Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 437: Hồi Phục Huyễn Ảnh: Dị Tượng Phá Vỡ Quy Tắc

Hoàng hôn đã chìm hẳn, nuốt chửng Sa Mạc Vạn Linh Khô và Bãi Hoang Yêu Linh vào bóng tối vô tận. Những đốm lửa nhỏ le lói từ cuộc chiến của những phàm nhân, như những vì sao bé nhỏ đang cố gắng chống lại màn đêm vũ trụ, dần lùi lại phía sau. Tạ Trần, Dương Quân và Tiểu Cửu đã rời khỏi nơi ấy, tiếp tục hành trình vô định của mình. Dù những lời của Vô Danh Tăng đã gieo mầm ý niệm về Nhân Đạo trong tâm trí Tạ Trần, con đường hiện thực hóa nó vẫn còn mịt mờ, và những thử thách mới không ngừng hiện hữu, nhắc nhở họ về sự suy tàn không thể đảo ngược của Thiên Đạo.

Họ băng qua những hoang mạc cằn cỗi, những dãy núi đá trơ trụi, cho đến khi những phế tích cổ xưa dần hiện ra trong tầm mắt. Đó là một Phế Tích Cổ Thành, nơi thời gian đã hóa thành cát bụi và chiến tranh đã để lại những vết sẹo vĩnh cửu. Những bức tường đá đổ nát, cao ngất một thời, giờ đây chỉ còn là những khối đá phong hóa, rêu phong phủ kín, tựa như những bộ xương khổng lồ của một sinh vật đã chết từ ngàn xưa. Các cột trụ sụp đổ nằm ngổn ngang, vỡ vụn thành từng mảnh, dấu vết của những kiến trúc hùng vĩ một thời giờ chỉ còn là những hoài niệm mờ nhạt. Những con đường lát đá xanh xám bị cây cối dại dột mọc len lỏi, uốn lượn quanh co, nuốt chửng từng tấc đất một cách thô bạo. Từng bước chân của họ vang vọng trong sự tĩnh lặng đáng sợ, âm thanh bị nuốt chửng bởi không gian rộng lớn và u ám, chỉ còn tiếng gió rít qua những khe đá, nghe như những lời thì thầm của vong hồn cổ xưa, và tiếng lá cây khô xào xạc dưới chân, như tiếng thở dài của thời gian.

Một mùi đất ẩm, mùi rêu phong và mùi đá cũ mốc meo nồng nặc trong không khí, mang theo vẻ hoang tàn và cô độc đến rợn người. Bầu trời ban ngày nhưng ánh sáng yếu ớt, mây mù dày đặc kéo đến che khuất mặt trời, khiến mọi thứ chìm trong một tông màu xám xịt buồn bã. Gió lớn không ngừng thổi, mang theo những hạt mưa bụi li ti, lạnh lẽo và ẩm ướt, như nước mắt của một thế giới đang hấp hối. Dương Quân siết chặt vạt áo, cố gắng tìm kiếm một dấu hiệu nào đó của sự sống, của sự phục hồi mà hắn vẫn hằng tin tưởng. Nhưng những gì y thấy chỉ là sự mục rữa và biến chất, một sự suy tàn không ngừng nghỉ đang gặm nhấm từng tấc đất, từng viên đá.

"Những vết tích của chiến tranh xưa vẫn còn đó, nhưng... sao ta lại cảm thấy một sự mục nát khác, sâu hơn?" Dương Quân khẽ thốt lên, giọng nói mang theo sự bối rối và một chút thất vọng. Hắn đã từng nghe kể về những trận chiến long trời lở đất tại đây, nơi tiên ma giao tranh, nơi linh khí cuồn cuộn. Nhưng giờ đây, những gì còn lại chỉ là sự hoang phế, một sự tĩnh lặng đến mức đáng sợ. Y đã quen với việc các tông môn cố gắng phục hồi những mảnh đất bị tàn phá, vá víu những vết thương của thiên địa. Nhưng sự mục nát này, nó không giống như vết thương, mà giống như một căn bệnh nan y đang ăn mòn từ bên trong.

