Nhân gian bất tu tiên - Chương 432: Hành Trình Chân Lý: Sa Mạc Vạn Linh Khô - Lời Giải Về Vô Thường
Gió vẫn rít gào, nhưng tiếng rít ấy giờ đây đã mang một âm điệu khác, không còn là sự cuồng loạn của linh khí hỗn tạp mà Bạch Vô Thường gieo rắc, mà là tiếng gió đêm se lạnh của một buổi bình minh sắp ló dạng. Trong màn đêm vừa qua, Tạ Trần đã đối mặt với cơn thịnh nộ vô hình của Thiên Đạo, với ý đồ biến con người thành những con rối vô tri, nhưng hắn đã không đơn độc. Dương Quân và Tiểu Cửu, bằng những phương cách tưởng chừng như dị biệt, đã cùng hắn gỡ rối những sợi tơ nhân quả, chứng minh rằng nhân tính, dù mỏng manh đến đâu, vẫn có thể là một điểm tựa kiên cường. Hắn đã không chiến đấu bằng sức mạnh, mà bằng sự thấu hiểu, bằng niềm tin vào những sợi tơ thiện lương còn sót lại trong mỗi tâm hồn. Giờ đây, khi những sợi tơ hận thù dần ch��ng xuống, khi những ánh mắt đỏ ngầu đã dịu bớt, một sự bình yên kỳ lạ bắt đầu lan tỏa quanh Phật Sơn Tự, báo hiệu một khởi đầu mới, hoặc ít nhất, là một bước ngoặt trên con đường mà Tạ Trần đang dệt nên. Hắn vẫn nhắm mắt, cảm nhận từng hơi thở của sự sống đang dần trở lại, từng tia hy vọng nhỏ bé nhưng bền bỉ trong dòng chảy hỗn loạn của nhân quả.
***
Bình minh hé rạng, ánh nắng vàng nhạt đầu tiên len lỏi qua những tán cây bồ đề cổ thụ trong khuôn viên Phật Sơn Tự, chiếu rọi lên những mái ngói rêu phong đã trải qua hàng ngàn năm phong sương. Không khí buổi sớm trong lành, mang theo hơi ẩm của sương đêm và một mùi hương trầm dịu nhẹ, thanh khiết từ trong các chánh điện tỏa ra. Tiếng chuông chùa ngân vang đều đặn, mỗi hồi chuông như gột rửa đi những tạp niệm, xua tan đi sự hỗn loạn, bạo ngược của đêm qua, mang đến một cảm giác bình yên đến lạ lùng. Tiếng mõ gõ nhịp đều đặn từ xa vọng lại, hòa cùng tiếng chim hót líu lo, tạo nên một bản giao hưởng tĩnh lặng, thoát tục, hoàn toàn đối lập với nh���ng gì đã xảy ra chỉ vài canh giờ trước.
Tạ Trần ngồi tĩnh tọa trên một tảng đá rêu phong trong khu vườn thiền, đối diện với Vô Danh Tăng. Thân hình gầy gò của hắn vẫn khoác trên mình bộ áo vải bố cũ kỹ, mái tóc đen dài buộc gọn gàng, nhưng đôi mắt sâu thẳm giờ đây đã không còn vẻ căng thẳng tột độ như khi vận chuyển Nhân Quả Chi Nhãn suốt đêm. Thay vào đó, chúng ánh lên một sự trầm tư sâu sắc, như thể đã nhìn thấy tận cùng một chân lý nào đó. Vô Danh Tăng vẫn giữ nguyên tư thế thiền định, đôi mắt nhắm hờ, nhưng từ ông tỏa ra một vầng hào quang từ bi, thanh tịnh, khiến mọi lo lắng dường như tan biến. Dương Quân đứng phía sau Tạ Trần, nét mặt tuấn tú vẫn chưa hết vẻ lo lắng, nhưng ánh mắt kiên định không hề dao động. Y vuốt nhẹ chuôi kiếm, cảm nhận hơi lạnh từ kim loại, một sự trấn an nhỏ bé trong cõi lòng. Tiểu Cửu thì cuộn tròn bên chân Tạ Trần, đôi tai cáo trắng muốt thỉnh thoảng giật giật, nàng dụi đầu vào ống quần hắn, vẫn còn chút sợ hãi từ những biến cố vừa qua, nhưng cũng tràn đầy tin tưởng.
