Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 429: Vết Tích Thượng Cổ: Khai Mở Nguyên Lý Thiên Đạo

Ánh nến lung linh trong quán sách nhỏ, soi rõ ba bóng hình đang ngồi quây quần. Bên ngoài, màn đêm đã bao phủ Thôn Lạc Hồng, nhưng trong tâm trí Tạ Trần, một kế hoạch vĩ đại, một chiến lược khắc chế Thiên Đạo, đã bắt đầu thành hình. Đây không phải là kết thúc, mà là một khởi đầu mới, cho một cuộc chiến trí tuệ không cân sức, nhưng đầy hy vọng tiềm tàng. Con đường của một phàm nhân, đang định đoạt vận mệnh của cả Nhân Gian, đã chính thức rẽ sang một hướng đi táo bạo hơn bao giờ hết.

***

Sương đêm dần tan, nhường chỗ cho những tia nắng đầu tiên của một ngày mới. Rừng Thanh Phong, một dải xanh mướt trải dài vô tận, bừng tỉnh sau giấc ngủ dài. Ánh nắng ban mai xuyên qua tán lá cổ thụ, tạo nên những đốm sáng vàng óng lung linh trên thảm thực vật ẩm ướt. Tiếng chim hót líu lo, tiếng suối chảy róc rách hòa cùng tiếng xào xạc của lá cây, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của tự nhiên. Không khí trong lành, mang theo mùi đất ẩm, mùi lá cây và hương hoa dại thoang thoảng, xua tan đi những lo toan, bộn bề của thế gian.

Dưới một gốc cây cổ thụ to lớn, thân cây đã nhuốm màu thời gian, sừng sững như một chứng nhân của bao nhiêu kỷ nguyên đã qua, Tạ Trần ngồi xếp bằng, đôi mắt sâu thẳm nhìn về phía xa xăm. Thân hình gầy gò của hắn, trong bộ áo vải bố cũ kỹ, càng hiện rõ vẻ thư sinh, tĩnh tại. Bên cạnh hắn, Dương Quân với bộ đạo bào màu lam nhạt, gương mặt tuấn tú nhưng ánh lên vẻ lo lắng khôn nguôi, vẫn giữ tư thế cảnh giác. Tiểu Cửu, với đôi tai cáo trắng muốt thỉnh thoảng khẽ giật giật, dáng vẻ hồn nhiên thường ngày đã được thay thế bằng sự trầm tư hiếm thấy, nàng ngồi vắt vẻo trên một cành cây thấp, đôi mắt trong veo nhìn chằm chằm vào Tạ Trần.

Tạ Trần đã trải qua một đêm dài trằn trọc, những ý tưởng, những mảnh ghép nhân quả cứ luân chuyển không ngừng trong tâm trí hắn. Hắn đã phác thảo một kế hoạch, một chiến lược táo bạo để ‘dẫn dắt’ Thiên Đạo, nhưng càng suy nghĩ, hắn càng nhận ra một lỗ hổng cốt tử. Hắn khẽ thở dài, phá vỡ sự im lặng của buổi sớm.

"Kế hoạch dệt mạng lưới nhân quả mà ta đã nói đêm qua," giọng hắn trầm tĩnh vang lên, nhưng ẩn chứa sự suy tư sâu sắc, "nó cần một sự hiểu biết sâu sắc hơn về cấu trúc nguyên bản của Thiên Đạo. Không thể chỉ dựa vào những gì chúng ta biết về nó trong trạng thái suy yếu này. Một ngôi nhà mục nát, dù ta có biết cách vá víu hay phá dỡ từng viên gạch, nhưng nếu không hiểu được nền móng của nó được xây dựng ra sao, thì mọi nỗ lực đều có thể trở thành công cốc. Chúng ta cần tìm về 'nguyên bản' của nó, cái lý lẽ tối thượng đã kiến tạo nên nó, trước cả khi nó bắt đầu 'mất người'."