Tiểu Cửu nép sát vào Tạ Trần, đôi tai cáo trắng muốt khẽ giật giật, đôi mắt cáo tròn xoe nhìn khắp xung quanh, ẩn chứa sự bất an sâu sắc. "Khí tức ở đây rất lạ, không phải ma khí, cũng không phải linh khí bình thường. Nó... lộn xộn." Nàng lí nhí, giọng nói nhỏ đến mức gần như bị tiếng gió cuốn đi. Với bản năng nhạy bén của một hồ ly, nàng có thể cảm nhận được sự hỗn loạn của nguyên khí trong không gian, như một bản hòa tấu lạc điệu của vạn vật. Linh khí vốn dĩ là dòng chảy thuần khiết nuôi dưỡng sinh linh, nhưng ở đây, nó đã biến chất, pha lẫn những thứ không rõ nguồn gốc, khiến nàng cảm thấy khó chịu và sợ hãi.

Tạ Trần không nói gì, chỉ im lặng quan sát. Ánh mắt hắn vẫn điềm tĩnh, không chút gợn sóng, nhưng sâu thẳm bên trong là một dòng suy tư cuộn chảy. Hắn đã quen với việc nhìn thấu bản chất của vạn vật, và những gì hắn thấy ở Phế Tích Cổ Thành này không phải là sự tàn phá do chiến tranh, mà là sự biến đổi do bản chất của Thiên Đạo đang thay đổi.

Họ tiếp tục đi sâu hơn vào phế tích. Đột nhiên, Dương Quân dừng lại, chỉ tay về phía một cụm cây dại mọc chen chúc giữa những bức tường đá đổ nát. "Tạ huynh nhìn kìa!"

Nơi đó, một cụm cây dại không rõ tên, thân cây xoắn vặn một cách dị thường, như thể chúng bị vặn xoắn từ bên trong, không còn giữ được hình dáng thẳng thớm bình thường. Những chiếc lá của chúng không có một màu sắc cố định, mà liên tục chuyển đổi giữa xanh sẫm, đỏ thẫm, rồi lại xanh nhợt nhạt, tựa như một tấm vải được dệt từ những mảnh vụn của các mùa khác nhau. Chúng phát ra một thứ ánh sáng mờ nhạt, không tự nhiên, yếu ớt nhưng lại có sức hút kỳ lạ trong bóng chiều tà.

"Đây là... biến dị?" Dương Quân khẽ hỏi, giọng nói đầy nghi hoặc. Hắn đã từng thấy cây cối biến dị do ma khí xâm thực, nhưng loại biến dị này lại hoàn toàn khác. Nó không mang theo sự hung ác của ma khí, mà là một sự lộn xộn, một sự phá vỡ quy tắc của tự nhiên.

Tiểu Cửu rụt rè lùi lại một bước, đôi mắt cáo căng thẳng nhìn chằm chằm vào cụm cây. "Khí tức của chúng... không ổn định. Như thể chúng không biết mình muốn trở thành cái gì." Nàng mô tả một cách bản năng, nhưng lại chạm đến bản chất của vấn đề.

Tạ Trần khẽ gật đầu, ánh mắt sắc bén quét qua cụm cây, rồi dừng lại ở một dòng suối nhỏ chảy len lỏi qua phế tích. Dòng suối đó, vốn dĩ phải chảy xuôi theo địa hình, bỗng nhiên chậm lại, rồi bắt đầu chảy ngược dòng một cách kỳ lạ, nước cuộn lên những gợn sóng nhỏ. Chỉ trong vài giây, nó lại trở về trạng thái bình thường, rồi lại lặp lại chu kỳ chảy ngược, chảy xuôi một cách vô nghĩa. Nó không phải là một pháp thuật, cũng không phải là một hiện tượng tự nhiên. Nó là một sự phá vỡ.

"Dương huynh, Tiểu Cửu, các ngươi còn nhớ lời Vô Danh Tăng đã nói không?" Tạ Trần cất giọng trầm ấm, phá vỡ sự tĩnh lặng. "Thiên Đạo không phải là một thực thể có ý chí, mà là một 'khuôn mẫu' quy tắc. Khi khuôn mẫu ấy suy yếu, các quy tắc sẽ trở nên lỏng lẻo, thậm chí là phá vỡ." Hắn chỉ tay vào cụm cây xoắn vặn. "Những cây này, chúng không biến dị vì ma khí hay linh khí quá thịnh, mà vì quy tắc định hình sự sống của chúng đang lung lay. Chúng không biết mình nên phát triển theo hình dáng nào, màu sắc nào, vì 'khuôn mẫu' đã bị méo mó." Rồi hắn chỉ vào dòng suối. "Nước chảy xuống là một quy tắc cơ bản. Khi quy tắc ấy bị phá vỡ, nước có thể chảy ngược, dù chỉ trong chốc lát, như một sự phản kháng vô thức của bản thân quy tắc trước sự tan rã."

