Nhân gian bất tu tiên - Chương 424: Thiên Đạo Hỗn Loạn: Mầm Sống Mong Manh Giữa Vòng Xoáy Biến Động
Đêm đầu tiên tại Thôn Lạc Hồng trôi qua trong một thứ bình yên lạ lẫm, một sự tĩnh lặng mà nhóm Tạ Trần đã không còn được nếm trải trong suốt hành trình dài ngày bị Bạch Vô Thường truy đuổi. Dù giấc ngủ không sâu, những hình ảnh về Mộ Dung Tuyết vẫn lẩn khuất trong từng giấc mơ chập chờn, nhưng ít ra, họ đã có một mái hiên che đầu, một bữa cơm nóng hổi, và trên hết, là sự an toàn tạm thời khỏi những vuốt móng lạnh lẽo của Thiên Đạo.
Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn e ấp xuyên qua màn sương mỏng, Thôn Lạc Hồng hiện lên trong mắt họ với một vẻ đẹp mộc mạc, chân chất. Những ngôi nhà gỗ đơn giản, mái rơm đã ngả màu thời gian, tường đất nứt nẻ nhưng kiên cố, nép mình dưới bóng những cây cổ thụ sừng sững. Con đường đất nhỏ dẫn vào làng còn vương hơi ẩm đêm, hai bên là những thửa ruộng bậc thang xanh mướt, hứa hẹn một mùa màng bội thu. Tiếng chim hót líu lo từ những lùm cây ven suối, tiếng suối chảy róc rách không ngừng nghỉ, cùng với tiếng gà gáy eo óc từ xa vọng lại, vẽ nên một bức tranh thanh bình đến nao lòng. Mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm, mùi cỏ cây dại ven đường, thoang thoảng mùi khói bếp ấm nồng từ những mái nhà bắt đầu nổi lên, và cả mùi hương hoa dại mỏng manh từ những bờ rào đá, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí trong lành, mát mẻ, mang theo cảm giác ấm cúng và thanh bình đến lạ.
Tạ Trần, sau một đêm dài suy tư, bước ra khỏi căn nhà nhỏ của Trần Lão Gia. Thân hình gầy gò của hắn, khoác trên mình bộ áo vải bố cũ kỹ, càng khiến hắn trông thêm phần thanh đạm giữa khung cảnh thôn dã. Đôi mắt sâu thẳm của hắn, vốn thường ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư, giờ đây lại mang một chút mệt mỏi nhưng vẫn không kém phần sắc bén. Hắn đứng lặng bên hiên nhà, hít thở từng hơi không khí trong lành, cảm nhận sự sống động đang len lỏi khắp nơi.
Dương Quân, với vẻ ngoài tuấn tú và khí chất nho nhã, đã sớm thức giấc. Hắn đang cùng Hồ Ly Nữ (Tiểu Cửu), với chiếc đuôi lông mềm mại khẽ ve vẩy, giúp Trần Lão Gia sửa lại hàng rào tre bị lung lay. Dù vẫn còn mang nỗi đau mất mát, nhưng sự bận rộn với những công việc đời thường dường như giúp họ xoa dịu phần nào tâm hồn. Vô Danh Tăng thì ngồi thiền định dưới gốc cây cổ thụ lớn nhất làng, đôi mắt nhắm hờ, nhưng dường như đang cảm nhận mọi biến động dù là nhỏ nhất của thế giới xung quanh.
Thế nhưng, sự bình yên ấy không kéo dài được bao lâu.
Đột nhiên, một luồng gió xoáy bất thường nổi lên từ phía đông, cuốn theo những chiếc lá khô và bụi đất, tạo thành một cột xoáy cao vút rồi tan biến nhanh chóng như chưa từng tồn tại. Ngay sau đó, một âm thanh kỳ lạ vang lên, như tiếng leng keng của pha lê vỡ vụn, xen lẫn với tiếng than khóc ai oán từ hư không, khiến những người dân làng đang hối hả với công việc đồng áng đều giật mình ngẩng đầu.
