Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 440: Dẫn Dắt Nhân Tâm: Kiến Tạo Kỷ Nguyên Mới

Ánh trăng non soi rọi lên đỉnh Phật Sơn, nhuộm bạc những ngọn cây cổ thụ. Tạ Trần cùng Dương Quân và Tiểu Cửu sải bước trên con đường mòn quen thuộc, rời khỏi nơi đã khai mở thêm một tầng giác ngộ về Thiên Đạo. Những lời của Vô Danh Tăng vẫn còn vang vọng trong tâm trí hắn, về một Thiên Đạo không phải là thần linh, mà là một quy tắc, một hệ thống đã đến hồi kết, và về gánh nặng của một "Nhân Đạo" cần được kiến tạo. Gánh nặng ấy giờ đây không còn là sự mơ hồ, mà đã hóa thành một con đường rõ ràng, dù biết sẽ đầy chông gai và thử thách.

Thị Trấn An Bình hiện ra trước mắt họ khi trời bắt đầu nhá nhem tối, ánh nắng chiều tà nhạt nhòa phủ lên những mái nhà gỗ và gạch đơn sơ. Không khí nơi đây, dù đã qua đi cơn chấn động lớn, vẫn mang một vẻ trầm lắng khác thường. Tiếng rao hàng không còn rộn rã như trước, tiếng xe ngựa thưa thớt hơn, và những bước chân trên đường cũng có vẻ vội vã, nặng nề. Mùi thức ăn thơm lừng từ các quán ăn ven đường trộn lẫn với mùi gỗ mục và mùi đất ẩm, gợi lên một sự sống vẫn tiếp diễn, nhưng ẩn chứa bên trong là nỗi bất an khó nói. Từng ánh mắt lướt qua họ đều mang theo vẻ hoài nghi, lo lắng, hoặc một sự trống rỗng đến từ niềm tin bị lung lay.

Tạ Trần bước chậm lại, đôi mắt sâu thẳm của hắn quét qua từng gương mặt phàm nhân. Hắn thấy một bà lão run rẩy ôm chặt đứa cháu nhỏ, một người đàn ông trung niên ngồi bên vỉa hè với ánh mắt thất thần, và những nhóm người túm tụm lại thì thầm những câu chuyện đứt quãng. "Thiên Đạo đang chết," Tạ Trần thầm nghĩ, "và cái chết của nó đang gieo rắc sự hỗn loạn trong lòng người. Sự sợ hãi, hoài nghi, và cả những khao khát hư ảo vẫn còn đeo bám họ, tựa như những chấp niệm dai dẳng. Chỉ trấn an thôi là chưa đủ, phải cho họ một con đường mới, một điểm tựa vững chắc hơn bất kỳ vị tiên hay pháp thuật nào." Hắn nhớ lại lời Vô Danh Tăng về "căn bệnh nan y đã di căn" của nhân gian, và nhận ra rằng để chữa lành, không thể chỉ dùng thuốc giảm đau, mà phải tìm đến tận căn nguyên.

"Nhân gian vẫn còn hoang mang quá, Tạ huynh," Dương Quân cất tiếng, giọng hắn trầm buồn. Hắn nhìn những người dân với ánh mắt đau xót. "Niềm tin của họ vào trật tự cũ đã bị lung lay nghiêm trọng rồi. Nhưng con đường mới mà huynh nói, liệu họ có thể chấp nhận ngay lập tức không?"

Tiểu Cửu, với đôi tai cáo trắng muốt khẽ giật giật, chỉ vào một nhóm người đang thì thầm dưới bóng một cây cổ thụ. "Họ đang nói về những tu sĩ 'mất người' đấy, lo sợ lắm. Mấy hôm nay, tin tức về những tu sĩ đột nhiên trở nên điên dại, hay mất hết ký ức cứ lan truyền khắp nơi. Họ sợ hãi, không biết khi nào đến lượt mình bị ảnh hưởng." Giọng nàng mang theo một chút lo lắng, nhưng ánh mắt vẫn ánh lên sự tin tưởng tuyệt đối vào Tạ Trần. Nàng, với bản năng nhạy bén của một yêu tộc, cảm nhận rõ rệt sự hỗn loạn trong cảm xúc của con người.