Dương Quân bỗng rùng mình. Y đã từng nghĩ rằng Thiên Đạo suy yếu là do bị tổn thương, và cần được chữa lành. Nhưng lời giải thích của Tạ Trần, cùng với những hiện tượng trước mắt, lại cho thấy một sự thật đáng sợ hơn: Thiên Đạo không chỉ bị thương, mà nó đang mất đi khả năng duy trì các quy tắc cơ bản của vạn vật. Đó không phải là một vết thương có thể vá víu, mà là một sự mục ruỗng từ căn nguyên.

"Vậy... vậy thì những nỗ lực 'vá trời' của các đại tông môn... chỉ là vô ích sao?" Dương Quân thì thầm, niềm tin của y vào con đường tu tiên truyền thống đang dần sụp đổ. Hắn từng được dạy rằng tu tiên là để đạt đến cảnh giới cao nhất, để có sức mạnh bảo vệ chúng sinh, bảo vệ Thiên Đạo. Nhưng nếu Thiên Đạo không thể vá, nếu nó đang tự tan rã, vậy thì tất cả những cố gắng ấy có ý nghĩa gì?

Tạ Trần không trả lời trực tiếp câu hỏi của Dương Quân. Hắn chỉ quay đầu nhìn về phía những cụm cây dị biến, ánh mắt sâu thẳm như nhìn xuyên thấu qua lớp rêu phong và thời gian. "Những gì chúng ta đang chứng kiến, Dương huynh, không phải là sự hồi phục tạm thời. Đây là những dấu hiệu của một sự thay đổi cơ bản, một sự tan rã không thể tránh khỏi. Thiên Đạo đang tự hủy, như Vô Danh Tăng đã nói, để nhường chỗ cho một 'khuôn mẫu' mới. Mọi nỗ lực níu giữ 'khuôn mẫu' cũ, dù là bằng cách 'vá trời' hay tìm kiếm 'cơ duyên cuối cùng', đều là chống lại quy luật của tự nhiên, chống lại chu kỳ sinh diệt của chính Đại Đạo." Hắn ngừng lại một chút, để những lời nói thấm sâu vào tâm trí Dương Quân. "Nếu chúng ta cố gắng vá một chiếc bình đã vỡ tan tành, chúng ta sẽ chỉ nhận lấy những mảnh vỡ sắc nhọn. Thay vào đó, chúng ta phải học cách tạo ra một chiếc bình mới, với một hình dáng mới, từ những mảnh vỡ ấy."

Lời nói của Tạ Trần không chỉ là một lời giải thích, mà còn là một sự củng cố quyết tâm trong lòng hắn. Hắn không còn bối rối về việc liệu mình có nên "cứu" Thiên Đạo hay không. Câu trả lời đã rõ ràng: không thể cứu, và cũng không nên cứu. Nhiệm vụ của hắn, không phải là níu kéo một quá khứ đã tàn phai, mà là kiến tạo một tương lai hoàn toàn mới. Hắn sẽ phải tìm kiếm những mảnh ghép của "hồi ức về Đại Đạo", những "ý chí sinh tồn" và "nhân tính" chân thật nhất, để dệt nên một "khuôn mẫu" khác – khuôn mẫu của Nhân Đạo. Dù biết rằng con đường ấy sẽ đầy chông gai, và những thế lực vẫn còn chấp niệm với Thiên Đạo cũ như Bạch Vô Thường hay những kẻ muốn lợi dụng sự hỗn loạn như Ma Chủ Cửu U sẽ không ngừng cản trở, nhưng Tạ Trần đã nhìn thấy rõ con đường duy nhất.

Mây mù càng lúc càng dày đặc, những hạt mưa bụi biến thành mưa phùn lất phất, và gió lạnh rít lên từng hồi, đẩy nhóm Tạ Trần rời khỏi Phế Tích Cổ Thành đầy hoang tàn, tiếp tục cuộc hành trình của họ vào sâu hơn trong thế giới đang tan rã.

