Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 420: Bản Chất Thở Than: Thấu Hiểu Thiên Đạo Đang Chết

Màn đêm buông xuống trên Vùng Đất Đảo Quy chẳng mang theo sự tĩnh mịch thường thấy, mà chỉ là một bức màn che phủ sự hỗn loạn đang không ngừng gia tăng. Bão tố dịu đi, nhưng không khí vẫn đặc quánh một nỗi bất an, như thể chính thời không cũng đang thở dốc sau trận cuồng phong vừa qua. Ánh trăng lưỡi liềm mờ ảo treo lơ lửng, hắt lên khuôn mặt Tạ Trần một vẻ kiên định đến lạ, khi hắn quay đầu nhìn về phía Bạch Vô Thường đang bất động như một pho tượng giữa bóng đêm. Từng lời thì thầm của hắn, "Hắn... không phải là một sinh vật sống. Hắn là một bản năng. Bản năng tự vệ của một Thiên Đạo đang hấp hối," vang vọng trong không gian tịch mịch, gieo vào lòng Dương Quân một sự chấn động mạnh mẽ.

Dương Quân vẫn còn thở dốc, cảm giác căng thẳng vẫn còn bám riết lấy từng thớ thịt. Ánh mắt hắn nhìn Tạ Trần đầy kinh ngạc, như thể vừa chứng kiến một phép màu phi phàm. Hắn từng nghĩ, đối mặt với Bạch Vô Thường chỉ có th�� bằng sức mạnh tuyệt đối, bằng tu vi thâm hậu. Thế nhưng, Tạ Trần lại chỉ bằng sự thấu hiểu và trí tuệ, đã khiến cỗ máy truy sát vô cảm kia phải tạm thời ngừng hoạt động. Lý tưởng tu tiên của Dương Quân, vốn đã lung lay từ lâu dưới những lời lẽ sắc bén của Tạ Trần, giờ đây như một tòa tháp đổ nát, phơi bày những vết nứt sâu hoắm. Hắn ngỡ ngàng nhận ra, sức mạnh không chỉ nằm ở pháp lực cuồn cuộn hay chiêu thức biến ảo, mà còn có thể ẩn chứa trong sự thấu thị vạn vật, trong trí tuệ siêu phàm.

Vô Danh Tăng khẽ gật đầu, đôi mắt từ ái ẩn chứa sự thâm sâu vô hạn. "Phật nói vạn vật đều có bản ngã, nhưng Thiên Đạo, có lẽ... đã quên mất bản ngã của chính mình. Giờ đây chỉ còn là một ý chí tồn tại thuần túy." Giọng ông trầm ấm, thong thả, nhưng lại mang theo một nỗi bi ai khôn tả, như tiếc nuối cho một sự tồn tại vĩ đại đã đánh mất đi chính linh hồn mình. "Nó là một chấp niệm. Chấp niệm vào sự tồn tại, vào quy tắc đã được thiết lập." Lời của Vô Danh Tăng như những giọt nước lạnh, dội thẳng v��o nhận thức của Dương Quân, khiến hắn cảm thấy toàn thân run rẩy, đứng không vững.

Tạ Trần không nói thêm, chỉ chậm rãi đưa tay, chạm nhẹ vào phiến đá lạnh lẽo dưới chân. Hắn cảm nhận được sự rung động yếu ớt của Vùng Đất Đảo Quy, như mạch đập của một sinh linh đang kiệt quệ. Mỗi hành động của Bạch Vô Thường, mỗi lần Thiên Đạo cố gắng tự vệ, đều rút cạn thêm sinh lực vốn đã mỏng manh của nó. Tạ Trần nhắm mắt lại, khắc ghi khoảnh khắc thấu hiểu này vào tâm trí. Cái Thiên Đạo đang giãy giụa này, dù tàn bạo, nhưng lại đáng thương đến lạ. Nó không phải là một kẻ thù ác độc, mà là một hệ thống đang cố gắng sống sót, một cách vô vọng. Và chính sự tuyệt vọng ấy, chính sự "thở than" ấy, đã khiến hắn nhận ra một cách rõ ràng hơn bao giờ hết rằng con đường "Nhân Đạo" không chỉ là một lý thuyết xa vời, mà là một sự tất yếu. Một con đường mà con người phải tự mình kiến tạo, không phải bằng cách phá hủy, mà bằng cách thay thế, bằng sự thấu hiểu và lòng trắc ẩn, để một kỷ nguyên mới có thể thực sự bắt đầu.

