Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 438: Thiên Ý Vô Thường: Hồi Ức Về Khát Vọng Nhân Gian

Gió đêm lùa qua vạt áo, mang theo hơi ẩm lạnh lẽo của đầm lầy, nhưng không thể dập tắt ngọn lửa kiên định trong lòng Tạ Trần. Hắn đứng đó, thân hình gầy gò như một cái cây trơ trụi giữa phong ba, nhưng ý chí lại vững chãi hơn bất kỳ ngọn núi nào. "Đã đến lúc để phá bỏ cái cũ, và kiến tạo cái mới." Lời thì thầm của hắn không chỉ là tuyên ngôn cho Dương Quân hay Tiểu Cửu, mà còn là lời thề ước với chính bản thân, với một tương lai mà hắn đang mơ hồ định hình. Hắn sẽ là người dệt nên những sợi tơ đầu tiên của kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên của "Nhân Đạo", nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên, nơi "nhân tính" là giá trị tối thượng, và nơi chính con người sẽ định hình vận mệnh của mình. Hắn đã chấp nhận, đã sẵn sàng. Con đường không còn mờ mịt, mà đã rõ ràng hơn bao giờ hết, dù ánh sáng của nó vẫn còn le lói như những đốm lửa xa xôi trong màn đêm vô tận.

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn e ấp xuyên qua màn sương mỏng, phủ lên thảm lá xanh mướt của núi rừng, Tạ Trần đã dẫn Dương Quân và Tiểu Cửu đến Phật Sơn Tự. Nơi đây, không khí luôn tĩnh mịch và thanh tịnh lạ thường, như thể thời gian cũng chậm lại, trôi qua nhẹ nhàng theo từng tiếng chuông chùa ngân vang vọng từ sâu thẳm thung lũng. Kiến trúc chùa cổ kính, mái ngói cong vút phủ đầy rêu phong, tường gạch nhuốm màu thời gian, tất cả đều toát lên vẻ trang nghiêm, cổ kính, và một sự an lạc khó tả. Những pho tượng Phật lớn uy nghi, trầm mặc nhìn xuống trần gian, như thấu hiểu mọi khổ đau, mọi hỷ nộ ái ố của nhân thế. Trong một gian thiền đường đơn sơ, nơi ánh sáng ban mai dịu nhẹ hắt qua khung cửa gỗ chạm khắc tinh xảo, Vô Danh Tăng đã ngồi sẵn, lưng thẳng tắp, đôi mắt nhắm hờ, như một bức tượng sống động của sự giác ngộ.

Hương trầm thoang thoảng lan tỏa trong không gian, quyện lẫn với mùi hoa sen thoảng nhẹ từ hồ nước phía trước chùa, và mùi đất ẩm thanh khiết sau một đêm sương. Tiếng chuông chùa lại ngân lên một hồi dài, hòa cùng tiếng tụng kinh trầm bổng của các tăng lữ và tiếng mõ gõ đều đều, tạo nên một bản hòa tấu của sự tĩnh lặng và thiêng liêng. Xa xa, tiếng chim hót líu lo như những nốt nhạc vui tươi, tương phản với vẻ trang nghiêm của thiền đường, nhưng lại không phá vỡ mà còn làm tăng thêm sự sống động cho bức tranh thanh bình.

Tạ Trần bước vào, áo vải bố cũ kỹ, thân hình vẫn gầy gò, nhưng khí chất đã khác hẳn. Ánh mắt hắn không còn vẻ hoài nghi hay bối rối của những ngày đầu, mà thay vào đó là sự kiên định, thấu suốt, và một nỗi ưu tư sâu thẳm. Dương Quân theo sau, nét mặt vẫn còn vương vấn sự mệt mỏi và hoang mang từ những biến cố vừa qua. Hắn đã từng là một thư sinh kiêu ngạo, tin vào chính đạo, tin vào khả năng "vá trời cứu thế", nhưng giờ đây, những niềm tin ấy đang lung lay tận gốc rễ. Tiểu Cửu, với đôi tai cáo trắng muốt và chiếc đuôi mềm mại khẽ ve vẩy, nép sát vào Tạ Trần, đôi mắt to tròn ngây thơ nhưng đầy tò mò quét một lượt khắp gian thiền đường, rồi dừng lại trên khuôn mặt an nhiên của Vô Danh Tăng.

