Nhân gian bất tu tiên - Chương 431: Hành Trình Tới Chân Lý: Vòng Xoáy Thiên Đạo
Thiền đường của Phật Sơn Tự, không tráng lệ nguy nga, mà tĩnh mịch và giản dị một cách lạ thường, tựa như một cánh cửa tách biệt hoàn toàn khỏi thế giới bên ngoài đang dần mục nát. Những cây cột gỗ lim sẫm màu đã bóng lên theo thời gian, in hằn dấu vết của hàng trăm năm gió sương, của vô số buổi tọa thiền miên mật. Ánh sáng ban mai xuyên qua những khung cửa sổ giấy dầu đã ố vàng, đổ bóng lờ mờ xuống nền gạch xanh rêu, vẽ nên những vệt sáng hư ảo. Không khí trong thiền đường mang theo mùi trầm hương cổ xưa, thanh khiết và sâu lắng, quyện với mùi giấy cũ của những bộ kinh sách chất chồng trên kệ, cùng chút hơi ẩm từ những cơn mưa đêm còn đọng lại trên mái ngói. Tiếng chuông chùa từ xa vọng lại, trầm hùng và khoan thai, hòa vào tiếng tụng kinh đều đều từ một gian điện khác, tạo nên một bản nhạc thiền định, gột rửa mọi tạp niệm.
Trong không gian thanh tịnh ấy, Tạ Trần ngồi ngay ngắn trên một tấm bồ đoàn đã sờn cũ, đối diện với Vô Danh Tăng. Thân hình thư sinh gầy gò của hắn, trong bộ áo vải bố giản dị, dường như càng thêm nhỏ bé trước sự uyên thâm, tịch mịch của vị cao tăng. Đôi mắt sâu thẳm của Tạ Trần, thường ngày vẫn ẩn chứa vẻ suy tư và sắc bén, giờ đây lại ánh lên sự khát khao tri thức, sự chăm chú đến tột độ. Mỗi lời Vô Danh Tăng thốt ra, dù chậm rãi và bình thản, đều như những giọt cam lộ thấm sâu vào tâm trí hắn, khai mở những góc khuất bấy lâu nay.
Phía sau Tạ Trần, Dương Quân đứng thẳng tắp, vẻ mặt tuấn tú pha lẫn sự căng thẳng và nhiệt huyết. Đôi mắt y không ngừng đảo qua lại giữa Tạ Trần và Vô Danh Tăng, cố gắng nắm bắt từng lời, từng ý tứ. Bộ đạo bào màu lam nhạt của y, vốn dĩ toát lên khí chất thanh cao, giờ đây lại mang theo một vẻ bối rối mơ hồ. Kế bên Dương Quân, Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu đứng nép mình, đôi tai cáo trắng muốt không ngừng vểnh lên nghe ngóng. Vẻ tinh ngh��ch thường ngày của nàng đã được thay bằng sự cảnh giác cao độ, nhưng đôi mắt trong veo vẫn không giấu được sự tò mò. Nàng cảm nhận được một luồng năng lượng bình ổn đến lạ thường từ Vô Danh Tăng, một sự tĩnh lặng mà nàng chưa từng thấy ở bất kỳ tu sĩ nào khác, kể cả những vị đại năng uy chấn một phương.
Vô Danh Tăng, thân hình gầy gò ẩn trong bộ cà sa cũ nát, đôi mắt vẫn nhắm hờ như chìm sâu vào cõi định. Trên đỉnh đầu trọc lóc, sáu vết sẹo thiêu hương như những chứng tích của một cuộc hành trình tu hành đầy gian khổ, khắc nghiệt. Giọng nói của y trầm ấm, chậm rãi, không mang theo chút sóng gió nào của thế sự, như tiếng chuông chùa ngân vang trong sương sớm, mỗi chữ đều gieo vào lòng người nghe một sự thấu hiểu sâu sắc:
“Thiên Đạo, bản chất không phải là thiện hay ác, thí chủ Tạ Trần. Nó không phải một vị thần linh với ý chí rõ ràng, cũng chẳng phải một ma vật với dục vọng khát máu. Nó, đơn giản là một tấm lưới vô hình, dệt nên từ vô số sợi tơ nhân quả, giữ vạn vật trong trật tự. Nó là hơi thở của vũ trụ, là nhịp đập của vạn giới, duy trì sự cân bằng tinh vi giữa sinh và diệt, giữa có và không. Khi hơi thở ấy suy yếu, nhịp đập ấy loạn nhịp, tấm lưới ấy ắt sẽ mục nát. Và khi nó đứt gãy, hỗn loạn là điều tất yếu.”
