Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 435: Luân Hồi Vô Tận: Nhân Đạo Khai Sinh

Ánh lửa bập bùng chiếu lên khuôn mặt Tạ Trần, in hằn những đường nét kiên nghị. Hắn nhìn ra ngoài hẻm đá, nơi bầu trời đêm vẫn đầy rẫy những quầng sáng hỗn loạn, nhưng trong tâm trí hắn, một bầu trời mới đã bắt đầu hiện hình, một bầu trời được dệt nên bởi ý chí và nhân tính của chính hắn, của nhân loại. Thiên Đạo cũ đang hấp hối, đó là sự thật. Nhưng cái chết của nó không phải là dấu chấm hết, mà là khởi đầu cho một kỷ nguyên khác, một kỷ nguyên mà Tạ Trần, một phàm nhân, sẽ là người đặt những viên gạch đầu tiên, dệt nên những sợi tơ đầu tiên. Gánh nặng vẫn còn đó, nhưng giờ đây, hắn đã nhìn thấy con đường, một con đường đầy chông gai nhưng cũng tràn đầy ý nghĩa. Con đường ấy sẽ dẫn hắn đến đâu, hắn chưa biết, nhưng hắn tin rằng, nó sẽ không dẫn hắn đến sự “mất người”, mà sẽ dẫn hắn đến sự trọn vẹn của “sống”. Và đó là tất cả những gì hắn cần.

Khi những tia nắng đầu tiên nhợt nhạt hé rạng nơi chân trời, xua đi phần nào bóng đêm đặc quánh của Sa Mạc Vạn Linh Khô, một khung cảnh bi tráng hiện ra. Những cồn cát xương trắng trải dài đến vô tận, như những bộ xương khổng lồ của một thế giới đã chết, dưới ánh sáng mờ ảo của bình minh, chúng hiện lên vừa huyền ảo vừa ghê rợn. Gió cát đêm qua đã dịu đi chút ít, nhưng vẫn mang theo hơi lạnh khô khốc và mùi tử khí thoang thoảng, xen lẫn mùi kim loại gỉ sét từ những tàn tích cổ xưa bị chôn vùi. Không gian im ắng đến đáng sợ, chỉ có tiếng gió rít khẽ lướt qua những phiến đá bị phong hóa, như tiếng thở dài của thời gian.

Tạ Trần vẫn ngồi yên lặng bên đống lửa đã tàn lụi, những suy tư sâu thẳm hằn rõ trên khuôn mặt thanh tú nhưng gầy gò. Đôi mắt hắn không còn sự băn khoăn của đêm qua, thay vào đó là một vẻ tĩnh tại đến lạ thường, như thể đã nhìn thấu vạn vật. Dương Quân và Hồ Ly Nữ vẫn còn ngái ngủ, rúc sát vào nhau tìm hơi ấm, ánh mắt thỉnh thoảng liếc nhìn Tạ Trần và Vô Danh Tăng, cảm nhận được một sự chuyển biến vô hình đang diễn ra.

Vô Danh Tăng, thân hình gầy gò trong chiếc cà sa cũ nát, vẫn giữ nguyên tư thế tọa thiền. Khi ông từ từ mở đôi mắt khép hờ, chúng không còn là ánh mắt của một tu sĩ bình thường, mà là ánh mắt của một bậc giác ngộ đã thấu suốt vô số chu kỳ sinh diệt của vũ trụ, sâu thẳm như vũ trụ vô ngần. Ông nhìn Tạ Trần, một nụ cười thản nhiên chợt nở trên môi. Dưới chân ông, trên nền cát mịn, những ngón tay gầy guộc của ông bắt đầu vẽ ra những ký hiệu cổ xưa, không phải là thần chú hay phù văn, mà là những đường nét đơn giản nhưng ẩn chứa vô vàn triết lý về luân hồi, sinh diệt và sự chuyển hóa.

"Luân hồi, thí chủ," giọng nói của Vô Danh Tăng trầm ấm nhưng vang vọng, như tiếng chuông chùa cổ kính giữa sa mạc hoang vu, "không chỉ là vòng tuần hoàn của sinh tử, mà là dòng chảy bất tận của ý thức, của 'khuôn mẫu' tạo nên vạn vật. Thiên Đạo, bản chất, không phải là một ý chí, mà l�� một 'khuôn mẫu' quy tắc đã cũ, đang mòn vẹt. Nó không 'chết', mà là 'chuyển hóa' để nhường chỗ cho một 'khuôn mẫu' mới."