Để tránh những con đường chính có thể bị Bạch Vô Thường giám sát, nhóm Tạ Trần chọn đi qua một Mê Vụ Đầm Lầy rộng lớn. Đây là một vùng đất hoang sơ, không có dấu vết của kiến trúc nhân tạo, chỉ có những cây đước, cây lau sậy mọc um tùm, thân cây mục rữa đan xen vào nhau tạo thành một mê cung xanh xám, và các vũng lầy nguy hiểm ẩn mình dưới lớp bùn đen kịt. Càng vào sâu, sương mù càng đặc quánh, nuốt chửng mọi thứ, khiến tầm nhìn bị hạn chế đến mức chỉ còn vài bước chân. Ánh sáng chiều tà đã hoàn toàn biến mất, nhường chỗ cho một màn đêm ẩm ướt, lạnh lẽo, và đầy rẫy những âm thanh kỳ quái.

Tiếng côn trùng kêu vo ve không ngừng nghỉ, tạo thành một bản giao hưởng đơn điệu của sự sống trong đầm lầy. Nhưng xen lẫn vào đó là những tiếng động bất thường: tiếng nước sôi sùng sục từ bùn lầy, như thể có thứ gì đó đang bị nấu chảy dưới đáy, và tiếng động lạ từ những yêu thú ẩn mình, không phải tiếng gầm gừ quen thuộc, mà là những âm thanh rên rỉ, thảm thiết, như đang chống lại một nỗi đau không thể chịu đựng. Mùi bùn lầy, mùi hôi thối của xác thực vật mục nát, cùng với một mùi độc dược nồng nặc khó tả, tạo nên một bầu không khí u ám, ẩm ướt và nguy hiểm đến rợn người.

Tiểu Cửu run rẩy nép sát vào Tạ Trần, đôi tai cáo cụp xuống, đuôi cụp chặt vào thân. Nàng cảm nhận được sự hỗn loạn của khí tức trong đầm lầy này còn mạnh mẽ hơn nhiều so với phế tích cổ thành. Những hiện tượng dị thường trở nên rõ rệt hơn, không còn là những biến đổi tinh vi, mà là sự phá vỡ trắng trợn mọi quy luật.

Ánh sáng ma quái lấp lóe từ lòng đầm, không phải ánh sáng của linh thạch hay pháp bảo, mà là những đốm sáng xanh lè, đỏ tím, vàng ệch, nhảy múa vô định trên mặt nước bùn. Chúng xuất hiện rồi biến mất đột ngột, như những con mắt vô hình đang quan sát họ. Tiếng vọng của những giọng nói không xác định, lúc là tiếng cười the thé, lúc là tiếng khóc ai oán, lúc lại là những câu nói khó hiểu bằng một ngôn ngữ cổ xưa nào đó, không ngừng vẳng lại từ trong sương mù, khiến người nghe lạnh sống lưng.

Và rồi, những sinh vật biến dị bắt đầu xuất hiện. Chúng không phải là những yêu thú bình thường mà Dương Quân đã quen đối phó. Chúng là những thực thể nửa thực nửa ảo, hình dáng méo mó, pha trộn giữa nhiều loài khác nhau một cách quái dị. Có con mang hình dáng một con cá khổng lồ nhưng lại có chân của một con chim, vẫy vùng trong bùn lầy một cách đau đớn, như thể cơ thể chúng đang không ngừng xé toạc ra rồi lại cố gắng chắp vá lại một cách tạm bợ. Có con lại là sự kết hợp giữa cây cối và côn trùng, thân cây xoắn vặn và gai góc mọc ra những chiếc cánh mục nát, vỗ loạn xạ trong không khí ẩm ướt. Chúng không tấn công họ, mà chỉ vật lộn trong bùn lầy, rên rỉ những âm thanh thảm thiết, như đang chống lại chính bản chất của mình, chống lại một thứ gì đó vô hình đang kéo xé chúng.

"Chúng... chúng không phải yêu thú bình thường. Chúng như bị xé toạc ra... rồi lại cố gắng chắp vá lại." Tiểu Cửu run rẩy thì thầm, giọng nói nàng đứt quãng vì sợ hãi. Nàng chưa bao giờ thấy những sinh vật nào kinh khủng đến vậy, không phải vì sự hung ác của chúng, mà vì sự đau đớn và vô vọng mà chúng tỏa ra.