Trần Lão Gia, người đàn ông râu tóc bạc phơ, khuôn mặt phúc hậu, đang cặm cụi buộc lại bó củi, bỗng chốc buông thõng tay. Đôi mắt hiền từ của ông ánh lên vẻ lo lắng sâu sắc. "Lại nữa rồi... lại là những hiện tượng quái dị này," ông lẩm bẩm, giọng nói run run.
Tiểu Hoa, cô bé nhỏ nhắn, mái tóc tết hai bên, đang vui vẻ chơi đùa với một con chó con bên bờ suối, bỗng oà khóc nức nở khi thấy chú chó của mình bỗng dưng bay lơ lửng giữa không trung vài thước, rồi rơi phịch xuống đất, may mắn không bị thương. Cô bé chạy ào đến bên Tạ Trần, đôi mắt to tròn lanh lợi giờ đây ngấn nước. "Anh Tạ Trần ơi, sao cái cây nhà ông Tám lại cao vút lên trời thế kia? Lát nữa có phải nó bay đi mất không?" Cô bé vừa nói vừa chỉ tay về phía một cây mít cổ thụ, thân cây bỗng chốc như bị kéo dài ra, tán lá vươn cao một cách dị thường, rồi lại co rút lại chỉ trong vài nhịp thở.
Tạ Trần, với đôi mắt 'Nhân Quả Chi Nhãn' mở lớn, quét qua từng chi tiết nhỏ. Hắn thấy rõ ràng các quy tắc trọng lực tại một số khu vực nhỏ trong làng đang bị bóp méo, khiến đồ vật nhẹ bay lên rồi rơi xuống một cách vô định. Những thửa ruộng lúa xanh tốt bỗng có những vạt nhỏ héo úa chỉ trong chớp mắt, rồi lại xanh tươi trở lại. Thời gian dường như cũng không còn tuân theo quy luật, khi một hạt mầm vừa gieo xuống đất đã vội nảy mầm, đâm chồi, rồi nhanh chóng khô héo như đã trải qua hàng tuần. Những tiếng vọng từ hư không, như tiếng thì thầm của một linh hồn đau khổ, lại vang lên, lúc gần lúc xa, khiến lòng người bất an.
"Những hiện tượng này... không phải là phép thuật hay yêu thuật thông thường," Dương Quân lên tiếng, ánh mắt hắn nghiêm nghị và cảnh giác. Hắn đã nhanh chóng chạy đến bên Tiểu Hoa, kiểm tra xem cô bé có bị thương không. "Chúng là sự sụp đổ của quy tắc." Hắn nhìn Tạ Trần, trong giọng nói pha lẫn một chút bất lực và phẫn nộ. Hắn, một người từng tin tưởng tuyệt đối vào Thiên Đạo, giờ đây phải chứng kiến chính nó trở thành nguồn cơn của sự hỗn loạn.
Hồ Ly Nữ (Tiểu Cửu), với vẻ mặt cảnh giác, đôi tai cáo trắng muốt khẽ giật giật, đang nhanh chóng di chuyển, giúp đỡ những người dân làng đang hoảng loạn, cố gắng ổn định những vật dụng bị xáo trộn bởi sự thay đổi trọng lực đột ngột. "Mấy cái quy tắc này cứ lung tung cả lên, làm sao mà sống yên ổn được chứ!" nàng lẩm bẩm, một chút tò mò xen lẫn lo lắng cho dân làng. Nàng dùng tốc độ nhanh nhẹn của mình để giữ lại một cái lu nước đang chực bay lên, đặt nó trở lại vị trí cũ.
