Nhân gian bất tu tiên - Chương 448: Biến Động Hư Vô: Thử Thách Cuối Cùng Của Thiên Đạo
"Thiên Đạo đã cảm nhận được... sự lựa chọn của chúng ta."
Giọng Tạ Trần trầm đục, hòa lẫn vào tiếng gió rít gào như quỷ khóc đang quét qua những bức tường đá đổ nát của Phế Tích Cổ Thành. Hắn vẫn đứng đó, thân hình gầy gò, thư sinh, nhưng lúc này lại toát lên một vẻ kiên định đến lạ lùng, như một tảng đá cô độc giữa dòng lũ xiết. Ánh mắt hắn, vốn dĩ đã sâu thẳm, nay càng trở nên u tịch hơn khi dõi theo hướng Dạ Lan biến mất, nơi màn đêm dường như đặc quánh lại, che giấu những bí mật không lời. Cuộn giấy nhỏ mà nàng vừa đặt lên bàn đá, thứ mang theo tin tức khẩn cấp về sự gia tăng đáng báo động của hiện tượng 'mất người' và động thái ngày càng hung hãn của Bạch Vô Thường, cùng dấu hiệu đáng ngại từ Ma Vực, vẫn nằm gọn trong lòng bàn tay hắn, ấm nóng một cách bất thường, tựa như một điềm báo chẳng lành.
Phế Tích Cổ Thành về đêm vốn đã u ám, hoang tàn, nay lại càng thêm phần rợn người dưới sự biến đổi đột ngột của bầu trời. Những đám mây đen kịt, nặng nề như mực đổ, cuồn cuộn kéo đến từ chân trời, nuốt chửng những vì sao yếu ớt còn sót lại. Gió không còn chỉ là cơn gió nhẹ lướt qua các khe đá, mà đã hóa thành một luồng khí lạnh lẽo, mang theo hơi ẩm mốc của rêu phong và mùi đất c��, rít lên từng hồi thảm thiết, làm rung chuyển cả những phiến đá tưởng chừng đã hóa thạch ngàn năm. Tiếng lá cây xào xạc trên những thân cây cổ thụ khô héo giờ nghe như tiếng thì thầm của hàng vạn linh hồn đang than khóc. Thỉnh thoảng, tiếng côn trùng đêm cũng tắt hẳn, để lại một khoảng lặng đến rợn người, trước khi tiếng gió lại bùng lên dữ dội hơn, như một thực thể vô hình đang gào thét thị uy.
Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn đứng cạnh Tạ Trần, bạch y của nàng khẽ phất phới trong gió lớn, mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng cũng tung bay. Dung nhan tuyệt mỹ của nàng lúc này không còn vẻ lạnh lùng như băng tuyết thường thấy, mà thay vào đó là một sự nghiêm trọng đến tột cùng. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng, vốn luôn chứa đựng sự uy nghiêm, nay ánh lên một chút mệt mỏi, một sự đau lòng khó tả trước viễn cảnh sắp tới. Nàng không cần Tạ Trần nói thêm, nàng đã cảm nhận được luồng khí tức hỗn loạn đang lan tràn khắp nơi, cảm nhận được sự phẫn nộ vô hình đang bùng lên từ Thiên Đạo.
Dương Quân đứng ở phía đối diện, gương mặt tuấn tú của hắn cũng trở nên đăm chiêu. Khí chất nho nhã của một thư sinh trên người hắn vẫn còn đó, nhưng ánh mắt lại bùng lên vẻ kiên cường, nhiệt huyết. Hắn siết chặt nắm tay, dù không nói gì, nhưng sự căng thẳng trên từng thớ thịt, từng đường nét trên khuôn mặt đã đủ nói lên tất cả. Hắn hiểu, cuộc chiến không phải là một lời hứa hẹn xa vời, mà đã thực sự gõ cửa.
