Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 426: Tiếng Vọng Từ Kỷ Nguyên Cũ: Lời Giải Mã Về Thiên Đạo

Ánh dương đầu tiên của ngày mới, xuyên qua những tán lá còn đọng sương, chiếu rọi xuống Thôn Vân Sơn, mang theo một chút hơi ấm xoa dịu những vết sẹo của đêm qua. Không còn tiếng gầm gừ dữ dội của địa mạch, không còn luồng năng lượng xám đen cuộn xoáy điên loạn, Thôn Vân Sơn giờ đây hiện lên trong vẻ tĩnh mịch đến nao lòng. Những ngôi nhà gỗ và đá nhỏ, vốn yên bình dưới chân núi, giờ đây nhiều mái đã sụp, nhiều bức tường đã nứt toác, cây c��i bật gốc nằm ngổn ngang. Con suối nhỏ vẫn róc rách chảy qua làng, nhưng dòng nước đã vẩn đục hơn, cuốn theo những mảnh vỡ vụn của đời sống. Tiếng chim hót líu lo trên cành, tiếng gà gáy eo óc từ xa, và đâu đó là tiếng trẻ con líu lo gọi nhau – những âm thanh quen thuộc của sự sống đang cố gắng trở lại, nhưng vẫn bị bao trùm bởi một nỗi buồn khó tả.

Tạ Trần đứng trên một ngọn đồi nhỏ phía đông làng, nơi vẫn còn nguyên vẹn những hàng cây cổ thụ xanh rì. Thân hình gầy gò của hắn, trong bộ áo vải bố cũ kỹ, in hình rõ nét trên nền trời ban mai. Làn da trắng nhợt của hắn vẫn chưa lấy lại được sắc thái hồng hào sau đêm dài căng thẳng, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên vẻ tỉnh táo đến lạ lùng. Hắn không nhìn trực diện vào sự đổ nát, mà ánh mắt hắn lướt qua từng ngóc ngách, như thể đang lần tìm những sợi tơ nhân quả vô hình đã kết nối và đứt đoạn trong trận cuồng phong vừa qua. Hắn cảm nhận được mùi đất ẩm, mùi cỏ dại bị dập nát, và cả mùi khói bếp đang lẩn quất đâu đó, hòa quyện với mùi trầm hương thoang thoảng từ ngôi miếu nhỏ vẫn còn đứng vững giữa làng. Một làn gió nhẹ thổi qua, mơn man trên tóc hắn, mang theo hơi lạnh của đêm tàn và một chút ẩm ướt của sương sớm. Hắn thở dài, một tiếng thở dài nhẹ bẫng nhưng chứa đựng cả sự mệt mỏi cùng cực và nỗi lo lắng khôn nguôi.

"Chúng ta chỉ có thể tạm thời xoa dịu vết thương, nhưng căn bệnh gốc rễ vẫn còn đó. Thiên Đạo không ngừng giãy chết, và mỗi lần như vậy, nhân gian lại phải gánh chịu." Giọng Tạ Trần trầm, khàn, xen lẫn chút cay đắng. Hắn không quay đầu lại, biết rằng Vô Danh Tăng đã đứng bên cạnh hắn từ lúc nào, bóng hình gầy guộc trong chiếc áo cà sa cũ nát, đầu trọc lóc với sáu vết sẹo thiêu hương rõ nét. Đôi mắt Vô Danh Tăng vẫn nhắm hờ, nhưng sự hiện diện của lão tăng luôn mang đến một cảm giác tĩnh lặng và thấu suốt.