Tạ Trần đứng lặng, ánh mắt hắn không rời khỏi những hiện tượng kỳ lạ. Hắn không nói gì, nhưng tâm trí hắn đang vận hành với tốc độ chóng mặt. 'Nhân Quả Chi Nhãn' của hắn đang cố gắng phân tích, tìm kiếm một logic, một quy luật trong sự điên loạn này. Hắn hiểu rằng, đây không phải là sự cố ý ác độc, mà là sự giãy giụa của một hệ thống đang trên bờ vực sụp đổ. Thiên Đạo đang cố gắng duy trì sự tồn tại của mình, nhưng mỗi nỗ lực lại chỉ càng đẩy nó sâu hơn vào hỗn loạn, và kéo theo cả nhân gian vào vòng xoáy hủy diệt.
Trần Lão Gia thở dài một tiếng nặng nề, đôi mắt đục ngầu nhìn về phía những thửa ruộng đang bị ảnh hưởng. "Cái Thiên Đạo này... sao lại hành hạ chúng con đến thế? Sống yên ổn một ngày sao mà khó quá!" Giọng ông chất chứa sự tuyệt vọng, nhưng ông vẫn không bỏ cuộc. Ông vội vàng đi về phía những người dân làng khác, cố gắng trấn an họ, hướng dẫn họ cách ứng phó tạm thời với những biến động.
Vô Danh Tăng, vẫn ngồi thiền định, đôi mắt khép hờ, nhưng khóe môi ông khẽ mỉm cười. Một nụ cười đầy từ bi, như thể ông đã nhìn thấy tất cả, đã giác ngộ được lẽ vô thường của vạn vật. Tiếng tụng kinh nhỏ nhẹ từ môi ông vang lên, hòa vào tiếng gió và những âm thanh kỳ lạ, như một lời cầu nguyện cho nhân gian đang chìm trong hỗn loạn.
Tạ Trần nhìn Tiểu Hoa, ánh mắt hắn dịu dàng hơn một chút. Hắn vuốt nhẹ mái tóc cô bé. "Đừng sợ, Tiểu Hoa. Chúng ta sẽ cùng nhau tìm cách." Lời nói của hắn không phải là lời hứa suông, mà là một sự cam kết, một quyết tâm bảo vệ "điểm neo" này, bảo vệ sự thuần khiết và bình yên của những người phàm nhân. Hắn biết, đây chính là thử thách đầu tiên của "Nhân Đạo" mà hắn muốn gieo trồng. Một mầm sống mong manh giữa vòng xoáy biến động của một kỷ nguyên sắp tàn.
***
Buổi trưa, sau khi những hiện tượng kỳ dị tạm lắng xuống, Tạ Trần tìm đến bờ suối, nơi dòng nước vẫn chảy róc rách, tạo ra một âm thanh bình yên hiếm hoi. Nắng dịu nhẹ xuyên qua tán cây, tạo thành những đốm sáng lấp lánh trên mặt nước. Tuy nhiên, đôi khi, ánh sáng lại bị bóp méo một cách kỳ lạ, tạo ra những ảo ảnh thoáng qua, như thể không gian đang bị kéo giãn rồi co lại. Tạ Trần ngồi xuống một tảng đá phẳng, nhắm mắt lại, cố gắng tìm kiếm sự tĩnh lặng trong tâm hồn. Hắn muốn dùng 'Nhân Quả Chi Nhãn' để nhìn sâu hơn vào bản chất của những gì đang xảy ra.
Vô Danh Tăng, như một cái bóng, lặng lẽ xuất hiện bên cạnh hắn. Vị tăng nhân gầy gò, mặc chiếc áo cà sa cũ nát, đôi mắt nhắm hờ nhưng lại toát ra sự giác ngộ, ngồi xuống đối diện Tạ Trần. Ông không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, như một lời chào hỏi không lời.
Tạ Trần m��� mắt, đôi mắt sâu thẳm của hắn giờ đây đã trở nên trong veo, như thể có thể nhìn xuyên thấu mọi lớp màn che phủ của thế gian. "Những gì ta thấy... không phải là sự cố ý ác độc, mà là sự tuyệt vọng," hắn trầm giọng nói, âm điệu mang theo chút suy tư. "Một hệ thống đang tự hủy hoại khi cố gắng duy trì bản thân. Thiên Đạo đang giãy giụa, và mỗi lần giãy giụa, nó lại tạo ra những vết nứt, những 'lỗ hổng' trong chính quy tắc của nó."
