Nhân gian bất tu tiên - Chương 427: Vòng Xoáy Cố Hữu: Kế Hoãn Binh Trong Hẻm Núi
"Vậy, đó là lý do vì sao Thiên Đạo lại muốn xóa bỏ sự tồn tại của ta." Tạ Trần lẩm bẩm, một tia sáng hiểu biết lóe lên trong mắt hắn. "Ta không chỉ là một phàm nhân không tu hành, ta là một 'điểm neo nhân quả' có thể bẻ cong dòng chảy của nó, tạo ra những vòng xoáy mà nó không thể kiểm soát một cách đơn giản."
"Chính xác." Thiên Cơ Tử nói, giọng hắn chứa đựng một sự tán thưởng hiếm hoi. "Ngươi là một dị số. Ngươi không tuân theo quy tắc của nó, nhưng ngươi lại hiểu sâu sắc về quy tắc của nó. Ngươi không khao khát thành tiên, nhưng ngươi lại là mối đe dọa lớn nhất đối với sự tồn tại của Thiên Đạo cũ. Cuộc chiến không phải là sức mạnh, mà là trí tuệ, là sự hiểu biết về bản chất của 'Đạo'. Thiên Đạo đang sụp đổ, và nhiệm vụ của ngươi không phải là vá víu nó, mà là chuẩn bị cho một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên của Nhân Đ��o."
Trong khoảnh khắc đó, Tạ Trần cảm thấy một gánh nặng khổng lồ đè lên vai, nhưng đồng thời cũng là một tia hy vọng mới lóe lên. Hắn đã tìm thấy con đường. Con đường không phải là đối đầu trực diện, mà là lợi dụng chính kẻ thù, dùng trí tuệ để dẫn dắt nó vào một vòng luẩn quẩn mà nó không thể thoát ra, cho đến khi nó tự suy yếu và tan rã. Mục đích của Thiên Cơ Tử vẫn còn là một ẩn số, nhưng lời hắn nói đã mở ra một chân trời mới cho Tạ Trần. Kỷ nguyên của Thiên Đạo đã đến hồi kết. Và Tạ Trần, một phàm nhân không tu hành, sẽ là người đặt nền móng cho một kỷ nguyên khác, một kỷ nguyên mà con người có thể sống một đời trọn vẹn, không cần thành tiên. Cuộc chiến thực sự không phải là tiêu diệt, mà là "phá cục", là tạo ra một trật tự mới từ chính những tàn tích của cái cũ. Hắn hít sâu một hơi, cảm nhận không khí lạnh lẽo của Thiên Cơ Các thấm vào tận xương tủy, nhưng tâm trí hắn lại bừng sáng với một quyết tâm sắt đá.
***
Đêm đã về khuya, những vì sao lấp lánh như vô số giọt lệ trong màn nhung đen của vũ trụ, nhưng ánh sáng của chúng không thể xuyên thấu những tầng mây dày đặc đang bao phủ một động phủ tán tu ẩn mình giữa ngàn vách núi cheo leo. Nơi đây từng là chốn ẩn mình của một vài tu sĩ tránh đời, giờ đây trở thành điểm dừng chân tạm bợ cho Tạ Trần và những người đồng hành. Tiếng gió rít nhẹ qua khe đá, mang theo hơi ẩm lạnh lẽo của sương đêm, hòa cùng tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ nhũ đá, tạo nên một bản giao hưởng tĩnh mịch đến rợn người. Mùi đá ẩm, mùi đất sâu thẳm và một chút hương linh dược đã khô cằn còn vương lại, phảng phất trong không khí, càng khiến không gian thêm vẻ bí mật và cô lập.
