Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 428: Kế Hoạch Khắc Chế: Dệt Mạng Lưới Nhân Quả

Ánh nắng ban mai đã vươn mình qua những tán lá cổ thụ, dệt nên những đốm sáng vàng óng trên nền đất ẩm. Không khí rừng Thanh Phong sau một đêm vẫn còn vương vấn hơi sương, mang theo mùi đất mục, mùi lá cây dại và chút ngọt ngào của những đóa hoa rừng ẩn mình. Tiếng chim hót líu lo như những nốt nhạc đầu tiên của một bản giao hưởng mới, tiếng suối chảy róc rách đâu đó vọng lại, tạo nên một bức tranh tĩnh mịch nhưng tràn đầy sức sống.

Dưới gốc cây cổ thụ nơi hắn đã dừng chân sau cuộc trốn chạy căng thẳng, Tạ Trần vẫn ngồi đó, thân hình gầy gò, tựa như một phần của khung cảnh thâm u mà bình yên này. Hắn không hề ngủ. Đôi mắt sâu thẳm của hắn tuy có chút mệt mỏi nhưng lại ánh lên vẻ tỉnh táo lạ thường, dường như xuyên thấu màn sương sớm, nhìn thẳng vào vô tận. Dương Quân và Hồ Ly Nữ, sau một đêm ngắn ngủi tĩnh tâm, đã khôi phục được phần nào linh lực. Họ ngồi cách Tạ Trần không xa, Dương Quân chỉnh lại đạo bào, ánh mắt kiên định nhưng vẫn thấp thoáng nét lo âu, còn Tiểu Cửu thì khẽ vuốt ve chiếc đuôi lông mềm mại của mình, đôi tai cáo trắng muốt khẽ vểnh lên, lắng nghe mọi động tĩnh xung quanh, song tâm trí nàng lại luôn hướng về phía thư sinh áo vải.

Tạ Trần hít sâu một hơi, để luồng khí lạnh lẽo nhưng trong lành len lỏi vào từng thớ thịt, đánh thức mọi giác quan. Trong tâm trí hắn, "Nhân Quả Chi Nhãn" vẫn vận chuyển không ngừng nghỉ. Hắn không chỉ nhìn thấy những chuỗi nhân quả đã xảy ra, mà còn phác họa vô số kịch bản cho tương lai, những nút thắt và gỡ rối tiềm tàng. Cuộc trốn chạy khỏi Bạch Vô Thường lần này, tuy thành công, nhưng chỉ là một sự trì hoãn tạm thời. Hắn đã "khiến nó bị mắc kẹt trong chính quy tắc của mình", đúng vậy, nhưng đó chỉ là một vòng xoáy cố hữu nhỏ bé. Thiên Đạo, một thực thể khổng lồ, vô hình nhưng hiện hữu, sẽ không dễ dàng buông tha.

Hắn nhớ lại lời của Thiên Cơ Tử, về bản chất suy yếu của Thiên Đạo từ kỷ nguyên Trung Cổ, về sự cứng nhắc và vô cảm của nó khi đối mặt với sự thay đổi. "Chạy trốn... một hành động vô nghĩa nếu không thể tìm ra lối thoát. Thiên Đạo không ngừng nghỉ, ta cũng không thể mãi ẩn mình." Tạ Trần thầm nhủ. Mỗi bước chân chạy trốn chỉ là kéo dài thời gian, không giải quyết được gốc rễ vấn đề. Hắn không thể dựa vào những vòng xoáy nhân quả nhỏ nhặt mãi được. Bạch Vô Thường sẽ trở lại, và mỗi lần trở lại, hắn ta sẽ càng tàn bạo, càng mất kiểm soát, càng thúc ép Thiên Đạo gốc phải phản ứng mạnh mẽ hơn. Cái giá của sự cứng nhắc mà hắn đã nói ra không chỉ là sự hao tổn của Thiên Đạo, mà còn là sự tàn phá Nhân Gian, là sự hy sinh của vô số sinh linh vô tội.