Tạ Trần chậm rãi ngồi xuống tấm bồ đoàn đối diện Vô Danh Tăng, Dương Quân và Tiểu Cửu cũng tìm chỗ an tọa bên cạnh. Không khí tĩnh lặng bao trùm, nặng trĩu những suy tư chưa nói. Tạ Trần hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương trầm thanh khiết len lỏi vào từng tế bào, xoa dịu những xao động trong lòng. Hắn đã dành cả đêm để suy ngẫm về những lời Vô Danh Tăng từng nói, về ý nghĩa của Thiên Đạo, về "Nhân Đạo" mà hắn muốn kiến tạo. Những mảnh ghép rời rạc trong tâm trí hắn đã dần được sắp xếp lại, hình thành một bức tranh tổng thể, dù vẫn còn nhiều khoảng trống. Hắn hiểu rằng, con đường "kiến tạo" này không chỉ đơn thuần là thay thế một trật tự cũ bằng một trật tự mới, mà còn là một hành trình tìm kiếm, thanh tẩy và dẫn dắt bản chất sâu thẳm nhất của nhân loại.

Cuối cùng, Tạ Trần phá vỡ sự im lặng. Giọng hắn trầm ấm, vang vọng trong không gian thiền đường tĩnh mịch, mỗi từ thốt ra đều mang theo sức nặng của ngàn vạn suy tư. "Đại sư, Thi��n Đạo suy yếu, liệu có phải là vì nó đã phản bội chúng sinh, hay vì chúng sinh đã phản bội chính mình?" Hắn không hỏi về nguyên nhân vật lý hay phép thuật, mà đi thẳng vào gốc rễ của vấn đề, vào mối quan hệ tương hỗ giữa Thiên Đạo và nhân loại. Câu hỏi ấy không phải là một lời chất vấn, mà là một sự tìm kiếm, một khao khát được thấu hiểu. Hắn muốn biết, liệu sự suy tàn này là lỗi của kẻ tạo hóa, hay là hệ quả của chính những lựa chọn của những kẻ được tạo ra.

Vô Danh Tăng vẫn nhắm mắt, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười an nhiên, như thể đã đoán trước được câu hỏi này từ lâu. Một cái gật đầu nhẹ, chậm rãi và đầy thâm ý, là tất cả những gì y đáp lại. Trong sự tĩnh lặng ấy, Tạ Trần cảm nhận được một luồng năng lượng vô hình, không phải linh khí hay pháp lực, mà là một dòng chảy của trí tuệ và sự thấu suốt, đang từ từ lan tỏa từ Vô Danh Tăng, bao trùm lấy hắn, chuẩn bị cho những lời giải đáp sâu thẳm hơn cả những gì hắn từng tưởng tượng. Dương Quân và Tiểu Cửu chỉ biết im lặng quan sát, d�� không hiểu hết những gì đang diễn ra, nhưng họ cảm nhận được sự nghiêm trọng của cuộc đối thoại, và một sự thật vĩ đại sắp được hé lộ.

***

Thời gian trôi đi, những tia nắng ban mai đã chuyển mình thành ánh nắng trưa vàng rực, xuyên qua những tán cây cổ thụ trong sân chùa, tạo nên những vệt sáng lấp lánh trên nền gạch rêu phong. Không khí vẫn tĩnh lặng như tờ, nhưng sự chờ đợi đã trở nên căng thẳng hơn. Cuối cùng, Vô Danh Tăng chậm rãi mở đôi mắt, hàng mi bạc trắng như sương sớm, đôi đồng tử sâu thẳm như chứa đựng cả ngàn vạn năm luân hồi. Y đưa tay lên, nhẹ nhàng vuốt ve chuỗi hạt bồ đề trên cổ tay, rồi khẽ thở dài, một tiếng thở dài mang theo sự bao dung và cả nỗi bi ai của người đã chứng kiến quá nhiều thăng trầm của thế gian.