Vô Danh Tăng khẽ gật đầu, tay lần tràng hạt. "Vạn vật đều có sinh, lão, bệnh, tử. Thiên Đạo cũng không ngoại lệ. Quan trọng là... khi một cánh cửa khép lại, cánh cửa nào sẽ mở ra?" Giọng ông trầm ấm, chậm rãi, như một dòng suối mát xoa dịu tâm hồn. Ông không đưa ra câu trả lời trực tiếp, mà gợi mở để Tạ Trần tự tìm ra đáp án.
Tạ Trần nhắm mắt lại lần nữa, tập trung 'Nhân Quả Chi Nhãn'. Những luồng thông tin và hình ảnh lướt qua tâm trí hắn với tốc độ chóng mặt. Hắn thấy một mạng lưới phức tạp của các quy tắc, những sợi dây nhân quả đan xen chằng chịt, giờ đây đang bị xé toạc, đứt gãy. Mỗi lần một quy tắc sụp đổ, một phản ứng dây chuyền lại xảy ra, tạo ra những biến động bất thường mà dân làng vừa phải trải qua. Chúng không phải là sự tấn công có chủ đích, mà là những "nhiễu loạn" phát sinh từ một hệ thống đang hấp hối.
Hắn nhìn thấy hình ảnh của Bạch Vô Thường, không phải dưới dạng một thực thể cụ thể, mà là một ý chí vô hình, lạnh lẽo, đang cố gắng vá víu lại những vết nứt ấy bằng mọi giá. Nhưng càng cố gắng, Bạch Vô Thường lại càng bộc lộ sự tuyệt vọng của Thiên Đạo, đẩy nó sâu hơn vào vực thẳm của sự hủy diệt. "Cái giá của sự tồn tại của nó, lại là sự hủy diệt của bao nhiêu sinh linh..." Tạ Trần thầm nghĩ trong lòng. Sự tàn phá không phải là ý muốn của Thiên Đạo, mà là hậu quả tất yếu của việc nó cố gắng bám víu vào sự sống, cố gắng ép buộc vạn vật phải tuân theo một trật tự đã không còn phù hợp.
"Thiên Đạo đang chết, và nó đang giãy chết," Tạ Trần tiếp tục, giọng nói mang theo một sự chua xót. "Nó không còn khả năng kiểm soát hoàn toàn các quy tắc nữa. Những gì chúng ta chứng kiến là những mảnh vỡ của trật tự cũ, va chạm và phá hủy lẫn nhau. Nhưng trong những mảnh vỡ đó, có thể có những 'lỗ hổng', những khe hở mà chúng ta có thể lợi dụng."
Vô Danh Tăng khẽ cười, nụ cười hiền hậu. "Tùy duyên mà ứng biến. Thuận theo lẽ tự nhiên, nhưng cũng kiến tạo. Đó là trí tuệ của người phàm, không phải của tiên nhân."
Lời của Vô Danh Tăng như một lời khẳng định, củng cố thêm niềm tin của Tạ Trần. Hắn không muốn "vá trời" theo cách của các tông môn, vì điều đó chỉ kéo dài sự thống trị của một Thiên Đạo đã mục ruỗng. Hắn muốn "phá cục", muốn kiến tạo một con đường mới. Thôn Lạc Hồng này, với sự thuần khiết và bình dị của nó, chính là hạt mầm đầu tiên cho "Nhân Đạo" mà hắn đang ấp ủ.