"Tạ huynh, huynh vẫn ổn chứ? Ánh mắt huynh..." Dương Quân không kìm được, khẽ hỏi, giọng nói trầm tĩnh nhưng ẩn chứa sự quan tâm sâu sắc. Hắn nhìn thấy sự mệt mỏi hằn sâu dưới đôi mắt của Tạ Trần, nhưng hơn thế, là một ngọn lửa ý chí đang bùng cháy dữ dội.

Tiểu Cửu cũng khẽ cựa mình, đôi mắt tinh ranh nhìn chằm chằm Tạ Trần. "Bạch Vô Thường đúng là đáng ghét, nhưng hắn sẽ còn quay lại thôi. Hắn ta không bao giờ bỏ cuộc. Hừm, cái tên Bạch Vô Thường đó, hắn cứ như một con chó săn dai dẳng vậy." Nàng nói nửa đùa nửa thật, nhưng sự lo lắng trong giọng điệu thì không hề giả dối.

Tạ Trần khẽ lắc đầu, đôi môi mỏng khẽ nhếch lên một nụ cười nhạt, tựa như một làn khói mỏng manh trong không gian tĩnh lặng. "Ổn. Chỉ là đang suy nghĩ." Hắn mở mắt, ánh nhìn quét qua Dương Quân và Tiểu Cửu, rồi lại hướng về phía xa xăm, nơi ánh nắng mặt trời đã lên cao hơn một chút, xuyên qua những tầng lá cây, tạo thành một tấm thảm ánh sáng lung linh trên mặt đất. "Việc chạy trốn, dù có thể tạm thời né tránh, nhưng không bao giờ là giải pháp triệt để. Thiên Đạo không thể bị đánh bại bằng sức mạnh, vì nó là một quy tắc, một hệ thống."

Hắn đứng dậy, phủi nhẹ lớp đất bám trên y phục. Thân hình thư sinh của hắn dù gầy gò nhưng lại toát ra một khí chất kiên cường, bất khuất. "Chúng ta cần một hướng đi mới. Một con đường mà Thiên Đạo không thể ngờ tới, không thể dùng quy tắc cũ để đối phó."

Dương Quân trầm ngâm. "Ý huynh là... chúng ta không chỉ lợi d��ng sự cứng nhắc của nó, mà còn phải tạo ra một thế trận mà nó buộc phải phản ứng theo cách chúng ta muốn?"

Tạ Trần gật đầu. "Không sai. Đó là một ván cờ lớn hơn, một mạng lưới nhân quả phức tạp hơn, nơi chúng ta không đối đầu trực diện, mà là điều khiển, là dẫn dắt. Chúng ta sẽ dùng chính Thiên Đạo để khắc chế Thiên Đạo."

Tiểu Cửu chớp chớp mắt, vẻ tinh nghịch thường ngày đã được thay thế bằng sự nghiêm túc hiếm thấy. "Hồ ly ta đâu có ngu! Chỉ là hơi... lanh lợi chút thôi! Nhưng việc này nghe có vẻ... khó hơn cả lên trời đấy, Tạ Trần."

"Lên trời vốn không phải là mục đích của ta." Tạ Trần khẽ nói, giọng trầm ấm nhưng đầy kiên định. "Mục đích của ta là Nhân Gian." Hắn nhìn về phía chân trời, nơi những ngọn núi xanh thẫm ẩn hiện trong sương mờ. "Có lẽ, chúng ta cần tìm một người có thể nhìn thấu bản chất của Đạo, một người đã vượt qua những ràng buộc của Thiên Đạo, để tìm lời giải."

Ánh mắt hắn chợt lóe lên một tia sáng, như đã tìm thấy một điểm tựa trong mớ suy nghĩ hỗn độn. Hắn nhớ đến một nơi, một con người mà hắn đã từng gặp, một vị tăng nhân đã dùng cả đời để chiêm nghiệm về sinh diệt, về vô thường. "Phật Sơn Tự." Hắn thốt ra khẽ khàng, như tự nói với chính mình, nhưng lại đầy sự quyết đoán.

Dương Quân và Tiểu Cửu nhìn nhau, rồi gật đầu không chút do dự. Họ biết, Tạ Trần đã tìm ra hướng đi tiếp theo. Cuộc trốn chạy đã kết thúc, một giai đoạn mới của cuộc chiến trí tuệ sắp bắt đầu.