Tạ Trần buông cuộn giấy xuống, để nó tự động cuộn lại, nằm im lìm trên bàn đá lạnh lẽo. Hắn ngước nhìn lên bầu trời đang biến đổi, mây đen cuồn cuộn như những con mãng xà khổng lồ đang quấn lấy nhau, nuốt chửng cả vầng trăng khuyết vừa kịp ló dạng. Một cảm giác áp lực vô hình đè nặng lên tâm trí hắn, không phải nỗi sợ hãi, mà là sự nhận thức sâu sắc về gánh nặng sắp sửa đè lên đôi vai gầy của mình. Hắn đã chấp nhận, đã lựa chọn con đường 'Nhân Đạo', con đường chống lại ý chí tồn vong của một thực thể vũ trụ, và giờ đây, Thiên Đạo đang đáp trả.
"Nó sẽ không để Nhân Đạo dễ dàng bén rễ. Đây là cuộc chiến cuối cùng của nó." Lăng Nguyệt Tiên Tử lên tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng của nàng bị tiếng gió nuốt chửng một phần, nhưng Tạ Trần và Dương Quân vẫn nghe rõ. Nàng hiểu rõ bản chất của Thiên Đạo hơn bất kỳ ai trong số họ, một thực thể đã tồn tại từ thuở hồng hoang, duy trì trật tự và quy luật. Giờ đây, khi sự tồn tại của nó bị đe dọa bởi một 'dị số' như Tạ Trần và ý niệm 'Nhân Đạo' của hắn, nó sẽ phản ứng với toàn bộ sức mạnh còn lại của mình. Đó là bản năng sinh tồn nguyên thủy nhất, không có thiện ác, không có đúng sai, chỉ có sự tồn tại.
Tạ Trần gật đầu, ánh mắt hắn vẫn bình tĩnh, nhưng các đồng tử co lại một cách vô thức. "Và chúng ta, cũng không còn đường lùi." Hắn nắm chặt tay, không phải là nắm chặt vì sợ hãi, mà là nắm chặt lấy quyết tâm, nắm chặt lấy lý tưởng 'sống một đời bình thường' mà hắn hằng khao khát cho nhân gian. Hắn đã chuẩn bị tinh thần cho khoảnh khắc này, nhưng sự cấp bách của nó vẫn khiến trái tim hắn thắt lại. Cuộc chiến không phải là một cuộc giao tranh giữa những kiếm quang chói lòa hay pháp thuật rực rỡ, mà là một cuộc đối đầu giữa ý chí sinh tồn của một vũ trụ cũ và một ý chí kiến tạo một kỷ nguyên mới, nơi con người là trung tâm.
Dương Quân hít một hơi thật sâu, khí chất nhiệt huyết của hắn lại bùng cháy. "Vậy thì, chúng ta sẽ nghênh đón nó! Thiên Đạo muốn xóa sổ, chúng ta sẽ kiến tạo!" Giọng hắn dứt khoát, đầy khí phách, như một lời tuyên chiến vang vọng giữa đêm tối. Hắn tin vào Tạ Trần, tin vào lý tưởng 'Nhân Đạo' mà Tạ Trần đã vẽ ra, dù con đường phía trước có chông gai đến mấy.
Tạ Trần không nói gì thêm, chỉ khẽ nhắm mắt. Trong khoảnh khắc đó, 'Nhân Quả Chi Nhãn' của hắn không bật sáng rực rỡ như khi phân tích cơ chế phức tạp, mà chỉ lóe lên một ánh sáng mờ ảo, tựa như một tia chớp xé ngang màn đêm của tâm trí hắn. Hắn không nhìn thấy hình ảnh cụ thể, mà cảm nhận được những sợi dây nhân quả vô hình đang bị kéo căng đến cực hạn, những vòng xoáy định mệnh đang cuộn trào, những luồng năng lượng hỗn loạn đang hội tụ về một điểm. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng ẩn sâu trong sự giận dữ của Thiên Đạo, cảm nhận được sự bi tráng của một thực thể sắp tàn lụi, cố gắng bấu víu vào những gì còn sót lại.
"Thiên Đạo, cuối cùng cũng chỉ là chấp niệm của một thế giới." Hắn khẽ thốt lên, lời nói như tiếng thở dài, như một sự thấu hiểu sâu sắc. "Và chúng ta, phải phá tan chấp niệm đó, dù nó có là của trời đất đi chăng nữa."