Vô Danh Tăng, sau một hồi tĩnh lặng, từ từ mở mắt. Đôi mắt ông không có tiêu cự rõ ràng, nhưng dường như lại nhìn thấu cả vạn vật. Ông cất tiếng, giọng nói trầm ấm, chậm rãi, từng câu chữ như rót vào tâm khảm: “Thí chủ Tạ, đêm qua, người đã gỡ một nút thắt lớn. Nhưng đây chỉ là một trong vô vàn những sợi tơ rối ren mà Thiên Đạo đang gieo rắc. Con đường chân lý không nằm ở sự trốn tránh, mà ở nơi đối diện với sự vô thường tận cùng. Chân lý không thể được tìm thấy trong sự yên bình giả tạo, mà phải đi sâu vào nơi hỗn loạn nhất, nơi mọi quy tắc đều bị bẻ cong, nơi mọi sự sống đều đang vật lộn trong hơi thở cuối cùng.”
Tạ Trần khẽ gật đầu, hơi thở đều đặn. Hắn đã suy nghĩ rất nhiều trong đêm. Hắn đã nhìn thấy sự suy yếu của Thiên Đạo không chỉ là sự mất mát linh khí, mà còn là sự rối loạn trong chính cơ chế vận hành của nó, một cơ chế đã trở nên mục nát, cố gắng duy trì một trật tự đã không còn phù hợp. “Ta hiểu, Đại sư,” Tạ Trần đáp, giọng nói trầm tĩnh, chứa đựng sự quyết đoán. “Nếu Thiên Đạo đã đến hồi kết, thì có lẽ ta phải tìm hiểu tận cùng cái kết đó là gì, để biết cách dệt nên một khởi đầu mới. Một khởi đầu không dựa trên sự thần thánh hóa quyền năng, mà dựa trên sự trân trọng nhân tính, sự thấu hiểu về chu kỳ sinh diệt của vạn vật.” Hắn ngừng một chút, đôi mắt nhìn về phía xa xăm, nơi chân trời đang dần rạng. “Sa Mạc Vạn Linh Khô, phải không thưa Đại sư?”
Vô Danh Tăng khẽ mỉm cười, nụ cười hiếm hoi và đầy ẩn ý. “Thí chủ đã nhìn thấy. Nơi đó, sự vô thường hiển hiện rõ ràng nhất. Mọi thứ đều đang tan rã, nhưng cũng chính từ sự tan rã đó, những chân lý sâu xa nhất sẽ được hé lộ.”
Dương Quân bước lên một bước, vẻ lo lắng hiện rõ trên gương mặt. Y biết về Sa Mạc Vạn Linh Khô. Đó là một vùng đất bị nguyền rủa, nơi linh khí khô cạn, nơi thời gian và không gian bị bóp méo, nơi sự sống gần như không tồn tại. “Huynh Tạ Trần,” Dương Quân cất tiếng, giọng nói có phần gấp gáp. “Sa Mạc Vạn Linh Khô... nơi đó vô cùng nguy hiểm. Môi trường khắc nghi��t, lại còn có lời đồn về những cạm bẫy nhân quả do Bạch Vô Thường gieo rắc. Chúng ta có nên chuẩn bị kỹ lưỡng hơn không? Hoặc tìm một con đường khác an toàn hơn?”
Tạ Trần quay lại nhìn Dương Quân, ánh mắt kiên định. “Dương Quân, sự chuẩn bị tốt nhất không phải là vũ khí hay pháp bảo, mà là sự thấu hiểu. Chúng ta không đi để chiến đấu, mà để tìm kiếm. Và không có con đường nào an toàn khi tìm kiếm chân lý trong một thế giới đang sụp đổ. Hơn nữa, nếu Bạch Vô Thường đã biết chúng ta ở đây, hắn chắc chắn sẽ theo dõi. Việc chúng ta cố gắng trốn tránh chỉ khiến hắn thêm phần cảnh giác. Chúng ta cần phải đi vào nơi hắn ít ngờ tới, hoặc nơi hắn nghĩ rằng chúng ta sẽ không thể tồn tại.”