Tạ Trần khẽ gật đầu. Hắn biết, nỗi sợ hãi về việc "mất người" là một trong những chấp niệm lớn nhất mà Thiên Đạo suy yếu đã gieo rắc vào lòng nhân gian. Đó không chỉ là nỗi sợ cái chết, mà là nỗi sợ đánh mất chính mình, đánh mất nhân tính. Hắn dừng bước, ánh mắt quét qua những gương mặt phàm nhân một lần nữa, sau đó khẽ gật đầu với Dương Quân, như một dấu hiệu đã đến lúc hành động.

Đúng lúc đó, từ một góc phố, hai bóng người quen thuộc bước đến. Bách Lý Hùng, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt vuông vức đầy kiên nghị, cùng Mộ Dung Tuyết, thanh lịch trong bộ y phục xanh ngọc, tiến lại gần. Ánh mắt Bách Lý Hùng có chút mệt mỏi, nhưng vẫn giữ được sự cương trực, còn Mộ Dung Tuyết toát lên vẻ suy tư thường trực. Họ đã ở lại thị trấn để giúp đỡ người dân ổn định lại cuộc sống sau những biến cố, và cũng để quan sát những thay đổi trong lòng người.

"Tạ tiên sinh, Dương huynh, Tiểu Cửu cô nương," Bách Lý Hùng chào, giọng trầm hùng nhưng chất chứa ưu tư. "Mấy ngày qua, nhân tâm bất ổn. Chúng tôi đã cố gắng trấn an, nhưng chỉ là tạm thời. Người dân cần một lời giải thích rõ ràng hơn, một hy vọng thực sự."

Mộ Dung Tuyết khẽ cúi đầu, ánh mắt nàng dừng lại trên Tạ Trần. "Tạ công tử, những gì Thiên Đạo suy yếu gây ra đã vượt quá khả năng lý giải của phàm nhân. Sự hỗn loạn không chỉ là bên ngoài, mà còn ăn sâu vào bên trong mỗi người. Chỉ có công tử mới có thể dẫn dắt họ vượt qua giai đoạn này."

Tạ Trần nhìn bạn bè, ánh mắt hắn không còn vẻ suy tư xa vời, mà là sự kiên định của một người đã tìm thấy con đường. "Chư vị không cần đa lễ. Những gì ta đã thấy, ta sẽ nói. Những gì ta đã hiểu, ta sẽ chia sẻ. Đã đến lúc nhân gian cần tự mình kiến tạo con đường của mình." Hắn nói, giọng trầm ấm nhưng đầy nội lực, như một lời hứa, một lời hiệu triệu.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm tím cả một góc trời, gió nhẹ hiu hiu thổi qua quảng trường Thị Trấn An Bình. Nơi đây, vốn là trung tâm của sự sầm uất và náo nhiệt, giờ đây vẫn còn vương vấn chút trầm lắng. Trên một bục gỗ tạm bợ, thường dùng cho các buổi chợ phiên hay các cuộc tụ tập nhỏ, Tạ Trần xuất hiện. Hắn vẫn là một thư sinh áo vải bố, thân hình gầy gò, làn da trắng nhợt, nhưng đôi mắt hắn lại sâu thẳm và sáng rõ, tựa như hai ngọn đèn lồng giữa màn đêm đang dần buông. Không pháp thuật chói lòa, không tuyên bố hùng hồn, chỉ có một khí chất trầm tĩnh, uyên bác tỏa ra từ con người hắn.

