Nhân gian bất tu tiên - Chương 423: Trong Loạn Thế Tìm Lối: Kẽ Hở Thiên Đạo, Mầm Sống Nhân Gian
Sương sớm lãng đãng vờn quanh những tàn tích cổ xưa của Hoang Cổ Bí Cảnh, tạo nên một bức tranh mờ ảo, nhuốm màu tang thương. Gió rít qua những khe đá nứt nẻ, mang theo âm thanh than khóc của thời gian và hơi lạnh buốt thấu xương. Dương Quân ngồi tựa vào một khối đá rêu phong, đôi mắt thâm quầng, khuôn mặt hốc hác vì kiệt sức và nỗi đau tột cùng. Vết máu khô trên ống tay áo như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về sự hy sinh của Mộ Dung Tuyết. Hắn nhìn chằm chằm vào hư vô, như thể muốn tìm kiếm một lời giải đáp, một sự an ủi cho cái giá quá đắt mà họ vừa phải trả. Cạnh hắn, Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu cuộn tròn thành một cục lông trắng muốt, đôi tai cáo cụp xuống, hiếm khi thấy nàng trầm lặng và bi thương đến vậy. Mùi đất ẩm, mùi rêu phong và hương vị kim loại nhàn nhạt của máu vẫn còn vương vấn trong không khí, càng khiến không gian thêm nặng nề.
Vô Danh Tăng ngồi đối diện, lưng thẳng tắp, dù chiếc áo cà sa đã cũ nát, gầy gò đến mức xương quai xanh lộ rõ, nhưng khí chất vẫn bình thản như một ngọn núi. Đôi mắt ông khẽ mở, nhìn Tạ Trần bằng một ánh nhìn thấu triệt, nhưng không hề phán xét. Tạ Trần không nói gì, hắn đang tỉ mỉ trải một tấm da dê cũ kỹ lên mặt đất, trên đó là những nét vẽ loằng ngoằng phác thảo địa hình và những ký hiệu khó hiểu. Hắn có vẻ gầy hơn, làn da tái nhợt như tờ giấy, nhưng đôi mắt hắn lại sáng rực một cách lạ thường, như hai ngọn đèn leo lét trong màn đêm vô tận, tập trung cao độ vào từng đường nét trên tấm bản đồ. Hắn hít một hơi thật sâu, mùi ẩm mốc và sự mục rữa của thời gian tràn vào phổi, mang theo cả sự u uất của nơi chốn này.
Dương Quân khẽ cựa quậy, giọng nói khản đặc, như thể mỗi từ thốt ra đều phải vượt qua một ngọn núi cảm xúc chất chồng. "Giá này... có quá đắt không, Tạ huynh?" Hắn ngẩng đầu, ánh mắt đầy thống khổ và nghi hoặc nhìn thẳng vào Tạ Trần. "Sự hy sinh của Mộ Dung cô nương... chỉ để đổi lấy một khoảnh khắc an toàn mong manh? Để chúng ta tìm đến một thôn làng phàm tục? Có đáng không?" Câu hỏi của hắn vang vọng trong không gian tĩnh mịch, như một tiếng chuông cảnh tỉnh giữa giấc mơ tang tóc.
Tạ Trần không ngẩng đầu, ngón tay hắn vẫn lướt trên tấm da dê, như đang dò tìm một mạch đập vô hình của thiên địa. "Cái giá của Nhân Đạo... chưa bao giờ là rẻ, Dương huynh," hắn khẽ đáp, giọng nói trầm ấm, điềm tĩnh đến đáng sợ, như thể nỗi đau của hắn đã được nén lại đến cực điểm, chỉ còn lại sự kiên định. "Và cái giá đó, không chỉ Mộ Dung cô nương phải trả. Bao nhiêu sinh linh đã ngã xuống trên con đường tu tiên, bao nhiêu kẻ đã 'mất người' vì ảo ảnh trường sinh, vì khao khát quyền lực? Cái giá đó còn lớn hơn nhiều." Hắn ngừng lại một chút, ngẩng đầu nhìn Dương Quân, đôi mắt sâu thẳm ánh lên tia sáng của trí tuệ. "Nhưng chúng ta phải tiến lên. Thiên Đạo đang chết, và trong cái chết đó, có những 'kẽ hở' mà chúng ta có thể lợi dụng. Những vết nứt trong quy tắc, những khoảnh khắc mà sự hỗn loạn trở thành trật tự mới. Đó là cơ hội duy nhất của chúng ta."