"Vạn vật sinh diệt, Thiên Đạo cũng không ngoại lệ. Quan trọng là cái gì sẽ còn lại sau khi nó tàn lụi. Ngươi đã gieo mầm rồi, giờ là lúc tìm cách bảo vệ nó." Giọng Vô Danh Tăng trầm ấm, chậm rãi, như tiếng chuông chùa giữa không gian tĩnh mịch. Lão tăng không nói nhiều, nhưng mỗi lời đều như một câu thiền ngữ, gợi mở những tầng ý nghĩa sâu xa. Lão đưa tay vuốt nhẹ chòm râu bạc phơ, một vẻ bình thản đến khó tin khi chứng kiến cảnh hoang tàn. "Mỗi cơn giãy giụa của nó, mỗi lần nó cố gắng bám víu vào sự tồn tại, lại càng đẩy nó vào vực sâu của sự 'mất người'. Ngươi thấy đó, những quy tắc của nó trở nên cứng nhắc, mù quáng hơn."

Tạ Trần khẽ gật đầu. Hắn đã thấy điều đó qua 'Nhân Quả Chi Nhãn'. Luồng năng lượng xám đen đêm qua không chỉ mang theo sức mạnh hủy diệt, mà còn là sự hỗn loạn của những quy tắc bị bẻ cong, vặn vẹo. Thiên Đạo, trong cơn hấp hối, đã không còn phân biệt được thiện ác, đúng sai, chỉ còn là một cỗ máy vô tri cố gắng duy trì sự tồn tại của chính nó, bất chấp hậu quả. Nỗi lo lắng trong lòng Tạ Trần không chỉ là về sự an nguy của Thôn Vân Sơn, mà là về cái giá mà toàn bộ nhân gian sẽ phải trả cho sự 'giãy chết' kéo dài này. Hắn đã thành công trong việc 'dẫn dắt' năng lượng, lợi dụng sự hỗn loạn để tạo ra một con đường thoát. Nhưng đó chỉ là một giải pháp tạm thời, một liều thuốc giảm đau chứ không phải phương thuốc chữa lành. Liệu hắn có thể tiếp tục 'lèo lái' những cơn thịnh nộ tiếp theo của Thiên Đạo? Hắn không tin vào sức mạnh tuyệt đối, mà tin vào trí tuệ và sự hiểu biết về bản chất. Nhưng để hiểu một 'Thiên Đạo' đang mục ruỗng, đó là một thử thách vượt quá mọi giới hạn của phàm nhân.

Đang lúc trầm tư, một bóng người vội vã chạy đến từ phía làng. Đó là Dương Quân, trên người vẫn còn dính chút bùn đất và vết xước, mái tóc đen dài buộc cao giờ đã hơi rối. Khuôn mặt tuấn tú của hắn lộ rõ vẻ mệt mỏi nhưng ánh mắt vẫn tràn đầy sự kiên nghị. "Tạ huynh, dân làng đã ổn định phần nào. Những người bị thương đã được Trần Lão Gia và Tiểu Cửu chăm sóc. Chúng ta đã cố gắng hết sức để dọn dẹp, nhưng..." Hắn ngừng lại, nhìn về phía những ngôi nhà đổ nát, giọng nói nghẹn lại. "Nhưng liệu chúng ta có thể chịu đựng thêm bao nhiêu lần như vậy? Mỗi lần Thiên Đạo lên cơn, chúng ta lại phải đối mặt với sự hủy diệt."

Tạ Trần quay lại nhìn Dương Quân, đôi mắt hắn pha lẫn chút thấu hiểu và sự cảm thông. "Không nhiều đâu, Dương Quân. Chúng ta không thể mãi mãi chống đỡ bằng cách này. Cơn giãy chết của Thiên Đạo sẽ chỉ ngày càng dữ dội hơn, và khả năng chịu đựng của phàm nhân là có hạn." Hắn đưa tay xoa nhẹ lên vai Dương Quân, khẽ nói: "Ngươi và Tiểu Cửu đã làm rất tốt. Thôn Vân Sơn này sẽ không quên ân nghĩa của các ngươi."

