Nhân gian bất tu tiên - Chương 434: Chân Lý Vô Ngã: Luân Hồi và Hồi Ức Về Đại Đạo
Ánh bình minh đầu tiên rọi qua màn cát bụi mịt mù, nhuộm đỏ cả một vùng trời Sa Mạc Vạn Linh Khô, tựa như máu của một vị thần cổ xưa đang nhỏ giọt xuống trần gian. Không khí vẫn còn hơi se lạnh của đêm trường, nhưng đã bắt đầu mang theo cái oi nồng đặc trưng của sa mạc, hứa hẹn một ngày nắng nóng đến bỏng rát. Gió cát vẫn rít lên những âm thanh khô khốc, đôi khi mang theo những hạt cát nhỏ li ti táp vào mặt, râm ran như hàng ngàn mũi kim châm. Xung quanh, những bộ xương trắng khô khốc của vô số sinh linh bạc mệnh rải rác trên cồn cát, có xương thú, có cả xương người, một số đã vỡ vụn thành cát, số khác vẫn còn nguyên vẹn, va vào nhau lạch cạch dưới sức đẩy của gió, tạo nên một bản giao hưởng chết chóc. Mùi cát nóng, mùi tử khí nhàn nhạt và cả một chút mùi kim loại gỉ sét từ những mảnh vỡ không rõ nguồn gốc đã bị chôn vùi qua năm tháng, hòa quyện vào nhau, tạo nên một thứ hương vị đặc trưng của sự tàn lụi.
Tạ Trần ngồi đối diện Vô Danh Tăng trên một cồn cát khô cằn, hai chân xếp bằng, thần thái điềm nhiên đến lạ lùng giữa khung cảnh hoang tàn. Thân hình thư sinh của hắn có vẻ nhỏ bé trước sự vĩ đại nhưng khắc nghiệt của thiên nhiên, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên vẻ kiên định, không chút hoang mang. Hắn đưa tay gạt nhẹ những hạt cát vừa vương trên vạt áo vải bố đã sờn cũ, rồi nhìn thẳng vào Vô Danh Tăng. Vị tăng nhân gầy gò, cà sa cũ nát, vẫn giữ nụ cười bình thản nhưng thâm sâu, đôi mắt nhắm hờ như đang chiêm nghiệm toàn bộ vũ trụ, sau đó từ từ mở ra, ánh mắt như chứa đựng cả ngàn năm lịch sử, chiếu rọi lên Tạ Trần.
“Đại sư nói Thiên Đạo cũng có sinh diệt, có hít vào thở ra, vậy ‘vô thường’ có phải là chân lý cuối cùng?” Tạ Trần cất giọng trầm ấm, câu hỏi của hắn vang vọng giữa không gian tĩnh lặng một cách kỳ lạ. “Nếu vạn vật đều là chu kỳ, đều là vô thường, thì ‘luân hồi’ có phải là một vòng lặp không lối thoát, một sự trói buộc vĩnh viễn không hơn không kém? Ý nghĩa của sự tồn tại cá nhân, của những nỗi niềm hỉ nộ ái ố, của những ký ức, những chấp niệm… liệu có phải tất cả đều sẽ tan biến như cát bụi, không để lại dấu vết gì?” Hắn không phải đang chất vấn, mà là đang tìm kiếm, tìm kiếm một lời giải đáp cho nỗi băn khoăn về giá trị của nhân sinh, của mỗi sinh linh nhỏ bé trước vòng xoáy vĩ đại của vũ trụ. Gánh nặng "điểm neo nhân quả" đã khiến hắn không còn có thể chỉ đơn thuần là một thư sinh chiêm nghiệm, mà phải là người tìm ra con đường, tìm ra ý nghĩa.
Dương Quân ngồi cách đó không xa, y siết chặt chuôi kiếm bên hông, đôi mày tuấn tú cau lại. Y vẫn còn sững sờ trước những lời của Vô Danh Tăng về sự sinh diệt của Thiên Đạo. Với y, Thiên Đạo là trật t��, là chân lý bất biến, là nền tảng cho mọi tu hành. Giờ đây, khi khái niệm đó bị lung lay, toàn bộ niềm tin và lý tưởng của y cũng chao đảo. Y lắng nghe câu hỏi của Tạ Trần, cảm thấy đó cũng chính là nỗi lòng của mình. Nếu mọi thứ đều là vô thường, đều là chu kỳ, thì việc y ngày đêm khổ luyện, bảo vệ chính nghĩa, liệu có thực sự mang lại ý nghĩa nào trường tồn?
