Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 433: Khởi Nguyên Thiên Đạo: Tiếng Vọng Của Chu Kỳ

Hoàng hôn đã buông xuống từ lâu, nhưng cái bóng tối mà nó mang lại cho Sa Mạc Vạn Linh Khô không phải là sự tĩnh mịch thường thấy. Thay vào đó, màn đêm nơi đây mang theo một vẻ hỗn độn đến đáng sợ, như thể chính không gian cũng đang vật lộn trong cơn hấp hối. Gió cát vẫn rít gào không ngừng, nhưng âm thanh của nó không còn chỉ là tiếng hú khô khốc mà đã biến thành những lời than khóc ảo não, hòa lẫn với tiếng lạo xạo ghê rợn của vô số xương cốt bị chôn vùi dưới lòng cát, hay có thể là những linh hồn vất vưởng đang tìm kiếm một nơi nương náu đã không còn. Đôi lúc, cơn gió sẽ mang theo một mùi tử khí nồng nặc, hăng hắc và mục ruỗng, trộn lẫn với cái mùi cát nóng bỏng của ban ngày và cái lạnh thấu xương của đêm khuya, tạo thành một bản giao hưởng của sự tàn lụi, gặm nhấm từng chút một sự sống còn sót lại.

Tạ Trần cùng Vô Danh Tăng, Dương Quân và Tiểu Cửu đã tìm thấy một hốc đá khá sâu, đủ để che chắn phần nào khỏi cơn thịnh nộ của sa mạc. Trong ánh sáng yếu ớt của một ngọn lửa nhỏ được nhóm lên từ vài cành cây khô cứng và mục ruỗng mà Dương Quân cố gắng tìm được, những khuôn mặt của họ hiện lên rõ nét, mỗi người một vẻ lo lắng khác nhau, nhưng tất cả đều bị bao phủ bởi lớp bụi vàng mịn màng của cát. Ngọn lửa nhỏ tí tách lập lòe, chỉ đủ xua đi một phần cái lạnh căm căm và bóng tối dày đặc đang bao trùm. Bên ngoài, tiếng gió vẫn gào thét như một con quỷ đói, và đôi khi, những hạt cát nhỏ li ti sẽ lọt vào, quất vào mặt, mang theo sự nhắc nhở thường trực về sự khắc nghiệt của nơi này.

Tiểu Cửu, với đôi tai cáo trắng muốt cụp xuống và chiếc đuôi mềm mại ôm quanh người, đang run rẩy nép sát vào Dương Quân. Nàng rúc đầu vào vai y, đôi mắt long lanh đầy sợ hãi đảo quanh những cái bóng chập chờn trên vách đá. “Dương Quân ca ca… nơi này thật đáng sợ quá đi mất. Tiểu Cửu cảm thấy như có hàng vạn đôi mắt đang nhìn chúng ta trong bóng tối, và những tiếng khóc than đó… chúng cứ văng vẳng bên tai, không ngừng nghỉ.” Giọng nàng run rẩy, như một sợi chỉ mỏng manh sắp đứt trong cơn gió. Nàng không phải là một phàm nhân yếu ớt, nhưng sự suy yếu của Thiên Đạo tại nơi đây dường như khuếch đại mọi nỗi sợ hãi, mọi linh hồn oán hờn, khiến ngay cả một hồ ly tinh đã tu luyện lâu năm cũng không khỏi rợn tóc gáy.

Dương Quân nhẹ nhàng vỗ về lưng Tiểu Cửu, ánh mắt y nhìn ra bên ngoài hốc đá, nơi màn đêm đen đặc và gió cát đang cuồng nộ. Y cũng cảm thấy sự áp bức ghê gớm, một cảm giác bị bài xích từ vạn vật, như thể chính sự tồn tại của họ là một điều sai trái trong nơi này. “Đừng sợ, Tiểu Cửu. Ta ở đây. Nơi này vốn dĩ là vậy, do linh khí hỗn loạn và sự tàn lụi của Thiên Đạo mà ra. Những gì nàng cảm nhận được có lẽ là tàn dư của quá khứ, của những sinh linh đã bị Sa Mạc Vạn Linh Khô nuốt chửng.” Y cố gắng trấn an, nhưng giọng nói của y cũng không thể che giấu được sự căng thẳng và lo lắng. Tay y vẫn siết chặt chuôi kiếm, dù không có kẻ thù hữu hình nào trước mắt, nhưng bản năng chiến đấu của một tu sĩ vẫn không ngừng cảnh báo. Y hiểu rằng, sự nguy hiểm ở đây không phải là những con quái vật thông thường, mà là chính bản chất của thực tại đang bị bóp méo.