"Tạ huynh không cần nói vậy. Chúng ta là đồng minh, là người cùng thuyền." Dương Quân nói, ánh mắt kiên định. "Chỉ là, ta cảm thấy bất lực. Sức mạnh của ta, dù đã tu luyện bao năm, lại chẳng thể làm gì trước cơn thịnh nộ của Thiên Đạo. Nó không phải là một kẻ thù hữu hình để ta có thể vung kiếm chiến đấu."

"Đúng vậy, nó không phải là một kẻ thù mà ngươi có thể vung kiếm. Nó là một căn bệnh, một cái chết đang đến. Nhưng không phải là không có cách." Tạ Trần nói, ánh mắt hắn bỗng lóe lên một tia sáng kỳ lạ. Hắn vừa dứt lời, một cánh chim bồ câu trắng muốt từ đâu bay tới, đậu xuống vai hắn. Trên chân nó có buộc một ống trúc nhỏ. Tạ Trần gỡ ống trúc, rút ra một mảnh giấy cuộn tròn. Hắn mở ra, đọc lướt qua. Khuôn mặt hắn không biểu lộ cảm xúc gì nhiều, nhưng đôi mắt hắn lại sâu thêm vài phần.

"Là ai?" Dương Quân hỏi, tò mò.

Tạ Trần không trả lời ngay. Hắn gấp mảnh giấy lại, đưa cho Vô Danh Tăng. Vô Danh Tăng nhắm mắt, khẽ đọc lướt qua bằng tâm thức, rồi gật đầu nhẹ. "Quả nhiên là người đó. Lời cảnh báo đã trở thành sự thật."

"Có lẽ đây là cơ hội để tìm ra câu trả lời cho căn bệnh gốc rễ." Tạ Trần nói, giọng trầm tĩnh. "Ta cần phải đi. Dương Quân, Tiểu Cửu, các ngươi hãy ở lại giúp đỡ dân làng. Thôn Vân Sơn cần sự bảo vệ của các ngươi trong lúc này."

"Tạ huynh, huynh định đi đâu? Huynh vừa mới trải qua một trận chiến..." Dương Quân lo lắng.

"Một nơi có thể cho ta biết thêm về quá khứ của Thiên Đạo. Một nơi mà những bí mật bị chôn vùi từ lâu vẫn còn lưu giữ." Tạ Trần không giải thích nhiều, chỉ nhìn về phía xa, nơi những dãy núi hùng vĩ ẩn hiện trong sương sớm. "Hãy tin ta. Ta sẽ trở về." Hắn biết, lời nhắn trong ống trúc chỉ có hai chữ: "Thiên Cơ". Một cái tên đã lâu không xuất hiện trong tâm trí hắn, nhưng giờ đây lại mang theo một trọng trách to lớn. Một cái tên gợi về những bí ẩn cổ xưa, những tính toán sâu xa và những lời tiên tri mờ mịt. Hắn cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, không phải vì sợ hãi, mà vì cảm giác một cánh cửa mới đã hé mở, dẫn đến những sự thật có thể thay đổi tất cả. Hắn rời đi, để lại phía sau một Vô Danh Tăng trầm mặc, một Dương Quân đầy lo lắng, và một Thôn Vân Sơn đang cố gắng hàn gắn những vết thương.

***

Đêm khuya, trăng mờ ẩn hiện sau những tầng mây dày đặc, khiến không gian càng thêm u tối và lạnh lẽo. Không một làn gió, chỉ có sự tĩnh mịch bao trùm, như thể cả thế giới đang nín thở. Tạ Trần cùng Dương Quân và Hồ Ly Nữ (Tiểu Cửu) lặng lẽ tiến vào một con ngõ hẻm sâu hút ở ngoại ô một thành trấn cổ kính. Mùi ẩm mốc của những bức tường đá cũ kỹ, mùi rêu phong và chút hương trầm thoang thoảng từ những ngôi miếu cổ đã bỏ hoang, hòa quyện vào nhau, tạo nên một thứ không khí đặc quánh, nặng nề. Bước chân họ nhẹ nhàng, như những bóng ma lướt qua trong đêm.