Bầu trời đêm càng lúc càng sầm sập, tiếng sấm bắt đầu rền vang từ xa, như tiếng trống trận báo hiệu một cuộc chiến không khoan nhượng. Gió giật mạnh hơn, không còn là những luồng khí lạnh lẽo đơn thuần, mà đã mang theo một sức ép vật lý, khiến những phiến đá vụn vỡ rơi lả tả từ trên cao. Phế Tích Cổ Thành, vốn đã là một di tích của quá khứ, giờ đây càng thêm phần hoang tàn, như một lời tiên tri về những gì sắp xảy ra với toàn bộ nhân gian. Tạ Trần mở mắt, ánh nhìn kiên định, chuẩn bị cho một thử thách sinh tử, một cuộc đối đầu mà định mệnh của Thập Phương Nhân Gian sẽ được định đoạt.
***
Rạng sáng hôm sau, Thành Vô Song, trung tâm phồn hoa của một trong những vương triều lớn nhất nhân gian, vẫn chìm trong giấc ngủ say nồng. Bình minh chưa kịp ló dạng, nhưng những tiếng rao hàng đầu tiên của thương nhân đã vang lên lảnh lót từ các khu chợ sớm. Tiếng bước chân hối hả của những người làm công, tiếng xe ngựa lộc cộc trên những con đường lát đá, tiếng nhạc từ các tửu lầu đêm qua còn vương vấn, và tiếng người nói chuyện ồn ào từ các quán ăn đã bắt đầu rộn ràng. Mùi đồ ăn từ các quán mì, mùi hương liệu từ các tiệm thuốc, mùi bánh nướng lan tỏa khắp các con phố, hòa quyện với mùi hương hoa thoang thoảng từ những khu vườn hoàng gia, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống, của sự thịnh vượng. Thành Vô Song, với các công trình kiến trúc đồ sộ, tường thành cao vút được khắc trận pháp bảo vệ, cung điện hoàng gia lộng lẫy, các khu phố thương mại sầm uất và những ngôi nhà cao tầng san sát, là minh chứng cho sức sống mãnh liệt của phàm nhân, một bức tranh sống động về "nhân gian" mà Tạ Trần đang cố gắng bảo vệ.
Thế nhưng, bức tranh ấy bỗng chốc bị xé toạc một cách tàn bạo.
Từ phía chân trời xa xăm, nơi mây đen đêm qua còn cuồn cuộn, một luồng khí tức hỗn loạn, lạnh lẽo và hủy diệt bỗng đột ngột ập đến. Không phải là một cơn bão thông thường, cũng không phải là một pháp thuật kinh thiên động địa, mà là một hiện tượng mà các tu sĩ gọi là 'Hư Vô Phong Bão'. Nó không mang theo mưa gió hay sấm sét đơn thuần, mà mang theo sự biến đổi, sự tan rã của mọi quy luật tự nhiên.
Sấm sét bắt đầu đánh xuống, không phải là những tia chớp bình thường, mà là những luồng ánh sáng trắng xóa, tựa như những vết nứt khổng lồ xé toạc bầu trời. Mỗi tia sét giáng xuống không chỉ tạo ra âm thanh long trời lở đất, mà còn mang theo một luồng lực hút kỳ lạ, hút cạn linh khí từ mặt đất, từ không trung, từ cả những vật chất vô tri. Các trận pháp bảo vệ trên tường thành, vốn dĩ kiên cố như bàn thạch, bắt đầu run rẩy, rồi vỡ vụn từng mảng, như những tấm kính bị đập nát.
Tiếng hét kinh hoàng của phàm nhân vang lên khắp thành phố. Những người đang vội vã trên đường, những người đang ngủ say trong nhà, tất cả đều bị đánh thức bởi cảnh tượng kinh hoàng đó. Các tòa nhà cao tầng, vốn được xây dựng kiên cố, bỗng chốc bắt đầu sụp đổ một cách khó hiểu. Không phải do bị đánh sập, mà như thể những viên gạch, những thớ gỗ, những phiến đá bị tước đoạt đi sự liên kết, hóa thành cát bụi và bay đi trong gió. Linh khí bị hút cạn, không khí trở nên loãng, ngột ngạt, như thể toàn bộ sự sống đang bị rút ruột.