Hồ Ly Nữ khẽ ngóc đầu, đôi tai vểnh lên, cảnh giác trước mọi âm thanh dù nhỏ nhất. "Bạch Vô Thường sẽ không buông tha đâu. Hắn đã điên loạn rồi." Giọng nàng buồn bã, chứa đựng sự sợ hãi nhưng cũng là một lời cảnh báo. Nàng đã cảm nhận được khí tức tàn bạo, vô cảm của Bạch Vô Thường đang ngày càng mạnh mẽ và khó lường. Mùi hôi thối của tử khí vẫn còn thoang thoảng trong không khí, như một lời nhắc nhở về kẻ truy sát đáng sợ.
Tạ Trần gật đầu, đồng ý với lời nàng. "Chính sự điên loạn đó là cơ hội của chúng ta, Tiểu Cửu." Hắn chỉ vào một khu vực trên bản đồ, nơi những nét vẽ trở nên rối rắm và khó hiểu nhất. "Hắn bị ràng buộc bởi các quy tắc, dù là quy tắc bị bóp méo đến mức nào. Hắn là hiện thân của Thiên Đạo, và Thiên Đạo dù suy yếu đến đâu, vẫn phải tuân theo một logic nào đó của sự tồn tại. Hắn không thể tùy tiện hành động nếu điều đó đi ngược lại bản chất của chính hắn. Thiên Đạo đang cố gắng vá lại chính mình, trong lúc đó, nó tạo ra những mâu thuẫn nội tại. Chúng ta sẽ lợi dụng sự hỗn loạn đó để tạo ra một 'điểm mù' tạm thời, một nơi mà hắn không thể chạm tới mà không tự làm tổn hại đến bản thân hoặc phá vỡ hoàn toàn quy tắc vốn có của hắn." Hắn ngừng lại, nhìn từng người một, ánh mắt kiên định. "Đây là nước cờ cuối cùng, là con đường sống duy nhất mà ta nhìn thấy được từ 'Nhân Quả Chi Nhãn' của mình." Sự lạnh lùng, lý trí trong lời nói của Tạ Trần không làm vơi đi nỗi đau của họ, nhưng lại gieo vào lòng họ một tia hy vọng mỏng manh. Hắn không hứa hẹn điều gì xa vời, chỉ là một lối thoát tạm thời, nhưng trong tình cảnh này, đó đã là tất cả. Vô Danh Tăng khẽ nhắm mắt lại, một nụ cười khó hiểu lướt qua khóe môi.
***
Hành trình xuyên qua Mê Vụ Đầm Lầy là một cơn ác mộng sống động, một thử thách tận cùng cho cả ý chí và thể xác. Sương mù dày đặc như một bức màn che phủ mọi thứ, tầm nhìn bị hạn chế đến mức khó lòng nhìn thấy người đi trước quá vài bước chân. Mùi bùn lầy, mùi hôi thối nồng nặc và cả mùi độc dược từ những loài thực vật kỳ dị bốc lên, khiến không khí trở nên đặc quánh, khó thở. Tiếng côn trùng kêu vo ve, tiếng nước sôi sùng sục từ những vũng bùn lầy sâu hoắm, cùng với những âm thanh lạ lùng của yêu thú ẩn mình, tạo nên một bản giao hưởng rùng rợn của sự sống và cái chết. Mọi giác quan đều bị tấn công dữ dội.
Dưới sự dẫn dắt của Tạ Trần, cả nhóm phải liên tục thay đổi phương hướng, bước đi thận trọng như đi trên băng mỏng. Đây là một khu vực được Tạ Trần gọi là "vùng đệm hỗn loạn," nơi các quy tắc của Thiên Đạo bị bóp méo đến mức khó tin. Trọng lực đôi khi đảo ngược, khiến bước chân bỗng chốc trở nên nặng như chì hoặc nhẹ bẫng như lông vũ. Thời gian trôi nhanh chậm thất thường, có khi một bước đi cảm giác như mất cả khắc, có khi cả một đoạn đường dài lại trôi qua trong chớp mắt. Những cây cối, đá tảng bị biến dạng, méo mó, như những bức tượng bị thời gian gặm nhấm, và đôi khi, những ảo ảnh kỳ lạ xuất hiện rồi tan biến trong làn sương.