Dương Quân đứng bên cạnh hắn, bộ đạo bào lam nhạt của hắn tựa như một lá cờ hi vọng giữa đám đông. Tiểu Cửu với đôi tai cáo trắng muốt, đôi mắt to tròn nhìn quanh, vừa tò mò vừa cảnh giác. Bách Lý Hùng và Mộ Dung Tuyết đứng hơi lùi lại một chút, tạo thành một vòng tròn bảo vệ vô hình, nhưng ánh mắt họ đều tập trung vào Tạ Trần, đầy tin tưởng.

Tiếng thì thầm lan truyền trong đám đông. Ban đầu chỉ là vài người hiếu kỳ, sau đó là những người lo lắng, rồi những người mang theo hy vọng mong manh. Đám đông dần tụ tập lại, ánh mắt đổ dồn về phía Tạ Trần. Mùi ẩm của đất sau cơn mưa chiều, mùi khói bếp từ các nhà hàng mới lên đèn, và mùi hương liệu thoang thoảng từ những cửa tiệm vẫn mở cửa, tất cả hòa quyện vào không khí, tạo nên một bức tranh của sự sống xen lẫn với nỗi bất an.

Tạ Trần hắng giọng, tiếng nói của hắn không lớn, nhưng lại vang vọng rõ ràng trong không gian đang dần tĩnh lặng. "Chư vị hương thân, Thiên Đạo không phải là một vị thần linh, càng không phải là một kẻ ác độc muốn trừng phạt chúng ta." Hắn bắt đầu, giọng điệu bình tĩnh nhưng chứa đựng một sức nặng khó tả, như mỗi lời nói đều được cân nhắc kỹ lưỡng, được thấm đẫm sự thấu hiểu. "Thiên Đạo, từ bao đời nay, chỉ là một quy tắc, một hệ thống vận hành của trời đất, của vạn vật. Nó là tấm gương phản chiếu những khao khát, những ý chí, và cả những chấp niệm của chính nhân gian chúng ta."

Đám đông lắng nghe, có người nhíu mày, có người gật gù. Họ đã quen với việc coi Thiên Đạo là một quyền năng tối thượng, giờ nghe Tạ Trần nói vậy, trong lòng không khỏi băn khoăn.

"Và giờ đây," Tạ Trần tiếp tục, giọng hắn trầm hơn, "hệ thống ấy đang suy yếu, đang tan rã. Sự hỗn loạn mà chúng ta thấy, những dị tượng, những tu sĩ 'mất người', không phải là sự trừng phạt từ trời cao, mà là dấu hiệu của một chu kỳ kết thúc. Thiên Đạo cũ đã đến hồi mạt vận. Nó đã bị bào mòn bởi chính những khao khát thành tiên mù quáng, bởi sự thờ ơ với nhân tính, bởi những ham muốn quyền lực đã khiến con người đánh mất chính mình. Nó đã 'chết' từ bên trong, bởi những gì nó phản chiếu đã trở nên méo mó."

Không khí trở nên tĩnh lặng đến đáng sợ. Những lời của Tạ Trần, dù không dùng pháp lực, nhưng lại có sức lay động mạnh mẽ hơn bất kỳ tiếng sấm sét nào. Chúng chạm đến tận sâu thẳm nỗi sợ hãi và băn khoăn của mỗi người.

"Chúng ta không thể cứu một thứ đã đến hồi kết," Tạ Trần nói, ánh mắt hắn quét qua từng gương mặt trong đám đông, tìm kiếm sự thấu hiểu. "Và chúng ta cũng không cần phải làm vậy. Thay vào đó, chúng ta có thể kiến tạo một con đường mới. Một 'Nhân Đạo', nơi giá trị của con người, của sự sống bình thường, được đặt lên trên hết. Chúng ta không cần cầu tiên, không cần cầu trường sinh bằng mọi giá. Chỉ cần sống trọn vẹn, chân thực với nhau, gìn giữ nhân tính của mình, đó mới là điều quan trọng nhất."