Tạ Trần thì ngồi đối diện với ngọn lửa, ánh mắt sâu thẳm của hắn không nhìn vào ngọn lửa, cũng không nhìn ra bên ngoài, mà dường như đang nhìn vào một nơi xa xăm nào đó, nơi những suy tư đang cuộn xoáy trong tâm trí. Hắn không nói gì, nhưng vẻ trầm tư trên khuôn mặt gầy gò của hắn còn nặng nề hơn cả tiếng gió cát. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi tử khí vẫn còn vương vấn trong không khí, và hắn hình dung ra những hình ảnh mà Tiểu Cửu vừa nhắc đến – hàng vạn linh hồn khóc than, bị mắc kẹt giữa cái chết của Thiên Đạo và sự bất lực của chính họ. Những ảo ảnh mờ ảo mà hắn từng thấy ở rìa sa mạc giờ đây dường như đang trở nên rõ nét hơn trong tâm trí hắn. Hắn không sợ hãi theo cách thông thường, nhưng một nỗi trăn trở sâu sắc hơn đang gặm nhấm hắn. H���n là "điểm neo nhân quả", là người được kỳ vọng sẽ tìm ra con đường. Nhưng nếu con đường đó phải đi qua một địa ngục trần gian như thế này, nơi mà ngay cả Thiên Đạo cũng đang buông xuôi, thì liệu "nhân gian" còn có hy vọng gì? Hắn cảm thấy gánh nặng của cả một thế giới đang đè nặng lên vai mình, một gánh nặng không phải của sức mạnh, mà của trách nhiệm và trí tuệ. Hắn cần phải hiểu, không chỉ là hiểu về sự suy yếu của Thiên Đạo, mà là hiểu về bản chất sâu xa nhất của nó, để có thể tìm ra một lối thoát, không phải cho bản thân, mà cho toàn bộ nhân gian.

Vô Danh Tăng vẫn khoanh tay trước ngực, đôi mắt nhắm hờ, nhưng từ ông tỏa ra một luồng khí tức bình thản, dường như hoàn toàn miễn nhiễm với sự hỗn loạn và đáng sợ xung quanh. Ông không nói, chỉ lặng lẽ cảm nhận, như một gốc cây cổ thụ đã chứng kiến vô số chu kỳ sinh diệt của vạn vật. Ngọn lửa nhỏ chập chờn soi sáng khuôn mặt gầy guộc của ông, làm nổi bật những vết sẹo thiêu hương trên đỉnh đầu, như những dấu ấn của sự giác ngộ và thấu hiểu. Ông là hiện thân của sự trầm tĩnh giữa bão tố, một điểm tựa vững chãi cho những tâm hồn đang hoang mang. Khi Tạ Trần ngước mắt nhìn ông, trong đôi mắt sâu thẳm của thư sinh chợt lóe lên một tia sáng của sự khao khát chân lý. Hắn biết, vị tăng nhân này nắm giữ những bí mật mà hắn cần phải khai phá.

***

Đêm càng về khuya, gió cát bên ngoài hốc đá dường như có phần dịu đi một chút, không còn gào thét cuồng nộ như trước, mà chỉ còn là những tiếng rít khe khẽ, như hơi thở mệt mỏi của sa mạc. Ngọn lửa nhỏ trong hốc đá vẫn tí tách cháy, những đốm lửa nhảy múa trên khuôn mặt của bốn người, tạo nên một không khí trầm lắng và huyền bí. Mùi cát và tử khí vẫn lẩn quất, nhưng giờ đây nó dường như đã trở thành một phần của sự tĩnh lặng, của sự chờ đợi. Trong sự im lặng ấy, Vô Danh Tăng từ từ mở mắt, đôi mắt ông không còn vẻ nhắm hờ mà ánh lên một tia sáng minh triết, như chứa đựng vô số những bí ẩn của thời gian. Ông nhìn Tạ Trần, rồi lướt qua Dương Quân và Tiểu Cửu, cuối cùng dừng lại ở ngọn lửa đang cháy.

“Thiên Đạo… là gì?” Tạ Trần cất tiếng hỏi, giọng hắn trầm và rõ ràng, phá vỡ sự im lặng. Câu hỏi này không phải là một sự nghi ngờ, mà là một lời mời gọi, một khao khát được thấu hiểu từ tận sâu thẳm tâm hồn.