Tạ Trần lắng nghe, mi tâm khẽ nhíu lại. Hắn đã từng nhìn thấy những sợi tơ nhân quả, đã từng cảm nhận được sự vận hành của Thiên Đạo qua Nhân Quả Chi Nhãn. Nhưng Vô Danh Tăng lại đưa ra một khái niệm hoàn toàn mới, một góc nhìn sâu sắc hơn, vượt xa những gì hắn từng biết. Hắn ngẩng đầu, ánh mắt giao với Vô Danh Tăng, dù vị cao tăng vẫn nhắm mắt, nhưng Tạ Trần cảm nhận được một sự thấu suốt vô hạn trong ánh nhìn vô hình đó.
“Vậy có cách nào để vá lại tấm lưới mục nát đó không, thưa Đại sư?” Tạ Trần trầm giọng hỏi, giọng nói hắn mang theo sự trang trọng và một chút ưu tư. “Hay phải chăng, nên để nó tan rã, để một tấm lưới mới được dệt nên? Ý niệm về sự vá víu, hoặc kiến tạo, dường như đều xuất phát từ chấp niệm của nhân thế. Nhưng nếu Thiên Đạo chỉ là một cơ chế, thì liệu có tồn tại một phương pháp để can thiệp, để điều chỉnh nó, hay thậm chí để thay thế nó bằng một ‘mạng lưới’ khác, một ‘hơi thở’ mới, phù hợp với sự sống còn của vạn linh hơn không?”
Vô Danh Tăng khẽ thở dài, tiếng thở dài nhẹ như làn gió thoảng qua. “Vá hay dệt, đều là ý niệm của con người, thí chủ Tạ Trần. Là chấp niệm của những kẻ muốn níu giữ cái cũ, hoặc của những kẻ khao khát cái mới. Vấn đề là, cái giá phải trả là gì? Và ai sẽ là người dệt nó? Ai có đủ trí tuệ, đủ dũng khí, đủ lòng từ bi để gánh vác trách nhiệm ấy? Thiên Đạo suy yếu, không phải là một sự kiện ngẫu nhiên, mà là một phần của chu kỳ sinh diệt, của luân hồi. Sinh, lão, bệnh, tử. Khởi, trụ, dị, diệt. Đó là quy luật của vạn vật, của cả vũ trụ. Thiên Đạo cũng vậy, nó có khởi đầu, có tồn tại, có biến đổi và ắt sẽ có kết thúc. Sự sụp đổ của nó, có lẽ chỉ là một bước trong vòng luân hồi vĩ đại hơn mà chúng ta, những sinh linh nhỏ bé, chưa thể hoàn toàn thấu triệt.”
Dương Quân nghe đến đó, không kìm được khẽ lẩm bẩm. Giọng y tuy nhỏ, nhưng vẫn đủ để Tạ Trần và Tiểu Cửu nghe thấy. “Thiên Đạo không phải thần linh... vậy những gì chúng ta tin bấy lâu nay... những điều các tông môn rao giảng... chẳng lẽ đều là ngộ nhận? Thiên Đạo là một cơ chế vô tri, vậy ‘ý chí Thiên Đạo’ mà các vị tiên nhân thường nói, rốt cuộc là gì?” Vẻ mặt y đầy vẻ hoang mang, như một người đã mất đi niềm tin vững chắc bấy lâu nay.
Tiểu Cửu khẽ chạm vào tay Dương Quân, ánh mắt nàng cũng đầy vẻ bối rối. Nàng là hồ ly, sống dựa vào linh khí, nàng hiểu sự suy yếu của Thiên Đạo ảnh hưởng đến vạn vật như thế nào. Nhưng khái niệm về Thiên Đạo như một “hơi thở,” một “tấm lưới” vô tri, chứ không phải một “ý chí” có thể cầu xin hoặc phụng thờ, quả thực đã làm lung lay tận gốc rễ những gì nàng từng biết.
