản chiếu lung linh như những hạt ngọc. “Chúng ta không ngăn cản. Chúng ta kiến tạo.” Giọng hắn trầm tĩnh, nhưng chứa đựng một sức mạnh phi thường, một sự quyết tâm không thể lay chuyển. “Để khi Thiên Đạo cũ hoàn toàn tan rã, nhân gian đã có một ‘Nhân Đạo’ mới để nương tựa, không phải rơi vào khoảng trống hỗn loạn. Đó là gánh nặng và cũng là con đường mà ta phải đi.”

Hắn tiếp tục, ánh mắt không hề dao động. “Việc Thiên Đạo sụp đổ là điều không thể tránh khỏi, là quy luật của tự nhiên. Ngăn cản nó cũng như ngăn cản một dòng sông đổ về biển. Nhưng chúng ta có thể chuẩn bị cho nhân gian một con thuyền, để họ không bị nhấn chìm khi dòng nước lũ ập đến. ‘Nhân Đạo’ mà chúng ta kiến tạo chính là con thuyền đó. Nó không phải là một quyền năng thần thánh, không phải là một pháp bảo cứu thế, mà là một nền tảng giá trị, một h��� thống niềm tin được xây dựng trên chính bản chất thuần khiết của con người. Sự yêu thương, lòng dũng cảm, trí tuệ, sự sẻ chia, sự trân trọng cuộc sống, sự chấp nhận cái chết, và khả năng tự lực cánh sinh. Đó là những gì chúng ta cần khơi gợi, cần dẫn dắt trong mỗi con người. Khi không còn Thiên Đạo để dựa dẫm, con người sẽ phải tự đứng vững trên đôi chân của mình, tự mình tìm kiếm ý nghĩa và con đường. Và đó mới là lúc nhân loại thực sự trưởng thành.”

Dương Quân và Mộ Dung Tuyết im lặng lắng nghe, ánh mắt họ từ lo lắng chuyển sang thấu hiểu và cuối cùng là sự chấp thuận. Họ hiểu rằng, con đường của Tạ Trần không phải là một con đường dễ dàng, mà là một hành trình đầy gian nan, đòi hỏi sự kiên trì và lòng tin tuyệt đối. Đó là một gánh nặng của cả một thế giới, nhưng cũng là một sứ mệnh cao cả, mang đến hy vọng cho một kỷ nguyên mới. Tạ Trần nhìn những người bạn đang ngồi quanh bàn, những gương mặt thân thuộc đã cùng hắn trải qua bao hiểm nguy. Hắn biết, Bạch Vô Thường và Ma Chủ Cửu U sẽ không ng���i yên nhìn hắn kiến tạo trật tự mới. Những trận chiến khốc liệt hơn, những âm mưu tàn độc hơn chắc chắn sẽ ập đến. Nhưng giờ đây, Tạ Trần không còn sợ hãi. Hắn đã chấp nhận gánh nặng của định mệnh, không phải để trở thành một vị cứu tinh vĩ đại, mà để dệt nên một bầu trời nơi mọi sinh linh có thể tìm thấy sự trọn vẹn của chính mình, không cần phải vứt bỏ nhân tính để đổi lấy sức mạnh hư ảo. Con đường phía trước vẫn còn xa lắm, nhưng Tạ Trần đã có những người đồng hành, những người đã tin tưởng vào con đường của hắn, vào ‘Nhân Đạo’ mà hắn đang kiến tạo. Và đó chính là khởi đầu.

***

Ánh chiều tà buông mình trên Quán Trà Vọng Giang, nhuộm vàng không gian bằng một sắc màu bi tráng nhưng cũng đầy thi vị. Tiếng nước sông chảy rì rầm dưới chân cầu, như một bản hòa ca vĩnh cửu của thời gian, hòa lẫn cùng tiếng chim chiều gọi bầy và tiếng gió nhẹ lướt qua những tán cây cổ thụ. Hương trà thơm thoảng, lẫn với mùi đất ẩm và cỏ cây ven sông, tạo nên một bầu không khí yên bình đến lạ lùng, gần như tách biệt hoàn toàn với những biến động kinh thiên động địa đang diễn ra ở nơi nào đó trên Thập Phương Nhân Gian. Tạ Trần, thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố cũ kỹ, ngồi đối diện với Dương Quân và Mộ Dung Tuyết tại một chiếc bàn gỗ mộc mạc đặt cạnh cửa sổ. Đôi mắt sâu thẳm của hắn phản chiếu ánh hoàng hôn, ẩn chứa một vẻ suy tư miên man, dường như có thể nhìn thấu vạn vật. Hắn từ tốn pha trà, từng động tác chậm rãi, kỹ lưỡng, như thể đang dồn hết tâm trí vào từng lá trà, từng dòng nước.