"Tạ thí chủ, câu hỏi của người, tựa như một tấm gương soi chiếu vạn vật." Giọng Vô Danh Tăng trầm ấm, chậm rãi, nhưng mỗi từ ngữ lại mang theo sức nặng ngàn cân, khiến không gian thiền đường như rung động nhẹ. "Thiên Đạo, vốn vô hình vô tướng, là quy tắc. Quy t���c ấy, tựa như một dòng sông, vốn trong trẻo, tự nhiên. Nhưng dòng sông ấy, lại được dệt nên từ vô số sợi chỉ nhân quả của vạn linh." Y ngưng một lát, ánh mắt lướt qua Tạ Trần, Dương Quân và Tiểu Cửu, như muốn đảm bảo rằng mỗi người đều đang lắng nghe, đều đang cảm nhận từng lời y nói.

"Từ thời 'Trung Cổ', khi ranh giới tiên phàm bắt đầu mờ nhạt, khi linh khí thịnh vượng đến mức có thể nâng đỡ cả một phàm nhân lên thành tiên chỉ bằng vài năm khổ tu, khát vọng của nhân gian đã không còn thuần khiết." Vô Danh Tăng tiếp tục, giọng điệu không chút phán xét, chỉ là sự trần thuật một sự thật lịch sử. "Khao khát thành tiên không còn là sự hướng thượng, tìm kiếm chân lý, mà dần biến thành sự truy cầu sức mạnh tuyệt đối, trường sinh bất tử, quyền uy vô biên. Nó trở thành một chấp niệm, một sự ám ảnh." Y đưa tay chỉ lên không trung, như thể đang vẽ ra một dòng chảy thời gian vô tận, một bức tranh sống động về lịch sử của Thập Phương Nhân Gian.

"Không phải một biến cố, Tạ thí chủ, mà là hàng vạn năm của sự tích lũy. Hàng vạn năm của mỗi ý niệm tham lam nảy sinh trong tâm trí tu sĩ, mỗi lựa chọn ích kỷ của những kẻ đứng trên vạn người, mỗi lần vứt bỏ nhân tính để đổi lấy sức mạnh hư ảo, mỗi lần chà đạp lên luân thường đạo lý để đạt được mục đích cá nhân." Vô Danh Tăng khẽ lắc đầu. "Những sợi chỉ nhân quả vốn trong sáng, giờ đây bị vặn vẹo, nhuốm màu đen tối của dục vọng. Khi hàng tỷ sợi chỉ ấy cùng biến chất, dòng sông Thiên Đạo cũng dần trở nên đục ngầu, ô nhiễm, tự thân biến chất."

Tạ Trần nhắm mắt lại, "Nhân Quả Chi Nhãn" trong tâm thức hắn tự động vận chuyển. Hắn không nhìn bằng mắt thường, mà "cảm" bằng mọi giác quan, "thấy" bằng những sợi nhân quả vô hình. Trước mắt hắn, một dòng chảy cuộn xoáy của thời gian hiện lên. Hắn thấy những hình ảnh mờ ảo của thời Trung Cổ, những tu sĩ với ánh mắt rực lửa tham vọng, vứt bỏ gia đình, bạn bè, thậm chí là lương tri để đuổi theo một tia hy vọng thành tiên mong manh. Hắn thấy những đại tông môn tranh giành tài nguyên, những cuộc chiến đẫm máu chỉ vì một chút linh mạch, một cuốn bí tịch. Hắn thấy những phàm nhân, vì khao khát được bảo hộ, được siêu thoát khỏi khổ đau của trần thế, đã dâng hiến tất cả cho những kẻ tự xưng là "tiên nhân", dần đánh mất đi ý chí tự chủ, phó mặc vận mệnh mình cho người khác.