Tạ Trần quay lại nhìn Dương Quân, ánh mắt hắn dịu đi một chút, nhưng vẫn đầy sự kiên định. “Thiên Đạo không có ý chí, nhưng nó có ‘quy luật’. Và ‘quy luật’ ấy, khi bị đe dọa, ắt sẽ tìm cách tự bảo vệ, tự duy trì. ‘Ý chí Thiên Đạo’ mà các tu sĩ nhắc đến, có lẽ chỉ là sự phản ứng của ‘quy luật’ trước sự ‘dị số’ – những thứ nằm ngoài vòng kiểm soát của nó.” Hắn lại quay về phía Vô Danh Tăng, ánh mắt hắn ánh lên sự suy tư sâu sắc. “Vậy, nếu sự sụp đổ là tất yếu, liệu có thể có một ‘sự sụp đổ’ khác, một ‘sự diệt vong’ không mang đến hỗn loạn tuyệt đối, mà là một khởi đầu cho một ‘chu kỳ mới’ khác chăng?”
Vô Danh Tăng khẽ gật đầu, lần đầu tiên đôi mắt nhắm hờ của y mở ra, ánh nhìn thấu suốt chạm vào Tạ Trần. “Người đã nhìn thấy ‘bản đồ’, đã bắt đầu nhìn thấy ‘con đường’. Nhưng con đường ấy, gập ghềnh và đầy chông gai, còn nhiều điều mà chính người phải tự mình trải nghiệm, tự mình thấu hiểu. Tri thức, dù thâm sâu đến mấy, cũng chỉ là bước đệm. Quan trọng là hành động, là lựa chọn của người. Và lựa chọn ấy, sẽ định đoạt ‘cái giá’ của sự chuyển hóa.”
***
Cuộc luận đạo tiếp tục cho đến khi mặt trời đã ngả về tây, nhuộm đỏ cả một góc trời. Không khí thanh tịnh của Phật Sơn Tự vẫn bao trùm, nhưng Tạ Trần cảm nhận được một sự biến đổi tinh vi đang diễn ra. Mùi hương trầm trong thiền đường, vốn dĩ thanh khiết, giờ đây dường như có chút loãng đi, xen lẫn một thứ mùi khét nhẹ, rất khó nhận ra nếu không có khứu giác nhạy bén như Tiểu Cửu. Tiếng chuông chùa, dù vẫn ngân vang, nhưng mang theo một sự gấp gáp, một nỗi u hoài mà trước đó không có.
Vô Danh Tăng đột nhiên nhíu mày. Đôi mắt y, vừa mới mở ra, giờ lại khẽ híp lại, ánh nhìn xuyên thấu qua vách gỗ, hướng về phía khu rừng cạnh Phật Sơn Tự. Tạ Trần và Dương Quân lập tức cảm nhận được một luồng linh khí hỗn loạn từ xa vọng đến. Không phải là linh khí của một pháp trận, cũng không phải từ một cuộc chiến đấu, mà là một sự nhiễu loạn tự nhiên, như thể chính không khí đang vặn vẹo, méo mó. Kéo theo đó là những tiếng rên rỉ kỳ lạ của đất trời, không phải tiếng sấm, cũng không phải tiếng gió, mà là một âm thanh chói tai, rợn người, như thể cả đại địa đang oằn mình trong cơn đau đớn.
“Đến rồi.” Giọng Vô Danh Tăng trầm hẳn xuống, không còn sự thong dong như trước, nhưng vẫn giữ được vẻ bình thản đáng kinh ngạc. “Cái bóng của nó đã vươn tới đây. Không thể tiếp tục luận đạo trong an bình.”
Tạ Trần đứng bật dậy, ánh mắt hắn lập tức trở nên sắc bén. “Bạch Vô Thường? Hay sự hỗn loạn của Thiên Đạo?” Hắn hiểu rõ, hai thứ này thường đi đôi với nhau. Bạch Vô Thường là hiện thân của quy tắc Thiên Đạo, là kẻ săn lùng những “dị số” như hắn. Nhưng sự hỗn loạn của Thiên Đạo lại là nguồn năng lượng mà Bạch Vô Thường có thể lợi dụng.