Tạ Trần bước đi ở phía trước, đôi mắt hắn luôn sắc bén quan sát, không bỏ sót bất kỳ chi tiết nhỏ nào. Hắn không ngừng điều chỉnh lộ trình, thỉnh thoảng lại lấy ra một vật phẩm nhỏ, một chiếc Nhân Quả Luân Bàn bằng ngọc bích đã cũ kỹ, đặt lên lòng bàn tay. Chiếc luân bàn quay chầm chậm, những hoa văn cổ xưa trên đó phát ra ánh sáng mờ ảo, như đang cảm nhận và phản ánh sự biến đổi của quy tắc xung quanh. "Chính sự vô thường của Thiên Đạo hiện tại là điểm yếu," hắn khẽ nói, giọng vẫn trầm tĩnh, dù hơi thở đã có phần gấp gáp. "Nó cố gắng duy trì trật tự cũ nhưng lại tự mâu thuẫn. Chúng ta chỉ cần đi theo dòng chảy của sự hỗn loạn, không cố gắng chống lại nó, mà lợi dụng nó."
Dương Quân vừa thở dốc vừa cố gắng chống đỡ, cơ thể hắn gần như đã đến giới hạn. Hắn phải dùng kiếm khí để phá vỡ những chướng ngại vật vật lý bỗng chốc xuất hiện, hoặc dùng linh lực để ổn định trọng tâm khi trọng lực đột ngột thay đổi. "Quy tắc này... quá quái dị! Làm sao Tạ huynh có thể tính toán được?" Hắn hỏi, vừa kinh ngạc vừa mệt mỏi. "Cảm giác như ta đang bước đi trong một cơn ác mộng không hồi kết."
Tiểu Cửu, với bản năng linh mẫn của một hồ ly, lướt đi nhẹ nhàng hơn, nhưng nàng cũng phải căng thẳng hết sức để tránh né những cạm bẫy vô hình. Đôi khi, một vũng bùn lầy tưởng chừng vô hại lại có thể hút chửng mọi thứ xuống, hoặc một làn hơi sương bỗng chốc trở nên ăn mòn như axit. Nàng khẽ rùng mình, đôi tai cáo giật giật. "Hắn đang tức giận! Cảm nhận được sự phẫn nộ của hắn!" Nàng thì thầm, không phải với ai khác, mà như đang nói với chính mình. Nàng có thể cảm nhận được luồng khí tức lạnh lẽo, vô cảm của Bạch Vô Thường đang vây quanh rìa của khu vực hỗn loạn này, nh�� một con quái vật bị giam cầm, gầm gừ nhưng không thể tiến vào.
Thật vậy, ở rìa ngoài của Mê Vụ Đầm Lầy, nơi sương mù mỏng dần và các quy tắc bắt đầu ổn định hơn, một hình bóng đen kịt, cao lớn đứng sừng sững. Đó chính là Bạch Vô Thường. Hắn không có khuôn mặt rõ ràng, chỉ có đôi mắt sáng rực như những điểm lửa trên nền tối, quét qua quét lại nhóm Tạ Trần. Khí tức lạnh lẽo của hắn tỏa ra, khiến cây cối xung quanh như bị đóng băng, nhưng hắn lại không thể tiến sâu hơn. Khu vực hỗn loạn này là một 'kẽ hở' trong quy tắc Thiên Đạo, một vùng đất mà Thiên Đạo, trong lúc suy yếu và cố gắng tự vá mình, đã tạo ra những mâu thuẫn nội tại. Bạch Vô Thường, với tư cách là hiện thân của Thiên Đạo, bị ràng buộc không thể tùy tiện hành động nếu điều đó phá vỡ hoàn toàn "logic" của Thiên Đạo, dù logic đó đã trở nên điên loạn. Hắn có thể bóp méo, nhưng không thể hoàn toàn phủ nhận bản chất của mình. Tạ Trần đã tính toán chính xác điều này. Bạch Vô Thường gầm lên một tiếng không rõ ràng, âm thanh đó không phải ti���ng gầm của dã thú, mà là tiếng vọng từ hư vô, lạnh lẽo và đầy phẫn nộ, nhưng hắn vẫn bị giữ chân ở rìa.
Vô Danh Tăng vẫn điềm tĩnh theo sau, mỗi bước chân đều nhẹ nhàng, như thể ông không bị ảnh hưởng bởi sự hỗn loạn của không gian và thời gian. Ông là điểm tựa tinh thần, là lời nhắc nhở về sự bình yên giữa cơn bão. Ánh mắt ông vẫn nhắm hờ, nhưng thỉnh thoảng lại hé mở, nhìn Tạ Trần một cái đầy ý vị.
