Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 439: Nhân Quả Đồng Nguyên: Vòng Xoáy Khởi Sinh và Hủy Diệt

Bầu trời đêm đã rút đi màn lụa cuối cùng của hoàng hôn, nhường chỗ cho những vì sao lấp lánh như vô vàn đôi mắt đang dõi theo thế gian. Trong không gian tĩnh mịch của Phật Sơn Tự, mùi hương trầm thanh khiết vẫn còn vương vấn, quyện cùng mùi đất ẩm và hơi sương đêm. Tạ Trần ngồi tĩnh lặng trong một góc thiền phòng, đôi mắt khép hờ, tựa như pho tượng đá đã hóa thạch ngàn năm. Những lời của Vô Danh Tăng, những chân tướng bi tráng về Thiên Đạo, vẫn không ngừng vang vọng trong tâm trí hắn, tạo thành một luồng sóng dữ dội khuấy động dòng suy tư vốn đã sâu thẳm.

Hắn không phải là kẻ xa lạ với sự suy tàn, cũng không phải là người không biết đến cái chết. Nhưng cái chết của Thiên Đạo, sự tan rã của một trật tự vĩ đại đã tồn tại hàng vạn năm, lại mang một ý nghĩa khác biệt. Nó không đến từ một cuộc chiến tranh tàn khốc, không phải do một tai ương bất ngờ, mà là sự tích tụ chậm rãi, ăn mòn từ bên trong bởi chính những khao khát, những lựa chọn của nhân gian. Thiên Đạo, tựa như một cơ thể khổng lồ, đã dần suy kiệt bởi những ký sinh trùng mang tên "chấp niệm" của chúng sinh.

Tạ Trần cảm nhận được gánh nặng của sự thật này. Hắn đã từng nghĩ rằng Thiên Đạo là một thực thể độc lập, một vị thần linh cai quản số phận. Nhưng giờ đây, hắn hiểu rằng nó chỉ là một hệ thống phản ứng, một tấm gương phản chiếu những gì nhân gian dệt nên. Khi những khao khát thành tiên trở thành sự ích kỷ, khi sức mạnh tu luyện dẫn đến sự "mất người", khi mục tiêu trường sinh bất tử làm lu mờ nhân tính, Thiên Đạo không thể không biến chất, không thể không suy yếu. Nó không phải là kẻ ác, mà là một sinh mệnh đang "chết" bởi chính những đứa con của mình. Một chuỗi nhân quả vĩ đại kéo dài vạn năm, đan xen phức tạp đến mức khiến người ta phải rợn tóc gáy.

Cách đó không xa, Dương Quân vẫn còn bàng hoàng, ngồi tựa vào một cột gỗ, ánh mắt vô định nhìn ra khoảng sân chùa mờ ảo trong sương sớm. Hắn như một pho tượng đã mất đi linh hồn, những niềm tin đã từng là trụ cột của cuộc đời hắn giờ đây tan vỡ như bọt biển. "Nếu Thiên Đạo... không phải là chân lý, vậy... tất cả những gì ta theo đuổi... là gì?" Hắn thì thầm, giọng nói khản đặc, chất chứa một nỗi tuyệt vọng tột cùng. Hắn là một thư sinh kiêm tu võ, luôn tự hào về con đường chính đạo, về lý tưởng phụng sự nhân gian, cứu vớt chúng sinh. Nhưng giờ đây, tất cả đều trở thành một trò đùa nghiệt ngã. Nếu chính cái "Thiên Đạo" mà hắn tin tưởng lại là nguyên nhân sâu xa của sự suy tàn, nếu những "chính đạo" tông môn chỉ là những kẻ mù quáng hay cố chấp bám víu vào một niềm tin sai lầm, vậy ý nghĩa của mọi sự hy sinh, mọi nỗ lực của hắn là gì? Niềm tin của hắn đã sụp đổ hoàn toàn, để lại một khoảng trống hoác trong tâm hồn, lạnh lẽo và vô vọng.