Vô Danh Tăng khẽ lắc đầu, ánh mắt y nhìn về phía xa xăm, nơi những ngọn cây trong rừng đang điên cuồng lay động, như đang gào thét trong gió. “Cả hai, thí chủ Tạ Trần. Kẻ truy đuổi chỉ là cánh tay của quy tắc đang tan rã. Ngươi, là dị số, là mục tiêu của nó. Và ta, là người chỉ đường, cũng không thể che chở ngươi mãi trong thánh địa này. Phật Sơn Tự này, dù thanh tịnh đến mấy, cũng không thể hoàn toàn tách rời khỏi vòng xoáy của Thiên Đạo khi nó đang trên bờ suy sụp. Hơi thở của vũ trụ đang hấp hối, và nó sẽ kéo theo mọi thứ.”
Những lời của Vô Danh Tăng vừa dứt, một cơn gió lạnh đột ngột ùa vào thiền đường, mang theo mùi ẩm mốc và chút gì đó tanh nồng, khó chịu. Ngoài cửa sổ, Tạ Trần thấy rõ cảnh tượng kinh hoàng đang diễn ra trong khu rừng cạnh chùa. Cây cối vốn xanh tươi, giờ đây thân cây run rẩy bần bật, lá cây chuyển sang màu vàng úa chỉ trong tích tắc, rồi héo rũ rơi xuống. Một số loài hoa dại, vốn dĩ nhỏ bé và vô danh, đột nhiên nở rộ một cách dị thường, màu sắc tươi roi rói đến quái đản, rồi cũng nhanh chóng héo tàn, hóa thành tro bụi. Sự sống và cái chết diễn ra chóng vánh, không theo bất kỳ quy luật tự nhiên nào.
Dương Quân lập tức rút kiếm, đứng chắn trước Tạ Trần, ánh mắt y đầy vẻ cảnh giác. “Nếu vậy, chúng ta phải làm gì? Rời khỏi đây ư?” Giọng y có chút gấp gáp, không còn giữ được vẻ ung dung của một thư sinh.
Tiểu Cửu cũng nhanh chóng lùi lại, đôi tai cáo nàng cụp xuống, thân hình nhỏ bé khẽ run lên. Nàng cảm nhận được một luồng áp lực vô hình đang bao trùm, một sự lạnh lẽo thấu xương không đến từ khí trời, mà từ chính sự hỗn loạn của linh khí. “Chủ nhân, linh khí ở đây... rất đáng sợ! Nó như đang xé toạc mọi thứ!”
Vô Danh Tăng vẫn ngồi yên trên bồ đoàn, nhưng ngón tay y khẽ đưa lên, chỉ vào một điểm trên bản đồ khắc trên vách đá cũ kỹ của thiền đường. Đó là một khu vực rộng l��n được đánh dấu là ‘Sa Mạc Vạn Linh Khô’. “Con đường ngươi tìm, có thể nằm sâu trong Sa Mạc Vạn Linh Khô. Nơi ấy, sự hỗn loạn của Thiên Đạo bùng phát mạnh mẽ nhất, cũng là nơi những ‘điểm tựa’ của nó bị đứt gãy rõ ràng nhất. Nhưng đó cũng là nơi hiểm nguy nhất, nơi ranh giới giữa sống và chết, giữa tỉnh táo và điên loạn trở nên mong manh hơn bao giờ hết. Bạch Vô Thường, có lẽ đã giăng lưới chờ sẵn.”
Tạ Trần nhìn theo hướng chỉ của Vô Danh Tăng, ánh mắt hắn ánh lên vẻ quyết đoán. Hắn biết, không thể trốn tránh mãi. Hắn là “điểm neo nhân quả,” là dị số mà Thiên Đạo muốn xóa bỏ. Chuyến đi này, không chỉ là tìm kiếm tri thức, mà còn là một cuộc đối đầu không thể tránh khỏi. “Chúng ta đi.” Hắn nói, giọng chắc nịch, không một chút do dự. “Nếu muốn hiểu rõ bản chất của ‘chu kỳ sinh diệt’, ta phải tự mình bước vào tâm bão của sự diệt vong.”