Tiểu Cửu rúc vào lòng Dương Quân, đôi tai cáo trắng muốt vểnh lên, lắng nghe chăm chú. Nàng không hiểu sâu xa những triết lý này, nhưng nàng cảm nhận được sự nặng nề trong giọng nói của Tạ Trần, và sự uyên thâm trong ánh mắt Vô Danh Tăng. Nàng sợ hãi cái cảnh tượng hoang tàn xung quanh, những bộ xương trắng phơi mình dưới nắng sớm, những tiếng gió rít thê lương. Nàng cố gắng bám víu vào sự ấm áp từ Dương Quân, và tìm kiếm sự an ủi trong những lời nói của Tạ Trần, người luôn tìm cách bảo vệ những giá trị nhân sinh mà nàng, một yêu tinh, lại trân trọng một cách bản năng.
Vô Danh Tăng mỉm cười nhẹ, ánh mắt từ bi. “Luân hồi, thí chủ, không chỉ là vòng quay của sinh tử, của được mất, mà là dòng chảy của ý thức, của kinh nghiệm, của sự giác ngộ không ngừng. Mỗi kiếp sống, dù ngắn ngủi hay dài lâu, dù là một con kiến hay một vị đế vương, đều là một kinh nghiệm quý giá, một mảnh ghép tinh vi của Đại Đạo. Chúng không vô nghĩa. Ngươi nhìn những hạt cát này,” Vô Danh Tăng khẽ đưa tay bốc một nắm cát mịn, để chúng từ từ tuột qua kẽ ngón tay, “từng hạt cát đều có hình dạng riêng, có lịch sử riêng. Chúng hợp lại thành sa mạc, rồi lại bị gió cuốn đi, hòa vào những nơi khác. Chúng không mất đi, chỉ là chuyển hóa, thay đổi hình thái.”
“Vậy còn ‘hồi ức’?” Tạ Trần hỏi, giọng hắn như một tiếng chuông chùa giữa hoang mạc, tĩnh lặng nhưng đầy nội lực. “Nếu mỗi kiếp đều là một kinh nghiệm, thì những hồi ức đó có được lưu giữ? Hay chúng ta chỉ là những trang giấy trắng, được viết lên rồi lại xóa đi, lặp lại mãi mãi?”
Vô Danh Tăng lắc đầu nhẹ. “’Hồi ức’ về Đại Đạo không nằm ở trí nhớ phàm tục, không phải là những ký ức chi tiết về kiếp trước mà phàm nhân thường lầm tưởng. Nó nằm ở bản chất vô ngã của mỗi linh hồn, ở những hạt mầm thiện lương, trí tuệ, từ bi được gieo trồng qua vô số kiếp. Nó là sự tinh túy đọng lại, là sự trưởng thành của ý thức. Ngươi thấy Thiên Đạo suy yếu, linh khí mỏng, con người ‘mất người’… đó là bởi Thiên Đạo đã quá lâu không được ‘hồi ức’ về bản chất nguyên thủy của mình, về ‘chân lý nguyên thủy’ mà nó từng là một phần. Nó đã chấp niệm vào ‘trật tự’, vào ‘quy tắc’ mà quên mất ‘dòng chảy’. Nó đã cố gắng duy trì sự ổn định mà bỏ quên sự ‘chuyển hóa’.”
Dương Quân nghe đến đây, không kìm được khẽ thốt lên, gần như là thì thầm: “Hồi ức về Đại Đạo… vậy chúng ta có thể nhớ lại được sao? Có thể chạm vào cái ‘bản chất vô ngã’ ấy không?” Y cảm thấy một sự tò mò mãnh liệt dâng lên, một khát khao được hiểu biết về một điều gì đó vượt xa mọi lý lẽ tu hành y từng biết.