Tiểu Cửu, với bản năng nhạy bén của một yêu tộc, không hiểu hết những khái niệm phức tạp về Thiên Đạo hay nhân qu���, nhưng nàng cảm nhận được sự nặng nề, sự bi thương bao trùm không gian. Nàng cuộn mình sát vào Tạ Trần hơn nữa, đôi tai cáo trắng muốt khẽ giật giật, đôi mắt to tròn nhìn hắn đầy lo lắng. Nàng không thể lý giải được nỗi đau của Dương Quân, nhưng nàng cảm nhận được một luồng suy nghĩ hỗn loạn đang chảy trong tâm trí Tạ Trần. Nàng chỉ đơn giản tin tưởng hắn, tin tưởng vào sự an yên mà hắn mang lại. Sự ngây thơ của nàng, trong khoảnh khắc đó, lại trở thành một điểm tựa tĩnh lặng giữa cơn bão tri thức.

Khi ánh bình minh đầu tiên xuyên qua kẽ lá, rọi những vệt sáng vàng nhạt vào thiền phòng, Vô Danh Tăng chậm rãi bước vào. Bước chân lão không gây ra tiếng động, tựa như một bóng ma lướt qua. Lão nhìn Tạ Trần, ánh mắt hiền từ mà sâu thẳm, không cần nói ra lời, lão đã biết Tạ Trần đang suy tư điều gì. "Thiện tai." Lão khẽ thốt lên, giọng nói trầm ấm mà vang vọng như chuông chùa buổi sớm, "Người đã thấy được bản chất của 'tương tác'. Giờ đây, hãy nhìn vào chính mình, Tạ thí chủ."

Lời của Vô Danh Tăng như một lời cảnh tỉnh, một sợi chỉ dẫn lối. Tạ Trần khẽ mở mắt, ánh nhìn vẫn còn chút mông lung của người vừa thoát khỏi cõi suy tư vô tận, nhưng rất nhanh sau đó trở nên trong trẻo và sắc bén. Hắn hiểu ý của Vô Danh Tăng. Hắn đã nhìn thấy Thiên Đạo, đã thấu hiểu nhân gian, nhưng hắn chưa thực sự nhìn vào chính mình, vào vị trí của hắn trong bức tranh vĩ đại này. Hắn đã từng là một thư sinh phàm tục, một kẻ từ chối con đường tu tiên, nhưng lại sở hữu khả năng nhìn thấu nhân quả, một khả năng mà không một tu sĩ nào có được, bởi họ đã quá chú trọng vào phép thuật và sức mạnh mà bỏ quên đi những sợi dây liên kết vô hình nhưng mạnh mẽ nhất.

Tạ Trần hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương trầm thanh khiết lan tỏa trong không khí. Hắn từ từ nhắm mắt lại lần nữa, nhưng lần này không phải để suy tư, mà để vận dụng 'Nhân Quả Chi Nhãn' một cách chủ động hơn, không chỉ để suy luận mà để "cảm nhận" bức tranh lớn. Hắn không cố gắng phân tích hay giải mã, mà để bản thân hòa vào dòng chảy của nhân quả. Hắn cảm thấy m��nh như một hạt bụi nhỏ bé giữa một cơn bão xoáy, nhưng lại là một hạt bụi có khả năng cảm nhận được từng luồng gió, từng giọt mưa, từng tia chớp trong cơn bão ấy. Hắn cảm nhận được hàng tỷ tỷ sợi chỉ nhân quả đang đan xen vào nhau, tạo thành một tấm mạng khổng lồ, một tấm mạng lưới vừa nuôi dưỡng vừa ràng buộc Thiên Đạo. Mỗi sợi chỉ là một hành động, một suy nghĩ, một khát vọng của vô số chúng sinh qua hàng vạn năm. Những sợi chỉ màu vàng tươi của thiện niệm, những sợi chỉ màu đen tối của ác ý, những sợi chỉ màu xám tro của sự thờ ơ, tất cả đều kết nối, đều ảnh hưởng lẫn nhau, không có gì là độc lập.