Những hình ảnh ấy không phải là những đoạn phim rõ nét, mà là những "hồi ức về Đại Đạo", những mảnh ghép ký ức của chính Thiên Đạo về quá trình nó bị "biến chất". Tạ Trần cảm nhận được sự đau đớn, sự vặn vẹo của những quy tắc từng được sinh ra để cân bằng vạn vật. Thiên Đạo không phải là một thực thể có linh hồn để cảm nhận nỗi đau, nhưng nó là một "hệ thống", và khi hệ thống ấy bị bóp méo, bị lạm dụng, nó cũng sẽ "phản ứng". Sự suy yếu của linh khí, sự xuất hiện của những dị tượng, sự "mất người" của các tu sĩ, tất cả đều là phản ứng của một hệ thống đang cố gắng tự sửa chữa, hoặc tự hủy diệt để bắt đầu lại.

Tạ Trần "thấy" Thiên Đạo như một tấm lưới khổng lồ, ban đầu được dệt từ những sợi tơ tinh khiết của quy luật tự nhiên, của sự cân bằng. Nhưng qua hàng vạn năm, những sợi tơ ấy bị những bàn tay tham lam, ích kỷ của nhân gian chen vào, thêu dệt nên những họa tiết sai lệch, những nút thắt chồng chéo, cuối cùng khiến cả tấm lưới trở nên méo mó, rách nát. Nó không còn là Thiên Đạo ban đầu, mà là một Thiên Đạo đã bị "nhân hóa", bị nhuốm màu dục vọng của con người.

Dương Quân nghe những lời của Vô Danh Tăng, sắc mặt hắn tái nhợt. Hắn đã từng tin vào "chính nghĩa" của các tông môn, tin vào sự cao cả của con đường tu tiên. Nhưng giờ đây, những lời ấy đã vạch trần một sự thật phũ phàng: những gì hắn tôn thờ, những gì hắn theo đuổi, có thể chính là nguyên nhân sâu xa dẫn đến sự suy tàn của thế giới. Hắn cảm thấy một nỗi chua xót dâng trào, như thể cả một đời mình đã bị lừa dối, đã sống trong một ảo ảnh do chính con người tạo ra.

Tiểu Cửu, với bản năng nhạy bén của yêu tộc, tuy không thể hiểu hết những khái niệm sâu xa về nhân quả hay Thiên Đạo, nhưng nàng cảm nhận được sự nặng nề, sự bi thương trong giọng nói của Vô Danh Tăng, và sự chấn động trong tâm hồn Tạ Trần. Nàng khẽ rụt mình lại, đôi tai trắng muốt cụp xuống, cảm giác như có một điều gì đó rất lớn, rất đáng sợ đang được hé lộ, vượt quá tầm hiểu biết của một tiểu hồ ly như nàng. Nàng chỉ biết nép sát vào Tạ Trần, tìm kiếm sự an ủi từ hơi ấm quen thuộc của hắn, như thể đó là điểm neo duy nhất trong một thế giới đang dần trở nên xa lạ và đáng sợ.

Vô Danh Tăng kết thúc lời nói, lại nhắm mắt lại, như để cho Tạ Trần thời gian để chiêm nghiệm, để "thấy" rõ hơn bằng "Nhân Quả Chi Nhãn" của mình. Sự thật được hé lộ không phải là một câu chuyện về thiện ác, mà là một lời cảnh tỉnh về sức mạnh của "nhấp niệm" và "khát vọng" của con người, về cách chúng có thể biến chất cả một hệ thống vĩ đại như Thiên Đạo. Tạ Trần hiểu rằng, đây không phải là lỗi của riêng ai, mà là một bi kịch chung, một hậu quả tất yếu của sự tha hóa trong lòng nhân thế. Gánh nặng trên vai hắn dường như càng lớn hơn, bởi "Nhân Đạo" mà hắn muốn kiến t���o, không chỉ là một trật tự mới, mà còn là một con đường để thanh tẩy và dẫn dắt những khát vọng cố hữu ấy, để chúng không còn là sợi dây trói buộc, mà trở thành nguồn lực tích cực cho sự tồn tại của vạn vật.