Tạ Trần mở mắt, ánh nhìn kiên định hơn bao giờ hết. Hắn biết, cuộc đối đầu này chưa kết thúc. Bạch Vô Thường sẽ không mãi mãi "đóng băng". Thiên Đạo sẽ lại tìm cách khác để thanh lọc "biến số" như hắn. Nhưng giờ đây, hắn đã có một cái nhìn khác, một chiến lược khác. Không phải là chiến đấu bằng vũ lực, mà là bằng trí tuệ, bằng sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất của "đối thủ". Và quan trọng hơn, hắn đã tìm thấy sự đồng cảm cho kẻ truy sát mình, một sự đồng cảm sẽ là nền tảng cho con đường "Nhân Đạo" mà hắn sắp kiến tạo. Phía trước, con đường còn đầy chông gai, nhưng trong tâm Tạ Trần, một ngọn lửa hy vọng đã nhen nhóm.

Họ tiếp tục tiến sâu vào Phế Tích Cung Điện Thượng Cổ, nơi những cột đá khổng lồ đổ nát vươn mình giữa sương sớm, những bức tường phong hóa hằn dấu vết thời gian như những nhân chứng câm lặng của một quá khứ huy hoàng đã lụi tàn. Không khí lạnh lẽo, mang theo mùi đất ẩm, mùi rêu phong và đá cũ, tạo nên một bầu không khí hoang tàn nhưng cũng đầy vẻ cổ kính. Tiếng gió rít qua những khe hở, tiếng lá cây xào xạc dưới chân, và thỉnh thoảng là tiếng chim kêu lạ lùng từ sâu trong những tán cây già cỗi, tất cả hòa quyện thành một bản nhạc u ám, gợi cảm giác bí ẩn và lịch sử. Họ tìm một góc khuất giữa những khối đá đổ nát, nơi ánh trăng mờ ảo đã nhường chỗ cho những tia sáng yếu ớt của bình minh, cố gắng xua tan lớp sương mù giăng nhẹ.

Dương Quân ngồi xuống, vẻ mặt vẫn còn bàng hoàng và mệt mỏi sau đêm dài chạy trốn. Hắn nhìn Tạ Trần, đôi mắt lộ rõ sự bối rối. "Tạ huynh... huynh nói Thiên Đạo và Bạch Vô Thường không phải là ác... Nhưng những gì chúng làm, những sinh linh bị 'mất người', những quy tắc bị đảo lộn... chẳng phải tất cả đều là sự tàn nhẫn vô biên sao? Làm sao có thể không gọi đó là ác?" Giọng hắn run rẩy, chất chứa nỗi hoài nghi sâu sắc. Suốt bao năm qua, hắn đã được dạy về sự tôn nghiêm của Thiên Đạo, về con đường tu tiên là thuận thiên. Giờ đây, mọi niềm tin ấy đều đang sụp đổ.

Tạ Trần nhìn Dương Quân, ánh mắt sâu thẳm ánh lên v��� thấu hiểu. Hắn không vội vàng phản bác, mà trầm tĩnh đáp lời. "Họ không 'ác', Dương huynh. Họ chỉ là một cơ chế. Một cơ chế đang hỏng hóc, cố gắng vá víu những vết nứt của chính mình bằng mọi giá, kể cả việc 'xóa bỏ' những 'lỗi hệ thống' như ta, như những kẻ không còn tuân theo quy tắc cũ của nó." Tạ Trần lấy một cành cây nhỏ, vẽ nguệch ngoạc trên nền đất ẩm ướt một sơ đồ đơn giản. Những đường nét uốn lượn tượng trưng cho các quy tắc của Thiên Đạo, và những vết nứt, vết gãy mà hắn dùng đầu cành cây gạch chéo, là những biến thể, những sự bóp méo mà họ đã chứng kiến trong Vùng Đất Đảo Quy. "Thiên Đạo cũng như một cổ trận vĩ đại, duy trì sự vận hành của Thập Phương Nhân Gian. Nhưng cổ trận đó đã quá cũ, linh khí cạn kiệt, những đường nét đã mờ nhạt, thậm chí đứt gãy. Bạch Vô Thường, hay những thực thể 'mất người' mà chúng ta thấy, chỉ là những 'mắt trận' còn sót lại, cố gắng níu kéo, cố gắng vá víu." Hắn chỉ vào những vết gãy. "Khi một 'mắt trận' hỏng, nó sẽ cố gắng tự sửa chữa, hoặc loại bỏ phần hỏng để bảo toàn phần còn lại. Hành động đó, từ góc độ của 'cổ trận', không phải ác, mà là bản năng sinh tồn."

