Nhân gian bất tu tiên - Chương 441: Vô Vọng Chi Cứu: Cái Giá Của Chấp Niệm
Ánh trăng vẫn d��u dàng soi sáng, như một chứng nhân cho những bước đi đầu tiên của một thư sinh gầy gò, người đang dùng chính nhân tính của mình để định hình lại vận mệnh của cả một thế giới. Tạ Trần đã gieo hạt mầm đầu tiên của 'Nhân Đạo' vào lòng người, và hắn tin rằng, dù có gian nan đến mấy, những hạt mầm ấy nhất định sẽ nảy nở, tạo nên một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên thuộc về chính nhân loại. Nhưng con đường dẫn đến kỷ nguyên ấy không hề bằng phẳng.
***
Rừng Thanh Phong, nơi từng được biết đến với linh khí dồi dào và vẻ tươi tốt quanh năm, giờ đây chỉ còn là một bức tranh hoang tàn, u ám. Những thân cây cổ thụ khẳng khiu, trơ trụi vươn lên trời xanh như những ngón tay gầy guộc của một gã khổng lồ đang hấp hối. Lá cây khô héo rụng đầy dưới chân, tạo thành một lớp thảm mục nát, mỗi bước chân đều phát ra tiếng sột soạt thảm thương. Linh khí ở đây mỏng đến đáng sợ, tựa như một lớp sương mờ nhạt, thoảng qua rồi tan biến, không đủ để nuôi dưỡng bất kỳ sự sống mãnh liệt nào. Ngay cả những con đ��ờng mòn nhỏ mà phàm nhân thường xuyên qua lại cũng bị che phủ bởi cỏ dại úa tàn, chỉ còn lại dấu vết lờ mờ của những bước chân vội vã, đầy lo âu.
Tạ Trần, Dương Quân và Mộ Dung Tuyết bước đi chậm rãi giữa không gian tịch mịch ấy. Tạ Trần vẫn khoác trên mình bộ áo vải bố cũ kỹ, thân hình gầy gò của hắn dường như càng mỏng manh hơn trong khung cảnh tiêu điều. Đôi mắt sâu thẳm của hắn lướt qua từng thân cây, từng bụi cỏ, không bỏ sót một chi tiết nhỏ nào. Hắn cúi người, chạm tay vào một thân cây đã chết khô, lớp vỏ cây thô ráp, nứt nẻ dưới đầu ngón tay, cảm giác lạnh lẽo và vô tri. Hắn có thể cảm nhận được sự cạn kiệt của sinh lực, một sự cạn kiệt không chỉ đến từ đất đai mà còn từ chính không gian bao trùm. Cái chết đang len lỏi, không phải cái chết đột ngột mà là sự suy tàn từ từ, dai dẳng.
Dương Quân bước bên cạnh Tạ Trần, vẻ mặt hắn tràn đầy ưu tư. Ngoại hình tuấn tú, khí chất nho nhã của một thư sinh vẫn còn đó, nhưng đôi mắt sáng ngời của hắn giờ đây ẩn chứa một nỗi băn khoăn khó tả. Hắn nhìn những phàm nhân đang lầm lũi tìm kiếm thức ăn, những khuôn mặt hốc hác, ánh mắt tuyệt vọng, và sự bất lực dâng lên trong lòng. Hắn từng mang trong mình lý tưởng của một tu sĩ chân chính, khao khát bảo vệ chúng sinh. Nhưng trước sự suy tàn của Thiên Đạo, trước sự bất lực của chính bản thân và của cả giới tu tiên, lý tưởng ấy dường như trở nên quá đỗi xa vời, thậm chí là vô nghĩa.
"Linh khí nhân gian ngày càng mỏng, phàm nhân cũng khó sống. Chẳng lẽ Thiên Đạo thực sự sắp tận?" Dương Quân cất tiếng, giọng hắn trầm khàn, mang theo một chút hoài nghi và đau đớn. Hắn nhìn Tạ Trần, tìm kiếm một câu trả lời, một sự xác nhận cho những điều hắn đã cảm nhận. Sự suy yếu của linh khí không chỉ ảnh hưởng đến tu sĩ mà còn trực tiếp đe dọa sinh kế của những người phàm tục, vốn đã yếu ớt và dễ tổn thương. Cây cối không phát triển, mùa màng thất bát, bệnh tật hoành hành. Đó là hậu quả nhãn tiền của một Thiên Đạo đang sụp đổ.