Trong sâu thẳm nhận thức, Tạ Trần nhận ra rằng khả năng của hắn không phải là một phép thuật để thay đổi thế giới một cách tùy tiện, mà là một cơ chế tự nhiên, một sự phản ứng của Đại Đạo trước sự mất cân bằng. Hắn không phải là kẻ đứng ngoài quan sát, mà là một phần của hệ thống, một "nút thắt" đặc biệt, nơi những sợi tơ cũ đã mục nát và những sợi tơ mới đang chờ để được dệt nên. Hắn không phải là người vá trời, cũng không phải là kẻ hủy diệt. Hắn là sự "chuyển tiếp", là một nhịp cầu giữa cái cũ và cái mới, giữa sự tan rã và sự kiến tạo. Sự hiểu biết này không mang lại cho hắn sức mạnh vật chất, nhưng nó mang lại một sự rõ ràng đến kinh ngạc, một sự bình tâm trước gánh nặng của vận mệnh. Hắn đã thấy, và hắn đã chấp nhận.

Khi mặt trời lên cao, những tia nắng ấm áp chiếu rọi khắp Phật Sơn Tự, xua đi màn sương sớm và những u tối trong lòng người. Tạ Trần rời thiền phòng, bước chân nhẹ như không, tiến vào khu vườn thiền thanh tịnh. Nơi đây có một hồ sen nhỏ, những cánh sen trắng muốt đang hé nở, tỏa hương thơm dịu nhẹ. Bên cạnh hồ là một cây bồ đề cổ thụ, cành lá sum suê, thân cây sần sùi mang dấu vết của hàng ngàn năm phong sương. Hắn ngồi xuống dưới gốc cây, ánh sáng mặt trời xuyên qua tán lá tạo thành những vệt sáng lấp lánh trên mặt đất, tựa như vô số những viên ngọc quý. Tiếng nước chảy róc rách từ một hòn non bộ nhỏ, tiếng ve kêu từ xa, tiếng gió xào xạc qua hàng trúc, tất cả hòa quyện tạo nên một bản giao hưởng của sự tĩnh lặng, giúp định tâm.

Tạ Trần nhắm mắt lại, không phải để ngủ, mà để tập trung toàn bộ giác quan vào dòng chảy vô hình của nhân quả. Trong tâm trí hắn, hình ảnh của 'Nhân Quả Luân Bàn' hiện lên rõ ràng hơn bao giờ hết, không phải là một vật phẩm hữu hình, mà là một mô hình vũ trụ, một khái niệm trừu tượng nhưng lại chân thực đến kinh ngạc. Hắn cảm nhận được những "hồi ức về Đại Đạo" đang trôi nổi trong không khí, những mảnh ghép của Thiên Đạo ban đầu, những quy tắc thuần túy nhất trước khi bị nhân tâm làm cho biến chất. Chúng không phải là những ký ức rõ ràng, mà là những rung động, những tần số, những khuôn mẫu đã bị lãng quên.

"Mỗi hành động, mỗi khát vọng của nhân gian, như những sợi tơ vô hình, dệt nên tấm mạng lưới Thiên Đạo..." Tạ Trần thầm nhủ trong tâm trí, giọng nói nội tâm vang vọng như tiếng chuông chùa cổ. Hắn cảm nhận được sự phức tạp của tấm mạng đó, nơi mỗi một ý niệm, dù nhỏ bé đến đâu, cũng tạo nên một g��n sóng, lan tỏa và ảnh hưởng đến toàn bộ hệ thống. Những khao khát thành tiên, sự theo đuổi sức mạnh, nỗi sợ hãi cái chết, sự thờ ơ với nhân tính – tất cả những điều đó không phải là ác độc bản chất, mà là những khía cạnh của con người. Vấn đề không nằm ở khát vọng, mà nằm ở sự "biến chất" của khát vọng, sự mất cân bằng trong việc theo đuổi chúng.