"Bảo vệ phàm nhân! Tập trung về các điểm neo!" Giữa hỗn loạn, giọng Tạ Trần vang lên, không phải tiếng hét, mà là một mệnh lệnh trầm đục, đầy uy lực, vang vọng khắp các ngóc ngách của Thành Vô Song. Hắn, cùng với Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân, đã đến Thành Vô Song ngay sau hội nghị, dự đoán được sự phản ứng của Thiên Đạo. Nhưng ngay cả họ cũng không ngờ, sự giận dữ của nó lại đến nhanh chóng và tàn khốc đến thế.
Từ trên cao, giữa tâm điểm của 'Hư Vô Phong Bão', một bóng hình bạch y từ từ hiện ra. Đó là Bạch Vô Thường, nhưng không phải là một thực thể vô hình hay mờ ảo như thường lệ. Hắn đứng đó, bạch y phất phới trong cơn bão dữ, nhưng lại không hề bị ảnh hưởng bởi những luồng năng lượng hỗn loạn xung quanh. Khuôn mặt hắn vẫn vô cảm, không có bất kỳ biểu cảm nào, nhưng đôi mắt hắn, vốn chỉ là hai điểm lửa trên nền tối, nay rực sáng một cách đáng sợ, quét qua Thành Vô Song như muốn xóa sổ mọi sự sống.
"Dị số. Phải. Xóa. Bỏ."
Giọng nói của Bạch Vô Thường vang vọng khắp thành phố, không phải bằng âm thanh vật lý, mà là bằng một luồng ý niệm lạnh lẽo, trực tiếp truyền vào tâm trí mọi sinh linh. Nó không có chút cảm xúc nào, chỉ là một mệnh lệnh tuyệt đối, vô hồn, như tiếng vọng từ hư vô, thể hiện rõ ý chí duy trì trật tự của Thiên Đạo, dù phải hủy diệt tất cả.
"Khốn kiếp! Chấp niệm của Thiên Đạo điên cuồng đến thế sao?!" Dương Quân gầm lên, rút ra thanh kiếm dài, ánh kiếm rực sáng. Hắn không ngần ngại lao vào đám đông đang hoảng loạn, dùng kiếm khí của mình để đẩy lùi những mảnh vỡ đang rơi xuống, cố gắng dẫn dắt phàm nhân đến nơi trú ẩn. Mộ Dung Tuyết, với y phục màu xanh ngọc, dáng người dịu dàng, thanh lịch, cũng đang hết sức mình. Nàng không có sức mạnh chiến đấu trực diện, nhưng y thuật của nàng là vô giá. Nàng cùng Tiểu Cửu, với đôi tai cáo trắng muốt và chiếc đuôi lông mềm mại vẫy vẫy, đang cố gắng cứu chữa những người bị thương, trấn an những linh hồn đang hoảng loạn. Tiểu Cửu, dù ban đầu có chút sợ hãi trước cảnh tượng hủy diệt, nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, dùng sự lanh lợi của mình để tìm kiếm những người bị mắc kẹt.
"Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo. Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính?" Mộ Dung Tuyết thầm nhủ, đôi mắt nàng kiên nghị, không chút nao núng. Nàng tin vào con đường của Tạ Trần, con đường mà ở đó, sinh mệnh của mỗi con người đều được trân trọng.
Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ, phong trần, cùng với Nữ Hoàng Đồ Long trong long bào đơn giản, đang chỉ huy binh lính và phàm nhân có sức lực tổ chức sơ tán. "Vận mệnh vương triều này, do bách tính ta quyết định, không phải thần tiên!" Nữ Hoàng Đồ Long gầm lên, gi��ng nói sắc sảo nhưng đầy kiên nghị, truyền lửa cho binh sĩ đang hoang mang. Bách Lý Hùng thì dùng tấm thân cường tráng của mình che chắn cho người dân, ánh mắt kiên nghị không rời.
