Nhân gian bất tu tiên - Chương 436: Thấu Hiểu Chu Kỳ: Nền Móng Nhân Đạo
Ánh mặt trời đầu tiên của ngày mới nhuộm đỏ Sa Mạc Vạn Linh Khô một cách bi tráng. Những cồn cát cuồn cuộn như sóng biển đóng băng, giờ đây hắt lên một sắc cam cháy, rồi dần chuyển sang màu vàng tươi khi vầng dương từ từ nhô lên khỏi đường chân trời. Gió vẫn rít gào, nhưng không còn dữ dội như đêm qua, chỉ còn những làn hơi mỏng manh lướt qua mặt cát, cuốn theo những hạt bụi li ti như vô vàn linh hồn đang khóc than cho một kỷ nguyên sắp tàn. Tạ Trần ngồi một mình trên đỉnh một cồn cát cao nhất, thân hình gầy gò của hắn in bóng xuống nền cát vàng ươm, trông nhỏ bé nhưng lại kiên định đến lạ. Đôi mắt sâu thẳm của hắn nhìn về phía chân trời, nơi cái nắng gắt ban ngày đang dần nuốt chửng bóng đêm còn sót lại.
Xung quanh hắn, khung cảnh vẫn là sự hoang tàn đến tột cùng. Những bộ xương khô trắng hếu của những sinh linh từng ngã xuống dưới vó ngựa thời gian, giờ đây trơ trọi phơi mình dưới nắng sớm, có cái bị vùi một nửa, có cái bị gió cát bào mòn đến mức chỉ còn là những mảnh vụn. Tiếng gió rít qua những hốc xương tạo thành âm thanh ai oán, như một khúc bi ca cho sự vô thường của vạn vật. Mùi cát nóng, mùi tử khí khô khốc và cả mùi kim loại gỉ sét từ những tàn tích kiến trúc cổ xưa bị chôn vùi dưới lòng đất, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự suy tàn và cái chết. Tạ Trần cảm nhận rõ ràng cái lạnh buốt còn sót lại của đêm, và rồi là hơi nóng bỏng của bình minh đang dần lan tỏa trên làn da. Sự chuyển giao khắc nghiệt giữa hai thái cực, như chính sự chuyển giao của Thiên Đạo mà hắn đang đối mặt.
Hắn vẫn còn đắm chìm trong những lời giảng giải của Vô Danh Tăng đêm qua. Từng câu chữ, từng ẩn dụ sâu sắc của vị tăng nhân giờ đây đang sắp xếp lại toàn bộ vũ trụ quan trong tâm trí hắn. Thiên Đạo không phải là một thực thể có ý chí, không phải là một kẻ thù cần phải bị đánh bại. Nó chỉ là một "khuôn mẫu", một "chu kỳ" đã đến lúc tàn lụi, để nhường chỗ cho một chu kỳ mới. Gánh n���ng "cứu Thiên Đạo" mà bấy lâu nay hắn vô thức mang vác, giờ đây như được tháo bỏ. Một cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa trong lồng ngực, nhưng ngay lập tức bị thay thế bởi một sức nặng mới, lớn hơn gấp bội: trách nhiệm "kiến tạo Nhân Đạo".
Hắn đưa tay chạm vào Nhân Quả Luân Bàn, vật phẩm vẫn luôn đeo bên mình như một phần của bản thân. Ánh sáng yếu ớt của luân bàn nhấp nháy, tựa như hơi thở cuối cùng của một ngọn nến sắp tắt, nhưng cũng tựa như một tia hy vọng mong manh trong màn đêm vô tận. Hắn mân mê những đường vân cổ xưa trên bề mặt luân bàn, cảm nhận sự kết nối nhân quả vi diệu của thế giới, những sợi tơ vô hình đan xen vào nhau, tạo nên tấm thảm định mệnh của vạn vật. 'Thiên Đạo không phải kẻ thù... chỉ là một chu kỳ đã đến lúc tàn lụi,' Tạ Trần thầm nhủ trong lòng, giọng nói nội tâm trầm tĩnh nhưng mang đầy sự suy tư. 'Nó đã hoàn thành sứ mệnh của mình, đã duy trì trật tự này suốt hàng vạn năm. Giờ đây, khi linh khí mỏng dần, khi "mất người" trở thành cái giá phải trả cho sự thành tiên, đó chính là dấu hiệu của sự kết thúc. Cứu vãn nó, chẳng khác nào kéo dài một cái chết đau đớn, một sự chấp niệm vô nghĩa.'