Dương Quân cố gắng giữ bình tĩnh, rút kiếm ra một nửa, sẵn sàng đối phó với bất kỳ mối đe dọa nào. "Đây là sự suy yếu của Thiên Đạo sao? Hay là một loại ma thuật mới?" Hắn hỏi, giọng nói cứng nhắc, chứa đựng sự hoang mang. Những gì y thấy đã vượt quá mọi lý giải của một người tu sĩ bình thường. Đây không phải là cảnh tượng của một thế giới đang phục hồi.

Tạ Trần dừng lại, ánh mắt hắn đăm chiêu, nhìn sâu vào những dị tượng xung quanh. Hắn nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, rồi kích hoạt 'Nhân Quả Chi Nhãn'. Ngay lập tức, thế giới xung quanh hắn biến đổi. Hắn không còn thấy những sinh vật vật lộn trong bùn lầy, không còn nghe thấy tiếng rên rỉ thảm thiết. Thay vào đó, hắn thấy vô số sợi nhân quả, vô hình nhưng lại rực rỡ như những dải lụa phát sáng, đang xoắn tít vào nhau một cách hỗn loạn. Những sợi chỉ vốn dĩ phải liên kết chặt chẽ, tạo thành một "khuôn mẫu" hoàn chỉnh, giờ đây lại đứt gãy, rồi lại nối lại một cách tạm bợ, tạo ra những nút thắt rối ren, những vòng lặp vô nghĩa.

Chính những sợi nhân quả xoắn tít, đứt gãy và nối lại một cách hỗn loạn này đã tạo nên những sinh vật và hiện tượng phi tự nhiên trước mắt họ. Các "khuôn mẫu" định hình sự tồn tại của chúng đã bị phá vỡ, và chúng đang cố gắng tự tái tạo lại một cách vô thức, nhưng lại không có một "khuôn mẫu" nhất quán để tuân theo. Chúng là những nạn nhân của sự tan rã, không phải là kẻ thù.

Trong tầm nhìn của 'Nhân Quả Chi Nhãn', Tạ Trần thấy một dòng sông nhỏ trong đầm lầy. Các sợi nhân quả của nó không còn trôi chảy một cách thuận theo lẽ tự nhiên. Thay vào đó, chúng đột ngột đông cứng lại, hình thành một khối băng trong suốt, rồi tan chảy tức thì, lặp đi lặp lại như một vòng lặp vô nghĩa, một vòng luân hồi cưỡng bức của chính dòng nước. Mỗi lần đông cứng, mỗi lần tan chảy, các sợi nhân quả lại bị kéo căng, đứt gãy, rồi lại tự nối lại một cách đau đớn.

Tạ Trần mở mắt, ánh mắt hắn trở nên sâu thẳm hơn bao giờ hết, chứa đựng sự thấu hiểu và một chút nặng lòng. "Đây không phải là suy yếu, Dương huynh, Tiểu Cửu. Đây là... tan rã." Hắn nói, giọng trầm ấm nhưng lại mang theo một sự chắc chắn không thể lay chuyển. "Thiên Đạo đang chết. Nó không còn là một hệ thống có thể 'vá' được nữa. Mọi nỗ lực 'vá trời' chỉ là kéo dài sự thống khổ, và rồi nó sẽ sụp đổ, mang theo tất cả."

Lời nói của Tạ Trần không chỉ là một lời tuyên bố, mà còn là một phán quyết. Hắn đã nhìn thấy bản chất của vấn đề, nhìn thấy tận cùng của sự suy tàn. Thiên Đạo không còn là một hệ thống có thể được chữa lành. Nó là một cỗ máy đã cũ kỹ, đã hoàn thành chu kỳ của mình, và đang tự hủy. Những hiện tượng dị thường này không phải là dấu hiệu của một căn bệnh, mà là những cơn co giật cuối cùng của một sinh vật đang hấp hối. Và những sinh vật biến dị kia, chúng là những tế bào đang tự phân r�� một cách hỗn loạn, không còn tuân theo bất kỳ quy luật nào.