Hương trà Bích Loa Xuân thanh khiết lan tỏa, xua đi chút mệt mỏi còn vương vấn sau chuyến đi dài. Hắn đưa chén trà lên môi, nhấp một ngụm, cảm nhận vị chát nhẹ và hậu vị ngọt ngào thấm đẫm đầu lưỡi. Hắn đặt chén trà xuống, ngẩng đầu nhìn hai người bạn của mình, ánh mắt kiên định.

“Thiên Đạo… không thể vá.” Tạ Trần mở lời, giọng nói trầm tĩnh, đều đều, nhưng mỗi từ thốt ra đều mang sức nặng của ngàn cân. “Nó đang chết đi, và chúng ta không thể níu kéo một thứ đã đến hồi kết. Mọi nỗ lực của các tông môn, dù có vẻ vĩ đại đến đâu, cũng chỉ là sự níu kéo vô vọng, một sự chấp niệm mù quáng vào một trật tự đã không còn phù hợp với nhân gian này nữa.” Hắn khẽ lắc đầu, như thể đang xua đi một hình ảnh đáng buồn nào đó trong tâm trí. “Cái giá của sự chấp niệm đó không chỉ là linh khí hao tổn, là sinh mệnh tiêu vong, mà còn là sự tha hóa của chính bản chất tu tiên. Tu sĩ càng tu luyện, càng đánh mất nhân tính, đó chẳng phải là một nghịch lý đau lòng nhất sao? Một sự cứu rỗi phải đổi bằng chính bản thân mình, đó là sự cứu rỗi hay là một lời nguyền rủa trá hình?”

Dương Quân lắng nghe từng lời của Tạ Trần, trong lòng không khỏi dậy sóng. Hắn, từng là một thư sinh mang lý tưởng cao đẹp về việc tu tiên cứu thế, đã chứng kiến quá nhiều sự thật phũ phàng. Sự suy tàn của Thiên Đạo, sự ‘mất người’ của các tu sĩ, những cảnh tượng hắn tận mắt thấy đã dần phá vỡ niềm tin cố hữu. Nhưng để hoàn toàn chấp nhận một con đường mới, một ‘Nhân Đạo’ mà Tạ Trần đang phác họa, vẫn là một cuộc đấu tranh nội tâm dữ dội. “Vậy con đường ‘Nhân Đạo’ mà huynh nói… liệu nhân gian có thể thực sự tự mình bước đi mà không cần sự dẫn dắt của tiên gia?” Dương Quân hỏi, giọng hắn thoáng chút bối rối. Trong thâm tâm, hắn vẫn còn chút hoài nghi, chút dựa dẫm vào cái ‘khuôn khổ’ đã tồn tại hàng vạn năm. Con người, vốn yếu đuối và nhỏ bé, liệu có thể tự mình gánh vác vận mệnh mà không cần một thế lực siêu nhiên nào che chở, dẫn lối? Câu hỏi này không chỉ là một lời chất vấn Tạ Trần, mà còn là một câu hỏi mà chính hắn đang tự hỏi mình, và cả vạn dân đang hoang mang ngoài kia.