Dương Quân nhíu mày, ánh mắt tràn đầy sự băn khoăn. Hắn vốn là người theo đuổi chính đạo, tin vào những gì có thể nhìn thấy, có thể chạm vào, nhưng những gì Tạ Trần nói lại vượt xa khỏi phạm trù tri thức thông thường. "Nguyên bản của Thiên Đạo? Thiên Đạo vốn là vô hình, vô tướng, là quy luật tự nhiên đã tồn tại từ thuở hồng hoang. Làm sao có thể tìm kiếm 'nguyên bản' của nó? Những tri thức như vậy... liệu có còn tồn tại? Và nếu có, chúng sẽ ở đâu? Hàng vạn năm qua, biết bao nhiêu tiên hiền, đạo nhân đã truy cầu Thiên Đạo, nhưng đều chỉ có thể cảm nhận, chứ chưa từng có ai dám nói rằng đã hiểu thấu tận gốc rễ của nó. Huynh đệ, đây có phải là một con đường quá hiểm trở, quá xa vời chăng?"

Tạ Trần không đáp lời ngay, hắn đưa tay vuốt nhẹ thân cây cổ thụ, cảm nhận sự thô ráp, xù xì của lớp vỏ đã trải qua hàng ngàn năm phong sương. "Mỗi sự vật, dù vô hình hay hữu hình, đều có khởi nguyên. Thiên Đạo cũng không ngoại lệ. Nó là một hệ thống, và mọi hệ thống đều có nguyên lý vận hành, có những quy tắc cơ bản nhất đã định hình nên nó. Chỉ là, những tri thức đó có thể đã bị chôn vùi dưới lớp bụi thời gian, bị lãng quên bởi những tu sĩ chỉ chăm chăm truy cầu sức mạnh mà bỏ qua bản chất. Ta tin rằng, trong dòng chảy lịch sử của Nhân Gian, ắt phải có những dấu vết, những ghi chép cổ xưa nào đó còn sót lại, dù chỉ là một mảnh vụn."

Tiểu Cửu, nãy giờ vẫn im lặng lắng nghe, bất chợt nhảy xuống khỏi cành cây, đôi mắt to tròn lấp lánh sự tinh nghịch thường thấy, nhưng giọng nói lại mang theo một sự nghiêm túc bất ngờ. "Thiên Đạo già cỗi như vậy, chắc chắn có những bí mật từ thời xa xưa bị chôn vùi. Hơn nữa, nó lại đang 'mất người', những ký ức của nó cũng dần phai nhạt. Có khi còn cổ hơn cả thời Đại Chiến Tiên Ma ấy chứ! Thập Phương Nhân Gian này, bao nhiêu nền văn minh đã trỗi dậy rồi lụi tàn, bao nhiêu thời đại đã trôi qua. Chắc chắn phải có những nơi mà thời gian đã bỏ quên, những nơi cất giữ tri thức mà Thiên Đạo muốn che giấu, hoặc chính nó đã không còn nhớ đến."

Lời của Tiểu Cửu như một tia sáng lóe lên trong tâm trí Tạ Trần. Hắn nhắm mắt lại, 'Nhân Quả Chi Nhãn' trong tâm thức hắn bắt đầu lấp lánh ẩn hiện. H���n liên kết những mảnh thông tin rời rạc: những lời tiên tri bí ẩn của Thiên Cơ Tử về sự 'tái tạo' của Thiên Đạo, những ám chỉ đầy triết lý của Vô Danh Tăng về "Đạo không phải là bất biến, mà là sự chuyển hóa", và cả những vết tích mờ nhạt của các nền văn minh cổ đại mà hắn từng vô tình bắt gặp trên đường lang thang. Tất cả đều chỉ về một thời kỳ xa xưa hơn cả nhận thức của tu sĩ hiện tại, một thời kỳ mà Thiên Đạo có thể vẫn còn 'nguyên bản', chưa bị 'ô nhiễm' bởi chấp niệm của chúng sinh hay sự suy yếu của linh khí.