“Mỗi chúng ta đều mang trong mình hạt mầm của Đại Đạo,” Vô Danh Tăng đáp, ánh mắt vẫn bình thản nhìn về phía chân trời đỏ rực. “Việc ‘nhớ lại’ không phải là một hành động của trí óc, mà là một sự giác ngộ của tâm hồn. Là khi ngươi vượt qua được những chấp niệm của bản thân, của kiếp này, để nhận ra rằng mình là một phần của dòng chảy vĩ đại, rằng mình không phải là một cá thể đơn độc mà là một điểm giao thoa của vô số kinh nghiệm, vô số duyên khởi. Đó là khi ngươi thực sự sống một đời trọn vẹn, không sợ hãi vô thường, không chấp niệm vào hư ảo. Đó là lúc ngươi có thể ‘hồi ức’ về Đại Đạo.”
Tạ Trần nhắm mắt lại, hắn hít sâu một hơi không khí nóng bỏng, cảm nhận từng hạt cát nhỏ đang luân chuyển dưới da thịt, cảm nhận sự sống động của cái chết, sự chuyển hóa của vô thường. Hắn không còn thấy những bộ xương trắng là biểu tượng của sự kết thúc, mà là minh chứng cho sự chuyển hóa không ngừng. Những lời của Vô Danh Tăng đã mở ra một cánh cửa mới trong tâm trí hắn, về một luân hồi không phải là vòng lặp tù túng, mà là một dòng chảy không ngừng nghỉ, nơi ý thức liên tục trưởng thành và tinh lọc. Nhưng câu hỏi về ý nghĩa của ý chí cá nhân, về sự lựa chọn của một sinh linh nhỏ bé trong dòng chảy vĩ đại ấy, vẫn còn đó, chờ đợi lời giải đáp.
***
Mặt trời đã lên cao, treo lơ lửng trên đỉnh đầu, thiêu đốt mọi thứ bằng những tia nắng gay gắt, chói chang. Không khí trở nên nóng bỏng đến ngạt thở, dường như có thể làm tan chảy mọi thứ. Gió vẫn thổi, nhưng giờ đây nó mang theo hơi nóng hầm hập, cuốn theo những đám cát bụi nhỏ, tạo nên những cột xoáy mờ ảo, nhảy múa trên mặt sa mạc. Những ảo ảnh nhiệt bắt đầu xuất hiện, bóp méo không gian và thời gian. Từ xa, những ốc đảo xanh tươi bỗng chốc hiện ra rồi lại tan biến, những dòng sông uốn lượn lấp lánh như bạc, rồi lại hóa thành những cồn cát khô cằn. Có lúc, Tạ Trần cảm thấy như mình đang nhìn thấy một thành phố cổ đại ẩn hiện giữa màn sương ảo, những kim tự tháp khổng lồ nhô lên khỏi cát vàng, rồi lại chìm xuống không dấu vết, như những mảnh vỡ của thực tại đang tan rã. Một cảm giác cô độc và nguy hiểm bao trùm lấy không gian.
Nhóm Tạ Trần tiếp tục di chuyển, mỗi bước chân đều lún sâu vào lớp cát nóng bỏng, phát ra tiếng sột soạt đơn điệu. Mồ hôi thấm ướt lưng áo, nhưng không ai kêu ca. Dương Quân thỉnh thoảng lại đưa tay che mắt, cố gắng nhìn rõ hơn những ảo ảnh đang bóp méo tầm nhìn, trong lòng dâng lên một nỗi hoang mang khó tả. Y chưa từng thấy một nơi nào mà trật tự Thiên Đạo lại bị nhiễu loạn đến mức này. Tiểu Cửu thì liên tục nhìn ngó xung quanh, đôi tai và chiếc đuôi khẽ động đậy, vẻ mặt lúc tò mò, lúc lại bối rối trước những cảnh tượng kỳ dị.
Giữa sự hỗn loạn và khắc nghiệt của môi trường, giọng nói của Vô Danh Tăng vẫn bình thản, trầm ấm, vang vọng một cách rõ ràng trong tai mọi người. Ông tiếp tục giải thích, đi sâu vào ý nghĩa của ‘ý chí cá nhân’ và ‘lựa chọn’ trong dòng chảy luân hồi.
“’Dòng chảy của ý thức’ mà bần tăng đã nói, không phải là một dòng sông vô tri, mà là một dòng sông được tạo nên từ vô số những gợn sóng,” Vô Danh Tăng nói, ông khẽ khàng chỉ tay về phía một cột xoáy cát đang tan biến dần. “Mỗi ‘ý chí’ dù nhỏ bé, dù là của một con kiến cố gắng tha mồi, hay của một phàm nhân khao khát được sống một đời bình thường, đều là một gợn sóng ấy. Chúng có thể nhỏ, nhưng chúng đều góp phần vào sự chuyển động của dòng chảy. Lựa chọn của ngươi, Tạ Trần, không phải là để thoát ly khỏi dòng chảy luân hồi, mà là để vẽ nên một dấu ấn mới trên dòng chảy ấy, để thay đổi hướng đi của nó, dù chỉ là một chút thôi.”