Trong lòng động, một viên dạ minh châu nhỏ bé tỏa ra ánh sáng yếu ớt, chỉ vừa đủ để xua đi vài phần bóng tối, nhưng lại không thể xua tan vẻ lo lắng trên khuôn mặt Dương Quân và Hồ Ly Nữ. Tạ Trần, thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố đơn giản, đang trải một tấm bản đồ cổ trên nền đá phẳng. Đôi mắt sâu thẳm của hắn, dưới ánh sáng mờ ảo, ánh lên vẻ sắc bén và tỉnh táo lạ thường, dường như có thể nhìn xuyên thấu mọi tầng lớp phức tạp của vạn vật. 'Nhân Quả Chi Nhãn' trong tâm trí hắn không ngừng vận chuyển, kết nối từng mảnh thông tin rời rạc từ Thiên Cơ Tử với những biến động của Thiên Đạo mà hắn đã cảm nhận được. Hắn dùng ngón tay thon dài, phác họa vài đường nét trên tấm bản đồ, rồi chỉ vào một điểm giao nhau của những con hẻm núi chằng chịt.
"Bạch Vô Thường là một phần của Thiên Đạo, hắn bị ràng buộc bởi chính quy tắc của nó," Tạ Trần cất giọng trầm tĩnh, phá vỡ sự im lặng. Giọng hắn không cao, không thấp, nhưng từng lời lại mang một sức nặng của sự thấu triệt. "Thiên Đạo, trong cơn hấp hối, vẫn cố chấp bám vào những quy tắc cũ kỹ, dù chúng đã mục ruỗng. Sự cứng nhắc đó chính là kẽ hở. Chúng ta không thể đánh bại nó bằng sức mạnh, nhưng có thể khiến nó tự vướng vào chính mình."
Dương Quân ngồi đối diện, tay siết chặt chuôi trường kiếm bên hông, ánh mắt đầy cảnh giác và kiên quyết. Khuôn mặt tuấn tú của y ánh lên vẻ trầm tư. Y đã quen với nh��ng lời lẽ thâm sâu của Tạ Trần, nhưng lần này, ý niệm về việc "khiến Thiên Đạo tự vướng vào mình" nghe có vẻ quá đỗi điên rồ, nhưng cũng đầy mê hoặc. "Nhưng Tạ huynh, Thiên Đạo đang suy yếu, quy tắc của nó cũng có thể trở nên hỗn loạn hơn. Liệu kế hoạch này có quá mạo hiểm? Chẳng phải sự hỗn loạn càng khiến nó khó lường sao?" Y hỏi, giọng điệu có chút lo lắng, nhưng vẫn giữ được sự tin tưởng tuyệt đối vào Tạ Trần. Y đã chứng kiến Tạ Trần "dẫn dắt" năng lượng xám đen ở Thôn Lạc Hồng, nhưng đó là một phương pháp ứng biến, còn đây là một kế hoạch có chủ đích, đối đầu trực tiếp với Bạch Vô Thường.
Tạ Trần khẽ lắc đầu, mái tóc đen dài khẽ đung đưa theo nhịp. "Sự hỗn loạn của Thiên Đạo không phải là vô định. Nó giống như một con thú bị thương, vẫn có bản năng săn mồi, nhưng đã mất đi sự tinh ranh, chỉ còn lại sự hung hãn và cứng nhắc. Nó sẽ cố chấp thực thi những quy tắc đã in sâu vào bản chất của nó, cho dù điều đó có vô tình gây hại cho chính nó. Kế hoạch này là một canh bạc, nhưng là canh bạc duy nhất chúng ta có thể đặt cược vào lúc này." Hắn đưa ngón tay chỉ vào một điểm trên bản đồ. "Nơi đây, Hẻm Núi U Ảnh, là một địa điểm cổ xưa, nơi linh khí vốn dĩ đã có chút hỗn loạn từ thời Trung Cổ, do những vết sẹo chiến tranh còn sót lại. Ta sẽ lợi dụng những vết sẹo đó, tạo ra những 'vòng xoáy nhân quả' nhỏ, những mê trận quy tắc mà Bạch Vô Thường, với sự cứng nhắc của mình, sẽ buộc phải bước vào và tiêu hao sức lực để thoát ra."