Một tiếng hoài nghi vang lên từ đám đông. Một lão khách trọ, râu tóc bạc trắng, ánh mắt đầy vẻ mệt mỏi nhưng cũng rất tinh ranh, cất tiếng hỏi, giọng ông ta khàn khàn. "Vậy ý ngài là... chúng ta không cần tu tiên nữa sao? Vậy những tu sĩ như bọn họ," ông ta chỉ tay về phía Dương Quân, "thì sao? Chẳng lẽ những công sức tu luyện của họ đều vô ích?"

Tạ Trần nhìn Lão Khách Trọ, trên môi nở một nụ cười nhẹ, không hề có chút giận dữ hay khó chịu. "Tu luyện là con đường riêng của mỗi người, Lão bá. Ta không nói tu luyện là sai. Nhưng cốt lõi của tu luyện, của mọi sự tìm kiếm, phải là giữ gìn nhân tính. 'Nhân Đạo' không cấm khao khát, mà là dẫn dắt nó. Khao khát sống một cuộc đời ý nghĩa, khao khát bảo vệ người thân, khao khát tri thức, khao khát cái đẹp, khao khát sự bình yên cho gia đình và cộng đồng... đó mới là ngọn lửa thật sự của nhân gian, ngọn lửa đã bị những dục vọng hư ảo che lấp bấy lâu nay."

"Chúng ta không cần phải vứt bỏ những giá trị của con người để đổi lấy sức mạnh hư ảo, hay một sự bất tử vô vị. Cái giá của việc 'mất người' để thành tiên, liệu có đáng không?" Tạ Trần đặt câu hỏi, ánh mắt hắn nghiêm nghị. "Thiên Đạo cũ đã dạy chúng ta chạy theo những điều xa vời, mà quên mất những điều gần gũi, chân thực nhất. Giờ là lúc chúng ta phải tự mình định nghĩa lại ý nghĩa của sự tồn tại."

Đám đông dần lắng xuống. Ánh mắt từ hoài nghi chuyển sang suy tư, rồi một vài tia hy vọng bắt đầu lóe lên trong sâu thẳm. Lời của Tạ Trần không phải là mệnh lệnh, mà là một lời gợi mở, một tia sáng giữa màn đêm u tối.

"Tạ tiên sinh nói đúng!" Bách Lý Hùng bước lên một bước, giọng trầm hùng vang vọng khắp quảng trường. "Chúng ta đã quá tin vào tiên, quá sùng bái sức mạnh mà quên đi chính bản thân mình! Quên đi tình làng nghĩa xóm, quên đi sự chân thật trong mỗi hành động. Hãy tin Tạ tiên sinh, hãy tin vào chính chúng ta!"

Tiếng vỗ tay bắt đầu vang lên lác đác, rồi lan rộng dần. Có người lau nước mắt, có người gật đầu lia lịa. Dù vẫn còn nhiều băn khoăn, nhưng ít nhất, Tạ Trần đã gieo vào lòng họ một hạt mầm hy vọng mới, một con đường mới không cần phải nhìn lên trời cao, mà có thể tìm thấy ngay trong chính nhân gian này. Bóng Tạ Trần, thư sinh gầy gò, in trên nền đất dưới ánh đèn lồng lấp lánh, tựa như một điểm tựa vững chãi, một người dẫn đường cho cả một kỷ nguyên mới đang dần hé mở.

***

Đêm khuya, ánh trăng vằng vặc treo trên nền trời đen thẳm, rọi xuống dòng sông Vọng Giang lấp lánh như dát bạc. Gió đêm mát mẻ thổi nhẹ, mang theo hơi nước và mùi hương của hoa cỏ ven bờ. Tại Quán Trà Vọng Giang, một quán trà gỗ đơn giản với ban công nhìn ra sông, Tạ Trần cùng các đồng hữu đang tề tựu. Tiếng nước sông chảy róc rách, tiếng chim đêm thi thoảng cất lên, và tiếng chén trà chạm nhẹ vào nhau tạo nên một bầu không khí yên bình, thư thái, hoàn toàn đối lập với sự náo động ở quảng trường ban chiều.