***

Hành trình đến Phật Sơn Tự không quá xa xôi, nhưng đối với Tạ Trần và các đồng hữu, mỗi bước chân đều mang theo sự suy tư nặng trĩu. Rời xa rừng Thanh Phong hùng vĩ, họ dần tiến vào một vùng đất khác, nơi không khí bắt đầu chuyển mình, từ sự hoang dã của thiên nhiên sang vẻ thanh tịnh, trang nghiêm của chốn tu hành.

Phật Sơn Tự tọa lạc trên một ngọn đồi không quá cao, được bao phủ bởi những hàng cây cổ thụ, mà trong đó, đặc biệt nhất là một cây bồ đề đã hàng ngàn năm tuổi, tán lá xòe rộng như một mái vòm xanh biếc. Kiến trúc của chùa mang đậm nét cổ điển, mái ngói cong vút ẩn mình dưới lớp rêu phong thời gian, tường gạch cũ kỹ nhưng vẫn vững chãi, toát lên vẻ trầm mặc, uy nghi. Từ xa, đã có thể nghe thấy tiếng chuông chùa ngân vang, âm thanh trong trẻo mà sâu lắng, như gột rửa mọi bụi trần. Càng đến gần, tiếng tụng kinh trầm bổng, tiếng mõ gõ đều đều lại càng rõ ràng hơn, hòa quyện với tiếng chim hót, tiếng lá cây xào xạc trong gió, tạo nên một bản nhạc thiền định, an bình.

Mùi hương trầm dịu nhẹ, hòa cùng mùi hoa sen tinh khiết từ những hồ nước bao quanh chùa, và mùi đất ẩm sau những cơn mưa, tạo nên một bầu không khí thanh tịnh đến lạ. Nơi đây dường như tách biệt hoàn toàn khỏi sự hỗn loạn, tranh giành của thế giới bên ngoài, tựa như một ốc đảo của sự yên bình giữa dòng chảy vô thường của nhân gian.

Dương Quân và Tiểu Cửu bước đi nhẹ nhàng, tâm hồn cũng được thanh lọc phần nào bởi không khí linh thiêng. Ngay cả Tiểu Cửu, vốn thường ngày tinh nghịch, cũng trở nên trầm tĩnh lạ thường, đôi mắt cáo tròn xoe ngước nhìn những pho tượng Phật uy nghiêm, ánh mắt mang theo một sự tôn kính hiếm thấy. Tạ Trần thì vẫn trầm mặc, nhưng bước chân hắn đã vững vàng hơn, ánh mắt hắn như đang tìm kiếm một điều gì đó sâu xa ẩn chứa trong từng viên gạch, từng phiến đá của ngôi chùa cổ kính.

Họ tìm thấy Vô Danh Tăng dưới gốc cây bồ đề cổ thụ, nơi ánh nắng buổi chiều tà đang nhẹ nhàng phủ xuống, tạo nên một vầng hào quang mờ ảo quanh thân ảnh gầy gò của ông. Vị tăng nhân vẫn trong chiếc áo cà sa cũ nát, thân hình tiều tụy nhưng lại toát ra một sự an nhiên, tự tại. Đôi mắt ông nhắm hờ, sáu vết sẹo thiêu hương trên đỉnh đầu như những dấu ấn của những tầng thiền định sâu xa. Ông ngồi đó, bất động như một bức tượng, nhưng lại dường như đang giao hòa với toàn bộ vũ trụ.

Khi Tạ Trần và các đồng hữu đến gần, Vô Danh Tăng khẽ mở mắt. Ánh mắt ông không có sự ngạc nhiên, cũng không có sự phán xét, chỉ có một sự bình thản, từ bi như chứa đựng cả biển lớn của tri thức và giác ngộ. "Thí chủ Tạ, nhân duyên dẫn lối, lại gặp gỡ ở chốn thanh tịnh này." Giọng nói của ông trầm ấm, chậm rãi, như tiếng chuông chùa vọng lại từ sâu thẳm thời gian.