Hắn nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu cái không khí khô cằn của sa mạc, cảm nhận từng hạt cát nhỏ bé lướt qua kẽ tay. 'Vậy Nhân Đạo... sẽ dệt nên như thế nào? Từ đâu mà bắt đầu?' Câu hỏi này xoáy sâu vào tâm trí hắn, không phải là một câu hỏi của sự bối rối, mà là của một người đang tìm kiếm con đường. Hắn đã từ bỏ con đường tu đạo, đã từ chối thành tiên, chỉ vì muốn "sống một đời bình thường", muốn giữ trọn "nhân tính" của mình. Giờ đây, chính cái "nhân tính" ấy lại là nền tảng, là hạt giống cho kỷ nguyên mới. Một nghịch lý trớ trêu, nhưng cũng đầy ý nghĩa.
Cái giá của sự "sinh" này, hắn hiểu, sẽ lớn hơn rất nhiều so với sự "cứu vớt" một Thiên Đạo đang hấp hối. Cứu vớt chỉ là sửa chữa cái cũ, còn kiến tạo là dựng xây cái mới từ hư vô, từ tàn tích. Nó đòi hỏi không chỉ trí tuệ, mà còn là lòng dũng cảm, sự kiên trì vô hạn để chống lại mọi cám dỗ, mọi sự "mất ngư��i" trên hành trình. Hắn mở mắt, nhìn chằm chằm vào Nhân Quả Luân Bàn trong lòng bàn tay. Ánh sáng từ nó vẫn yếu ớt, nhưng trong mắt hắn, nó lại rực rỡ như một vì sao dẫn lối. Đó không phải là phép thuật, mà là khả năng suy luận cực hạn, là sự nhìn thấu mối liên hệ sâu xa giữa mọi hành động và hệ quả, điều mà Vô Danh Tăng đã gọi là "Nhân Quả Chi Nhãn".
Hắn cảm nhận được những sợi nhân quả đang đan xen, không chỉ giữa con người với nhau, mà còn giữa con người với vạn vật, với cả cái "khuôn mẫu" của Thiên Đạo. Nếu Thiên Đạo là một tấm vải đã cũ nát, thì những sợi nhân quả này chính là những sợi chỉ còn nguyên vẹn, chờ đợi được dệt lại thành một tấm vải mới. Nhưng ai sẽ dệt nó? Và dệt bằng cách nào? Những câu hỏi này không làm hắn nản lòng, mà ngược lại, càng củng cố thêm ý chí của hắn. Tạ Trần gật đầu nhẹ, một nụ cười mỉm thoáng hiện trên môi thư sinh gầy gò. Nụ cười ấy không phải của niềm vui, mà của sự chấp nhận, của sự kiên định. Hắn đã sẵn sàng cho con đường phía trước, dù nó có khó khăn đến mấy. Hắn sẽ dệt nên "Nhân Đạo", không phải vì Thiên Đạo yêu cầu, mà vì chính "nhân tính" trong hắn, vì "hồi ức về Đại Đạo" mà mọi sinh linh đều mang trong mình.