Kim Cương Tăng, thân hình vạm vỡ, cơ bắp cuồn cuộn, đầu trọc, mang chuỗi hạt lớn, đã đứng vững ở tuyến đầu. Hắn thi triển Kim Cương Pháp Tướng, một bức tường vàng kim khổng lồ hiện ra, cố gắng chống đỡ luồng 'Hư Vô Phong Bão' đang cuồn cuộn ập đến. "Phật pháp vô biên, nhưng lòng người hữu hạn." Hắn lẩm nhẩm, ánh mắt thiện lương nhưng kiên cường, từ bi nhưng không khoan nhượng với cái ác đang tàn phá nhân gian.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, với vẻ lạnh lùng và tập trung cao độ, thi triển phòng ngự tiên thuật. Bạch y của nàng tung bay như một đóa hoa tuyết giữa cơn bão, từng đạo pháp quyết của nàng hóa thành những lá chắn băng giá, cố gắng bảo vệ một khu vực rộng lớn khỏi sự hủy diệt. Nàng hiểu rằng, đây không chỉ là một cuộc tấn công vật lý, mà là một sự đe dọa trực tiếp đến bản chất của sự tồn tại.
Tạ Trần đứng ở trung tâm của tất cả, đôi mắt hắn lúc này bình tĩnh một cách đáng sợ. Hắn không tham gia vào cuộc chiến trực diện, bởi hắn biết, sức mạnh cá nhân của hắn không thể chống lại Thiên Đạo. Nhiệm vụ của hắn là khác. Hắn nhắm mắt lại, mặc cho gió gào thét, mặc cho mặt đất rung chuyển dữ dội, mặc cho tiếng thét kinh hoàng của phàm nhân và tiếng đổ vỡ của các công trình.
'Nhân Quả Chi Nhãn' của Tạ Trần lóe lên ánh sáng mờ ảo, không còn là tia chớp như đêm qua, mà như một ngọn lửa leo lét giữa biển cả hỗn loạn. Hắn không nhìn bằng mắt thường, mà nhìn bằng "nhân quả", nhìn bằng sự suy luận cực hạn. Hắn nhìn thấy những sợi dây kết nối giữa Bạch Vô Thường và luồng 'Hư Vô Phong Bão' đang tàn phá Thành Vô Song. Hắn thấy được rằng, trung tâm của cơn bão không phải là Bạch Vô Thường, mà là một ý chí tập trung, một nguồn năng lượng vô tận đang được rút ra từ một nơi nào đó.
Tạ Trần mở mắt, ánh mắt hắn sáng quắc. Hắn đã hiểu. Trung tâm của sự hủy diệt này, không phải là Thành Vô Song, mà là nơi Thiên Đạo đang cố gắng tập trung toàn bộ sức mạnh cuối cùng của mình. Hắn ngước nhìn lên cao, xuyên qua lớp mây đen kịt và những tia sét trắng xóa, hướng về phía xa xa, nơi một ngọn tháp cao vút đang ẩn hiện trong màn bão tố. Thiên Đạo Tháp.
***
Trong khi dưới Thành Vô Song, cuộc chiến đấu để bảo vệ nhân gian vẫn đang diễn ra một cách khốc liệt, Tạ Trần đã đưa ra quyết định của mình. "Ta phải đến Thiên Đạo Tháp." Giọng hắn trầm, dứt khoát, vang lên giữa tiếng gió gào thét và tiếng sấm rền vang.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, đang bận rộn duy trì lá chắn phòng ngự, ngoảnh đầu nhìn hắn, ánh mắt phượng sắc bén của nàng ánh lên sự lo lắng. "Ngươi muốn đối đầu trực diện với Bạch Vô Thường? Nó đang tập trung toàn bộ ý chí của Thiên Đạo ở đó!"