"Đúng vậy," Tạ Trần mở mắt, ánh nhìn trở nên kiên định, "chúng ta không thể dựa vào những gì hiện hữu. Chúng ta phải tìm kiếm những gì đã bị lãng quên, những gì đã bị chôn vùi. Có lẽ, giải pháp cho sự suy yếu của Thiên Đạo, không nằm ở việc vá víu những vết nứt hiện tại, mà ở việc hiểu rõ hơn về cách nó đã được kiến tạo ngay từ ban đầu. Giống như một người muốn sửa chữa một cỗ máy phức tạp, không chỉ cần biết cách thay thế linh kiện, mà còn phải hiểu được bản vẽ thiết kế nguyên thủy của nó. Mà bản vẽ đó... có lẽ không còn nằm trong tâm trí của Thiên Đạo hiện tại nữa."

Dương Quân trầm ngâm. "Nhưng tìm kiếm những tri thức đã mất từ hàng vạn năm trước... khác nào mò kim đáy bể? Chúng ta không có manh mối, không có phương hướng."

Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhưng đầy tự tin. "Không phải là không có. Những 'vòng xoáy nhân quả' luôn để lại dấu vết. Những điều càng lớn lao, càng cổ xưa, dấu vết của nó càng sâu đậm, dù bị thời gian bào mòn đến mấy. Ta đã cảm nhận được những luồng nhân quả mờ nhạt, những sợi dây kết nối với một thời đại đã bị lãng quên, một nơi chốn mà linh khí bị hỗn loạn một cách đặc biệt, dường như bị đè nén bởi một năng lượng cực kỳ cổ xưa." Hắn đưa tay chỉ về phía Tây, nơi những ngọn núi đá vôi sừng sững ẩn hiện trong màn sương mờ. "Phế Tích Cổ Thành. Nơi đó, những tàn tích của một nền văn minh đã bị Thiên Đạo bỏ quên, hoặc đã bị nó chôn vùi. Nơi đó, có thể ẩn chứa những gì chúng ta đang tìm kiếm."

Tiểu C��u nhìn theo hướng tay Tạ Trần chỉ, đôi tai cáo khẽ cụp xuống một chút. "Phế Tích Cổ Thành? Nơi đó... nghe đồn là một vùng đất chết, không có sự sống, chỉ toàn oán khí và tàn dư của những cuộc chiến tranh cổ xưa. Nguy hiểm lắm đấy!" Nàng lo lắng, dù bản tính tinh nghịch nhưng nàng luôn quan tâm đến sự an toàn của Tạ Trần.

"Nguy hiểm là điều tất yếu," Tạ Trần trầm giọng, ánh mắt hắn ánh lên vẻ kiên định, "nhưng nếu không dám đối mặt với nguy hiểm, chúng ta sẽ không bao giờ có thể phá cục. Bạch Vô Thường vẫn đang truy đuổi, Thiên Đạo vẫn đang suy yếu, và Nhân Gian vẫn đang đứng trên bờ vực. Chúng ta không có nhiều thời gian. Hơn nữa, những nơi như thế, thường là nơi cất giữ những bí mật mà thế gian đã lãng quên."

Hắn đứng dậy, phủi nhẹ lớp bụi bám trên áo. Dù thân hình gầy gò, nhưng khí chất lúc này của hắn lại toát lên vẻ vững chãi, kiên cường như ngọn núi. "Hãy chuẩn bị. Chúng ta sẽ đến Phế Tích Cổ Thành."

Dương Quân gật đầu, sự lo lắng trong mắt đã được thay thế bằng quyết tâm. Hắn hiểu rằng, Tạ Trần không bao giờ đưa ra một quyết định mà không có cơ sở. Tiểu Cửu cũng đứng dậy, đôi mắt nhìn Tạ Trần đầy tin tưởng. Dù phía trước có là hiểm nguy trùng trùng, nhưng nàng tin rằng, Tạ Trần sẽ luôn tìm thấy con đường. Con đường của một phàm nhân, đang bắt đầu một hành trình mới, không phải để chống lại sức mạnh của Thiên Đạo, mà để khám phá sâu thẳm bản chất của nó, để tìm ra chìa khóa cho một kỷ nguyên Nhân Đạo mới.