Vô Danh Tăng khẽ gật đầu, như thể đã đoán trước được câu hỏi này từ lâu. “Thí chủ, muốn hiểu về cái chết của Thiên Đạo, trước hết phải hiểu về sự khởi nguyên của nó. Vạn vật khởi nguyên từ Hư Vô. Trước khi có trời đất, có vạn vật, có tiên có phàm, chỉ có một thứ… một Chân Lý Nguyên Thủy.” Giọng ông trầm ấm, chậm rãi, như đang kể một câu chuyện cổ xưa nhất, mà không phải ai cũng có cơ duyên được lắng nghe. “Chân Lý ấy không phải thần linh, không có ý chí, không có hình hài. Nó là bản chất của sự tồn tại, là quy luật tự nhiên tuyệt đối. Nó tự hình thành, tự phân hóa, tự dệt nên những quy tắc vận hành vũ trụ. Đó chính là Thiên Đạo đầu tiên, một Thiên Đạo thuần túy, không có thiện ác, không có thưởng phạt, chỉ có vận hành tuần hoàn.”

Dương Quân nghe vậy, nhíu mày. Y là một tu sĩ, đã nghe qua vô số kinh điển về Thiên Đạo, về Đạo Tổ, về sự sáng tạo vũ trụ. Nhưng những lời Vô Danh Tăng nói lại hoàn toàn khác biệt. “Đại sư, vậy những gì chúng ta vẫn thường biết về Thiên Đạo, về ý chí bảo vệ trật tự, về hình phạt dành cho kẻ nghịch thiên… đó là gì? Chẳng lẽ đó không phải là Thiên Đạo?” Trong lời Dương Quân có sự hoài nghi, nhưng cũng có sự khao khát muốn được lý giải. Những giáo lý mà y đã tin tưởng bấy lâu nay dường như đang bị lung lay tận gốc rễ. Y nhìn Tạ Trần, thấy ánh mắt hắn vẫn chăm chú, không chút ngạc nhiên, như thể những điều này đều nằm trong dự đoán của hắn. Điều này càng khiến Dương Quân cảm thấy bối rối.

Tiểu Cửu thì đã ngừng run rẩy, đôi tai cáo vểnh lên lắng nghe. Dù những khái niệm này quá cao siêu đối với nàng, nhưng nàng vẫn cố gắng tập trung, bởi vì nàng tin rằng những lời Tăng nhân nói ra đều mang một ý nghĩa sâu xa nào đó, và quan trọng hơn, nàng tin Tạ Trần đang tìm kiếm câu trả lời trong đó.

Vô Danh Tăng khẽ thở dài, một tiếng thở dài trầm lắng như tiếng gió từ ngàn xưa vọng về. “Chân Lý Nguyên Thủy ấy, qua vô số kỷ nguyên, đã không ngừng vận hành. Khi vạn vật sinh sôi, khi ý niệm về ‘sự sống’ và ‘ý thức’ xuất hiện, Thiên Đạo cũng bắt đầu ‘tiến hóa’. Nó không còn là một bộ quy tắc vô tri nữa. Nó bắt đầu hấp thụ những ‘khát vọng’, những ‘chấp niệm’, những ‘ý chí’ của vạn vật. Nó trở thành một thực thể có ‘ý thức’ riêng, một ‘ý chí’ mà người đời gọi là ý trời.” Ông dừng lại một chút, nhìn thẳng vào Tạ Trần, ánh mắt như xuyên thấu tâm can hắn. “Thiên Đạo mà thí chủ và nhân gian đang biết đến, chính là Thiên Đạo đã bị ‘nhân hóa’. Nó muốn duy trì trật tự, bởi vì đó là cách nó tin rằng có thể duy trì sự tồn tại của chính mình. Nó trừng phạt kẻ nghịch thiên, không phải vì ác, mà vì kẻ đó đe dọa đến ‘quy tắc’ mà nó đã tự dệt nên từ vô số chấp niệm. Nó muốn ‘thành tiên’, bởi vì đó là ‘chấp niệm’ lớn nhất của vạn vật.”