Mộ Dung Tuyết, dịu dàng và thanh lịch trong bộ y phục xanh ngọc của y sư, thở dài một tiếng. Nàng đã chứng kiến quá nhiều sự đau khổ, quá nhiều cái chết không đáng có. Gương mặt nàng toát lên vẻ thông minh nhưng cũng ẩn chứa một nỗi buồn sâu thẳm. "Các tông môn vẫn tin vào phép màu của mình. Họ không thể chấp nhận sự thật." Nàng nói, giọng mang một chút mệt mỏi nhưng cũng đầy kiên cường. Nàng biết rõ sự cố chấp của những kẻ nắm giữ quyền lực, những người không thể buông bỏ ảo ảnh về một sự vĩnh cửu. Họ đã đặt cược tất cả vào việc níu giữ một thứ vốn dĩ đã định trước là phải tàn lụi, và cái giá phải trả là sự đau khổ của vô số sinh linh.
Tạ Trần buông tay khỏi thân cây, quay lại nhìn hai người bạn. Đôi mắt hắn sâu thẳm, không chứa đựng sự phán xét, chỉ có một sự thấu hiểu vô hạn. "Chấp niệm là ngục tù giam hãm tâm trí. Chỉ khi chấp nhận sự thật, mới có thể tìm thấy con đường mới." Giọng hắn trầm ấm, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của khu rừng đang chết. Hắn hiểu rằng, sự suy tàn của Thiên Đạo không phải là một sự kiện đơn lẻ, mà là đỉnh điểm của m��t chuỗi nhân quả đã kéo dài hàng vạn năm. Khát vọng thành tiên, khát vọng trường sinh bất tử đã biến dạng, đã khiến con người "mất người", và giờ đây, chính cái Thiên Đạo được nuôi dưỡng bằng những khát vọng biến dạng ấy cũng đang tự hủy diệt. Các tông môn, với sự kiêu ngạo và cố chấp của mình, đang nhắm mắt làm ngơ trước bản chất vô thường của vạn vật, tin rằng sức mạnh pháp thuật có thể đi ngược lại quy luật tự nhiên. Nhưng Thiên Đạo không phải là một pháp bảo có thể vá lại, mà là một hệ thống sống đang đi đến điểm cuối của vòng đời. Việc níu kéo nó chẳng khác nào kéo dài cơn hấp hối, và mỗi nỗ lực vá víu chỉ làm trầm trọng thêm sự đau đớn. Đối với Tạ Trần, sự thật ấy, dù khắc nghiệt, lại là điểm khởi đầu duy nhất cho một sự tái sinh.
Hắn nhìn những vết tích pháp thuật cũ kỹ trên mặt đất, dấu hiệu của những tu sĩ từng đi qua đây, có lẽ cũng đang trên đường tìm kiếm cơ hội hay cố gắng duy trì chút linh khí còn sót lại. Trong mắt họ, có lẽ đây là một dấu hiệu của sự sụp đổ, một lời nguyền. Nhưng trong mắt Tạ Trần, đó là tiếng gọi của sự chuyển hóa. "Mọi sự vật, hiện tượng đều có sinh, trụ, dị, diệt. Thiên Đạo cũng không ngoại lệ. Việc cố gắng cưỡng ép nó tồn tại chỉ làm méo mó bản chất của nó, khiến cái chết trở nên bi thảm hơn." Hắn nói thêm, giọng mang một chút bi tráng nhưng vô cùng kiên định. Hắn tin vào sự vô thường, vào chu kỳ của vạn vật, và vào khả năng của nhân loại để tự mình kiến tạo một tương lai mới, không bị trói buộc bởi những ảo tưởng cũ. Khu rừng cằn cỗi dưới chân họ, với những cây cối khô héo và linh khí mỏng manh, chính là minh chứng sống động nhất cho lời nói của hắn.
