Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 425: Hồi Quang Phản Chiếu: Mắt Bão Thiên Đạo, Lưỡng Nan Sinh Tử

Màn đêm buông xuống Thôn Lạc Hồng, nhưng không mang lại sự yên bình thường lệ. Thay vào đó, nó phủ lên làng một tấm màn đen kịt của hỗn loạn và hủy diệt. Từ khoảnh khắc luồng năng lượng xám đen kịt bốc lên từ lòng đất, cuộn xoáy như một con mãng xà khổng lồ, mọi thứ đều chìm vào cơn ác mộng. Tiếng gầm gừ quái dị, như thể chính địa mạch đang bị xé toạc, đang rên rỉ trong đau đớn, vang vọng khắp thung lũng, át đi tiếng mưa đá ào ạt và gió rít gào. Mùi đất ��m, mùi khét lạ và một thứ mùi tanh nồng, ngai ngái hòa quyện vào nhau, khiến không khí trở nên đặc quánh, ngột ngạt, như thể sự sống đang bị rút cạn.

Nhà cửa đổ sụp như những quân cờ domino. Những ngôi nhà gỗ đơn giản, mái rơm, tường đất, vốn là nơi trú ẩn ấm cúng của bao thế hệ, giờ đây chỉ còn là đống đổ nát ngổn ngang. Từng khúc gỗ mục nát, từng viên gạch vỡ vụn văng tung tóe trong không khí, theo chân những cơn lốc xoáy năng lượng. Cây cối trong làng, những hàng cây cổ thụ chứng kiến bao mùa vụ, bị nhổ bật gốc không thương tiếc. Thân cây khổng lồ bị kéo lên không trung, rễ cây rách toạc, để lộ ra những mảng đất đen ngòm dưới ánh chớp lóe lên từ những luồng năng lượng dị thường, rồi bị quăng quật xuống đất với một lực mạnh đến kinh hoàng. Tiếng đổ vỡ không ngừng nghỉ, xen lẫn tiếng la hét hoảng loạn, tiếng khóc nức nở của trẻ thơ và tiếng van xin thảm thiết của những người dân làng.

Dương Quân, với vẻ mặt nghiêm nghị, không chút sợ hãi, vận dụng tu vi của mình đến cực hạn. Một luồng ánh sáng xanh lam mạnh mẽ bao phủ lấy hắn, giúp hắn đứng vững như một bức tường thành giữa cơn bão trọng lực đang điên cuồng thay đổi. Hắn gào lên, giọng nói vang vọng giữa tiếng gió rít: “Mọi người mau vào trong, đừng ra ngoài! Hồ Ly Nữ, bảo vệ phía đông!” Hắn lao nhanh về phía một nhóm dân làng đang co rúm trong sợ hãi, bám víu vào nhau trong vô vọng. Một ngôi nhà đang chực đổ sập, Dương Quân không ngần ngại lao tới, dùng toàn bộ sức mạnh tu vi của mình để chống đỡ, những bắp thịt trên cánh tay hắn nổi lên cuồn cuộn, ánh sáng xanh lam rực rỡ đến chói mắt, cố gắng giữ lại chút hy vọng mong manh cho những người phàm nhân. Mồ hôi vã ra trên trán hắn, nhưng đôi mắt kiên nghị vẫn không hề lay chuyển, ánh lên vẻ quyết tâm bảo vệ đến cùng.

Hồ Ly Nữ, Tiểu Cửu, đôi tai cáo trắng muốt dựng đứng, chiếc đuôi lông mềm mại giờ đây xù lên vì cảnh giác tối đa, biểu thị sự sợ hãi nhưng cũng là ý chí chiến đấu. Nàng nhẹ như một làn gió, lướt qua những mảnh vỡ đang bay tứ tung, những vật thể bị hất tung lên trời rồi rơi xuống đất với tốc độ kinh hoàng. Nàng ôm lấy một bà cụ đang tuyệt vọng, thân hình gầy gò run rẩy như chiếc lá trước gió, và đưa bà đến nơi an toàn với tốc độ mà phàm nhân không thể nào tưởng tượng nổi. “Tạ Trần! Không ổn rồi! Làng sẽ không trụ được!” Nàng hét lên, giọng nói xen lẫn sự lo lắng tột độ. Nàng không phải là một tu sĩ mạnh mẽ, nhưng sự nhanh nhẹn và khả năng cảm nhận nguy hiểm của nàng là vô song, và nàng dùng hết sức mình để bảo vệ những sinh linh yếu ớt này.