Hồ Ly Nữ, Tiểu Cửu, đang ngồi co ro bên cạnh, đôi tai cáo trắng muốt khẽ giật giật theo từng lời nói của Tạ Trần. Nàng xinh đẹp và linh hoạt, nhưng lúc này, sự tinh nghịch thường thấy đã được thay thế bằng vẻ mặt nghiêm túc hiếm có. Nàng quan sát kỹ lưỡng cửa động, đôi mắt hổ phách sáng quắc trong bóng tối, sẵn sàng ứng phó với bất kỳ động tĩnh nào. Nghe Tạ Trần giải thích, nàng không khỏi nhíu mày. "Vòng xoáy nhân quả... nghe có vẻ phức tạp hơn cả mê cung của hồ tộc ta. Hắn ta sẽ không đơn giản phá hủy chúng sao? Bạch Vô Thường đâu phải là kẻ ngốc nghếch."
"Hắn không ngốc nghếch, Tiểu Cửu, nhưng hắn là 'vô cảm'," Tạ Trần đáp, giọng điệu mang chút châm biếm lạnh lùng. "Hắn là một công cụ, được lập trình để duy trì 'trật tự' theo cách Thiên Đạo cũ đã định. Khi đối mặt với một tình huống mà 'trật tự' bị bẻ cong một cách tinh vi, hắn sẽ không thể 'phá hủy' nó một cách tùy tiện mà không vi phạm chính những quy tắc của Thiên Đạo. Hắn sẽ phải 'giải quyết' nó theo cách mà hệ thống đã lập trình, và đó chính là sự tiêu hao. Giống như một con rắn hổ mang khổng lồ, khi nó bị mắc kẹt trong chính cái da của nó đang lột dở, nó sẽ phải vật lộn, tự cắn xé mình để thoát ra, và cuối cùng sẽ suy yếu đến kiệt quệ." Hắn nói, ngón tay lướt qua những đường nét trên bản đồ, chỉ ra những điểm mấu chốt, những khe đá hiểm trở, những dòng nước ngầm, nơi hắn dự định bố trí các điểm kích hoạt.
Dương Quân gật đầu, dần hiểu rõ hơn. "Vậy là chúng ta không đối đầu trực diện, mà là 'dụ' hắn vào một cái bẫy của chính hắn. Nhưng làm sao để đảm bảo hắn sẽ đi theo con đường đ��?" Y hỏi, trong lúc kiểm tra lại các tấm hộ phù phòng ngự và linh thạch trong túi trữ vật.
"Nhân quả," Tạ Trần chỉ vào bản đồ. "Bạch Vô Thường sẽ truy đuổi ta. Ta là 'điểm neo nhân quả' mà Thiên Đạo muốn xóa bỏ. Do đó, hắn sẽ tập trung toàn bộ 'ý chí' của Thiên Đạo vào việc bắt giữ ta. Hắn sẽ đi theo con đường ngắn nhất, hiệu quả nhất mà hắn nhận định. Và chúng ta sẽ 'dẫn dắt' hắn đến con đường đó, nơi những 'mê trận quy tắc' đã được chuẩn bị." Hắn ngừng lại, nhìn thẳng vào Dương Quân và Tiểu Cửu. "Đây là một trận chiến của trí tuệ, của sự thấu hiểu bản chất. Nó đòi hỏi sự phối hợp tuyệt đối và lòng tin. Các ngươi có sẵn sàng không?"