Và hắn... hắn là một nút thắt trong tấm mạng đó. Một nút thắt nơi các sợi tơ cũ đã rách nát, đã không còn giữ được sự trong sạch ban đầu, và các sợi tơ mới bắt đầu được dệt nên. Khả năng 'nhân quả' của hắn không phải là phép thuật để thay đổi dòng chảy tự nhiên, để ép buộc thế giới đi theo ý muốn của hắn. Mà là khả năng 'cảm nhận' và 'dẫn dắt' dòng chảy đó. Hắn không thể chống lại Thiên Đạo, bởi Thiên Đạo không phải là một kẻ thù. Hắn cũng không thể "vá trời", bởi bầu trời ấy đã mục ruỗng từ bên trong. Vai trò của hắn không phải là người vá trời, cũng không phải là kẻ hủy diệt. Hắn là sự 'chuyển tiếp'.

Hắn nhận ra rằng sự t���n tại của hắn, một phàm nhân không tu hành, không sùng bái sức mạnh, nhưng lại có khả năng thấu hiểu nhân quả đến tận cùng, chính là một phản ứng tự nhiên của vũ trụ để cân bằng lại. Khi Thiên Đạo đạt đến giới hạn của sự biến chất, khi nhân tâm đã lạc lối quá xa, sẽ có một "điểm neo" xuất hiện, một "chất xúc tác" để khởi động một chu kỳ mới. Đó là hắn. Hắn không phải là kẻ cứu thế được lựa chọn bởi ý trời, mà là một phần tất yếu của quá trình tiến hóa của Đại Đạo. Sự hiểu biết này không mang lại cho hắn sự kiêu ngạo, mà là một sự bình thản sâu sắc. Hắn không còn cảm thấy cô đơn hay gánh nặng, mà cảm thấy mình hòa mình vào dòng chảy vĩ đại của vũ trụ.

Tạ Trần mở mắt, ánh nhìn trong veo như nước hồ sen buổi sớm, không còn chút gợn đục của nghi hoặc hay lo lắng. Hắn nhìn những cánh sen trắng muốt, chúng vẫn vươn lên từ bùn lầy mà không hề nhiễm bẩn. Chúng không cần phải "thành tiên" để đạt được sự trọn vẹn của mình. Chúng chỉ đơn giản là sống, là nở rộ, là tỏa hương. Đó chính là "nh��n đạo" mà hắn muốn kiến tạo. Một con đường nơi con người có thể sống trọn vẹn, không cần phải vứt bỏ bản chất để đổi lấy sức mạnh hay sự bất tử hư ảo. Một con đường nơi những khát vọng chân chính được dẫn dắt, không phải để hủy hoại, mà để kiến tạo.

Hắn đứng dậy, bước chân vững chãi và dứt khoát hơn bao giờ hết. Những mảnh ghép của "hồi ức về Đại Đạo" mà hắn vừa cảm nhận được, những khuôn mẫu của Thiên Đạo ban đầu, giờ đây đã được sắp xếp lại trong tâm trí hắn. Chúng không phải là những lời giáo huấn hay quy tắc cứng nhắc, mà là những nguyên lý cơ bản của sự cân bằng, của sự hài hòa. Chúng sẽ là nền tảng vững chắc cho "Nhân Đạo" mới, một nền tảng không dựa trên sự ép buộc hay sợ hãi, mà dựa trên sự thấu hiểu và dẫn dắt khát vọng. Con đường phía trước vẫn còn dài, nhưng giờ đây, hắn đã có một la bàn, một ngọn hải đăng soi sáng.