Trần Lão Gia, với vẻ mặt tái mét, quỳ sụp xuống đất, hai tay chắp lại run rẩy. “Trời ơi! Có phải tận thế rồi không?!” Giọng ông lạc đi trong tiếng gió rít và tiếng gầm gừ của địa mạch, tràn ngập sự tuyệt vọng. Ông đã sống cả đời trong sự yên bình của Thôn Lạc Hồng, chưa từng chứng kiến cảnh tượng nào kinh hoàng đến vậy. Bên cạnh ông, Tiểu Hoa ôm chặt lấy chân Tạ Trần, thân hình nhỏ bé run rẩy bần bật, đôi mắt to tròn lanh lợi giờ đây ngấn lệ, chứa đựng nỗi sợ hãi nguyên thủy nhất của một đứa trẻ. Em không nói nên lời, chỉ biết b���u víu vào Tạ Trần như một chiếc phao cứu sinh cuối cùng.

Vô Danh Tăng, mặc dù không dùng sức mạnh như Dương Quân hay tốc độ của Hồ Ly Nữ, nhưng ông vẫn đứng vững như một ngọn núi sừng sững giữa cơn bão táp. Ánh mắt từ bi của ông quét qua khung cảnh tàn phá, đôi môi ông khẽ mấp máy tụng kinh, những âm thanh trầm ấm như muốn xoa dịu nỗi đau của thế gian, mang đến một chút bình yên kỳ lạ trong tâm bão. Ông là hiện thân của sự giác ngộ, của sự tĩnh lặng giữa hỗn loạn.

Tạ Trần đứng giữa tâm bão hỗn loạn, thân hình gầy gò của hắn như một điểm neo vững chắc, không hề nao núng trước những cơn gió xoáy hay những vật thể bay tứ tung. Ánh sáng từ 'Nhân Quả Chi Nhãn' của hắn bùng lên rực rỡ, chiếu sáng khuôn mặt trầm tĩnh nhưng đầy quyết tâm của hắn. Hắn không chỉ nhìn thấy sự hỗn loạn, sự hủy diệt đang diễn ra trước mắt, mà hắn còn thấy những sợi dây nhân quả đang đứt gãy, những quy tắc đang sụp đổ một cách điên loạn. Hắn đang tìm kiếm. Tìm kiếm một điểm yếu, một khe hở, một con đường sống trong chính s��� điên loạn này.

Đây không phải là một cuộc tấn công có chủ đích từ Bạch Vô Thường, mà là sự giãy giụa cuối cùng của một Thiên Đạo đang tuyệt vọng, một nỗ lực tàn bạo nhằm xóa sổ bất cứ thứ gì đe dọa sự tồn tại của nó. Và Tạ Trần, cùng với "điểm neo Nhân Đạo" mà hắn đang vun đắp tại Thôn Lạc Hồng, chính là mối đe dọa lớn nhất trong mắt Thiên Đạo. Ngôi làng nhỏ bé, mảnh đất bình yên mà hắn vừa tìm thấy, giờ đây đang đứng trước bờ vực bị xóa sổ hoàn toàn. Tạ Trần biết, hắn không thể dùng sức mạnh để chống lại Thiên Đạo. Nhưng hắn có trí tuệ, có sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất của vạn vật. Hắn sẽ phải tìm ra một cách, một "lỗ hổng" trong chính sự hỗn loạn này, để bảo vệ những người phàm nhân này, để bảo vệ mầm mống của một kỷ nguyên mới. Cuộc chiến thực sự đã bắt đầu, không phải bằng đao kiếm hay pháp thuật, mà bằng trí tuệ và sự kiên định. Ngọn lửa hy vọng trong Tạ Trần bùng cháy dữ dội hơn bao giờ hết, không phải là hy vọng viển vông, mà là sự kiên định của một người đã nhìn thấu bản chất của thế giới, và sẵn sàng đối mặt với nó. Hắn hít một hơi thật sâu, đôi mắt 'Nhân Quả Chi Nhãn' lóe lên một tia sáng quyết liệt. Hắn đã nhìn thấy một thứ. Một sợi dây mỏng manh, một quy tắc đang bị bóp méo đến cực hạn, nhưng lại có thể là chìa khóa. Thôn Lạc Hồng đang bị tấn công, nhưng nó sẽ không sụp đổ. Không phải khi Tạ Trần còn đứng đây.