Khi mặt trời đã lên cao, trưa nắng chói chang đổ xuống Sa Mạc Vạn Linh Khô, biến những cồn cát thành một lò lửa khổng lồ. Gió cát bắt đầu mạnh lên, những luồng hơi nóng bốc lên từ mặt đất làm biến dạng cảnh vật, khiến mọi thứ trở nên mờ ảo và khó nắm bắt. Dương Quân và Hồ Ly Nữ, sau khi thu dọn hành trang, tìm đến bên Tạ Trần. Dương Quân, với vẻ mặt lo lắng, nhíu mày nhìn Tạ Trần. Mặc dù hắn tin tưởng vào vị tiểu huynh của mình, nhưng những lời nói triết lý sâu xa của Vô Danh Tăng vẫn còn quá sức đối với một thư sinh trẻ tuổi như hắn. Đôi mắt sáng của Dương Quân hiện lên sự bối rối, ánh nhìn quét qua khung cảnh hoang tàn xung quanh như muốn tìm kiếm một lời giải đáp.
"Tạ huynh," Dương Quân cất lời, giọng hắn hơi trầm xuống, nhưng vẫn rõ ràng giữa tiếng gió rít. "Những lời của Vô Danh Tăng đêm qua... Tiểu đệ vẫn còn mông lung lắm. Liệu ch��ng ta thực sự phải để Thiên Đạo sụp đổ sao? Chẳng phải xưa nay các tông môn đều muốn 'vá trời', muốn cứu vớt nó hay sao? Liệu có cách nào khác không, để chúng ta không phải đối mặt với sự hủy diệt như vậy?" Hắn nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy sự cầu khẩn, như muốn tìm một tia hy vọng trong lời nói của Tạ Trần.
Tạ Trần quay lại, đôi mắt sâu thẳm của hắn nhìn thẳng vào Dương Quân. Hắn hiểu sự bối rối của người bạn đồng hành. Con đường mà hắn đang chọn, lý thuyết mà Vô Danh Tăng đã truyền thụ, hoàn toàn đi ngược lại với niềm tin và sự cố gắng của vô số tu sĩ trong hàng vạn năm qua. Hắn đưa tay xoa nhẹ lên vai Dương Quân, một cử chỉ an ủi. "Dương huynh, 'vá trời' chỉ là một chấp niệm. Cứu một thứ đã đến lúc phải tàn lụi, chỉ là kéo dài nỗi đau, kéo dài cái chu kỳ 'mất người' và sự suy kiệt linh khí." Tạ Trần ngừng một chút, ánh mắt hắn lại hướng về phía xa xăm, nơi những cơn gió cát đang tạo nên những bức màn mờ ảo. "Thiên Đạo không phải là một thực thể sống mà chúng ta có thể 'cứu'. Nó là một 'khuôn m��u', một 'trật tự'. Và trật tự ấy, sau một chu kỳ quá dài, đã trở nên cũ kỹ, không còn phù hợp nữa."
Hắn nhặt một cành cây khô nhỏ trên cát, dùng nó vẽ lên nền cát nóng những đường nét đơn giản. "Hãy hình dung, Thiên Đạo giống như một dòng sông. Dòng sông ấy đã chảy qua hàng vạn năm, đã nuôi dưỡng vạn vật. Nhưng giờ đây, lòng sông đã cạn, những nhánh sông đã khô héo, và nước chỉ còn là những vũng tù đọng đầy bùn lầy. Cố gắng 'vá' lại những bờ đê cũ, đổ thêm nước vào dòng sông cạn kiệt, liệu có ích gì không?" Tạ Trần ngẩng đầu nhìn Dương Quân, đôi mắt sáng lên vẻ tỉnh táo. "Chúng ta không 'phá hủy', Dương huynh. Chúng ta 'kiến tạo'. Kiến tạo một con đường nơi 'nhân tính' không bị đánh đổi, nơi con người không cần phải 'mất người' để đạt được sức mạnh, nơi sự sống không phải là một cuộc đua tranh giành cơ duyên thành tiên."