Dương Quân bỗng cảm thấy một nỗi sợ hãi lạnh lẽo xuyên thấu tận xương tủy. Sợ hãi không phải vì những yêu thú kia, mà vì sự thật trần trụi mà Tạ Trần đã phơi bày. Niềm tin của hắn vào một thế giới có trật tự, vào một Thiên Đạo bất biến, đã tan vỡ hoàn toàn. Điều này còn đáng sợ hơn bất kỳ quỷ vật nào. Tiểu Cửu không nói gì, chỉ bám chặt lấy vạt áo Tạ Trần, như muốn tìm kiếm một điểm tựa vững chắc giữa sự hỗn loạn và tan rã của vạn vật. Nàng tin tưởng vào Tạ Trần, tin vào khả năng nhìn thấu mọi thứ của hắn, và nàng biết, lời hắn nói là sự thật, dù sự thật đó có đáng sợ đến đâu.

Tạ Trần lại nhắm mắt, cảm nhận những sợi nhân quả đang không ngừng đứt gãy và rối loạn xung quanh họ. Hắn cảm nhận được sự đau đớn của vạn vật khi các "khuôn mẫu" của chúng bị xé toạc. Hắn hiểu rằng, để "kiến tạo Nhân Đạo", hắn không chỉ cần nuôi dưỡng "nhân tính" và "ý chí sinh tồn", mà còn phải tìm cách "tái định hình" những "khuôn m��u" đã bị phá vỡ này, dệt nên một trật tự mới từ chính những mảnh vụn của trật tự cũ. Đó là một gánh nặng khổng lồ, nhưng cũng là một sứ mệnh rõ ràng hơn bao giờ hết.

Sau khi thoát ra khỏi vùng đầm lầy nguy hiểm, nhóm Tạ Trần tìm một gò đất cao hơn để nghỉ ngơi. Sương mù đã thưa dần, nhưng không khí vẫn còn ẩm ướt và lạnh lẽo. Ánh trăng mờ nhạt xuyên qua màn sương mỏng, đổ xuống những vệt sáng yếu ớt trên mặt đất. Sự tĩnh lặng sau những dị tượng vừa chứng kiến càng làm tăng thêm cảm giác bất an và nặng nề trong không gian. Tiếng gió lạnh rít qua những tán cây thưa thớt, như tiếng ai oán của một thế giới đang bước vào hồi kết.

Tạ Trần ngồi im lặng một lúc, ánh mắt hắn nhìn xa xăm về phía chân trời, nơi những ánh sáng dị thường vẫn còn lấp lóe trong màn đêm, như những vì sao lạc lối không biết đường về. Hắn đã hoàn toàn thấu hiểu những lời của Vô Danh Tăng. Hắn biết rằng Thiên Đạo đã không còn khả năng tự phục hồi, không còn là một thực thể có thể được cứu vãn. Nó không phải là một kẻ thù cần bị đánh bại, mà là một hệ thống đã hoàn thành chu kỳ của mình, và đang dần "chết đi".

Dương Quân ngồi đối diện Tạ Trần, khuôn mặt hắn hiện rõ sự mệt mỏi và hoang mang. Hắn đã chứng kiến quá nhiều điều vượt ngoài sức tưởng tượng của một thư sinh tu luyện. Từ việc Thiên Đạo suy yếu, các tông môn tranh giành, đến những dị tượng quái lạ, và giờ là lời tuyên bố đanh thép của Tạ Trần. "Vậy... chúng ta không thể cứu vãn sao?" Y khẽ thở dài, giọng nói chứa đựng sự tuyệt vọng. Câu hỏi này không phải là một lời chất vấn, mà là một sự chấp nhận đau đớn.

Tạ Trần quay đầu lại, ánh mắt hắn giờ đây không chỉ điềm tĩnh mà còn tràn đầy một sự kiên định không thể lay chuyển. "Không. Chúng ta không cứu vãn nó." Hắn nói, giọng trầm vang, mỗi lời như một nhát búa đóng đinh vào những niềm tin cũ kỹ. "Thiên Đạo không phải đang bệnh, mà là đang chết. Nó không còn là một hệ thống có thể 'vá' được nữa. Mọi nỗ lực 'vá trời' chỉ là kéo dài sự thống khổ, và rồi nó sẽ sụp đổ, mang theo tất cả."