Tạ Trần chắp tay thi lễ, vẻ mặt nghiêm túc. "Đại sư, Thiên Đạo suy yếu, Bạch Vô Thường truy sát. Con người phải làm gì khi một hệ thống đang chết không ngừng cố gắng tự bảo vệ?" Hắn đặt thẳng vấn đề, không vòng vo, bởi hắn biết, Vô Danh Tăng không cần những lời lẽ hoa mỹ.

Vô Danh Tăng khẽ cười, nụ cười hiền từ như làn gió xuân. "Thiên Đạo... cũng như vạn vật, có sinh có diệt. Vấn đề không phải là cứu nó, mà là để nó an nhiên ra đi, và tìm ra 'Đạo' mới cho kẻ ở lại." Ông dừng lại một chút, ánh mắt nhìn xa xăm về phía chân trời, nơi những áng mây trắng đang trôi lững lờ. "Mọi thứ đều là vô thường, thí chủ. Cố gắng níu giữ một cái đã đến hồi kết, chi bằng hãy chấp nhận buông bỏ, và kiến tạo một khởi đầu mới."

"Nhưng làm sao để một hệ thống đang giãy chết chấp nhận buông bỏ, khi nó chỉ biết dùng quy tắc của mình để nghiền nát mọi dị số?" Tạ Trần hỏi, giọng nói mang theo sự trăn trở sâu sắc. H��n biết, Thiên Đạo không phải là một thực thể có ý thức để có thể "chấp nhận" hay "buông bỏ". Nó là một tập hợp các quy tắc.

Vô Danh Tăng lại khẽ nhắm mắt, như đang suy tư. "Nước chảy đá mòn. Đạo không thể bị phá hủy, chỉ có thể được dẫn dắt. Quy tắc... đôi khi cũng là xiềng xích của chính kẻ tạo ra nó." Ông mở mắt, ánh nhìn thâm thúy rơi vào Tạ Trần. "Thiên Đạo đã suy yếu, những quy tắc của nó trở nên cứng nhắc, thiếu linh hoạt. Nó không thể tự phá vỡ xiềng xích của chính mình. Nhưng nhân gian, thí chủ Tạ, lại có sự linh hoạt, có trí tuệ, có khả năng biến hóa."

Ông đưa tay chỉ về phía một dòng suối nhỏ chảy qua khu vườn thiền, nước trong vắt, không ngừng chảy trôi, len lỏi qua từng tảng đá, từng rễ cây. "Nhìn kìa, dòng nước đâu có đối đầu với tảng đá? Nó chỉ tìm con đường của riêng mình, lượn lách, bào mòn, cho đến khi tảng đá cũng phải nhường lối. Liệu Thiên Đạo có thể mãi mãi giữ vững sự cứng nhắc của nó khi đối mặt với sự uyển chuyển, linh hoạt của Nhân Đạo?"

Tạ Trần lắng nghe, tâm trí hắn như một hồ nước tĩnh lặng, mỗi lời của Vô Danh Tăng đều như một viên đá nhỏ rơi xuống, tạo nên những gợn sóng tri thức. "Dẫn dắt... không phá hủy... dùng quy tắc làm xiềng xích..." Những từ ngữ đó vang vọng trong tâm trí hắn, kết nối với những gì Thiên Cơ Tử đã tiết lộ, và cả những gì hắn đã trải nghiệm.

"Vậy ý đại sư là... chúng ta không cần dùng sức mạnh để phá vỡ Thiên Đạo, mà là dùng trí tuệ để dẫn dắt nó đến sự 'an nhiên ra đi'?" Dương Quân khẽ hỏi, giọng nói còn mang theo chút nghi hoặc.

Vô Danh Tăng khẽ gật đầu. "Đúng vậy. Khi một cái cây đã già cỗi, mục ruỗng từ bên trong, cố gắng giữ nó đứng vững chỉ làm nó đổ rạp nhanh hơn. Chi bằng hãy gieo những hạt giống mới bên cạnh, để chúng vươn lên, thay thế cây già một cách tự nhiên. Thiên Đạo không thể ngăn cản sự phát triển của những hạt giống Nhân Đạo, bởi chúng vốn dĩ không thuộc về quy tắc cũ của nó."