Mộ Dung Tuyết, với vẻ dịu dàng thanh lịch, đang khéo léo pha trà. Hơi ấm từ chén trà lan tỏa, mang theo mùi thơm dịu nhẹ. Nàng đặt một chén trà trước mặt Tạ Trần, ánh mắt nàng chất chứa sự thấu hiểu và một nỗi ưu tư khó tả. "Lời của huynh đã gieo mầm hy vọng vào lòng nhân gian, Tạ công tử. Nhưng để nó nảy nở, để 'Nhân Đạo' thực sự bén rễ, thì cần thời gian và sự kiên trì vô hạn. Sẽ có rất nhiều người không dễ dàng chấp nhận, sẽ có rất nhiều chấp niệm khó lòng phá vỡ."

Tạ Trần nhấp một ngụm trà nóng, cảm nhận vị chát nhẹ và hương thơm lan tỏa trong khoang miệng. Hắn gật đầu. "Đúng vậy, Mộ Dung cô nương. 'Nhân Đạo' không phải là một công pháp, không phải là một phép thuật thần thông, mà là một triết lý sống, một sự thay đổi từ tận sâu thẳm tâm can mỗi người. Nó cần được vun đắp từ những hành động nhỏ nhất, từ sự thấu hiểu lẫn nhau, từ việc trân trọng những giá trị chân thực của cuộc sống. Đó là một hành trình dài và gian nan, nhưng không thể không đi."

Bách Lý Hùng đặt chén trà xuống bàn, tiếng gốm sứ va vào mặt gỗ khô khốc. "Tạ tiên sinh, ta tin vào những gì huynh nói. Nhưng làm sao để những người dân ở các thị trấn, thôn làng xa xôi khác cũng hiểu được những điều này? Thị Trấn An Bình chỉ là một đốm sáng nhỏ nhoi giữa cả một Thập Phương Nhân Gian rộng lớn." Vẻ mặt hắn tràn đầy lo lắng, một nỗi lo lắng của một người lãnh đạo cộng đồng, gánh vác trách nhiệm trên vai.

Dương Quân suy tư, ngón tay hắn khẽ gõ nhẹ lên mặt bàn. "Chúng ta có thể bắt đầu từ việc giúp đỡ họ giải quyết những khó khăn hiện tại, những nỗi sợ hãi mà Thiên Đạo suy yếu gây ra. Khi họ tin tưởng vào chúng ta, khi họ thấy được sự chân thành trong hành động của chúng ta, họ sẽ tin vào con đường mà Tạ huynh vạch ra." Hắn vẫn giữ sự nhiệt huyết của mình, nhưng đã thêm vào đó sự trầm tĩnh và thực tế hơn nhiều so với trước đây.

Tiểu Cửu, ngồi cạnh Dương Quân, đôi mắt nàng lấp lánh một tia sáng tinh nghịch nhưng cũng rất chân thành. "Hay là, chúng ta dẫn họ đến những nơi mà linh khí vẫn còn mạnh, để họ thấy không ph���i tất cả đều tệ hại? Hoặc cho họ xem những pháp thuật đơn giản có thể giúp ích cho cuộc sống hàng ngày, để họ thấy tu luyện không nhất thiết phải là 'mất người'?" Giọng nàng ngây thơ, nhưng ý tưởng lại không hề tệ.

Tạ Trần mỉm cười nhẹ, nhìn Tiểu Cửu. "Ý nàng không tồi, Tiểu Cửu. Nhưng mục đích của chúng ta không phải chỉ là giải quyết khó khăn hay phô diễn sức mạnh. Cũng không phải là che giấu đi sự thật về sự suy yếu của linh khí. Mà là khơi gợi lại những giá trị đã bị lãng quên trong lòng nhân gian. Lòng người cần được 'thanh tẩy' khỏi những chấp niệm và dục vọng méo mó. Những khát vọng 'biến dạng' cần được 'dẫn dắt' về đúng bản chất thuần khiết của nó, về ý nghĩa thực sự của sự sống."