Dương Quân và Hồ Ly Nữ không nói gì, chỉ trao đổi ánh mắt kiên định. Dương Quân gật đầu dứt khoát, trường kiếm trong tay y như tỏa ra một khí thế anh dũng. Hồ Ly Nữ, đôi mắt hổ phách sáng rực, mỉm cười nhẹ, vẻ nghịch ngợm thoáng qua rồi biến mất, thay vào đó là sự nghiêm túc hiếm thấy. "Hồ ly ta đâu có ngu! Chỉ là hơi... lanh lợi chút thôi!" Nàng lẩm bẩm, nh��ng giọng điệu đầy sự quyết tâm. Nàng nhanh chóng kiểm tra lại vị trí của mình, xác định các lối thoát hiểm và vị trí thuận lợi để hỗ trợ Tạ Trần. Không khí trong động phủ trở nên căng thẳng hơn, nhưng cũng đầy sự tập trung và một niềm tin mãnh liệt vào trí tuệ của Tạ Trần. Kế hoạch đã được định hình, và bình minh đang đến gần, mang theo một cuộc đối đầu không thể tránh khỏi.
***
Rạng sáng, khi sương mù còn giăng mắc dày đặc, bao phủ vạn vật trong một màn ảo ảnh trắng xóa, khiến tầm nhìn bị hạn chế đến mức khó nhận ra những gì cách vài bước chân. Hẻm Núi U Ảnh hiện ra đúng như tên gọi của nó: u ám, lạnh lẽo và đầy vẻ bí ẩn. Các vách đá dựng đứng, cao ngất như những bức tường thành cổ xưa, bị thời gian và phong sương gặm mòn, tạo thành vô số khe nứt sâu hoắm, nơi tiếng gió rít qua nghe như những lời thì thầm của linh hồn bị giam cầm. Từng tảng đá lớn nằm rải rác dưới chân núi, mang hình thù kỳ dị, bị rêu phong phủ kín, tựa như những tượng đài vô danh của một kỷ nguyên đã chìm vào quên lãng. Mùi đá ẩm, mùi đất mục rữa và mùi rêu phong dày đặc tạo nên một thứ không khí nặng nề, ẩm ướt, khiến lồng ngực cảm thấy khó thở.
Ngay khi Tạ Trần vừa dứt lời chỉ dẫn cuối cùng cho Dương Quân và Hồ Ly Nữ về những biến thiên của linh khí trong hẻm núi, một luồng khí lạnh thấu xương đột ngột ập đến, như một lưỡi dao vô hình xuyên thẳng vào tận tâm can. Không gian xung quanh dường như đông cứng lại, mọi âm thanh đều bị nuốt chửng, chỉ còn lại sự tĩnh lặng đáng sợ. Từng hạt sương mù như bị xé toạc, và từ sâu thẳm màn trắng xóa đó, một hình bóng đen kịt dần hiện rõ. Đó là Bạch Vô Thường, hiện thân của ý chí Thiên Đạo. Hắn không có một khuôn mặt rõ ràng, chỉ là một cái bóng không hình thù, nhưng đôi mắt hắn, hai điểm lửa lạnh lẽo sáng rực trên nền tối, dường như tập trung tất cả sự chú ý, tất cả ý niệm 'xóa bỏ' vào Tạ Trần. Khí tức tỏa ra từ hắn không chỉ là cái lạnh vật lý, mà còn là sự vô cảm, tàn bạo của một cỗ máy được lập trình để thực thi quy tắc, không có bất kỳ dao động cảm xúc nào.
"Dị số. Phải xóa bỏ." Giọng nói của Bạch Vô Thường vang vọng khắp hẻm núi, lạnh lẽo và không chút cảm xúc, như tiếng vọng từ hư vô, nhưng lại mang một quyền năng không thể chống cự, khiến từng tế bào trong cơ thể người nghe run rẩy. Đó không phải là lời đe dọa, mà là một tuyên bố về định mệnh.