Dương Quân nhìn sơ đồ trên đất, rồi lại nhìn Tạ Trần. Hắn bắt đầu cảm thấy một luồng ánh sáng le lói xuyên qua màn sương mù dày đặc trong tâm trí mình. "Vậy ra... họ chỉ đang cố gắng tự bảo vệ... theo cách mà họ biết?" Hắn vẫn còn khó tin, nhưng lý lẽ của Tạ Trần quá chặt chẽ, quá logic, khiến hắn không thể phản bác. Hắn nhớ lại những gì mình đã chứng kiến, những thực thể 'mất người' hành động một cách máy móc, vô hồn, không có chút cảm xúc hay ý chí chủ quan. "Một cơ chế... một bản năng..." Hắn lẩm bẩm, cố gắng tiêu hóa khái niệm mới mẻ này. Tạ Trần gật đầu, ánh mắt không chút dao động. "Chính xác. Giống như một cái cây sắp chết sẽ dồn tất cả nhựa sống vào những cành non cuối cùng, hoặc một con thú bị thương sẽ dùng mọi bản năng để tự vệ. Thiên Đạo cũng vậy, nó đang hấp hối, và tất cả những gì nó làm là để níu kéo sự tồn tại mong manh của mình."

Vô Danh Tăng khẽ vuốt râu, mỉm cười an nhiên. "Tạ thí chủ đã nói đúng. Nếu ta xem Thiên Đạo là một tấm lưới vĩ đại bao trùm Thập Phương Nhân Gian, thì nay tấm lưới ấy đã rách nát, mục ruỗng. Bạch Vô Thường chính là sợi chỉ cuối cùng, cố gắng vá víu những lỗ hổng, những vết rách. Nhưng liệu có thể vá được một tấm lưới đã mục ruỗng, hay chỉ càng khiến nó tan nát thêm?" Lời ông như một câu hỏi thiền ngữ, không cần đáp án trực tiếp, mà để cho tâm trí tự tìm lấy. Dương Quân ngước nhìn Vô Danh Tăng, rồi lại nhìn Tạ Trần. Hắn bắt đầu hiểu rằng, cuộc truy sát vừa qua không phải là sự thù hằn cá nhân, mà là một phản ứng tự nhiên của một hệ thống đang sụp đổ. Sự thấu hiểu này, dù đau đớn, lại mang đến một cảm giác giải thoát kỳ lạ.

Mặt trời dần lên cao, sương mù tan dần, để lộ ra những tàn tích hùng vĩ của Phế Tích Cung Điện Thượng Cổ. Họ tiến vào một sảnh đường cũ, nơi những cột đá cao vút vẫn còn đứng vững, dù trần nhà đã sụp đổ, để lộ bầu trời xanh thẳm phía trên. Tiếng gió lùa qua các kẽ hở tạo thành những âm thanh ai oán, như tiếng than khóc của một quá khứ đã bị lãng quên. Thỉnh thoảng, tiếng đá rơi vỡ vụn từ xa vọng lại, càng làm tăng thêm vẻ hoang tàn, u tịch. Mùi ẩm mốc, mùi rêu phong đặc trưng của những kiến trúc cổ, xen lẫn chút mùi tanh nhạt của Vùng Đất Đảo Quy, phảng phất trong không khí. Nơi đây, dù u ám, lại có một sự tĩnh lặng nhất định, rất phù hợp cho những suy ngẫm sâu sắc.

Tạ Trần ngồi xuống một phiến đá bằng phẳng, tiếp tục diễn giải chi tiết hơn về sự "tuyệt vọng" của Thiên Đạo. "Dương huynh, Thiên Đạo không 'chết' theo cách của một sinh linh, có tim đập, có hơi thở. Nó 'chết' theo cách của một bộ luật đã lỗi thời, không còn phù hợp với sự phát triển của thế giới. Mọi hành động của nó, kể cả việc 'xóa bỏ' ta, hay biến những người tu hành thành kẻ 'mất người', đều là phản ứng bản năng để duy trì cái vỏ bọc cuối cùng của mình." Hắn giơ tay, chỉ vào những vết nứt trên cột đá gần đó. "Hãy nhìn những vết nứt này. Đây không phải là sự phá hoại từ bên ngoài, mà là sự lão hóa, sự mục ruỗng từ bên trong. Thiên Đạo cũng vậy, nó đang tự hủy hoại chính mình vì đã không còn thích nghi được nữa."