Mộ Dung Tuyết khẽ thở dài, ánh mắt nàng nhuốm một vẻ mệt mỏi nhưng cũng đầy thấu hiểu. Nàng đã chứng kiến sự tàn phá của bệnh tật, sự vô vọng của những sinh linh nhỏ bé trước tai ương. Nàng là y sư, hơn ai hết, nàng hiểu rõ giá trị của sinh mệnh và sự mong manh của nó. “Cái giá của sự chấp niệm vào tiên đạo đã quá đắt. Chúng ta đã thấy nó. Những linh khí ô nhiễm, những dịch bệnh hoành hành, những tai ương tự nhiên càng ngày càng khủng khiếp, tất cả đều là hệ quả của việc các tông môn cố chấp ‘vá trời’ bằng mọi giá. Họ không nhìn thấy, hoặc cố tình không nhìn thấy, rằng việc họ đang làm chỉ khiến cho vết thương thêm trầm trọng.” Nàng ngừng một chút, ánh mắt nhìn thẳng vào Tạ Trần, rồi lại lướt qua Dương Quân. “Nhưng thay đổi một hệ thống đã tồn tại hàng vạn năm… liệu có quá sức? Liệu chúng ta có đủ sức mạnh, đủ thời gian để thay đổi tư duy của cả một thế giới, khi mà sự sụp đổ dường như đang cận kề?” Nàng không hoài nghi Tạ Trần, mà là hoài nghi về quy mô và khả năng thực hiện của một lý tưởng lớn lao đến vậy. Con đường của Tạ Trần không phải là một con đường tu luyện để đạt đến sức mạnh vô biên, mà là một con đường của sự thay đổi nhận thức, của sự kiến tạo từ bên trong, điều này đôi khi còn khó khăn hơn việc đối đầu với cả ngàn vạn tu sĩ.

Tạ Trần mỉm cười nhẹ, một nụ cười thoáng qua nhưng ấm áp, như thể hắn đã lường trước được những câu hỏi và nỗi băn khoăn này. “Không quá sức, nếu chúng ta hiểu rõ bản chất của sức mạnh.” Hắn nói, giọng vẫn điềm tĩnh. “Sức mạnh không chỉ nằm ở linh khí, ở thần thông. Sức mạnh lớn nhất nằm ở nhân tâm, ở khả năng đoàn kết và sự trỗi dậy của ý chí. Thiên Đạo suy yếu, các tông môn cố chấp, đó là cơ hội để nhân gian tìm lại chính mình, để nhận ra rằng họ không cần phải dựa dẫm vào bất cứ ai, bất cứ thứ gì, mà sức mạnh vốn dĩ đã nằm trong chính họ.”

Hắn đứng dậy, bước đến ban công, tựa tay vào lan can gỗ, nhìn ra dòng sông đang dần chìm vào bóng tối. Những vì sao bắt đầu lấp lánh trên nền trời xanh thẫm, vô số, xa xăm. “Các ngươi nói đúng, việc thay đổi một hệ thống đã tồn tại hàng vạn năm là cực kỳ khó khăn. Nhưng đó không phải là việc của riêng ta, mà là việc của tất cả nhân gian. Ta chỉ là người gieo hạt giống, người khơi nguồn. Nhiệm vụ của ta không phải là ép buộc, mà là dẫn dắt, là thức tỉnh. Giúp họ nhìn thấy một con đường khác, một con đường nơi họ không cần phải đánh đổi nhân tính để cầu lấy sức mạnh hư ảo, nơi họ có thể s��ng trọn vẹn với chính mình.” Tạ Trần quay lại, ánh mắt hắn sáng rực trong bóng tối nhập nhoạng. “Chúng ta sẽ bắt đầu từ những điều nhỏ bé nhất. Từ những cộng đồng phàm nhân đang hoang mang. Từ những giá trị nhân sinh tưởng chừng đã bị lãng quên. Từ sự sẻ chia, từ trí tuệ, từ tình yêu thương. Đó chính là những viên gạch đầu tiên để kiến tạo nên ‘Nhân Đạo’ – một Thiên Đạo mới, nơi con người là trung tâm, là chủ thể của số mệnh mình.”

Dương Quân và Mộ Dung Tuyết nhìn Tạ Trần, trong lòng họ dâng lên một cảm xúc khó tả. Sự kiên định của hắn, sự bình tĩnh của hắn trước mọi biến động, đã truyền cho họ một niềm tin mãnh liệt. Con đường này không hề dễ dàng, thậm chí còn nguy hiểm hơn bất kỳ con đường tu tiên nào, bởi nó đối đầu với cả một trật tự đã ăn sâu vào vũ trụ. Nhưng Tạ Trần đã chấp nhận gánh nặng đó, và họ, những người đã chứng kiến sự thối nát của Thiên Đạo cũ, cũng sẽ không lùi bước. Họ hiểu rằng, những lời Tạ Trần vừa nói không chỉ là một lý thuyết suông, mà là một lời tuyên bố, một lời hứa, và cũng là một lời kêu gọi. Một lời kêu gọi để cùng nhau xây dựng lại, không phải bằng sức mạnh của thần thông, mà bằng sức mạnh của nhân tâm.