Tạ Trần chăm chú lắng nghe, đôi mắt hắn sáng lên vẻ suy tư. Hắn đã từng nghĩ Thiên Đạo là một thực thể có ý chí, một kẻ cai trị tối cao. Nhưng qua lời Vô Danh Tăng, Thiên Đạo hiện ra như một bộ quy tắc, một hệ thống vận hành đã đến lúc phải thay đổi. Hắn gật đầu nhẹ, đặt câu hỏi, giọng nói trầm tĩnh nhưng mỗi từ đều chứa đựng sự khát khao thấu hiểu tột cùng.

"Vậy 'ý nghĩa thực sự' mà ngài nhắc đến là gì? Và con người chúng ta, những cá thể nhỏ bé này, có thể làm gì trong chu kỳ vĩ đại đó?"

Vô Danh Tăng khẽ gật đầu, ngón tay ông vẫn miệt mài vẽ trên cát, giờ là một vòng tròn lớn bao quanh những ký hiệu nhỏ hơn. "Bản chất của luân hồi là không ngừng chuyển động, không ngừng biến đổi. Con người, thí chủ, không phải là những hạt bụi vô nghĩa bị cuốn trôi trong dòng chảy ấy, mà là những 'sợi tơ' mang trong mình 'hồi ức' về Đại Đạo, về 'khuôn mẫu' nguyên thủy. Khi Thiên Đạo cũ suy tàn, cũng là lúc 'hồi ức' ấy trỗi dậy, thúc đẩy vạn vật tìm kiếm một 'khuôn mẫu' mới, một trật tự mới."

Ông ngừng vẽ, ngước nhìn Tạ Trần, ánh mắt hiền từ nhưng ẩn chứa sức mạnh vô biên. "Ý nghĩa thực sự không phải là thoát ly vòng quay sinh tử, mà là 'kiến tạo' trong vòng quay ấy. Là 'dệt nên' những giá trị mới, những quy tắc mới từ chính 'nhân tính' của ngươi. Thiên Đạo đã bỏ quên 'nhân tính', và đó là lý do nó suy yếu. Ngươi, Tạ Trần, với 'Nhân Quả Chi Nhãn' của mình, có đủ khả năng để nhìn thấu những sợi dây liên kết, và cũng đủ khả năng để 'dệt' nên những sợi tơ mới, những sợi tơ của 'nhân tính' vào 'khuôn mẫu' đang hình thành."

Lời Vô Danh Tăng vang vọng trong tâm trí Tạ Trần. Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận rõ rệt sự khắc nghiệt của Sa Mạc Vạn Linh Khô, cái lạnh khô của gió, mùi đất chết, tất cả như một lời nhắc nhở về sự suy tàn không thể tránh khỏi. Nhưng sâu thẳm bên trong, một ngọn lửa mới đã bùng lên. Hắn không còn thấy mình là một kẻ chống lại Thiên Đạo, cũng không phải là một kẻ vá víu những vết nứt của nó. Hắn là một người kiến tạo, một người "dệt trời". Cái gánh nặng "vá trời" đã từng đè nặng lên hắn, giờ đây, đã biến thành sứ mệnh "dệt trời", một sứ mệnh tuy lớn lao hơn nhưng lại phù hợp với bản chất và lý tưởng của hắn. Hắn không cần sức mạnh tu vi để làm điều đó, hắn cần sự thấu hiểu, sự tinh tế của "Nhân Quả Chi Nhãn", và trên hết, là lòng kiên định với "nhân tính".

Dương Quân ngồi bên cạnh, tuy không thể hiểu hết những triết lý thâm sâu, nhưng y cảm nhận được một sự thay đổi lớn lao đang diễn ra trong Tạ Trần. Y nhìn thấy sự quyết tâm, sự kiên định trong ánh mắt thư sinh gầy gò kia, một quyết tâm không đến từ sức mạnh mà từ sự thấu hiểu. Tiểu Cửu rúc đầu vào vai Dương Quân, nàng vẫn còn bối rối, nhưng nàng tin tưởng Tạ Trần, một niềm tin bản năng của loài vật, rằng hắn sẽ không bao giờ làm điều gì tổn hại đến "nhân tính" mà hắn trân trọng.

Mặt trời dần lên cao, những tia nắng gay gắt bắt đầu đổ xuống Sa Mạc Vạn Linh Khô, biến những cồn cát xương trắng thành một biển lửa chói chang. Gió cát thổi mạnh hơn, cuốn theo những hạt cát nóng bỏng, tạo thành những quầng xoáy nhỏ nhảy múa trên mặt đất, rồi tan biến vào hư không. Không khí trở nên khô khốc đến ngột ngạt, nhưng Tạ Trần dường như không còn cảm thấy điều đó. Hắn chìm đắm trong suy nghĩ, những lời của Vô Danh Tăng vang vọng trong tâm trí hắn, từng mảnh ghép về Thiên Đạo, luân hồi, và vai trò của nhân tính dần được xâu chuỗi một cách hoàn hảo.