***

Khi ánh tà dương bắt đầu nhuộm đỏ chân trời, hắt những vệt sáng vàng cam xuống gian thiền đường, Tạ Trần mới từ từ mở mắt. Ánh mắt hắn giờ đây không còn là sự nghi vấn, mà là sự thấu hiểu sâu sắc, kèm theo một nỗi ưu tư trĩu nặng. Hắn đứng dậy, bước ra phía vườn thiền, nơi không khí dịu mát hơn, và gió nhẹ lướt qua, mang theo hương sen thanh khiết cùng mùi đất ẩm sau một ngày dài. Tiếng chuông chùa đã bớt dồn dập, chỉ còn vẳng xa từng tiếng một, đều đặn và trầm mặc, như tiếng thở dài của thời gian. Tiếng nước suối chảy róc rách từ khe đá vọng lại, tạo nên một bản giao hưởng nhẹ nhàng, xoa dịu tâm hồn.

Tạ Trần nhìn về phía chân trời, nơi ánh hoàng hôn đang dần tắt, tô điểm cho những đám mây bằng những mảng màu rực rỡ, rồi dần phai nhạt thành màu tím than u buồn. Hắn đưa tay ra, như muốn nắm lấy một điều gì đó vô hình, nắm lấy những mảnh vỡ của một Thiên Đạo đang dần lụi tàn, và cả những "hồi ức về Đại Đạo" mà hắn vừa "thấy" qua "Nhân Quả Chi Nhãn".

"Vậy ra, Thiên Đạo không phải kẻ thù, mà là tấm gương phản chiếu nhân tâm." Giọng Tạ Trần trầm ấm, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của vườn thiền, như một lời đúc kết cho tất cả những gì hắn vừa chiêm nghiệm. "Cái chết của nó... là lời cảnh báo cho những khát vọng mù quáng." Hắn hiểu rằng, sự suy tàn của Thiên Đạo không phải là sự trừng phạt từ một đấng tối cao, mà là hậu quả tự nhiên của chính những lựa chọn của nhân gian. Nó là một sự tuần hoàn tất yếu, một chu kỳ sinh diệt mà Vô Danh Tăng đã từng nhắc đến.

Dương Quân, người đã ngồi im lặng lắng nghe từ nãy đến giờ, cuối cùng cũng không giữ được vẻ bình tĩnh. Hắn ngồi sụp xuống nền đá lạnh, vẻ mặt thất thần, như thể toàn bộ thế giới quan của mình vừa sụp đổ. Những lời của Vô Danh Tăng đã lật đổ mọi niềm tin mà hắn từng có về sự cao cả của con đường tu tiên, về những giá trị mà các tông môn vẫn luôn rao giảng. "Nếu vậy, tất cả những gì chúng ta từng tin... đều là vô nghĩa sao?" Giọng hắn yếu ớt, lạc lõng, chất chứa sự tuyệt vọng. Câu hỏi ấy không chỉ là nỗi bàng hoàng của Dương Quân, mà còn là tiếng lòng của biết bao tu sĩ, biết bao phàm nhân đã từng đặt niềm tin vào cái gọi là "Thiên Đạo" hay "chính đạo".

Tiểu Cửu nép sát vào Tạ Trần hơn nữa, đôi mắt to tròn nhìn hắn đầy lo lắng. Nàng không hiểu được sự phức tạp trong lời nói của Vô Danh Tăng hay sự đau khổ của Dương Quân, nhưng nàng cảm nhận được sự nặng nề trong không khí, sự bi thương lan tỏa từ những con người xung quanh. Với bản năng ngây thơ của yêu tộc, nàng chỉ có một câu hỏi đơn giản, nhưng lại chạm đến tận cùng bản chất của vấn đề, một câu hỏi mà có lẽ chính những tu sĩ uyên thâm nhất cũng chưa từng nghĩ tới. "Thiên Đạo... nó đau khổ sao?" Lời hỏi của nàng như một tiếng vọng trong không gian tĩnh mịch, khiến Tạ Trần khẽ giật mình, rồi nở một nụ cười nhạt. Nàng nói đúng, Thi��n Đạo không phải là một cỗ máy vô tri, nó là một hệ thống hữu cơ, được dệt nên từ vô số sợi chỉ nhân quả. Khi những sợi chỉ ấy bị vặn vẹo, bị làm cho biến chất, liệu nó có "đau khổ" không? Dù không có cảm xúc như con người, nhưng sự suy yếu, sự tan rã của nó, chẳng phải là một dạng "đau khổ" của một hệ thống đang tự hủy diệt sao?