Cuối con ngõ là một cánh cổng gỗ cũ nát, phủ đầy dây leo. Tạ Trần đưa tay khẽ đẩy, cánh cổng kêu kẽo kẹt một tiếng rợn người, rồi từ từ mở ra. Bên trong là một sân nhỏ rêu phong, với vài cây cổ thụ khẳng khiu vươn mình lên trời. Ánh sáng duy nhất đến từ một căn nhà gỗ nhỏ nằm sâu bên trong, lờ mờ như một đốm lửa sắp tàn. Đó là một chi nhánh bí mật của Thiên Cơ Các, nơi mà Tạ Trần đã được chỉ dẫn.

"Đây là đâu vậy, Tạ huynh? Trông có vẻ không phải là nơi để trà đàm." Dương Quân thì thầm, bàn tay hắn đã đặt nhẹ lên chuôi kiếm, đôi mắt cảnh giác quét qua từng góc khuất. Khí chất nho nhã thường ngày của hắn đã được thay thế bằng vẻ căng thẳng của một người tu sĩ luôn sẵn sàng đối phó với hiểm nguy. Hồ Ly Nữ (Tiểu Cửu) cũng rụt rè nép sát vào Tạ Trần, đôi tai cáo trắng muốt khẽ giật giật, thăm dò từng âm thanh nhỏ nhất trong đêm tĩnh mịch. Nàng cảm nhận được một luồng năng lượng bí ẩn, cổ xưa, nhưng không hề mang tính đe dọa, mà thiên về sự u uẩn, khó lường.

Tạ Trần không trả lời, chỉ ra hiệu cho họ giữ im lặng. Hắn bước vào căn nhà gỗ, nơi ánh sáng lờ mờ hắt ra. Bên trong không gian tĩnh mịch, mùi giấy cũ, mực Tàu và một thứ hương liệu lạ lẫm xộc vào mũi, tạo nên một cảm giác vừa thanh tịnh vừa u ám. Một tấm bình phong bằng gỗ mun được chạm khắc tinh xảo đứng sừng sững giữa phòng, che khuất hoàn toàn người ngồi phía sau. Chỉ có một phần thân ảnh mơ hồ, gầy gò, cùng mái tóc dài trắng xóa rũ xuống, lấp ló phía sau tấm bình phong.

"Kẻ đáng lẽ phải chết lại sống, kẻ sống lại đang dần tan biến. Thiên cơ hỗn loạn, nhưng vẫn có dấu vết. Ngươi đến rồi, Tạ Trần." Một giọng nói trầm, khàn, vang lên từ phía sau tấm bình phong, như thể đến từ một vực sâu vô tận của thời gian. Giọng nói không mang theo bất kỳ cảm xúc nào, chỉ có sự thâm sâu và khó đoán.

Dương Quân giật mình, lập tức rút kiếm ra khỏi vỏ. Hồ Ly Nữ (Tiểu Cửu) cũng kêu lên một tiếng khe khẽ, toàn thân lông xù lên, cảnh giác tột độ. "Rốt cuộc ông là ai? Muốn gì từ Tạ huynh?" Dương Quân quát, kiếm chỉ thẳng vào tấm bình phong. Hắn đã từng nghe về Thiên Cơ Tử, một nhân vật bí ẩn chuyên nhìn thấu thiên cơ, nhưng chưa từng gặp mặt. Và hắn không tin tưởng bất kỳ ai có thể biết rõ về Tạ Trần đến mức này mà lại giữ thái độ khó hiểu như vậy.

Tạ Trần đưa tay ra hiệu cho Dương Quân hạ kiếm xuống. Hắn vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, nhưng trong đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên một sự tò mò và một chút thận trọng. "Ngài tìm ta có việc gì? Lời nhắn của ngài rất mịt mờ." Hắn nói, giọng điệu không hề khách sáo hay cung kính quá mức, chỉ là sự thăm dò thẳng thắn.