Vô Danh Tăng lắng nghe, đôi mắt khẽ mở, thỉnh thoảng xen vào những câu hỏi mang tính chất khơi gợi, đẩy Tạ Trần và Dương Quân suy nghĩ sâu hơn. "Nếu Thiên Đạo là một tấm lưới, thì nay nó đã rách nát. Bạch Vô Thường là sợi chỉ cuối cùng cố gắng vá víu, nhưng liệu có thể vá được một tấm lưới mục ruỗng?" Ông lặp lại, như muốn nhấn mạnh sự vô vọng của nỗ lực đó. "Chấp niệm vào sự tồn tại, vào quy tắc đã được thiết lập, dù có mạnh mẽ đến mấy, cũng không thể chống lại quy luật vô thường. Thiên Đạo cũng không ngoại lệ."

Dương Quân vật lộn với những niềm tin cũ, hắn đứng dậy, đi đi lại lại đầy bối rối. Ánh mắt hắn dao động dữ dội, một sự giằng xé nội tâm hiện rõ trên khuôn mặt. "Vậy... tất cả những gì chúng ta tin tưởng... đều là vô nghĩa sao? Con đường cứu thế mà các đại tông môn vẫn theo đuổi... là sai lầm sao?" Hắn không thể chấp nhận được sự thật phũ phàng này. Bao nhiêu công sức tu luyện, bao nhiêu hy vọng vào việc vá trời, cứu rỗi thế gian... tất cả đều chỉ là sự cố chấp vào một ảo ảnh? Hắn quỳ xuống trước một cột đá đổ nát, như đang tự vấn lương tâm, như đang cầu xin một lời giải đáp. Cột đá lạnh lẽo, sần sùi dưới tay hắn, chẳng thể cho hắn câu trả lời nào, chỉ có sự tĩnh mịch vô tận. Nỗi đau khổ vì sự sụp đổ của lý tưởng cá nhân bao trùm lấy hắn.

Tạ Trần nhìn Dương Quân với ánh mắt thấu hiểu. Hắn biết, sự biến đổi trong nhận thức không hề dễ dàng, đặc biệt là khi nó chạm đến những niềm tin cốt lõi đã được gieo cấy từ thuở ấu thơ. "Không phải vô nghĩa, Dương huynh. Chỉ là đã đến lúc phải thay đổi. Con đường cứu thế của các đại tông môn là vá víu một cái đã cũ nát, một cái đang tự hủy hoại. Họ cố gắng giữ lại một Thiên Đạo đã không còn phù hợp, một Thiên Đạo mà mỗi khi cố gắng duy trì sự tồn tại, lại càng khiến chúng sinh 'mất người', càng đẩy thế giới vào vòng xoáy loạn lạc." Hắn đứng dậy, bước đến gần Dương Quân, đặt tay lên vai hắn. "Sức mạnh không phải để chống lại quy luật tự nhiên của sự sinh diệt, mà là để kiến tạo một cái mới. Một cái phù hợp hơn, nhân văn hơn."

Dương Quân ngẩng đầu lên, ánh mắt vẫn còn vương vấn sự hoài nghi, nhưng đã bắt đầu xuất hiện những tia sáng của sự thấu hiểu. "Kiến tạo một cái mới... Nhưng đó là gì? Làm sao chúng ta có thể..." Hắn chưa kịp nói hết, Tạ Trần đã cắt lời, giọng nói tràn đầy sự quả quyết. "Đó là Nhân Đạo, Dương huynh. Một Đạo do con người tự mình kiến tạo."

Chiều tà buông xuống, nhuộm đỏ những tàn tích cổ kính bằng một màu bi tráng. Họ đứng trên một vị trí cao, nhìn ra toàn cảnh Phế Tích Cung Điện Thượng Cổ. Gió lớn hơn, mang theo những âm thanh kỳ dị từ Vùng Đất Đảo Quy xa xăm, như tiếng vọng của một thế giới đang giãy giụa. Mùi hoang tàn của đá và đất bao trùm, nhưng trong từng làn gió, Tạ Trần lại cảm nhận được một mùi "hy vọng" mờ nhạt, một hương thơm của sự khởi đầu mới ẩn mình trong tàn tro đổ nát. Bầu không khí là một sự pha trộn giữa vẻ bi tráng của tàn tích và một tia hy vọng mới, mở ra một tầm nhìn rộng lớn hơn về tương lai. Mây đen vần vũ ở phía chân trời, báo hiệu một cơn bão sắp đến, nhưng nơi họ đứng vẫn có chút ánh sáng cuối ngày, như một lời hứa hẹn.