Tạ Trần ngước nhìn lên bầu trời đêm đang dần bao trùm lấy những dải màu hoàng hôn cuối cùng. Hắn đã hiểu rõ hơn về gánh nặng của "Nhân Đạo". Đó không chỉ là việc tạo ra một trật tự mới, một "bầu trời mới", mà còn là việc thanh tẩy những khát vọng mù quáng đã ăn sâu vào nhân tâm, dẫn dắt con người trở về với bản chất thuần khiết nhất của mình. Điều này đòi hỏi hắn phải tìm hiểu sâu hơn về "nhân tâm" và "khát vọng" của con người, không chỉ là những khao khát bề nổi, mà là những động lực sâu thẳm nhất, để kiến tạo một "Nhân Đạo" thực sự vững bền, không lặp lại sai lầm của Thiên Đạo cũ.

Hắn biết, con đường này sẽ đầy chông gai. Bạch Vô Thường, như m��t phần "ý chí" cuối cùng của Thiên Đạo cũ, chắc chắn sẽ phản ứng dữ dội hơn khi hắn tiến sâu vào việc "chuyển hóa" nhân tâm, bởi điều đó đồng nghĩa với việc hoàn toàn kết thúc chu kỳ của Thiên Đạo cũ. Nhưng hắn cũng nhận ra rằng, những "hồi ức về Đại Đạo" mà hắn vừa cảm nhận được, những tàn tích của "khuôn mẫu" Thiên Đạo ban đầu, sẽ là nền tảng quý giá cho Nhân Đạo mới. Và có lẽ, Tiểu Cửu, với bản năng nhạy bén của một yêu tộc, sẽ đóng vai trò quan trọng trong việc cảm nhận "nhân tâm" hoặc "khát vọng" của thế giới, một điều mà đôi khi lý trí con người khó lòng thấu hiểu.

Tạ Trần hít một hơi thật sâu, cảm nhận làn gió mát lạnh của đêm, và mùi hương trầm vẫn còn vương vấn. Hắn nhìn Dương Quân, rồi nhìn Tiểu Cửu. Ánh mắt hắn ánh lên một sự quyết tâm không thể lay chuyển, nhưng cũng đầy lòng trắc ẩn. Hắn biết, mình không đơn độc. Con đường này, dù vĩ đại và đầy thử thách đến đâu, cũng không phải là gánh nặng của riêng hắn. Hắn sẽ phải tìm kiếm những phàm nhân kiên cường, những người còn gi�� vững bản chất và "nhân tính" của mình, để cùng hắn dệt nên những sợi tơ đầu tiên của kỷ nguyên mới.

"Không phải vô nghĩa, Dương huynh." Tạ Trần quay sang nhìn Dương Quân, giọng nói trầm ấm nhưng tràn đầy sức mạnh, như một lời khẳng định cho một niềm tin mới. "Mà là một sự khởi đầu mới. Thiên Đạo cũ đã chết, nhưng Nhân Đạo sẽ được sinh ra từ chính tro tàn của nó." Hắn ngước nhìn lên bầu trời đêm, nơi những vì sao bắt đầu lấp lánh rõ hơn, như những hy vọng nhỏ bé giữa màn đêm vô tận. Con đường phía trước vẫn còn xa lắm, nhưng giờ đây, Tạ Trần đã hiểu rõ hơn về đích đến, và về những bước đi đầu tiên mà hắn cần thực hiện. Hắn đã chấp nhận gánh nặng của định mệnh, không phải để trở thành một vị cứu tinh vĩ đại, mà để dệt nên một bầu trời nơi mọi sinh linh có thể tìm thấy sự trọn vẹn của chính mình, không cần phải vứt bỏ nhân tính để đổi lấy sức mạnh hư ảo. Đó là một con đường của nhân gian, được dệt nên từ chính ý chí của nhân loại.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free