***

Hành trình đến Phế Tích Cổ Thành không hề dễ dàng. Vùng đất này nằm sâu trong lòng một dãy núi đá vôi hiểm trở, nơi linh khí trở nên hỗn loạn một cách kỳ lạ, lúc dồi dào, lúc lại khô cạn, khiến cho ngay cả những tu sĩ có tu vi cao thâm cũng khó lòng ổn định tâm pháp. Càng đi sâu, thảm thực vật càng trở nên cằn cỗi, những thân cây khô trụi lá, những bụi gai nhọn hoắt mọc chằng chịt, như những bộ xương khô khốc vươn mình lên trời xanh.

Khi ánh chiều tà bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời, nhóm Tạ Trần cuối cùng cũng đặt chân đến rìa của Phế Tích Cổ Thành. Trước mắt họ là một khung cảnh hoang tàn đến nao lòng. Những bức tường đá đổ nát, những cột trụ khổng lồ bị sụp đổ, nằm ngổn ngang như những bộ hài cốt của một vị thần khổng lồ. Các con đường lát đá đã bị cây cối và rêu phong bao phủ, đến nỗi khó lòng nhận ra dấu vết của một con đường từng tấp nập. Gió lớn rít qua những khe đá, những lỗ hổng trên các bức tường đổ nát, tạo nên những âm thanh kỳ dị, như tiếng than khóc của một linh hồn cổ xưa, hay tiếng thì thầm của hàng vạn bí mật bị chôn vùi. Bụi đất bay mù mịt trong ánh hoàng hôn đỏ rực, tạo nên một bức tranh bi tráng, đầy cảm giác cô độc và bí ẩn.

Dương Quân bước lên trước một bước, rút kiếm ra khỏi vỏ, ánh mắt cảnh giác quét qua từng ngóc ngách của phế tích. Hắn có thể cảm nhận được một luồng khí tức cổ xưa, rất nặng nề, dường như bị đè nén bởi sức nặng của thời gian và những bi kịch đã xảy ra ở nơi đây. "Nơi này... có vẻ không còn dấu hiệu của sự sống. Thậm chí không có một con linh thú nào dám bén mảng đến. Nhưng ta cảm nhận được một luồng khí tức cổ xưa, rất nặng nề, tựa như có thứ gì đó đang âm thầm ngủ vùi bên dưới lớp đất đá mục nát này." Giọng hắn trầm xuống, mang theo sự thận trọng.

Tiểu Cửu hít một hơi thật sâu, đôi tai cáo khẽ vểnh lên, cố gắng thu nhận mọi mùi hương trong không khí. Nàng nhăn mũi, rồi lại hít thêm lần nữa. "Mùi đất cũ và... có gì đó rất sâu, rất già. Nó không giống mùi của các loại thảo dược hay khoáng thạch, cũng không phải là mùi của xác chết mục rữa. Nó là một mùi hương của sự cũ kỹ, của thời gian trôi qua, một thứ hương trầm thoang thoảng đã tàn lụi từ rất lâu. Hơn cả mùi của các lão yêu ở Ma Vực!" Nàng nói, đôi mắt to tròn lướt qua những tàn tích, vẻ mặt không còn chút tinh nghịch nào, thay vào đó là sự nghiêm túc hiếm thấy.

Tạ Trần không nói gì, ánh mắt hắn lướt qua từng tàn tích, từng phiến đá đổ nát, từng vệt rêu phong bám trên những bức tường. 'Nhân Quả Chi Nhãn' trong tâm thức hắn khẽ rung động, cảm nhận những sợi dây nhân quả mờ nhạt, những tàn dư của quá khứ bị lãng quên. Hắn cảm nhận được sự hỗn loạn của linh khí, nhưng không phải là sự hỗn loạn do ma khí hay tà thuật gây ra, mà là một sự hỗn loạn tự nhiên, như thể chính nguyên lý vận hành của Thiên Đạo ở nơi đây đã bị bóp méo, bị đảo lộn.

"Đây là nơi Thiên Đạo đã bỏ quên, hoặc chính nó đã không thể giữ được những ký ức này," Tạ Trần khẽ nói, giọng hắn trầm tĩnh nhưng ẩn chứa một sự sâu sắc khó tả. "Những tàn tích này không phải là của một cuộc chiến thông thường, mà là sự sụp đổ của một nền văn minh, một kỷ nguyên. Và sự sụp đổ đó, có lẽ có liên quan mật thiết đến sự thay đổi trong bản chất của Thiên Đạo."