***
Đêm tối buông xuống. Trời đầy mây đen kịt, không một ánh trăng, không một vì sao, như thể cả vũ trụ đang chìm vào một vực sâu không đáy. Gió rít mạnh, mang theo hơi lạnh buốt giá và một mùi khét nhẹ, ẩm mốc, khó chịu từ phía xa. Tạ Trần cùng Dương Quân và Tiểu Cửu, sau khi vội vã từ biệt Vô Danh Tăng, bước vào khu rừng ven đường dẫn đến Sa Mạc Vạn Linh Khô. Khu rừng này, vốn dĩ mang tên Thanh Phong, giờ đây không còn sự thanh bình nào nữa. Tiếng gió hú bất thường, tiếng lá cây xào xạc một cách điên cuồng, tiếng động lạ từ các sinh vật nhỏ đang hoảng loạn chạy trốn – tất cả tạo nên một bản giao hưởng của sự bất an và hỗn loạn.
Khi họ vừa đi sâu vào rừng, một khung cảnh rợn người đập vào mắt Tạ Trần. Một ngôi làng nhỏ ven rừng, vốn dĩ nên chìm trong giấc ngủ yên bình, giờ đây lại đang chìm trong một cơn ác mộng. Tiếng la hét, tiếng đánh đấm, tiếng than khóc vang vọng khắp nơi. Những phàm nhân, vốn dĩ hiền lành chất phác, giờ đây đôi mắt đỏ ngầu, khuôn mặt vặn vẹo, đang tấn công lẫn nhau một cách vô cớ. Họ đập phá nhà cửa, cướp bóc lẫn nhau, thậm chí còn ra tay với chính người thân của mình. Linh khí trong khu vực này trở nên hỗn loạn đến c���c điểm, như một dòng sông bị khuấy động đến điên cuồng, khiến cho bất kỳ phép thuật bình thường nào cũng khó lòng vận dụng.
Dương Quân lập tức lao lên phía trước, định dùng pháp thuật để trấn áp những người đang điên loạn. Nhưng khi y vừa vận công, linh khí trong cơ thể y lại bị linh khí hỗn loạn bên ngoài tác động, khiến cho pháp thuật chệch hướng, thậm chí còn có dấu hiệu phản phệ. Y đành phải thu tay lại, vẻ mặt đầy vẻ căm phẫn và bất lực. “Không thể tin được! Sao hắn lại dùng những người vô tội làm con tin như vậy? Chúng ta không thể ra tay bừa bãi! Linh khí ở đây quá mức hỗn loạn, pháp thuật của ta bị ảnh hưởng nghiêm trọng!”
Tiểu Cửu cũng cố gắng triệu hồi một luồng yêu khí để trấn an một đứa trẻ đang khóc thét, nhưng yêu khí vừa thoát ra khỏi cơ thể nàng đã bị luồng linh khí điên loạn xung quanh xé toạc, tiêu tán trong hư vô. Nàng lùi lại, ôm chặt lấy Tạ Trần, đôi mắt trong veo đầy vẻ sợ hãi. “Chủ nhân, linh khí ở đây hỗn loạn quá, Tiểu Cửu không thể dùng pháp thuật bình thường! Nó như ��ang muốn nuốt chửng tất cả!”
Tạ Trần đứng yên, ánh mắt hắn sắc bén như dao cạo, quét qua khung cảnh hỗn loạn trước mặt. Hắn không vội vàng hành động, không vội vàng rút ra bất cứ một lá bùa hay một món pháp khí nào. Thay vào đó, hắn khẽ nhắm mắt lại. Hơi thở của hắn trở nên đều đặn, tâm trí hắn hoàn toàn tĩnh lặng. Trong màn đêm đen kịt, đôi mắt hắn đột nhiên lóe lên một tia sáng mờ nhạt, như thể có vô số sợi tơ vàng đang dệt nên một mạng lưới phức tạp trong đôi mắt ấy. Đó là Nhân Quả Chi Nhãn đang vận chuyển hết công suất.