"Lời nhắn mịt mờ, vì Thiên Đạo cũng mịt mờ. Nhưng có những sự thật, dù bị chôn vùi bao lâu, cuối cùng cũng sẽ được phơi bày." Giọng Thiên Cơ Tử vẫn giữ nguyên vẻ trầm tĩnh, nhưng có thêm một chút ngụ ý sâu xa. "Chỉ là muốn kể một câu chuyện cũ, về một kỷ nguyên đã qua, và một Thiên Đạo đã bắt đầu mục ruỗng từ thuở ấy. Một câu chuyện từ thời Trung Cổ, Đại Chiến Tiên Ma."

Dương Quân và Hồ Ly Nữ nhìn nhau đầy kinh ngạc. Đại Chiến Tiên Ma là một truyền thuyết cổ xưa, m���t sự kiện rung chuyển cả Thập Phương Nhân Gian, nhưng hầu hết các ghi chép đều rất mơ hồ, thậm chí bị cho là chỉ là hư cấu. Việc Thiên Cơ Tử nhắc đến nó một cách cụ thể, lại còn liên kết với sự suy yếu của Thiên Đạo, khiến họ không khỏi rùng mình.

Tạ Trần thì khác. Hắn đã từng nghe qua về những truyền thuyết này, và 'Nhân Quả Chi Nhãn' của hắn đã nhiều lần hé lộ những mảnh ghép của một quá khứ bị lãng quên. Hắn biết rằng không có lửa thì làm sao có khói. Hắn tin rằng đằng sau mỗi truyền thuyết đều ẩn chứa một phần sự thật, và sự thật đó có thể là chìa khóa để giải mã tình hình hiện tại. Hắn im lặng, chờ đợi. Trong không khí tĩnh mịch của căn phòng, chỉ còn tiếng thở dốc nhẹ của Dương Quân và Hồ Ly Nữ, và sự chờ đợi căng thẳng của Tạ Trần, như một sợi dây đàn bị kéo căng đến cực điểm. Hắn cảm thấy mình đang đứng trước ngưỡng cửa của một bí mật to lớn, một bí mật có thể giải thích mọi sự hỗn loạn mà hắn đang phải đối mặt.

***

Ánh sáng lờ mờ từ ngọn đèn dầu lay động trong Thiên Cơ Các, hắt bóng những hình thù kỳ dị lên bức tường cũ kỹ, khiến không gian càng thêm ma mị. Mùi hương trầm và giấy cũ càng lúc càng nồng nặc, như một lời nhắc nhở về sự cổ xưa và những bí mật đã được cất giữ qua hàng ngàn năm. Thiên Cơ Tử, dù vẫn ẩn mình sau tấm bình phong, nhưng giọng nói của hắn lại trở nên rõ ràng và uy nghiêm hơn, như thể đang kể lại một thiên sử thi hùng tráng.

"Ngươi thấy Thiên Đạo đang giãy chết, nhưng nó đã chết từ rất lâu rồi, Tạ Trần. Từ cái ngày Đại Chiến Tiên Ma làm rạn nứt cả quy tắc lẫn ý chí của nó." Thiên Cơ Tử bắt đầu, giọng hắn trầm bổng, không nhanh không chậm, nhưng mỗi từ đều như gõ vào tâm trí người nghe. "Vào kỷ nguyên Trung Cổ, khi Tiên và Ma còn hùng mạnh, khi linh khí còn dồi dào, một cuộc chiến chưa từng có đã nổ ra. Không chỉ là xung đột giữa các thế lực, mà là sự va chạm của hai lý tưởng cực đoan, hai con đường tu luyện đối lập: con đường của sự siêu thoát tuyệt đối và con đường của sự chiếm đoạt vô tận."