Họ cẩn trọng tiến vào sâu hơn trong phế tích. Từng bước chân của Tạ Trần đều nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt hắn lại sắc bén như chim ưng, không bỏ qua bất kỳ chi tiết nhỏ nào. Hắn không tìm kiếm những vật phẩm giá trị hay pháp khí cổ xưa, mà tìm kiếm những 'vết tích nhân quả', những luồng năng lượng mờ nhạt còn sót lại từ quá khứ, những dấu hiệu của những tri thức đã bị lãng quên. 'Nhân Quả Chi Nhãn' của hắn không ngừng hoạt động, cố gắng xâu chuỗi những mảnh ghép rời rạc.

Tiểu Cửu đi trước dò đường, đôi tai cáo và chiếc đuôi mềm mại của nàng không ngừng di chuyển, cảnh giác với mọi biến động nhỏ nhất. Nàng có thể cảm nhận được những luồng khí tức kỳ dị, những cái bẫy tự nhiên bị thời gian ăn mòn, những đoạn tường đổ có thể sập bất cứ lúc nào. Dương Quân theo sát phía sau Tạ Trần, kiếm trong tay luôn sẵn sàng, ánh mắt quét nhanh qua những tàn tích, cảnh giác với bất kỳ mối đe dọa tiềm tàng nào.

Họ né tránh những đoạn tường đổ, những cái bẫy tự nhiên do đá lở, đất sụt tạo thành. Càng đi sâu vào lòng phế tích, không khí càng trở nên âm u và lạnh lẽo. Ánh hoàng hôn dần lụi tàn, màn đêm buông xuống nhanh chóng, bao trùm Phế Tích Cổ Thành trong một lớp màn u tối. Những cơn gió vẫn rít lên không ngừng, tạo ra những âm thanh ma quái, khiến cho khung cảnh càng thêm rợn người.

Tạ Trần dừng lại trước một bức tường đá lớn, đã đổ nát một phần, nhưng vẫn còn sừng sững. Trên bề mặt đá, hắn nhận ra những phù văn đã mờ nhạt, những nét chạm khắc đã bị thời gian và phong hóa bào mòn, nhưng vẫn còn đủ để 'Nhân Quả Chi Nhãn' của hắn nhận diện được. Đó không phải là những phù văn thông thường, mà là những ký hiệu cổ xưa, mang theo một luồng năng lượng đặc biệt, dường như dùng để phong ấn một thứ gì đó.

"Đây rồi," Tạ Trần khẽ thì thầm, giọng hắn mang theo một chút phấn khích hiếm hoi. "Nơi này, có thứ chúng ta cần." Hắn đưa tay chạm nhẹ vào những phù văn, cảm nhận luồng linh khí hỗn loạn bị phong tỏa phía sau. Mặc dù phong ấn đã suy yếu nghiêm trọng sau hàng vạn năm, nhưng vẫn đủ để ngăn cản những tu sĩ bình thường.

D��ơng Quân và Tiểu Cửu lập tức tiến đến, ánh mắt đầy tò mò và cảnh giác. "Phong ấn?" Dương Quân hỏi, "Có vẻ là một phong ấn cổ xưa, nhưng đã bị hao mòn quá nhiều. Chắc hẳn đã có thứ gì đó cực kỳ quan trọng được cất giữ bên trong."

Tạ Trần gật đầu. "Không phải là sức mạnh, mà là tri thức. Nơi đây từng là một thư viện, một trung tâm tri thức của nền văn minh cổ đại này. Phong ấn này, không phải để ngăn chặn kẻ thù, mà là để bảo vệ những bí mật, những nguyên lý đã định hình nên Thiên Đạo, trước khi nó bắt đầu 'mất người' và dần quên đi bản chất của chính mình."