Tiểu Cửu ngẩng đầu lên, dụi dụi vào tay Tạ Trần. Nàng hơi run rẩy, nhưng vẫn cố gắng tỏ vẻ mạnh mẽ. “Nguy hiểm thì sao chứ? Có Tiểu Cửu bảo vệ Tạ Trần ca ca mà! Hồ ly ta đâu có ngu! Chỉ là hơi... lanh lợi chút thôi!” Nàng cố gắng nặn ra một nụ cười tinh nghịch, dù vành mắt còn hơi đỏ hoe.
Tạ Trần khẽ xoa đầu Tiểu Cửu, một cái chạm nhẹ nhàng nhưng đầy trấn an. “Nàng không ngu, Tiểu Cửu. Nàng là người nhạy bén nhất trong số chúng ta.” Rồi hắn quay lại Vô Danh Tăng, ánh mắt đầy sự tôn kính. “Đại sư, chúng ta sẵn sàng.”
Tạ Trần đứng dậy, cúi đầu thật sâu trước Vô Danh Tăng. Một động tác đơn giản nhưng chất chứa sự biết ơn vô hạn. Vô Danh Tăng nhẹ nhàng gật đầu, không nói thêm lời nào, chỉ đưa tay chỉ về một lối mòn nhỏ phía sau khu vườn thiền, nơi được bao phủ bởi những lùm cây rậm rạp, ít bị để ý bởi những cạm bẫy vô hình mà Bạch Vô Thường có thể đã gieo rắc quanh Phật Sơn Tự. Không một tiếng động, không một lời từ biệt khoa trương, họ bắt đầu hành trình mới, tiến vào một vùng đất hứa hẹn sự thật, nhưng cũng đầy rẫy hiểm nguy, nơi Thiên Đạo đang thở những hơi cuối cùng. Mùi hương trầm, tiếng chuông chùa vẫn vương vấn, như một lời chúc phúc thầm lặng cho cuộc hành trình tìm kiếm chân lý giữa cõi nhân gian đầy biến động.
***
Họ rời xa Phật Sơn Tự, tiến sâu vào vùng đất mà Vô Danh Tăng đã chỉ dẫn. Ban đầu, cảnh vật vẫn còn giữ được nét xanh tươi của một khu rừng bình thường, nhưng chỉ sau vài canh giờ di chuyển, sự thay đổi bắt đầu diễn ra một cách rõ rệt và đáng sợ. Những cánh rừng xanh tươi dần nhường chỗ cho cây cối khô héo, cành lá trơ trọi như những bộ xương gầy guộc vươn lên trời xanh. Đất đai bắt đầu nứt nẻ, những khe nứt sâu hoắm như vết thương của một sinh linh khổng lồ đang hấp hối.
Ánh sáng mặt trời giữa trưa trở nên gay gắt một cách bất thường, chói chang nhưng lại không mang theo chút sinh khí nào. Nó như một con mắt vô cảm đang nhìn xuống sự mục rữa của thế gian. Gió bắt đầu rít lên những âm thanh khô khốc, không còn là tiếng gió rì rào êm ái mà là tiếng gào thét của những linh hồn bị mắc kẹt, hay tiếng than vãn của chính Thiên Đạo đang suy yếu. Thỉnh thoảng, những tiếng động lạ không rõ nguồn gốc vang lên từ xa, như tiếng đá lăn, tiếng cây đổ, hoặc thậm chí là tiếng cười khẩy của một thứ gì đó vô hình. Mùi không khí cũng thay đổi, không còn trong lành mà mang theo mùi đ���t khô cằn, mùi lá mục rữa, và đôi khi là một mùi hương ảo ảnh khó xác định, như mùi hoa, mùi máu, hoặc mùi của những ký ức đã bị quên lãng, khiến khứu giác của con người bị nhiễu loạn.
Điều đáng sợ nhất là sự bóp méo của thời gian và không gian. Có những lúc, họ cảm thấy mình vừa đi qua một quãng đường rất dài chỉ trong tích tắc, nhưng rồi lại mất hàng giờ để vượt qua một khoảng cách ngắn ngủi. Không gian xung quanh như bị kéo giãn hoặc nén lại một cách thất thường, tạo ra một cảm giác choáng váng, mất phương hướng đến tột cùng. Mọi thứ trở nên mờ ảo, thực tại và ảo ảnh xen kẽ, khiến bước chân của Dương Quân và Tiểu Cửu trở nên nặng nề và đầy hoài nghi.