***

Đêm đã về khuya, không khí Thôn Lạc Hồng se lạnh, nhưng bên trong căn nhà gỗ nhỏ của một người dân chất phác, ngọn lửa trong lò sưởi vẫn bập bùng, xua đi cái giá rét, mang lại hơi ấm và ánh sáng dịu nhẹ. Ánh trăng sáng vằng vặc qua khung cửa sổ, đổ bóng lên những vật dụng đơn sơ nhưng sạch sẽ. Tiếng suối chảy róc rách ngoài xa như một bản nhạc nền êm ái, hòa cùng tiếng côn trùng rả rích. Mùi khói bếp thoảng nhẹ, quyện với mùi gỗ thông và mùi hoa dại từ khu vườn nhỏ.

Trong không gian ấm cúng ấy, Tạ Trần triệu tập những đồng minh thân cận nhất của mình. Ngoài Dương Quân và Mộ Dung Tuyết, còn có Bách Lý Hùng với thân hình vạm vỡ, phong trần, cùng Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu xinh đẹp, đáng yêu với đôi tai cáo trắng muốt và chiếc đuôi mềm mại phe phẩy. Tất cả ngồi quanh một chiếc bàn gỗ cũ kỹ, ánh lửa nhảy múa trên gương mặt họ, phản chiếu những nét biểu cảm khác nhau: sự trầm tư của Tạ Trần, sự nghiêm túc của Dương Quân, vẻ thấu hiểu của Mộ Dung Tuyết, sự kiên nghị của Bách Lý Hùng, và đôi mắt tò mò nhưng cũng rất đỗi tập trung của Tiểu Cửu.

Tạ Trần không nói nhiều lời hoa mỹ. Hắn trải một tấm bản đồ đơn giản ra giữa bàn, đó không phải là một tấm bản đồ lãnh thổ với ranh giới các tông môn, mà là một bản đồ với những chấm nhỏ tượng trưng cho các thôn làng, thị trấn, và những đường kẻ nối liền chúng. Hắn chậm rãi dùng ngón tay chỉ vào từng điểm, giọng nói trầm ấm nhưng đầy sức thuyết phục.

“Kỷ nguyên không cần tiên, không phải là vứt bỏ sức mạnh, mà là tìm lại sức mạnh thật sự của chính mình – sức mạnh của nhân tính, của sự đoàn kết, của tri thức và tình yêu thương.” Tạ Trần bắt đầu, ánh mắt hắn quét qua từng người, như muốn khắc sâu từng lời vào tâm trí họ. “Trong thời loạn lạc này, khi Thiên Đạo đang suy kiệt và các tông môn chỉ lo ‘vá trời’ vô vọng, thì chính là lúc nhân gian cần một nền tảng mới để nương tựa. Chúng ta sẽ bắt đầu từ những ‘hạt giống’ nhỏ nhất. Từ việc xây dựng những cộng đồng tự cường, nơi người dân có thể tự bảo vệ mình, tự sản xuất, tự học hỏi và tự quyết định vận mệnh của mình. Chúng ta sẽ khôi phục lại những ‘hồi ức về Đại Đạo’ – những tri thức, những giá trị nguyên bản của nhân loại, không bị bóp méo bởi sự khao khát trường sinh hay quyền năng.”

Hắn dừng lại, nhìn Bách Lý Hùng, người đang nín thở lắng nghe. “Bách Lý huynh, huynh là người của nhân gian, hiểu rõ nhất nỗi khổ của phàm nhân. Huynh sẽ là người đầu tiên giúp ta gieo những hạt giống này. Dùng chính sức mạnh và uy tín của huynh để kết nối các thôn làng, để tập hợp những con người chất phác, những người bị bỏ rơi bởi tiên giới. Dạy họ cách tự cường, cách đoàn kết, cách bảo vệ nhau. Không cần thần thông, chỉ cần ý chí và lòng dũng cảm. Đó là ‘Nhân Đạo’ mà ta muốn kiến tạo.”