Tiểu Cửu nhìn Vô Danh Tăng, rồi lại nhìn Tạ Trần. "Vậy là... chúng ta phải tạo ra một thứ gì đó nằm ngoài sự khống chế của Thiên Đạo, nhưng lại có thể 'dẫn dắt' nó?"

"Thiên Đạo là quy tắc, mà quy tắc thì có kẽ hở." Tạ Trần nói, ánh mắt hắn sáng lên rực rỡ, như đã tìm thấy một mảnh ghép quan trọng trong bức tranh lớn. "Sự cứng nhắc của nó chính là kẽ hở lớn nhất. Nó không thể tự phá vỡ quy tắc của mình. Chúng ta sẽ không phá vỡ, mà là lợi dụng, là bẻ cong, là tạo ra những vòng xoáy nhân quả phức tạp đến mức nó không thể giải quyết, buộc nó phải tự mâu thuẫn, tự suy kiệt."

Lời của Vô Danh Tăng không chỉ là lời khuyên, mà còn là một sự xác nhận cho hướng đi mà Tạ Trần đang ấp ủ. Một con đường không phải của bạo lực, mà là của trí tuệ, của sự uyển chuyển, của sự kiên nhẫn. Một con đường để "phá cục", để Thiên Đạo không sụp đổ trong sự hỗn loạn, mà là "an nhiên ra đi", nhường chỗ cho một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên của Nhân Đạo.

Tạ Trần chắp tay thi lễ một lần nữa, cúi đầu thật sâu. "Đa tạ đại sư đã khai thị."

Vô Danh Tăng chỉ khẽ mỉm cười, đôi mắt từ bi nhìn Tạ Trần. "Thiên cơ bất khả lộ, nhưng Đạo thì luôn hiển lộ. Thí chủ Tạ, hãy cứ đi theo con đường mà mình đã chọn. Nhân Đạo... đang chờ đợi sự kiến tạo của người."

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một khoảng trời phía Tây. Tạ Trần cùng Dương Quân và Tiểu Cửu trở về Thôn Lạc Hồng. Ngôi làng nhỏ, sau thảm họa của Thiên Đạo, đang dần hồi phục một cách mạnh mẽ. Những ngôi nhà gỗ đơn giản, mái rơm, tường đất đã được sửa chữa lại, khói bếp lững lờ bay lên từ những mái nhà, mang theo mùi thức ăn ấm áp. Trên những con đường đất nhỏ, trẻ con đang nô đùa, tiếng cười trong trẻo vang vọng khắp thôn. Ruộng đồng xung quanh đã xanh tốt trở lại, những dòng suối nhỏ chảy róc rách, mang theo sự sống và hy vọng.

Cảnh tượng yên bình này, dù giản dị, nhưng lại khắc sâu vào tâm trí Tạ Trần, củng cố thêm quyết tâm sắt đá trong lòng hắn. Đây chính là Nhân Gian mà hắn muốn bảo vệ, là nơi hắn muốn kiến tạo một kỷ nguyên mới, nơi con người có thể sống một đời trọn vẹn, chân thực, không cần phải "mất ngư��i" để thành tiên.

Hắn ngồi trong quán sách nhỏ của mình, nơi quen thuộc đã chứng kiến biết bao suy tư, trăn trở của hắn. Ánh nến leo lét trên bàn, soi rõ khuôn mặt trầm tư của hắn. Bên cạnh, Dương Quân và Tiểu Cửu ngồi im lặng, chờ đợi. Họ biết, Tạ Trần đã tìm ra được điều gì đó.

Tạ Trần đặt tay lên chiếc Nhân Quả Luân Bàn cũ kỹ trên bàn. Chiếc la bàn không phải là pháp khí, mà là một công cụ giúp hắn sắp xếp, phân tích những mối quan hệ nhân quả phức tạp nhất. Hắn khẽ vuốt ve bề mặt kim loại lạnh lẽo, rồi chậm rãi lên tiếng, giọng nói trầm tĩnh nhưng tràn đầy sức mạnh và quyết đoán.