Hắn nhìn sâu vào luồng năng lượng xám đen đang cuộn trào. Nó không có hình dạng cố định, cứ như một sinh vật vô định hình đang vật vã trong cơn đau đớn. Những luồng khí lạnh lẽo tỏa ra từ nó, khiến da thịt người phàm như bị đóng băng, còn linh khí tu sĩ thì bị hút cạn. Tạ Trần không chỉ thấy màu sắc, thấy hình dạng, thấy sự hủy diệt, mà hắn còn cảm nhận được tần số của nó, nhịp đập hỗn loạn của nó. Hắn nhận ra, đây không phải là một đòn đánh được tính toán kỹ lưỡng, mà là một sự giãy giụa tự phát, một cơn "co giật" của một thực thể đang hấp hối. Thiên Đạo đang mất kiểm soát chính bản thân mình. Giống như một con thú bị thương nặng, nó không còn phân biệt được bạn thù, chỉ biết cắn xé bất cứ thứ gì nó chạm tới trong cơn điên loạn cuối cùng.

Càng quan sát, Tạ Trần càng cảm thấy rõ ràng hơn sự tuyệt vọng của Thiên Đạo. Nó đang cố gắng níu kéo sự tồn tại bằng cách xóa bỏ những gì đe dọa nó, nhưng lại không có đủ sức mạnh để thực hiện một cách có trật tự. Sự "mất người" của Thiên Đạo thể hiện qua chính sự hỗn loạn này, nó không còn tuân theo bất kỳ quy tắc nào, không còn giữ được bản chất của một "Thiên Đạo" nữa. Nó chỉ còn là một ý chí sinh tồn nguyên thủy, một bản năng mù quáng. "Hồi quang phản chiếu," Tạ Trần thầm nghĩ. "Càng giãy giụa, càng tự hủy diệt."

Dương Quân và Hồ Ly Nữ, sau khi đưa được một phần dân làng đến nơi tương đối an toàn trong những căn nhà còn sót lại hoặc hầm trú ẩn tạm bợ, quay lại nhìn Tạ Trần. Dù không hiểu hết được những gì Tạ Trần đang nhìn thấy, nhưng họ tin tưởng vào hắn một cách tuyệt đối. Ánh sáng 'Nhân Quả Chi Nhãn' của Tạ Trần là ngọn hải đăng duy nhất trong đêm tối hỗn loạn này.

Tiểu Hoa vẫn ôm chặt lấy chân Tạ Trần, nhưng cơn run rẩy đã dịu đi đôi chút, như thể sự bình tĩnh của Tạ Trần đã truyền sang em. Trần Lão Gia, dù vẫn còn sợ hãi, nhưng đôi mắt ông đã ánh lên một tia hy vọng khi nhìn vào bóng lưng Tạ Trần. Ông đã chứng kiến Tạ Trần làm những điều phi thường bằng trí tuệ của mình, và trong khoảnh khắc này, ông đặt toàn bộ niềm tin vào thư sinh gầy gò này. Vô Danh Tăng khẽ gật đầu, đôi mắt nhắm hờ, nhưng ông đã cảm nhận được luồng ý niệm đang trỗi dậy trong Tạ Trần.

Tạ Trần không vội vàng hành động. Hắn để 'Nhân Quả Chi Nhãn' quét qua từng ngóc ngách của luồng năng lượng, từng dòng chảy nhỏ nhất. Hắn nhận ra rằng, dù hỗn loạn đến đâu, nó vẫn có một "điểm yếu." Thiên Đạo, dù đang suy tàn, nhưng vẫn là một "hệ thống." Một hệ thống, dù có điên loạn đến đâu, vẫn phải tuân theo một vài quy tắc cơ bản để có thể vận hành. Và chính những quy tắc cơ bản đó, khi bị bóp méo đến cực hạn, lại tạo ra những kẽ hở.

Luồng năng lượng xám đen không ngừng bành trướng, nuốt chửng mọi thứ trên đường đi của nó. Nó không phải là một cơn sóng thần, mà giống như một khối u ác tính đang lan rộng, phá hủy cấu trúc của thế giới. Tạ Trần thấy những sợi dây nhân quả của Thôn Lạc Hồng đang bị kéo căng đến mức sắp đứt, và hắn biết mình không còn nhiều thời gian. Hắn phải hành động ngay, không phải để chiến thắng Thiên Đạo, mà để bảo vệ những "mầm mống Nhân Đạo" đang tồn tại ở đây.

"Thiên Đạo... ngươi vẫn còn những chấp niệm cuối cùng," Tạ Trần thầm thì, giọng nói chỉ đủ cho hắn nghe thấy, nhưng lại mang một sự kiên định sắt đá. "Và chính chấp niệm đó sẽ là điểm yếu của ngươi." Hắn đã tìm thấy thứ mình cần. Một sợi dây nhân quả, bị bóp méo đến mức gần như vô hình, nhưng vẫn còn đó. Đó là sợi dây liên kết giữa bản chất của Thiên Đạo và sự tồn tại của vạn vật. Khi Thiên Đạo cố gắng phá hủy vạn vật trong cơn điên loạn, nó cũng đang vô tình tác động lên sợi dây đó, khiến nó trở nên mong manh hơn bao giờ hết. Và Tạ Trần, với 'Nhân Quả Chi Nhãn' của mình, có thể nhìn thấy sợi dây ấy, có thể chạm vào nó, và có thể thay đổi nó.