Tạ Trần dừng lại, bàn chân trần cảm nhận sự nóng bỏng của cát, nhưng tâm trí hắn lại lạnh lùng và tỉnh táo. Hắn quay đầu, ánh mắt sắc bén và sâu thẳm, nhìn thẳng vào Vô Danh Tăng. “Vậy ‘nhân tính’ có ý nghĩa gì khi mọi thứ đều là chu kỳ, đều là vô thường, đều là dòng chảy? Nếu bản chất của vạn vật là sự chuyển hóa không ngừng, thì liệu chúng ta có thể ‘kiến tạo’ một điều gì đó vĩnh cửu, một giá trị trường tồn? Hay chúng ta chỉ là những hạt cát bị cuốn theo dòng chảy, dù có tạo nên gợn sóng, cuối cùng cũng sẽ bị hòa tan, không còn hình dạng riêng?”
Câu hỏi của Tạ Trần không chỉ là một sự truy vấn triết lý, mà là một tiếng kêu từ tận sâu thẳm của một người đang vật lộn với gánh nặng của số phận, của vai trò “điểm neo nhân quả”. Hắn khao khát một ý nghĩa vượt lên trên sự sinh diệt, một giá trị mà ngay cả Thiên Đạo cũng không thể nuốt chửng. Hắn muốn biết, liệu cái khao khát được “sống một đời bình thường”, được giữ trọn “nhân tính” của mình, có phải là một điều hão huyền, hay là một ngọn đuốc có thể soi sáng cả một kỷ nguyên.
Vô Danh Tăng mỉm cười nhẹ, ánh mắt ông vẫn bình thản như mặt nước hồ thu. Ông không trả lời trực tiếp, mà chỉ nhẹ nhàng chỉ tay về phía những ảo ảnh đang bóp méo không gian. “Ngươi thấy những ảo ảnh đó không, thí chủ? Chúng là sự phản chiếu của những chấp niệm, của những cố chấp vào một thực tại không còn tồn tại. Thiên Đạo khi suy yếu, cũng cố chấp vào những quy tắc cũ, vào cái trật tự đã tạo nên nó, mà không chịu buông bỏ, không chịu chuyển hóa. Điều đó đã tạo nên sự ‘mất người’ ở các tu sĩ, bởi họ cũng cố chấp vào ‘thành tiên’, vào ‘trường sinh’, mà quên mất bản chất của ‘sống’.”
Dương Quân khẽ thở dài, y cảm thấy một sự bất lực lớn lao. Tu vi cao cường, pháp thuật tinh diệu, tất cả đều trở nên vô nghĩa trước những khái niệm vĩ đại và siêu việt này. Y luôn tin rằng sức mạnh có thể giải quyết mọi vấn đề, nhưng giờ đây, y nhận ra rằng có những vấn đề thuộc về bản chất của vũ trụ, mà sức mạnh chỉ là một công cụ nhỏ bé. “Vậy thì… làm sao chúng ta có thể tạo ra điều vĩnh cửu, Đại sư?” Y hỏi, giọng nói đầy vẻ tuyệt vọng.
Tiểu Cửu nghiêng đầu, đôi tai khẽ cụp xuống, vẻ mặt bối rối. “Nhân tính… là gì ạ? Là tình cảm, là sự sống động của chúng ta sao? Là những lúc ta vui vẻ, giận dữ, hay yêu thương, lo lắng sao? Liệu những điều đó có vĩnh cửu không?” Nàng vuốt ve bộ lông mềm mại của mình, cố gắng nắm bắt những khái niệm phức tạp này bằng những cảm xúc đơn giản và bản năng nhất của mình.