Tạ Trần, đứng giữa tâm điểm của luồng khí tức tử vong ấy, vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng kinh ngạc. Đôi mắt hắn sắc bén, không chút hoảng loạn, chỉ là một sự tập trung cao độ, một sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất của đối thủ. "Đ��n rồi. Đúng như dự đoán." Hắn lẩm bẩm, giọng đủ nhỏ để chỉ mình hắn nghe thấy, nhưng lại ẩn chứa một sự quyết đoán sắt đá. Hắn không hề di chuyển, không có ý định chống cự trực diện bằng sức mạnh, bởi hắn biết đó là điều vô nghĩa. Trí tuệ, chứ không phải linh lực, mới là vũ khí của hắn.
Bạch Vô Thường không nói thêm một lời nào. Hắn chỉ giơ tay lên, một luồng năng lượng xám đen cuồn cuộn, đặc quánh như mực, lập tức ngưng tụ, tạo thành một mũi dùi khổng lồ, mang theo sức mạnh hủy diệt của Thiên Đạo, nhắm thẳng vào vị trí của Tạ Trần. Đó là một đòn tấn công không khoan nhượng, không có chỗ cho sự trốn tránh.
"Tiểu Cửu, đi theo Tạ Trần!" Dương Quân gầm lên, giọng y vang dội, cố gắng át đi tiếng rít của gió và sự tĩnh lặng chết chóc. Y không ngần ngại, phóng thẳng về phía trước, trường kiếm đã rút ra khỏi vỏ, linh lực cuồn cuộn bùng nổ, tạo thành một rào chắn tạm thời bằng ánh sáng xanh lam. Rào chắn run rẩy kịch liệt dưới sức ép của năng lượng xám đen, nhưng nó đã câu kéo đủ thời gian.
Ngay khi Dương Quân tạo rào chắn, Tạ Trần đã ra hiệu. Hồ Ly Nữ, với tốc độ kinh người của một linh thú, hóa thành một làn khói trắng, thoắt cái đã xuất hiện bên cạnh Tạ Trần, nắm lấy tay hắn và kéo hắn lao vào sâu hơn trong Hẻm Núi U Ảnh. Nàng không dùng sức mạnh để chống đỡ, mà dùng sự linh hoạt và khả năng di chuyển khó lường của mình để quấy nhiễu, tạo ra những biến động nhỏ trong không khí, khiến Bạch Vô Thường khó lòng khóa chặt mục tiêu. Đôi tai cáo trắng muốt của nàng vểnh lên, nắm bắt từng tiếng động nhỏ nhất, từng luồng khí tức thay đổi dù là li ti.
Bạch Vô Thường, mặc dù đòn tấn công bị cản phá và mục tiêu di chuyển, vẫn không biểu lộ bất kỳ cảm xúc nào. Hắn chỉ đơn thuần 'tái lập' mục tiêu, và tiếp tục truy đuổi. Nhưng đây chính là lúc kế hoạch của Tạ Trần bắt đầu phát huy tác dụng.
Tạ Trần không chống cự trực diện, mà dẫn dắt Bạch Vô Thường vào 'vòng xoáy' đã chuẩn bị sẵn. Hắn liên tục di chuyển, đôi khi chỉ là một bước chân nhẹ nhàng, đôi khi là một cú xoay người uyển chuyển, nhưng mỗi động tác đều có chủ đích. Mỗi bước đi của hắn dường như kích hoạt một điều gì đó trong hẻm núi. Những luồng linh khí vốn đã hỗn loạn ở đây giờ đây bị Tạ Trần "điều hướng" một cách tinh vi. Một khe nứt nhỏ trên vách đá bỗng nhiên phát ra ánh sáng mờ ảo, làm chệch hướng một tia năng lượng xám đen. Một dòng suối ngầm dưới chân bỗng cuộn trào mạnh mẽ, tạo ra một cơn chấn động nhỏ trong không gian, khiến đòn đánh của Bạch Vô Thường bị phân tán thành nhiều mảnh nhỏ.