“Không gian này... có gì đó không đúng.” Tạ Trần cất tiếng, giọng nói trầm tĩnh nhưng ánh mắt lộ rõ vẻ suy tư. Hắn dừng lại, nhìn quanh. Những cái cây bên đường, vừa nãy còn đứng thẳng, giờ đây dường như đã nghiêng ngả một cách khó hiểu. “Cảm giác như bị xé rách, rồi vá lại một cách cẩu thả, không chút quy luật. Các sợi nhân quả cũng vì vậy mà chồng chéo, đứt gãy không ngừng.”
Vô Danh Tăng vẫn điềm nhiên bước đi, không hề tỏ ra nao núng trước sự biến đổi kỳ lạ của môi trường. Ông khẽ đưa tay chạm nhẹ vào một cái cây khô héo bên đường. Ngay lập tức, cái cây đó rung lên, phát ra một chút ánh sáng xanh nhạt ảo ảnh, như thể sự sống vừa được đánh thức, nhưng chỉ trong khoảnh khắc rồi lại chìm vào sự khô héo. “Đó là dấu hiệu của sự vô thường, thí chủ.” Vô Danh Tăng đáp, giọng ông vang vọng trong không gian bị bóp méo. “Thiên Đạo như một tấm lụa đã mục nát, cố gắng duy trì hình dạng cuối cùng. Những đường kim chỉ vá lỗi thời chỉ làm nó thêm biến dạng, thêm rối ren. Nó không còn là trật tự, mà là sự hỗn loạn đang cố gắng giả vờ là trật tự.”
Dương Quân phải liên tục vận dụng linh lực để bảo vệ mọi người khỏi sự nhiễu loạn của không gian. Y cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên tâm trí, khiến đầu óc quay cuồng. “Chúng ta có thể đi tiếp được không, Đại sư?” Dương Quân hỏi, giọng nói có phần khó khăn. “Linh khí ở đây quá hỗn loạn, ta cảm thấy khó thở. Cứ thế này, e rằng chúng ta sẽ không thể giữ được sự tỉnh táo.” Y nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy lo lắng. Y có thể chịu đựng, nhưng Tạ Trần, một phàm nhân, liệu có trụ vững được không?
Tạ Trần nhắm mắt lại, Nhân Quả Chi Nhãn vận chuyển đến cực điểm. Hắn không tìm cách đối kháng với sự nhiễu loạn này, mà cố gắng nhìn thấu bản chất của nó. Trong mắt hắn, vô số sợi nhân quả đứt đoạn, xoắn xuýt vào nhau, tạo thành những nút thắt khổng lồ, những vòng xoáy vô tận. Hắn nhìn thấy những sợi tơ của quá khứ, hiện tại và tương lai hòa quyện vào nhau một cách hỗn độn, không còn tuân theo bất kỳ trật tự nào. Hắn không thấy một ý chí cụ thể nào đứng sau sự bóp méo này, chỉ thấy một cơ chế khổng lồ đang tự sụp đổ, tự tiêu vong.
Tiểu Cửu bỗng rụt rè kéo tay áo Tạ Trần, đôi tai cáo trắng muốt dựng đứng, ánh mắt nhìn chằm chằm về phía chân trời xa xăm, nơi những đụn cát mờ ảo bắt đầu xuất hiện. “Tạ Trần ca ca, Tiểu Cửu thấy có những cái bóng lạ đang di chuyển ở phía chân trời... Không giống người, cũng không giống yêu quái. Chúng cứ ẩn hiện, như những ảo ảnh.” Nàng thì thầm, giọng nói run rẩy.
Tạ Trần mở mắt, nhìn theo hướng Tiểu Cửu chỉ. Hắn cũng nhìn thấy những cái bóng ấy. Chúng là những sợi tơ nhân quả bị đứt đoạn, vất vưởng trong không gian, mang theo hình hài của những ký ức, những chấp niệm của những sinh linh từng tồn tại ở vùng đất này. Chúng không có thực thể, nhưng lại có thể tác động đến tâm trí, gieo rắc sự hoang mang. Đây chính là những “cạm bẫy” vô hình mà Bạch Vô Thường đã gieo rắc, không phải để giết chóc, mà để làm suy yếu ý chí, làm mất đi sự tỉnh táo của những kẻ dám đặt chân vào vùng đất của sự suy tàn.