"Chạy trốn không phải là giải pháp." Hắn lặp lại, như để tự khẳng định với chính mình. "Thiên Đạo không thể bị đánh bại bằng sức mạnh, nó là một hệ thống. Nhưng một hệ thống, dù hoàn hảo đến đâu, cũng có kẽ hở." Hắn ngẩng đầu, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào Dương Quân và Tiểu Cửu. "Và kẽ hở của Thiên Đạo, chính là sự cứng nhắc của nó. Nó không thể tự phá vỡ quy tắc của mình. Nó bị trói buộc bởi chính những luật lệ mà nó đã tạo ra."

Dương Quân nhíu mày, ánh mắt tràn đầy suy tư. "Kẽ hở? Huynh muốn nói đến... những 'vòng xoáy nhân quả' mà huynh đã tạo ra trong Hẻm Núi U Ảnh?"

"Đúng vậy, nhưng đó chỉ là một phép thử nhỏ." Tạ Trần gật đầu. Hắn đặt ngón tay lên Nhân Quả Luân Bàn, khẽ xoay nhẹ. Những vòng tròn đồng tâm bắt đầu dịch chuyển, những đường nét ẩn hiện trên bề mặt luân bàn như đang phác họa ra một bức tranh vô hình. "Chúng ta sẽ dùng chính quy tắc của nó để tạo ra một 'vòng xoáy nhân quả' mà nó không thể giải quyết, một sự bế tắc mà nó phải chấp nhận. Chúng ta sẽ gieo những hạt mầm mâu thuẫn vào chính hệ thống của Thiên Đạo, khiến nó phải tự giằng xé, tự suy kiệt."

Tiểu Cửu chớp chớp mắt, đôi tai cáo khẽ vểnh lên. "Vậy là... chúng ta sẽ gieo những hạt mầm rối rắm cho Thiên Đạo, để nó tự mắc kẹt? Hồ ly ta đâu có ngu! Chỉ là hơi... lanh lợi chút thôi! Nhưng việc này nghe có vẻ... thú vị đấy!" Nàng mỉm cười tinh quái, vẻ lo lắng ban đầu đã tan biến, thay vào đó là sự hứng thú trước một kế hoạch táo bạo.

"Không chỉ là 'gây rối'." Tạ Trần khẽ nói, ánh mắt hắn trở nên sâu thẳm, như nhìn thấu mọi ngóc ngách của vũ trụ. "Mà là 'dẫn dắt'. Khi Thiên Đạo bị mắc kẹt trong chính những vòng xoáy do chúng ta tạo ra, nó sẽ buộc phải thay đổi, hoặc chấp nhận sự suy tàn triệt để. Và khi đó, Nhân Đạo sẽ có cơ hội để vươn lên, để kiến tạo một trật tự mới, một kỷ nguyên mới, nơi con người không cần thành tiên, nhưng vẫn có thể sống trọn vẹn với nhân tính của mình."

Hắn nhấc tay khỏi Nhân Quả Luân Bàn, những vòng xoáy vẫn còn khẽ rung động. Trên khuôn mặt thư sinh của hắn, sự mệt mỏi đã được thay thế bằng một vẻ quyết tâm sắt đá. Dù con đường phía trước còn đầy chông gai, nhưng Tạ Trần đã tìm thấy mục tiêu, tìm thấy phương hướng. Hắn không còn là một phàm nhân bị Thiên Đạo truy đuổi, mà là một nhà chiến lược, một người phá cục, đang từng bước dệt nên một mạng lưới nhân quả phức tạp, để dẫn dắt Thiên Đạo đến hồi kết, và mở ra cánh cửa cho Nhân Đạo.

Ánh nến lung linh trong quán sách nhỏ, soi rõ ba bóng hình đang ngồi quây quần. Bên ngoài, màn đêm đã bao phủ Thôn Lạc Hồng, nhưng trong tâm trí Tạ Trần, một kế hoạch vĩ đại, một chiến lược khắc chế Thiên Đạo, đã bắt đầu thành hình. Đây không phải là kết thúc, mà là một khởi đầu mới, cho một cuộc chiến trí tuệ không cân sức, nhưng đầy hy vọng tiềm tàng. Con đường của một phàm nhân, đang định đoạt vận mệnh của cả Nhân Gian, đã chính thức rẽ sang một hướng đi táo bạo hơn bao giờ hết.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free