Nhân gian bất tu tiên - Chương 430: Hành Trình Tri Thức: Tiếng Chuông Phật Sơn
Gió vẫn rít lên không ngừng bên ngoài, mang theo hơi lạnh ẩm ướt và âm thanh u uẩn của một thế giới đang dần mục ruỗng. Trong tàng kinh các đổ nát của Phế Tích Cổ Thành, dưới ánh nến leo lét phản chiếu lên những bức tường đá rêu phong, Tạ Trần vẫn miệt mài với những cổ thư và bia đá, ánh mắt sâu thẳm của hắn dường như xuyên thấu cả thời gian. Những tia sáng xanh lam nhạt từ “Nhân Quả Chi Nhãn” thỉnh thoảng lại lóe lên, như những sợi tơ vô hình đang cố gắng kết nối các mảnh tri thức rời rạc, tạo nên một bức tranh toàn cảnh về Thiên Đạo.
Dương Quân đứng bên cạnh, nét mặt thư sinh pha lẫn vẻ anh tuấn ánh lên sự lo lắng và cả sự kính phục. Y đã từng chứng kiến Tạ Trần giải mã vô số điều, nhưng lần này, sự uyên thâm trong lời nói của Tạ Trần đã vư���t xa mọi tưởng tượng. Tiểu Cửu thì cuộn tròn bên một góc, đôi tai cáo trắng muốt thỉnh thoảng lại vểnh lên, lắng nghe từng lời của Tạ Trần, dù nhiều khái niệm vẫn còn quá sức với nàng. Cả không gian tĩnh lặng, chỉ có tiếng gió lùa qua khe hở và tiếng lật sách khẽ khàng, như nhịp thở yếu ớt của một cỗ máy thời gian đang vận hành. Mùi ẩm mốc của đất đá, mùi giấy cũ và mực tàu từ những cổ thư hàng vạn năm tuổi quyện vào nhau, tạo nên một thứ hương vị đặc trưng của tri thức bị lãng quên.
Tạ Trần buông một cuộn cổ thư xuống, ngón tay thon dài khẽ miết lên lớp giấy ố vàng. Hắn khẽ thở dài, một tiếng thở dài mang nặng suy tư. “Biểu tượng Uroboros mà Tiểu Cửu thấy… đó là nguyên lý của sự luân hồi, của cái chết và tái sinh. Nó không chỉ là về sự sống của sinh linh, mà còn là về sự vận hành của Thiên Đạo. Thiên Đạo không phải là bất biến, nó cũng có sự sinh diệt, có chu kỳ. Chỉ là, chu kỳ của nó quá dài, đến mức chúng sinh không thể nhận ra.” Hắn tạm dừng, nhắm mắt lại, như để các dòng chảy tri thức cuồn cuộn trong tâm trí lắng đọng. Hàng loạt hình ảnh, khái niệm từ những ký tự cổ xưa hiện lên rõ nét, vẽ nên một Thiên Đạo khác xa so với những gì giới tu sĩ vẫn lầm tưởng. Đó không phải là một vị thần tối cao đầy quyền năng, mà là một thực thể vận hành theo những định luật riêng, một "cỗ máy" vĩ đại.
“Cuộn sách này…” Tạ Trần tiếp tục, giọng nói trầm ấm nhưng tràn đầy sự chắc chắn, “nó nói về ‘Vô Vi Chi Đạo’, không phải là cái ‘Vô Vi’ mà các tu sĩ hiện nay hiểu là buông bỏ tất cả. Mà là một trạng thái mà Thiên Đạo tự vận hành, không cần sự can thiệp của ý chí hay cảm xúc. Nó là một cỗ máy hoàn hảo, vô tư, chỉ tuân theo những định luật được thiết lập. Nhưng… khi nó bắt đầu ‘có ý thức’, khi nó bắt đầu ‘mất người’, nó đã phá vỡ sự ‘vô vi’ nguyên thủy của chính mình.” Từng lời của hắn như những nhát búa gõ vào vách đá tri thức, từ từ hé mở những bí mật bị chôn vùi. Dương Quân và Tiểu Cửu im lặng lắng nghe, vẻ mặt đầy kinh ngạc. Những gì Tạ Trần đang nói đã mở ra một cánh cửa hoàn toàn mới về Thiên Đạo, vượt xa mọi giáo lý, mọi truyền thuyết mà họ từng biết. Họ không khỏi cảm thấy rùng mình khi nhận ra sự thật trần trụi về Thiên Đạo, không phải là một vị thần bảo hộ, mà là một thực thể đang tự hủy hoại chính mình vì "mất người."