Tạ Trần, với sự bình thản và kiên định mới, bắt đầu nói về viễn cảnh của một "Nhân Đạo". Giọng hắn trầm ấm nhưng đầy sức nặng, vang vọng giữa không gian rộng lớn. "Chúng ta không phải cứu Thiên Đạo, Dương huynh. Mà là để nó tan rã. Để từ tro tàn đó, một 'Đạo' mới được sinh ra. Một 'Đạo' không còn ép buộc chúng sinh phải 'mất người', không còn là gánh nặng của khao khát thành tiên viển vông, vô nghĩa. Sự sụp đổ hoàn toàn của Thiên Đạo là điều không thể tránh khỏi, và việc duy trì nó chỉ làm trầm trọng thêm sự hỗn loạn mà thôi. Chúng ta phải phá cục, không phải bằng cách vá víu, mà bằng cách kiến tạo."

Vô Danh Tăng khẽ gật đầu tán thưởng, ánh mắt ngời sáng. "Nhân Đạo... ý niệm đó, rốt cuộc sẽ là gì, Tạ thí chủ?" Ông hỏi, không phải để Tạ Trần trả lời cho ông, mà để Tạ Trần tự làm rõ cho chính mình và cho Dương Quân.

Tạ Trần ngước nhìn bầu trời xám xịt, ánh mắt xa xăm nhưng đầy quyết đoán. "Một Đạo mà con người được là chính mình. Sống trọn vẹn một đời bình thường, không mưu cầu bất tử vô nghĩa, không phải hy sinh nhân tính để đổi lấy sức mạnh hư ảo. Một Đạo mà mỗi cá nhân là một 'điểm neo' của nhân quả, cùng nhau dệt nên một trật tự mới, nơi nhân tính được trân trọng nhất, nơi 'chấp niệm' không phải là sự tồn tại của Thiên Đạo mà là sự vĩnh cửu của bản chất con người. Ma Chủ Cửu U có thể đang âm thầm chuẩn bị cho một đòn cuối cùng để hủy diệt Thiên Đạo, nhưng sự hủy diệt đó cần phải được thay thế bằng một sự kiến tạo."

Dương Quân đứng cạnh anh, vẻ mặt đã bình tâm trở lại. Ánh mắt hắn giờ đây không còn sự bối rối hay hoài nghi, mà tràn đầy sự tin tưởng và quyết tâm. Hắn đã tìm thấy con đường của mình, một con đường hoàn toàn khác với lý tưởng tu tiên đã ăn sâu vào máu thịt. "Ta hiểu rồi... Tạ huynh. Ta đã hiểu." Hắn cúi đầu, một hành động thể hiện sự phục tùng và đồng lòng tuyệt đối. "Ta sẽ đi cùng huynh, đến cùng. Dù cái giá phải trả có lớn đến đâu, dù con đường 'Nhân Đạo' có đầy chông gai và hy sinh, ta cũng nguyện theo huynh."

Tạ Trần nắm chặt tay lại, cảm nhận sức nặng của trách nhiệm đang đè lên vai, nhưng trong lòng lại thấy một sự thanh thản chưa từng có. Hắn biết, con đường phía trước còn đầy rẫy hiểm nguy, và Bạch Vô Thường sẽ không buông tha. Thiên Đạo sẽ vẫn giãy giụa trong cơn hấp hối của mình, tạo ra vô vàn biến cố. Nhưng giờ đây, hắn không còn đơn độc. Hắn đã có một đồng minh kiên định, và một con đường rõ ràng. Từ giây phút này, Tạ Trần không còn là một thư sinh đơn độc bị Thiên Đạo truy sát, mà là người tiên phong kiến tạo một kỷ nguyên mới, nơi con người có thể thực sự tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên, nơi nhân tính được bảo tồn và trân trọng. Ngọn lửa hy vọng trong tâm hắn, giờ đây đã bùng lên mạnh mẽ, rọi sáng con đường phía trước.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free