“Đừng lo, Tiểu Cửu,” Tạ Trần trấn an nàng, giọng nói vẫn điềm tĩnh. “Đó chỉ là những chấp niệm còn sót lại, không thể làm hại chúng ta nếu chúng ta giữ vững tâm trí. Chúng ta phải tiến lên. Nơi này, chính là ngưỡng cửa của sự vô thường.” Hắn lại bước đi, mỗi bước chân đều vững vàng, như đang dẫm lên một con đường riêng biệt, không bị ảnh hưởng bởi sự bóp méo xung quanh. Vô Danh Tăng vẫn đi trước, như một ngọn hải đăng giữa biển cả hỗn loạn, dẫn lối cho họ tiến sâu hơn vào vùng đất của sự tan rã, nơi mà chân lý về Thiên Đạo và nhân quả đang chờ đợi được hé lộ.
***
Cuối cùng, khi mặt trời đã ngả về tây, nhuộm đỏ cả một khoảng trời, họ cũng đặt chân đến rìa Sa Mạc Vạn Linh Khô. Cảnh tượng trước mắt khiến ngay cả Dương Quân, người đã từng trải qua vô số hiểm nguy, cũng phải rùng mình. Còn Tiểu Cửu thì sợ hãi nép chặt vào lưng Tạ Trần, đôi mắt mở to nhìn khung cảnh hoang tàn đến mức siêu thực.
Đây không phải là một sa mạc bình thường với những cồn cát vàng óng ánh. Thay vào đó, toàn bộ vùng đất bị bao phủ bởi lớp cát đỏ như máu, dưới ánh hoàng hôn càng trở nên rực rỡ một cách đáng sợ, như thể nó đã được thấm đẫm bằng máu của hàng triệu sinh linh đã chết. Xương cốt của vô số loài vật, từ những con thú nhỏ đến những sinh vật khổng lồ không rõ tên, nằm rải rác khắp nơi, trắng toát và kh�� khốc, tạo thành một khung cảnh của sự chết chóc và hủy diệt. Những cụm xương rồng hóa đá, cao lớn và gồ ghề, vươn lên từ mặt cát như những ngón tay gầy guộc của tử thần, cố gắng níu kéo lấy một chút gì đó từ không trung.
Trên bầu trời, mặt trời lặn không phải là một vầng sáng rực rỡ, mang theo hy vọng của một ngày mới. Thay vào đó, nó là một đốm lửa đỏ ối, lịm dần trong lớp bụi vàng dày đặc, nhuộm cả không gian bằng một màu sắc bi tráng, như một giọt máu cuối cùng của thế giới. Gió cát vẫn rít gào, nhưng âm thanh của nó giờ đây không còn khô khốc mà trở nên ghê rợn hơn, như tiếng oan hồn ai oán, hay tiếng xương cốt va chạm nhau dưới lớp cát, tạo nên một bản nhạc tang thương của sự tận diệt. Xen lẫn trong tiếng gió, đôi lúc là một sự im lặng đáng sợ, một sự im lặng tuyệt đối đến mức có thể nghe thấy tiếng tim mình đập.
Mùi không khí ở đây cũng khác biệt hoàn toàn. Ngoài mùi cát nóng bỏng và khô khốc, còn có một mùi tử khí nồng nặc, một mùi mục ruỗng của sự sống đã bị rút cạn, hòa quyện với cái nóng oi bức của một ngày dài và cái lạnh thấu xương đang dần ập đến khi đêm buông xuống. Mọi giác quan đều bị tấn công, tạo ra một cảm giác cô độc và nguy hiểm tột cùng, như thể mọi sự sống đều đã bị rút cạn, chỉ còn lại sự hoang tàn và cái chết.