Tạ Trần quay sang tấm bia đá cổ kính, ngón tay khẽ lướt trên những ký tự đã mờ nhạt. “Và tấm bia đá này… Nó ghi lại những ‘phép tắc’ nguyên thủy nhất, những định luật cơ bản mà Thiên Đạo tuân theo. Những định luật này, không phải là những quy tắc cứng nhắc mà nó dùng để trói buộc chúng sinh, mà là những nguyên lý nền tảng để duy trì sự cân bằng của vũ trụ. Ví dụ, sự cân bằng giữa Âm và Dương, giữa Sinh và Tử, giữa Hư và Thực. Nhưng có một điều kỳ lạ… có một ‘khuyết điểm’ trong những nguyên lý này, một ‘điểm mù’ mà Thiên Đạo đã bỏ qua ngay từ khi hình thành.” Hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt chạm vào ánh nhìn của Dương Quân và Tiểu Cửu. Trên khuôn mặt thư sinh của hắn, sự tập trung cao độ đã được thay thế bằng một vẻ khó lường, pha l��n giữa sự phấn khích của kẻ khám phá và gánh nặng của người gánh vác trách nhiệm.
“Khuyết điểm đó, chính là… ‘Ý chí của chúng sinh’,” Tạ Trần nói chậm rãi, từng chữ như xuyên thẳng vào tâm trí người nghe. “Thiên Đạo, trong bản chất nguyên thủy của nó, không tính đến ‘ý chí’ độc lập của từng cá thể. Nó coi chúng sinh như một phần của hệ thống, tuân theo quy luật, không có sự tự chủ hoàn toàn. Và chính cái ‘điểm mù’ đó, chính là kẽ hở lớn nhất. Nó đã tạo ra một ‘khoảng trống’ mà ở đó, ‘nhân quả’ có thể bị bẻ cong, bị thay đổi bởi ‘ý chí’ của con người. Và đó cũng là lý do vì sao, khi Thiên Đạo bắt đầu ‘mất người’, nó lại càng trở nên cứng nhắc, bởi vì nó đang cố gắng vá víu cái khuyết điểm nguyên thủy của mình bằng cách kiểm soát chặt chẽ hơn.”
Tạ Trần nhắm mắt lại lần nữa, những tia sáng từ ‘Nhân Quả Chi Nhãn’ vẫn còn lưu lại trong không khí, như những sợi tơ vô hình kết nối hắn với tri thức cổ xưa. “Đây là những nguyên lý vận hành của Thiên Đạo được phơi bày. Nh���ng tri thức này… không phải là để phá hủy nó, mà là để hiểu nó, để tìm ra cách ‘điều chỉnh’ nó, hoặc kiến tạo một ‘Nhân Đạo’ mới dựa trên sự thừa nhận ‘ý chí của chúng sinh’. Ma Chủ Cửu U có thể đang tìm cách lợi dụng những ‘lỗ hổng’ này để phá hủy hoàn toàn Thiên Đạo, nhưng chúng ta… chúng ta sẽ dùng nó để xây dựng. Để dẫn dắt Thiên Đạo, không phải đến sự lụi tàn, mà đến một sự chuyển hóa.” Hắn dừng lại, mở mắt, nhìn thẳng vào Dương Quân và Tiểu Cửu. “Tuy nhiên, những cổ thư và bia đá này, dù đã phơi bày cơ cấu vận hành và cả ‘khuyết điểm’ nguyên thủy của Thiên Đạo, nhưng chúng vẫn chỉ là ‘bản đồ’ của một cỗ máy. Ta đã đọc được cơ cấu của nó, nhưng chưa chạm tới được ý nghĩa vận hành, chưa thể biết được nó thực sự muốn gì, hay đã từng là gì. Nó thiếu đi ‘linh hồn’, thiếu đi những triết lý sâu xa về sự tồn tại, về chu kỳ luân hồi mà ta cần để hoàn thiện ‘mạng lưới nhân quả’ của mình.”