Tạ Trần trầm tư. Hắn đã từng nghĩ về điều này, nhưng chưa bao giờ được xác nhận một cách rõ ràng đến vậy. Thiên Đạo không phải là một đấng tối cao tạo ra vạn vật, mà là một thực thể đã ‘tiến hóa’ cùng với vạn vật, bị ảnh hưởng bởi chính những sinh linh mà nó cai quản. Vậy thì, nếu Thiên Đạo đã bị ‘nhân hóa’ bởi những chấp niệm, thì sự suy yếu của nó, việc nó ‘mất người’ và trở nên điên loạn, có lẽ cũng là một hệ quả tất yếu. “Vậy, Thiên Đạo mà chúng ta đang đối mặt… nó không phải là một vị thần, mà là một thực thể đang ‘mắc kẹt’ trong chính những quy tắc và chấp niệm của nó sao?” Tạ Trần hỏi, giọng nói mang theo sự phức tạp của một người vừa khám phá ra một bí mật động trời.

Vô Danh Tăng gật đầu. “Chính xác. Nó mắc kẹt trong vòng xoáy của ‘nhân quả’ mà nó đã tự tạo ra. Nó muốn bảo vệ sự sống, nhưng lại hủy diệt những gì không tuân theo quy tắc của nó. Nó muốn ‘thành tiên’, nhưng lại biến những kẻ thành tiên thành những cỗ máy vô cảm. Nó muốn ‘vá trời’, nhưng thực chất là đang cố gắng vá lại chính những lỗ hổng trong ‘chấp niệm’ c���a mình. Đó là bi kịch của một Thiên Đạo đã bị ‘nhân hóa’, một Thiên Đạo đã đánh mất đi bản chất thuần túy của Chân Lý Nguyên Thủy.”

***

Trong hốc đá, sự im lặng bao trùm sau những lời nói của Vô Danh Tăng, chỉ còn tiếng gió cát bên ngoài, dường như đã dịu đi rất nhiều, nhường chỗ cho sự tĩnh lặng sâu sắc của đêm trước bình minh. Cái lạnh giá của sa mạc vẫn len lỏi vào từng thớ thịt, nhưng trong tâm trí của những người đang lắng nghe, một ngọn lửa tri thức vừa được thắp lên, đủ sức xua đi cái lạnh giá của sự vô tri. Mùi tử khí vẫn quanh quẩn, như một lời nhắc nhở không ngừng về sự tàn lụi, nhưng giờ đây nó lại mang một ý nghĩa khác, không phải là cái chết đơn thuần, mà là sự chuyển hóa.

Vô Danh Tăng nhìn Tạ Trần, rồi lại nhìn ra ngoài hốc đá, nơi bầu trời đen đặc đã bắt đầu hé lộ những vệt xám nhạt đầu tiên, báo hiệu bình minh sắp ló dạng. “Thiên Đạo, thí chủ, không ‘chết’ theo cách mà phàm nhân hiểu. Nó chỉ ‘chuyển hóa’. Giống như một cây cổ thụ vĩ đại đã sống qua ngàn vạn năm, rễ của nó có thể đã mục nát, cành lá đã khô héo, nhưng hạt giống mới sẽ nảy mầm từ chính cái chết đó. Cái mà người phàm gọi là suy yếu, thực chất là một giai đoạn tất yếu trong vòng luân hồi của nó. Thiên Đạo cũng có chu kỳ hưng thịnh và suy tàn, như hơi thở của vũ trụ: có hít vào, có thở ra. Sa Mạc Vạn Linh Khô này, chính là minh chứng hùng hồn nhất cho giai đoạn ‘thở ra’ ấy, giai đoạn mà Thiên Đạo đang trút bỏ đi những gánh nặng, những chấp niệm đã cũ, để chuẩn bị cho một khởi nguyên mới.”

Dương Quân nghe vậy, cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Y luôn tin vào sự vĩnh cửu của Thiên Đạo, vào một trật tự bất biến. Giờ đây, khái niệm về một Thiên Đạo cũng có sinh diệt, cũng có chu kỳ, khiến y cảm thấy vừa kinh ngạc, vừa có chút sợ hãi. “Vậy… vậy tức là sự suy tàn hiện tại không phải là một ‘bệnh’ cần chữa trị, mà là một ‘giai đoạn’ tất yếu sao, Đại sư?” Y hỏi, giọng nói đầy vẻ hoang mang, cố gắng nắm bắt những khái niệm vĩ đại này. Nếu vậy, mọi nỗ lực của các tông môn để ‘vá trời’ chẳng phải là vô ích sao?

Tiểu Cửu, dù không hiểu hết mọi triết lý sâu xa, nhưng nàng cũng cảm nhận được sự bi tráng và vĩ đại trong lời nói của Vô Danh Tăng. Nàng ôm chặt lấy tay Dương Quân, đôi mắt vẫn ánh lên vẻ sợ hãi, nhưng cũng có chút tò mò. Nàng cảm thấy một sự nhỏ bé tột cùng trước vòng xoáy của vũ trụ.