"Chính vì thế mà ta phải đến." Tạ Trần đáp, không chút do dự. "Nếu không chấm dứt nguồn cơn, thì mọi nỗ lực dưới này cũng chỉ là tạm bợ." Hắn hiểu rõ, Bạch Vô Thường không phải là kẻ thù duy nhất, mà chỉ là hiện thân của ý chí Thiên Đạo. Chỉ khi đối mặt với nguồn gốc của vấn đề, hắn mới có thể tìm ra lối thoát. "Dương Quân, Lăng Nguyệt, ta giao Thành Vô Song lại cho các ngươi. Hãy bảo vệ phàm nhân, tập trung về các điểm neo an toàn. Ta sẽ trở lại."
Dương Quân gật đầu mạnh mẽ, ánh mắt rực lửa. "Ngươi đi đi! Nơi đây có ta và Lăng Nguyệt!" Hắn biết Tạ Trần là "điểm neo nhân quả", là chìa khóa của 'Nhân Đạo', và nhiệm vụ của hắn là phải bảo vệ Tạ Trần, dù có phải đánh đổi bằng sinh mạng.
Không chần chừ thêm nữa, Tạ Trần phóng thân lên cao, thân hình gầy gò của hắn lướt đi như một chiếc lá trong cơn bão, nhưng lại mang theo một ý chí kiên cường đến lạ. Hắn hướng thẳng về phía Thiên Đạo Tháp, nơi mà cơn 'Hư Vô Phong Bão' dường như còn dữ dội hơn gấp bội.
Thiên Đạo Tháp lúc này không còn là kiến trúc cổ kính mà các tu sĩ vẫn thường tìm đến để thử thách bản thân. Nó đã biến đổi, hoàn toàn trở thành một ngọn nguồn của sự hủy diệt. Các tầng tháp không còn rõ ràng, mà như những khối kiến trúc khổng lồ đang xoay tròn, biến dạng liên tục trong một luồng linh khí hỗn loạn. Sấm sét liên tục đánh xuống tháp, không phải để phá hủy, mà như để "sạc" năng lượng cho nó, tạo ra một cảnh tượng kỳ vĩ và đáng sợ. Ánh sáng trắng xóa từ những tia sét rọi vào các khối đá đang chuyển động, tạo ra những bóng hình kỳ dị, như những con quái vật đang vặn vẹo trong cơn đau đớn.
Tạ Trần một mình bước vào Thiên Đạo Tháp, cảm giác áp lực đè nén lên tâm trí hắn nặng nề hơn bao giờ hết. Không khí bên trong đặc quánh, mang theo mùi linh khí hỗn loạn và khét lẹt của pháp thuật, như mùi sắt cháy và mùi máu tanh. Mọi thứ đều rung chuyển dữ dội, thị giác hắn chứng kiến cảnh quan biến dạng liên tục – hành lang bỗng chốc trở thành vách đá dựng đứng, bậc thang biến thành những đường xoáy vô tận, và trần nhà như những cái miệng khổng lồ đang há ra nuốt chửng ánh sáng.
"Ta sẽ không để Thiên Đạo kéo nhân gian chôn cùng." Tạ Trần độc thoại, giọng hắn trầm khẽ nhưng kiên định, vang vọng trong không gian méo mó. Mỗi bước chân của hắn đều phải cẩn trọng, không phải vì sợ hãi, mà vì hắn đang dùng 'Nhân Quả Chi Nhãn' để nhìn thấu bản chất của những biến đổi xung quanh. Hắn không chiến đấu bằng sức mạnh, mà bằng sự thấu hiểu. Mỗi cạm bẫy, mỗi luồng năng lượng hỗn loạn đều ẩn chứa một mối liên hệ nhân quả, một quy luật mà Thiên Đạo vẫn cố gắng duy trì.
Hắn né tránh những luồng linh khí phóng ra bất chợt, nhảy qua những khe nứt đột ngột mở ra dưới chân, và xuyên qua những bức tường ảo ảnh được tạo ra bởi sự hỗn loạn của không gian. 'Nhân Quả Chi Nhãn' của hắn không chỉ cho hắn thấy những mối liên hệ vật lý, mà còn cho hắn thấy những "điểm yếu" trong ý chí của Thiên Đạo, những lỗ hổng trong bản năng sinh tồn của nó. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng sâu sắc, một nỗi đau đớn đến tận cùng ẩn chứa trong sự tàn bạo của cuộc tấn công này. Bạch Vô Thường, dù vô cảm, vẫn là một thực thể bi kịch, bị ràng buộc bởi số mệnh của Thiên Đạo, một công cụ của sự tồn tại.