Dương Quân trầm ngâm, ánh mắt lướt qua những dòng chữ cổ khó hiểu. “Nếu không hiểu được ‘ý nghĩa’, liệu chúng ta có thể thay đổi nó, hay chỉ làm nó thêm hỗn loạn? E rằng, nếu chỉ dựa vào những tri thức này mà hành động, chúng ta có thể vô tình tạo ra một tai họa còn lớn hơn.”
Tiểu Cửu ngẩng đầu, đôi mắt to tròn lấp lánh sự ngây thơ nhưng cũng đầy thấu hiểu. “Hay là… nó chẳng muốn gì cả, chỉ là nó đang ‘bệnh’ thôi? Một cái máy bị hỏng thì làm sao mà muốn được gì chứ?”
Tạ Trần khẽ gật đầu, đồng tình với nhận định của Tiểu Cửu. “Chính là cái ‘bệnh’ đó… ta cần tìm người có thể nhìn thấu bệnh căn, không chỉ là triệu chứng. Những tri thức này chỉ là hình hài, ta cần tìm linh hồn của nó. Trong thế gian này, có lẽ chỉ có một người… Vô Danh Tăng. Y đã từng nói về sự luân hồi, về cái vô thường của vạn vật, về chu kỳ sinh diệt không chỉ của sinh linh mà còn của cả Đạo. Chỉ có y mới có thể giúp ta hiểu thấu những bí mật sâu xa về sự tồn tại và chu kỳ của Thiên Đạo, là chìa khóa để hoàn thiện kế hoạch.” Ánh mắt hắn lóe lên sự quyết đoán. “Đã đ���n lúc chúng ta phải đến Phật Sơn Tự.” Quyết định được đưa ra, dứt khoát như một mũi tên rời cung, mang theo toàn bộ hy vọng và gánh nặng của một kỷ nguyên sắp tàn. Bên ngoài, gió vẫn rít lên không ngừng, như tiếng thở dài của Thiên Đạo đang suy yếu. Nhưng bên trong thư phòng cổ kính, một tia hy vọng mới đã được thắp lên, định hướng cho hành trình tiếp theo của Tạ Trần.
Rời khỏi Phế Tích Cổ Thành, nhóm Tạ Trần tiến vào Rừng Thanh Phong, nơi không khí bắt đầu trở nên trong lành hơn, nhưng vẫn ẩn chứa những dấu hiệu bất thường. Con đường mòn quanh co, uốn lượn qua những tán cây cổ thụ cao vút, cành lá sum suê tạo thành một mái vòm xanh biếc che khuất cả bầu trời. Ánh nắng ban trưa len lỏi qua kẽ lá, tạo nên những vệt sáng lốm đốm trên nền đất ẩm ướt, phủ đầy rêu xanh và lá mục. Tiếng chim hót líu lo, tiếng lá cây xào xạc theo làn gió nhẹ, cùng tiếng suối chảy róc rách đâu đó vọng lại, tạo nên một bản hòa ca yên bình của tự nhiên. Mùi đất ẩm, mùi lá mục, mùi hoa dại thanh khiết quyện vào nhau, làm dịu đi không khí căng thẳng từ Phế Tích Cổ Thành.