***

Trong căn nhà gỗ còn sót lại của Trần Lão Gia, ánh đèn dầu leo lét soi sáng những khuôn mặt đầy lo âu. Tiếng đổ nát bên ngoài đã dịu bớt, nhưng vẫn vọng vào yếu ớt, như tiếng rên xiết của một thế giới đang hấp hối. Mùi khói và bụi từ những ngôi nhà đổ nát tràn vào, hòa lẫn với mùi đất ẩm mốc, tạo nên một bầu không khí nặng nề, căng thẳng. Trần Lão Gia và vài dân làng khác co cụm lại một góc, thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ đã vỡ tan, nơi màn đêm vẫn đang bao trùm bởi những luồng năng lượng xám đen lấp loáng. Tiểu Hoa đã ngủ thiếp đi trong vòng tay Trần Lão Gia, nhưng trên khuôn mặt nhỏ bé vẫn còn hằn rõ những vệt nước mắt.

Tạ Trần ngồi trên mặt đất lạnh lẽo, đối diện với Vô Danh Tăng. Hắn dùng ngón tay trỏ, khẽ khàng phác họa những đường nét rối rắm của luồng năng lượng xám đen trên nền đất bụi. Những đường nét đó không chỉ là hình ảnh, mà còn là biểu trưng cho những sợi dây nhân quả mà hắn đã nhìn thấy, những quy tắc đang bị bóp méo đến cực hạn. Ánh sáng mờ ảo từ 'Nhân Quả Chi Nhãn' vẫn còn ẩn hiện trong đôi mắt hắn, như hai đốm lửa leo lét trong đêm tối.

“Nó không phải là tấn công có chủ đích,” Tạ Trần trầm giọng, giọng nói hắn bình tĩnh đến lạ lùng, như một dòng suối mát lành giữa sa mạc khô cằn của sự sợ hãi. “Mà là sự giãy giụa. Thiên Đạo đang co giật, cố gắng bám víu vào sự tồn tại, và mỗi ‘cơn co giật’ này lại phá hủy chính nó và mọi thứ xung quanh.” Hắn dừng lại, nhìn vào những đường nét mình vừa vẽ, như thể đang nhìn vào bản đồ của một căn bệnh nan y. “Nó giống như một cơ thể đang bị tàn phá từ bên trong, c�� gắng đẩy lùi mọi thứ nó cảm nhận là nguy hiểm, nhưng lại không còn đủ lý trí để phân biệt.”

Vô Danh Tăng nhắm mắt lắng nghe, đôi môi khẽ mấp máy. Sau một lúc im lặng, ông từ tốn mở lời, giọng nói trầm ấm như tiếng chuông chùa giữa đêm khuya, mang theo sự thấu hiểu sâu sắc. “Đúng vậy. Một hệ thống sắp sụp đổ, sẽ luôn tìm cách kéo theo mọi thứ. Nó không phân biệt thiện ác, chỉ là bản năng sinh tồn cuối cùng. Giống như một con thú bị thương nặng, nó sẽ cắn xé bất cứ ai đến gần, kể cả chính mình.” Ông khẽ thở dài, một tiếng thở dài mang nặng nỗi bi ai của thế gian. “Bản chất của vô thường, tiểu thí chủ. Mọi sự đều có sinh, có diệt. Thiên Đạo cũng không ngoại lệ. Nó đã tự cho mình là vĩnh cửu, là bất biến, nhưng lại quên mất rằng chính sự bất biến đó cũng là một dạng chấp niệm, và chấp niệm thì luôn mang theo mầm mống của sự hủy diệt.”

Dương Quân ngồi đối diện, vẻ mặt vẫn còn căng thẳng. Hắn đã dùng gần hết sức lực để bảo vệ dân làng, và giờ đây, cảm giác bất lực trước thứ s��c mạnh vô hình của Thiên Đạo càng khiến hắn thêm mệt mỏi. “Vậy làm sao chúng ta có thể chống lại một bản năng như vậy?” Hắn hỏi, giọng nói lộ rõ sự hoài nghi. “Nếu nó không có lý trí, không có mục tiêu rõ ràng, thì làm sao có thể đối phó?” Hồ Ly Nữ (Tiểu Cửu) cũng gật đầu đồng tình, đôi mắt to tròn nhìn Tạ Trần đầy mong chờ. Nàng đã chứng kiến quá nhiều sự hỗn loạn trong những ngày qua, và nàng muốn tìm một lối thoát.