Tạ Trần đứng vững trước gió cát, mái tóc đen dài bay phất phơ. Đôi mắt sâu thẳm của hắn nhìn về phía chân trời, nơi những ảo ảnh của quá khứ và tương lai dường như đang hòa quyện, nơi ranh giới giữa thực và hư đã trở nên mờ nhạt. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái mùi tử khí nồng nặc, cái nóng rát của cát và cái lạnh lẽo của sự tàn lụi.
“Đây là nơi Thiên Đạo đang... chết dần sao?” Tạ Trần cất tiếng, giọng nói không hề run rẩy, mà tràn đầy sự trầm tư, như đang tự hỏi chính mình hơn là hỏi Vô Danh Tăng. Hắn không hề né tránh, mà dũng cảm đối mặt với sự thật trần trụi của cái chết, của sự vô thường.
Vô Danh Tăng khoanh tay trước ngực, đôi mắt vẫn nhắm hờ, nhưng từ ông tỏa ra một vầng hào quang bình thản đến khó tin. Ông như một gốc cây cổ thụ vững chãi giữa bão tố, không hề lay động. “Nơi này, thí chủ, là nơi ‘vô thường’ hiển hiện rõ ràng nhất. Mọi sự sống đều có khởi đầu và kết thúc, Thiên Đạo cũng không ngoại lệ. Nó không ác, nó chỉ đang cố gắng duy trì quy tắc của mình trong phút lâm chung. Nó không chủ động hủy diệt, nhưng sự tồn tại của nó, những quy tắc đã cũ của nó, giờ đây lại trở thành gánh nặng, trở thành nguyên nhân cho sự tan rã của chính nó và của vạn vật.”
Dương Quân rút kiếm ra khỏi vỏ, lưỡi kiếm phản chiếu ánh hoàng hôn đỏ rực. Y cảm thấy một áp lực khổng lồ, không phải từ kẻ thù hữu hình, mà từ chính không gian xung quanh. “Ta cảm thấy một áp lực khổng lồ, Đại sư, như thể mọi linh khí xung quanh đều đang chống lại chúng ta. Cảm giác như bị vạn vật bài xích, muốn đẩy chúng ta ra khỏi nơi này.” Y siết chặt chuôi kiếm, sẵn sàng bảo vệ Tạ Trần và Tiểu Cửu.
Tiểu Cửu thì ôm chặt lấy cánh tay Tạ Trần, đôi mắt long lanh nhìn khung cảnh đáng sợ. Nàng rúc sâu vào người hắn, đôi tai cáo cụp xuống vì sợ hãi. “Nơi này thật đáng sợ, Tạ Trần ca ca... Tiểu Cửu cảm thấy như có rất nhiều linh hồn đang khóc than xung quanh.” Nàng thì thầm, giọng nói gần như nghẹn lại.
Tạ Trần nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc của Tiểu Cửu, trấn an nàng. Hắn không nói gì, chỉ tiếp tục nhìn sâu vào khoảng không vô tận của Sa Mạc Vạn Linh Khô. Hắn đã hiểu. Đây không chỉ là một vùng đất hoang tàn, mà là một biểu tượng của sự vô thường, của chu kỳ sinh diệt không ngừng của vũ trụ. Thiên Đạo đang chết, và cái chết của nó không phải là sự kết thúc, mà là khởi đầu cho một chu kỳ mới. Câu hỏi đặt ra là, chu kỳ mới đó sẽ như thế nào? Liệu nhân gian có thể tự mình dệt nên một Nhân Đạo mới, một trật tự mới, hay sẽ chìm vào hỗn loạn vĩnh viễn? Gánh nặng của “điểm neo nhân quả” đè nặng lên vai hắn, nhưng trong đôi mắt Tạ Trần, không có sự sợ hãi, chỉ có sự kiên định đến tận cùng, một quyết tâm mãnh liệt để tìm ra lời giải, để dệt nên một con đường cho nhân gian trong kỷ nguyên mới. Vô Danh Tăng vẫn đứng đó, như một pho tượng sống, chứng kiến sự dũng cảm và trí tuệ của Tạ Trần, người đang đối mặt với sự thật trần trụi nhất của vũ trụ. Hoàng hôn dần buông xuống, bóng tối nuốt chửng lấy Sa Mạc Vạn Linh Khô, chỉ còn lại những cái bóng chập chờn và tiếng gió cát rít gào, báo hiệu một đêm dài đầy thử thách.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.