Tuy nhiên, sự yên bình đó không hoàn toàn nguyên vẹn. Khi đi sâu hơn vào rừng, những dấu hiệu của Thiên Đạo suy yếu bắt đầu xuất hiện, nhỏ bé nhưng đầy ám ảnh. Một vài cây cổ thụ, đáng lẽ phải sống hàng ngàn năm, nay lại khô héo một cách bất thường, cành lá trơ trụi như những ngón tay gầy guộc vươn lên trời xanh, không có dấu hiệu của bệnh tật hay sâu bọ, chỉ đơn thuần là mất đi sự sống. Dọc theo con suối nhỏ, nơi đáng lẽ phải chảy xiết, một đoạn nước bỗng nhiên cạn kiệt, để lộ ra những viên đá cuội trơ trọi và lớp bùn nứt nẻ. Những đàn chim, thay vì bay theo đàn và hướng cố định, lại di chuyển một cách hỗn loạn, chao liệng vô định trên bầu trời, như thể mất đi phương hướng tự nhiên.
Dương Quân trầm ngâm quan sát một dòng suối nhỏ đã khô cạn, y nhíu mày. “Lại một dòng suối nữa cạn khô. Dù là cảnh nhỏ, nhưng thấy chúng tích tụ lại, mới thấy Thiên Đạo suy yếu nghiêm trọng đến mức nào. Những hiện tượng này, dường như không phải do con người gây ra, mà là sự tự th��n của tự nhiên đang bị phá vỡ.” Giọng y mang theo sự lo lắng, bởi y hiểu rằng, những sự việc nhỏ nhặt này, khi được nhân lên trên khắp Thập Phương Nhân Gian, sẽ tạo thành một thảm họa không thể tưởng tượng nổi.
Tiểu Cửu bay lượn quanh một cây cổ thụ khô héo, dùng chiếc đuôi lông mềm mại của mình vuốt ve thân cây xù xì, rồi quay sang Tạ Trần với vẻ mặt buồn bã. “Anh Trần, chúng ta có đến kịp không? Hay Phật Sơn Tự cũng sẽ bị ảnh hưởng bởi những điều này? Hồ ly ta cảm thấy... không khí trong rừng càng lúc càng nặng nề hơn.” Sự hồn nhiên của nàng không che giấu được nỗi lo âu trước sự biến đổi đáng sợ của thế giới.
Tạ Trần chỉ khẽ gật đầu, đôi mắt hắn lướt qua những dấu hiệu suy tàn của tự nhiên. Hắn không nói nhiều, nhưng trong tâm trí hắn, những mảnh ghép của “mạng lưới nhân quả” càng trở nên rõ ràng hơn. Mỗi hiện tượng dị thường, mỗi sự mất cân bằng nhỏ bé, đều là một sợi dây nhân quả đang bị kéo căng, đứt gãy, và tất cả đều quy về một gốc rễ duy nhất: sự “mất người” của Thiên Đạo. “Phật Sơn Tự có lẽ là một trong số ít nơi còn giữ được sự thanh tịnh, nhờ vào sức mạnh của tín ngưỡng và sự tu hành của các vị cao tăng. Nhưng thời gian không chờ đợi ai.” Giọng hắn trầm tĩnh, nhưng ẩn chứa sự khẩn cấp. Hắn biết rằng, mỗi khoảnh khắc trôi qua, Thiên Đạo lại chìm sâu hơn vào vực thẳm của sự suy yếu, và cánh cửa cho một kỷ nguyên mới – Nhân Đạo – cũng dần khép lại nếu không có sự can thiệp kịp thời.
Cả ba tiếp tục hành trình, tránh né những khu vực mà linh khí trở nên hỗn loạn hoặc có những dấu hiệu suy tàn rõ rệt hơn. Tạ Trần đi trước, bước chân nhẹ nhàng nhưng vững chãi, ánh mắt không ngừng quan sát mọi thứ xung quanh. Hắn không chỉ nhìn bằng mắt thường, mà còn dùng “Nhân Quả Chi Nhãn” để cảm nhận những dòng chảy nhân quả đang bị biến dạng, những sợi liên kết giữa vạn vật đang bị đứt lìa. Dương Quân theo sát phía sau, sẵn sàng ứng phó với mọi tình huống bất ngờ, dù y biết rằng sức mạnh của y khó có thể chống lại sự suy yếu lan rộng của Thiên Đạo. Tiểu Cửu, dù v��n giữ vẻ tinh nghịch, nhưng cũng trở nên cẩn trọng hơn, thi thoảng lại nép sát vào Tạ Trần, như tìm kiếm sự an toàn từ người phàm nhân này.