Khi vầng thái dương dần ngả về Tây, nhuộm đỏ cả một vùng trời, Tạ Trần quay trở lại Đại Điện của Phật Sơn Tự. Ánh hoàng hôn vàng cam hắt qua những cột gỗ cổ kính, tạo nên những vệt sáng tối đối lập, khiến không gian vốn trang nghiêm nay lại thêm phần u tịch, nhưng cũng ánh lên một vẻ đẹp bi tráng. Một làn gió se lạnh lùa qua, mang theo mùi hương trầm còn vương vấn và mùi gỗ mục lâu năm. Trong Đại Điện, Vô Danh Tăng vẫn ngồi đó, lưng thẳng tắp, đôi mắt nhắm hờ, tay gõ mõ đều đều, tiếng tụng kinh trầm thấp vang vọng, tựa như một dòng suối chảy không ngừng nghỉ qua thời gian.

Dương Quân và Tiểu Cửu cũng đang ở đó, họ đã đợi hắn. Dương Quân vẫn còn vẻ mặt phức tạp, nhưng đã bớt đi phần bàng hoàng và tuyệt vọng ban nãy, thay vào đó là sự mong chờ, một tia hy vọng nhỏ nhoi le lói trong ánh mắt. Tiểu Cửu nép sát vào Dương Quân, đôi mắt to tròn chăm chú nhìn Tạ Trần. Nàng không hiểu được những gì hắn đã trải qua, nhưng nàng cảm nhận được một sự thay đổi sâu sắc trong hắn, một khí chất bình ổn và kiên định hơn trước.

Tạ Trần bước vào, bước chân nhẹ nhàng nhưng lại mang theo một sức nặng vô hình. Hắn không nói gì, chỉ đứng lặng một lúc, c���m nhận không khí trang nghiêm và nguồn năng lượng thanh tịnh từ Vô Danh Tăng. Rồi hắn chậm rãi cúi đầu thật sâu trước Vô Danh Tăng, một cái cúi đầu không chỉ là lễ nghĩa của một phàm nhân trước bậc giác ngộ, mà còn là sự thấu hiểu, sự tri ân và chấp nhận sâu sắc.

Vô Danh Tăng dừng tiếng mõ, chậm rãi mở mắt. Ánh mắt lão trong veo, nhìn thẳng vào Tạ Trần, tựa như có thể nhìn thấu mọi ngóc ngách trong tâm hồn hắn. "Người đã thấy được 'đồng nguyên' của mình rồi sao, Tạ thí chủ?" Giọng lão trầm ấm, mang theo sự từ bi và thấu hiểu.

Tạ Trần đứng thẳng dậy, đôi mắt hắn giờ đây ánh lên một vẻ kiên định không thể lay chuyển, nhưng cũng đầy lòng trắc ẩn. "Con đã thấy, Vô Danh đại sư." Giọng hắn trầm, rõ ràng, vang vọng khắp Đại Điện. "Con không phải là kẻ phá hoại, cũng không phải là cứu thế. Con là một phần của chu kỳ, một sự 'tái cân bằng' tự nhiên của Đại Đạo." Hắn không còn là thư sinh gầy gò với vẻ mặt suy tư thường trực, mà là một người đã tìm thấy con đường, đã chấp nhận vận mệnh. Hắn đã hiểu rằng sự tồn tại của hắn, khả năng thấu hiểu nhân quả của hắn, không phải là một sự ngẫu nhiên, mà là một phản ứng tất yếu của vũ trụ.

Dương Quân nghe những lời đó, vẻ mặt hắn càng trở nên phức tạp. Niềm tin cũ của hắn đã sụp đổ, nhưng hắn vẫn chưa tìm thấy một điểm tựa mới. Hắn nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy sự bối rối và mong chờ. "Vậy... chúng ta phải làm gì?" Hắn hỏi, giọng nói mang theo sự khẩn thiết, tựa như một người sắp chết đuối đang bám víu vào một cọng rơm.

Tạ Trần quay sang nhìn Dương Quân, ánh mắt hắn sáng rõ, tựa như ngọn hải đăng giữa biển đêm. "Chúng ta không thể 'vá trời', Dương huynh." Hắn nói, giọng điệu bình tĩnh nhưng tràn đầy sức mạnh, như một lời khẳng định cho một niềm tin mới, một con đường mới. "Thiên Đạo cũ đã chết, đó là một quá trình tự nhiên, và chúng ta không thể cưỡng lại nó. Nhưng chúng ta có thể 'chuyển hóa' nhân gian. Để Thiên Đạo cũ yên nghỉ, và kiến tạo một 'Nhân Đạo' mới, không phải từ sự ép buộc, mà từ sự dẫn dắt những khát vọng chân chính nhất của con người."