Hắn dừng lại một chút, như để cho những lời mình nói thấm vào tâm trí Tạ Trần và các đồng minh. "Cuộc chiến đó kéo dài hàng vạn năm, tàn phá vô số thế giới, hút cạn linh khí, và quan trọng hơn cả, làm tổn hại đến bản chất của chính Thiên Đạo. Thiên Đạo, vốn là một tập hợp các quy tắc vô tư, một ý chí vũ trụ duy trì cân bằng vạn vật, đã bị kéo vào vòng xoáy của sự sống và cái chết, của tham vọng và dục vọng. Nó đã 'mất người' từ thuở ấy. Nó đã bị nhiễm bẩn bởi những chấp niệm, bởi những vết thương không thể chữa lành."

Dương Quân và Hồ Ly Nữ lắng nghe với vẻ mặt kinh ngạc. Họ chưa bao giờ nghe về một Thiên Đạo có thể 'mất người', có thể bị tổn hại đến mức này. Đối với họ, Thiên Đạo là sự tồn tại tối cao, bất biến. Nhưng lời kể của Thiên Cơ Tử lại đang phá vỡ mọi nhận thức của họ.

"Bạch Vô Thường... chỉ là một cái bóng, một công cụ được tạo ra để vá víu một chiếc bình đã vỡ." Thiên Cơ Tử tiếp tục, giọng hắn mang theo một chút châm biếm lạnh lùng. "Sau Đại Chiến, Thiên Đạo suy yếu trầm trọng. Để ngăn chặn sự sụp đổ hoàn toàn, nó đã tạo ra một 'cơ chế tự vệ'. Bạch Vô Thường không phải là một sinh linh có ý chí độc lập hoàn toàn, mà là một phần ý chí đã bị méo mó của Thiên Đạo, một thực thể được sinh ra từ sự hỗn loạn và nỗi sợ hãi của chính Thiên Đạo. Hắn tồn tại để 'dọn dẹp', để loại bỏ những yếu tố mà Thiên Đạo cho là 'không phù hợp' với sự tồn tại của nó, những yếu tố có thể đẩy nó nhanh hơn đến bờ vực sụp đổ. Hắn là hiện thân của sự cứng nhắc, của nỗi sợ hãi sự thay đổi."

Tạ Trần trầm tư, 'Nhân Quả Chi Nhãn' của hắn tự động bắt đầu phân tích. Những mảnh ghép rời rạc về Bạch Vô Thường, về những hành động tàn bạo nhưng vô cảm của hắn, giờ đây dần được sắp xếp lại thành một bức tranh rõ ràng hơn. Hắn không phải là kẻ thù cá nhân, mà là một triệu chứng, một biểu hiện của căn bệnh nặng của Thiên Đạo.

"Vậy, điểm yếu của nó là gì? Làm sao để đối phó với một thứ vô tri nhưng lại có ý chí hủy diệt?" Tạ Trần hỏi, giọng hắn trầm tĩnh, nhưng đôi mắt hắn ánh lên một tia sáng rực rỡ của sự khao khát tri thức. Hắn không hỏi về cách đánh bại nó bằng sức mạnh, mà là cách giải quyết vấn đề từ gốc rễ.

Thiên Cơ Tử cười khẽ, một tiếng cười khô khốc, như tiếng lá khô va vào nhau. "Điểm yếu của một hệ thống đang sụp đổ, Tạ Trần, không phải là thiếu sức mạnh, mà là sự cứng nhắc trong quy tắc. Ngươi đã thấy, ngươi đã làm được. Ngươi đã 'dẫn dắt' luồng năng lượng hỗn loạn đêm qua, không phải bằng cách chống lại nó, mà bằng cách lợi dụng chính những quy tắc đã bị méo mó của nó."