Hồ Ly Nữ, Tiểu Cửu, nãy giờ vẫn im lặng lắng nghe, đôi tai cáo trắng muốt khẽ vểnh lên, đôi mắt tò mò nhìn Tạ Trần vẽ trên cát. Nàng mặc một chiếc váy áo màu xanh ngọc nhẹ nhàng, nổi bật giữa sắc vàng cháy của sa mạc. Khi Tạ Trần vừa dứt lời, nàng liền lên tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng đầy sự tinh nghịch, một chút bướng bỉnh quen thuộc. "Vậy là chúng ta sẽ không đánh nhau nữa, mà đi xây nhà hả?" Nàng cười khúc khích, nhưng trong nụ cười đó vẫn ẩn chứa sự quan tâm đặc biệt dành cho Tạ Trần. "Hồ ly ta đâu có ngu! Chỉ là hơi... lanh lợi chút thôi! Ta biết huynh không muốn đánh nhau, nhưng mà... xây nhà to như Thiên Đạo thì hơi khó đó nha."
Tạ Trần mỉm cười trước sự hồn nhiên của Tiểu Cửu. "Đúng vậy, Tiểu Cửu, chúng ta sẽ 'xây nhà', nhưng không phải là những ngôi nhà bằng gạch đá. Chúng ta sẽ 'dệt' nên một 'bầu trời' mới, một trật tự mới cho nhân gian." Hắn lại quay sang Dương Quân, thấy ánh mắt người bạn đã dần từ bối rối chuyển sang ngộ ra. "Thiên Đạo là một 'khuôn mẫu' của sự vô cảm, của quy luật nghiệt ngã. 'Nhân Đạo' sẽ là 'khuôn mẫu' của sự lựa chọn, của ý chí cá nhân, của tình cảm, của 'nhân tính'. Nó sẽ bắt đầu từ những điều nhỏ bé nhất, từ việc mỗi cá nhân trân trọng cuộc sống của mình, trân trọng những người xung quanh, không còn bị ám ảnh bởi việc thành tiên."
Dương Quân trầm ngâm, ánh mắt hắn dõi theo những đường nét đơn giản mà Tạ Trần vẽ trên cát, giờ đây đã bị gió cuốn đi một nửa. "Ý chí cá nhân... nhân tính... Vậy thì, chúng ta phải làm gì để 'dệt' nên nó, Tạ huynh?"
Tạ Trần đứng dậy, phủi nhẹ cát trên áo vải bố cũ kỹ. "Đó là câu hỏi mà chúng ta sẽ tìm câu trả lời trên hành trình này. Nhưng khởi điểm, ta nghĩ, chính là ở việc nhận ra giá trị của sự 'sống' bình thường, và khả năng 'kiến tạo' của mỗi sinh linh, mỗi phàm nhân. Thiên Đạo cũ đã thất bại trong việc giữ gìn 'nhân tính'. 'Nhân Đạo' sẽ lấy 'nhân tính' làm nền tảng." Hắn nhìn về phía chân trời, nơi cái nắng gắt đang làm mọi thứ trở nên chói lóa, và những cơn gió cát mạnh hơn đang phủ mờ cả tầm nhìn. Tạ Trần biết, con đường này không chỉ là một lý thuyết suông, mà là một hành trình đầy cam go, đòi hỏi sự kiên định đến tận cùng. Nhưng hắn đã sẵn sàng.
Khi chiều tà buông xuống, nhuộm Sa Mạc Vạn Linh Khô trong một sắc đỏ quạch như máu, nhóm Tạ Trần đã di chuyển ra khỏi vùng lõi khắc nghiệt, tiến vào một khu vực rìa sa mạc được gọi là Bãi Hoang Yêu Linh. Nơi đây, cảnh vật cũng không khá khẩm hơn là bao, nhưng sự hoang tàn lại mang một vẻ khác. Thay vì những cồn cát mênh mông, giờ đây là những gò đất đá lởm chởm, khô cằn, xen lẫn những bụi cây gai góc, khẳng khiu bám trụ lấy sự sống mong manh. Tiếng gió rít vẫn dai dẳng, nhưng giờ đây còn xen lẫn tiếng côn trùng kêu vo ve và những tiếng động lạ từ sâu trong bóng tối, nơi yêu khí thoang thoảng bốc lên, mang theo mùi đất khô và mùi hoang dã đặc trưng của vùng đất bị bỏ hoang.