Bách Lý Hùng nắm chặt tay, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay vạm vỡ. Ánh mắt hắn rực cháy một ngọn lửa kiên nghị. Từ khi g���p Tạ Trần, hắn đã tìm thấy một lý tưởng mới, một con đường mà hắn tin tưởng tuyệt đối. Hắn đã quá chán ghét cái thế giới nơi phàm nhân bị coi rẻ như cỏ rác, nơi sinh mệnh con người không bằng một cây thuốc của tiên gia. “Ta, Bách Lý Hùng này, nguyện dốc sức vì ‘Nhân Đạo’ của Tạ huynh! Chỉ cần không còn ai bị coi là cỏ rác, không còn ai phải sợ hãi tiên nhân vô tình!” Giọng hắn trầm hùng, vang vọng trong căn phòng nhỏ, đầy khí phách và quyết tâm. “Ta sẽ đi khắp nơi, tập hợp những người cùng chí hướng, cùng chung nỗi niềm. Chúng ta sẽ chứng minh cho thiên hạ thấy, phàm nhân không cần tiên gia vẫn có thể đứng vững, vẫn có thể kiến tạo nên một thế giới tốt đẹp hơn!”

Tiểu Cửu, với đôi mắt tinh nghịch, cũng nghiêm túc lạ thường. Nàng khẽ nghiêng đầu, đôi tai cáo vểnh lên, lắng nghe từng lời của Tạ Trần. Nàng, một yêu hồ, cũng đã phải chịu đựng sự khinh miệt và kỳ thị. Nàng hiểu rõ cảm giác bị coi là ‘ngoại tộc’, là ‘dị loại’. “Tạ Trần ca ca nói đúng! Hồ ly ta cũng muốn sống một cuộc đời không bị ai ghét bỏ vì là yêu, không bị ai ép buộc phải tu luyện để mất đi bản tính!” Nàng nói, giọng trong trẻo nhưng đầy chân thành. “Ta sẽ giúp Tạ Trần ca ca. Ta lanh lợi, ta có thể đi lại giữa các thôn làng mà không bị nghi ngờ. Ta sẽ là tai mắt của Tạ Trần ca ca, giúp huynh tìm kiếm những người có thiện tâm, những người muốn sống một cuộc đời bình thường, không bị ràng buộc bởi Thiên Đạo hay tiên giới.” Nàng đã từng chứng kiến cảnh những yêu thú bị biến thành con rối vô tri vì linh khí ô nhiễm, bị ép buộc phải tu luyện theo một con đường không thuộc về chúng. Nàng thà làm một con hồ ly tinh ranh, giữ trọn bản tính của mình, còn hơn trở thành một tiên thú vô tri vô giác.

Mộ Dung Tuyết, sau một hồi trầm tư, khẽ vuốt mái tóc đen dài. Nàng là người có cái nhìn thực tế và sâu sắc, nàng biết rõ những khó khăn sẽ phải đối mặt. “Vậy chúng ta sẽ bắt đầu từ đâu? Làm sao để những lý tưởng này không chỉ là lời nói suông, mà trở thành hành động, trở thành niềm tin cho vạn dân?” Nàng hỏi, giọng nhẹ nhàng nhưng thẳng thắn, trực diện vào vấn đề cốt lõi. “Chúng ta cần một cơ cấu, một phương pháp. Không thể chỉ dựa vào lời nói suông. Nhân gian cần được thấy, cần được trải nghiệm. Và Thiên Đạo, cũng như các tông môn, sẽ không ngồi yên nhìn chúng ta làm điều này.” Nàng nhắc nhở, ánh mắt thoáng chút lo lắng về những mối hiểm nguy đang rình rập. “Bạch Vô Thường sẽ không bao giờ cho phép một ‘Nhân Đạo’ như vậy tồn tại.”