Hắn tiếp tục: "Thiên Đạo, trong cơn hấp hối, vẫn cố chấp bám vào những quy tắc cũ kỹ, dù những quy tắc đó đã không còn phù hợp với thực tại. Nó muốn duy trì trật tự bằng mọi giá, ngay cả khi điều đó có nghĩa là hủy diệt. Sự cứng nhắc đó chính là kẽ hở. Ngươi không cần phải chống lại nó bằng sức mạnh, mà hãy 'khiến nó bị mắc kẹt trong chính quy tắc của mình'. Tạo ra một vòng xoáy nhân quả mà nó không thể đơn thuần xóa bỏ, chỉ có thể tiêu hao năng lượng để giải quyết. Giống như một con rắn hổ mang khổng lồ, khi nó bị mắc kẹt trong chính cái da của nó đang lột dở, nó sẽ phải vật lộn, tự cắn xé mình để thoát ra, và cuối cùng sẽ suy yếu đến kiệt quệ."

Tạ Trần lắng nghe, 'Nhân Quả Luân Bàn' trong tâm trí hắn quay cuồng. Hắn hiểu. Hắn đã từng làm điều đó, một cách vô thức, khi hắn 'dẫn dắt' năng lượng xám đen. Hắn đã không tấn công, mà chỉ tạo ra một 'kênh dẫn', một 'con đường' mà Thiên Đạo phải tuân theo. Đó là một vòng xoáy nhân quả: Thiên Đạo muốn hủy diệt, nhưng nếu hủy diệt theo 'con đường' mà Tạ Trần tạo ra, nó lại vô tình bảo vệ những gì Tạ Trần muốn bảo vệ, đồng thời tự tiêu hao sức mạnh của chính nó.

"Vậy, đó là lý do vì sao Thiên Đạo lại muốn xóa bỏ sự tồn tại của ta." Tạ Trần lẩm bẩm, một tia sáng hiểu biết lóe lên trong mắt hắn. "Ta không chỉ là một phàm nhân không tu hành, ta là một 'điểm neo nhân quả' có thể bẻ cong dòng chảy của nó, tạo ra những vòng xoáy mà nó không thể kiểm soát một cách đơn giản."

"Chính xác." Thiên Cơ Tử nói, gi���ng hắn chứa đựng một sự tán thưởng hiếm hoi. "Ngươi là một dị số. Ngươi không tuân theo quy tắc của nó, nhưng ngươi lại hiểu sâu sắc về quy tắc của nó. Ngươi không khao khát thành tiên, nhưng ngươi lại là mối đe dọa lớn nhất đối với sự tồn tại của Thiên Đạo cũ. Cuộc chiến không phải là sức mạnh, mà là trí tuệ, là sự hiểu biết về bản chất của 'Đạo'. Thiên Đạo đang sụp đổ, và nhiệm vụ của ngươi không phải là vá víu nó, mà là chuẩn bị cho một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên của Nhân Đạo."

Trong khoảnh khắc đó, Tạ Trần cảm thấy một gánh nặng khổng lồ đè lên vai, nhưng đồng thời cũng là một tia hy vọng mới lóe lên. Hắn đã tìm thấy con đường. Con đường không phải là đối đầu trực diện, mà là lợi dụng chính kẻ thù, dùng trí tuệ để dẫn dắt nó vào một vòng luẩn quẩn mà nó không thể thoát ra, cho đến khi nó tự suy yếu và tan rã. Mục đích của Thiên Cơ Tử vẫn còn là một ẩn số, nhưng lời hắn nói đã mở ra một chân trời mới cho Tạ Trần. Kỷ nguyên của Thiên Đạo đã đến hồi kết. Và Tạ Trần, một phàm nhân không tu hành, sẽ là người đặt nền móng cho một kỷ nguyên khác, một kỷ nguyên mà con người có thể sống một đời trọn vẹn, không cần thành tiên. Cuộc chiến thực sự không phải là tiêu diệt, mà là "phá cục", là tạo ra một trật tự mới từ chính những tàn tích của cái cũ. Hắn hít sâu một hơi, cảm nhận không khí lạnh lẽo của Thiên Cơ Các thấm vào tận xương tủy, nhưng tâm trí hắn lại bừng sáng với một quyết tâm sắt đá.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free