Hắn nhìn ra dòng sông lấp lánh ánh trăng, hình ảnh những vì sao nhỏ bé phản chiếu trên mặt nước. "Con đường 'Nhân Đạo' là con đường của tự lực cánh sinh, của sự tự giác ngộ. Chúng ta sẽ thiết lập những 'Trung tâm Nhân Đạo' nhỏ ở các vùng. Nơi đó không phải để truyền thụ công pháp tu tiên, mà là nơi mọi người có thể học hỏi, chia sẻ kinh nghiệm sống, cùng nhau xây dựng cộng đồng dựa trên những giá trị nhân sinh cốt lõi: sự yêu thương, sự giúp đỡ lẫn nhau, sự trân trọng cuộc sống, sự tìm kiếm tri thức, và cả sự đối diện với cái chết một cách bình thản. Chúng ta sẽ tìm kiếm những 'hồi ức về Đại Đạo' còn sót lại trong nhân gian, những câu chuyện, truyền thuyết cổ xưa về một thời đại mà con người sống trọn vẹn với nhau, không bị ràng buộc bởi sự mê tín vào tiên phật hay nỗi sợ hãi trước Thiên Đạo. Đó sẽ là nền móng cho trật tự mới."

Dương Quân và Bách Lý Hùng nhiệt tình hưởng ứng, ánh mắt họ tràn đầy quyết tâm. Mộ Dung Tuyết khẽ gật đầu, vẻ mặt trầm tư nhưng ánh lên sự đồng tình. Tiểu Cửu lắng nghe một cách nghiêm túc hiếm thấy, đôi mắt to tròn của nàng dường như đã hiểu ra điều gì đó sâu sắc hơn.

Tạ Trần biết, việc công khai truyền bá 'Nhân Đạo' như vậy chắc chắn sẽ khiến Bạch Vô Thường, ý chí cuối cùng của Thiên Đạo cũ, nhận ra mức độ đe dọa thực sự của hắn. Những cuộc truy sát tàn bạo hơn, những âm mưu thâm độc hơn chắc chắn sẽ ập đến. Ma Chủ Cửu U cũng sẽ không ngồi yên nhìn hắn kiến tạo một trật tự mà không có chỗ cho bóng tối của y. Nhưng giờ đây, Tạ Trần không còn sợ hãi. Hắn đã chấp nhận gánh nặng của định mệnh, không phải để trở thành một vị cứu tinh vĩ đại, mà để dệt nên một bầu trời nơi mọi sinh linh có thể tìm thấy sự trọn vẹn của chính mình, không cần phải vứt bỏ nhân tính để đổi lấy sức mạnh hư ảo.

Hắn nhìn những người bạn đang ngồi quanh bàn, những gương mặt thân thuộc đã cùng hắn trải qua bao hiểm nguy. Con đường phía trước vẫn còn xa lắm, sẽ là một hành trình dài của sự kiến tạo, của sự 'thanh tẩy' và 'dẫn dắt' khát vọng nhân gian. Nhưng giờ đây, Tạ Trần đã có một khởi đầu. Hắn đã gieo hạt mầm đầu tiên của 'Nhân Đạo' vào lòng người, và hắn tin rằng, dù có gian nan đến mấy, những hạt mầm ấy nhất định sẽ nảy nở, tạo nên một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên thuộc về chính nhân loại. Ánh trăng vẫn dịu dàng soi sáng, như một chứng nhân cho những bước đi đầu tiên của một thư sinh gầy gò, người đang dùng chính nhân tính của mình để định hình lại vận mệnh của cả một thế giới.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free