Cuối cùng, sau một hành trình dài tưởng chừng như vô tận, nhóm Tạ Trần thoát ra khỏi Mê Vụ Đầm Lầy. Cảm giác đầu tiên là một luồng không khí trong lành, mát mẻ xộc vào buồng phổi, xua đi mùi hôi thối và ngột ngạt. Sương mù tan biến, nhường chỗ cho ánh nắng chiều dịu nhẹ. Họ đã đến Rừng Thanh Phong, một khu rừng xanh tươi, tràn đầy sức sống. Tiếng chim hót líu lo, tiếng lá cây xào xạc trong gió, tiếng suối chảy róc rách, tất cả như một bản hòa ca của sự sống, đối lập hoàn toàn với sự chết chóc của đầm lầy phía sau. Mùi đất ẩm, mùi lá cây và hương thơm dìu dịu của hoa dại tràn ngập không gian. Sự tĩnh lặng và yên bình của Rừng Thanh Phong như một liều thuốc xoa dịu tâm hồn mệt mỏi của cả nhóm. Dương Quân ngã phịch xuống bãi cỏ, thở dốc, nhưng trên môi hắn hiện lên một nụ cười yếu ớt của sự giải thoát. Tiểu Cửu khẽ rũ lông, đôi mắt nàng vẫn còn cảnh giác nhìn về phía sau, nhưng sự căng thẳng đã giảm đi rất nhiều. Họ đã tạm thời thoát hiểm.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời, tô điểm cho Thôn Lạc Hồng một vẻ đẹp bình dị, ấm áp đến lạ lùng. Sau những giờ phút căng thẳng tột độ, cuối cùng, nhóm Tạ Trần cũng đến được nơi mà hắn đã chọn làm "điểm neo." Từ xa, họ đã có thể nghe thấy tiếng trẻ con nô đùa, tiếng suối chảy róc rách và mùi khói bếp thoang thoảng trong gió. Đó là những âm thanh và mùi hương của sự sống, của một cuộc sống bình thường, không vướng bận tiên đạo hay ma đạo, không bị ảnh hưởng bởi sự suy tàn của Thiên Đạo.
Thôn Lạc Hồng hiện ra trước mắt họ như một bức tranh cổ tích. Những ngôi nhà gỗ đơn giản, mái rơm vàng óng, tường đất v��ng chãi nép mình bên sườn đồi. Những con đường đất nhỏ ngoằn ngoèo dẫn vào từng ngóc ngách của làng. Phía xa là những ruộng đồng xanh tốt, nơi người dân cần mẫn lao động. Một con suối nhỏ trong vắt chảy qua làng, tiếng nước róc rách như một bản nhạc dịu êm. Không khí trong lành, mát mẻ, mang theo hương đất, hương cỏ cây và mùi hoa dại. Mọi thứ ở đây đều toát lên vẻ yên bình, tĩnh lặng, mang đậm vẻ đẹp thôn dã.
Sự tương phản giữa sự hỗn loạn, chết chóc mà họ vừa trải qua ở Mê Vụ Đầm Lầy và cảnh tượng thanh bình trước mắt khiến mọi người đều cảm thấy nhẹ nhõm đến lạ. Nỗi đau vẫn còn đó, nhưng một tia hy vọng mới đã nhóm lên trong lòng họ. Dương Quân nhìn quanh, đôi mắt hắn không còn vẻ mệt mỏi và nghi hoặc như trước, thay vào đó là sự ngạc nhiên và một chút bình yên. "Nơi này... thật sự bình yên," hắn khẽ thốt lên, giọng nói nhẹ bẫng như một tiếng thở dài của sự giải thoát.
Họ bước vào làng. Những người dân làng, với khuôn mặt chất phác, hiền lành, ngừng tay công việc, tò mò nhìn những vị khách lạ. Một lão tiều phu râu tóc bạc phơ, dáng người nhỏ nhắn nhưng ánh mắt hiền từ, bước đến đón họ. Đó là Trần Lão Gia, người mà Tạ Trần đã nghe danh từ trước. Ông nở một nụ cười ấm áp, như nắng chiều vậy. "Khách phương xa đến. Mệt mỏi rồi, vào nhà nghỉ ngơi đi." Giọng ông trầm ấm, chất phác, không chút nghi ngờ hay đề phòng.