Tạ Trần nhìn Dương Quân, ánh mắt hắn sâu thẳm, như nhìn thấu tâm can đối phương. “Chúng ta không chống lại nó,” hắn đáp, giọng nói vẫn bình thản. “Chúng ta hiểu nó. Thiên Đạo, dù đang suy yếu, nhưng vẫn là Thiên Đạo. Nó vẫn vận hành theo những quy tắc nhất định, dù những quy tắc đó đang bị bóp méo đến cực hạn. Sự hỗn loạn này không phải là hoàn toàn ngẫu nhiên. Nó vẫn có một ‘logic’ riêng, một ‘dòng chảy’ riêng, dù điên rồ đến đâu.” Hắn lại khẽ vẫy tay trên mặt đất, chỉ vào những đường nét mình đã vẽ. “Khi một dòng sông chảy xiết và gặp phải chướng ngại vật, nó sẽ tạo ra những xoáy nước, những dòng chảy ngược. Nhưng bản chất của dòng sông vẫn là chảy về phía biển. Vấn đề là, chúng ta phải tìm ra những ‘khe hở’ trong những xoáy nước đó, những con đường mà dòng nước vẫn có thể đi qua.”

Vô Danh Tăng khẽ cười hiền từ. “Tiểu thí chủ nói rất đúng. Ngay cả trong sự hỗn loạn nhất, vẫn có một trật tự tiềm ẩn. Sự giãy giụa của Thiên Đạo cũng như vậy. Nó đang cố gắng duy trì trật tự của riêng nó, nhưng lại không nhận ra rằng chính sự cố gắng đó đang tạo ra sự mất cân bằng. Nó muốn nuốt chửng mọi thứ, nhưng lại không thể nuốt chửng chính bản thân nó. Đó là nghịch lý.”

“Chính xác là nghịch lý,” Tạ Trần tiếp lời. “Thiên Đạo muốn xóa bỏ những gì đe dọa nó, nhưng lại không thể thoát ly khỏi sự tồn tại của những thứ đó. Nó muốn trở về trạng thái nguyên thủy của sự thống trị, nhưng lại không thể buông bỏ những quy tắc mà nó đã tạo ra từ thuở hồng hoang. Những quy tắc đó, khi bị bẻ cong, vặn vẹo, lại trở thành những điểm yếu chí mạng.” Hắn chỉ vào một đi���m giao nhau trên bản đồ năng lượng mà hắn đã vẽ. “Đây là một điểm ‘thắt nút’ của nhân quả. Ở đây, các quy tắc của Thiên Đạo bị bóp méo đến mức gần như vô hiệu. Nếu chúng ta có thể tác động vào điểm này, chúng ta có thể ‘dẫn dắt’ luồng năng lượng hỗn loạn, thay vì để nó hủy diệt.”

Dương Quân cau mày suy nghĩ. “Dẫn dắt? Ý huynh là chúng ta không tấn công nó, mà là điều khiển nó?”

“Không phải điều khiển,” Tạ Trần lắc đầu. “Mà là ‘thuận theo’ nó. Thiên Đạo đang muốn giải tỏa năng lượng. Chúng ta sẽ tạo ra một ‘kênh’ để nó giải tỏa, một con đường mà nó có thể đi qua mà không gây hại. Nó giống như một người bị sốt cao, mê sảng. Chúng ta không thể đánh người đó tỉnh lại, nhưng chúng ta có thể làm giảm cơn sốt, giúp họ vượt qua thời khắc nguy kịch.”

Hồ Ly Nữ chớp chớp mắt. “Nhưng chúng ta làm sao biết được nó muốn đi đâu? Làm sao để tạo ra kênh đó?”

“Thiên Đạo đang tuyệt vọng, nó muốn nuốt chửng mọi thứ,” Tạ Trần giải thích. “Nhưng một hệ thống không thể tự hủy diệt hoàn toàn nếu không có một ‘lực đẩy’ bên ngoài. Nó sẽ tự cân bằng lại, dù là một sự cân bằng hỗn loạn. Chúng ta chỉ cần tạo ra một ‘điểm tựa’ cho sự cân bằng đó, một hướng đi mà năng lượng có thể tập trung vào và tiêu tán bớt.” Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi luồng năng lượng xám đen vẫn đang cuộn trào dữ dội. “Ngay cả trong sự hủy diệt, Thiên Đạo vẫn có một bản năng bảo tồn. Nó muốn giữ lại những gì nó cho là quan trọng nhất, dù là một cách mù quáng. Chúng ta sẽ lợi dụng chính bản năng đó.”