***
Họ tiếp tục hành trình, men theo những con đường núi đá hiểm trở, gió bắt đầu nổi lên dữ dội hơn khi hoàng hôn buông xuống. Mây mù giăng kín, che khuất tầm nhìn, khiến không gian càng thêm phần u ám và nặng nề. Cuối cùng, sau một hồi leo trèo vất vả, ba người cũng đặt chân lên một đỉnh núi cô độc, tách biệt khỏi các dãy núi khác, cho phép họ có một cái nhìn toàn cảnh về phía xa.
Phía chân trời, nơi những đám mây đen kịt vần vũ, Thiên Đỉnh Cung hiện ra. Tông môn huyền bí này vốn tọa lạc trên đỉnh cao nhất của một ngọn núi hùng vĩ, thường ngày luôn được bao phủ bởi một vầng hào quang thanh tịnh, thoát tục. Nhưng giờ đây, vẻ thanh tịnh ấy đã hoàn toàn biến mất. Thay vào đó là một quầng sáng pháp thuật khổng lồ, hỗn loạn bao trùm lấy toàn bộ Thiên Đỉnh Cung, như một khối u kỳ dị đang sưng phồng và co giật. Những luồng năng lượng màu sắc hỗn độn bùng phát, va đập vào nhau, tạo ra những âm thanh rít gào, xé toạc không khí, tựa như một cơn bão linh lực đang hoành hành dữ dội. Đó là dấu hiệu rõ ràng của một 'nghi thức vá trời' đang được thực hiện, một nỗ lực tuyệt vọng của các đại tông môn nhằm níu giữ Thiên Đạo đang trên đà sụp đổ.
Dương Quân, đứng cạnh Tạ Trần, không khỏi thốt lên một tiếng kinh hãi. Hắn nhìn chằm chằm vào quầng sáng hỗn loạn ấy, đôi mắt mở to vì kinh ngạc và sợ hãi. "Họ... họ đang cố gắng vá trời sao? Năng lượng này... thật đáng sợ." Giọng hắn run rẩy, không gi��u được sự choáng váng. Sự hùng vĩ và tàn khốc của cảnh tượng ấy vượt xa mọi tưởng tượng của hắn. Hắn cảm nhận được một luồng áp lực vô hình nhưng cực kỳ mạnh mẽ đang tỏa ra từ Thiên Đỉnh Cung, một luồng áp lực có thể nghiền nát mọi sinh linh yếu ớt. Đó không còn là sức mạnh để bảo vệ, mà là sức mạnh của sự tuyệt vọng, của sự hủy diệt chính mình.
Mộ Dung Tuyết, với vẻ mặt trầm tư, cũng không giấu được sự lo lắng. Nàng vốn là một y sư, nhạy cảm với sự sống và cái chết. "Nhìn kìa, những trưởng lão của Thiên Đỉnh Cung đang hao tổn sinh khí như thế nào. Nỗ lực này sẽ rút cạn họ." Nàng chỉ tay về phía quầng sáng, nơi nàng dường như nhìn thấy những bóng người mờ ảo đang gồng mình chống đỡ, ánh sáng sinh mệnh của họ đang bị nghi thức tàn khốc kia hút cạn. Nàng thấu hiểu cái giá phải trả cho sự cố chấp ấy, một cái giá quá đắt đối với bất kỳ sinh mệnh nào. Đổi lấy một sự tồn tại méo mó của Thiên Đạo bằng sinh mệnh của vô số tu sĩ, liệu có đáng không? Câu hỏi đó lơ lửng trong tâm trí nàng, không lời giải đáp.