Bên cạnh Trần Lão Gia là một cô bé nhỏ nhắn, mái tóc tết hai bên, đôi mắt to tròn lanh lợi, mặc quần áo vá víu nhưng sạch sẽ. Đó là Tiểu Hoa. Cô bé tò mò nhìn Tạ Trần, rồi lại nhìn Dương Quân và Tiểu Cửu. "Anh có phải là tiên nhân không? Sao anh lại gầy thế?" Cô bé hỏi một cách hồn nhiên, chỉ vào Tạ Trần, không hề sợ hãi hay e dè.
Tạ Trần khẽ cười, nụ cười hiếm hoi nhưng lại chân thành, ấm áp. Hắn quỳ xuống, ngang tầm mắt với Tiểu Hoa. Đôi mắt hắn sâu thẳm, nhưng giờ đây lại ánh lên vẻ dịu dàng. "Ta chỉ là một người phàm thôi, Tiểu Hoa." Hắn vuốt nhẹ mái tóc của cô bé. "Ta đến đây không phải để tìm kiếm sự thành tiên, mà là để tìm một thứ rất quý giá, một thứ mà có lẽ ở nơi này, ta có thể tìm thấy được." Hắn nhìn vào đôi mắt trong veo của Tiểu Hoa, nhìn thấy sự thuần khiết, không chút vẩn đục của thế tục hay khao khát tu hành.
Vô Danh Tăng mỉm cười hiền hậu, tay lần tràng hạt. "Sự sống, dù ngắn ngủi, cũng là một ngọn lửa. Ngọn lửa cần được truyền lại. Sự hy sinh của Mộ Dung thí chủ không phải là chấm dứt, mà là một sự khởi đầu. Một ngọn lửa đã tàn, nhưng đã thắp lên ngọn lửa khác. Đó là vô thường, cũng là luân hồi." Lời của ông, vừa triết lý vừa sâu sắc, như một dòng nước mát xoa dịu những vết thương trong lòng Dương Quân và Hồ Ly Nữ. Nó cũng củng cố thêm niềm tin của Tạ Trần vào con đường anh đã chọn.
Tạ Trần ngồi xuống bậc thềm gỗ trước nhà Trần Lão Gia, lắng nghe tiếng cười trong trẻo của Tiểu Hoa khi cô bé kể chuyện về những chú chim trong làng, về dòng suối mát lành, về những câu chuyện cổ tích mà bà nội thường kể. Hắn quan sát những người dân làng đang cần mẫn thu hoạch lúa, những người phụ nữ giặt giũ bên bờ suối, những cụ già ngồi hàn huy��n dưới gốc cây cổ thụ. Họ không khao khát sức mạnh vô biên, không mơ mộng trường sinh bất tử. Họ chỉ sống một cuộc đời bình thường, giản dị, nhưng đầy đủ tình người và lẽ sống.
Trong khoảnh khắc đó, Tạ Trần nhận ra, Thôn Lạc Hồng chính là "điểm neo" mà hắn tìm kiếm bấy lâu. Một nơi bình yên, nơi con người sống một đời bình thường, không khao khát thành tiên, không bị Thiên Đạo làm mục ruỗng. Đây chính là mảnh đất màu mỡ để gieo mầm cho "Nhân Đạo," một kỷ nguyên mới nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Hắn biết, con đường phía trước vẫn đầy rẫy hiểm nguy, và Bạch Vô Thường sẽ không bao giờ buông tha. Sự tuyệt vọng của Thiên Đạo sẽ khiến hắn trở nên tàn bạo hơn bao giờ hết, và Thôn Lạc Hồng, dù bình yên đến mấy, cũng sẽ sớm trở thành mục tiêu chú ý.
Nhưng giờ đây, Tạ Trần không còn đơn độc. Hắn đã có một kế hoạch, một "điểm neo" để bắt đầu kiến tạo lại một thế giới. Ngọn lửa hy vọng trong Tạ Trần bùng cháy, không phải là hy vọng viển vông, mà là sự kiên đ���nh của một người đã nhìn thấu bản chất của thế giới. Hắn tin rằng, giữa sự suy tàn và hủy diệt, một kỷ nguyên mới sẽ được sinh ra, từ chính bàn tay của những phàm nhân như hắn, không màng thành tiên, chỉ mong được sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính của mình. Hắn sẽ gieo những hạt mầm đầu tiên của Nhân Đạo tại đây, tại Thôn Lạc Hồng, và hắn sẽ bảo vệ chúng bằng mọi giá.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.