Họ vượt qua một vách núi cheo leo, nơi những tảng đá khổng lồ treo lơ lửng một cách khó hiểu, dường như đã bị một lực lượng vô hình nào đó kéo lên khỏi mặt đất, rồi bị bỏ rơi giữa không trung. Đó là một cảnh tượng hùng vĩ nhưng cũng đầy bất an, một minh chứng cho sự hỗn loạn của các quy luật tự nhiên. Tạ Trần dừng lại một lát, ánh mắt nhìn sâu vào khoảng không, như đang cố gắng đọc được thông điệp ẩn giấu trong cảnh vật. “Nếu Thiên Đạo là một tấm vải, thì những vết rách này đang lan rộng, không ngừng.” Hắn thầm nghĩ. “Và những vết rách này, chính là những cơ hội, đồng thời cũng là những nguy hiểm. Ma Chủ Cửu U có thể lợi dụng chúng để xé nát tấm vải, nhưng chúng ta… chúng ta phải tìm cách vá lại, hoặc dệt nên một tấm vải mới.” Chuyến đi tiếp tục, mỗi bước chân đều mang theo sự nặng trĩu của trách nhiệm và hy vọng, tiến về phía Phật Sơn Tự, nơi tiếng chuông chùa có thể mang lại lời giải đáp cuối cùng.
Khi hoàng hôn buông xuống, nhuộm vàng cả một góc trời, Tạ Trần và các đồng hữu cuối cùng cũng đến được Phật Sơn Tự. Ánh nắng chiều tà trải dài trên những mái ngói cong cổ kính, nhuốm màu rêu phong và thời gian, tạo nên một vẻ đẹp trầm mặc, linh thiêng. Tiếng chuông chùa ngân vang trong không gian bao la, vang vọng giữa núi rừng, mang lại cảm giác bình yên đến lạ thường giữa thế giới đang hỗn loạn bởi sự suy yếu của Thiên Đạo. Tiếng tụng kinh đều đều và tiếng mõ gõ nhịp nhàng hòa quyện vào tiếng chim hót cuối ngày, tiếng gió nhẹ lướt qua những hàng cây bồ đề cổ thụ, tạo nên một bản giao hưởng của sự tĩnh lặng và an lạc. Mùi hương trầm thanh khiết quyện vào mùi hoa sen thoang thoảng từ những ao sen trong chùa, cùng mùi đất ẩm và hơi sương se lạnh của buổi chiều tà, mang đến một cảm giác thanh tịnh, gột rửa mọi bụi trần.
Phật Sơn Tự sừng sững giữa cảnh núi non hùng vĩ, không có vẻ tráng lệ xa hoa, mà toát lên sự giản dị, trang nghiêm. Những bức tường gạch cũ kỹ, những tượng Phật lớn uy nghi, và những khu vườn thiền được chăm sóc tỉ mỉ, tất cả đều toát lên một luồng khí tĩnh mịch, dường như tách biệt hoàn toàn khỏi sự xáo động bên ngoài. Tạ Trần cảm nhận được một luồng năng lượng bình ổn, khác hẳn với sự hỗn loạn mà hắn đã chứng kiến trên đường đi. Đây là một điểm tựa, một nơi chốn mà Thiên Đạo suy yếu dường như chưa thể chạm tới.