Cuối cùng, sau một hành trình đầy hiểm nguy, Tạ Trần cũng đến được tầng cao nhất của Thiên Đạo Tháp, nơi mà mọi sự hỗn loạn đều tập trung về. Không gian ở đây không còn là những biến đổi liên tục, mà là một khoảng trống mênh mông, trắng xóa, nơi mọi màu sắc và hình dạng đều bị tước đoạt. Ở trung tâm của khoảng trống đó, Bạch Vô Thường đang đứng, yên lặng như một bức tượng băng. Ánh sáng trắng xóa và lạnh lẽo từ cơ thể hắn tỏa ra, đủ để làm tan chảy mọi hy vọng, mọi sự sống.
"Ngươi không thể thay đổi định mệnh." Bạch Vô Thường lên tiếng, giọng nói vẫn vô hồn, vang vọng như tiếng vọng từ hư vô. Nhưng lần này, Tạ Trần cảm nhận được một chút gì đó khác biệt, một sự tuyệt vọng mong manh ẩn chứa trong từng lời nói, như thể chính hắn cũng đang đấu tranh với một số phận không thể tránh khỏi.
Tạ Trần đối diện với Bạch Vô Thường, thân hình gầy gò của hắn như một chấm nhỏ giữa sự vĩ đại và hủy diệt. Hắn không nói gì, chỉ nhìn thẳng vào đôi mắt rực sáng của Bạch Vô Thường, ánh mắt kiên định, không chút nao núng. Hắn biết, đây là cuộc đối đầu cuối cùng, không chỉ của hắn mà còn của toàn bộ nhân gian. Sự hủy diệt của Thiên Đạo là không thể tránh khỏi, nhưng cách nó sụp đổ, và cái gì sẽ mọc lên từ đống tro tàn, lại nằm trong tay hắn.
Bạch Vô Thường không chờ đợi, tung ra đòn tấn công đầu tiên. Không phải là pháp thuật, cũng không phải là kiếm chiêu, mà là một luồng ý chí thuần túy, một làn sóng trắng xóa mang theo sự hủy diệt và vô cảm, lao thẳng vào Tạ Trần. Đó là ý chí của Thiên Đạo, muốn xóa bỏ "dị số" này, xóa bỏ mọi thứ đe dọa sự tồn tại của nó.
Tạ Trần không né tránh, hắn cũng không thi triển bất kỳ pháp thuật phòng ngự nào. Hắn nhắm mắt lại, 'Nhân Quả Chi Nhãn' của hắn bùng lên một cách mạnh mẽ nhất từ trước đến nay, không phải để tấn công, mà để nhìn thấu, để hiểu. Hắn muốn nhìn thấu bản chất sâu xa của Thiên Đạo, nhìn thấu sự tuyệt vọng của Bạch Vô Thường, nhìn thấu sợi dây nhân quả cuối cùng đang kết nối hắn với toàn bộ vũ trụ này. Áp lực đè nén lên tâm trí hắn đến cực điểm, như thể toàn bộ vũ trụ đang cố gắng nghiền nát ý chí của hắn. Nhưng Tạ Trần vẫn đứng vững, kiên định như tảng đá, chờ đợi. Hắn biết, cuộc chiến này, không phải là cuộc chiến của sức mạnh, mà là cuộc chiến của lý niệm, của ý chí. Và hắn, Tạ Trần, một phàm nhân không tu hành, sẽ là người viết nên kết cục cho kỷ nguyên này. Ma Chủ Cửu U, có lẽ, đang âm thầm quan sát, chờ đợi khoảnh khắc này để thực hiện âm mưu của hắn. Nhưng đó là chuyện của tương lai. Giờ đây, chỉ có Tạ Trần và Thiên Đạo.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.