Nhưng hắn cũng biết, "lỗ hổng" của Thiên Đạo không phải là một món quà. Đó là con dao hai lưỡi. Một mặt, nó cho phép hắn tìm ra cách tồn tại trong thế giới đang hỗn loạn này. Mặt khác, nó cũng là dấu hiệu của sự suy yếu cực độ, báo hiệu rằng những biến động sẽ càng ngày càng dữ dội hơn, tàn khốc hơn. Bạch Vô Thường sẽ không bao giờ buông tha. Sự tức giận và tuyệt vọng của nó khi bị Tạ Trần qua mặt chắc chắn sẽ khiến những đòn tấn công tiếp theo trở nên tàn bạo và khó lường hơn nhiều. Thôn Lạc Hồng, dù bình yên đến mấy, cũng sẽ sớm trở thành mục tiêu chú ý.
Tạ Trần hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi đất ẩm và cỏ cây. Hắn biết mình không thể trốn tránh mãi. Trách nhiệm đã đặt lên vai hắn, không phải là trách nhiệm cứu thế theo cách của tiên nhân, mà là trách nhiệm bảo vệ "cái sống" của nhân gian, bảo vệ quyền được sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính. Hắn sẽ phải dùng trí tuệ, dùng sự thấu hiểu về nhân quả, để dẫn dắt những người phàm nhân này vượt qua cơn bão tận thế. Đây không chỉ là cuộc chiến của hắn, mà là cuộc chiến của toàn bộ nhân gian.
***
Khi màn đêm buông xuống, một cơn mưa phùn lất phất bắt đầu rơi, kèm theo những đợt gió lớn rít qua các mái nhà. Bầu trời u ám, không một vì sao, chỉ có những tia sét lập lòe ẩn hiện phía chân trời, vẽ nên những vệt sáng quái dị trên nền trời đen kịt. Trong căn nhà gỗ nhỏ của Trần Lão Gia, ánh đèn dầu leo lét thắp sáng không gian, tạo nên một bầu không khí ấm cúng đối lập hoàn toàn với sự khắc nghiệt bên ngoài.
Trên chiếc bàn gỗ đơn sơ, một bữa cơm tối đạm bạc đã được dọn ra. Vẫn là những món rau rừng luộc, cá suối nướng, và cơm gạo lứt, nhưng đối với nhóm Tạ Trần, đó là cả m��t sự xa xỉ sau những ngày dài phiêu bạt. Trần Lão Gia ngồi đối diện Tạ Trần, khuôn mặt phúc hậu vẫn còn vương vấn nỗi lo âu. Tiểu Hoa ngồi sát bên Tạ Trần, thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn hắn với vẻ ngưỡng mộ và một chút sợ hãi. Dương Quân và Hồ Ly Nữ cũng có mặt, lắng nghe câu chuyện của chủ nhà với sự chú tâm.
"Khách quý ở lại, khiến cho ngôi làng nhỏ này trở nên sống động hơn nhiều," Trần Lão Gia mở lời, giọng ông trầm ấm nhưng có chút mệt mỏi. "Thế nhưng, những hiện tượng quái dị này... chúng cứ ngày một nhiều hơn, dữ dội hơn. Mấy năm gần đây, mùa màng thất bát, cây cối bỗng héo úa không rõ nguyên nhân. Nước suối có khi chảy ngược, có khi cạn khô chỉ trong một đêm. Nhiều người đã bỏ làng mà đi rồi, tìm đến những nơi được cho là 'an toàn' hơn." Ông thở dài, ánh mắt xa xăm. "Chúng con chỉ là phàm nhân, không biết làm sao để chống lại thiên tai này."
Tiểu Hoa, nghe những lời đó, ôm chặt lấy tay Tạ Trần, gương mặt ngây thơ giờ đây lộ rõ nỗi sợ hãi. "Anh Tạ Trần ơi, con ma quỷ gì mà làm cây cối chết hết vậy? Có phải nó sẽ ăn thịt chúng con không?" Cô bé thỏ thẻ, giọng run run, đôi mắt to tròn ngước nhìn Tạ Trần đầy lo lắng. "Mấy hôm trước, con chim của bạn Thằng Tí bỗng dưng hóa đá, đáng sợ lắm!"