Vô Danh Tăng khẽ gật đầu, đôi mắt từ bi ánh lên vẻ tán thưởng. “Hảo kế. Không dùng sức mạnh đối chọi, mà dùng trí tuệ để hóa giải. Đây chính là đạo của người phàm, tiểu thí chủ đã thấu triệt.” Ông nhìn Tạ Trần, lòng tràn đầy sự kính phục. Tạ Trần không chỉ nhìn thấy nhân quả, mà còn thấu hiểu bản chất của sự tồn tại, của lẽ vô thường.

“Vấn đề là,” Tạ Trần tiếp tục, giọng hắn trở nên nghiêm túc hơn. “Việc này đòi hỏi sự phối hợp tuyệt đối. Dương Quân, Hồ Ly Nữ, hai người sẽ phải tạo ra những ‘kênh dẫn’ bằng linh khí, những bức tường mỏng manh nhưng kiên cố, để ‘định hướng’ dòng chảy năng lượng. Chúng ta không thể ngăn cản nó, nhưng chúng ta có thể thay đổi hướng đi của nó. Và phải thật nhanh chóng, bởi vì sự giãy giụa này sẽ không kéo dài mãi. Nó sẽ bùng phát dữ dội nhất, rồi sau đó sẽ tạm lắng xuống, chờ đợi một cơn co giật tiếp theo.”

Dương Quân hít một hơi thật sâu. “Huynh cứ nói, ta và Tiểu Cửu sẽ làm theo. Dù có phải liều mạng, chúng ta cũng sẽ bảo vệ Thôn Lạc Hồng.” Hắn đã hoàn toàn bị thuyết phục bởi Tạ Trần.

Hồ Ly Nữ gật đầu mạnh mẽ. “Hồ ly ta đâu có ngu! Chỉ là hơi... lanh lợi chút thôi! Tạ Trần nói gì, ta làm nấy!” Nàng đã bỏ qua nỗi sợ hãi ban đầu, thay vào đó là sự quyết tâm.

Tạ Trần nhìn họ, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp. Những người này, dù là tu sĩ hay yêu tộc, đều đang đặt niềm tin tuyệt đối vào một phàm nhân như hắn. Đây chính là "Nhân Đạo" mà hắn đang tìm kiếm, đang vun đắp. Những mầm mống mong manh của sự tin tưởng, sự đoàn kết, sự kiên cường giữa vòng xoáy hủy diệt của Thiên Đạo. Hắn biết, việc này rất nguy hiểm, nhưng hắn không có lựa chọn nào khác. Để bảo vệ những mầm mống này, hắn phải chấp nhận rủi ro.

Trần Lão Gia, sau khi nghe Tạ Trần nói chuyện, dù không hiểu hết những thuật ngữ cao siêu, nhưng ông đã cảm nhận được sự tự tin và trí tuệ trong lời nói của hắn. Ông đứng dậy, khuôn mặt phúc hậu đã bớt đi vẻ sợ hãi. “Tạ công tử, lão tin tưởng ở công tử. Cứ làm những gì công tử thấy đúng. Dân làng sẽ yểm trợ hết sức mình.” Ông nói, giọng nói tuy già nua nhưng đầy kiên định.

Tạ Trần khẽ gật đầu. Hắn biết, trận chiến này không chỉ là của riêng hắn, mà là của tất cả những người đang đứng đây, của tất cả những phàm nhân đang khao khát một cuộc sống bình thường. Hắn sẽ không phụ lòng tin của họ.

***

Gần sáng, không khí tại rìa Thôn Lạc Hồng trở nên căng thẳng tột độ. Dù màn đêm vẫn bao phủ, nhưng những luồng năng lượng xám đen cuộn trào từ lòng đất đã th��p sáng cả một vùng, tạo nên một cảnh tượng ma quái và hùng vĩ. Tiếng gió rít gào, tiếng năng lượng va đập vào những mảnh vỡ còn sót lại, tiếng đất đá vụn vỡ liên hồi, tạo thành một bản giao hưởng chết chóc. Mùi khét, mùi bụi, mùi kim loại gỉ sét hòa quyện vào nhau, khiến mỗi hơi thở đều trở nên khó khăn.