Tạ Trần nhắm mắt lại, hắn cảm nhận từng lời của Vô Danh Tăng thấm sâu vào tâm trí. Hắn hình dung ra một hơi thở khổng lồ của vũ trụ, hít vào là sinh sôi, thở ra là tàn lụi. Thiên Đạo không phải là một thực thể bất biến, mà là một phần của ‘vô thường’, một phần của vòng luân hồi không ngừng. Nhưng nếu vậy, thì vị trí của nhân gian ở đâu? Của những sinh linh với nhân tính và cảm xúc, với những khao khát và ước mơ?

“Vậy chúng ta, những sinh linh trong chu kỳ này, số phận là gì?” Tạ Trần mở mắt, ánh mắt hắn sắc bén và sâu thẳm, nhìn thẳng vào Vô Danh Tăng. “Chỉ là những chiếc lá rụng theo mùa, bị cuốn trôi đi khi cây cổ thụ trút lá, để rồi mục rữa và hóa thành dưỡng chất cho hạt giống mới nảy mầm sao? Nhân tính của chúng ta, những ký ức, những cảm xúc… liệu có phải tất cả đều vô nghĩa trước vòng luân hồi vĩ đại này?” Câu hỏi của hắn không chỉ là một sự hoài nghi, mà là một tiếng kêu từ tận sâu thẳm của một người đang vật lộn để tìm ý nghĩa cho sự tồn tại của nhân loại. Nếu mọi thứ đều là chu kỳ, thì việc sống, yêu, ghét, tranh đấu... tất cả có đáng giá gì? Gánh nặng của "điểm neo nhân quả" lại càng trở nên nặng nề hơn, bởi vì hắn không chỉ phải tìm một con đường, mà phải tìm một ý nghĩa.

Vô Danh Tăng mỉm cười, một nụ cười bình thản nhưng lại ẩn chứa sự thâm sâu. “Cây cổ thụ tàn lụi, nhưng hạt giống của nó mang theo toàn bộ di sản của cây mẹ. Hơi thở của vũ trụ có hít vào, có thở ra, nhưng mỗi hơi thở đều là một phần không thể thiếu của sự sống. Vạn vật không vô nghĩa, thí chủ. Vô thường không phải là hủy diệt, mà là sự chuyển hóa. Cái chết của Thiên Đạo cũ không phải là dấu chấm hết, mà là cơ hội để một điều mới được sinh ra. Câu hỏi không phải là liệu chúng ta có phải là những chiếc lá rụng, mà là, liệu chúng ta có thể tự mình dệt nên một Nhân Đạo mới, một trật tự mới, từ chính những giá trị nhân tính mà Thiên Đạo đã bỏ quên, hay không. Liệu chúng ta có thể trở thành hạt giống, để nảy mầm thành một cái cây vĩ đại hơn, không bị ràng buộc bởi những chấp niệm cũ, không bị mắc kẹt trong vòng xoáy của ‘mất người’?”

Giọng Vô Danh Tăng trầm ấm, nhưng vang vọng như tiếng chuông chùa giữa sa mạc hoang vu, gieo vào lòng Tạ Trần một tia sáng mới, một ý niệm về sự lựa chọn. Tia sáng ấy không rực rỡ, nhưng đủ để soi rọi một con đường mờ ảo trong tâm trí hắn. Hắn nhìn ra ngoài hốc đá, nơi bầu trời đã bắt đầu chuyển màu, từ xám tro sang hồng nhạt, rồi dần dần là màu cam rực rỡ của bình minh. Một ngày mới đang lên, một chu kỳ mới đang bắt đầu. Nhưng liệu chu kỳ này sẽ là sự lặp lại của những gì đã cũ, hay sẽ là khởi đầu cho một con đường hoàn toàn khác biệt, một con đường do chính nhân gian tự dệt nên, không cần đến sự ban phát của Thiên Đạo? Gánh nặng của sự lựa chọn ấy, của việc trở thành người "dệt nên" một kỷ nguyên mới, đè nặng lên vai Tạ Trần, nhưng trong đôi mắt hắn, không còn sự hoang mang, chỉ còn lại sự kiên định đến tận cùng và một quyết tâm mãnh liệt để tìm ra lời giải cho câu hỏi vĩ đại về nhân tính và sự tồn tại.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free