Tạ Trần nhẹ nhàng xoa đầu Tiểu Hoa, ánh mắt hắn kiên định. Hắn không thể hứa hẹn những điều viển vông về phép thuật hay tu vi, nhưng hắn có thể ban tặng sự thật và hy vọng. "Tiểu Hoa đừng sợ. Không có ma quỷ nào cả. Đó chỉ là... Thiên Đạo đang thay đổi." Hắn nhìn Trần Lão Gia, rồi nhìn Dương Quân và Hồ Ly Nữ. "Thiên Đạo thay đổi, nhưng ý chí con người không thay đổi. Chúng ta có thể không ngăn được nó, nhưng chúng ta có thể thích nghi, có thể bảo vệ lẫn nhau."
Hắn dừng lại một chút, suy nghĩ. "Những hiện tượng này, dù có vẻ ngẫu nhiên, nhưng vẫn có những quy luật nhất định. Chúng ta không thể chống lại sức mạnh của trời đất, nhưng chúng ta có thể học cách nương theo nó." Tạ Trần bắt đầu đưa ra những lời khuyên thiết thực, không phải về tu luyện, mà là cách để những người phàm nhân này có thể tồn tại trong thế giới đang sụp đổ. "Ví dụ, khi trọng lực thay đổi, chúng ta có thể xây dựng những căn nhà thấp hơn, chắc chắn hơn, hoặc cố định đồ đạc bằng dây thừng. Khi cây cối héo úa, chúng ta cần tìm hiểu xem loại cây nào ít bị ảnh hưởng nhất, hoặc thử nghiệm các loại cây trồng mới."
Dương Quân gật đầu, ánh mắt hắn sáng lên. "Đúng vậy. Chúng ta có thể đào hầm trú ẩn, hoặc xây dựng những bức tường chắn gió để bảo vệ làng khỏi những cơn bão dị thường." Hắn, một tu sĩ từng quen với việc dùng sức mạnh để giải quyết vấn đề, giờ đây lại thấy hứng thú với những giải pháp mang tính "phàm nhân" này.
Hồ Ly Nữ (Tiểu Cửu) cũng lên tiếng. "Hồ ly ta có thể giúp canh gác. Những biến động này thường có dấu hiệu trước, dù chỉ là rất nhỏ. Ta có thể cảm nhận được chúng." Nàng không còn vẻ cảnh giác tuyệt đối, mà thay vào đó là sự quan tâm chân thành đến cộng đồng này.
Trần Lão Gia nhìn Tạ Trần với sự kính trọng sâu sắc và một tia hy vọng mới lóe lên trong đôi mắt ông. "Công tử nói chí phải. Chúng con sẽ làm theo lời công tử." Ông quay sang những người dân làng khác đang tụ tập lắng nghe. "Hãy nghe lời Tạ công tử! Ông ấy là người có trí tuệ, có thể dẫn dắt chúng ta vượt qua kiếp nạn này!"
Tạ Trần tiếp tục, giọng nói trầm ấm nhưng tràn đầy sức thuyết phục. "Chúng ta cần phải đoàn kết. Khi Thiên Đạo muốn xóa bỏ chúng ta, chúng ta phải nắm chặt lấy nhau. Khi có ai đó gặp nạn, cả làng phải cùng nhau giúp đỡ. Chúng ta cần tạo ra một mạng lưới thông tin, để mọi người đều biết cách ứng phó." Hắn nhìn vào đôi mắt của Tiểu Hoa, cố gắng truyền cho cô bé sự kiên cường. "Tiểu Hoa, con cũng phải mạnh mẽ. Con phải học cách nhận biết những dấu hiệu lạ, và phải biết tự bảo vệ mình, cũng như bảo vệ những người xung quanh."