Lời nói của Tạ Trần không phải là sự lạnh lùng hay vô cảm, mà là sự chấp nhận một sự thật nghiệt ngã. Hắn đã nhìn thấy tận cùng của sợi nhân quả, nhìn thấy chu kỳ sinh diệt của vạn vật. Thiên Đạo, dù từng hùng vĩ đến đâu, cũng không thoát khỏi quy luật vô thường. Cái chết của nó không phải là tận thế, mà là sự mở đầu cho một chu kỳ mới.

"Vậy... vậy thì chúng ta phải làm gì?" Dương Quân hỏi, giọng nói yếu ớt, như thể hắn đang bám víu vào một sợi chỉ mỏng manh trong màn đêm.

Tạ Trần đứng dậy, bước ra mép gò đất, nhìn về phía xa, nơi những ánh sáng dị thường vẫn còn lấp lóe trong màn đêm, như những mảnh vỡ của một thế giới đang tan rã. Anh đưa tay ra, như muốn nắm lấy một điều gì đó vô hình, nắm lấy những mảnh vỡ của "khuôn mẫu" cũ. "Chúng ta sẽ để nó hoàn thành chu kỳ của mình. Và chúng ta sẽ kiến tạo một cái mới."

Gió lạnh thổi qua, làm lay động vạt áo vải bố của Tạ Trần, nhưng thân hình gầy gò của hắn lại toát ra một khí chất vững chãi, như một ngọn núi không thể lay chuyển. "Không phải là 'vá trời', Dương huynh, mà là 'dệt nên một bầu trời mới'." Hắn quay lại nhìn Dương Quân, ánh mắt sáng rực một sự quyết đoán. "Một bầu trời được dệt nên bằng chính ý chí của vạn linh, bằng chính 'nhân tính' và 'ý chí sinh tồn' của những phàm nhân."

Quyết tâm trong anh đã được tôi luyện, không còn là sự nghi ngờ hay bối rối. Anh đã sẵn sàng cho một con đường hoàn toàn mới. Con đường mà Vô Danh Tăng đã gợi mở, con đường mà chính hắn đã nhìn thấy qua những sợi nhân quả. Dù Bạch Vô Thường vẫn là một mối đe dọa lơ lửng, một thực thể của Thiên Đạo cũ đang cố gắng duy trì trật tự của nó, và Ma Chủ Cửu U cũng đang âm thầm chờ đợi cơ hội để lợi dụng sự hỗn loạn, Tạ Trần biết rằng, chỉ cần "nhân tính" còn tồn tại, "Nhân Đạo" sẽ có cơ hội. Hắn sẽ phải tìm kiếm những phàm nhân kiên cường, những người giữ vững bản chất của mình, để họ trở thành nền móng vững chắc cho kỷ nguyên mới.

Tạ Trần ngước nhìn lên bầu trời đêm, nơi những vì sao lấp lánh một cách kỳ lạ, như đang nói lên một điều gì đó. Hắn biết, các hiện tượng dị thường sẽ không chỉ là mối đe dọa, mà còn là cơ hội, chứa đựng những "hồi ức về Đại Đạo" hoặc những mảnh ghép của "khuôn mẫu" cũ mà hắn có thể sử dụng để dệt nên cái mới. Anh sẽ phải chủ động tìm kiếm và tập hợp những yếu tố, những cá nhân có thể trở thành nền tảng cho 'Nhân Đạo' mới. Con đường phía trước sẽ đầy chông gai, và các thế lực trung thành với Thiên Đạo cũ sẽ phản ứng mạnh mẽ, nhưng Tạ Trần đã sẵn sàng.

"Đã đến lúc để phá bỏ cái cũ, và kiến tạo cái mới." Tạ Trần thì thầm, giọng nói như hòa vào tiếng gió đêm. Hắn sẽ là người dệt nên những sợi tơ đầu tiên của kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên của "Nhân Đạo", nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên, nơi "nhân tính" là giá trị tối thượng, và nơi chính con người sẽ định hình vận mệnh của mình. Hắn đã chấp nhận, đã sẵn sàng. Con đường không còn mờ mịt, mà đã rõ ràng hơn bao giờ hết, dù ánh sáng của nó vẫn còn le lói như những đốm lửa xa xôi trong màn đêm vô tận.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free