Tạ Trần không nói gì, hắn chỉ lặng lẽ nhắm mắt lại. Gió lớn táp vào mặt hắn, thổi tung mái tóc đen dài của hắn. Trong khoảnh khắc ấy, dường như toàn bộ giác quan của hắn đều tập trung vào một điểm duy nhất. Khi hắn mở mắt ra, đôi mắt sâu thẳm của hắn lóe lên một ánh sáng kỳ lạ, đó là ánh sáng của 'Nhân Quả Chi Nhãn'. Với khả năng thấu thị nhân quả cực hạn của mình, Tạ Trần không chỉ nhìn thấy những luồng năng lượng hỗn loạn bên ngoài, mà còn nhìn xuyên thấu vào bản chất của 'nghi thức vá trời' ấy. Hắn thấy một vết nứt vô hình, không phải trên bầu trời vật chất mà là trên chính bản nguyên của Thiên Đạo, một vết nứt đã tồn tại từ rất lâu, do sự tích tụ của những khát vọng biến dạng, của sự "mất người" trong giới tu tiên. Hắn thấy các tu sĩ đang dùng sức mạnh của mình để ép buộc các mảnh vỡ của Thiên Đạo lại với nhau, nhưng mỗi lần ép buộc ấy lại tạo ra những vết nứt mới, sâu hơn và rộng hơn. Linh khí không được vá lại, mà bị dồn nén, bị ép buộc, trở nên biến chất, ô nhiễm. Cái gọi là 'vá trời' thực chất chỉ là một hành động tự lừa dối, một vòng xoáy hủy diệt mà thôi.
Tạ Trần thở dài một tiếng, một tiếng thở dài mang theo sự thấu triệt và bi ai. "Họ không nhìn thấy bản chất của Thiên Đạo. Vết nứt không thể vá, vì nó là sự tan rã tự nhiên. Cố gắng vá chỉ làm vết thương lan rộng, và cái giá phải trả sẽ là sự hỗn loạn không thể cứu vãn." Giọng hắn trầm mặc, vang vọng trong gió, mang theo một sự thật lạnh lùng và khắc nghiệt. Hắn thấy rõ viễn cảnh nếu họ "thành công" một cách sai lầm: Thiên Đạo sẽ bị cưỡng ép duy trì, nhưng nó sẽ trở thành một Thiên Đạo biến dạng, một Thiên Đạo đầy rẫy sự méo mó và bất toàn. Linh khí sẽ không còn thuần khiết, những quy tắc tự nhiên sẽ bị bẻ cong, và nhân gian sẽ trở thành một nơi đầy rẫy tai ương, dịch bệnh, và những quái vật do linh khí ô nhiễm sinh ra. Đó sẽ là một địa ngục sống, nơi con người không còn khả năng tìm thấy sự bình yên hay ý nghĩa thực sự của cuộc đời.
Sự cố chấp của các tông môn, sự mê muội trong việc bám víu vào quyền năng và sự bất tử, đã khiến họ mất đi khả năng nhìn nhận sự thật. Họ tin rằng sức mạnh của mình có thể chống lại quy luật vô thường, nhưng họ không hiểu rằng, một khi quy luật tự nhiên bị phá vỡ, sự hỗn loạn sẽ là điều tất yếu. Tạ Trần nhìn Thiên Đỉnh Cung, nơi ánh sáng pháp thuật vẫn đang bùng nổ một cách điên cuồng, và hắn biết rằng, định mệnh của Thiên Đạo đã được an bài. Dù các tông môn có cố gắng đến mấy, cái kết cục cuối cùng vẫn không thể thay đổi. Điều đáng sợ hơn cả sự sụp đổ, chính là sự cố chấp kéo dài sự sụp đổ đó, mang theo vô số sinh linh vô tội xuống vực sâu của sự biến dị.
***
Sau khi rời khỏi đỉnh núi lộng gió, ba người tìm đến một quán trà yên tĩnh tên là Vọng Giang, nằm ven một con sông hiền hòa. Kiến trúc quán trà đơn giản, mộc mạc với những bộ bàn ghế gỗ đã cũ nhưng được lau chùi cẩn thận. Trên ban công, những chiếc đèn lồng nhỏ tỏa ra ánh sáng vàng dịu, ấm cúng, xua tan đi phần nào cái lạnh lẽo của đêm khuya. Tiếng nước sông chảy róc rách, tiếng chim đêm hót líu lo và tiếng gió nhẹ rì rào qua những hàng cây ven bờ tạo nên một bản giao hưởng êm đềm, thanh bình. Mùi trà thơm dịu nhẹ lan tỏa trong không khí, hòa quyện với mùi nước sông tươi mát và mùi hoa cỏ dại thoang thoảng từ bờ bên kia.