Hồ Ly Nữ, dù có phần bối rối trước những biến động khó hiểu xung quanh, vẫn hoàn toàn tin tưởng vào Tạ Trần. Nàng di chuyển theo hắn, đôi khi dùng móng vuốt sắc nhọn của mình cào vào những điểm đá nhất định, hoặc khẽ nhả ra một làn khói ảo ảnh, tạo thêm những nhiễu loạn nhỏ. Dương Quân, dù bị Bạch Vô Thường truy đuổi gắt gao, vẫn cố gắng yểm trợ từ phía sau, dùng linh lực của mình để củng cố những "điểm neo" quy tắc mà Tạ Trần đã bố trí, hoặc tạo ra những rào cản nhỏ, buộc Bạch Vô Thường phải tốn thêm một chút thời gian để vượt qua.
Bạch Vô Thường, đúng như Tạ Trần dự đoán, không thể đơn thuần "phá hủy" những biến động quy tắc này. Hắn bị ràng buộc bởi chính bản chất Thiên Đạo suy yếu của mình. Mỗi khi một tia năng lượng bị chệch hướng, hoặc một đòn tấn công bị phân tán, hắn không thể tùy tiện tung ra một đòn mạnh hơn để phá hủy tất cả. Thay vào đó, hắn phải "điều chỉnh" lại, phải "phân tích" và "giải quyết" từng "vấn đề" nhỏ mà Tạ Trần tạo ra, theo đúng quy tắc mà hắn đã được lập trình. Điều đó khiến hắn tiêu hao năng lượng, và quan trọng hơn, khiến tốc độ truy đuổi của hắn chậm lại.
Không khí trong hẻm núi trở nên căng như dây đàn. Tiếng gió rít gào như muốn xé toạc không gian, tiếng linh lực va chạm và tan rã, tiếng bước chân thoăn thoắt của Hồ Ly Nữ, và sự im lặng chết chóc của Bạch Vô Thường tạo thành một bức tranh hỗn loạn nhưng đầy kịch tính. Tạ Trần, đôi mắt 'Nhân Quả Chi Nhãn' vận chuyển đến cực hạn, không ngừng tính toán, không ngừng điều chỉnh kế hoạch theo từng phản ứng của Bạch Vô Thường. Hắn không chỉ nhìn thấy những gì đang diễn ra, mà còn nhìn thấy những "mối liên hệ nhân quả" đằng sau mỗi hành động, mỗi phản ứng, để rồi "bẻ cong" chúng theo ý mình. Mỗi khi Bạch Vô Thường cố gắng vượt qua một "mê trận quy tắc", hắn lại vô tình kích hoạt một "vòng xoáy nhân quả" mới, khiến hắn phải tiêu hao thêm năng lượng. Cứ thế, cuộc truy đuổi trở thành một ván cờ trí tuệ căng thẳng, nơi Tạ Trần không phải là người trực tiếp ra đòn, mà là người điều khiển thế trận, người đẩy đối thủ vào chính những cạm bẫy của hắn. Cái lạnh thấu xương từ Bạch Vô Thường vẫn đeo bám, nhưng Tạ Trần biết, hắn đang dần thành công trong việc khiến Thiên Đạo tự vướng vào chính những chấp niệm của mình.
***
Sau một cuộc truy đuổi căng thẳng và đầy mưu mẹo xuyên qua mê cung đá của Hẻm Núi U Ảnh, Tạ Trần và đồng minh cuối cùng cũng thoát ra, như những chiếc lá khô bị gió cuốn đi khỏi tâm bão. Họ chạy sâu vào Rừng Thanh Phong, một khu rừng cổ thụ rộng lớn, nơi những thân cây cao vút chạm tới trời xanh, tán lá rậm rạp che phủ gần hết ánh nắng ban mai. Không khí ở đây trong lành, mát mẻ, mang theo mùi đất ẩm, mùi lá cây mục và mùi hoa dại thoang thoảng, hoàn toàn đối lập với sự u ám, nặng nề của hẻm núi vừa rồi. Tiếng chim hót líu lo trên cành, tiếng lá cây xào xạc theo làn gió nhẹ, và tiếng suối chảy róc rách đâu đó tạo nên một bản nhạc yên bình, như muốn xoa dịu những tâm hồn vừa trải qua cơn thập tử nhất sinh.