"Vậy ra," Tạ Trần thầm nhủ trong lòng, "mình không phải là người vá trời, mà là người dệt trời. Không phải cứu vớt cái cũ, mà là khai sinh cái mới." Hắn nhận ra, "Nhân Quả Chi Nhãn" của hắn không chỉ là khả năng thấu hiểu những mối liên kết chằng chịt, mà còn là công cụ để kiến tạo nên những mối liên kết mới, những quy tắc mới. Khả năng nhìn thấu nhân tâm, thấu hiểu nguyên lý vận hành của vạn vật, giờ đây đã trở thành một năng lực để định hình tương lai.

Vô Danh Tăng dường như đọc được suy nghĩ của Tạ Trần, ông khẽ mỉm cười. "Ngươi, với 'Nh��n Quả Chi Nhãn', không chỉ thấy được sợi dây nhân quả, mà còn có thể 'dệt' nên những sợi dây mới. 'Hồi ức về Đại Đạo' trong ngươi là chìa khóa để kiến tạo 'Nhân Đạo', một 'khuôn mẫu' mới cho thế gian. 'Không khao khát thành tiên' không phải là phủ nhận, mà là một sự lựa chọn... một lựa chọn để kiến tạo."

Lời nói của Vô Danh Tăng như một mũi tên trúng đích, xuyên thẳng vào tâm can Tạ Trần. Hắn chợt hiểu ra ý nghĩa sâu xa của con đường mà hắn đã chọn, cái lý do vì sao hắn từ bỏ tu đạo. Hắn không khao khát thành tiên, không phải vì hắn yếu kém hay thiếu dũng khí, mà bởi vì hắn không muốn bị ràng buộc bởi 'khuôn mẫu' cũ, bởi những quy tắc đã cũ mòn của Thiên Đạo. Sự từ bỏ đó, hóa ra, lại là bước đầu tiên trên con đường kiến tạo. Đó là một sự lựa chọn chủ động, một sự lựa chọn để "sống", để giữ trọn "nhân tính" và dùng chính "nhân tính" ấy để xây dựng một điều gì đó vĩ đại hơn cả Thiên Đạo cũ.

Tạ Trần nhắm mắt lại, một làn gió cát nóng bỏng thổi qua, cuốn theo những suy tư nặng nề nhưng giờ đây đã rõ ràng hơn bao giờ hết. Khi hắn mở mắt ra, ánh mắt đã kiên định hơn, không còn chút hoài nghi hay băn khoăn nào. Hắn chậm rãi đứng dậy, thân hình gầy gò của hắn đứng vững chãi giữa sa mạc hoang tàn, không chút nao núng. Hắn nhìn về phía chân trời, nơi Sa Mạc Vạn Linh Khô trải dài vô tận, như nhìn thấy một con đường mới đang mở ra, một con đường mà hắn sẽ là người đặt những bước chân đầu tiên.

Dương Quân và Tiểu Cửu cũng đứng dậy theo. Dương Quân nhìn Tạ Trần, trong ánh mắt y tràn đầy sự kính trọng và khâm phục. Y biết, từ giờ trở đi, Tạ Trần sẽ không còn là thư sinh bình thường nữa. Hắn đã trở thành một "điểm neo nhân quả" thực sự, một người định đoạt vận mệnh thế gian, nhưng theo một cách hoàn toàn khác biệt so với những gì các tiên môn vẫn hằng mong muốn. Tiểu Cửu rụt rè tiến lại gần, đưa bàn tay nhỏ bé của mình nắm lấy vạt áo Tạ Trần, như muốn tìm kiếm sự trấn an. Nàng cảm thấy một luồng năng lượng mới, một ý chí kiên cường đang tỏa ra từ hắn, mạnh mẽ hơn bất kỳ tu sĩ nào nàng từng gặp.

Tạ Trần quay lại nhìn Vô Danh Tăng, khẽ cúi đầu. "Con đã hiểu." Giọng hắn trầm ấm, nhưng vang vọng một sự quyết đoán không gì lay chuyển nổi. "Con đường này, con sẽ đi." Hắn biết, đó không phải là một lời hứa hẹn suông, mà là một lời thề nguyện với chính bản thân mình, với "nhân tính", và với tương lai của vạn vật. Cái giá phải trả cho sự "sinh" này có lẽ còn lớn hơn cả sự "cứu vớt" một Thiên Đạo đang hấp hối. Nó đòi hỏi sự hy sinh, sự kiên trì và một ý chí sắt đá để chống lại sự "mất người" trong hành trình kiến tạo. Nhưng hắn đã sẵn sàng.