Tiểu Cửu nhìn Tạ Trần, đôi mắt nàng lấp lánh sự ngưỡng mộ và tin tưởng. Nàng không hiểu hết ý nghĩa sâu xa của những lời đó, nhưng nàng cảm nhận được sự chân thành và sức mạnh trong giọng nói của hắn. Nàng biết, Tạ Trần sẽ không bao giờ để nàng thất vọng.

Vô Danh Tăng khẽ gật đầu, một nụ cười hiền từ nở trên khuôn mặt gầy guộc. "Thiện tai, thiện tai. Tạ thí chủ đã giác ngộ. Nhưng con đường 'chuyển hóa' nhân tâm còn gian nan hơn vạn lần con đường tu luyện. Vô số chấp niệm, vô số dục vọng đã ăn sâu vào cốt tủy của nhân gian, tựa như căn bệnh nan y đã di căn. Thay đổi một thân thể đã biến chất còn dễ hơn thay đổi một trái tim đã vẩn đục. Người sẽ phải đối mặt với vô vàn khó khăn, không chỉ từ những kẻ cố chấp, mà còn từ chính những khao khát tưởng chừng như vô hại của chúng sinh." Lão khẽ thở dài, nhưng ánh mắt vẫn ánh lên sự tin tưởng. "Nhưng nếu có một ai đó có thể làm được, thì đó chính là người, Tạ thí chủ. Vì người đã thấy được 'đồng nguyên' của tất cả, đã thấu hiểu 'nhân quả' từ trong bản chất."

Tạ Trần cúi đầu một lần nữa, ghi nhớ lời khuyên của Vô Danh Tăng. Hắn biết, con đường này sẽ đầy chông gai, sẽ phải đối mặt với vô số thử thách. Bạch Vô Thường, như một phần "ý chí" cuối cùng của Thiên Đạo cũ, chắc chắn sẽ phản ứng dữ dội hơn khi hắn bắt đầu hành động để "chuyển hóa" nhân tâm, bởi điều đó đồng nghĩa với việc hoàn toàn kết thúc chu kỳ của Thiên Đạo cũ. Ma Chủ Cửu U cũng đang âm thầm chuẩn bị cho một đòn cuối cùng, sẵn sàng lợi dụng sự suy yếu của Thiên Đạo để kiến tạo một trật tự tăm tối của riêng mình. Nhưng Tạ Trần không còn sợ hãi. Hắn đã chấp nhận gánh nặng của định mệnh, không phải để trở thành một vị cứu tinh vĩ đại, mà để dệt nên một bầu trời nơi mọi sinh linh có thể tìm thấy sự trọn vẹn của chính mình, không cần phải vứt bỏ nhân tính để đổi lấy sức mạnh hư ảo. Hắn sẽ bắt đầu tìm kiếm những "hồi ức về Đại Đạo" còn sót lại, những mảnh ghép của khuôn mẫu Thiên Đạo ban đầu, để làm nền tảng vững chắc cho "Nh��n Đạo" mới.

Hắn ngước nhìn lên bầu trời đêm, nơi những vì sao giờ đây lấp lánh rực rỡ hơn bao giờ hết, như những hy vọng nhỏ bé giữa màn đêm vô tận. Con đường phía trước vẫn còn xa lắm, nhưng giờ đây, Tạ Trần đã hiểu rõ hơn về đích đến, và về những bước đi đầu tiên mà hắn cần thực hiện. Đó là một con đường của nhân gian, được dệt nên từ chính ý chí của nhân loại, không phải từ sự áp đặt của một Thiên Đạo đang chết, mà từ sự dẫn dắt của một tâm hồn đã thấu hiểu.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free