Tạ Trần đứng đối diện với luồng năng lượng xám đen đang cuộn trào, cách đó không xa. Hắn không cầm bất kỳ pháp khí nào, chỉ dựa vào 'Nhân Quả Chi Nhãn' và sự hiểu biết sâu sắc về các quy tắc của Thiên Đạo. Thân hình gầy gò của hắn dường như nhỏ bé trước sức mạnh hủy diệt của Thiên Đạo, nhưng khí chất của hắn lại sừng sững như một ngọn núi. Khuôn mặt hắn trầm tĩnh, đôi mắt sâu thẳm ánh lên tia sáng quyết liệt, tập trung cao độ vào những dòng chảy năng lượng vô hình. Hắn đang lắng nghe, không phải bằng tai, mà bằng toàn bộ tâm trí mình, lắng nghe nhịp đập hỗn loạn của Thiên Đạo.

Dương Quân và Hồ Ly Nữ đứng cách Tạ Trần một đoạn, khuôn mặt họ cũng tràn đầy sự tập trung. Họ đã sẵn sàng, tin tưởng tuyệt đối vào chỉ dẫn của Tạ Trần. Phía xa hơn, Vô Danh Tăng ngồi xếp bằng, đôi mắt khẽ khép hờ, bàn tay lần tràng hạt, như đang dùng thiền định để hỗ trợ Tạ Trần bằng một cách nào đó. Trần Lão Gia và một vài dân làng khác co cụm lại, dõi theo từng cử động của Tạ Trần với ánh mắt vừa sợ hãi, vừa đầy hy vọng.

“Không chống lại nó, mà là thuận theo,” Tạ Trần trầm giọng, giọng nói hắn tuy nhỏ nhưng lại vang vọng rõ ràng trong không khí tĩnh lặng đến đáng sợ này. “Các quy tắc đã đảo lộn, nhưng bản chất vẫn tồn tại. Chúng ta chỉ cần tạo ra một ‘dòng chảy’ mới.” Hắn khẽ nhắm mắt, toàn bộ tinh thần và 'Nhân Quả Chi Nhãn' của hắn tập trung vào luồng năng lượng xám đen. Ánh sáng mờ ảo từ 'Nhân Quả Chi Nhãn' lan tỏa ra xung quanh hắn, tạo thành một vầng hào quang yếu ớt nhưng đầy kiên định.

Luồng năng lượng xám đen, vốn đang cuộn trào một cách vô định, dường như cảm nhận được sự hiện diện của Tạ Trần. Nó gầm gừ dữ dội hơn, những tia điện xám đen lóe lên, như thể muốn xé tan mọi thứ cản đường. Một cơn lốc xoáy năng lượng đột ngột bùng phát, cuốn theo những mảnh vỡ cây cối và đất đá, lao thẳng về phía Tạ Trần.

“Năng lượng này quá mạnh, liệu có thể…” Dương Quân bắt đầu nói, giọng nói đầy lo lắng, tu vi trong cơ thể hắn đã vận chuyển đến cực hạn, sẵn sàng dựng lên một lá chắn.

Tạ Trần không hề nhúc nhích. Hắn khẽ mở mắt, đôi mắt 'Nhân Quả Chi Nhãn' lóe lên rực rỡ, như hai ngọn đuốc trong đêm. “Thiên Đạo đang tuyệt vọng, nó muốn nuốt chửng mọi thứ. Nhưng một hệ thống không thể tự hủy diệt hoàn toàn nếu không có một ‘lực đẩy’ bên ngoài.” Hắn nói, giọng nói vẫn bình tĩnh, nhưng ẩn chứa một sự quyết đoán sắt đá. Hắn không hề né tránh, mà ngược lại, hắn bước thêm một bước về phía trước, như thể đang đối mặt trực diện với số phận.

Rồi hắn bắt đầu thực hiện kế hoạch của mình. Không phải tấn công, mà là 'dẫn dắt'. Tay hắn khẽ vẫy, một động tác nhẹ nhàng đến khó tin giữa cơn bão năng lượng. Nhưng động tác đó lại mang theo một sức mạnh vô hình, một sự hiểu biết sâu sắc về bản chất của vạn vật. Ánh sáng từ 'Nhân Quả Chi Nhãn' của hắn lan tỏa ra, không phải là một đòn đánh, mà như những sợi tơ mỏng manh, vô hình, nhẹ nhàng chạm vào luồng năng lượng xám đen.

Kỳ lạ thay, luồng năng lượng xám đen đang cuộn trào dữ dội bỗng chững lại một nhịp. Nó gầm gừ, như thể đang phản kháng, nhưng rồi, dưới sự tác động tinh tế của Tạ Trần, nó bắt đầu xoay chuyển theo một quỹ đạo mới. Không phải bị đẩy lùi, mà là bị 'lèo lái'.

“Dương Quân! Tiểu Cửu! Ngay bây giờ! Tạo kênh dẫn ở phía đông!” Tạ Trần ra lệnh, giọng nói hắn vang vọng, dứt khoát.