Hắn nhắm mắt lại, 'Nhân Quả Chi Nhãn' rực sáng trong tâm thức, một luồng năng lượng vô hình lan tỏa từ hắn, nhẹ nhàng chạm vào những phù văn cổ xưa. Hắn không dùng sức mạnh để phá vỡ, mà dùng sự hiểu biết về nhân quả để 'giải mã' phong ấn, tìm ra những lỗ hổng, những điểm yếu trong cấu trúc đã bị thời gian làm suy yếu. Từng đường nét phù văn, từng ký tự cổ, đều như những sợi dây nhân quả, và Tạ Trần đang gỡ bỏ chúng một cách khéo léo, không gây ra bất kỳ sự xáo trộn nào. Sau một khắc, một tiếng 'rắc' rất khẽ vang lên, phong ấn vỡ vụn, và một cánh cửa đá khổng lồ, ẩn mình sau bức tường, từ từ hé mở.

Bên trong, bóng tối đặc quánh, nhưng một luồng khí tức cổ xưa, mang theo mùi ẩm mốc của giấy cũ và một chút hương trầm thoang thoảng, đã tàn lụi từ rất lâu, ập ra, khiến cho cả Dương Quân và Tiểu Cửu đều phải hít một hơi lạnh. Phía trước họ, một bí mật đã ngủ yên hàng vạn năm, đang chờ được đánh thức.

***

Sau khi cánh cửa đá khổng lồ từ từ hé mở, một luồng khí lạnh lẽo và mùi hương của thời gian ùa ra, như hơi thở của một sinh vật khổng lồ đã ngủ vùi hàng vạn năm. Không khí bên trong thư phòng bị phong ấn hoàn toàn khác biệt so với bên ngoài. Gió lớn bên ngoài hoàn toàn bị chặn lại, tạo nên một sự tĩnh lặng đáng sợ, chỉ có tiếng nước nhỏ giọt đều đều từ một khe nứt trên trần đá, vang vọng khắp không gian rộng lớn, phá tan đi sự im ắng đến rợn người. Mùi ẩm mốc của giấy cũ, mùi đá lạnh và một chút hư��ng trầm thoang thoảng đã tàn lụi từ rất lâu, quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí u ám, bí ẩn và cổ kính. Linh khí bên trong cũng trở nên hỗn loạn, đôi khi có cảm giác bị đè nén, như có một sức mạnh vô hình nào đó đang cố gắng giam cầm chúng.

Tạ Trần không chút do dự, bước vào trước. Dương Quân và Tiểu Cửu theo sát phía sau, ánh mắt cảnh giác quét qua những gì họ nhìn thấy trong ánh sáng yếu ớt từ 'Nhân Quả Chi Nhãn' của Tạ Trần. Đó là một thư phòng khổng lồ, rộng lớn đến kinh ngạc, nhưng đã đổ nát. Những giá sách cao ngất ngưởng, làm từ gỗ đã hóa thạch, nay xiêu vẹo, sụp đổ. Vô số cổ thư nằm la liệt trên nền đá, mục nát thành từng mảnh vụn, không còn hình dạng. Tường đá loang lổ rêu phong, những bức bích họa cổ xưa đã phai màu, chỉ còn lại những nét vẽ mờ nhạt, khó lòng nhận diện.

"Thư phòng này... lớn đến thế," Dương Quân kinh ngạc thốt lên, giọng hắn vang vọng trong sự tĩnh mịch. "Ta chưa từng thấy một thư viện nào đồ sộ đến vậy. Nhưng những ký tự này..." Hắn chỉ vào một đoạn chữ khắc trên bức tường còn khá nguyên vẹn, "ta chưa từng thấy bao giờ. Không phải tiên ngữ, cũng không phải cổ ngữ mà ta được học. Nó dường như... cổ hơn tất cả những gì ta biết."

Tiểu Cửu đi vòng quanh, đôi mắt to tròn lướt qua những tàn tích. Nàng chợt dừng lại trước một phù điêu trên tường, khắc họa một biểu tượng kỳ lạ. "Cái này... trông giống như một con rắn đang nuốt đuôi của chính nó. Ý nghĩa gì đây? Là một con rắn tham lam, hay là một vòng tuần hoàn không có điểm kết thúc?" Nàng hỏi, đôi tai cáo khẽ vểnh lên, đầy vẻ tò mò. Biểu tượng đó, Uroboros, là một biểu tượng cổ xưa của sự vĩnh cửu, luân hồi và tự tiêu thụ, tự tái tạo.