Tạ Trần ngồi xuống một bàn nhỏ trên ban công, tự tay pha trà. Từng động tác của hắn chậm rãi, uyển chuyển, toát lên một vẻ an tĩnh lạ thường, đối lập hoàn toàn với khung cảnh hỗn loạn mà họ vừa chứng kiến. Hắn rót trà vào ba chén sứ trắng, hơi ấm từ chén trà lan tỏa ra các đầu ngón tay, mang lại một cảm giác dễ chịu giữa đêm khuya se lạnh.
"Họ vẫn cố gắng vá trời, như những người phàm cố gắng vá một chiếc bình đã vỡ tan." Tạ Trần cất tiếng, giọng hắn bình thản nhưng chứa đựng một nỗi bi ai sâu sắc. Hắn đặt chén trà xuống, ánh mắt nhìn ra dòng sông lấp lánh ánh sao, như thể đang nhìn thấy dòng chảy vô tận của thời gian. "Mỗi mảnh vỡ được gắn lại chỉ là tạm thời, và sẽ vỡ ra một lần nữa, mang theo nhiều mảnh vỡ khác. Nếu họ 'thành công' bằng cách cưỡng ép Thi��n Đạo tồn tại, đó sẽ là một sự tồn tại méo mó, đầy biến dị và đau khổ hơn gấp vạn lần. Nhân gian sẽ thành một địa ngục sống."
Hắn giải thích rõ hơn, từng lời từng chữ đều mang sức nặng của sự thật. "Thiên Đạo, bản chất của nó là sự cân bằng và tuần hoàn. Khi nó suy yếu, nó cần được tan rã để tái sinh, để nhường chỗ cho một trật tự mới. Việc cố gắng giữ lại một Thiên Đạo đã mục ruỗng, đã mất đi bản nguyên thuần khiết của nó, giống như việc níu kéo một cái cây đã khô héo không cho nó chết đi. Cái cây ấy sẽ không thể xanh tốt trở lại, mà sẽ trở thành một vật chất mục nát, thu hút bệnh tật và côn trùng, lan truyền sự suy tàn đến những sinh linh khác. Một Thiên Đạo bị ép buộc tồn tại sẽ sản sinh ra những luật lệ méo mó, những linh khí ô nhiễm. Tu sĩ sẽ càng ngày càng 'mất người' nhanh hơn, không chỉ vì tu luyện mà vì chính bản chất của linh khí đã bị biến dị. Những con quái vật do linh khí ô nhiễm sinh ra sẽ hoành hành, dịch bệnh sẽ lan tràn, và những tai ương tự nhiên sẽ xảy ra với tần suất khủng khiếp. Con người sẽ sống trong nỗi sợ hãi triền miên, không có hy vọng, không có mục đích, chỉ còn là những cái xác không hồn, những kẻ nô lệ cho một Thiên Đạo giả tạo. Đó chính là ý nghĩa của 'địa ngục sống' mà ta nói."
Dương Quân nắm chặt tay, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay. Hắn không khỏi cảm thấy rùng mình trước viễn cảnh Tạ Trần vừa vạch ra. Lý tưởng cứu thế của hắn bỗng chốc trở nên mờ mịt. "Vậy chúng ta phải làm gì? Ngăn cản họ ư?" Hắn hỏi, giọng đầy vẻ nôn nóng và bối rối. Trong đầu hắn, việc ngăn cản những hành động mù quáng ấy dường như là việc cấp thiết nhất.
Mộ Dung Tuyết khẽ lắc đầu, ánh mắt nàng nhuốm vẻ mệt mỏi và thấu hiểu. Nàng đã chứng kiến quá nhiều sự cố chấp trong giới tu tiên. "Việc ngăn cản các tông môn lúc này là bất khả thi. Họ đã quá sâu vào chấp niệm của mình rồi." Nàng nói, giọng nhẹ nhàng nhưng đầy kiên quyết. Nàng hiểu rằng, một khi chấp niệm đã ăn sâu vào cốt tủy, mọi lời khuyên nhủ đều trở nên vô nghĩa. Họ đã đặt cược danh dự, sức mạnh và cả sinh m��nh của mình vào việc 'vá trời', và họ sẽ không bao giờ lùi bước, dù cho cái giá phải trả có là gì.