Họ bước qua cổng tam quan, nơi có một tiểu hòa thượng trẻ tuổi đang quét lá. Tiểu hòa thượng này, với khuôn mặt hiền lành và đôi mắt trong sáng, dường như đã chờ đợi họ. Y mặc một bộ áo cà sa màu xám đã cũ, nhưng vẫn toát lên vẻ thanh thoát, không chút vướng bận. Khi nhìn thấy Tạ Trần, tiểu hòa thượng khẽ chắp tay, cúi đầu một cách cung kính. “Thí chủ đã đến. Sư phụ đã đợi từ lâu.” Giọng nói của y nhẹ nhàng, trong trẻo, như tiếng suối reo. Điều này khiến Dương Quân và Tiểu Cửu ngạc nhiên, bởi họ không hề báo trước về chuyến viếng thăm này, nhưng Vô Danh Tăng dường như đã biết trước.
Tạ Trần cũng chắp tay đáp lễ, ánh mắt hắn ánh lên vẻ trang trọng. “Đa tạ tiểu sư phụ. Vô Danh Đại Sư, Tạ Trần có việc quan trọng cần thỉnh giáo.” Hắn cảm thấy một sự nhẹ nhõm lan tỏa trong lòng, như thể cuối cùng đã tìm thấy con đường cho những băn khoăn bấy lâu nay. Tiểu hòa thượng dẫn họ đi qua những hành lang cổ kính, nơi những bức bích họa phật giáo đã phai màu theo thời gian nhưng vẫn giữ được nét uy nghiêm, rồi đến một gian thiền đường nhỏ, nơi Vô Danh Tăng đang tọa thiền.
Vô Danh Tăng ngồi đó, thân hình gầy gò, mặc áo cà sa cũ nát, hòa mình vào không gian tĩnh mịch của thiền đường. Khuôn mặt gầy guộc của y ẩn sau những nếp nhăn thời gian, đôi mắt nhắm hờ, nhưng lại toát ra một sự giác ngộ sâu sắc, như thể đã nhìn thấu mọi khổ đau và huyễn vọng của thế gian. Trên đỉnh đầu trọc lóc của y, sáu vết sẹo thiêu hương hiện rõ, minh chứng cho một quá trình tu hành khắc khổ. Mùi hương trầm trong thiền đường càng lúc càng đậm, tạo nên một không khí trang nghiêm đến nghẹt thở.
Tạ Trần bước vào, quỳ xuống trước Vô Danh Tăng, bày tỏ s�� kính trọng sâu sắc nhất. Dương Quân và Tiểu Cửu cũng đứng nghiêm trang phía sau. Vô Danh Tăng vẫn nhắm mắt, như chìm sâu vào cõi định. Một lúc sau, y từ từ mở mắt, ánh nhìn thấu suốt của y chạm vào Tạ Trần, như thể đã nhìn thấy tất cả những gì hắn đã trải qua, tất cả những gì hắn đang mang trong lòng.
“Ngươi đã tìm được ‘bản đồ’, nhưng chưa thấy được ‘con đường’ phải không, thí chủ Tạ Trần?” Giọng nói của Vô Danh Tăng trầm ấm, chậm rãi, nhưng mỗi chữ đều mang theo sự thấu hiểu sâu sắc, như tiếng chuông chùa giữa đêm khuya, ngân vang trong tâm hồn Tạ Trần. Y không hỏi Tạ Trần đến đây làm gì, không cần hắn phải trình bày những khám phá từ Phế Tích Cổ Thành, bởi vì y đã biết. Lời của y như một mũi tên trúng đích, xuyên thẳng vào những băn khoăn sâu thẳm nhất của Tạ Trần về ‘mạng lưới nhân quả’ và ‘ý nghĩa vận hành’ của Thiên Đạo.
Tạ Trần ngẩng đầu lên, ánh mắt hắn ánh lên vẻ biết ơn và sự khát khao tri thức. Hắn không cần phải giải thích thêm, bởi vì Vô Danh Tăng đã nhìn thấu mọi th���. Hắn chỉ cần lắng nghe, để những lời dạy của vị cao tăng này soi sáng con đường phía trước, con đường mà hắn, một phàm nhân, đang cố gắng dệt nên để dẫn dắt Thiên Đạo đến một sự chuyển hóa, hay là mở ra một kỷ nguyên Nhân Đạo hoàn toàn mới.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.