Vô Danh Tăng nhìn Tiểu Cửu, nụ cười trên môi ông ấm áp hơn một chút. “Đúng vậy, Tiểu Cửu. Nhân tính chính là những điều đó. Là khả năng cảm nhận, là tình yêu thương, là nỗi sợ hãi, là ước mơ. Đó là những sợi tơ mà con người dùng để dệt nên cuộc sống của mình. Và thí chủ Tạ Trần hỏi, liệu có thể kiến tạo điều vĩnh cửu? Câu trả lời nằm ở chính những sợi tơ ấy, và ở cách chúng ta dệt chúng. Thiên Đạo cũ đã thất bại trong việc kiến tạo một sự vĩnh cửu thực sự, bởi nó đã bỏ quên những sợi tơ ấy, đã cố gắng kiểm soát dòng chảy thay vì hòa mình vào nó. Cái vĩnh cửu không nằm ở sự bất biến, mà nằm ở sự chuyển hóa liên tục, nhưng mang theo những giá trị cốt lõi không thay đổi.”
Vô Danh Tăng chỉ tay về phía Tạ Trần. “Ngươi là một phàm nhân, nhưng ngươi lại có khả năng nhìn thấu nhân tâm, nhìn thấu nhân quả, và trên hết, ngươi trân trọng ‘nhân tính’. Đó là lý do ngươi là ‘điểm neo’. Ngươi không khao khát thành tiên, không sùng bái sức mạnh, ngươi chỉ muốn sống một đời bình thường. Nhưng chính cái ‘bình thường’ ấy, cái ‘nhân tính’ ấy, lại là chìa khóa để kiến tạo một điều ‘vĩnh cửu’ hơn, một trật tự mới, một ‘Nhân Đạo’ không bị ràng buộc bởi những chấp niệm cũ của Thiên Đạo.”
***
Hoàng hôn buông xuống trên Sa Mạc Vạn Linh Khô, mang theo một cái lạnh thấu xương, đối lập hoàn toàn với cái nóng bỏng ban ngày. Gió nhẹ hơn, nhưng vẫn đủ sức cuốn những hạt cát nhỏ bay lượn, tạo nên những âm thanh xào xạc như tiếng thì thầm của hàng ngàn linh hồn. Bầu trời không còn trong xanh, mà bị bao phủ bởi những quầng sáng hỗn loạn, đủ màu sắc, xoáy tròn như một bức tranh trừu tượng về sự tan rã. Đôi khi, những tia sét màu tím xanh xé ngang bầu trời, không kèm theo tiếng sấm, chỉ là một sự bùng nổ của năng lượng hỗn loạn, rồi lại tan biến vào hư vô.
Nhóm Tạ Trần tìm được một hẻm đá nhỏ để trú chân qua đêm, những tảng đá đã bị bào mòn bởi gió cát qua hàng ngàn năm, tạo thành những hình thù kỳ dị, giống như những bộ xương khổng lồ của một loài sinh vật cổ xưa. Mùi hanh khô của đá và một chút mùi ẩm mốc từ sâu bên trong khe đá, hòa quyện với cái lạnh của đêm sa mạc. Dương Quân nhóm một đống lửa nhỏ bằng những cành cây khô cằn kiếm được, ánh lửa lập lòe nhảy múa trên vách đá, tạo nên những cái bóng ma quái. Tiểu Cửu rúc sát vào Dương Quân, run rẩy trong cái lạnh, ánh mắt vẫn còn bối rối.
Vô Danh Tăng ngồi thiền một lúc, thân hình gầy gò của ông như một pho tượng giữa cõi hư vô. Khi ông từ từ mở mắt, ánh mắt ông chiếu thẳng vào Tạ Trần, như muốn xuyên thấu tận sâu tâm can hắn. Giọng nói của ông trầm ấm, nhưng vang vọng đầy quyền năng, không phải của một tu sĩ bình thường, mà là của một bậc giác ngộ đã nhìn thấu vô số chu kỳ sinh diệt.
“Chân lý, thí chủ, không phải là thoát ly luân hồi, mà là nhận ra bản chất của luân hồi. Không phải là chối bỏ vô thường, mà là chấp nhận và chuyển hóa. ‘Ý nghĩa thực sự’ của sự tồn tại không nằm ở việc ngươi có thể trường sinh bất lão, có thể nắm giữ sức mạnh vô biên, mà nằm ở ‘hành động’ của ngươi trong mỗi chu kỳ, trong việc ‘thay đổi’ và ‘dệt nên’ một dòng chảy mới, một tương lai mới, bằng ch��nh những giá trị mà ngươi trân trọng.”