Trong tầm nhìn của hắn, khung cảnh hỗn loạn của ngôi làng bỗng trở nên rõ ràng một cách kỳ lạ. Hắn không nhìn thấy những con người điên loạn, mà hắn nhìn thấy vô số sợi tơ nhân quả chằng chịt, đan xen lẫn nhau. Những sợi tơ màu đỏ rực của hận thù, những sợi tơ màu đen của dục vọng, những sợi tơ màu xám của sợ hãi – tất cả đang thắt chặt quanh mỗi phàm nhân, kéo họ vào vòng xoáy của bạo lực và điên cuồng. Hắn nhận ra, đây không phải là một trận pháp thông thường, cũng không phải một đòn tấn công trực diện. Đây là một cạm bẫy ‘nhân quả’ tinh vi, một sự lợi dụng đến cực điểm sự suy yếu của Thiên Đạo để khuếch đại những mối nghiệt duyên, những hạt giống mâu thuẫn vốn có trong lòng người.
Một giọng nói vang vọng, lạnh lẽo như từ hư vô, không có hình dạng cụ thể, nhưng tràn ngập khắp khu rừng, xuyên thẳng vào tâm trí mỗi người. Đó là Bạch Vô Thường, hiện thân của quy tắc Thiên Đạo, nhưng giờ đây lại mang theo sự tàn bạo và vô cảm đến ghê người.
“Ngươi không thể thoát khỏi quy luật. Ngươi là dị số, nhưng ngươi vẫn phải tuân theo cách thức của Thiên Đạo. Ngươi muốn bảo vệ nhân thế? Vậy hãy nhìn xem, sự tồn tại của ngươi đã mang tai họa đến cho những người xung quanh như thế nào. Ta không cần ra tay, chỉ cần lợi dụng sự hỗn loạn mà chính ngươi gây ra, là đủ để những kẻ ngươi muốn bảo vệ tự hủy diệt lẫn nhau. Ngươi sẽ phải lựa chọn, Tạ Trần. Hoặc là lạnh lùng bỏ mặc, để chúng ta tiếp tục thanh tẩy những dị số. Hoặc là tự tay xóa bỏ những ‘đi��m neo’ hỗn loạn này, biến mình thành một kẻ vô tình như ta. Bằng không, ngươi sẽ hủy diệt chính mình, và hủy diệt tất cả những gì ngươi muốn bảo vệ.”
Tạ Trần mở mắt, ánh nhìn hắn giờ đây không còn sự suy tư, mà là một sự kiên định đến sắt đá. Hắn hiểu ý Bạch Vô Thường. Kẻ kia muốn hắn trở thành một công cụ, một kẻ hành pháp vô cảm, hoặc là một kẻ mang tai họa đến cho nhân gian. Hắn muốn Tạ Trần phải chấp nhận sự tàn nhẫn của Thiên Đạo đang suy yếu. Nhưng Tạ Trần sẽ không bao giờ chấp nhận điều đó. Hắn sẽ không trở thành một kẻ vô tình. Hắn sẽ không từ bỏ nhân tính của mình.
“Không.” Tạ Trần đáp, giọng nói hắn vang vọng trong đêm tối, dù không lớn, nhưng lại chứa đựng một sức nặng phi thường. “Ta sẽ không bỏ mặc, cũng sẽ không trở thành một kẻ vô tình như ngươi mong muốn. Ngươi đã lợi dụng sự hỗn loạn của Thiên Đạo, nhưng ngươi quên rằng, trong mỗi con người, dù có những hạt giống của dục vọng và hận thù, vẫn luôn tồn tại những sợi tơ của thiện lương và yêu thương. Ngươi muốn ta phá, nhưng ta sẽ gỡ.”
Tạ Trần nhắm mắt lần nữa, Nhân Quả Chi Nhãn vận chuyển đến cực điểm. Hắn không tìm cách đối đầu trực tiếp với luồng linh khí hỗn loạn, mà hắn tìm kiếm những “điểm tựa” nhỏ nhất trong mỗi sợi tơ nhân quả. Hắn nhìn thấy một người mẹ đang ôm chặt đứa con trong nỗi sợ hãi, dù vừa mới ra tay với người chồng. Hắn nhìn thấy một người cha, dù đang điên loạn, vẫn có một khoảnh khắc chần chừ khi nhìn thấy bức tượng Phật trong nhà. Hắn nhìn thấy những sợi tơ yêu thương, dù mỏng manh, vẫn còn kết nối những con người ấy.