Bầu không khí ở Bãi Hoang Yêu Linh càng thêm u ám và nguy hiểm. Hoàng hôn đỏ rực như một vết thương lớn trên bầu trời, đổ bóng dài lên những tảng đá và bụi cây, tạo thành những hình thù kỳ dị, như những con quỷ đang ẩn mình chờ đợi. Gió lớn cuốn bụi đất đỏ quạch bay mù mịt, thỉnh thoảng tạo thành những cơn bão bụi nhỏ, khiến tầm nhìn bị hạn chế.
Đang lúc đó, một cảnh tượng bi thảm đập vào mắt Tạ Trần và các bạn. Không xa khỏi nơi họ đứng, dưới ánh hoàng hôn mờ ảo, một nhóm khoảng mười phàm nhân đang chật vật chống lại vài con yêu thú cấp thấp. Những con yêu thú này không quá mạnh, nhưng chúng đã bị ma hóa, đôi mắt đỏ ngầu và thân thể biến dạng ghê rợn, thể hiện rõ sự suy yếu của Thiên Đạo đã khiến chúng trở nên hung bạo hơn, mất đi lý trí nguyên bản.
Nhóm phàm nhân, rõ ràng là những người dân thường của một thôn làng gần đó, mang theo những công cụ lao động đơn sơ như cuốc, xẻng, và vài cây gậy gỗ. Họ không có pháp lực, không có kỹ năng chiến đấu, chỉ có ý chí sinh tồn mãnh liệt và sự tuyệt vọng in hằn trên khuôn mặt. Một người đàn ông trung niên, thân hình vạm vỡ nhưng đã thấm mệt, đang dùng một cây cuốc cùn mòn để cố gắng đẩy lùi một con yêu lang. Đôi mắt hắn đầy sự sợ hãi, nhưng cũng đầy sự kiên cường, cố gắng bảo vệ những người phụ nữ và trẻ em đang run rẩy phía sau. Tiếng gầm gừ yếu ớt của yêu lang và tiếng kêu la sợ hãi của phàm nhân hòa lẫn vào tiếng gió, tạo nên một bản giao hưởng đau lòng của sự hỗn loạn.
Dương Quân chứng kiến cảnh tượng đó, đôi mắt hắn tràn đầy sự xót xa và tức giận. Hắn đã quen với việc chiến đấu chống lại yêu ma, và theo bản năng, hắn muốn xông lên giúp đỡ. "Tạ huynh, họ... họ đang cố gắng sống sót trong sự hỗn loạn này! Chúng ta không thể đứng nhìn!" Dương Quân siết chặt nắm đấm, khí chất thư sinh nho nhã thường ngày của hắn giờ đây pha lẫn sự phẫn nộ.
Nhưng Tạ Trần lại khẽ lắc đầu, ánh mắt hắn vẫn điềm tĩnh, nhưng lại sâu thẳm hơn bao giờ hết. Hắn nhẹ nhàng đặt tay lên vai Dương Quân, ra hiệu cho y không hành động vội vã. "Dương huynh, hãy quan sát." Giọng hắn trầm ấm, không chút dao động. "Ý chí sinh tồn của phàm nhân... đó chính là hạt mầm của Nhân Đạo."
Tiểu Cửu cũng đứng yên lặng bên cạnh Tạ Trần. Nàng có thể cảm nhận được yêu khí từ những con yêu thú, nhưng nàng tin tưởng vào phán đoán của Tạ Trần. Đôi mắt cáo của nàng nhìn chằm chằm vào cuộc chiến không cân sức, thỉnh thoảng khẽ cụp xuống khi thấy một phàm nhân bị thương.
Tạ Trần quan sát tỉ mỉ từng hành động của những phàm nhân. Hắn thấy một người phụ nữ trẻ, dù sợ hãi đến tái mét, vẫn dùng thân mình che chắn cho đứa con nhỏ. Một ông lão run rẩy, nhưng vẫn cố gắng ném đá vào yêu thú để đánh lạc hướng. Họ không có sức mạnh siêu phàm, nhưng họ có tình yêu thương, có sự gắn kết, có ý chí không khuất phục trước cái chết. Chính những điều đó, trong mắt Tạ Trần, còn quý giá hơn bất kỳ pháp bảo hay thần thông nào.