Hồ Ly Nữ, Tiểu Cửu, thở hổn hển, dựa vào một thân cây cổ thụ rêu phong. Vẻ tinh nghịch đã trở lại trên khuôn mặt xinh đẹp của nàng, pha lẫn chút mệt mỏi. Nàng nhìn về phía sau, nơi Hẻm Núi U Ảnh giờ chỉ còn là một vệt sương mù mờ ảo. "Hắn ta chắc đang tức điên lên rồi! Lại bị chơi khăm bởi một phàm nhân!" Nàng bật cười khúc khích, nhưng giọng nói vẫn còn hơi đứt quãng vì kiệt sức. Dù vậy, đôi mắt hổ phách của nàng vẫn ánh lên vẻ tự hào khó tả khi nhìn về phía Tạ Trần.
Dương Quân, mồ hôi ướt đẫm trán, dùng tay áo lau nhẹ. Y vẫn đứng thẳng, ánh mắt đầy cảnh giác quét một vòng xung quanh, tìm kiếm dấu vết nguy hiểm. Vẻ mặt y vẫn nghiêm nghị, không chút thả lỏng. "Chỉ là tạm thời thôi, Tạ huynh. Hắn sẽ sớm thoát ra. Chúng ta phải tìm một nơi ẩn náu khác." Y nói, giọng dứt khoát, không cho phép bản thân chìm đắm trong niềm vui chiến thắng nhỏ nhoi. Y hiểu rõ bản chất của Bạch Vô Thường và sự dai dẳng của Thiên Đạo.
Tạ Trần không đáp lời ngay. Hắn ngồi xuống dưới một gốc cây cổ thụ, thân hình gầy gò của hắn như hòa mình vào bóng râm mát mẻ. Hắn nhắm mắt lại, nhưng 'Nhân Quả Chi Nhãn' trong tâm trí hắn vẫn vận chuyển không ngừng. Hắn đang kiểm tra lại những "vòng xoáy nhân quả" mà hắn đã tạo ra trong Hẻm Núi U Ảnh, xác nhận rằng kế hoạch đã thành công một phần. Bạch Vô Thường vẫn đang bị mắc kẹt, tiêu hao năng lượng để "giải quyết" những quy tắc bị bẻ cong đó. Hắn cảm nhận được sự giằng co giữa ý chí cứng nhắc của Thiên Đạo và những "lỗ hổng" mà hắn đã tạo ra.
"Đúng vậy," Tạ Trần cuối cùng cũng lên tiếng, giọng hắn trầm bổng, mang theo một chút suy tư sâu xa. Hắn mở mắt, đôi mắt sâu thẳm nhìn xa xăm về phía hẻm núi, xuyên qua những tán lá xanh rậm rạp. "Nhưng mỗi lần như thế, hắn sẽ càng lún sâu vào chính những quy tắc của Thiên Đạo. Cái giá của sự cứng nhắc... sẽ ngày càng hiện rõ." Hắn không hề vui mừng hay hả hê, chỉ có một sự lạnh lùng của người thấu triệt bản chất vấn đề.
Hắn hít sâu một hơi, cảm nhận không khí trong lành của rừng cây tràn vào lồng ngực. Sự mệt mỏi thể xác là có thật, nhưng tinh thần hắn lại vô cùng minh mẫn. Cuộc đối đầu này đã chứng minh rằng Thiên Cơ Tử đã nói đúng. Thiên Đạo, trong cơn hấp hối, trở nên cứng nhắc và dễ bị lợi dụng bởi chính những quy tắc của nó. Bạch Vô Thường, một công cụ vô cảm, chỉ có thể tuân theo những gì đã được lập trình, không thể tùy ý phá bỏ hay sáng tạo. Điều này đồng nghĩa với việc, mỗi lần hắn bị "chơi khăm" như thế này, hắn không chỉ tiêu hao sức mạnh, mà còn khiến Thiên Đạo gốc trở nên "mệt mỏi" và "rối loạn" hơn, tự giằng xé trong chính những mâu thuẫn nội tại của nó.