Tạ Trần không đáp lời ngay, hắn lướt qua những giá sách đã sụp đổ, những mảnh vụn của cổ thư. 'Nhân Quả Chi Nhãn' của hắn lấp lánh, cố gắng tìm kiếm những dấu vết còn sót lại. Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng tập trung ở trung tâm thư phòng. Hắn bước đến, và ở đó, trên một bệ đá nguyên khối, được bao bọc bởi một lớp kết giới mỏng manh nhưng vẫn tồn tại, có m���t vài cuộn sách cổ được bảo quản một cách kỳ lạ, và một tấm bia đá nhỏ, màu xám tro, khắc đầy những ký tự lạ lẫm, phức tạp hơn nhiều so với những gì Dương Quân đã thấy trên tường.

Tạ Trần đưa tay chạm nhẹ vào tấm bia đá, cảm nhận sự lạnh lẽo của nó. Ánh mắt hắn lóe sáng, một vẻ thấu hiểu dần hiện lên trên khuôn mặt thư sinh. "Đây không phải là ngôn ngữ của thời hiện đại, cũng không phải tiên ngữ phổ biến. Dương Quân nói đúng, nó cổ hơn rất nhiều. Đây là những ghi chép từ 'nguyên sơ', từ thời Thiên Đạo còn đang hình thành, trước cả khi nó 'mất người', trước cả khi những khái niệm về tiên và phàm trở nên rõ ràng. Đây là những nguyên lý căn bản, những định luật đã kiến tạo nên vũ trụ này."

Hắn cẩn thận lấy ra một cuộn sách cổ được bảo quản tốt nhất và tấm bia đá nhỏ. Ánh sáng từ 'Nhân Quả Chi Nhãn' của hắn trở nên mạnh mẽ hơn, không chỉ lấp lánh trong mắt hắn, mà còn tạo thành những tia sáng nhỏ, kết nối với từng nét chữ, từng ký hiệu trên tấm bia và cuộn sách. Hắn không phải đang đọc, mà là đang 'giải mã', đang 'cảm nhận' từng mối liên hệ nhân quả ẩn chứa trong những ký tự đó. Từng mảng thông tin rời rạc, từng khái niệm tưởng chừng như vô nghĩa, dần dần hiện rõ trong tâm trí Tạ Trần, như những mảnh ghép của một bức tranh vĩ đại đang được phục hồi.

Tạ Trần bắt đầu giải mã, từng chút một. "Biểu tượng Uroboros mà Tiểu Cửu thấy... đó là nguyên lý của sự luân hồi, của cái chết và tái sinh. Nó không chỉ là về sự sống của sinh linh, mà còn là về sự vận hành của Thiên Đạo. Thiên Đạo không phải là bất biến, nó cũng có sự sinh diệt, có chu kỳ. Chỉ là, chu kỳ của nó quá dài, đến mức chúng sinh không thể nhận ra."

Hắn dừng lại một chút, dường như đang tiêu hóa một lượng tri thức khổng lồ. "Cuộn sách này... nó nói về 'Vô Vi Chi Đạo', không phải là cái 'Vô Vi' mà các tu sĩ hiện nay hiểu là buông bỏ tất cả. Mà là một trạng thái mà Thiên Đạo tự vận hành, không cần sự can thiệp của ý chí hay cảm xúc. Nó là một cỗ máy hoàn hảo, vô tư, chỉ tuân theo những định luật được thiết lập. Nhưng... khi nó bắt đầu 'có ý thức', khi nó bắt đầu 'mất người', nó đã phá vỡ sự 'vô vi' nguyên thủy của chính mình."

Dương Quân và Tiểu Cửu im lặng lắng nghe, vẻ mặt đầy kinh ngạc. Những gì Tạ Trần đang nói đã mở ra một cánh cửa hoàn toàn mới về Thiên Đạo, vượt xa mọi giáo lý, mọi truyền thuyết mà họ từng biết.