Dương Quân không chút do dự. Hắn gầm lên một tiếng, toàn bộ linh khí trong cơ thể bùng nổ, tạo thành một bức tường ánh sáng xanh lam mạnh mẽ, uốn lượn theo chỉ dẫn của Tạ Trần. Bức tường này không phải để chống lại, mà để 'định hướng', để tạo ra một con đường cho luồng năng lượng xám đen đi qua. Nó giống như một con đê được dựng lên để chuyển hướng dòng lũ.

Hồ Ly Nữ (Tiểu Cửu) cũng nhanh chóng hành động. Nàng lướt đi như một bóng ma, đôi tay khẽ vẫy, tạo ra những luồng linh khí mỏng manh nhưng kiên cố, liên kết với bức tường của Dương Quân, tạo thành một 'kênh dẫn' hoàn chỉnh. Nàng cảm nhận được sự thay đổi của năng lượng, và khuôn mặt nàng ánh lên vẻ kinh ngạc.

“Em thấy nó yếu hơn rồi!” Hồ Ly Nữ reo lên, giọng nói xen lẫn sự mừng rỡ và ngạc nhiên. Luồng năng lượng xám đen, sau khi bị 'dẫn dắt' vào kênh, dường như đã bớt đi sự điên loạn, trở nên ổn định hơn, và sức mạnh hủy diệt của nó cũng giảm đi đáng kể.

Tạ Trần khẽ gật đầu, khuôn mặt hắn vẫn tập trung cao độ. Hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Sự giãy giụa của Thiên Đạo vẫn chưa kết thúc, nhưng hắn đã tìm ra cách để tạm thời hóa giải nó. Hắn không hề dùng sức mạnh để đàn áp, mà dùng trí tuệ để hiểu, để lợi dụng chính những điểm yếu, những kẽ hở trong sự hỗn loạn của Thiên Đạo.

Dần dần, luồng năng lượng xám đen bắt đầu rút lui, tuân theo 'dòng chảy' mà Tạ Trần và các đồng minh đã tạo ra. Nó cuộn xoáy lại, không còn bành trướng một cách mù quáng nữa, mà thu hẹp lại, như một con mãng xà đã no nê và mệt mỏi, từ từ chui trở lại lòng đất. Nơi nó đi qua là một vùng đất tan hoang, những vết nứt sâu hoắm trên mặt đất, những ngôi nhà đổ nát, cây cối bật gốc. Nhưng Thôn Lạc Hồng, dù bị tổn hại nặng nề, vẫn đứng vững. Những căn nhà đã được bảo vệ, những sinh linh đã được cứu thoát.

Tiếng gầm gừ của địa mạch dần tắt hẳn. Tiếng gió rít cũng dịu đi. Bầu trời vẫn còn những đám mây đen kịt, nhưng không còn những tia chớp dị thường. Một sự yên tĩnh kỳ lạ bao trùm lên Thôn Lạc Hồng, một sự yên tĩnh sau cơn bão.

Tạ Trần thở phào nhẹ nhõm. 'Nhân Quả Chi Nhãn' của hắn dần tắt đi, trả lại cho đôi mắt hắn vẻ trầm tĩnh thường ngày. Nhưng trong đôi mắt ấy, vẫn còn đọng lại một sự mệt mỏi sâu sắc và một nỗi lo lắng tiềm ẩn. Hắn biết, đây chỉ là một chiến thắng tạm thời. Sự rút lui của năng lượng xám đen chỉ là một khoảng lặng, một sự tạm lắng của Thiên Đạo. Nó sẽ lại có những 'cơn co giật' tàn bạo hơn, đòi hỏi Tạ Trần phải tìm kiếm một giải pháp vĩnh viễn, không chỉ để bảo vệ một ngôi làng, mà để định hình lại cả một kỷ nguyên.

Thôn Lạc Hồng đã được cứu. Nhưng cái giá phải trả cho sự bảo vệ này là gì? Và liệu Tạ Trần có thể mãi mãi 'dẫn dắt' cơn thịnh nộ của một Thiên Đạo đang hấp hối? Hắn nhìn lên bầu trời, nơi những vì sao bắt đầu lấp ló qua những đám mây tan đi. Một kỷ nguyên mới đang đến, nhưng nó sẽ được xây dựng trên đổ nát và sự tuyệt vọng của một thế giới cũ. Và Tạ Trần, một phàm nhân không tu hành, lại đang nắm giữ số phận của cả nhân gian trong lòng bàn tay mình. Cuộc chiến thực sự, có lẽ, mới chỉ bắt đầu.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free