Vô Danh Tăng khẽ ngừng lại, nhìn thẳng vào Tạ Trần, ánh mắt ông sâu thẳm như vũ trụ vô tận. “Thiên Đạo cũ đang chết, đó là một sự thật không thể tránh khỏi. Nhưng ‘Đại Đạo’ thì vĩnh hằng. Thiên Đạo là một phần của Đại Đạo, là một hình thái của nó, giống như một hơi thở. Khi hơi thở này cạn, một hơi thở mới sẽ bắt đầu. Ngươi, Tạ Trần, có thể là ‘điểm neo’ để ‘hồi ức’ về Đại Đạo được khơi dậy, để những giá trị chân thực nhất, những sợi tơ của ‘nhân tính’ được dệt nên một tấm thảm mới, một trật tự mới. Từ đó, ‘nhân đạo’ có thể khai sinh.”
Tạ Trần nhắm mắt lại. Những lời của Vô Danh Tăng vang vọng trong tâm trí hắn, không còn là những câu hỏi triết lý xa vời, mà đã trở thành một sứ mệnh rõ ràng, một con đường mà hắn phải đi. Hắn hình dung ra một tấm thảm dệt bằng vô số sợi tơ của tình yêu, của sự sẻ chia, của lòng dũng cảm, của nỗi sợ hãi, của niềm vui và nỗi buồn – tất cả những gì tạo nên “nhân tính”. Không phải “vá trời” để giữ lại cái cũ nát, mà là “dệt nên một bầu trời mới” hoàn toàn, một bầu trời được tạo nên từ chính những giá trị nhân sinh mà Thiên Đạo đã bỏ quên.
Hắn mở mắt, nhìn Vô Danh Tăng, ánh mắt không còn sự hoài nghi hay băn khoăn, mà thay vào đó là một sự kiên định đến tận cùng, một quyết tâm mãnh liệt. “Kiến tạo một Nhân Đạo mới… không phải vá trời, mà là dệt nên một bầu trời mới… bằng chính những sợi tơ của nhân tính và ý chí?” Giọng hắn trầm ấm, nhưng mỗi từ đều mang theo sức nặng ngàn cân, như một lời thề nguyện.
Dương Quân nghe những lời đó, y ngẩng đầu lên, ánh mắt y rạng rỡ một tia sáng mới. “Dệt nên một bầu trời mới…?” Y lẩm bẩm, trong lòng y, một hạt mầm hy vọng đã được gieo, về một con đường khác, một lý tưởng khác, không phải là sự vĩnh cửu của Thiên Đạo, mà là sự trường tồn của nhân gian.
Tiểu Cửu nhìn Tạ Trần, rồi lại nhìn Vô Danh Tăng, nàng vẫn chưa hiểu hết mọi thứ, nhưng nàng cảm nhận được một sự thay đổi lớn lao đang diễn ra trong Tạ Trần, một sự thay đổi có thể định đoạt vận mệnh của tất cả. Nàng siết chặt lấy Dương Quân, trong lòng dâng lên một cảm giác vừa kính trọng, vừa tin tưởng vào thư sinh gầy gò kia.
Ánh lửa bập bùng chiếu lên khuôn mặt Tạ Trần, in hằn những đường nét kiên nghị. Hắn nhìn ra ngoài hẻm đá, nơi bầu trời đêm vẫn đầy rẫy những quầng sáng hỗn loạn, nhưng trong tâm trí hắn, một bầu trời mới đã bắt đầu hiện hình, một bầu trời được dệt nên bởi ý chí và nhân tính của chính hắn, của nhân loại. Thiên Đạo cũ đang hấp hối, đó là sự thật. Nhưng cái chết của nó không phải là dấu chấm hết, mà là khởi đầu cho một kỷ nguyên khác, một kỷ nguyên mà Tạ Trần, một phàm nhân, sẽ là người đặt những viên gạch đầu tiên, dệt nên những sợi tơ đầu tiên. Gánh nặng vẫn còn đó, nhưng giờ đây, hắn đã nhìn thấy con đường, một con đường đầy chông gai nhưng cũng tràn đầy ý nghĩa. Con đường ấy sẽ dẫn hắn đến đâu, hắn chưa biết, nhưng hắn tin rằng, nó sẽ không dẫn hắn đến sự “mất người”, mà sẽ dẫn hắn đến sự trọn v��n của “sống”. Và đó là tất cả những gì hắn cần.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.