“Dương Quân, Tiểu Cửu!” Tạ Trần ra lệnh, giọng nói trầm tĩnh nhưng dứt khoát. “Không được tấn công trực diện. Hãy tìm những người còn giữ được chút lý trí, dù là nhỏ nhất. Dương Quân, hãy dùng kiếm khí của ngươi, không phải để sát thương, mà để cắt đứt những sợi tơ hận thù đang quấn lấy họ. Tiểu Cửu, hãy dùng yêu khí của nàng, không phải để tấn công, mà để khơi gợi những sợi tơ yêu thương, những ký ức ấm áp còn sót lại trong tâm trí họ.”
Dương Quân và Tiểu Cửu ngỡ ngàng nhìn Tạ Trần. Đây là một phương pháp mà họ chưa từng nghe thấy. Không chiến đấu, mà là “gỡ rối”? Không trấn áp, mà là “khơi gợi”? Nhưng nhìn thấy sự kiên định trong mắt Tạ Trần, họ không chút do dự mà tuân lệnh.
Dương Quân vận chuyển kiếm khí, không còn mang theo sự hung hãn của một đòn tấn công, mà trở nên nhẹ nhàng, linh hoạt như những sợi tơ. Y điều khiển kiếm khí chạm nhẹ vào những sợi tơ hận thù, những sợi tơ dục vọng mà Tạ Trần chỉ dẫn. Mỗi khi kiếm khí chạm vào, những sợi tơ ấy lập tức chùng xuống, thậm chí đứt đoạn, khiến cho những người bị chúng thao túng khẽ giật mình, ánh mắt có chút bớt đỏ ngầu.
Tiểu Cửu thì dùng yêu khí của mình, không còn là những luồng năng lượng mạnh mẽ, mà là những làn hương dịu nhẹ, những làn sóng ấm áp len lỏi vào tâm trí những người đang điên loạn. Nàng khơi gợi những ký ức về gia đình, về tình yêu, về những khoảnh khắc hạnh phúc. Một người đàn ông đang định ra tay với vợ con bỗng khựng lại, đôi mắt hắn l��p lánh một tia sáng của sự nhận thức. Một bà lão đang la hét bỗng ôm lấy ngực, những giọt nước mắt lăn dài trên khuôn mặt nhăn nheo, như nhớ lại điều gì đó đã bị lãng quên.
Tạ Trần, trong lúc đó, vẫn nhắm mắt, toàn bộ tinh thần tập trung vào việc điều khiển Nhân Quả Chi Nhãn. Hắn là người điều phối, là người nhìn thấu những mối tơ vò chằng chịt, chỉ dẫn cho Dương Quân và Tiểu Cửu hành động. Hắn không chiến đấu, nhưng lại là người đang đối đầu trực diện nhất với Bạch Vô Thường, với ý chí của Thiên Đạo đang sụp đổ. Hắn đang chứng minh rằng, dù Thiên Đạo có suy yếu đến đâu, dù nó có cố gắng biến con người thành những cỗ máy vô cảm, thì “nhân tính” vẫn luôn là một điểm tựa, một sợi tơ không thể dễ dàng cắt đứt, một “điểm neo” kiên cường trong dòng chảy hỗn loạn của nhân quả.
Gió vẫn rít gào, tiếng Bạch Vô Thường vẫn vang vọng, nhưng Tạ Trần đã không còn nghe thấy. Trong tâm trí hắn, chỉ còn lại những sợi tơ nhân quả đang dần được gỡ rối, từng chút một, chậm rãi nhưng đầy kiên cường. Hắn không muốn “vá trời” theo cách của các tông môn, cũng không muốn “phá cục” theo cách của Ma Chủ. Hắn đang dệt nên một “con đường” của riêng mình, một “Nhân Đạo” dựa trên sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất của Thiên Đạo, và trên tất cả, là sự trân trọng đến tận cùng giá trị của con người. Con đường này, gập ghềnh và đầy hiểm nguy, nhưng hắn tin rằng, chính nó sẽ mở ra một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên mà con người không cần phải thành tiên để tìm thấy sự trọn vẹn, mà chỉ cần sống trọn vẹn với chính mình.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.