Khi mặt trời lên đến đỉnh đầu, Sa Mạc Vạn Linh Khô chìm trong nắng nóng cực điểm, không khí bốc lên những luồng hơi nóng làm biến dạng cảnh vật. Gió cát vẫn mạnh, tạo thành những bức màn cát mờ ảo ngăn cách thế giới. Cả nhóm tiếp tục hành trình, những bước chân của Tạ Trần giờ đây vững vàng hơn, mỗi bước đi như gieo một hạt giống mới vào lòng cát khô cằn. Vô Danh Tăng đi bên cạnh hắn, không còn giảng giải triết lý, mà chỉ là một sự dẫn dắt nhẹ nhàng, một lời khuyên chân thành cuối cùng.

"Mỗi bước đi của ngươi, mỗi lựa chọn của ngươi," Vô Danh Tăng nói, giọng ông dịu đi, nhưng vẫn mang đầy sự uyên thâm, "đều sẽ là một nét vẽ trên 'khuôn mẫu' mới. Hãy lắng nghe 'hồi ức' trong lòng, và đừng quên 'nhân tính' là nền tảng của vạn sự. Con đường này không phải là 'cứu', mà là 'sinh'."

Tạ Trần gật đầu, ánh mắt hắn nhìn thẳng về phía trước. "Con đã hiểu. Con đường này không phải là 'cứu', mà là 'sinh'." Hắn thầm nhủ trong lòng, 'Và cái giá của sự 'sinh' này có lẽ còn lớn hơn cả sự 'cứu' vớt'. Kiến tạo một cái mới từ hư vô, từ tàn tích của một kỷ nguyên đã chết, đòi hỏi một sự kiên cường và dũng khí phi thường. Nó không chỉ là đối mặt với sự sụp đổ của Thiên Đạo, mà còn là đối mặt với những thế lực muốn lợi dụng sự hỗn loạn này, như Ma Chủ Cửu U đang âm thầm chờ đợi một đòn cuối cùng. Hắn hiểu rằng, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, không chỉ là những thử thách vật chất mà còn là những đấu tranh nội tâm để giữ vững "nhân tính" của mình.

Vô Danh Tăng khẽ đặt bàn tay gầy guộc lên vai Tạ Trần, một nụ cười nhẹ nhàng, đầy sự mãn nguyện hiện trên khuôn mặt gầy gò của ông. Đó không phải là một cái chạm mang ý nghĩa truyền công hay ban phước, mà là một lời tạm biệt thầm lặng, một sự giao phó sứ mệnh. Ông đã hoàn thành vai trò của mình, đã dẫn dắt Tạ Trần đến ngưỡng cửa của sự giác ngộ, của con đường mà hắn phải đi.

Tạ Trần cảm nhận được sức nặng của bàn tay ấy, không phải sức nặng vật lý, mà là sức nặng của niềm tin, của kỳ vọng. Hắn gật đầu một lần nữa, hít một hơi thật sâu cái không khí khô cằn của sa mạc, rồi bước đi vững vàng hơn, hướng về phía trước. Những cồn cát vô tận dường như chứa đựng cả tương lai và quá khứ, những tàn tích cổ xưa ẩn hiện trong lớp bụi cát như những mảnh ghép của "hồi ức về Đại Đạo" đang chờ hắn khám phá.

Dương Quân và Tiểu Cửu theo sát phía sau, họ có thể không hiểu hết toàn bộ ý nghĩa của những lời Tăng nhân, nhưng họ tin tưởng vào Tạ Trần, vào con đường mà hắn đã chọn. Họ cảm nhận được sự thay đổi trong không khí, một sự thay đổi không chỉ đến từ sự suy yếu của Thiên Đạo mà còn từ một ý chí mạnh mẽ đang trỗi dậy.

Tạ Trần ngước nhìn bầu trời, nơi một vầng sáng lạ thường đang nhấp nháy giữa cái nắng chói chang, không phải là ánh mặt trời, cũng không phải là ảo ảnh của sa mạc. Đó là một vầng sáng mờ ảo, như một lời hứa hẹn, một dấu hiệu của "bầu trời mới" đang dần hình thành trong tâm trí hắn. Thiên Đạo cũ đang sụp đổ, điều đó là không thể tránh khỏi. Nhưng cái chết của nó không phải là tận thế, mà là khởi đầu. Tạ Trần, một phàm nhân không tu luyện, sẽ là người dệt nên những sợi tơ đầu tiên của kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên của "Nhân Đạo", nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên, nơi "nhân tính" là giá trị tối thượng. Con đường ấy sẽ dẫn hắn đến đâu, hắn chưa biết, nhưng hắn tin rằng, đó sẽ là con đường của sự "sống", của sự kiến tạo, của một tương lai mà hắn sẽ tự tay mình dệt nên.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free