Tạ Trần đưa chén trà lên môi, nhấp một ngụm nhỏ, hương trà ấm nóng lan tỏa trong vòm họng. Hắn đặt chén trà xuống, ánh mắt kiên định nhìn về phía dòng sông, nơi những vì sao phản chiếu lung linh như những hạt ngọc. "Chúng ta không ngăn cản. Chúng ta kiến tạo." Giọng hắn trầm tĩnh, nhưng chứa đựng một sức mạnh phi thường, một sự quyết tâm không thể lay chuyển. "Để khi Thiên Đạo cũ hoàn toàn tan rã, nhân gian đã có một 'Nhân Đạo' mới để nương tựa, không phải rơi vào khoảng trống hỗn loạn. Đó là gánh nặng và cũng là con đường mà ta phải đi."
Hắn tiếp tục, ánh mắt không hề dao động. "Việc Thiên Đạo sụp đổ là điều không thể tránh khỏi, là quy luật của tự nhiên. Ngăn cản nó cũng như ngăn cản một dòng sông đổ về biển. Nhưng chúng ta có thể chuẩn bị cho nhân gian một con thuyền, để họ không bị nhấn chìm khi dòng nước lũ ập đến. 'Nhân Đạo' mà chúng ta kiến tạo chính là con thuyền đó. Nó không phải là một quyền năng thần thánh, không phải là một pháp bảo cứu thế, mà là một nền tảng giá trị, một hệ thống niềm tin được xây dựng trên chính bản chất thuần khiết của con người. Sự yêu thương, lòng dũng cảm, trí tuệ, sự sẻ chia, sự trân trọng cuộc sống, sự chấp nhận cái chết, và khả năng tự lực cánh sinh. Đó là những gì chúng ta cần khơi gợi, cần dẫn dắt trong mỗi con người. Khi không còn Thiên Đạo để dựa dẫm, con người sẽ phải tự đứng vững trên đôi chân của mình, tự mình tìm kiếm ý nghĩa và con đường. Và đó mới là lúc nhân loại thực sự trưởng thành."
Dương Quân và Mộ Dung Tuyết im lặng lắng nghe, ánh mắt họ từ lo lắng chuyển sang thấu hiểu và cuối cùng là sự chấp thuận. Họ hiểu rằng, con đường của Tạ Trần không phải là một con đường dễ dàng, mà là một hành trình đầy gian nan, đòi hỏi sự kiên trì và lòng tin tuyệt đối. Đó là một gánh nặng của cả một thế giới, nhưng cũng là một sứ mệnh cao cả, mang đến hy vọng cho một kỷ nguyên mới. Tạ Trần nhìn những người bạn đang ngồi quanh bàn, những gương mặt thân thuộc đã cùng hắn trải qua bao hiểm nguy. Hắn biết, Bạch Vô Thường và Ma Chủ Cửu U sẽ không ngồi yên nhìn hắn kiến tạo trật tự mới. Những trận chiến khốc liệt hơn, những âm mưu tàn độc hơn chắc chắn sẽ ập đến. Nhưng giờ đây, Tạ Trần không còn sợ hãi. Hắn đã chấp nhận gánh nặng của định mệnh, không phải để trở thành một vị cứu tinh vĩ đại, mà để dệt nên một bầu trời nơi mọi sinh linh có thể tìm thấy sự trọn vẹn của chính mình, không cần phải vứt bỏ nhân tính để đổi lấy sức mạnh hư ảo. Con đường phía trước vẫn còn xa lắm, nhưng Tạ Trần đã có những người đồng hành, những người đã tin tưởng vào con đường của hắn, vào 'Nhân Đạo' mà hắn đang kiến tạo. Và đó chính là khởi đầu.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.