Hắn nhắm mắt lại trong giây lát, cảm nhận những sợi nhân quả đang đan xen giữa những phàm nhân ấy. Tình yêu thương của người mẹ, sự dũng cảm của người cha, sự đoàn kết của cả nhóm... Tất cả đều là những sợi chỉ dệt nên "nhân tính" chân thật nhất. Thiên Đạo cũ đã dạy con người rằng sức mạnh đến từ tu luyện, từ sự siêu thoát khỏi phàm trần. Nhưng Tạ Trần lại thấy, sức mạnh chân chính lại đến từ chính cái "phàm", từ chính "nhân tính" mà người ta cố gắng rũ bỏ.
Một tia sáng lóe lên trong đầu hắn. Một ý tưởng, một kế hoạch ban đầu về cách thức "khởi đầu" Nhân Đạo. Không phải là xây dựng một tông môn vĩ đại, không phải là phát triển thần thông diệu kỳ. Mà là nuôi dưỡng, bảo vệ và khơi dậy chính cái "ý chí sinh tồn", cái "nhân tính" trong mỗi phàm nhân. Đây chính là những "hồi ức về Đại Đạo" mà Vô Danh Tăng đã nhắc tới, những mảnh ghép của "khuôn mẫu" cũ cần được tái tạo.
Tạ Trần lại mở mắt, ánh mắt hắn giờ đây không chỉ điềm tĩnh mà còn tràn đầy một sự quyết đoán mới. Hắn vẫn chưa ra tay, bởi hắn hiểu rằng, đôi khi, sự can thiệp từ bên ngoài không phải là điều cần thiết nhất. Việc để những phàm nhân này tự mình đối mặt với hiểm nguy, tự mình chiến đấu vì sự sống, sẽ củng cố "ý chí" của họ, làm cho "hạt mầm Nhân Đạo" nảy mầm mạnh mẽ hơn. Hắn sẽ bảo vệ họ, nhưng không phải bằng cách chiến đấu thay họ, mà bằng cách kiến tạo một thế giới nơi họ có thể tự mình đứng vững.
Trách nhiệm "kiến tạo Nhân Đạo" vẫn nặng trĩu trên vai Tạ Trần, nhưng giờ đây, hắn không còn bối rối nữa. Hắn biết mình phải bắt đầu từ đâu. Sự sụp đổ của Thiên Đạo là không thể tránh khỏi, và Bạch Vô Thường vẫn là một mối đe dọa lơ lửng, một thực thể của Thiên Đạo cũ đang cố gắng duy trì trật tự của nó. Ma Chủ Cửu U cũng đang âm thầm chờ đợi cơ hội để lợi dụng sự hỗn loạn. Nhưng Tạ Trần tin rằng, chỉ cần "nhân tính" còn tồn tại, "Nhân Đạo" sẽ có cơ hội. Hắn sẽ phải tìm kiếm những phàm nhân kiên cường, những người giữ vững bản chất của mình, để họ trở thành nền móng vững chắc cho kỷ nguyên mới.
Hoàng hôn dần chìm hẳn, màn đêm buông xuống, nuốt chửng cả Sa Mạc Vạn Linh Khô và Bãi Hoang Yêu Linh vào bóng tối vô tận. Tạ Trần nhìn những đốm lửa nhỏ le lói từ cuộc chiến của những phàm nhân, như những vì sao nhỏ bé đang cố gắng chống lại màn đêm vũ trụ. Hắn biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, không chỉ là những hiểm nguy từ yêu ma hay thế lực thù địch, mà còn là những đấu tranh nội tâm để giữ vững "nhân tính" của mình. Nhưng hắn đã chấp nhận, đã sẵn sàng. Hắn sẽ là người dệt nên những sợi tơ đầu ti��n của kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên của "Nhân Đạo", nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên, nơi "nhân tính" là giá trị tối thượng.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.