Cô bé gật đầu lia lịa, đôi mắt vẫn còn ngấn nước nhưng đã ánh lên một tia dũng cảm. "Anh Tạ Trần sẽ bảo vệ chúng con phải không? Anh sẽ không đi đâu đúng không?" Lời nói hồn nhiên của cô bé như một lời nhắc nhở, một lời thỉnh cầu, và cũng là một gánh nặng vô hình đặt lên vai Tạ Trần.
Tạ Trần khẽ mỉm cười. "Ta sẽ ở đây, Tiểu Hoa. Ta sẽ cùng mọi người xây dựng lại nơi này." Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những tia sét vẫn đang lập lòe, báo hiệu một đêm đầy biến động. Hắn biết, lời hứa này không hề dễ dàng. Thôn Lạc Hồng sẽ không thể mãi là một "điểm neo" bình yên. Nó sẽ phải đối mặt với những thử thách lớn hơn, và hắn, Tạ Trần, sẽ phải bảo vệ nó bằng mọi giá. Đó là lời hứa của một phàm nhân, không phải của một tiên nhân.
***
Nửa đêm, khi cơn mưa phùn đã chuyển thành mưa rào nặng hạt, bầu trời bỗng chốc gầm gừ dữ dội. Một tiếng sét đánh ngang tai, xé toạc màn đêm, chấn động đến tận tâm can. Ngay sau đó, toàn bộ Thôn Lạc Hồng bắt đầu rung chuyển dữ dội, không phải là một trận động đất thông thường, mà là một sự đảo lộn đến kinh hoàng của chính các quy tắc tự nhiên.
Trọng lực đột nhiên đảo lộn hoàn toàn. Những ngôi nhà gỗ, vốn đã kiên cố, giờ đây như những con thuyền giữa cơn bão biển, chao đảo dữ dội. Đồ đạc trong nhà bay lơ lửng, va vào nhau t��o ra những âm thanh loảng xoảng, rồi rơi phịch xuống đất với lực mạnh hơn bình thường. Cây cối trong làng, vốn đã bị ảnh hưởng bởi những hiện tượng dị thường ban ngày, giờ đây như bị một bàn tay vô hình nhổ bật gốc. Thân cây khổng lồ bị kéo lên không trung, rễ cây rách toạc, để lộ ra những mảng đất đen ngòm, rồi bị quăng quật không thương tiếc.
Tiếng gió xoáy rít gào như tiếng quỷ khóc, xen lẫn tiếng mưa đá ào ạt đập vào mái nhà, tiếng đổ vỡ của gỗ, gạch ngói, và tiếng la hét hoảng loạn của những người dân làng. Tạ Trần, Dương Quân, Hồ Ly Nữ và Vô Danh Tăng lập tức lao ra khỏi nhà Trần Lão Gia. Ánh mắt Tạ Trần sắc bén như dao, 'Nhân Quả Chi Nhãn' của hắn đã mở hết mức, cố gắng tìm kiếm một quy luật, một 'lỗ hổng' trong sự điên loạn này.
Dương Quân, với vẻ mặt nghiêm nghị, vận dụng tu vi của mình, một luồng ánh sáng xanh lam bao phủ lấy hắn, giúp hắn đứng vững giữa cơn bão trọng lực. "Cẩn thận! Năng lượng này... nó đang cố gắng nuốt chửng mọi thứ!" Hắn lao về phía một nhóm dân làng đang co rúm trong sợ hãi, dùng sức mạnh của mình để giữ lại một ngôi nhà đang chực đổ sập.
Hồ Ly Nữ (Tiểu Cửu), đôi tai cáo trắng muốt dựng đứng, chiếc đuôi lông mềm mại giờ đây xù lên vì cảnh giác, dùng tốc độ phi thường của mình để cứu những người bị mắc kẹt. Nàng nhẹ như một làn gió, lướt qua những mảnh vỡ đang bay tứ tung, ôm lấy một bà cụ đang tuyệt vọng và đưa bà đến nơi an toàn. "Tạ Trần! Không ổn rồi! Làng sẽ không trụ được!" Nàng hét lên, giọng nói đầy lo lắng.