Tạ Trần gật đầu, thấu hiểu những băn khoăn của nàng. “Đúng vậy. Chúng ta cần một cơ cấu. Mộ Dung cô nương, y thuật của nàng sẽ là một phần quan trọng của ‘Nhân Đạo’. Sức khỏe là nền tảng của sự sống. Ta muốn nàng giúp ta thiết lập những trạm y tế nhỏ ở các thôn làng, nơi người dân có thể được chữa bệnh mà không cần phải cầu xin tiên dược hay pháp thuật. Truyền bá kiến thức về y học cơ bản, về vệ sinh, về cách chăm sóc bản thân. Đó là sự tự lực cánh sinh về thể xác. Và quan trọng hơn, nàng sẽ là người xoa dịu những nỗi đau, những vết thương lòng mà sự suy tàn của Thiên Đạo đã gây ra. Nàng sẽ là biểu tượng của lòng nhân ái, của sự sẻ chia, của giá trị sinh mệnh.”

Mộ Dung Tuyết khẽ cúi đầu, trong lòng nàng dâng lên một cảm giác ấm áp. Những lời của Tạ Trần không chỉ là một nhiệm vụ, mà còn là một sự công nhận, một sự tin tưởng tuyệt đối vào khả năng và tấm lòng của nàng. “Ta hiểu. Y thuật của ta sẽ không chỉ cứu chữa thân xác, mà còn là cầu nối để chữa lành tâm hồn.” Nàng nói, ánh mắt kiên định.

Cuối cùng, Tạ Trần quay sang Dương Quân. “Dương Quân huynh, huynh là thư sinh, là người có học thức. Huynh đã từng mang trong mình lý tưởng cứu thế. Nay lý tưởng đó không đổi, chỉ là con đường đã khác. Huynh sẽ giúp ta xây dựng những ‘Thư Quán Nhân Đạo’, nơi con người có thể học chữ, học tri thức, học về lịch sử, về đạo lý làm người. Huynh sẽ là người truyền bá những ‘hồi ức về Đại Đạo’ mà ta đã nói. Tri thức là ngọn đèn soi sáng bóng tối, là nền tảng để con người tự mình suy nghĩ, tự mình nhận định, không bị mê hoặc bởi những lời hứa hão huyền của tiên giới.”

Dương Quân đứng dậy, cúi đầu thật sâu trước Tạ Trần. Trái tim hắn đập rộn ràng, một cảm giác nhiệt huyết trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Hắn đã từng bối rối, đã từng hoài nghi, nhưng giờ đây, hắn đã hoàn toàn tin tưởng vào con đường này. “Ta sẽ dùng hết sức lực để bảo vệ những ‘hạt giống’ Nhân Đạo mà huynh gieo xuống, Tạ huynh. Ta tin vào con đường này.” Giọng hắn vang lên rõ ràng, dứt khoát. “Ta sẽ làm cho tri thức không còn là đặc quyền của số ít, mà là ánh sáng cho vạn dân. Ta sẽ bảo vệ những thư quán này, bảo vệ những con chữ, bảo vệ những trí tuệ mà huynh muốn kiến tạo.”

Tạ Trần nhìn những gương mặt đang rạng rỡ trong ánh lửa bập bùng, trong lòng hắn dâng lên một cảm xúc khó tả. Hắn biết, con đường phía trước sẽ vô cùng gian nan. Bạch Vô Thường sẽ không ngồi yên. Các tông môn sẽ coi họ là những kẻ dị giáo, là mối đe dọa. Hắn sẽ phải đối mặt với những cuộc truy sát tàn bạo hơn, những âm mưu thâm độc hơn. Nhưng giờ đây, hắn không còn đơn độc. Hắn có những người đồng hành, những người đã đặt trọn niềm tin vào ‘Nhân Đạo’, vào một kỷ nguyên mà con người không cần phải đánh đổi nhân tính để cầu lấy sức mạnh.

Hắn khẽ nhắm mắt lại, trong tâm trí hiện lên hình ảnh một thế giới không còn Thiên Đạo, không còn tiên môn. Một thế giới nơi con người tự do, bình đẳng, sống trọn vẹn với chính mình, kiến tạo nên vận mệnh của mình bằng tình yêu thương, trí tuệ và sự đoàn kết. Đó là một gánh nặng to lớn, nhưng cũng là một sứ mệnh cao cả. Hắn mở mắt, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết. “Đây là khởi đầu.” Hắn nói, giọng trầm ấm, chứa đựng một lời hứa, một niềm hy vọng cho toàn bộ nhân gian. “Hạt giống đã được gieo. Giờ là lúc để vun trồng.”

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free