Dương Quân và Hồ Ly Nữ nhanh chóng tìm ki��m dấu vết của Bạch Vô Thường, dù biết rằng hắn sẽ không thể thoát ra ngay lập tức. Họ thiết lập các cảnh giới tạm thời bằng vài tấm hộ phù và kết giới đơn giản, đủ để cảnh báo nếu có bất kỳ động tĩnh nào. Sau đó, họ cũng ngồi xuống, nhắm mắt tĩnh tâm, cố gắng khôi phục lại linh lực đã tiêu hao.
Tạ Trần không tĩnh tâm theo cách thông thường. Hắn vẫn ngồi đó, đôi mắt mở to, nhìn xuyên qua những thân cây cổ thụ. Trong tâm trí hắn, 'Nhân Quả Luân Bàn' không ngừng quay, phác họa ra những kịch bản tiếp theo. Hắn biết, đây chỉ là một chiến thuật hoãn binh. Thiên Đạo sẽ không từ bỏ. Bạch Vô Thường sẽ trở lại, có thể còn tàn bạo và mất kiểm soát hơn. Sự bẽ mặt này có thể kích hoạt những phản ứng mạnh mẽ hơn từ Thiên Đạo gốc. Nhưng mỗi lần như vậy, hắn sẽ lại lặp lại chu kỳ "mắc kẹt trong quy tắc của mình", và Thiên Đạo sẽ càng suy yếu.
Tạ Trần suy nghĩ về lời của Thiên Cơ Tử, về việc "chuẩn bị cho một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên của Nhân Đạo." Con đường này không phải là một cuộc chiến tiêu diệt, mà là một quá trình "phá cục", phá vỡ trật tự cũ để kiến tạo trật tự mới. Hắn không thể vá víu Thiên Đạo, nhưng hắn có thể đẩy nhanh sự sụp đổ của nó, để rồi từ đống đổ nát ấy, một nền tảng mới được hình thành, nơi con người không cần phải "mất người" để thành tiên, nơi họ có thể sống một đời trọn vẹn, chân thực.
Hẻm Núi U Ảnh và Rừng Thanh Phong này, những địa điểm mang dấu ấn của kỷ nguyên Trung Cổ, nơi Thiên Đạo bắt đầu suy yếu, dường như là những mảnh ghép quan trọng trong bức tranh lớn. Có thể, đâu đó trong những tàn tích cổ xưa này, còn ẩn chứa những bí mật, những cơ duyên có thể giúp Tạ Trần củng cố thêm cho "Nhân Đạo" mà hắn đang ấp ủ.
Tạ Trần đứng dậy, phủi nhẹ lớp bụi trên y phục. Hắn nhìn về phía chân trời, nơi ánh nắng ban mai đã bắt đầu rọi xuống, xua tan dần màn sương. Cuộc chiến còn dài, và con đường phía trước còn nhiều chông gai. Nhưng hắn không đơn độc. Bên cạnh hắn là những người đồng hành kiên trung, và trong tâm trí hắn là một chiến lược rõ ràng. Hắn đã "khiến nó bị mắc kẹt trong chính quy tắc của mình", tạo ra một vòng xoáy cố hữu mà Thiên Đạo không thể thoát ra. Đây không phải là chiến thắng, mà là một bước lùi chiến lược, một sự trì hoãn cần thiết, để hắn có thể tiếp tục bước đi trên con đường của riêng mình, con đường của một phàm nhân không muốn thành tiên, nhưng lại đang định đoạt vận mệnh của cả Nhân Gian.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.