"Và tấm bia đá này..." Tạ Trần tiếp tục, ánh mắt hắn trở nên sâu thẳm, như nhìn thấu mọi ngóc ngách của vũ trụ. "Nó ghi lại những 'phép tắc' nguyên thủy nhất, những định luật cơ bản mà Thiên Đạo tuân theo. Những định luật này, không phải là những quy tắc cứng nhắc mà nó dùng để trói buộc chúng sinh, mà là những nguyên lý nền tảng để duy trì sự cân bằng của vũ trụ. Ví dụ, sự cân bằng giữa Âm và Dương, giữa Sinh và Tử, giữa Hư và Thực. Nhưng có một điều kỳ lạ... có một 'khuyết điểm' trong những nguyên lý này, một 'điểm mù' mà Thiên Đạo đã bỏ qua ngay từ khi hình thành."

Tạ Trần ngẩng đầu lên, ánh mắt hắn chạm vào ánh nhìn của Dương Quân và Tiểu Cửu. Trên khuôn mặt thư sinh của h��n, sự tập trung cao độ đã được thay thế bằng một vẻ khó lường, pha lẫn giữa sự phấn khích của kẻ khám phá và gánh nặng của người gánh vác trách nhiệm.

"Khuyết điểm đó, chính là... 'Ý chí của chúng sinh'," Tạ Trần nói chậm rãi, từng chữ như xuyên thẳng vào tâm trí người nghe. "Thiên Đạo, trong bản chất nguyên thủy của nó, không tính đến 'ý chí' độc lập của từng cá thể. Nó coi chúng sinh như một phần của hệ thống, tuân theo quy luật, không có sự tự chủ hoàn toàn. Và chính cái 'điểm mù' đó, chính là kẽ hở lớn nhất. Nó đã tạo ra một 'khoảng trống' mà ở đó, 'nhân quả' có thể bị bẻ cong, bị thay đổi bởi 'ý chí' của con người. Và đó cũng là lý do vì sao, khi Thiên Đạo bắt đầu 'mất người', nó lại càng trở nên cứng nhắc, bởi vì nó đang cố gắng vá víu cái khuyết điểm nguyên thủy của mình bằng cách kiểm soát chặt chẽ hơn."

Hắn nhắm mắt lại lần nữa, những tia sáng từ 'Nhân Quả Chi Nhãn' vẫn còn lưu lại trong không khí, như những sợi tơ vô hình kết nối hắn với tri thức cổ xưa. "Đây là những nguyên lý vận h��nh của Thiên Đạo được phơi bày. Những tri thức này... không phải là để phá hủy nó, mà là để hiểu nó, để tìm ra cách 'điều chỉnh' nó, hoặc kiến tạo một 'Nhân Đạo' mới dựa trên sự thừa nhận 'ý chí của chúng sinh'. Ma Chủ Cửu U có thể đang tìm cách lợi dụng những 'lỗ hổng' này để phá hủy hoàn toàn Thiên Đạo, nhưng chúng ta... chúng ta sẽ dùng nó để xây dựng. Để dẫn dắt Thiên Đạo, không phải đến sự lụi tàn, mà đến một sự chuyển hóa."

Bên ngoài, gió vẫn rít lên không ngừng, như tiếng thở dài của Thiên Đạo đang suy yếu. Nhưng bên trong thư phòng cổ kính, một tia hy vọng mới đã được thắp lên. Tạ Trần, một phàm nhân không tu hành, với trí tuệ sắc bén và 'Nhân Quả Chi Nhãn' phi thường, đã tìm thấy một mảnh ghép quan trọng trong kế hoạch phá cục. Những tri thức cổ xưa về Thiên Đạo, không phải là lời nguyền, mà là chìa khóa. Con đường phía trước vẫn còn đầy chông gai, với Bạch Vô Thường vẫn đang truy đuổi và Thiên Đạo vẫn đang chìm sâu vào sự 'mất người'. Nhưng với những khám phá này, Tạ Trần đã có một nền tảng vững chắc hơn bao giờ hết để dệt nên mạng lưới nhân quả phức tạp, để dẫn dắt Thiên Đạo đến hồi kết, và mở ra cánh cửa cho một kỷ nguyên mới, nơi 'ý chí của chúng sinh' sẽ được tôn trọng, và Nhân Đạo sẽ vươn lên.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free