Đột nhiên, từ dưới lòng đất, một luồng năng lượng màu xám đen kịt bốc lên, cuộn xoáy như một con mãng xà khổng lồ. Nó mang theo tiếng gầm gừ quái dị, như thể chính địa mạch đang bị xé toạc, đang rên rỉ trong đau đớn. Mùi đất ẩm và mùi khét lạ hòa quyện vào nhau, khiến không khí trở nên ngột ngạt. Luồng năng lượng đó không ngừng bành trướng, nuốt chửng mọi thứ trên đường đi của nó, nhà cửa, cây cối, và cả những sinh linh nhỏ bé.
Trần Lão Gia, với vẻ mặt tái mét, quỳ sụp xuống đất, hai tay chắp lại run rẩy. "Trời ơi! Có phải tận thế rồi không?!" Giọng ông lạc đi trong tiếng gió rít và tiếng gầm gừ của địa mạch. Tiểu Hoa ôm chặt lấy chân Tạ Trần, thân hình nhỏ bé run rẩy bần bật.
Vô Danh Tăng, dù không dùng sức mạnh như Dương Quân, nhưng ông vẫn đứng vững như một ngọn núi giữa cơn bão. Ánh mắt từ bi của ông quét qua khung cảnh tàn phá, đôi môi ông khẽ mấp máy tụng kinh, như đang cố gắng xoa dịu nỗi đau của thế gian.
Tạ Trần đứng giữa tâm bão hỗn loạn, thân hình gầy gò của hắn như một điểm neo vững chắc. Ánh sáng từ 'Nhân Quả Chi Nhãn' của hắn bùng lên rực rỡ, chiếu sáng khuôn mặt trầm tĩnh nhưng đầy quyết tâm của hắn. Hắn không chỉ nhìn thấy sự hỗn loạn, sự hủy diệt, mà hắn còn thấy những sợi dây nhân quả đang đứt gãy, những quy tắc đang sụp đổ. Hắn đang tìm kiếm. Tìm kiếm một điểm yếu, một khe hở, một con đường sống trong chính sự điên loạn của Thiên Đạo.
Đây không phải là một cuộc tấn công ngẫu nhiên. Đây là sự giãy giụa cuối cùng của một Thiên Đạo đang tuyệt vọng, một nỗ lực tàn bạo nhằm xóa sổ bất cứ thứ gì đe dọa sự tồn tại của nó, và Tạ Trần, cùng với "điểm neo Nhân Đạo" mà hắn đang vun đắp, chính là mối đe dọa lớn nhất. Thôn Lạc Hồng, mảnh đất bình yên mà hắn vừa tìm thấy, giờ đây đang đứng trước bờ vực bị xóa sổ hoàn toàn.
Tạ Trần biết, hắn không thể dùng sức mạnh để chống lại Thiên Đạo. Nhưng hắn có trí tuệ, có sự thấu hiểu. Hắn sẽ phải tìm ra một cách, một "lỗ hổng" trong chính sự hỗn loạn này, để bảo vệ những người phàm nhân này, để bảo vệ mầm mống của một kỷ nguyên mới. Cuộc chiến thực sự đã bắt đầu. Ngọn lửa hy vọng trong Tạ Trần bùng cháy dữ dội hơn bao giờ hết, không phải là hy vọng viển vông, mà là sự kiên định của một người đã nhìn thấu bản chất của thế giới, và sẵn sàng đối mặt với nó.
Hắn hít một hơi thật sâu, đôi mắt 'Nhân Quả Chi Nhãn' lóe lên một tia sáng quyết liệt. Hắn đã nhìn thấy một thứ. Một sợi dây mỏng manh, một quy tắc đang bị bóp méo đến cực hạn, nhưng lại có thể là chìa khóa. Thôn Lạc Hồng đang bị tấn công, nhưng nó sẽ không sụp đổ. Không phải khi Tạ Trần còn đứng đây.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.